Chào các bạn,

Các bạn có biết tại sao người đi tu phải ra khỏi nhà, vào chùa, và chùa thì thường ở nơi vắng vẻ trên núi không?
Thưa, vì ở nơi vắng vẻ thì không đụng người. Không đụng người thì ta dễ tĩnh lặng.
Thực sự là, đi tu tức là chạy trốn người, ít ra là lúc mới tu, cần phải tìm nơi vắng vẻ.
Nhưng tại sao cần phải xa người mới dễ tĩnh lặng?
Thưa, vì khi gần người, người sẽ có những cử chỉ và hành động “nhập” vào ta—một câu nói bất bình nào đó, một cử chỉ khó chịu gì đó “đụng” ta–và khi những thứ này “nhập” vào ta là tâm ta tự động phản xạ lại—giận dữ, bực mình, ganh tị, tự ái… Nói chung là tâm ta bị xung động, không thể lặng yên. Như là viên đá ném vào mặt hồ thì đương nhiên là mặt hồ nổi sóng. Nói cách khác, nếu có một tác nhân bên ngoài đụng ta, thì ta tự động phản ứng lại kiểu phản xạ, như là người máy.













