Tag Archives: trà đàm

9 quy luật thành công

mountainclimber
Chào các bạn,

Leo núi là một môn thể thao nguy hiểm, đòi hỏi thể lực, trí lực, và khả năng chiến đấu cao để khắc phục những bất trắc xảy ra thường xuyên trong khi leo. Matthew Childs đã leo núi 25 năm và đã dạy rất nhiều người leo núi. Anh đã lập ra 9 quy luật để dạy học trò. Trong môn thể thao này, những quy luật này có tính cách sống chết với người leo núi. Mỗi lỗi lầm đều có thể gây thương tích nặng hay tử thương cho chính mình và đồng đội. Điểm thú vị ở đây là những quy luật leo núi này cũng là những quy luật thành công trên đường đời, trong đời sống nghề nghiệp và đời sống cá nhân của mỗi chúng ta. Continue reading 9 quy luật thành công

Đạo Đức Kinh – Chương 19 – Thấy lòng thành, giữ chất phác

Chương 19

Tuyệt thánh khí trí,
Dân lợi bách bội.

Tuyệt nhân khí nghĩa,
Dân phục hiếu từ.

Tuyệt xảo khí lợi,
Đạo tặc vô hữu.

Thử tam giả, dĩ
Vi văn bất túc.

Cố lịnh hữu sở chúc,
Kiến Tố bão Phác,
Thiển tư quả dục.

Chương 19

Dứt Thánh bỏ Trí,
Dân lợi trăm phần.

Dứt Nhân bỏ Nghĩa,
Dân lại thảo lành.

Dứt xảo bỏ lợi,
Trộm cướp không có.

Dứt ba khoản đó,
Có đủ vào đâu.

Phải được như vầy,
Ăn ở giản dị và chất phác,
Ít riêng tư, ít tham dục.

Continue reading Đạo Đức Kinh – Chương 19 – Thấy lòng thành, giữ chất phác

Ánh sáng và bóng tối

lightanddarkness
Chào các bạn,

Đời sống thường được xem là bãi chiến trường giữa thiện và ác, giữa ánh sáng và bóng tối. Các truyền thống tâm linh nhân cách hóa hai thế lực này thành thánh và quỷ, Christ và anti-Christ, God và Satan v.v… Và lịch sử nhân loại xem như là lịch sử của cuộc đấu tranh triền miên giữa hai thế lực đó.

Lịch sử con người cũng cho thấy con người thường có ảo tưởng là “chúng ta” là bên của ánh sáng và “chúng nó” là bên của bóng tối. Trong các cuộc chiến khi con người giết nhau như những con thú dã man nhất, thì chiến sĩ của mỗi bên vẫn cầu nguyện bền bỉ với Thượng đế của mình. Thượng đế hẳn nhiên rất nhức đầu với lời cầu nguyện của hàng trăm đoàn quân điên khùng giết nhau tại nhiều nơi trên thế giới hằng ngày, đoàn nào cũng tự nhận là con ngoan của Thượng đế, cũng xin Thượng đế cho mình thắng. Continue reading Ánh sáng và bóng tối

Đạo Đức Kinh – Chương 18 – Họa sinh phúc

Chương 18

Đại Đạo phế, hữu Nhân Nghĩa.

Huệ Trí xuất, hữu đại nguỵ.

Lục thân bất hoà hữu hiếu từ.

Quốc gia hôn loạn, hữu

trung thần

Chương 18

Đạo lớn mất, mới có Nhân Nghĩa.

Trí Huệ sinh, mới có dối trá.

Lục thân chẳng hoà, mới có hiếu từ.

Nước nhà rối loạn, mới có tôi ngay.

Continue reading Đạo Đức Kinh – Chương 18 – Họa sinh phúc

Đạo Đức Kinh – Chương 17 – Dân tình

Chương 17

Thái thượng, hạ tri hữu chi.
Kì thứ thân nhi dự chi.
Kì thứ uý chi.
Kì thứ vũ chi.
Tín bất túc yên,
Hữu bất tín yên.

Du hề kì quí ngôn.
Công thành sự toại,
Bách tính giai vị ngã tự nhiên.

Chương 17

Đời thái sơ, dân chỉ biết có đấy.
Kế đó, dân than và khen đấy.
Kế đó, dân sợ đấy.
Kế đó, dân khinh đấy.
Vì không đủ tin,
Nên dân không tin.

Bậc thánh xưa, quí lời nói.
Làm xong công việc cho dân,
Mà dân cứ tưởng tự nhiên tự mình làm

Continue reading Đạo Đức Kinh – Chương 17 – Dân tình

How much you develop yourself?

Dear Brothers and Sisters,

We have two ways to develop ourselves.

1. 99.99% of people of the world, called worldlings, all try to personally develop themselves all their life. But what do you see? They all are a flock of people with three poisons: greed, hatred, ignorance; tit for tat – I love who loves me, I hate who hates me; lying, distrusting, cheating, grabbing, fearing…
Continue reading How much you develop yourself?

Đạo Đức Kinh – Chương 16  – Quay về cội rễ

Chương 16

Trí hư cực,
Thủ tịnh đốc,
Van vật tịnh tác,
Ngô dĩ quan phục.
Phù vật vân vân…
Các phục qui kì căn.
Qui căn viết tịnh,
Thị vị viết Phục Mạng.
Phục Mạng viết Thường.
Tri Thường viết Minh,
Bất tri thường vọng tác hung.
Tri thường dung,
Dung nãi công,
Công nãi vương,
Vương nãi thiên,
Thiên nãi Đạo,
Đạo nãi cửu,
Một thân bất đãi

Chương 16

Đến chỗ cùng cực hư không,
Là giữ vững được trong cái “Tịnh”.
Vạn vật cùng đều sinh ra;
Ta lại thấy nó trở về gốc,
Ôi! mọi vật trùng trùng,
Đều trở về cội rễ của nó.
Trở về cội rễ, gọi là “Tịnh”.
Ấy gọi là “phục mạng”.
Phục mạng gọi là “Thường”.
Biết Thường gọi là Minh.
Không biết đạo thường mà
làm càn là gây hung hoạ
Biết đạo thường thì bao dung,
Bao dung thì công bình,
Công bình thì bao khắp,
Bao khắp là Trời,
Trời là Đạo,
Đạo thì lâu dài
Suốt đời không nguy…

Continue reading Đạo Đức Kinh – Chương 16  – Quay về cội rễ

Lãnh đạo: Lòng tin

believeinyourself
Chào các bạn,

Trong bài Thành tố của tuyệt vời chúng ta nói “LÒNG TIN, Xa hơn hy vọng, lòng tin tuyệt đối vào chính mình, vào mục tiêu của mình, vào kết quả.”

“Lòng tin” chính là ngọn lửa, là đầu máy, là động lực khiến người lãnh đạo tiến bước và cuốn hút những người khác đi theo. Có lòng tin là có tất cả, không có lòng tin là không có gì cả. Ta có thể có tầm nhìn, có mục tiêu, có chiến lược; nhưng tất cả những điều đó vẫn chỉ là con đường. Đầu máy đưa ta đi trên con đường đó là lòng tin. Nếu không có tầm nhìn, đầu máy vẫn chạy được, mặc dù là có thể chạy vòng vòng một chỗ muôn năm. Nhưng nếu không có lòng tin, tức là không có đầu máy, thì chẳng có gì chuyển động—tầm nhìn, mục tiêu, chiến lược đều vô ích. Vì vậy chúng ta thường nghe những câu nói như, “Với lòng tin, mọi sự đều có thể. Không lòng tin, mọi sự đều không thể,” hay “Nếu bạn có lòng tin nhỏ chỉ bằng hạt cải, bạn có thể bảo ngọn núi dời đi nơi khác và nó sẽ làm theo lời bạn.” Continue reading Lãnh đạo: Lòng tin

Đạo Đức Kinh – Chương 15 – Bậc Toàn Thiện

Chương 15

Cổ chi thiện vi sĩ giả,
Vi diệu huyền thông,
Tham bất khả thức.

Phù duy bất khả thức,
Cố cưỡng vi chi dung.
Dự yên nhược đông thiệp xuyên,
Do hè nhược uý tứ lân.
Nhiễm hề kì nhược khách,
Hoán hề nhược băng chi tương thích.
Đôn hề kì nhược phác,
Khoáng hề kì nhược cốc,
Hỗn hề kì nhược trọc.

Thục năng trọc dĩ chỉ,
Tĩnh chi từ thanh;
Thục dĩ an dĩ cửu,
Động chi từ sinh.
Bảo thử Đạo giả bất dục doanh,
Phù duy bất doanh,
Cố năng tế bất tân thành.

Chương 15

Bậc toàn thiện xưa,
Tinh tế nhiệm mầu, siêu huyền, thông suốt.
Sâu chẳng khá dò.

Bởi chẳng khá dò,
Tạm hình dung Đó.
Thận trọng dường như qua sông trên nước đặc.
Do dự dường sợ mắt ngó bốn bên.
Nghiêm kính dường như khách lạ,
Chảy ra dường băng tan,
Quê mùa dường gỗ chưa đẽo gọt,
Trống không dường hang núi,
Pha lẫn dường nước đục.

Ai hay nhờ tịnh
mà đục hóa trong,
Ai hay nhờ động
mà đứng lại đi?
Kẻ giữ Đạo không muốn đầy.
Chỉ vì không muốn đầy,
Nên mới che lấp được mà chẳng trở nên mới .

Continue reading Đạo Đức Kinh – Chương 15 – Bậc Toàn Thiện

Đạo Đức Kinh – Chương 14 – Nắm giềng mối cổ xưa

Chương 14

Thị chi bất kiến danh viết Di;
Thính chi bất văn danh viết Hi;
Bác chi bất đắc danh viết Vi.
Thử tam giả bất khả trí cật.
Cố hỗn nhi vi nhất.

Kì thượng bất kiểu,
Kì hạ bất muội.
Thằng thằng bất khả danh.
Phục qui ư vô vật,
Thị vị vô trạng chi trạng,
Vô vật chi tượng,
Thị vị hốt hoàng,
Nghinh chi bất kiến kì thủ,
Tuỳ chi bất biến kì hậu.

Chấp cổ chi đạo,
Dĩ ngự kim chi hữu,
Năng tri cổ thỉ,
Thị vị đạo kỉ.

Chương 14

Xem mà không thấy, nên tên gọi là Di;
Ngóng mà không nghe, nên tên gọi là Hi;
Nắm mà không giữ gọi là Vi.
Ba cái ấy không thể phân ra được,
Vì nó hỗn hợp làm một

Trên nó thì không sáng,
Dưới nó lại không tối,
Dài dằng dặc mà không có tên.
Rồi lại trở về chỗ không có.
Ấy gọi là cái hình trạng không hình trạng,
Cái hình trạng của cái không có vật.
Ấy gọi là “hốt hoảng”.
Đón nó thì không thấy đầu,
Theo nó thì không thấy đuôi.

Giữ cái đạo xưa,
Để mà trị cái có của hiện nay.
Biết được cái đầu mối của xưa,
Ấy gọi là nắm được giềng mối của Đạo

Continue reading Đạo Đức Kinh – Chương 14 – Nắm giềng mối cổ xưa

Đạo Đức Kinh – Chương 13 – Thương thân vì thiên hạ

Chương 13

Sủng nhục nhược kinh,
Quí đại hoạn nhược thân;

Hà vị sủng nhục nhược kinh?
Sủng vi thượng, nhục vi hạ.
Đắc chí nhược kinh,
Thất chi nhược kinh.
Thị vị sủng nhược kinh.

Hà vị quí đại hoạn nhược thân?
Ngô sở dĩ hữu đại hoạn giả,
Vi ngô hữu thân.
Cập ngô vô thân,
Ngô hữu hà hoạn!

Cố, Quý dĩ thân vi thiên hạ,
Nhược khả kí thiên hạ,
Ái dĩ thân vi thiên hạ,
Nhược khả thác thiên hạ.

Chương 13

Vinh và Nhục đều là sợ hãi,
Quí và Hoạn đều là vì có thân.

Tại sao gọi Vinh và Nhục đều là sợ hãi?
Là vì, Vinh trên thì Nhục dưới,
Được cũng sợ hãi,
Mà mất cũng sợ hãi.
Vì vậy mới gọi “Vinh Nhục đều là sợ hãi.”

Tại sao gọi “Quý và Hoạ đều là vì có thân”?
Là vì, ta sở dĩ có lo lớn là
Vì ta có thân.
Nếu ta không thân,
Ta sao có lo!

Vậy, Kẻ nào biết quý thân vì thiên hạ,
Nên giao phó thiên hạ cho họ,
Kẻ nào biết thương thân vì thiên hạ,
Nên gửi gắm thiên hạ cho họ.

Continue reading Đạo Đức Kinh – Chương 13 – Thương thân vì thiên hạ

Ta tích cực hay tiêu cực đến mức nào ?

learningtocount
Chào các bạn,

Tích cực và tiêu cực có mhiều mức độ, từ zero đển vô cùng. Làm sao ta biết được ta nằm ở mức nào trên cây thước? Điều này rất khó khăn vì không có thước thực sự có thể đo lường chính xác. Các test tâm lý mà thỉnh thoảng ta thấy chỉ là để chơi cho vui, chứ không sờ đến điều gì sâu hơn là lớp da của vấn đề. Nhưng nếu không biết được mình đang đứng ở mức nào thì làm sao mình khá lên được?

Dĩ nhiên là ta hay nói, “Nửa ly nước nói là đầy nửa ly cũng đúng mà cạn nửa ly cũng đúng.” Nhưng như vậy không có nghĩa là hai bên như nhau. Người tích cực thì thành công, người tiêu cực thì thất bại. Đó là lý lẽ chung ai cũng thấy. Dĩ nhiên ta có quyền chọn thành công hay thất bại cho ta. Nhưng nói rằng hai cách chọn này như nhau thì quả là nói ngày cũng như đêm, phải không các bạn? Continue reading Ta tích cực hay tiêu cực đến mức nào ?