Thứ hai, 20 tháng 4 năm 2009

Bài hôm nay:

Thế giới kỳ diệu thay !, Văn hóa, Nhạc Xanh, Video, song ngữ, What a Wonderful World do Louis Armstrong trình bày, và Somewhere over the Rainbow do Alvin và The Chipmunks trình bày, chị Huỳnh Huệ tổng hợp, dịch và nối links.

Làm việc và khen ngợi, Danh Ngôn, song ngữ, chị Đặng Nguyễn Đông Vy dịch.

Trái tim của người tình nguyện, Danh Ngôn, song ngữ, anh Nguyễn Minh Hiển dịch.

Tranh cắt giấy dân gian Trung Quốc, Văn Hóa, Video, chị Loan Subaru viết và nối link.

Chống tiêu cực như thế nào ?, Trà Đàm, anh Trần Đình Hoành.

Tin sáng, chị Thùy Dương tóm tắt và nối links.

Một nhà khoa học Việt Nam được vinh danh tại Nga
– Tiến sĩ Nguyễn Ngọc Thạch, giảng viên chính đang công tác tại Trường đại học Giao thông thành phố Hồ Chí Minh, đã được Tổ chức “Con đường Mới” của Nga vinh danh trong bộ sách “Những người của thiên niên kỷ chúng ta”.

Chàng cử nhân tin học đi nuôi ếch – Từ bỏ mức lương 10 triệu đồng ở một công ty phần mềm trên thành phố, Nguyễn Thế Khoa (Vĩnh Long) dấn thân vào nghề nuôi ếch lai và trở thành cơ sở cung cấp hàng triệu con giống cho nông dân quanh vùng. Lúc đầu Khoa nuôi 7 bể, sau xây thêm 7 bể, rồi 50 bể mà vẫn không đủ ếch giống cung cấp cho bà con.

21 tuổi ẵm dự án tỷ đồng – Lê Thị Cẩm Vân với dự án “Sản xuất kinh doanh các sản phẩm từ cây trầm hương” được ban giám khảo đánh giá cao về ý tưởng, đoạt giải Nhì cuộc thi sinh viên khởi nghiệp toàn quốc.

Sáng tạo thú vị tuổi học trò – Hội thi “Hành tinh xanh” lần 2 dành cho học sinh THCS ở TP.HCM với 24 đội tuyển xuất sắc nhất đại diện các quận huyện tham dự.

Điệu nghệ cùng trái bóng– Chỉ chưa đầy 3 năm xuất hiện ở Việt Nam, freestyle football (bóng đá nghệ thuật) đã trở thành môn thể thao được nhiều bạn trẻ yêu thích.

Hưởng ứng lập Hội Thanh niên Khuyết tật – nhân kỷ niệm ngày Người khuyết tật Việt Nam (18/4).

Khen thưởng một học sinh dũng cảm cứu người – bạn Nguyễn Ngọc Tiến, học sinh lớp 8/6 trường THCS Thạnh Mỹ Lợi (Q.2, TP.HCM).

Ngày văn hóa chung cho tất cả các dân tộc Việt Nam – Sáng 18.4 tại Làng văn hóa – du lịch các dân tộc Việt Nam, Hà Nội đã diễn ra lễ khai mạc Ngày văn hóa các dân tộc Việt Nam lần thứ nhất với sự tham gia của các dân tộc đến từ 29 tỉnh thành trên cả nước.

Chùm ảnh: Nét duyên đặc biệt của thiếu nữ sơn cước – trong ngày hội các dân tộc Việt Nam đang diễn ra ở Đồng Mô, Sơn Tây (Hà Nội).

Chuyển giao ứng dụng 8 đề tài nghiên cứu – ngày 16.4, tại trung tâm Phát triển Khoa học và Công nghệ trẻ thuộc Thành Đoàn TP.HCM, Sở Khoa học và Công nghệ TP.HCM.

Học kỳ trong quân đội 2009: Lên rừng và xuống biển! – Trung tâm Văn hóa thể thao thanh thiếu niên miền Nam giới thiệu chương trình “Học kỳ trong quân đội” lần 2-2009.

Đồng bào TP.HCM tặng Trường Sa gần 7 tỉ đồng – UBND TP.HCM đã cùng Bộ tư lệnh hải quân tổ chức chuyến công tác thăm hỏi quân dân huyện đảo Trường Sa (Khánh Hòa).

Bài hôm trước >>>

Chúc các bạn một tuần mới vui vẻ !

🙂 🙂 🙂 🙂 🙂

Đọt Chuối Non

Thế giới kỳ diệu thay!

illustration_art_of_children_b10-psd-012Thói quen nghe nhạc của mọi người ở các độ tuổi rất khác nhau, như thời gian nghe, không gian, loại nhạc, giai điệu, nhạc sĩ và ca sĩ…. . Nhưng chắc chắn chẳng ai có thể phủ nhận giá trị của âm nhạc trong đời sống chúng ta. Từ những bài hát dân ca, những câu ca dao mẹ ru ngày ta còn bé tí teo, cho đến khi ta thành những cô cậu nhóc thiếu niên hát những bài thiếu nhi, và lớn hơn chút nữa ở tuổi bắt đầu thích nghe và hát những bài tình ca. Đó là chưa kể đến tác dụng của nhạc đỏ, còn gọi là nhạc cách mạng. “Các ca khúc nhạc đỏ thường để cổ vũ tinh thần chiến đấu của chiến sĩ, phục vụ kháng chiến , truyền đạt những chính sách của nhà nước, khuyến khích tình yêu lý tưởng, cũng có cả những bài hát trữ tình, thể hiện tình yêu quê hương đất nước hoặc cổ vũ lao động, xây dựng.” (Wikipedia)

Một trong những thói quen của tôi đầu ngày khi ngồi vào bàn làm việc, hay khi có chút thời gian giải lao giữa giờ làm việc là chọn một bản nhạc vui để nghe. Tôi thực sự thấy tác dụng tốt của một bản nhạc vui: rộn ràng và vui vẻ bắt đầu một ngày làm việc, và thư giãn giữa giờ để sau đó tiếp tục với công việc.

Hai bản nhạc sau sẽ đem lại cho người nghe sự sảng khoái, tươi vui, và yêu đời hơn chỉ với 1 cái click: WHAT A WONDERFUL WORLD!

Thế giới này thực sự kỳ diệu các bạn ạ, cho dù có những lúc lòng ta nặng trĩu ưu tư, có khi mọi việc không như ta mong muốn.

Thế giới này, và cuộc đời vẫn tuyệt vời vì ta được sống, vì ta có những thứ thiên nhiên ban tặng hào phóng: trời xanh, mây trắng, cầu vồng bảy sắc, chim xanh bay lượn, ánh dương rạng rỡ của ngày, và cả bóng đêm bí ẩn, hoa hổng thắm, những nụ cười trên khuôn mặt người trên đường, những câu chào của bạn bè, trẻ em khóc cười, lớn lên, hiểu biết, có gia đình yêu thương , và nhất là có những giấc mơ của mỗi chúng ta (có hay không các vì sao băng), những giấc mơ về một khát vọng, một nơi chốn bình yên đâu đó tít trên cao, cao hơn chiếc cầu vồng.

Và âm nhạc tuyệt vời nữa.

1/ BÀI THỨ NHẤT : WHAT A WONDERFUL WORLD

Bản nhạc này do Louis Armstrong trình bày. Ông là nghệ sĩ kèn trumpet và ca sĩ nhạc jazz, trưởng ban nhạc, được xem là một nghệ sĩ lớn có ảnh hưởng rất quan trọng đến lịch sử nhạc jazz của nước Mỹ. Chúng ta sẽ ngạc nhiên hơn khi biết người nghệ sĩ này đã lớn lên và vượt qua thời thơ ấu khốn khổ trong một gia đình có hoàn cảnh bi đát dường nào.

Ông sinh năm 1901, mất năm 1971, sinh ra và sống thời thơ ấu trong khu nghèo nhất, khu ổ chuột của New Orleans, bang Louisiana, Mỹ. New Orleans, một thành phố có đặc trưng văn hóa đa dạng, với sự hòa trộn độc đáo âm nhạc của người da màu, nhạc ragtime, các khúc quân hành, và nhạc blue buồn.

Ông nội của Armstrong là nô lệ gốc Phi. Cha mẹ ông không cưới nhau mà có con. Khi ông còn nhỏ, cha ông William Armstrong (1881–1922) bỏ nhà đi theo người đàn bà khác. Mẹ ông, Mayann Armstrong (1886–1942) sau đó bỏ ông cho bà nội nuôi. Khi Armstrong lên 5, mẹ ông về sống với gia đình, từ đó ông chỉ gặp cha mình những lần lễ lạc. Ông theo học trường Fisk School và bắt đầu thích nghe nhạc Creole (một loại nhạc của người da đen lai) . Louis Armstrong cố gắng kiếm tiền bằng cách bán báo, lượm thức ăn bán lại cho nhà hàng, nhưng gia đình ông quá túng thiếu đến nỗi mẹ ông phải làm nghề mại dâm. Armstrong làm nghề kéo xe chở than đến Storyville, và lai vãng các sàn nhảy, chổ chứa, để hóng nghe các ban nhạc trình tấu. Ông đã bắt đầu học nhạc như thế đó.

Mặc dù từ khi còn bé, ông đã có thể chơi nhạc chuyên nghiệp, nhưng ông chỉ chơi nhạc ở quê nhà. Đến năm 22 tuổi (1922), ông mới lên Chicago gia nhập ban nhạc của King Oliver. Sau đó vào năm 1925 , ông rời ban nhạc của Oliver và lên New York để gia nhập giàn nhạc giao hưởng Fletcher Henderson, và nhanh chóng nổi tiếng trong làng âm nhạc tại đây. Rất nhiều những bản nhạc thành công vang dội “bán chạy nhất“ của ông liên tục ra đời vào những thập niên 20, 30. Louis Armstrong bắt đẩu nổi tiếng từ thập niên 1920, sử dụng kèn cornet và trumpet điệu luyện. Ông đặt nền móng và tạo ảnh hưởng lớn cho phong trào nhạc jazz, chuyển hướng chơi nhạc từ trình diễn sáng tác tùy hứng chung sang hình thức trình diễn độc tấu. Ngoài cách bấm và thổi kèn độc đáo, ông còn có giọng hát khàn rất đặc biệt, thường uốn vặn âm điệu, lời ca của bài hát nhiều kiểu, với mục đích biểu cảm. Ảnh hưởng của Louis Armstrong không chỉ trong lãnh vực nhạc jazz mà còn lan sang nhạc pop trong thập niên 1960.

Theo bình luận gia âm nhạc Steve Leggett, Armstrong “có lẽ là người có ảnh hưởng lớn nhất trong nền ca nhạc Mỹ trong thề kỷ 20.”

Armstrong lớn lên từ giai cấp xã hội hèn mạt nhất, trong một thị trấn bị kỳ thị, nhưng lại có nền âm nhạc sâu đậm, nóng bỏng – lúc bấy giờ gọi là nhạc “ragtime” (thời đói rách) chứ chưa gọi là nhạc jazz. Tuy thời thơ ấu ông sống trong cảnh đói nghèo, Louis Armstrong không cho rằng đó là điều đáng buồn mà là nguồn cảm hứng vô biên, ông từng nói: “Mỗi khi tôi nhắm mắt thổi cái kèn của tôi – tôi nhìn thẳng vào trái tim của thành phố New Orleans xa xưa … Nó đem lại cho tôi một cái gì đó để tôi bám vào mà sống.

I see trees of green, red roses, too
I see them bloom for me and you
And I think to myself what a wonderful world.

I see skies of blue and clouds of white
Bright blessed days., dark sacred nights
And I think to myself what a wonderful world

The colors of a rainbow so pretty in the sky
Also on the faces of people going by
I see friends shaking hands saying how do you do
They’re really saying I love you.

I hear babies cry I watch them grow
They’ll learn much more than I’ll ever know
And I think to myself what a wonderful world

And I think to myself …..what a wonderful world
Yes I think to myself …….what a wonderful world.

Tôi nhìn thấy cây cối xanh tươi, và cả những đóa hồng đỏ thắm
Tôi thấy hoa nở cho tôi và cho bạn
Và tôi thầm nghĩ thế giới kỳ diệu biết bao

Tôi nhìn thấy bầu trời xanh… những đám mây trắng
Những ngày lành bừng sáng… những đêm tối thiêng liêng
Và tôi thầm nghĩ cuộc đời kỳ diệu biết bao!

Những sắc màu của chiếc cầu vồng trên trời sao đẹp thế!
Và cả trên nét mặt của những người đang bước qua tôi
Tôi nhìn thấy bạn bè bắt tay nhau chào hỏi
Họ đang thực sự nói câu: Tôi yêu bạn

Tôi nghe tiếng trẻ thơ khóc
Tôi nhìn các bé lớn lên
Các bé sẽ học – biết được nhiều hơn tôi có thể biết
Và tôi thầm nghĩ… thế giới kỳ diệu biết bao
Và tôi thầm nghĩ… thế giới này kỳ diệu biết bao

2/ BÀI THỨ HAI : SOMEWHERE OVER THE RAINBOW/ WHAT A WONDERFULWORLD

Somewhere Over the Rainbow là một bài hát do Harold Arlen viết nhạc, E.Y. Harburg soạn lời và được trình diễn lần đầu năm 1939 bởi ca sĩ-diễn viên Judy Garland cho bộ phim The Wizard of Oz. Tác phẩm này được coi là một trong những ca khúc đáng nhớ nhất của âm nhạc và điện ảnh Hoa Kỳ thế kỷ 20, nó được Hiệp hội Công nghiệp Ghi âm Hoa Kỳ bình chọn là bài hát của thế kỷ 20 và cũng được Viện Phim Mỹ xếp đầu tiên trong danh sách 100 ca khúc đáng nhớ nhất của điện ảnh Hoa Kỳ thế kỷ 20

Bài hát này do Alvin and the Chipmunks trình bày

Somewhere over the rainbow way up high
And the dreams that you dream of once in a lullaby
Somewhere over the rainbow blue birds fly
And the dreams that you dream of, dreams really do come true
Someday I’ll wish upon a star, wake up where the clouds are far behind me
Where trouble melts like lemon drops
High above the chimney tops is where you’ll find me
Somewhere over the rainbow bluebirds fly
And the dreams that you dare to, oh why, oh why can’t I?
Well I see trees of green and red roses too,
I’ll watch then bloom for me and you
And I think to myself, what a wonderful world
Well I see skies of blue and I see clouds of white and the brightness of day
I like the dark and I think to myself, what a wonderful world
The colors of the rainbow so pretty in the sky
are also on the faces of people passing by
I see friends shaking hands saying, How do you do?
They’re really saying, I, I love you
I hear babies cry and I watch them grow,
They’ll learn much more than we’ll know
And I think to myself, what a wonderful world
Someday I’ll wish upon a star, wake up where the clouds are far behind me
Where trouble melts like lemon drops
High above the chimney tops is where you’ll find me
Somewhere over the rainbow way up high
And the dreams that you dare to, oh why, oh why can’t I?

Ooooo oooooo oooooo

Ở một nơi nào đó đó trên chiếc cầu vồng
Trên cao
Và những giấc mơ bạn đã mơ
Một thời trong một bài hát ru
Ở nơi nào đó trên chiếc cầu vồng
Chim xanh bay
Và những giấc mơ bạn đã mơ
Những giấc mơ ấy thực sự thành hiện thực
Một ngày nào đó tôi sẽ ước có một ngôi sao
Thức dậy nơi những đám mây ở xa tít phía sau tôi
Nơi mà những ưu phiền chảy tan
Như những viên kẹo chanh
Bạn sẽ tìm thấy tôi trên cao bên trên chóp ống khói
Ở nơi nào đó trên chiếc cầu vồng chim xanh bay
Và giấc mơ bạn dám mơ, ồ, tại sao tôi không thể mơ nhỉ?
A, tôi thấy cây cối xanh tươi, và cả hoa hồng đỏ thắm nữa
Tôi sẽ ngắm hoa nở cho tôi và bạn
Và tôi thầm nghĩ .. cuộc đời kỳ diệu biết bao
A, tôi thấy những khung trời xanh biếc , và những đám mây trắng ngần
Và ngày tươi sáng
Tôi cũng thích bóng đêm và tôi thầm nghĩ
Thế giới này tuyệt vời biết bao
Những sắc màu của chiếc cầu vồng trên trời sao đẹp thế
Và cả trên nét mặt của những người đang bước qua tôi
Tôi nhìn thấy bạn bè bắt tay nhau chào hỏi
Họ đang thực sự nói câu: Tôi yêu bạn
Tôi nghe tiếng trẻ thơ khóc
Tôi nhìn các bé lớn lên
Các bé sẽ biết nhiều hơn tôi có thể biết
Và tôi thầm nghĩ .. thế giới kỳ diệu biết bao
Một ngày nào đó tôi sẽ ước có một ngôi sao
Thức dậy nơi những đám mây ở xa tít phía sau tôi
Nơi mà những ưu phiền chảy tan
Như những viên kẹo chanh
Bạn sẽ tìm thấy tôi trên cao bên trên chóp ống khói
Ở một nơi nào đó cao trên chiếc cầu vồng
Và giấc mơ bạn dám mơ, ồ, tại sao tôi không mơ được nhỉ?

Huỳnh Huệ dịch và tổng hợp

Tranh giấy cắt dân gian Trung Quốc

jinzu5bTranh giấy cắt được làm hoàn toàn bằng thủ công, chỉ cần một chiếc kéo, một tờ giấy màu là bạn đã có ngay những bức tranh bằng giấy với những hình ảnh thiên nhiên sống động. Tranh cắt giấy thể hiện tập quán, thẩm mỹ và thị hiếu khác nhau của các vùng miền trên khắp đất nước Trung Quốc

Tranh giấy cắt là một trong những nghệ thuật dân gian lưu hành nhất tại Trung Quốc. Cội nguồn tranh giấy cắt có từ bao giờ thì khó mà có thể tra cứu được. Thế nhưng, hơn nghìn năm trước, tranh giấy cắt đã được dùng để trang trí và tạo hình nghệ thuật. Theo sách sử ghi chép, phụ nữ thời nhà Đường từng lấy tranh giấy cắt để làm trang sức trên đầu, hoặc còn có tập tục dùng tranh giấy cắt hình cánh bướm để đón xuân. Đến thời nhà Tống thế kỷ thứ 12, có người dùng tranh giấy cắt nhỏ để trang trí cho lễ vật quà tặng, có người dán tranh giấy cắt lên rầm cửa và cửa sổ, hoặc trang trí tường, gương và đèn lồng. Từ đó đã xuất hiện nghệ nhân chuyên nghề tranh giấy cắt.

Tranh giấy cắt có đủ hình thù, đủ loại. Từ động vật nhỏ đáng yêu như con chim, con cá… đến những nhân vật trong truyền thuyết dân gian, những hình tượng trong tác phẩm văn học cổ điển, mặt nạ Kinh kịch …đều có trong tranh giấy cắt.

jianzhiDo tập quán, thẩm mỹ và thị hiếu của nhân dân các địa phương Trung Quốc khác nhau, phong cách tranh giấy cắt của các địa phương mang bản sắc riêng của mình. Tranh giấy cắt miền Bắc phóng khoáng, mạnh mẽ, mang nhiều đề tài quy mô, tranh giấy cắt miền Nam xinh xắn, thường có cảnh non nước. Người xưa thường dùng giấy màu đỏ để cắt, bởi họ tin rằng màu đỏ sẽ đem lại cho họ sự may mắn và hạnh phúc trong cuộc sống. Song bất kể là mang đề tài gì, tranh cắt giấy đều đòi hỏi phải truyền thần như thật.

pic1Với những người nghệ nhân tài hoa, để tạo ra một bức tranh giấy hoàn hảo, họ cần có đầy đủ dao kéo kích cỡ khác nhau để cắt. Tranh giấy cắt có thể cắt từng tờ một, cũng có thể một lần cắt nhiều tờ. Với những hình ảnh đơn giản có thể cắt trực tiếp, với những hình phức tạp thì thường phải thiết kế bản mẫu trước, rồi in lên mặt giấy, sau đó dùng mười mấy con dao khắc đường nét hình ảnh lên đó. Tranh giấy cắt đòi hỏi sự tỉ mẩn và kiên nhẫn đến từng chi tiết.

Hiện nay, tranh cắt giấy đã từ trang trí cho sinh hoạt hằng ngày, phát triển thành một loại hình nghệ thuật riêng biệt. Hình ảnh tranh giấy cắt cũng không ngừng phong phú theo thời đại phát triển, tô điểm thêm cho cuộc sống muôn màu.

Loan Subaru

 

Chống tiêu cực như thế nào ?

boxingrooster
Chào các bạn,

Chúng ta đối diện thường xuyên với những tình trạng tiêu cực, như xả rác ngoài đường, hay ù lì với đời sống—ai làm gì, chuyện gì xảy ra, thì cũng như là không nghe không thấy không biết. Đối diện với những tình trạng tiêu cực như vậy, ta phải làm gì?

Đây là câu hỏi ta đối diện hằng ngày, nhiều lần trong một ngày. Và dĩ nhiên là ta có những câu trả lời khác nhau, tùy theo từng trường hợp và tùy theo cá tính mỗi người. Tuy nhiên, đối với những người thực hành tư duy tích cực như chúng ta, chúng ta luôn luôn có một nguyên tắc suy tư căn bản trong mọi trường hợp—đó là suy tư cách tích cực nhất. Và trong những vấn đề liên hệ đến đời sống thực tại, “tích cực nhất” có nghĩa là có khả năng cao nhất để giải quyết vấn đề.

Dùng nguyên tắc này làm căn bản, chúng ta sẽ chọn lựa, trong những cách giải quyết vấn đề khác nhau, cách nào ta cho là tích cực nhất. Tức là chúng ta phải biết cách suy nghĩ có hệ thống, nhận ra được tư tưởng nào tiêu cực, tư tưởng nào tích cực hơn, tư tưởng nào tích cực nhất, để có thể lựa chọn giải pháp một cách hiệu quả.

Hãy dùng vấn đề “mọi người hay xả rác ngoài đường” làm thí dụ. Nếu trong thành phố của chúng ta có nhiều người xả rác, chúng ta có những cách giải quyết nào ?

1. Coi như không có chuyện gì xảy ra. Và ta cứ xả rác.
2. Phê phán chỉ trích những người xả rác (là vô trách nhiệm, thiếu ý thức, vô giáo dục 🙂 v.v…), trong khi đó ta vẫn xả rác.
3. Phê phán chỉ trích những người xả rác, và ta không xả rác.
4. Ta không phê phán ai, nhưng chính ta không xả rác.
5. Ta nói về giữ thành phố sạch và đẹp (nhưng không phê phán ai).
6. Ta nói về giữ thành phố sạch và đẹp và ta làm một dự án nào đó để giữ một khu phố khoảng 500m rất sạch và rất đẹp.

Tàm tạm là như vậy, để chúng ta có dịp phân tích. Danh sách trên đây là mình viết theo thứ tự từ tiêu cực nhất đến tích cực nhất. Chúng ta hãy nghiên cứu nó một tí:

Số 1, coi như không có chuyện gì xảy ra và ta cứ xả rác. Điều này thì quá tệ rồi, miễn bàn.

Số 2 thì cũng rất tệ, nhưng số 2 lại rất quan trọng. Tại sao? Tại vì rất nhiều người trong xã hội hành xử theo cách số 2—miệng thì phê phán người khác, tay thì cứ làm như người khác. “Bố bảo con không được hút thuốc. Bố hút. Nhưng hãy nghe những gì bố nói, đừng nhìn những gì bố làm.” Cách số 2 này so với số 1 thì cách nào tiêu cực hơn vậy? Chàng số 1 tồi thì có tồi, nhưng ít ra chàng không dối trá. Chàng thứ 2 thì vừa tồi vừa dối trá (đạo đức giả). Vậy thì ai tiêu cực hơn ai? Xem ra thứ tự 1, 2 của chúng ta có vấn đề rồi.

sinhvienangdong
Số 3, phê phán người xả rác và ta không xả rác. Cách này tiêu cực hay tích cực? Có lẽ nhiều người chúng ta sẽ cho là tích cực, vì mình phê phán những người tiêu cực tức là mình tích cực, hơn nữa mình không làm điều tiêu cực, tức là đã tích cực.

Tuy nhiên, các chuyên gia về tư duy tích cực có thể nói cách này tiêu cực. Tại sao?

“Không xả rác” thì tự nó trung tính. Không làm bậy thì không tiêu cực, nhưng nó không có năng lượng tích cực. Nếu ban chỉ ngồi đó, không nói gì, không làm gì, thì bạn chẳng tạo ra năng lượng gì cả. Không tiêu cực và không tích cực.

“Phê phán người xả rác” thì hành động phê phán này tạo ra năng lượng tiêu cực. Tại sao? Nếu các bạn còn nhớ, trong bài Luật Hấp Dẫn chúng ta đã nói:

Luật hấp dẫn là luật của tư tưởng, mà ngôn ngữ là một phần rất lớn của tư tưởng, cho nên ngôn ngữ rất quan trọng trong luật hấp dẫn. Chúng ta đã nói qua điều này trong bài “Sức mạnh của tư tưởng.” Trong ngôn ngữ của con người, thể phủ định có ảnh hưởng rất yếu trong tâm thức. Ví dụ: “Tôi không yêu ai” thì nhạt như nước ốc. Nó chẳng có nghĩa lý gì hết, nó chỉ có nghĩa là tôi không yêu ai, và không chắc là tôi có ghét ai không. Nghe chán phèo. Hay “tôi không chống anh,” chẳng nghĩa lý gì cả, vậy anh có ủng hộ tôi không?

Vì vậy khi ta nói một câu phủ định “tôi không muốn béo,” tiềm thức của ta không “thấm” cái yếu ớt của chữ “không” phủ định, mà lại thấm cái mạnh mẽ của chữ “béo” xác định. Cho nên tiềm thức cứ hướng ta sống theo hướng “béo.” Vì vậy, các chuyên gia về tư duy tích cực (cũng như các luật sư chuyên về tranh tụng trước tòa) luôn luôn dạy người ta nói và viết ở thể xác định: “Tôi muốn gầy” (không phải là “tôi không muốn béo”), hay “tôi muốn giàu” (không phải là “tôi không muốn nghèo”).

Một số các chuyên gia còn có cách trình bày thế này: Luật hấp dẫn không biết văn phạm , chỉ biết các từ mà thôi. Nếu câu bạn nói mà có chữ “yêu,” không cần biết đó là phủ định hay xác định, thì luật hấp dẫn cứ dẫn ta đi theo hướng “yêu.” Các bạn có nghe các phụ nữ lớn tuổi kể chuyện đời của họ không: “Hồi đó tui ghét ổng gần chết, thấy mặt là wẹo đường khác. Nhất định là không thèm thương. Rốt cuộc cũng lấy ổng.” Tóm lại “tôi yêu anh Tín” hay “tôi không yêu anh Tín,” đối với luật hấp dẫn thì như nhau, và cả hai chỉ có nghĩa là “yêu” và “anh Tín.” Tương tự như vậy, “tôi không thích béo” và “tôi thích béo” đều chỉ có nghĩa là “tôi” và “béo.” Vì vậy, ta luôn luôn phải suy nghĩ (và nói chuyện cũng như viết lách) theo thể xác định. Và dĩ nhiên là chỉ nên dùng các từ tích cực. (Từ tích cực là từ nói đến cái ta muốn, ta thích. Nếu bạn thích gầy, thì “gầy” là từ tích cực và “béo” là từ tiêu cực. Ngược lại nếu bạn thích béo, thì “gầy” lại là từ tiêu cực và “béo” là từ tích cực).”

Nếu ta cứ mạnh miệng phê phán người xả rác, tức là ta cứ lập đi lập lại hai chữ “xả rác, xả rác, xả rác…” thì mọi người sẽ nhập tâm hai chữ này và cứ thế mà xả rác. Theo các chuyên gia tư duy tích cực chủ trương Luật Hấp Dẫn (và mình ở trong trường phái đó), thì phê phán tiêu cực có hậu quả trong tâm thức mọi người cũng như là ủng hộ tiêu cực. Tức là,mắng con “Mày dối trá, cấm dối trá, không được dối trá” thì có cùng hậu quả như “Mày dối trá, cứ dối trá, nên dối trá.”

Số 4, ta không phê phán ai, nhưng ta không xả rác. Nhiều người trong chúng ta có thể nói đây là tích cực rồi, nhưng thông thường thì “không hành động” tự nó không có năng lực gì cả. Nó không tiêu cực, rõ rồi. Nhưng không tiêu cực chưa có nghĩa là tích cực. Không thiếu tiền chưa có nghĩa là có tiền.

candlelight
Số 5, đây là cách tích cực đầu tiên trong danh sách của ta: Ta không phê phán xả rác, nhưng ta nói đến điều tích cực ngược lại—giữ một thành phố đẹp đẽ sạch sẽ. Đây cũng giống như là dạy con—ta không nói “mày dối trá, cấm dối trá, không được dối trá” tức là nhồi vào đầu hai chữ “dối trá,” mà nói “Con nên thành thật, cần phải thành thật với chính mình, thành thật với mọi người, và thành thật với trời đất”, tức là nhồi vào đầu hai chữ “thành thật.” Nếu ta cứ nói “sạch sẽ đẹp đẽ” thì các từ này sẽ thấm vào tâm thức mọi người và hướng người ta đi đến cung cách “sạch sẽ đẹp đẽ” cho thành phố.

Ngoài việc giáo dục trẻ em, nguyên lý này cũng thể hiện rất rõ trong hệ thống luật pháp và chính trị. Các hệ thống luật pháp và chính trị chú trọng đến khen thưởng thường thành công hơn các hệ thống chú trọng vào trừng phạt.

Số 6, ta nói về giữ thành phố sạch và đẹp, và ta làm một dự án nào đó để giữ một khu phố khoảng 500m rất sạch và rất đẹp. Đây rất rõ là một phương cách rất tích cực, vì ta (1) nói điều tích cực và (2) làm điều tích cực. Điều đáng lưu tâm ở đây là, một hành động nhỏ có năng lực tích cực mạnh bằng cả nghìn lời nói lớn.

Ta có thể viết hàng nghìn bài báo và tung ra hàng triệu truyền đơn về giữ thành phố sạch sẽ, hậu quả cũng không bằng một dự án giữ được một khu phố chỉ 500 m thật sạch thật đẹp. Một toán sinh viên nhỏ có thể thực hiên dự án này rất dễ–chỉ cần bỏ thì giờ đến nói chuyện với các chủ doanh nghiệp trong khu phố và khuyến khích họ làm một dự án cho chính họ. Sự thành công của khu phố này đương nhiên sẽ được nhiều người nói đến, trên báo chí, radio, TV, Internet. Mọi nơi khác thấy khu phố đẹp, thấy việc làm ăn của khu phố tăng lợi tức, sẽ từ từ học theo. Đó là kết quả của năng lượng tích cực của các sinh viên và chủ doanh nghiệp trong dự án.

Mục đích của bài này không phải là đưa ra đề nghị cụ thể cho vấn đề nào hay dự án nào, nhưng là để giúp chúng ta nắm vững được phương cách tư duy tích cực trong cách suy nghĩ và hành động của chính mình, trong giáo dục, trong sinh hoạt xã hội, và trong việc hoạch định chính sách quốc gia. Nhan đề của bài này là “Chống tiêu cực như thể nào ?” Qua phân tích trên, các bạn thấy, ta “chống tiêu cực” bằng cách “không chống tiêu cực” nhưng “làm điều tích cực.” Điều này nghe có vẻ hơi lạ, nhưng thật ra nó là luật tự nhiên của đời sống. Ta chống bóng tối cách nào? Thưa, ta chống bóng tối bằng cách không chống bóng tối (vì chẳng có cách nào để chống bóng tối–nguyền rủa bóng tối chẳng có ích gì), mà bằng cách đưa ánh sáng vào nơi tối tăm.

Tư duy tích cực không phải chỉ nằm trong đầu chúng ta đâu. Nếu ta dạy học, nó trở thành phương cách giáo dục của ta đối với học trò. Nếu ta quản lý quốc gia, nó trở thành chính sách quốc gia mà ta dự phần quyết định.

Chúc các bạn một ngày vui vẻ.

Mến,

Hoành

© Copyright 2009, TDH
http://www.dotchuoinon.com
Licensed for non-commercial use