Tag Archives: Văn Hóa

Tôn trọng quy định an ninh và an toàn

Chào các bạn,

Thi thoảng mình đến trường vào ngày cuối tuần. Đến trường cuối tuần thì không được ra vào tự do mà phải có thẻ mới vào được tòa nhà mà mình làm việc. Vì cái tòa nhà đó có nhiều thiết bị máy móc đắt tiền cũng như hóa chất thí nghiệm tùm lum. Thế nên an ninh phải đảm bảo và chỉ có người làm việc ở đó mới có thẻ để vào ngày cuối tuần.

Hôm đó mình đến vào thứ 7, mình có thẻ sinh viên nhưng mình chưa có cái thẻ ra vào đó. Continue reading Tôn trọng quy định an ninh và an toàn

Mừng lễ Phục sinh 2014

 
Chào các bạn,
easteraroundtheworld
Chúa nhật này, 4.20.2014, là lễ Phục Sinh (Easter), ngày lễ quan trọng nhất trong Ki Tô Giáo (Công giáo—Catholicism, Chính thống giáo–Orthodox, và các giáo phái Tin lành—Protestantism).

Dù là người ta không mừng lễ Phục Sinh lớn và vui như Lễ Giáng Sinh (Christmas, 25 tháng 12), trên phương diện thần học, lễ Phục Sinh quan trọng hơn lễ Giáng Sinh, vì Ki Tô Giáo được xây dựng trên một điểm cực kỳ quan trọng—Chúa Giêsu chịu đóng đinh trên thập giá và chết, và ba ngày sau người sống lại. Phục sinh là sống lại. Lễ Phục sinh là lễ kỷ niệm sự sống lại của chúa Giêsu. Nếu không có sự sống lại, không có lễ Phục Sinh, không có Ki Tô Giáo.

Continue reading Mừng lễ Phục sinh 2014

Ở với ông ngoại

Chào các bạn,

Sáu giờ tối Chúa Nhật mình đến thăm gia đình bố mẹ Thul. Bước lên các bậc thềm vào nhà thấy chiếc Tivi kê trên kệ đặt giữa nhà, đang chiếu phim nhưng không thấy ai xem. Bên góc phải có một cái giường đang có ba người nằm đắp mền, người nằm phía ngoài trùm mền kín mít từ đầu đến chân, phía trong là hai em trai: Em lớn khoảng mười bốn tuổi và em nhỏ khoảng bốn tuổi,cũng đang nằm đắp chung một cái mền với người nằm phía ngoài, nhưng hai em không trùm kín đầu nên nhìn thấy mình. Em lớn nói với người nằm trùm mền kín mít: “Ông ngoại Thul, Yăh đến!”. Continue reading Ở với ông ngoại

Insha Allah

Chào các bạn,

Ai trong chúng ta mà chẳng có sai lầm, bạn nhỉ?! Trước khi người khác buồn trách thì tự bản thân chúng ta cũng cảm thấy mình thật tệ khi làm như vậy.

Nhưng thật may mắn là chúng ta luôn có ít nhất một người yêu thương chúng ta, xoá tội cho chúng ta khi chúng ta thành tâm hối lỗi. Đó là God (Thượng đế, ông Trời, Chúa, Phật, Allah..).

..Xin Cha.. tha nợ chúng con như chúng con cũng tha kẻ có nợ chúng con..
(Kinh lạy Cha – The Lord’s prayer) Continue reading Insha Allah

Đan gùi

Chào các bạn,

Hơn sáu giờ tối Chúa nhật mình đi thăm một số gia đình bên thôn Một. Đến các gia đình vào giờ đó, gần như gia đình nào cũng đang ngồi hoặc nằm trên chiếc chiếu trước màn hình Tivi xem phim, đến thăm bốn gia đình đều thấy như vậy! Cũng không ngạc nhiên, vì trong Buôn Làng không có những điểm vui chơi giải trí nên màn hình Tivi là nơi giải trí độc nhất cho mọi gia đình, nhất là đối với các em nhỏ, và khi vào gia đình bố mẹ Kum, là gia đình thứ năm của buổi đi thăm hôm đó.

Từ ngoài nhìn vào thấy ánh đèn trong nhà sáng, bước chân lên thềm ba con chó chạy ra sủa inh ỏi, bố Kum ra đuổi chó, mình đi vào trong nhà, trên chiếc chiếu trải trước màn hình Tivi có hai người con trai, người con trai nhỏ khoảng mười tuổi đang nằm trên chiếc chiếu xem phim, người con trai khoảng mười lăm tuổi đang ngồi trên chiếc chiếu, vừa chẻ tre vừa xem phim. Continue reading Đan gùi

Hít thở là hạnh phúc!

Dạo này mình đang tập thói quen đi bộ sau khi ăn, giống như một dạng thiền hành. Mình đi chậm, cố gắng không suy nghĩ gì cả mà chỉ tập trung vào hơi thở, từng bước chân, và cảnh vật xung quanh. Những lần đi như vậy mình cảm thấy vui đến lạ. Cái việc hít vào thở ra là cái việc diễn ra từng giây mà chúng ta sống, trước khi biết đến thiền, mình chưa bao giờ để tâm đến nó. Hít thở là một việc quá đương nhiên. Mình đã không thể ngờ có ngày mình cảm thấy hạnh phúc thực sự khi mình biết mình đang hít thở, mình đang tận hưởng không khí trong lành này, mặt trời trên cao đang chiếu sáng rực rỡ, và hoa lá đang khoe đủ sắc màu. Continue reading Hít thở là hạnh phúc!

Thi hát

Chào các bạn,

Gần đến ngày kỷ niệm thành lập Đoàn Thanh niên, vì vậy những buổi chiều học thêm của các em học sinh cấp III trường THPT Nguyễn Thị Minh Khai xã Tân Tiến được nhà trường thay thế bằng những buổi tập văn nghệ, thi bóng đá, bóng chuyền. Hầu hết các em học sinh Lưu Trú của mình đều tích cực tham gia trong đội bóng đá của lớp, chỉ một ít em tham gia trong các tiết mục văn nghệ.

Một buổi các em đi duyệt văn nghệ ở trường về, em Phila, trưởng nhà Lưu Trú vào gặp mình cho biết: “Ở lớp bạn Hak và bạn Kê lớp Mười hai đã cãi nhau tại trường sau buổi duyệt văn nghệ. Nguyên nhân hai bạn chê người kia hát không hay, hát dở trước mặt bạn bè!” Continue reading Thi hát

Khi lòng nhân ái bị tê cóng, bại liệt!

Một em bé học sinh trường THCS Chu Văn An thị trấn Chư Sê, tỉnh Gia Lai vào siêu thị, chỉ vì “quá thích hai quyển truyện tranh” giá bằng nửa tiền bát phở, em đã lấy giấu chúng trong người. Nhóm bảo vệ ở siêu thị Vĩ Yên đã trói chân tay em bé vào lan can, dán lên ngực em phía dưới  khăn quàng đỏ một bảng chữ viết to như tội phạm: TÔI LÀ NGƯỜI ĂN TRỘM. Nhiều người đã xin cho em bé, nhưng không được. Một bảo vệ còn thích thú chụp ảnh em trong cảnh ngộ đó rồi tung lên mạng xã hội sau đó và giải thích hồn nhiên: “để cho vui ” !

Là một người làm cha, đã và đang làm thầy, nhìn cảnh em bé bằng tuổi con gái mình bị làm nhục trước đông người như vậy chỉ vì lòng yêu sách và trót dại dột, tôi đau xót đến bàng hoàng ứa lệ, và phẫn nộ ! Continue reading Khi lòng nhân ái bị tê cóng, bại liệt!

Bài thơ, bài hát – Có phải em, mùa thu Hà Nội?

Chào các bạn,

Nếu các bạn theo dõi các bài Nhạc xanh chị Hồng Thuận viết thì sẽ thấy chị rất thích các bài chị Hồng Nhung hát về Hà Nội. Hôm nay, chị Hồng Thuận có tặng một bài cho Nhạc xanh, bài Có phải em, mùa thu Hà Nội?.

Bài này được nhà thơ Tô Như Châu sáng tác vào tháng Tám năm 1970 và được nhạc sĩ Trần Quang Lộc phổ nhạc vào năm 1972. Đến đầu những năm 90, bài này bắt đầu trở nên phổ biến qua giọng hát của Hồng Nhung, Thu Phương.
Continue reading Bài thơ, bài hát – Có phải em, mùa thu Hà Nội?

Tự bạch về người yêu

Chào các bạn,

Tình cờ hôm nay mình lại có chuyện cũng thật mắc cười!

Buổi chiều đến nhà em Weng, con bố mẹ Brai ở thôn Tư, lúc mình đến trời cũng đã chiều, các em nhỏ đi học cũng như đi chăn trâu chăn bò đều đã về nhà.

Mình vào nhà bố mẹ Brai, thấy em Weng khoảng mười bốn tuổi là con gái thứ hai của bố mẹ Brai, đang ngồi đọc cuốn truyện tranh. Continue reading Tự bạch về người yêu

Pass it on – Chuyển đi xa

Chào các bạn,

Hôm trước Quan Huấn giới thiệu bài hát trong cuộc thi The Voice của Ý do một Soeur hát. Mình rất thích câu trả lời của Soeur khi được hỏi vì sao đi thi hát “Vì tôi có một món quà và muốn mang tặng cho mọi người”.

Hôm nay, mình giới thiệu tới các bạn món quà của các vị Phật, Chúa, Allah của những con người bình thường dưới những ngôn ngữ khác nhau để chúng ta chuyển đi xa các món quà này.

Mời các bạn.

Thân,

Thu Hằng Continue reading Pass it on – Chuyển đi xa

Làm dâu

Chào các bạn,

Mẹ Tung đến nhà mình chơi sau mấy tháng lên Kontum làm thuê, mình hỏi: “Mẹ Tung, Kontum nhiều tiêu lắm hay sao mẹ Tung đi lâu quá vậy?” Mẹ Tung cho biết: “Không phải chỉ có đi hái tiêu nhưng còn đi lo đám cưới cho em Rượu con trai thứ tư của mẹ Tung.

Gần một năm nay em Rượu lên Kontum làm cho người bà con, sau đó em Rượu yêu cô gái gần nhà và quyết định tiến đến hôn nhân, nên mẹ Tung lên Kontum hái tiêu thuê kiếm tiền lo đám cưới cho em Rượu, và sau khi đám cưới em Rượu xong mẹ Tung về, em Rượu ở lại bên nhà vợ!” Continue reading Làm dâu

Blessed by a homeless person

Chào các bạn,

Dưới đây là bài dịch đầu tiên của Khánh Tâm. Khánh Tâm dịch bài Một người vô gia cư chúc phúc cho mình của Thu Hằng.

Khánh Tâm hiện đang theo đuổi con đường tìm kiếm niềm tin, sức khỏe, đam mê, tha thứ, ngoại ngữ, và niềm vui – KT Hoang is currently in pursuit of 6 F’s: Faith, Fitness, Fondness, Forgiveness, Foreign Languages, and Fun.

Chào mừng Khánh Tâm tới ĐCN nhé. 🙂

Cám ơn Hằng đã mang Khánh Tâm đến với ĐCN. 🙂

Chúc Khánh Tâm, Hằng và các bạn luôn vui nhé. 🙂

Thu Hương,

*****

Blessed by a homeless person

Hi everyone,

The international student association recently organized a community service activity. We were to collect the leftovers from restaurants, hotels, and supermarkets, and after that, process, prepare, and package the food for the poor and the homeless in the city.
Continue reading Blessed by a homeless person

Một người vô gia cư chúc phúc cho mình

Chào các bạn,

Có một hoạt động xã được hội sinh viên quốc tế tổ chức cho bọn mình là đi thu gom thức ăn thừa từ các nhà hàng, khách sạn, siêu thị rồi sau đó chế biến, nấu, đóng hộp và phát cho người vô gia cư và người nghèo trong thành phố.

(Mình nghĩ với đà phát triển đô thị ở Việt Nam như hiện nay, siêu thị sẽ còn mọc lên như nấm thì có thể đây là mô hình tốt cho việc giúp đỡ người nghèo)

Tụi sinh viên bọn mình đến nhà hàng, siêu thị nào họ cũng cảm ơn nhiệt tình vì đến lấy đồ ăn thừa giúp họ. Thực tình các siêu thị và nhà hàng rất bận, họ không có đủ người làm hết nên cần sinh viên đến làm cầu nối để giúp đỡ các tổ chức xã hội là như vậy. Continue reading Một người vô gia cư chúc phúc cho mình

Khi nào thì hạnh phúc hơn?

Chào các bạn,

Sáu giờ chiều, mình ghé vào nhà bố mẹ Phong thăm chơi một chút. Bố mẹ Phong trên sáu mươi tuổi, các con đã lập gia đình. Trong số bảy người con có hai người con gái lấy chồng về Buôn Làng khác, năm người con còn lại vừa trai vừa gái cũng ra riêng, nhưng đều ở chung quanh nhà bố mẹ Phong. Gia đình các con của bố mẹ Phong đều làm ăn khá giả, người nào cũng ở nhà xây rất khang trang.

Bố mẹ Phong ở căn nhà ván nhỏ, mình định đi vào gian nhà trên nhưng thấy trong nhà tối thui nên đi vòng ra phía sau. Phía sau có một cái sân xi măng rất rộng để phơi lúa, phơi hoa màu. Nhìn về cuối sân thấy mẹ Phong ngồi phía ngoài sát cửa nhà bếp. Mẹ Phong ngồi trên cái ghế thấp, hai chân duỗi ra trong tư thế rất thoải mái, mắt nhìn về phía nhà người con trai kế út! Continue reading Khi nào thì hạnh phúc hơn?