Những giọt nước mắt

Vào lớp một, tôi học không giỏi, không tệ, không hoà đồng nhưng cũng không quá rụt rè. Nói chung là tôi bình thường, không đặc biệt. Tôi vẫn được danh hiệu học sinh giỏi nhưng có thể thẳng thắn mà nhận xét rằng tôi là học sinh dỏm trong những học sinh giỏi. Lên lớp hai tôi cũng không thay đổi cho mấy trừ cân nặng và chiều cao. Và cho đến bây giờ tôi vẫn mãi như vậy nếu không có một sự thay đổi nào trong quá trình phát triển đó của mình. Nhưng kì diệu thay sự thay đổi đó xảy ra khi tôi vào lớp ba.

Bà tiên trong câu chuyện thần kì ấy chính là cô giáo chủ nhiệm của tôi. Cô cao cao. Điều mà ai cũng có thể dễ dàng nhận thấy ở cô đó là khuôn mặt phúc hậu, hiền từ. Ấn tượng nhất là lúc lần đầu tiên cô bước vào lớp, cô mỉm cười, đôi mắt nhân từ nhìn quanh lớp. Chúng tôi như bị đôi mắt ấy thôi miên, tôi cứ nhìn vào đôi mắt đó mãi nhưng không chán. Và mãi đến bây giờ vẫn vậy, mặc dù tôi đã không còn gặp lại cô mỗi ngày như trước nữa. Lúc đó cô chỉ nói ngắn gọn một câu: “Các con có vui không!” Giọng cô đều đều, ấm áp. Kể từ đấy, hằng ngày, tôi được gặp cô, được nghe giọng trầm bỗng của cô khi đọc bài và nét chữ đều đều viết trên tấm bảng đen.

Chữ cô đều và đẹp còn chữ tôi thì… Đến bây giờ, giở lại những cuốn vở lớp một, hai mà tôi còn phát ớn. Nên khỏi cần nói cũng biết, tiết tập viết là cực hình đối với tôi. Trên bảng, cô dang hướng dẫn cách viết cho cả lớp từng li từng tí. Nào là: ta phải viết bắt đầu ở ôli thứ hai rồi kéo lên năm ô li tiếp theo là ..v..v..và..v…v. Tôi nghe ong cả lỗ tai, ngồi nghe như vịt nghe sấm. Cực hình! Đến lúc thực hành, lơ ngơ lớ ngớ như bò đội nón, quay qua phải, quay qua trái, quay lên trên, quay xuống dưới, xung quanh chẳng còn thấy mặt mũi của ai nữa hết. Tất cả các bạn đều đang cặm cụi viết. Thấy mình bơ vơ, tôi vừa định cúi xuống cho đồng loạt mặc dù không biết viết gì. Nhưng lúc đó thì cô đang hiện diện bên cạnh tôi. Tim như ngừng đập, miệng, mũi, cổ, họng cứng đờ, tứ chi bại liệt, cả người bủn rủn đến nỗi không cầm nỗi cây bút chì. Giật mình! Không thể tin vào tai mình được. Cô nhẹ nhàng ấm áp hỏi: “Con chưa viết sao?” Bình tĩnh hơn được chút, tim đập trở lại tay, chân đã có cảm giác. Bây giờ miệng mới lắp bắp trả lời: “Dạ!” Cô đến gần bên tôi, kiên trì, nhỏ nhẹ chỉ lại từng chi tiết. Như mật ngọt rót vào tai, tôi nuốt từng lời. Cô nói xong và đi lúc nào tôi không hay.

Cầm bút chì, tôi cặm cụi viết nắn nót từng chữ, có cảm giác đây là chữ đầu tiên của mình vậy. Viết xong, tôi nhìn lại sản phẩm của mình. Trời ơi! Không thể tin vào mắt mình được. Chữ của tôi viết đây sao! Ôi chao ôi! Nó đẹp và đều như bắp. Từng nét thanh, nét đậm thật uyển chuyển, duyên dáng như những chữ A đang nhảy múa trong trang vở trắng tinh của tôi vậy . Tôi tự hào, vui sướng đem bài nộp cho cô. Hôm sau đến lớp, chưa lần nào tôi có cảm giác vui sướng, hồi hộp chờ đợi được phát bài tập viết như lúc này. Tôi nhắm tịt mắt, chắp hai tay lại cầu nguyện. Phát đến bài của tôi, tôi vẫn chưa dám mở mắt. Cũng may, nhờ đứa bạn bên cạnh nói: “Ui! Bài của bạn ấy cao điểm kinh!” Lúc này tôi mới từ từ hé mắt ra. Trang vở nhập nhoè chữ và có một con số đỏ chót nổi bật. Ui trời! Tôi mở to mắt ra, há to họng hét lên: “Dzô!” Tôi được những 8 điểm . Đừng lầm tưởng tôi “dzô” là tôi được cao điểm nhất lớp. Cao nhất lớp là 9,5 điểm lận. Nhưng đối với tôi 8 điểm là kỉ lục rồi. Lúc trước, 7 điểm là may phước lắm rồi. Đây là bước đầu của sự tiến bộ. Tiếp theo đó, tôi đã có nhiều bài còn được đứng nhất lớp. Cảm giác lâng lâng vui sướng.


Như trên, tôi có nói tôi là học sinh dỏm trong những học sinh giỏi. Nhưng xét đi, xét lại, danh chính ngôn thuận mà nói thì tôi vẫn là một học sinh giỏi. Vì vậy nhiệm vụ của một học sinh giỏi là học và đi thi huyện. Và không ai khác, cô chính là người dạy lớp tôi để đi thi học sinh giỏi. Lúc đầu tôi học toán tệ ơi là tệ nên toán đối với tôi là đồ xa xí phấm, đồ bỏ đi. Tôi không quan tâm. Và đương nhiên tôi thích Tiếng Việt hơn. Đừng lầm tưởng tôi thích Tiếng Việt là tôi học giỏi Tiếng Việt. Thực tình mà nói thì nếu đem Tiếng Việt và Toán ra cân đo đong đếm thì Tiếng Việt hơn Toán một trời một vực. Nhưng đó là Tiếng Việt của tôi so với Toán của tôi, còn nếu so Tiếng Việt của tôi với Tiếng Việt của người khác thì còn thua xa. Nên tôi chẳng có điểm tựa nào để thể hiện mình, vì vậy đã rụt rè nay càng ù lì hơn. Nhiệm vụ của tôi là đi học và tôi cứ đi học. Cô ghi đề Toán, tôi và các bạn cùng chép. Xong, cô bảo chúng tôi lấy giấy nháp ra tính. Tôi ngoan ngoãn làm theo, nhưng chỉ làm theo một nữa yêu cầu của cô thôi.

Tôi lấy giấy nháp ra, ngồi vẽ nghoệch ngoạc lên tờ giấy trước mặt. Nhìn qua nhìn lại thấy tất cả đang cắm cúi cặm cụi, chia chia nhân nhân gì đó xong rồi lại ghi ghi chép chép liên tục không ngừng nghỉ. Nhìn lại mình, trên tờ giấy trước mặt là những hình thù không thể gọi tên vì nó chẳng giống gì cả. Tôi không tự tin trong mọi chuyện nhưng trong chuyện đánh giá mình thì tôi tự tin lắm. Tôi có thể khẳng định rằng bài này tôi làm không ra vì những bài trong sách giáo khoa có nhiều khi tôi làm không ra huấn chi là bài nâng cao. Tôi tin tưởng vào khẳng định của mình. Và chợt khám phá ra một lỗ nhỏ trên bàn thông xuống hộc bàn to đủ để có thể gắn một cây bút! Hí hửng với khám phá mới của mình, tôi liền lục trong hộp bút ra một cây bút chì và khám phá trò chơi này.

Chẳng may, bút chì rơi xuống đất, tôi cúi xuống lượm. Đang định quay lên, chợt giật mình cúi xuống lại. Trời ơi! Hai chân cô ở ngay phía sau lưng tôi. Vì cô là một con người nên có chân thì phải có tay chân thân và đầu nói chung là có các bộ phận trên cơ thể mà một con người bình thường có. Tôi không dám ngẩng lên, tưởng tượng như giông bão kéo đến và sắp quật tôi chúi húi xuống đất luôn. Cô cất tiếng: “Con làm xong rồi hả?” Âm thanh nhẹ nhàng khó tưởng tượng được. Tôi từ từ ngẩng đầu lên, chầm chậm quay ra sau, rồi lại cúi xuống đất. Lúc đó, hình như lực hút của trái đất tác dụng lên đầu tôi một lực rất lớn làm tôi cố gắng mấy cũng không thể ngẩn đầu lên nỗi. Tôi nói trong cổ họng: “Dạ, con không biết cách làm!”

Dưới mặt đất bỗng dưng xuất hiện một tivi màng hình phẳng. Trong đó đang chiếu một film kinh dị: Cô trợn mắt, nghiến răng, chĩa nòng súng vào tôi đang nằm sắp chết dưới đất. Bỗng! Đạn biến thành pháo hoa bay vèo vèo trong đầu tôi . Cô nói “ Con không biết chỗ nào để cô chỉ cho!” Không thể tin nỗi! Tivi biến mất, tôi hoàn hồn trở lại và lúc này lực hút Trái Đất bỗng dưng biến mất. Tôi như đang bay bổng vậy. Quay trở lại trang vở, cô từ từ tiến đến, nhỏ nhẹ giảng giải từng tí một. Tôi chăm chú nghe, không hiểu tại sao nó lại dễ như vậy.

Cô đi xong, tôi hí hoáy tính tính nhân nhân rồi ghi ghi chép chép. Lúc này, tôi chẳng khác nào một học sinh giỏi trong những học sinh giỏi. Làm xong bài toán, tôi thở phào nhẹ nhõm. Ngay lúc đó, cô gọi tôi lên bảng làm bài. Chưa bao giờ tôi thấy tự tin hơn lúc này. Bước về chỗ, tôi nghe như bên tai tiếng vỗ tay rầm rầm, những ánh mắt trầm trồ thán phục đang hướng về tôi. Nhưng thực ra, chẳng có ai vỗ tay, cũng chẳng có ai nhìn tôi cả. Tất cả đang chú ý lên bảng. Tôi gần như tuyệt vọng, nhưng ngay lúc đó, cô nói một câu hết sức hay, hết sức súc tích, hết sức ngắn gọn: “Con giỏi lắm!”.

Chỉ bấy nhiêu đó thôi cũng làm tôi mừng hết lớn. Không cần các bạn vỗ tay, không cần các bạn thán phục tôi cũng mãn nguyện lắm rồi. Cô ghi bài tập mới. Tôi lại chép bài nhưng lần này tôi không còn đuổi theo những suy nghĩ vẫn vơ, tôi tập trung vào bài toán. Thật ngạc nhiên, tôi thấy bài toán dễ vô cùng. Chỉ tính toán một tí là tôi có thể tìm ra hướng giải của bài toán. Tôi cặm cụi làm vào vở. Trời ơi! Cái cảm giác làm xong một bài toán đã chưa từng thấy. Từ trước đến giờ, tôi chỉ chờ các bạn giải xong và chép, cùng lắm thì tôi làm xong nhưng không biết cách trình bày.

Những giờ Toán tiếp theo, tôi hứng thú say mê vô cùng. Nghe kết quả của mình giống với kết quả của cô và các bạn có một ma lực lôi kéo, thúc đẩy tôi làm Toán. Tôi tư duy bằng đầu của mình và không còn chờ các bạn làm xong thì tôi cũng có thể trình bày hoàn chỉnh một bài toán theo cách của mình tuy còn thiếu sót đôi ba chỗ. Rồi các bạn nhìn tôi bằng ánh mắt khác, không còn coi thường, không còn khinh khỉnh như trước nữa. Rồi từng ngày, trình độ Toán học của tôi càng tăng. Từ chỗ không biết làm gì đến lúc biết làm nhưng chưa biết cách trình bày rồi đến lúc tôi có thể hoàn chỉnh một bài toán. Và giờ đây thì tôi đã làm nhanh hơn nhiều bạn của tôi trong lớp. Có nhiều bạn còn so sánh kết quả của mình với tôi. Bây giờ, tôi mới biết cảm giác của một học sinh giỏi thực sự sướng như thế nào. Thế mà, lúc trước, tôi lại an phận với danh hiệu học sinh giỏi của mình, tự hào về nó mà không cần biết đến gì cả. Học sinh giỏi thực sự là học sinh giỏi biết giải toán, biết làm toán nâng cao chứ không phải chỉ làm được những bài toán trong sách giáo khoa là đủ, học sinh giỏi là khi tự mình làm toán khó, là khi tự tin lúc lên bảng..v..v..Nói chung, học sinh giỏi thực sự không đơn giản mà đạt được.

Nhờ có bài toán “ Cô và tôi”- tên tôi đặt cho bài toán đầu tiên cô bày tôi- tôi đã thay đổi. Tôi từ một đứa rụt rè trở nên gần gũi với bạn bè hơn. Từ đứa chưa từng chơi thân với một ai trong lớp trở nên có nhiều bạn. Từ đứa thiếu tự tin trở nên đầy tự tin. Vân vân và vân vân. Nói tóm lại, sự thay đổi lớn nhất cho tất cả những thay đổi trên: Từ đứa học dzỏm trở thành đứa học giỏi. Bây giờ thì tôi có thể sánh vai được với các cường quốc năm châu, nói huỵch toẹt ra là mấy đứa bạn học giỏi nhất lớp tôi.

Học thì phải thi. Rồi cũng đến cái ngày tôi ôm lều, ôm chỏng đi thi. Vào phòng thi, tôi chạy đua với thời gian, tôi làm, ghi ghi, viết viết chăm chú đến nỗi thầy giám thị đứng bên cũng không biết. Tôi mặc kệ, vẫn cắm cúi làm, bây giờ tôi đâu có làm gì sai trái đâu mà sợ. Tôi không gian lận trong thi cử, tôi nằm trong bảng danh sánh của nhà trường gửi đi thi đàng hoàng. Làm một lèo xong hết nhưng tôi vẫn còn một bài. Nhìn đồng hồ còn 20’ nữa mới hết giờ, nhìn quanh lớp thấy vẫn có bạn còn làm nhưng cũng có những không làm nữa. Tôi nhìn bạn tôi mỉm cười, nhướng lông mày, bạn tôi giơ bốn ngón tay, tôi gật đầu. Đương nhiên hai chúng tôi thầm hiểu là cả hai cùng bí bài bốn. Tiếng trống báo còn 15’ nữa vang lên. Suy nghĩ thêm một tí nữa, tôi lại nhìn bạn tôi thở dài. Rồi cả hai cùng một lúc nộp bài. Ra khỏi phòng, tôi mới nhớ là chưa kiểm tra lại. Nhưng thôi kệ! Cô ngồi ở ghế đá dưới gốc cây, nóng lòng chờ đợi. Lông mày cô nhíu lại, người cứ bồn chồn nhìn về dãy lớp.

Bọn tôi bước ra, mỉm cười với cô. Lúc đó, cô nhướng đôi lông mày, nhìn chúng tôi nhạc nhiên hỏi: “ Các con nộp bài sớm vậy?!”. Cô làm tôi cụt hứng. Thế mà, tôi cứ tưởng rằng cô sẽ vui mừng và hỏi: “Đề dễ lắm sao các con xong sớm vậy? Làm đúng hết không các con?…” Hàng trăm câu hỏi mà tôi nghĩ cô sẽ hỏi và tôi đã chuẩn bị tư thê sẵn sàng trả lời. Nhưng không! Cô chỉ hỏi vậy và mặt cô thoáng buồn. Hết giờ, các bạn ra khỏi phòng. Cô tiến lại chỗ các bạn, chúng tôi vây quanh cô. Rồi cô mỉm cười nói: “Thôi các con cứ về ăn cơm với gia đình rồi mai đi học, đừng bận tâm nhiều quá.” Cô cũng đi về. Tôi đứng bần thần nhìn theo bóng cô một lúc rồi cũng hoà vào dòng người tấp nập, đi về nhà.

Hôm sau, lên trường bọn tôi trao đổi về bài làm hôm qua. Nhưng cô cũng không nói tiếng nào. Rồi thời gian trôi qua. Khi chúng tôi đã gần như quên đi sự háo hức chờ đợi kết quả thì trường lại thông báo đã có kết quả. Cô đi lấy danh sách kết quả của lớp tôi. Cô đọc điểm và giải của chúng tôi, cô đọc từ giải thấp nhất lên. Lớp tôi có mười học sinh giỏi lận. Tên thứ nhất, không có tôi, tên thứ hai cũng vậy. Tôi bắt đầu sợ vì lớp một, lớp hai tôi đâu có giải đâu. Tuy vậy tôi vẫn hi vọng và nghĩ biết đâu mình lại được giải cao hay sao?! Nhưng sự hi vọng gần như là thất vọng khi cô đọc đến tên thứ năm mà cái tên tôi vẫn còn ở đâu đâu. Nhưng khi đọc tên thứ sáu thì không hiểu là cô đọc lộn hay tôi nghe nhầm mà tôi có cảm giác là hình như có tên Nguyễn Thiện Chân kèm với giải nhì nữa.

Tôi trợn tròn mắt nhìn cô và thấy cô mỉm cười nhìn mình. Bây giờ thì tôi mới tin đấy là sự thật. Mọi vật mờ đi, mọi âm thanh lùng bùng trong lỗ tai mình. Tôi không còn thấy và không còn nghe được gì nữa. Tôi sung sướng vô cùng! Tôi chỉ biết ngồi im, không còn đủ bình tĩnh để mà hét lên được nữa. Chợt có bàn tay đặt lên vai tôi. Tôi trở về thực tại, bạn tôi nhìn tôi vui mừng: “ Chúc mừng nghe!” Tôi nhìn bạn tôi và cười đáp trả. Thiệt sự là tôi mừng không thể tả được .

Lớp một, tôi đứng thứ hai mốt trên ba mươi bạn trong cả trường. Lên lớp hai, vị trí đó có cải thiện được chút ít, tôi đứng thứ mười chín trên toàn trường. Còn bây giờ thì tôi được đứng thứ ba trường. Hỏi sao tôi không mừng cho được. Từ trước đến giờ tôi chỉ làm cho ba mẹ và thầy cô thất vọng,bây giờ thì tôi có thể làm cho ba mẹ và cô vui được rồi. Tôi chưa kịp hạnh phúc với những gì mình đã làm được cho mọi người thì cô nói: “Cô mừng vì các con đã đạt được những thành quả trên. Nhưng cô dạy các con nên cô biết sức mấy con có thể đạt kết quả cao hơn. Cô biết, nếu các con biết tận dụng thời gian và tư duy thêm tí nữa thì sẽ tốt hơn!”

Rồi cô im lặng nhìn ra cửa sổ, che đi những giọt nước mắt. Nhưng! Tôi biết: cô đang khóc. Cả lớp im lặng. Không khí nặng nề bao trùm lên cả lớp. Tôi cúi gằm mặt xuống đất. Tôi không dám nhìn cô. Tôi không dám đối diện với cô. Tôi đã làm cho cô buồn. Những giọt nước mắt đó tôi nghĩ là cho tôi. Tôi biết cô thương tôi chứ không oán tránh hay giận dữ gì cả. Nhưng chính điều đó làm tôi ân hận vô cùng. Sao cô không la tôi, sao cô không ghét tôi? Như vậy tôi sẽ dễ chịu hơn. Tại sao cô lại nhân hậu và bao dung như vậy? Cô làm tôi khó xử vô cùng. Ứ nghẹn trong cổ họng nhưng không dám khóc thành tiếng. Tôi có tư cách gì mà khóc chứ!

Chính những giọt nước mắt hôm ấy đã tạo nghị lực cho tôi tiến bộ. Tôi không muốn những giọt nước mắt kia chỉ đơn thuần rơi xuống rồi bốc hơi mãi mãi. Tôi muốn nó sẽ được lưu mãi mãi trong tim mình. Những giọt nước mắt đó như niềm tin cô đặt ở tôi. Tôi sẽ tin vào bản thân hơn. Tôi sẽ cố gắng hơn trong mọi việc và không nản lòng trước những khó khăn. Chính cô đã khám phá ra bí ẩn trong tôi. Có thể nói cô là người khai quật chất xám, người thổi niềm tin và người bơm nghị lực. Cô là bà tiên trong câu chuyện cổ tích có thật của tôi!

Nguyễn Thiện Chân
Lớp 8/4

Một Chuyện Tình

    Ghi chú:

    NT = Bác sĩ Nguyễn Tới, tức Hồng Phúc
    NQN = Bác sĩ Nguyễn Quý Ninh

Năm 1984 NT đã tốt nghiệp Y SỸ Y HỌC CỖ TRUYỀN và được phân công về công tác tại BỆNH VIỆN ĐA KHOA HUYỆN KRÔNG BUK. Chàng thanh niên trẻ đang đầy nhiêt huyết phục vụ Nhân dân nơi xứ sở miền núi thiếu thốn nầy. Thời bấy giờ cơ sở chuyên môn đang thiếu thốn cả trang thiết bị Y tế và nhân lực. Nên YS YHCT củng phải trực chuyên môn cấp cứu thực thụ như Bác sỹ, nhưng anh em đồng nghiệp với nhau rất tận tâm với người bệnh.

Nhớ hôm ấy có một thanh niên là Nguyễn Thanh Tâm. 25 tuổi. Vào viện với lý do: bán thân bất toại, không nói được. Được nhập khoa CẤP CỨU điều trị. Theo người nhà anh Tâm kể: Anh Tâm rất khỏe, không bệnh tật gì. Từ nhỏ anh chưa bao giờ đi Viện… Sáng hôm ấy anh cùng bạn bè tát cá ở suối… Anh tự nhiên choáng ngã, bạn bè để anh nằm trên bờ và tiếp tục bắt cá. Đến lúc nhìn lại thấy anh bất tỉnh, gọi hỏi không trả lời, bạn bè hoảng quá đưa anh đến viện điều trị.

Qua một tuần cấp cứu anh tỉnh nhưng không nói được, tay chân bên phải liệt hẳn, miệng méo lệch sang bên trái. Vào ngày điều trị thứ 7 BS NQN báo cáo khoa học về một ca bệnh hay. Anh chẩn đoán bệnh nhân Tâm bị Embolie, (thuyên tắc động mạch não), tiên lượng khả năng sống và phục hồi rất thấp.

Anh nói: Cho hai anh YS YHCT với phương tiện đầy đủ. Nếu điều trị trong một tháng mà bệnh nhân giơ tay chân lên được là anh mât một chầu Bia thoải mái (Bia thời bây giờ rất hiếm, chỉ bán phân phối còn ở ngoài Quốc doanh không có). Anh BS NQN nói với mục đích vừa kích thích, động viên anh em cố gắng hết tinh thần chạy chữa cho người bệnh.

NT là một YS YHCT đầy nhiệt huyết. Được giao nhiệm vụ anh bắt tay vào điều trị tích cực cho bệnh nhân Tâm. Thuốc men thời kỳ nầy rất thiếu, anh tận dụng mọi điều kiện vừa Châm cứu, vừa Thủy châm và xoa bóp trị liệu, tập vận động cho bệnh nhân. Sự miệt mài cố gắng ấy đã đem đến thành công thật bất ngờ. Đúng 20 ngày sau anh Tâm đã giơ tay lên cao chân co dủi tốt và bắt đầu tập đi. Lúc này BS NQN mới tin là bệnh nhân đã phục hồi. Anh rất vui mừng và tuyên dương thành công của YS NT.

Gần giường anh Tâm có chị Nguyễn Thị Nhị là bệnh nhân bị Hội chứng Thận Hư. Chị có một người con trai tên là BÉ độ 8 tuổi, cháu bé hay lên chợ hát xin tiền về nuôi mẹ. Thấy anh Tâm thiếu sự chăm sóc của gia đình, hai mẹ con hay giúp đở, động viên tinh thần, chia sẻ những vật chất ít ỏi mình có cho anh Tâm. Qua thời gian điều trị dài hạn ở Bệnh viện. Tình yêu lại nẩy nở trong hai con người bệnh ấy. Anh Tâm rất vui kể từ ngày có sự quan tâm của hai mẹ con chị Nhị. Bệnh tật của anh ngày càng hồi phục tốt. Sau 45 ngày điều trị anh đã đi lai được trên chiếc nạn gỗ. Tâm ngỏ lời yêu Nhị và được chấp nhận, hai người đưa nhau về trình diện gia đình. Nhưng lại gặp sự phản đối kịch liệt từ phía gia đình. Họ sắp xếp cho hai người ở một căn liều ngoài rẩy, trên một ngọn đồi gió lộng.

Từ ngày có chị Nhị về anh Tâm rất hạnh phúc, nhất là được chị tận tay nấu những món ăn đạm bạc nhưng tràn đầy yêu thương. Hai con người bệnh sống tựa vào nhau, họ có cùng cảnh ngộ nên rất dể cảm thông cho nhau trong hoàn cảnh nghèo khó thời bấy giờ.

Nhớ một chiều mưa tầm tả. Tâm cùng vợ vào nhà YS NT. Lâu ngày mới gặp lại bệnh nhân NT rất mừng và mời hai anh chị vào nhà. Anh Tâm vừa nói, vừa khóc kể cho NT nghe chuyện của mình Tâm nói: Mình rất mừng khi biết vợ mình đã mang thai, mặc dầu khó khăn nhưng vẫn cố gắng nuôi dưỡng đến ngày vợ sinh. Nhưng không ngờ đêm ấy trong căn chòi ngoài rẩy vợ chuyển dạ, nhờ một người MỤ VƯỜN đở cho và bị tai biến và cháu mất. Vừa buồn vừa thiếu thốn không thuốc men vợ mình bị phù lại. Mình đến nhờ YS NT giúp mình với.

NT mời hai anh chị dùng cơm với mình và đưa hai người vào bệnh viện. Sau đợt điều trị đó chị Nhị thấy mình cứ bị tái phát hoài nên quyết định về quê để nương nhờ bà con chửa bệnh và chi đã mất tại bệnh viên Quy Nhơn.

Còn anh Tâm ngày ngày cô đơn trên chiếc nạn gỗ đi bán từng tờ vé số để kiếm sống qua ngày…

23 năm sau NT gặp lại anh tâm đi khám bệnh ở bệnh viện. NT giờ đã trở thành một BS, anh ân cần khám bệnh cho anh Tâm. Anh thật không ngờ sự chịu đựng diệu kỳ của một người bị “hẹp hở van hai lá” mà thọ đến mấy chục năm không được điều tri tích cực do hoàn cảnh khó khăn. NT hỏi thăm anh Tâm về cháu bé con chị Nhị ngày ấy. Được Anh Tâm cho biết cháu đã có gia đình và vợ bán trái cây ở chợ BUÔN HỒ. NT đi tìm và gặp được vợ chồng cháu bé. Cô cậu đã có một người con chung, còn 2 đứa con riêng của vợ. Bé mừng và kể cho NT nghe sư tình dạo ấy. Bé nói: Mẹ cháu về quê nhưng chưa đến nơi bị ngất và cấp cứu ở BV QUY NHƠN. Được mọi người giúp đở. Bệnh viện cho quan tài và an táng mẹ con ở đó. Hằng năm con cũng hay về mỗi dịp giỗ mẹ. Con có đưa bố Tâm thăm mộ mẹ.

Hôm gặp nhau Bé mừng quá mời về nhà riêng. Bé mời cả Dượng Tâm lên nửa. Đêm ấy BS NT và cả gia đình cháu Bé tâm tình ôn lại chuyện củ sau hai mươi ba năm.

Nhớ lại thời bao cấp gian khổ mọi người sống yêu thương nhau hơn.., biết chia sẻ nhưng niềm đau của nhau. Mối tình mà hai người bệnh gần với tử thần, đã đến với nhau trong mái nhà Bệnh Viện thật đẹp và nhiều bi thương. Thiết nghỉ nếu gia đình của anh Tâm biết cảm thông cho hoàn cảnh của con mình, cộng với sự yêu thương mà Nhị và Tâm đã dành cho nhau, thì đôi uyên ương nầy đâu phải gặp những cảnh bi thương. Và Tâm đau phải cô đơn hằng ngày lê tấm thân tàn tạ của mình đi bán những tấm vé số để kiếm sống trong chuổi ngày còn lại. Ngày nay cuộc sống đã đi lên mong có những tấm lòng nhân ái tràn ngập yêu thương, biết chia sẽ với mọi người như thời gian khổ mà chúng ta đã đi qua.

Hồng Phúc

Tất cả những điều tốt đẹp

Cậu nhóc học lớp 3 đầu tiên tôi dạy ở trường Saint Mary tại Morris,Minn.Tất cả 34 học trò đều thân với tôi,duy chỉ có Mark Eklund là khác biệt.Vẻ ngoài tươm tất,nhưng với suy nghĩ” hạnh-phúc-để-được-sống” làm cho tính nghịch ngợm thi thoảng của cậu bé rất ngộ nghỉnh.

Mark nói liên hồi.Tôi phải nhắc nhở suốt rằng nói chuyện riêng là không được chấp nhận.Tuy nhiên điều làm tôi ấn tượng nhiều nhất chính là cách đáp lại thành thật của nó mỗi khi tôi chỉnh cách xử sự xấu đó.”Cảm ơn cô đã nhắc nhở em”Ban đầu tôi không hiểu rõ lắm,nhưng chẳng bao lâu tôi trở nên quen với việc nghe điều đó nhiều lần một ngày.

Một buổi sáng sự kiên nhẫn của đi đến giới hạn khi Mark nói một việc quá thường xuyên,và sau đó tôi phạm phải sai làm của giáo viên mới vào nghề.Tôi nhìn nó và nói,”Nếu em còn nói nữa,cô sẽ dán miệng em lại.”

Chưa đầy mười phút sau Chuck thốt lên,”Mark lại đang nói chuyện nữa ạ.”Tôi không yêu cầu bất kì học trò nào giúp tôi trông chừng Mark.Nhưng kể từ khi tôi đưa ra hình phạt trước lớp,tôi buộc phải thực hiện.

Tôi nhớ cảnh đó như thể nó đã diễn ra vào buổi sáng đó.Tôi đi đến bàn,cố tình mở ngăn kéo và lấy ra 1 cuộn băng dính.Rồi tôi tiến đến bàn Mark mà không nói một lời,xé hai mảnh băng dính và làm thành chữ X trên miệng cậu bé.Sau đó tôi quay lại trước lớp.Khi tôi ghé mắt xem Mark đang làm gì,nó đang nháy mắt với tôi,Chính là nó!Tôi bắt đầu cười.Cả lớp hoan hô khi tôi đến lại Bàn của Mark,lột lớp băng keo và nhún vai.Câu nói đầu tiên của nó là,”Cảm ơn cô đã sửa sai cho em.”

Vào cuối năm học tôi được đề nghị dạy toán trung học. Các năm học trôi qua,và tôi biết Mark lại ở trong lớp tôi.Cậu bé đẹp trai hơn bao giờ và rất lịch sự.Bởi vì cậu phải chú ý vào lời hướng dẫn của tôi trong môn”toán mới”,khi học lớp 9 cậu không nói nhiều như hồi lớp 3.

Một buổi sáng thứ sáu,tôi có cảm giác mọi việc không ổn lắm.Chúng tôi phải làm việc cật lực về một khái niêm mới cả tuần,và tôi thấy đám học trò đang kiệt sức, chán nản-và cáu kỉnh với người khác.Tôi cần phải chấm dứt việc cáu kỉnh này trước khi nó đi quá xa. Vì vậy tôi hỏi chúng liệt kê tên những học sinh khác trong lớp học lên hai mặt giấy,để khoảng trống giữa mỗi tên. Sau đó tôi bảo chúng viết ra giấy những điều đẹp nhất chúng có thể nói về mỗi bạn cũng lớp chúng có thể nghĩ đến.

Cả lớp cần đến cả một tiết để hoàn thành bài tập,và khi đám học trò rời khỏi phòng,mỗi đứa nộp giấy cho tôi,Charlie mỉm cười.Mark nói,”Cảm ơn cô đã dạy em.Chúc ngày cuối tuần tốt đẹp.”

Tối thứ bảy đó,tôi viết tên của mỗi học sinh lên một tờ giấy đơn riêng biệt,và liệt kê những điều bọn trẻ nói về một bạn trong lớp.Vào thứ hai tôi đưa mỗi học sinh một danh sách viết về chúng.Chẳng mấy chốc,toàn bộ lớp mỉm cười. “Thật ư?Tớ chưa từng biết điều đó lại có ý nghĩa với người khác !Tớ không biết những người khác thích tớ nhiều như thế,” tôi nghe tiếng thầm thì.

Không một ai đề cập đến những tờ giấy đó nữa.Tôi không bao giờ để ý liệu bọn trẻ có thảo luận về nhau sau giờ học hay kể với bố mẹ hay không,điều dó chẳng có vấn đề gì.Bài tập đã hoàn thành tốt mục tiêu.Đám học trò lại hãnh diện về chính mình và các bạn khác.

Nhóm học sinh ấy cứ tiếp tục.Vài năm sau, khi tôi đi nghỉ về , cha mẹ đón tôi ở sân bay.Trên đường về nhà, Mẹ hỏi tôi những câu thường lệ đại khái là về chuyến đi,thời tiết và những kinh nghiệm ở trường.Cuộc trò chuyện có những khoảng lặng. Mẹ liếc sang nhìn cha và nói: “Anh?” Cha tôi hắng giọng như thường lệ trước khi nói điều gì quan trọng. ”Nhà Ekunds gọi đến tối qua.” ”Thật hả cha?” Tôi nói. ”Con đã không nhận được tin gì về họ mấy năm nay. Không biết biết Mark thế nào rồi.”

Cha trả lời điềm tĩnh:” Mark đã chết ở Việt Nam,” cha nói.”Lễ tang tiến hành vào ngày mai, và cha mẹ cậu ta rất muốn con đến.”

Trước kia, tôi chưa từng thấy một sĩ quan trong quan tài bao giờ.Trông Mark thật đẹp và vô cùng chín chắn.
Tất cả những gì tôi có thể nghĩ vào khoảnh khắc đó là, Mark, tôi sẽ tặng cậu tất cả băng dính trên thế giới miễn là cậu ta có thể nói chuyện với tôi.

Nhà thờ chật ních những người bạn của Mark.Mục sư đọc những bài kinh cầu nguyện thường lệ, và lính kèn gõ những tiếng nhẹ. Từng người một đi vòng quanh chiếc quan tài lần cuối và rắc những giọt nước thánh.
Tôi là người cuối cùng cầu nguyện. Khi tôi đứng đó, một trong những người lính thay mặt người hộ tang, đến gần tôi.”Cô có phải là giáo viên dạy toán của Mark không?” Anh ta hỏi. Tôi chỉ gật đầu tiếp tục nhìn chăm chăm vào chiếc quan tài.”Mark đã nói về cô rất nhiều.” Anh ta tiếp lời.

Sau lễ tang, hầu hết những cậu bạn cùng lớp Mark trước kia đi thẳng về nông trại nhà Chucks dùng bữa trưa.Cha mẹ Mark đã ở đó,rõ ràng đang chờ tôi.”Chúng tôi muốn đưa cho cô vài thứ”,cha Mark nói, và lấy trong túi ra một cái ví.”Họ tìm thấy vật này trên người Mark khi nó chết.Chúng tôi nghĩ cô có lẽ sẽ nhận ra nó.”

Cha Mark mở ví , cẩn thận lấy ra hai mảnh giấy viết đã sờn và bị gấp đi gấp lại nhiều lần. Không cần nhìn tôi cũng biết đó chính là những mảnh giấy mà tôi đã liệt kê tất cả những điều tốt mà bạn Mark nói về cậu ấy. “Cảm ơn cháu rất nhiều,” Mẹ Mark bảo. “Như cháu thấy đó, Mark trân trọng mảnh giấy đó.”

Bạn học của Mark vây quanh chúng tôi. Charlie cười bẽn lẽn và nói “Em vẫn giữ danh sách của mình. Nó ở ngăn trên cái bàn làm việc của em ở nhà.” Vợ Chuck nói: “Chuck đã nhờ tôi đặt nó vào album cưới.” “Em cũng có,” Marilyn nói. “Nó ở trong nhật kí của em”. Rồi Vicky, một học trò khác, lấy cái danh sách mòn và nhàu nát từ quyển sổ tay ra và nói: ’Khi nào em cũng mang nó theo.” Vicky nói không chớp mắt: “Em nghĩ tất cả chúng em đều giữ danh sách của mình.”

Đó là lúc tôi ngồi bệt xuống và khóc. Khóc vì Mark và vì bạn Mark- những người sẽ không bao giờ gặp lại cậu ấy nữa.

Hồng Hải – Nhất Thương- Vĩnh Thanh dịch

.

All The Good Things

He was in the first third grade class I taught at Saint Mary’s School in Morris, Minn. All 34 of my students were dear to me, but Mark Eklund was one in a million. Very neat in appearance, but had that happy-to-be-alive attitude that made even his occasional mischievousness delightful.

Mark talked incessantly. I had to remind him again and again that talking without permission was not acceptable. What impressed me so much, though, was his sincere response every time I had to correct him for misbehaving. “Thank you for correcting me, Sister!” I didn’t know what to make of it at first, but before long I became accustomed to hearing it many times a day.

One morning my patience was growing thin when Mark talked once too often, and then I made a novice-teacher’s mistake. I looked at him and said, “If you say one more word, I am going to tape your mouth shut!”
It wasn’t ten seconds later when Chuck blurted out, “Mark is talking again.” I hadn’t asked any of the students to help me watch Mark, but since I had stated the punishment in front of the class, I had to act on it.

I remember the scene as if it had occurred this morning. I walked to my desk, very deliberately opened my drawer and took out a roll of masking tape. Without saying a word, I proceeded to Mark’s desk, tore off two pieces of tape and made a big X with them over his mouth. I then returned to the front of the room. As I glanced at Mark to see how he was doing he winked at me. That did it! I started laughing. The class cheered as I walked back to Mark’s desk, removed the tape and shrugged my shoulders. His first words were, “Thank you for correcting me, Sister.”

At the end of the year I was asked to teach junior-high math. The years flew by, and before I knew it Mark was in my classroom again. He was more handsome than ever and just as polite. Since he had to listen carefully to my instructions in the “new math,” he did not talk as much in ninth grade as he had in the third.
One Friday, things just didn’t feel right. We had worked hard on a new concept all week, and I sensed that the students were frowning, frustrated with themselves – and edgy with one another. I had to stop this crankiness before it got out of hand. So I asked them to list the names of the other students in the room on two sheets of paper, leaving a space between each name. Then I told them to think of the nicest thing they could say about each of their classmates and write it down.

It took the remainder of the class period to finish the assignment, and as the students left the room, each one handed me the papers. Charlie smiled. Mark said, “Thank you for teaching me, Sister. Have a good weekend.”

That Saturday, I wrote down the name of each student on a separate sheet of paper, and I listed what everyone else had said about that individual. On Monday I gave each student his or her list. Before long, the entire class was smiling. “Really?” I heard whispered. “I never knew that meant anything to anyone!” “I didn’t know others liked me so much!”

No one ever mentioned those papers in class again. I never knew if they discussed them after class or with their parents, but it didn’t matter. The exercise had accomplished its purpose. The students were happy with themselves and one another again.

That group of students moved on. Several years later, after I returned from vacation, my parents met me at the airport. As we were driving home, Mother asked me the usual questions about the trip, the weather, and my experiences in general. There was a light lull in the conversation. Mother gave Dad a side-ways glance and simply says, “Dad?” My father cleared his throat as he usually did before something important. “The Eklunds called last night,” he began. “Really?” I said. “I haven’t heard from them in years. I wonder how Mark is.”

Dad responded quietly. “Mark was killed in Vietnam,” he said. “The funeral is tomorrow, and his parents would like it if you could attend.”

I had never seen a serviceman in a military coffin before. Mark looked so handsome, so mature. All I could think at that moment was, Mark, I would give all the masking tape in the world if only you would talk to me.
The church was packed with Mark’s friends. The pastor said the usual prayers, and the bugler played taps.

One by one those who loved Mark took a last walk by the coffin and sprinkled it with holy water.
I was the last one to bless the coffin. As I stood there, one of the soldiers who had acted as pallbearer came up to me. “Were you Mark’s math teacher?” he asked. I nodded as I continued to stare at the coffin. “Mark talked about you a lot,” he said.

After the funeral, most of Mark’s former classmates headed to Chucks farmhouse for lunch. Mark’s mother and father were there, obviously waiting for me. “We want to show you something,” his father said, taking a wallet out of his pocket. “They found this on Mark when he was killed. We thought you might recognize it.”
Opening the billfold, he carefully removed two worn pieces of notebook paper that had obviously been taped, folded and refolded many times. I knew without looking that the papers were the ones on which I had listed all the good things each of Mark’s classmates had said about him. “Thank you so much for doing that.” Mark’s mother said. “As you can see, Mark treasured it.”

Mark’s classmates started to gather around us. Charlie smiled rather sheepishly and said, “I still have my list. It’s in the top drawer of my desk at home.” Chuck’s wife said, “Chuck asked me to put this in our wedding album.” “I have mine too,” Marilyn said. “It’s in my diary.” Then Vicki, another classmate, reached into her pocketbook, took out her wallet and showed her worn and frazzled list to the group. “I carry this with me at all times,” Vicki said without batting an eyelash. “I think we all saved our lists.”

That’s when I finally sat down and cried. I cried for Mark and for all his friends who would never see him again.

Unknown Author

Một bữa cơm Tạ Ơn đời thường ở Mỹ

Chào các bạn,

Hôm nay là ngày thứ 4 tuần thứ 4 ở Mỹ rồi. Thư viện ở các trường học bắt đầu đóng cửa, các bạn học sinh Mỹ đi học ở xa gia đình chuẩn bị về nhà dự lễ Tạ Ơn với gia đình vào ngày mai 🙂

Mình đi theo một người bạn tên là Noah đến thăm và dự lễ Tạ Ơn với gia đình cậu ở trị trấn Delmar, tiểu bang New York vào năm 2006. Mình kể với các bạn cảm nhận của mình về lễ Tạ Ơn trong một gia đình người Mỹ bình thường nhé, gia đình bạn Noah không theo đạo Thiên Chúa.

Sau khoảng 2 tiếng lái xe từ Vermont, chúng mình tới được nhà của Noah ở Delmar ở phía bắc tiểu bang New York. Đó là một trị trấn nhỏ bé lạc hút trong một cánh rừng và những rặng núi. Ở đây ít trường học tốt, nên khi trẻ con lớn lên, chúng thường phải đi sang những tiểu bang khác để học đại học. Thành phố cứ bình dị hoang vắng thế thôi.

Tới nhà, mình và Noah gặp bố mẹ của cậu, ông bà Robert-Roberta và em gái cậu Shirah. Ông bà Robert-Roberta đã nuôi lớn đến 3 người con trong ngôi nhà này đấy, Noah, chị gái và em gái Noah nên căn nhà chứa đầy kỷ niệm, rất nhiều ảnh hồi bé đến lớn của anh chị em Noah rất kháu khỉnh dễ thương. 🙂

Bếp của gia đình người Mỹ có rất nhiều cookbook – sách dạy nấu ăn. Những đồ nấu ăn cũng rất sẵn sàng. Mình chợt nhớ tới câu nói đùa của một anh bạn du học sinh, anh từng là niềm cảm hứng để mình kiếm học bổng du học hồi trước: “Nếu giả sử nhé, nhà bạn sắp cháy và bạn chỉ được mang hai thứ ra mà thôi, bạn sẽ mang gì ra?” Câu trả lời của anh ấy là “Savings account của ông nội tôi và cookbook của mẹ tôi”. Mình rất thích câu trả lời này vì sự sâu sắc, hiếu thảo về gia sản gia đình cũng như giá trị truyền thống trong thức ăn nuôi dưỡng mình của văn hóa người Mỹ 🙂

Tủ lạnh của những gia đình người Mỹ cũng có nhiều những tấm nam châm để đính ảnh của gia đình và ghi thông báo rất sống động 🙂

Vì bọn mình đang đói nên kiếm gì ăn trước vậy. Nhà có một chút thịt nai rừng, do người hàng xóm cho vì ở vùng hoang vu phía New York, rất nhiều nai đi lạc và va vào ô tô hay bị người săn. Thịt nai rất nạc, nhưng hơi nhạt một chút 🙂

Bà Roberta rất nhớ Noah và thể hiện tình cảm ấm áp. Nhớ là vậy, nhưng một năm cũng chẳng gặp nhau được mấy lần, vì con cái đi học và đi làm xa xăm suốt, bỏ những người già ở quê nhà, vì ở quê không có mấy cơ hội học tập và việc làm. Những dịp lễ, cả nhà lại quấn quít bên nhau.

Cả cùng chuẩn bị đồ ăn tối. Mình được giao nhồi thịt cho con gà Tây, Shirah làm bánh táo, bà Shirah và Noah cũng vào phụ bếp.

Sau đó, Noah và mình lái xe qua nhà bà ngoại của Noah để thăm bà và đón bà ngoại qua nhà ăn tối.

Bà ngoại Noah sống cách đó khoảng 10 phút lái xe. Bà đã trên 80 tuổi và sống một mình. Căn nhà bà sống được xây dựng hơn 50 năm về trước và chứa đầy kỷ niệm của gia đình. Trên tường nhà bà treo ảnh ông ngoại, các con của bà khi con bé và gia đình các con và các cháu của bà.

Bà cũng ngạc nhiên thấy mình từ một đất nước xa xôi đến. Bà kể anh trai của bà là người thiết kế về xây dựng cho tòa nhà World Trade Center bị sập. Rằng bà lớn lên qua thời Great Depression khổ cực.

Bà chậm rãi nhưng có đôi mắt tinh nhanh. Bà yêu nghệ thuật và vẫn chơi piano. Bà bảo Noah ra chơi một đoạn piano do bà dạy Noah hồi trước, và căn dặn rằng “hồi trước bà nói với cháu là chơi nhạc là phải improvise – ngẫu hứng”. Noah chơi nhạc, căn nhà rộng rất yên tĩnh chỉ có tiếng piano và sự sâu thẳm của thời gian.

Mọi thứ tĩnh lặng vô cùng. Những bức ảnh rất sạch những chúng cũng có dấu ấn thời gian. Mình gọi căn nhà đó là “the house of time”. Căn nhà làm mình cảm thấy rất khiêm tốn và nhỏ bé trước thời gian.

Bà Noah đã cao tuổi và chậm rãi nên Noah đỡ vào vào xe ô tô.  Cẩn thận đi từng bước vượt qua bậc tuyết. Tất cả trở về nhà bố mẹ Noah.

Shirah rủ thêm hai bạn trai cùng xóm tới ăn tối cùng cho vui. Cả nhà bắt đầu ăn và truyền tay nhau những đĩa thức ăn đi một vòng. Bánh mì đi một vòng, sa lát đi một vòng, cứ lần lượt như thế. Cả nhà nói đủ thứ chuyện rôm rả suốt 🙂

Sau đó, bạn Shiral và Shirah ra ghế chơi ghita và hát nhè nhẹ.

Bà Noah, ông bà Robert, Roberta cũng ra ghế ngồi chơi với mình và nói chuyện tào lao. Bà của Noah là một giáo viên dạy tiếng Anh hồi xưa nên bà kể chút chuyện về những tác phẩm kinh điển của William Faulkner như the Sound and the Fury. Bố Noah là một bác sĩ có mức lương cao nên ủng hộ Bush, mẹ Noah ở nhà đan quần áo và làm những việc bình thường để kiếm thêm chút tiền. Bà quan tâm đến Phật giáo của châu Á.

Sau đó mẹ Noah, Noah và mình lái xe trở bà ngoại Noah về nhà bà. Bà lại về căn nhà trống trải. Đó là thực tế buồn ở Mỹ vì cha mẹ sống tách biệt với bố mẹ gia để có tự do. Những người già thường sống riêng nhưng ở nhà gần con cái, hay sống chung với nhau ở các Nursing home ở vùng thời tiết ấm áp như Florida.

Mặc ngoài trời tuyết lạnh, trong nhà không khí rất ấm cúng.

Mình rất cảm ơn vì cơ hội được đi chơi lễ Tạ Ơn cùng Noah, bạn Mỹ ở cùng nhà mình khi đó ở trường Vermont. Chuyến đi giúp mình hiểu nhiều về lối sống gia đình người Mỹ.

Mình cũng cảm nhận được rằng những bạn sinh viên du học ở những nơi xa xôi hẻo lánh như nơi mình khi đó như những tiểu bang vùng Midwest, Maine, New Hampshire nếu không đi đâu mà ở lại ký túc xá, nhìn thấy cảnh hoang vắng tiêu điều và tuyết rơi liên miên chắc buồn lắm. Mong bình an ở cùng các bạn.

Chúc các bạn một dịp nghỉ lễ ấm áp,

Hiển.

Thank you God – Cảm ơn Chúa

Thank you God
For giving me a life
For making me who I was
Who I am
And who I will be
For all the easy times and hard times
All the smooth roads and rough roads
All the successes and failures
All the fortunes and misfortunes
All the days and nights
All the sunshine and darkness
All the pains and pleasures
All strengths and weaknesses
All the loneliness and companions
All the friends and enemies
All the joys and miseries
All the tears and laughters
All of me
All of Life
And All of You

Amen

.

Cảm ơn Chúa
Đã cho con cuộc đời
Đã tạo ra con là con như thế
Trong quá khứ
Hiện tại,
Và tương lai
Đã cho con thời dễ và khó
Đường êm và lởm chởm
Thành công và thất bại
Tài sản và thất tán
Ngày và đêm
Anh nắng và bóng tối
Đau khổ và sướng vui
Cô đơn và gắn bó
Bạn và thù
Nước mắt và tiếng cười
Tất cả con
Tất cả Đời
Tất cả Chúa

Amen

Trần Đình Hoành