Category Archives: Văn Hóa

Giới thiệu tranh: Mùa xuân và Cơn bão

The Spring
Cô gái và chàng trai ngồi trên một chiếc đu treo lơ lửng trên những cành cây đâu đó trong một góc rừng đầy nắng. Cô có khuôn mặt bầu bĩnh trẻ thơ đang quàng tay qua cổ người yêu, ánh mắt nhìn đắm đuối với một nụ cười thật e lệ và ấm áp. Cái váy trắng của cô gần như trong suốt để lộ ra những đường cong thật hoàn hảo. Chàng trai thì dang rộng cánh tay nắm chặt lấy những sợi dây thừng và anh nhìn cô tràn đầy vẻ yêu thương.

Những hình ảnh này trong bức Mùa xuân (Le Printemps – The Spring) có lẽ rất quen thuộc với những ai yêu thích tranh sơn dầu. Đây là một trong số những kiệt tác của họa sĩ người Pháp Pierre Auguste Cot (1837-1883) vốn nổi tiếng với phong cách chọn các chủ đề thần thoại và chân dung tự họa. Ông vẽ bức Mùa xuân vào năm 1873. Chỉ trong vài thập niên sau đó Mùa xuân đã nhanh chóng trở nên nổi tiếng đến mức gần như người dân châu Âu nào cũng biết đến và trở thành biểu tượng của nghệ thuật đương đại thế kỉ 19. Trong suốt 125 năm qua bức tranh này đã được sao chép hàng triệu bản và người ta vẫn không ngừng tranh cãi về nguồn gốc của câu chuyện hai người mà Cot mô tả.
The Storm
Cũng bí ẩn và gây tranh cãi không kém là bức Cơn bão (La Tempete – The Storm) trong đó Cot vẽ hai người yêu nhau đang trốn chạy. Dù đang trong một cuộc trốn chạy khỏi một cơn bão, có thể là cơn bão thật hay như nhiều người nói nó ám chỉ sự trốn chạy khỏi những nỗi khổ đau của cuộc đời, điều khiến bức tranh rung động trái tim của người xem là tình yêu và niềm tin tràn ngập trên khuôn mặt của chàng trai và cô gái. Cô gái mắt mở to có chút gì đó ngơ ngác nhưng không hề tỏ ra lo sợ vì đang được che chở trong vòng tay bảo vệ của người yêu. Còn chàng trai, nét mặt thật rạng ngời và hạnh phúc như chẳng có cơn bão nào đang đuổi theo họ ở phía sau. Vẻ thánh thiện của đôi uyên ương trong cả hai bức tranh làm cho người xem thật khó lòng rời mắt.

Hai bức tranh này hiện nay đang được trưng bày tại bảo tàng Metropolitan Museum of Art, thành phố New York.

Hoàng Khánh Hòa

Bảo kiếm được rèn thế nào?

Chào các bạn,

Ngày xưa, trước khi súng đạn ra đời, đao kiếm là vũ khí chính cho chiến sĩ và hiệp sĩ. Một thanh kiếm quý chém sắt như chém bùn là một bảo vật vô giá, thường được xem là thần kiếm, thường nằm trong tay đệ nhất cao thủ võ lâm, và khi kiếm lạc khỏi tay chủ thì thường sinh ra sóng gió trên chốn giang hồ, tạo nên những cuộc thảm sát, tranh giành kiếm.
samurai_sword
Người xưa rèn bảo kiếm thế nào?

Rèn kiếm là một nghệ thuật cao độ. Vị thầy rèn kiếm thực ra là các hóa học gia về kim loại, nghiên cứu cách thức chế tạo các loại thép tổng hợp từ những kim loại thuần, và rèn luyện, đập, cán, mài, dũa nó thành một thanh kiếm với những đặc tính tốt nhất cho một kiếm phái. Kiếm Nhật của samurai thì to, nặng, cứng và hơi cong. Ngược lại, Thái cực kiếm của phái Võ Đang thì thẳng, dài, nhỏ, và nhẹ nhàng lay động như một thanh thép mỏng. Dù vậy, đặc tính chung của các thần kiếm phải là chém sắt như chém bùn, có thể chém gãy binh khí tầm thường của địch.

Ngày nay, với phát triển của khoa học, có lẽ chúng ta có thể làm thần kiếm dễ dàng bằng kim loại tốt, nấu loãng, đổ vào khuôn, rổi mài, và trang trí cho đẹp, trước khi mang ra chợ bán, phải không các bạn?
loren1

Không dễ như vậy đâu. Không dễ gì làm một thanh kiếm thật nhẹ và có thể lay động như một thanh sắt mỏng, lại có sức chịu đựng và công phá kinh khủng. Không biết làm thì thanh kiếm của ta sẽ gãy hay méo khi va chạm mạnh vào một thanh kiếm khác cùng loại hay tốt hơn.

Công thức làm kiếm rất công phu. Trước hết, là phải đúng kim loại. Đây là bí mật nhà nghề.

Kim loại được nấu loãng và đổ vào khuôn, nguội lại thành thanh thép. Thanh thép này sẽ được nung nóng đỏ cho mềm ra, và được đập bằng búa cho mỏng xuống, rồi gấp lại thành hai, và đập cho mỏng xuống.

Xong rồi lại được nung cháy đỏ, đập mỏng ra, gấp lại làm đôi, đập mỏng.

Rổi lại được nung đỏ, đập mỏng, gấp làm đôi…

Cứ như thế khoảng 30 lần. Lúc này thanh kiếm không phải chỉ là một khối thép mà là 2-lũy-thừa-30 lớp thép mỏng vô cùng. Nếu bạn có một quyển sách dày chừng ấy trang thì không cây súng nào thời nay có thể bắn thủng quyển sách đó. Thanh kiếm như vậy chắc và dẻo dai đến thế nào, bạn biết không?
loren2

Và khi làm xong, kiếm cũng không thể cho nguội ngay bằng nước lạnh, mà phải để nguội dần dần, từ nhiệt độ cực cao của thép đang cháy đỏ đến nhiệt độ cực lạnh, lạnh hơn nước đá nhiều lần càng tốt. Thế thì kiếm sẽ rất dẻo dai và không dòn.

Cuối cùng là phần dũa, mài, đánh bóng, gắn chuôi, gắn vỏ…

Cho đến lúc kiếm được trao cho chủ, có thể bằng một lễ trao kiếm rất nghiêm trang và cung kính.

Thần kiếm hạ sơn!

Thần kiếm như phượng múa rồng bay trong tay uy vũ kiếm khách!
the_last_samurai_7
Mỗi chúng ta…

Mỗi chúng ta sinh ra để được Thương đế dùng trong tay của ngài, vào việc của ngài, như một thần kiếm.

Vậy thì, bạn có sẵn sàng để chịu nung cháy đỏ, gập đôi, và đập mỏng, 30 lần không? Rơi chầm chậm, từ đỉnh hỏa diệm sơn đến tận đáy băng sơn không? Mài dũa hàng ngày trước và sau chiến trận không?

Tự vấn…

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

© copyright 2009
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com

Giã từ tổ quốc – Enrico Macias

Chào các bạn,

Enrico Macias được biết đến với giọng ca nhẹ nhàng, nhức nhối, hòa quyện cùng tiếng đàn flamenco điêu luyện réo rắt ngọt ngào. Và người Việt không ai mà không biết đến bản tango L’amour c’est pour rien của Enrico Macias.
enrico-macias
Enrico Macias sinh vào một gia đình Do Thái ở Constantine, Algeria, lúc đó là thuộc địa của Pháp. Bố là nhạc sĩ vĩ cầm trong một dàn hòa tấu. Enrico chơi guitar từ nhỏ và năm 15 tuổi bắt đầu chơi trong dàn hòa tấu, và sau đó làm nhạc trưởng.

Năm 1961 kháng chiến dành độc lập bùng nổ ở Algerie, Enrico cùng vợ là con gái sang Pháp tị nạn. Sang Pháp, Enrico tiếp tục cuộc đời âm nhạc. Bản Adieu Mon Pays (Giã Từ Tổ Quốc), mà Enrico làm trên chuyến tàu rời quê hương sang Pháp tị nạn, nổi tiếng ngay lập tức ở Pháp năm 1962, và sau đó trở thành huyền thoại quốc tế.

Những năm sau đó Enrico Macias trình diễn tour ở các nước Trung Đông và Cận Á–Lebanon, Hy Lạp, Thổ Nhĩ Kỳ. Và tiếp tục có những big hít ở Paris, như Tu m’a pris dans tes bras, L’amour c’est pour rien… Năm 1968 Enrico trình diễn lần đầu ở Mỹ, tại Carnegie Hall, bán sạch vé (ngày 17 tháng 2 năm 1968).
enrico-macias.1
Năm 1968, Enrico có đĩa vàng cho Meslissa, và năm 1980 được Tổng Thư Ký Liên Hợp Quốc Waldheim trao tặng danh hiệu Ca Sĩ của Hòa Bình (Singer of Peace).

Bản “Giã Từ Tổ Quốc” đã là bản nhạc cho hàng triệu người Việt xa quê hương nhỏ lệ trong thập niên 70s và 80s.

Hôm nay chia sẻ với các bạn, đặc biệt là các bạn xa nhà, xa quê hương, xa tổ quốc.

Sau đây là lời nguyên thủy tiếng Pháp, mình đã dịch sang Anh và Việt. Sau đó là video nhạc Adieu Mon Pays.

Bồi dưỡng thêm, video L’amour c’est pour rien của Enrico Macias, cùng link đến audio trình diễn tiếng Việt của Tú Quyên.

Chúc các bạn một ngày tangoish. 🙂

.

Adieu mon pays

J’ai quitté mon pays, j’ai quitté ma maison
Ma vie, ma triste vie se traîne sans raison
J’ai quitté mon soleil, j’ai quitté ma mer bleue
Leurs souvenirs se reveillent, bien après mon adieu
Soleil, soleil de mon pays perdu
Des villes blanches que j’aimais, des filles que j’ai jadis connu
J’ai quitté une amie, je vois encore ses yeux
Ses yeus mouillés de pluie, de la pluie de l’adieu
Je revois son sourire, y près de mon visage
Il faisait resplendir les soirs de mon village
Mais du bord du bateau, qui m’éloignait du quai
Une chaîne dans l’eau a claqué comme un fou
J’ai longtemps regardé ses yeux bleus qui fouillent
La mer les a noyé dans le flot du regret

.

Goodbye My Country

I left my country, I left my home
My life, my sad life crawls along without reason
I left my sun, I left my blue sea
Their memories replay long after my goodbye
The sun, the sun of my lost country
The white cities I loved, The girls I knew
I left a friend, I still see her eyes
Her wet eyes of rain, the rain of goodbye
I see again her smile, there near my face
It brightened the evenings of my village
But on board the ship that took me out of the harbor
A chain in the water clanging like a madman
I looked for a long time at the searching blue eyes
The sea drowned all in a flow of regret
.

Giã từ tổ quốc

Tôi rời xa tổ quốc, tôi rời xa quê hương
Đời tôi, đời tôi buồn lê lết không ý nghĩa
Tôi rời xa mặt trời, rời xa biển xanh
Ký ức vẫn sống mãi sau buổi biệt ly
Mặt trời, ôi mặt trời đã mất
Những thành phố trắng tôi yêu, những người con gái tôi biết
Tôi rời xa bạn tôi, tôi vẫn còn thấy mắt nàng
Ánh mắt của màn mưa, mưa từ ly
Tôi thấy lại nụ cười, sát bên mặt tôi
Nụ cười rạng rỡ những buổi chiều làng
Nhưng đứng trên boong tàu đưa tôi rời cảng
Sợi xích dưới nước lịch kịch như thằng điên
Tôi đã nhìn rất lâu đôi mắt xanh kiếm tìm
Biển đã nhận chìm tất cả trong một dòng nuối tiếc
.

Adieu mon pays

.

Mình có bài thơ The Glass of Coconut – Ly nước dừa có lẽ cũng thích hợp với tinh thần bài Adieu mon pays này, nên gời link đây để các bạn đọc.

.

L’amour c’est pour rien

.

Tình cho không biếu không – Tú Quyên – xin click vào đây

Chợ Phiên Cán Cấu

Những ai đã từng có cơ hội đặt chân lên mảnh đất Lào Cai, đã từng có cơ hội được tham dự những phiên chợ vùng cao, đều đọng lại trong tâm trí những kỷ niệm không thể quên về những phiên chợ họp trên núi.
cancau1
Chợ Cán Cấu là một trong những phiên chợ như thế, mới nghe cái tên thôi cũng đã hứa hẹn cho chúng ta nhiều điều thú vị. Cái tên thật lạ. Hỏi vì sao lại có tên gọi là Cán Cấu thì có người giải thích rằng : “Cán Cấu có nghĩa là vừa cắn vừa cấu”

Chợ phiên Cán Cấu thuộc địa phận xã Cán Cấu, huyện Si Ma Cai, tỉnh Lào Cai. Cách thành phố Lào Cai gần 100km, cách thị trấn Bắc Hà, huyện Bắc Hà gần 30km. Từ thành phố Lào Cai, xuôi theo quốc lộ 4D, du khách sẽ đến xã Phong Niên, huyện Bảo Thắng.Tiếp tục xuôi theo tỉnh lộ 153, qua trị trấn Bắc Hà, du khách sẽ đến được với phiên chợ đặc biệt, phiên chợ Cán Cấu.

Khi những làn sương đêm vẫn còn đọng lại trên sườn núi, khi nhưng tia nắng đầu tiên vừa le lói, thì người dân tộc từ các buôn làng đã rủ nhau cùng tới chợ.
cancau2
Con đường lên núi thơ mộng trong vạt nắng vàng rực rỡ, ẩn hiện trong màn mây trắng, hôm nay dường như lại càng đẹp hơn, rộn rã hơn bởi sắc mầu của muôn vàn chiếc váy xòe hoa dập dìu.

Bạn có thể đi bộ, leo núi như những người dân bản xứ để lên chợ, hoặc đôi chân bạn chưa đủ dẻo dai để vượt dốc, thì lúc này xe ôm là phương tiện hữu hiệu nhất. Với tốc độ như bay, chỉ trong vòng 20 phút, bạn sẽ được các “xế ôm” đưa tới chợ Cán Cấu. Chợ họp vào mỗi thứ bảy hàng tuần. Chợ họp trên ngọn đồi thoai thoải cạnh đường xe. Lán trại sơ sài mang tính hoang dã của núi rừng.

Một phiên chợ hoàn toàn của người dân tộc, mang nhiều nét văn hóa của các dân tộc Mông Đen, Mông Đỏ, Mông Hoa, Giao, Tày…Người bản xứ thường đi bộ hoặc thồ hàng bằng ngựa. Họ mang tới chợ những đặc sản của dân tộc mình, hàng dệt thổ cẩm, nông sản, gia súc…Chợ phiên là nơi mọi người có thể mua và bán đủ các thứ mà không cần phải xếp loại hay theo khuôn mẫu nào. cac cau 3Bạn sẽ dễ dàng tìm được những món quà lưu niệm nhỏ xinh bằng chất liệu thổ cẩm được làm thủ công. Nếu bạn thích, bạn có thể sắm sanh cho mình một vài chiếc váy rực rỡ sắc màu, mang về xuôi làm điệu cùng bạn bè, rất độc đáo.

Chợ không chỉ là nơi bày bán hàng hóa, đó còn là nơi hẹn hò của các đôi nam thanh nữ tú. Là nơi những cô thiếu nữ dân tộc xinh xắn tìm cho mình người thương. Những cô gái miền sơn cước mang một nép đẹp rất riêng, rất lạ. Nắng hanh hanh làm ửng hồng đôi mà càng tăng thêm phần duyên dáng của họ.
cancau4
Mỗi cô đều mang một vẻ đặc trưng của dân tộc mình, tạo nên những sắc màu của phiên chợ vùng cao.

Bạn có biết đây là gì không? Đó là xôi tím, món ăn đặc sản của chợ phiên Cán Cấu. Xôi được nấu từ một loại gạo đặc biệt của người dân tộc nên có màu tím. Ăn rất ngon và thơm. Nếu đã đi chợ Cán Cấu mà không ăn xôi tím thì bạn mới chỉ được thưởng thức một nửa hương vị Cán Cấu mà thôi.
xoitim

Đến với chợ phiên Cán Cấu, ngoài việc mua bán, trao đổi hàng hóa, người Mông nơi đây và du khách phương xa còn có mục đích giao lưu văn hóa, gặp gỡ, tâm tình. Những chàng trai cô gái gương mặt hồ hởi, tạo nên không khí vưi tươi như ngày hội. Phiên chợ kết thúc, mọi người cùng ra về trong sự tiếc nuối, sự ước mong cho thời gian qua mau để lại được gặp nhau ở phiên chợ lần sau.

Đứng dưới chân núi và phóng tầm nhìn lên cao, chợ Cán Cấu giống như những bậc thang rực rỡ bởi váy áo và hàng hóa của bà con dân tộc. Nhìn từ trên cao xuống, lại thấy chợ như những bông hoa ngũ sắc, nằm lọt giữa những ngọn núi hùng vĩ của xứ Si Ma Cai. Khung cảnh ở Cán Cấu từ bao năm nay vẫn giữ nguyên được dáng vẻ hoang sơ trong trẻo vốn có. Nét hoang sơ đó cũng chính là sức hấp dẫn khó cưỡng đối với ai yêu thích vẻ đẹp thiên nhiên của núi rừng Tây Bắc Việt Nam.

Nguyễn Thanh Mai ( Leo_pretty)
11 -2009

Spice Girls – Ban Nhạc Nữ Thành Công Nhất Mọi Thời Đại

Chào các bạn,

Nhạc Xanh hôm nay cùng quay trở lại với những giai điệu vui nhộn ca ngợi tình yêu, tình bạn và niềm tin vào cuộc sống của 5 cô gái Spice Girls – ban nhạc nữ thành công nhất mọi thời đại.
spice-girls1
Những năm 1990 là giai đoạn nở rộ của các boyband như Take That hay Backstreetboys. Hai cha con Bob và Chris Herbert đã nảy ra ý tưởng thành lập một nhóm nhạc nữ để cạnh tranh với các boyband này. Vậy là Spice Girls đã ra đời tại Berkshire, Anh vào năm 1994 với 5 thành viên: Victoria Beckham, Melaine Brown, Emma Bunton, Melanie Chisholm và Geri Halliwell.

Spice Girls phát hành đĩa đơn “Wannabe” đầu tiên vào năm 1996. Album của họ đã trở thành bản nhạc số 1 ở 31 nước và tạo thành một hiện tượng trên khắp thế giới. Album đầu tiên này đã bán được hơn 23 triệu bản và trở thành đĩa hát bán chạy nhất do một ban nhạc nữ trong lịch sử âm nhạc thế giới cho đến nay. Spice Girls đã phát hành 4 album (Spice, Spiceworld, Forever, Greatest Hits) và 12 đĩa đơn với 65 triệu bản đã bán ra và trở thành ban nhạc Anh thành công nhất sau The Beatles.

Khác với các boyband cùng thời có xu hướng ăn mặc và phong cách khá giống nhau, các cô gái trong Spice Girls tạo ra một sự khác biệt hoàn toàn khi mỗi người một vẻ thể hiện rõ nhất qua cách ăn mặc và cách đặt nickname. Victoria Beckham gọi là Posh Sprice do luôn xuất hiện với những bộ quần áo rất thời trang và những đôi giày cao gót nhọn. Melanie Brown được gọi là Scary Sprice do phong cách mạnh mẽ, hay mặc áo da báo và có mái tóc xồm ấn tượng. Emma Bunton gọi là Baby Spice vì cô là người trẻ nhất nhóm, mặc những bộ quần áo kiểu búp bê và luôn dễ thương rất con gái. Melaine Chisholm gọi là Sporty Spice vì cô luôn mặc bộ đồ thể thao bó sát, buộc tóc đuôi ngựa và nổi tiếng với khả năng nhào lộn. Geri Halliwell được gọi là Ginger Spice với tính cách sôi động và mái tóc nhuộm đỏ cháy và sau này rất nổi tiếng với bộ quần áo in hình cờ nước Anh. Cô cũng được xem là lãnh đạo của nhóm nhờ phong cách ăn nói và giao tiếp kinh doanh trời phú. Sau khi Halliwell rời nhóm vào năm 1998, Spice Girls đã tái hợp vào tháng 6 năm 2007 và có một tour diễn vòng quanh thế giới rất thành công.
spicegirls2007
Một trong những ấn tượng mà Spice Girls để lại không chỉ là số lượng phát hành kỉ lục các album mà còn góp phần đưa khái niệm Sức mạnh nữ quyền (Girl Power) vào lịch sử nhân loại. Với sự cổ vũ của Spice Girls, khái niệm này đã trở thành một hiện tượng xã hội nói về sự trao quyền cho phái nữ, cho phép họ tự do thể hiện tính cách và vẻ bề ngoài của mình, nhấn mạnh sự bình đẳng giới cũng như tình bạn gắn bó giữa các cô gái. Mặc dù không phải là những người tiên phong kêu gọi bình đẳng giới và nữ quyền, ảnh hưởng rộng lớn của Spice Girls đã khiến khái niệm này được hàng triệu các các cô gái trẻ đang ở tuổi vị thành niên, mới lớn và cả những người đã trưởng thành cổ vũ và nó trở thành một hiện tượng xã hội toàn cầu. Khái niệm Girl Power thậm chí đã xuất hiện trong cuốn từ điển tiếng Anh Oxford.

Các bài hát của Spice Girls có một điểm chung là giai điệu khá rộn ràng, vui vẻ thể hiện niềm tin mãnh liệt vào cuộc sống và những điểu tốt đẹp sẽ đến ngày mai.
spicegirls4
No matter what we must go on
Just keep the faith
And let love lead the way

Dù thế nào đi nữa chúng ta vẫn phải đi tới
Hãy giữ niềm tin
Và để tình yêu dẫn lối

(trong bài Let Love Lead The Way)

Cũng như các cô gái ở khắp nơi trên thế giới chúng ta cùng cất cao các bài hát của Spice Girls ca ngợi niềm khát khao bình đẳng giới và khẳng định vẻ đẹp của phái mình các bạn nhé.

Chúc các bạn một ngày vui tươi,

Hoàng Khánh Hòa
.

Wannabe

.

2 become 1

Click vào đây để xem trên Youtube

.

Spice Up Your Life

Click vào đây để xem trên Youtube

.

Viva Forever

.

Mama

.

Let Love Lead The Way

.

Goodbye

Click vào đây để xem trên Youtube

Triết lý Việt — Quả Dưa Hấu

Chào các bạn,

Mình viết bài này 23 năm về trước, nhân dịp Tết năm Bính Dần 1986, cho các báo hải ngoại. Nay post lại đây chia sẻ với các bạn.

Các bạn làm ơn đọc rồi cho biết TĐH bây giờ viết khác TĐH hồi đó thế nào nhé.

Cám ơn các bạn.

Hoành
___________

Triết lý Việt — Quả Dưa Hấu

duahau
I. Chính truyện (*)

Ngày xưa, đời Hùng Vương có một người tên Mai An Tiêm, người ngoại quốc, mới được bẩy tuổi, do thuyền buôn chở đến. Vương mua về làm đầy tớ, kịp lúc lớn lên thì diện mạo đoan chính, nhớ biết nhiều việc.

Vương đặt tên là Yển, tên chữ là An Tiêm, và cho một người thiếp, sinh được một trai, Vương yêu dùng để sai bảo, dần dần Yển thành thành phú quý, ai cũng uy phục, và chen nhau đến dâng lễ vật không thức gì là không có; Yển sinh ra kiêu mạn, thường tự bảo rằng:

– Của cải này là vật tiền thân của ta, ta không từng trông nhờ vào ơn chúa.

Hùng Vương nghe được, cả giận nói rằng:

– Làm thần tử mà nó không biết ơn chúa, sinh ra kiêu mạn, nói rằng của cải đều là vật tiền thân của nó. Bây giờ ta đem bỏ nó ra ngoài biển, ra cái chỗ không người ấy coi thử nó còn cái vật tiền thân của nó nữa hay không?

Bèn đày Mai Yển ra ngoài bãi cát cửa biển Nga Sơn từ phía không có dấu chân người đi đến, chỉ để cho lương thực đủ dùng trong bốn năm tháng mà thôi, ăn hết là chết đói. Chị vợ khóc ầm lên, bảo rằng ta chắc chết ở đây không lý‎ gì sống được.

Tiêm nói:

– Trời đã sinh thì trời phải dưỡng, có lạ gì?

Ở chưa được bao lâu, đương lúc tháng tư, bỗng thấy có một con bạch hạc từ phương tây bay lại, đậu lên một mõm núi cao, kêu lên ba bốn tiếng thì sáu bảy hạt dưa rơi trên mặt cát, đâm chồi nẩy lộc, lan trên cát, xanh tốt rườm rà, rồi kết thành trái dưa, nhiều không kể xiết.

An Tiêm mừng rỡ nói:

– Đây đâu phải là quái vật, đó là trời cho để ta nuôi đó.

Bổ dưa ra ăn thì mùi vị thơm tho ngọt ngào, ăn vào thì tinh thần khỏe khoắn, rồi cứ mỗi năm tỉa thêm, ăn không hết thì đem đổi lấy lúa gạo nuôi vợ con. Nhưng không biết dưa ấy tên là gì mới nhân chim tha từ phương tây đem đến nên đặt là Tây Qua.

Những khách chài lưới, buôn bán, ưa mùi vị của nó đều đem phẩm vật của mình để đổi lấy dưa. Nhân dân xa gần, trên rừng dưới bến tranh nhau mua hạt, bắt chước trồng tỉa khắp bốn phương; dân gian suy tôn An Tiêm làm “Tây qua phụ mẫu”.

Lâu ngày, Vương nhớ đến An Tiêm, sai người đến chỗ An Tiêm ở hỏi thăm có còn sống hay không. Người ấy về tâu lại với Vương. Vương than thở hồi lâu mới nói rằng:

maiantiem8
– Nó bảo là vật tiền thân của nó, thực là không nói dối vậy.

Vương bèn triệu An Tiêm về, trả quan chức lại và cho tỳ thiếp, đặt tên chỗ An Tiêm ở là “An Tiêm Sa Châu”; thôn ấy gọi là Mai An, đến nay còn lấy tây qua tôn phụng tổ khảo mà tế tự, là khởi tự An Tiêm vậy.

II. Triết lý‎ tiềm ẩn

Huyền thoại dưa hấu có thể hiểu trên cả hai mặt, ý thức và tiềm thức. Tác giả không chú trọng nhiều vào phân phân tích ý thức bằng phân tích tiềm thức. Ý thức của huyền thoại là ‎ý thức của tác giả huyền thoại, đa số là lớp sĩ phu, học cao hiểu rộng. Tiềm thức huyền thoại là những suy tư ước muốn của đám dân gian quê mùa biểu lộ qua những say mê về hình ảnh của huyền thoại. (Xem bài “Phù Đổng: Triết Lý Chính Trị Dân tộc, Hoa Thịnh Đốn Việt Báo, số 31, ngày 15 tháng 11 năm 1985). Đi tìm tiềm thức của huyền thoại tức là đi tìm tâm lý cội rễ của nhân dân Việt Nam, tức là đi tìm con người Việt Nam thực sự. Dĩ nhiên, phần ý‎ thức huyền thoại nhiều khi giúp cho người phân tích nhiều mấu chốt để phăng ra tiềm thức. Đôi khi tiềm thức và ý thức là một cũng không biết chừng.

Trong phần sau đây, tác giả bàn về hai điểm chính. Thứ nhất, nhũng nhận xét sơ lược. Những nhận xét sơ lược này phần lớn chỉ là phân tích ‎ý thức, và không là điểm chính của bài này. Tuy nhiên, tác giả cũng nhắc qua, gọi là gợi ý. Trong phần hai, tác giả bàn về triết lý thầm lặng. Phần triết lý thầm lặng nhắm vào phân tích tâm lý, tìm hiểu tiềm thức đám bàng dân Việt Nam.

    1. Nhận xét sơ lược

Những nhận xét sơ lược sau đây nhằm vào ý‎ thức của tác giả huyền thoại, dầu vẫn có vài phân tích tiềm thức lẫn vào. Nhiều dấu vết ‎ý thức còn rõ ràng như hai với hai là bốn; vài điểm khác mù mờ hơn. Vì phần này chỉ nhằm mục đích gợi ý, tác giả sẽ không bàn sâu về mỗi chi tiết.

* Trước hết, câu chuyện rõ ràng nói đến truyền thuyết nhân quả của nhà Phật du nhập vào Việt Nam. Những gì con người trải qua kiếp này chỉ là hậu quả của việc làm kiếp trước. Thuyết nhân quả khi mới qua Việt Nam bị dân Việt Nam nghi ngờ, chống đối, như Hùng Vương đày An Tiêm ra hoang đảo. Sau đó, thuyết nhân quả dần dần chứng minh được sức mạnh của nó, biểu hiện bằng mức thành công của An Tiêm ngoài hải đảo. Dần dần được dân Việt Nam ưa chuộng, biểu hiện bằng việc vua rước An Tiêm về.

Vài chi tiết khác nói rõ về nguồn gốc của thuyết nhân quả. Chim hạc trắng từ phương tây mang hạt dưa đến chỗ An Tiêm. An Tiêm là người theo thuyết nhân quả, mà hạc trắng lại đến từ hướng tây, nghĩa là thuyết nhân quả (theo An Tiêm tới cùng) đến từ hướng tây Việt Nam. Ta biết, thuyết nhân quả phát sinh từ Phật giáo ở Ấn Độ, mà Ấn Độ ở phía tây Việt Nam.
HacTrang
An Tiêm lại là người ngoại quốc. Phải chăng An Tiêm là biểu hiện của sứ giả nền văn minh Ấn Độ? Trái dưa hấu lại gọi là trái Tây Qua. Rõ ràng là tác giả nhấn mạnh hướng tây, hướng Ấn Độ.

* Nhưng tại sao lại là hạc trắng? Trên phương diện luận lý, chim đưa hạt đến hoang đảo là dễ hiểu nhất. Chẳng lẽ cá lại mang hạt từ biển lên, hay ngựa chạy trên mặt biển mang hạt vào? Trên phương diện phân tâm, chim là vật tổ của dân Việt Nam. Nói mang máng, chim là tên họ của dân Việt. Ta thấy chim đầy dẫy trong văn hóa Việt Nam, từ hải âu (Âu Cơ) đến vịt trời (Vụ Tiên), đến ngỗng (Hồng Bàng). Nói rõ hơn,chim là họ mẹ. Người Việt ta ảnh hưởng mẹ rất nặng nề (Sẽ bàn đến trong một dịp khác). Hạc trắng vì màu trắng là màu tinh khiết, thanh cao. Chim hạc dịu dàng, khiêm kính, có thể bay đến cõi trời. Chim hạc lại ẻo lả, yếu đuối, gần giống như con cò, như mẹ Việt Nam.

“Con cò lặn lội bờ ao
Gánh gạo nuôi chồng tiếng khóc nỉ non”

Trong truyện lại nói đến An Tiêm được dân gian suy tôn làm “Tây Qua phụ mẫu”. An Tiêm là đàn ông thì “phụ” (“bố”) được rồi, tại sao lại “phụ mẫu” (“bố mẹ”)? Cũng như tại sao Phùng Hưng được dân gọi là “Bố Cái Đại Vương”? Ta thấy ảnh hưởng của người mẹ mạnh mẽ đến nỗi mẹ luôn luôn đi kèm với bố, dầu trên thực tế người đàn ông chỉ nên gọi là “bố” mà thôi. Hơn nữa bố mẹ luôn luôn đi đôi còn tỏ được tinh thần bình đẳng nam nữ trong văn hóa Việt Nam cổ điển. Tiếc rằng, nhiều ngàn năm sau con cháu Việt Nam chạy theo Tàu, rồi chạy theo Tây, đâm ra khinh nữ trọng nam.

* An Tiêm người ngoại quốc mà lại được Hùng Vương sủng ái. Thế là tinh thần hài hòa đa dung của người Việt đã đến độ thượng thừa. Tinh thần đa dung hài hòa này làm cho người Việt sẵn sàng du nhập những cái hay từ văn hóa nước ngoài, từ Phật giáo ở Ấn Độ, đến Lão giáo, Khổng giáo ở Trung Quốc, đến các triết lý gần đây từ Âu Mỹ. Tinh thần đa dung này mạnh đến nỗi, nếu để ý, ta phải ngạc nhiên. An Tiêm là gốc ngoại quốc, mà ngày nay dân ta luôn luôn coi An Tiêm là người Việt và quả dưa hấu đã thành một biểu tượng rất quan trọng trong văn hóa Việt Nam. Rõ ràng là dân ta chẳng bao giờ nề hà văn hóa nước ngoài cả.

Vì vậy, dầu ta hãnh diện về nền văn hóa Việt Nam, cũng cần để ý đến tính đa dung hài hòa của dân ta, để đừng cố chấp, cho rằng văn hóa Pháp, văn hóa Mỹ, v.v… chỉ là văn hóa ngoại lai. Văn hóa Việt Nam là văn hóa tổng hợp. Nếu ta cứ khư khư cố chấp, ếch ngồi đáy giếng xem trời bằng vung, không những ta không bao giờ tiến bộ, mà còn đi ngược lại bản tính đa dung hài hòa Việt Nam.
hài hòa
* Trong truyện An Tiêm còn nói, “Trời đã sinh thì trời dưỡng, có lo gì?” Triết lý thiên định này khác với thuyết nhân quả. Hơn nữa, thuyết thiên định còn có vẻ ngược với thuyết nhân quả.

Theo thuyết nhân quả, mọi sự đều do người. Kiếp này làm phúc, khiếp sau hưởng nhàn.

Thuyết thiên định, tương tự như quan niệm số mệnh của Nho giáo, cho rằng mọi sự đều do trời định. Ở xứ ta “học tài thi phận” hay là “số giàu đem đến dửng dưng, lọ là con mắt tráo trưng mới giàu”. Đời sống cực khổ, vô hy vọng của dân ta làm thuyết thiên định trở nên hấp dẫn.

Ta thấy ở đây hai thuyết có vẽ nghịch nhau (chưa hẳn là nghịch nhau hoàn toàn) đều nằm chung trong câu chuyện một cách hòa bình. Đó là tinh thần Việt Nam hài hòa. (Các độc giả muốn đọc thêm về thuyết thiên định trong văn hóa Việt Nam, xin đọc Truyền Thống Dân Tộc, của Lê Văn Siêu, tr. 51-63 Sống Mới (19??).

* Ngoài những điểm kể trên, tác giả mạn phép được nhắc lại ý kiến của giáo sư Kim Định: “Đây là muốn cụ thể vào một việc cho rõ đạo tự cường tự lực. Tuy đã nhiệm mầu Phật nhưng cũng còn cậy vào công cũ, nên vẫn giữ được vẻ tự cường tự lực của nhân thoại”. (Kinh Hùng Khải Triết, tr. 194). Thế nghĩa là An Tiêm là biểu hiện của dân Việt Nam tự lực tự cường, dầu có lâm vào đường cùng vẫn có thể tự lực cánh sinh để trở thành hùng mạnh. Hơn nữa, công lao tự lực của thời trước vẫn luôn sinh hoa trái cho kẻ thời sau.

Ta thấy ở đây ý chí tự lực, thuyết thiên định, và thuyết nhân quả phối hợp với nhau một cách kỳ dị, và trở thành cái ta gọi là văn hóa Việt Nam. Sản phẩm cuối cùng thật là phức tạp khó hiểu. Nhưng, có tổng hợp nào ở đời lại quá giản dị đâu?
humbleness

    2. Triết lý thầm lặng

* Điểm hấp dẫn hơn hết và là trọng tâm của câu truyện là quả dưa hấu. Ta thấy những nhận xét trên đây đều chẳng liên hệ gì đến quả dưa. Nếu vậy thì quả dưa chẳng là tiểu tiết lắm sao?

Nhưng tại sao lại là dưa hấu mà không là những quả khác? Ta thấy rõ ràng là dưa hấu giữ một vai trò quan trọng trong văn hóa Việt Nam. Ngày lễ quan trọng nhất trong năm, Tết Nguyên Đán, là phải có dưa hấu.

Nhưng xét trên thực tế, ta chẳng thấy lý do nào để dưa hấu trở thành quan trọng. Tháng Tết vẫn là tháng lạnh, dưa hấu chẳng có gì hấp dẫn như giữa mùa hè. Nếu Tết nằm giữa mùa hè, và vì quá nóng, dưa hấu trở thành quan trọng, lâu năm trở thành biểu tượng văn hóa, thì dễ hiểu hơn.

Về kinh tế, dưa hấu chỉ làm cho người ta hết khát, chứ không làm cho người ta no thế cơm. Mà Việt Nam lại không là sa mạc, nước quý như vàng. Nghĩa là dưa hấu chẳng quan trọng gì cho kinh tế hàng ngày cả. Hơn nữa, dưa hấu không giữ được lâu, nghĩa là bán buôn khó khăn, không có lời. Bán trễ một tí là chỉ có nước mang đi đổ. Vì vậy, người ta không thể xuất cảng dưa hấu ra ngoài, nhất là vào thời chưa có máy móc xe cộ. Do đó, dưa hấu không quan trọng cho đời sống kinh tế nhân dân.

Về mùi vị thì dưa hấu khá ngon. Nhưng so với các loại trái cây khác thì chẳng thể nào dưa hấu đứng được hàng đầu. Việt Nam thiếu gì trái cây thơm ngon, đẹp đẻ, mùi vị hấp dẫn. Dưa hấu cũng chỉ là một trong những số trái ngon mà thôi. Thế thì l‎ý do gì làm dưa hấu trở thành quan trọng?

Nguyễn Trọng Thuật trong Quả Dưa Đỏ và Nguyễn Lang trong Văn Lang Dị Sử, có nói đến hạt dưa đen nhánh như răng các cô thiếu nữ. (A, các cô thiếu nữ ngày nay, đừng vội cười. Ngày xửa ngày xưa, răng càng đen càng đẹp đấy nhé). Nhưng hạt dưa đẹp như răng của mấy cô cũng không thể nâng quả dưa lên hàng quan trọng. Cùng lắm cũng chỉ như hạt lựu so với răng các cô thời nay.

Nhìn kỹ lại dưa hấu ta thấy gì khác với các loại trái cây khác?

Trước hết là vỏ dưa xanh. Non cũng xanh, chín cũng xanh, lạt cũng xanh, ngọt cũng xanh. Đa số các trái cây khác khi chín đổi màu vàng hay đỏ, nhìn là biết ngay. Dưa hấu chín vẫn âm thầm lặng lẽ, khó mà biết được. Đây là điểm âm thầm thứ nhất.

Một vài trái cây khác khi chín vẫn mang màu xanh, như trái mít chẳng hạn. Nhưng những trái xanh khác khi chín lại bốc mùi thơm hấp dẫn. Dưa hấu chín vẫn âm thầm, chẳng khoe khoang hương vị. Đây là điểm âm thầm thứ hai.

Tóm lại, dưa hấu luôn luôn âm thầm, không lộ cái hay cái đẹp của mình ra ngoài bằng màu sắc hay mùi vị. Nhưng nếu người ta bổ ra thì bên trong thế nào? A! Màu đỏ. Màu của con tim, của tình yêu, của nhiệt huyết, của cả tấm lòng trung can tiết nghĩa. Mấy trái cây Việt Nam có bên trong đẹp hồng như dưa hấu? Không những chỉ có màu sắc, mà còn ngọt ngào mát mẻ. Nghĩa là đẹp cả hình thức lẫn nội dung.

Như vậy, dưa hấu là biểu tượng của con người tâm huyết trung nghĩa vẹn toàn. Nhưng con người đó âm thầm khiêm tốn, không hề tỏ lộ tấm lòng ra ngoài bao giờ. Khi người khác bổ ra, tìm hiểu lòng mình, họ mới thổ lộ chân tình.
dua-hau
Xanh vỏ, đỏ lòng.

Chính vì biểu tượng trung nghĩa âm thầm đó, mà dân Việt Nam say mê ưa chuộng quả dưa hấu, và dưa hấu được dùng đến trong mỗi đầu năm. Dân Việt Nam ưa chuộng thầm lặng và khiêm tốn trong lòng.

* Một điểm khác trong chính truyện làm sáng tỏ thêm một tí triết lý thầm lặng.

Trong truyện nói đến đời Hùng Vương mà không nói là đời thứ mấy. Nguyễn Lang trong quyển Văn Lang Dị Sử cho là đời Hùng Vương thứ 3 (tr. 130, in lần ba, Lá Bối, 1982). Nguyễn Trọng Thuật trong Quả Dưa Đỏ cho là đời Hùng Vương thứ 17 (tr.11).

Trên phương diện triết lý, đời 17 có lý hơn đời thứ 3. Theo Dịch học (mà người Việt ta nếu không là một trong những tác giả, thì cũng sử dụng rất nhiều), số 3 là con số thái dương, con số của thời huy hoàng cực thịnh. Số 17 là tổng số của 10 và 7. Số 10 là số thái cực, trung dung, vô thưởng vô phạt. Số 7 là số dương suy, thời đi xuống. Đời 17 là đời kế đời Hùng Vương cuối cùng. Đời vua 18 bị Thục Phán xâm chiếm.

Mà Hùng Vương trong truyện này có vẻ là vua của thời đi xuống. Vua nuôi An Tiêm, thương như con, nhưng khi nghe An Tiêm nói tin vào tiền thân, có vẻ như phụ ơn vua, là vua đùng đùng nổi giận đày ra hoang đảo. Người làm việc phúc đức sao lại bắt người ta mang ơn của mình hoài, nếu người ta tỏ vẻ như là vô ơn thì mang ra phạt? Thế là kẻ phúc đức hay kẻ háo danh? Thế là kẻ khiêm tốn hay “cái tôi lớn như quả núi”?

Hùng Vương trong truyện có thể là biểu hiện của sức đối kháng của dân Việt với văn hóa Phật giáo thời đó. Nhưng cũng có thể là biểu hiện của “cái tôi” quá lớn. Cũng may mà Hùng Vương vẫn còn thấy được An Tiêm có lý vào lúc cuối truyện.

“Cái tôi” to lớn của Hùng Vương đặt kế tính khiêm nhường âm thần của quả hưa hấu, làm nổi bật vai trò quan trọng của quả dưa. Âm thầm khiêm tốn và trung nghĩa trong lòng là vốn liếng của cái làm cho An Tiêm giàu có, và chinh phục được “cái tôi” to lớn của Hùng Vương.
khiêm tốn phục vụ
Như vậy, dân Việt ta vì yêu chuộng thầm lặng khiêm tốn mà thành ra yêu chuộng dưa hấu, và đưa dưa hấu lên hàng đầu trong văn hóa Việt Nam. Dĩ nhiên, không phải là mỗi người Việt đều “thấy” mối liên hệ giữa dưa hấu và tính khiêm tốn, vì “thấy” là ý thức, mà ta đang phân tích tiềm thức dân tộc. Nhưng làm sao ta biết là ta phân tích đúng hay sai? Thưa, ta đem so sánh lời phân tích của ta với các câu truyện khác rõ ràng hơn về tính thầm lặng mà dân Việt Nam ưa chuộng, như Con Tấm Con Cám, Thạch Sanh Lý Thông. Tính thầm lặng là một trong những đặc tính tâm l‎ý của dân Việt, mà ta phải để ý trong những lúc thực hành.

III. Kết luận

Thầm lặng là một cái gì thật giản dị, thật dễ hiểu. Nhưng khi áp dụng, thầm lặng đòi hỏi ta phải kiên nhẫn và tự kỷ cao độ. Kiên nhẫn để bỏ sức ra làm việc chậm chạp và mệt nhọc bằng năm bằng mười lần hô hào bắc loa to lớn. Kiên nhẫn để khỏi nóng nảy áy náy là con đường mình đi sao quá chậm. Tự kỷ để mình có thể chống lại hào quang của những tràng pháo tay, những lời xưng tụng. Ôi! Hào quang sao đẹp đẽ thế mà có sức hủy diệt nhân tài!

    Chú thích: (*) Phần chính truyện trích nguyên văn từ phần Chính Kinh của quyển Kinh Hùng Khải Triết do giáo sư Kim Định viết.

    Theo giáo sư Kim Định, “Kinh Hùng là 15 truyện đầu trong quyển Lĩnh nam Trích Quái theo bản VHv 1473 là bản Phạm Quỳnh đã theo và Lê Hữu Mục đã dịch… Ở đây chúng tôi chỉ dùng bản dịch của họ Lê sau khi đã sửa vài ba chỗ sai (chắc vì vô tình) hoặc quá xa bản chính, nhưng nói chung đã đủ cho phương diện triết lý”. Xem K.H.K.T. tr. 151 (Thanh Niên Quốc Gia xuất bản, 198?).

    Bản chính truyện này gần giống hoàn toàn với bản chính truyện Nguyễn Trọng Thuật đã dùng trong Quả Dưa Đỏ, tr. 6-7 (Sống Mới, 1955).

Trần Đình Hoành

© copyright 2009
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com

Pô-lô-ne Tạm biệt tổ quốc của Oginski

poland01[1]

Chào các bạn,

Hôm nay chúng ta cùng nghe bản Polonaise cung La thứ của nhạc sĩ người Ba Lan Michał Kleofas Ogiński. Bản Polonaise này còn có tên là Tạm biệt tổ quốc (Farewell to Fatherland) hay đơn giản là Polonaise Oginski.
Michal_Kleofas_Oginski[1]
Đây là bản nhạc nổi tiếng nhất của Oginski viết về nỗi nhớ quê hương Ba Lan yêu dấu. Bản nhạc là nỗi nhớ da diết về quê hương Ba Lan an bình trong tâm khảm.

Oginski là một hoàng tử của Polish-Lithuanian Commonwealth, và đi theo sự nghiệp chính trị từ nhỏ, cho đến khi quốc gia của ông bị Russia (Nga), Prussia (Phổ) và Austria (Áo) xâm lược, chia cắt và biến mất trên bản đồ thế giới. Cả cuộc đời ông lưu vong khắp nơi, khi là người chiến sĩ cách mạng, khi là nhà ngoại giao, khi là thượng nghị sĩ cho Nga Hoàng. Ông luôn đấu tranh để dành lại cho quê hương Ba Lan trước sự xâm lược của các nước Nga, Áo và Phổ.

Ông cũng là nhà soạn nhạc nghiệp dư. Đóng góp lớn nhất của Oginski là những bản Polonaise, điệu nhảy Ba Lan, nhưng được soạn để nghe chứ không phải để khiêu vũ. Ông được coi là cha đẻ của dòng piano Ba Lan và ảnh hưởng lớn tới thiên tài Chopin trẻ tuổi.

Vào năm 1823, khi Oginski đã 58 tuổi, ông định cư biệt xứ ở Ý cho tới cuối đời, sau một cuộc đời hoạt động chính trị liên tục. Ông thất vọng  và mất niềm tin vào chính trị. Vào năm này, ông viết nên bản Polonaise “Tạm biệt tổ quốc” để diễn tả nỗi nhớ về quê hương Ba Lan.

Bản nhạc đã sống mãi và là một trong những bản được yêu thích nhất, không chỉ ở Ba Lan mà ở tất cả những nước vùng Slavs.

Dưới đây chúng ta có ba video. Video thứ nhất là Polonez do dàn nhạc hòa tấu trên nền hình ảnh đất nước Ba Lan. Video thứ hai là dàn đồng ca Ba Lan hát tại tòa nhà quốc hội Belarus. Và video thứ ba là video cây nhà lá vườn do anh Daniil Nazarov độc tấu ghi-ta ấm áp.

Chúc các bạn một ngày yêu tổ quốc,

Hiển.
.

Polonaise Tạm biệt tổ quốc của Oginski, dàn nhạc hòa tấu

.

Polonaise Tạm biệt tổ quốc của Oginski, dàn đồng ca Ba Lan hát ở tòa nhà quốc hội Belarus

.

Oginski polonez độc tấu ghi ta bởi anh Daniil Nazarov

Bộ Đôi Nghệ Sĩ Ba Lê Khuyết Tật Tài Năng

Năm 1996 một tai nạn ô tô thảm khốc đến như một định mệnh trong cuộc đời Lima đã lấy đi cánh tay phải của cô. Khi đó cô 19 tuổi và là một vũ công ba lê chuyên nghiệp người Trung quốc xinh đẹp đầy hứa hẹn. Người bạn trai khôi ngô từ bỏ cô khiến cô tuyệt vọng và đã tìm cách kết liễu cuộc đời, nhưng may nhờ cha mẹ cứu được. Tình yêu đối với cha mẹ đã cho cô nghị lực để tiếp tục sống. Cô đã học cách sống độc lập. Cô học và viết chữ Hoa thật đẹp bằng tay trái, và làm được nhiều việc khác như chải mái tóc đến ngang bờ vai, học nấu ăn và giặt quần áo….

Vài tháng sau cô mở một hiệu sách nhỏ. Năm năm sau, Lima được mời tham dự cuộc thi Biểu Diễn Nghệ Thuật Đặc Biệt cho người khuyết tật và đoạt huy chương vàng.
Lima & Xiaowei Zhai

Năm 2002, một thanh niên đẹp trai, Tao Li, đem lòng yêu cô say đắm, nhưng cô tránh mặt anh ta vì sợ bị tổn thương lần nữa.
Sau khi cô biến mất ở Bắc Kinh, Tao tìm kiếm cô khắp nơi bất chấp sự phản đối và nhạo báng của cha mẹ cô. Sau cùng anh tìm được cô đang múa tại một quán bar. Từ đó họ không xa nhau nữa. Khi bệnh Sars hoành hoành họ túng quẫn vì các nhà hát đóng cửa. Năm 2004, anh xin được giấy phép làm người đại diện hợp pháp cho cô và cố gắng giúp cô phát triển nghệ thuật biểu diễn độc đáo của cô. Vào một đêm tuyết rơi giá buốt, khi cả hai đang co ro trong một đường hầm chờ sáng để đón xe buýt sau một ngày dài phụ diễn tại một điểm chiếu phim, cô đột nhiên muốn múa trong tuyết với anh.

Trước đây cô đã dùng điệu múa của mình để kể cho anh câu chuyện của đời cô, và lần này, anh chợt nhận ra đây chính là tài năng độc đáo của cô. Tháng 9 / 2005, Li gặp một người thanh niên – Xiaowei Zhai, đang được huấn luyện để dự thi đua xe đạp tại Thế Vận Hội Đặc Biệt cho người khuyết tật. Xiaowei chưa từng múa trước đó. Năm 4 tuổi, anh trèo lên một chiếc xe máy cày ngã xuống và mất một cẳng chân trái . Khi đó bố anh hỏi anh có sợ không vì bác sĩ sẽ cưa chân anh. Cậu bé Xiaowei Zhai không thể hiểu được cuộc đời mình sẽ khác biệt thế nào nên trả lời không. Khi người cha hỏi cậu có sợ những trở ngại và khó khăn trong đời, cậu hỏi lại: Trở ngại và khó khăn là gì? Chúng có ngon không? Người cha cười mà ứa lệ: “Có, chúng giống như những cây kẹo con ưa thích” rồi lau nước mắt trả lời tiếp:

“Con chỉ cần ăn những thứ ấy một lần một miếng.” Lớn lên Xiaowei Zhai rất lạc quan, giỏi điền kinh và có tính hài hước. Anh tập nhảy cao, nhảy xa, bơi, lặn và sau cùng quyết định thi xe đạp. Huấn luyện viên tin rằng anh sẽ dành được 2, 3 huy chương tại Thế Vận Hội Đặc Biệt này.
Thoạt đầu Xiaowei Zhai không hiểu là thế nào anh có thể “múa” khi anh chỉ còn một chân, vì thế Li mời anh đến xem cô biểu diễn điệu “Tay Trong Tay “ với một nam nghệ sĩ khác. Khi xem cô biểu diễn, anh cảm thấy rằng mình đang được xem một tâm hồn mạnh mẽ và thuần khiết, biểu diễn tuyệt vời trên sân khấu, và đồng ý thử. Li và Tao đối xử với anh như với người em trai và họ sống chung một nhà trong hơn một năm khổ luỵện.

lima2
Không ai có thể tưởng tượng được những khó khăn và chướng ngại họ phải đương đầu. Anh chưa từng biết gì về múa, trong khi cô lại là người cầu toàn. Có thật nhiều câu chuyện đáng khâm phục và làm mọi trái tim cảm động rơi lệ. Với người lành lặn bình thường, cũng cần rất nhiều quyết tâm và kiên trì mới có thể luyện tập và biểu diễn vũ ba lê. Huống chi đây là một bộ đôi khuyết tật ở những bộ phận mà không ai tin họ có thể vũ ba lê. Thế nên chúng ta có thể hình dung được những vất vả, gian khó, bao nhiêu mồ hôi và nước mắt đã đổ xuống sàn tập của họ. Chỉ một động tác buông cô xuống, thật đáng kinh ngạc và ngưỡng mộ, anh đã làm cô ngã trên sàn cứng hơn 1000 lần.

Để có một bước chuyển qua phải, họ bắt đầu tập lúc 8 giờ sáng và đến hơn 8 giờ tối chỉ tập được một điệu duy nhất.
Tất cả những gì họ làm là luyện tập ngày đêm, từ sáng đến tối từ 8 giờ sáng đến 11 giờ khuya mỗi ngày, dưới mọi thời tiết cho đến khi họ hết sạch tiền vào đầu năm 2007. Tháng tư năm đó, họ đã bước vào vòng chung kết cuộc thi, đã thắng được 7000 đối thủ trong cuộc thi Vũ Ba Lê Truyền Hình Cáp Trung quốc.

Đấy là lần đầu tiên cặp nghệ sĩ khuyết tật này dự thi biểu diễn. Họ đoạt huy chuơng bạc với số điểm là 99, 17, chưa nói đến điểm bình chọn cao nhất của khán giả.

Mời các bạn xem phần biểu diễn độc nhất vô nhị của căp nghệ sĩ khuyết tật có nghị lực phi thường này với khúc ba lê Tay Trong Tay (Hand in Hand)

Chúc các bạn luôn tràn đầy nghị lực sống có ích và quyết tâm đi đến đích thành công.

– BALLET – HAND IN HAND, do Xiaowei Zhai (mất một cẳng chân) và Lima (mất một cánh tay) biểu diễn

Hố Hụi Hò Khoan

Hố hụi hò khoan
Khoan anh chưa vợ, khoan em chưa chồng…

Xưa mỗi lần nghe ới lên như thế thì trai gái lục tục kéo đến đình làng…
Tôi thường nghe sách vở nói thế.
Hokhoan
Các cụ bảo: Toàn nói tầm phơ! Xưa làm gì có nhà văn hóa như bây giờ. Mà kéo đến đình làng để làm gì kia chứ?

Các ông tiên chỉ kéo đến đình làng là để chia phần cái thủ lợn, đôi móng giò kì thanh minh, giỗ chạp. Còn thường dân áo vá cũng chỉ đến đình mỗi khi nợ thuế đinh, trộm gà bẻ bí bị tóm, hay không chồng mà chửa, nhất nhất không vui. Trai gái chỉ ới với nhau kì gặt lúa ba trăng, kì hái đậu phụng hay giã vôi làm nhà, róc mía … Mà cũng ở bờ bãi ruộng đồng hay sân vườn ai đó. Mà cũng chỉ những đứa chưa chồng chưa vợ, đi hoang cho nó vui, đỡ cái cực cày cực cuốc, cực nắng cực mưa, thế thôi. Mà toàn là mặt mẹt với đực rựa, tha hồ mà trái khoáy.

Mà đúng là trai trống gái tơ, lời ý cứ xáp vô nhau, tình tứ thì nên vợ nên chồng, choảng nhau thì đớ lưỡi rát mặt.
Này là đàn chị ra roi dạy đàn em chơi trồi:

Đời chi quái lạ làm sao
Gà chưa cứng cựa đòi vô cửa trường

Gặp đàn em ớt chuột mà cay:

Đừng chê anh nhỏ anh rầu
Chớ con ong kia mấy lớn mà đú trái bầu cù queo!

Này em hát khó hòng loại đàn anh ra khỏi sới hát:

Gặp anh qua hỏi anh đây
Chớ trời không thắt gióng kéo mây làm gì?

Đàn anh thuận thế bịt đuôi không cho em chạy:

Hỏi qua đây thì qua trả lại đây
Trời không thắt gióng thì kéo mây đậy mù!

hokhoan1
Nói chung, trong lối hát “kiến tại”, hay hát “ môi miếng” này thì đúng là “xuất đối dị, đối đối nan”, nên cái tài cái trí thường ở vế sau, khoái là khoái cái lời đáp tài cao trí lẹ, tưởng những lúc chỉ còn “tẩu vi thượng sách”, vậy mà “mạt lộ xuất sinh lộ”, thế là đôi bên cùng “hố hụi hò khoan” tán thưởng cho lời xuất sắc.

Một em hát:

Anh về đào lỗ sau hè
Chôn con lấp vợ mới ve đặng nường ( nàng)

Thiệt là hát ác!
Ra đòn càng thâm thì vế phản càng độc:

Anh về đóng một cái thang
Mười hai cái nấc
Bắt từ dưới đất bắt thẳng lên trời
Mồ cha cái đứa bạc lời
Sử anh chôn con lấp vợ sống ở đời với ai

hokhoan2
Hố hụi hò khoan!
Hố hụi hò khoan!
Hố hụi hò khoan!
Có anh nghịch khẩu, ý muốn hát đến tốc váy mấy cô thì mới thích, thành sàm:

Ba cô đứng lại một chùm
Tui liều quần rách tui đùm ba cô

Đáp:

Tui liều một gốc tre khô
Đóng gông ba cậu giải vô đồn lầu

Bí!
Xin kết câu chuyện dông dài bằng một giai thoại:

Ở huyện Đại Lộc có anh Trần Hàn nổi danh cao thủ. Hàn thường dọc ngang xuất khẩu thành chương chinh phục các hội các làng. Vậy mà “cao nhơn tất hữu cao nhơn trị”, có lần trong một đám hát, một cô trẻ mà hát thiệt già:

Trần ai gặp cảnh cơ hàn
Rổ đan mặt mốt xuống làng mót khoai

Hàn đớ họng. Cái hiểm ở câu hát là xoi đúng cái khuyết tật ở Hàn: Mặt rổ hoa, lại chột con mắt ( rổ đan mặt mốt).
Sau bận thọ đòn độc, Hàn biết điều, ít hẳn cái sự dọc ngang.

Mà nghĩ cũng hay, cái văn hóa dân gian lành mạnh ngay trong ứng xử, không theo cái kiểu “miếng ngon nhớ lâu, đòn đau nhớ đời”, người ta cũng chỉ quăng quật nhất thời, rồi ai về nhà nấy, vỗ bụng ngủ khì, sự được thua quên sạch. Sự được mất cũng chỉ không ngoài mục đích khoe tài bắt nọn cho vui. Vui thôi mà!

Bây giờ mỗi khi đi ngang làng ngang xóm thấy thiếu hẳn miếng trầu đầu câu chuyện. Các cụ còn biết bỏm bẻm nhai trầu, còn vần vè đôi câu hát thì cũng đã quá cái tuổi tám mươi, càng khi càng hiếm. Những câu hát hò khoan của xứ Quảng quê tôi khi dần đi vào tuyệt lộ!

Tôi sinh sau đẻ muộn, thương cái sự văn thuở còn ăn chung ở lộn với đời khoai sắn mà lặn lội xóm làng khề khà chén rượu ki cóp đôi vần. Việc vặt mà mưu cái sự cao: Lưu giữ cho con cháu đời sau.

Cà kê thế nào lại sinh sử sự mai sau, một ngày tao ngộ, khi mời anh Đức Dược với chị Minh Tâm của Đọt Chuối Non đối đáp một phen cho mình “ kiến tại”.

Nhưng nhớ đừng ra những đòn quá độc!

Nguyễn Tấn Ái

Di sản Thế giới – Thánh Địa Mỹ Sơn

Chào các bạn,

Champa đã từng là một vương quốc hùng tráng, với bao đền đài lăng tẩm đẹp đẽ nguy nga của một thời hoàng kim tráng lệ, ngày nay còn để lại vết tích, dù chỉ là những vết tích phế hoang đã mai một cùng năm tháng. Thánh Địa Mỹ Sơn đã là niềm hãnh diện của Chiêm quốc, và hẳn vẫn là niềm hãnh diện của những người gốc Champa.

Ngày nay Thánh Địa Mỹ Sơn, được UNESCO ghi nhận là Di sản Thế giới năm 1999, là niềm hãnh diện cho mọi người Việt, và là một bảo vật của mọi dân tộc trên thế giới.

Mình vừa say mê các kiến trúc cổ kỳ thú, vừa thấm thía cái buồn vong quốc của người dân Chăm khi làm slideshow này.

Bản nhạc nền là bài Hận Đồ Bàn của Xuân Tiên, do Thế Sơn trình bày.

Xin các bạn click vào ảnh dưới đây để xem slideshow và download.

Mời các bạn thưởng thức.

Bình an & Sức khoẻ,

Tuý-Phượng
.

myson80

Chợt Nhớ Bình Định

À ơi Bình Định à ơi,
Quy Hòa liễu rũ, rộn ràng chim ca
Gò Găng nón lá đẩy đà
Tam Quan mát rượi dừa nghiêng nắng chiều

Thành Chiêm bóng ngã cô liêu
Đồ Bàn ôm hận, Đỗ Quyên lệ nhoà.
Trèo lên Bà Hỏa ngó qua
Ngàn thu biển gọi, vạn sầu đẩy đưa

Ai qua Thị Nại, xin thưa:
Nhớ thăm Mặc Tử bán Trăng bên ghềnh
Hòn Ngang, bải Xếp chênh vênh
Vọng Phu trong gío, Lao Xanh giữa trời

“Em về Bình Định cùng anh
Được ăn bí đỏ nấu canh nước dừa”

Phạm Lưu Đạt

Giao hưởng Bốn Mùa của Vivaldi trên hoạt họa cát

four-seasons-claude-noel[1]
.

Chào các bạn,

Dưới đây, họa sĩ Ferenc Cakó trình diễn bản giao hướng bốn mùa của Antonia Vivaldi trên hoạt họa cát thật tuyệt vời.

Vivaldi sáng tác bản giao hưởng bốn mùa “The Four Seasons” vào năm 1723 và đây là tác phẩm nổi tiếng nhất của ông. Một bộ công xéc tô cho violin về mỗi mùa, bản giao hưởng bốn mùa cũng là một trong những tác phẩm nổi tiếng nhất của dòng nhạc Ba rốc.

Ferenc Cakó là nghệ sĩ người Hungary. Anh tốt nghiệp trường nghệ thuật sáng tạo vào năm 1973 và là một trong những nghệ sĩ nổi tiếng và tích cực nhất trong lĩnh vực hoạt họa cát (sand animation).

Bản nhạc của Vivaldi có âm hưởng nhâm chậm vui buồn khác nhau cho mỗi mùa, khi thì violon réo rắt, khi thì cello trầm ấm. Và Cakó vẽ theo các âm điệu chuyển mùa đó, qua bốn video sau đây, các hình ảnh của cuộc sống luân lưu với giòng cát không ngừng thay đổi qua các mùa.

Chị Loan Subaru cũng đã giới thiệu một trình diễn của anh ở Ngoạn mục vẽ tranh cát trên máy chiếu. Anh Hoành cũng đã giới thiệu môt nghệ sĩ vẽ cát khác, Kseniya Simonova – bi kịch bằng cát.

Mời các bạn cùng thướng thức,

Hiển.

.

Vivaldi’s Four Seasons, the Spring

.

Vivaldi’s Four Seasons, the Summer

.

Vivaldi’s Four Seasons, the Autumn

.

Vivaldi’s Four Seasons, the Winter

Liệu có thành công, một Làng bảo tồn văn hóa Tây Nguyên?

Công ty cao su Đăk lăk vừa tổ chức hội thảo khoa học về việc xây dựng Làng bảo tồn văn hóa các dân tộc Tây Nguyên. Đây là một trong những đơn vị Nhà nước ở khu vực, mà lãnh đạo thực sự có quan tâm tới vấn đề phát triển kinh tế và bảo tồn, phát huy văn hóa dân tộc bản địa, một cách thật sự có tâm huyết. Nói “ có Tâm” , bởi không hiếm những người, những cơ quan đóng chân trên mảnh đất đầy huyền thoại này, thích nói mà không phải thích làm, thậm chí trong thâm tâm còn định kiến về sự “ lạc hậu” của đồng bào các dân tộc thiểu số Tây Nguyên nữa ( tôi đã từng nghe một vị lãnh đạo ở một địa phương Tây Nguyên kể về một cuộc hội ý bàn việc tổ chức chương trình văn hóa gì để đón khách, khi nghe đề xuất chương trình cồng chiêng, vị có quyền cao nhất đã gạt phắt đi, với lý do “ chán lắm ” (?), rồi sau đó họ chiêu đãi và mời một vài ca sỹ đến hát ngay trong bữa ăn).
vanhoataynguyen
Để nói về việc thấu hiểu sự khác nhau giữa hai nền văn minh lúa rẫy và lúa nước thì còn là câu chuyện dài dài. Nhưng xin quay lại đề xuất của DaRuCo về việc xây dựng làng văn hóa dân tộc Tây Nguyên, mà dự kiến sẽ có từ 6 tộc người trở lên ( trước tiên là Êđê, Mnông, Jrai, Sê Đăng, Bâhnar và Ca Tu) , cùng về đây sinh sống và bảo tồn văn hóa truyền thống một cách thật sự.

Đã từng là đơn vị độc lập đứng ra tổ chức Fétival cồng chiêng Tây Nguyên ( 2007), nên đây không phải là lần đầu tiên Công ty cao su đề cập đến vấn đề bảo tồn văn hóa các dân tộc bản địa. Ngay từ khi được nhận bàn giao rừng ở Buôn Đôn để xây dựng Khu du lịch, ông Tổng Giám đốc Công ty đã trao vào tay các cộng sự của mình nhiệm vụ chính thức, thông qua tên gọi là “ Du lịch Văn hóa sinh thái ”. Và tôi cũng đã vinh dự được mời tư vấn đầu tiên về những vấn đề cụ thể về văn hóa dân tộc trong mục tiêu xây dựng khu du lịch cũng như làng văn hóa thanh niên dự kiến thành lập ở đây ( đó là tiêu chí của năm 2006). Hồi đó, tôi đã mạnh dạn đặt tên cho ngôi làng trong tương lai này là “ Buôn Dhông Êman – Buôn Thung lũng Voi ” .

Gần như không một nơi nào, đơn vị nào có được lợi thế như Công ty Cao su Đăk lăk. Đặc biệt là về cảnh quan và lịch sử văn hóa. 1.200 ha rừng là một diện tích lý tưởng, đủ để có không gian tự nhiên, cho dù là tái hiện, một vùng Tây Nguyên ( mà nhà văn Nguyên Ngọc đã tóm tắt trong bốn loại rừng : rừng ở, rừng làm rẫy, rừng săn bắn hái lượm và rừng tang ma). Sau nữa, Khu du lịch này nằm trong một miền đất có bề dày lịch sử và văn hóa. Nơi đây là lãnh địa của nữ tù trưởng Êđê Yă Wam, mà với sự hào phóng của bà, Vua Voi Y Thu KhunZuNốp đã vinh danh nghề săn bắt và thuần dưỡng voi độc nhất ở Việt Nam. Nơi giao thoa nhưng không biến dạng bốn bản sắc văn hóa tộc người : tiếng ching knăh vang xa mạnh mẽ của Êđê, vòng xoang Arap Jrai rạo rực và cuốn hút, những bản trường ca Mnông Ot n’trong có thể kể “ suốt ngày dài và đêm thâu ”, điệu Lăm thôn và câu hát “ Hoa Chăm pa” quyến rũ của các cô gái Lào; người dân ở đây giao tiếp với nhau bằng cả bốn ngôn ngữ ấy lẫn tiếng Kinh, tiếng Tày…
lehoicotu
May mắn được từng qua những khu du lịch của hầu hết các vùng trên mảnh đất hình chữ S và một vài nước trong khu vực, tôi có thể khẳng định thế mạnh ấy của Daruco. Kể ngay như : vườn văn hóa Noong Nút ở Thái Lan, nếu chính phủ cấp thêm, mới có được 200 ha đất. Vườn thú của hãng bia Tiger tại Thái cũng vậy, núi non, đá, suối…đều đa phần phải xây, đắp, thậm chí bằng xi măng…Ngay cả thác Prem, thác Dam Bri…ở Lâm Đồng, cũng là do con người tạo dựng…

Hội thảo khoa học lần này, với sự đồng thuận của rất nhiều nhà khoa học các ngành văn hóa, du lịch, môi trường, thổ nhưỡng… chỉ là bước đi khởi động chính thức đầu tiên của DaRuCo. Bởi sẽ còn phải có những trình tự tiếp theo về việc quy hoạch đất đai, lập dự toán kinh phí, xây dựng các công trình hạ tầng song song với khảo sát , lựa chọn các nhóm tộc người theo tiêu chí, vận động quần chúng, xây dựng “ kịch bản” lối sống, sinh hoạt tại Làng …Nói nôm na là nhiều việc, nhiều thời gian và chắc chắn là nhiều vô kể kinh phí. Liệu rồi có thất bại như với khu bảo tồn tồn Làng văn hóa các dân tộc Việt Nam ở Đồng Mô ( chỉ gồm toàn khách sạn, sân gôn..) không? Đó chính là nỗi lo của hầu hết các nhà khoa học hồ hởi tham gia Hội thảo này.

Tôi, cũng chung nỗi phấp phỏng ấy, khi nhỡn tiền là Công ty đã phải thay tới ba đời giám đốc phụ trách khu du lịch ( kể cả người nước ngoài), công trình vườn chơi thiếu nhi đang rỉ sét và khu Spa mái tranh đã mục nát mà kiến thiết vẫn dở dang, tiêu tốn bộn tiền không mang lại hiệu quả kinh tế; kết cục 4 năm rồi vẫn chưa đi tới được mục tiêu mong muốn.Và liệu tâm huyết của Tổng Giám đốc sẽ được thực thi đến đâu, khi ông bàn giao cho người kế nhiệm? Bởi đâu phải ai cũng hiểu, cũng nặng lòng với văn hóa Tây Nguyên như ông? Cần lắm, một người trực tiếp điều hành vừa có tâm vừa có hiểu biết về văn hóa bản địa , đó là còn chưa kể tới nghiệp vụ du lịch & kinh doanh. Vậy nên có ý kiến đề xuất trong hội thảo rằng “ phải có những chuyên gia tư vấn về lĩnh vực văn hóa, du lịch…trong hội đồng xây dựng dự án này. Không chỉ là ràng buộc trách nhiệm, mà còn để đảm bảo mục tiêu không bị chệch hướng”. Điều ấy là chưa có tiền lệ với các đơn vị kinh doanh.

Sau nữa, tôi buồn, sao lại phải “ vận động” nhỉ, người Tây Nguyên mình ơi ? Ta có bao nhiêu điều quý giá ông bà để lại, sao cứ phải có người giúp mới gìn giữ được thế? Các trí thức Tây Nguyên nghĩ gì về việc này?

Chẳng phải một bài báo, như một tâm sự mong được sẻ chia vậy thôi. Không biết có ai là người đồng cảm?

Linh Nga Niê Kdăm

La Paloma

Chào các bạn,

Hôm nay Nhạc Xanh giới thiệu với các bạn bài hát La Paloma, một bài hát có lịch sử gần 150 năm và là một trong những bài hát được phổ biến ở rất nhiều nước trên thế giới ca ngợi về hòa bình và tình yêu.
La Paloma
Các bạn đều biết đã từ lâu chim bồ câu trắng được coi là biểu tượng của hòa bình và tình yêu. Người ta nói rằng trong những cuộc chiến trên biển từ xa xưa, từ những chiến thuyền đang chìm dần xuống đại dương mang theo những người lính thủy có những chú chim bồ câu trắng bay ra. Những chú chim bồ câu đó đang đem theo thông điệp tình yêu của người lính mất tích và không thể trở về với người yêu, người vợ, người mẹ của mình nữa.

Trong các cuộc chiến tranh, chim bồ câu còn được huấn luyện để đưa thư, và có rất nhiều những bức thư tình mà những chú chim bồ câu đã giúp kết nối giữa người ở nhà và người ra chiến trận, những bức thư thông báo kết thúc chiến tranh.

Những đàn chim bồ câu trắng trên bến cảng La Habana đã tạo cảm xúc cho nhạc sĩ người Tây Ban Nha Sebastian Iradier sáng tác nên bài hát này sau khi ông đến thăm Cuba vào năm 1861và bài hát ra đời khoảng vào năm 1863. Ảnh hưởng của thể loại nhạc Habanera, một kiểu nhạc dance rất phổ biến ở Cuba trong thế kỉ 19 thường đã tạo nên những giai điệu rất khác biệt cho La Paloma, và dù được dịch ra ở thứ tiếng nào, và chơi bằng loại nhạc cụ nào đi nữa thì ai đều cũng có thể cảm nhận được khát khao về tình yêu và hòa bình được truyền tải trong bài hát này.
pigeons_at__port_
La Paloma được chuyển thể thành opera, jazz, rock, pop và phổ biến đến mức ở một số nước như Mexico, Tây Ban Nha, Philippines, Đức, Romani…bài hát đã trở thành một dạng nhạc dân ca. Đây là một trong những bài hát được dịch ra nhiều thứ tiếng và có nhiều phiên bản nhất. Số lượng thu âm của bài hát này thậm chí còn được cho là nhiều hơn cả bài Yesterday mà sách kỉ lục Guiness công nhận là bài hát có số lượng thu âm kỉ lục nhất mọi thời đại.

Bài hát này được Elvis Presley thể hiện bằng tiếng Anh với tựa đề “No More”.

Ở Việt Nam, mấy mươi năm về trước, Từ Vũ viết lời Việt cho La Paloma và đặt tựa đề là “Cánh Buồm Xa Xưa”, một bản nhạc rất thịnh hành trong làng âm nhạc Việt Nam.

Mời các bạn cùng thưởng thức La Paloma qua giọng hát của Julio Iglesias, Elvis Presley, Nana Mouskouri, bản hòa tấu guitar và accordion, và Cánh Buồm Xa Xưa qua giọng hát Duy Quang.

Thân ái chúc các các bạn một ngày mới tươi hồng rộn ràng với những giai điệu xanh


Lời dịch tiếng Anh:

When I left Havana nobody saw me go
But my little gaucho maid who loves me so
She came down the pathway following after me
That same little gaucho maid that I longed to see
If at your window you see a gentle dove
Treat it with care and welcome it there with love
It may be so I do not deny its glee
Crown it with flowers grant love its hours for me

Oh my darling be mine
Won’t you say that you love me
All my passions so tender oh please surrender your love divine
Ah my darling be mine
Won’t you say that you love me
Oh my passions so tender oh please surrender your love divine

Oh my darling be mine
Won’t you say that you love me
All my passions so tender oh please surrender your love divine

Julio Iglesias

Elvis Presley


No more do I see the starlight caress your hair
No more feel the tender kisses we used to share
I close my eyes and clearly my heart remembers
A thousand good-byes could never put out the embers

Darling I love you so and my heart forever
Will belong to the memory of the love that we knew before
Please come back to my arms, we belong together
Come to me let’s be sweethearts again and then let us part no more.

No more do I feel the touch of your hand on mine
No more see the lovelight making your dark eyes shine
Oh how I wish I never had caused you sorrow
But don’t ever say for us there is no tomorrow

Darling I love you so and my heart forever
Will belong to the memory of the love that we knew before
Please come back to my arms, we belong together
Come to me let’s be sweethearts again and then let us part no more.

Nana Mouskouri

Dàn nhạc guitar

Accordion trên nền điệu tango

.

Cánh Buồm Xa Xưa — Duy Quang. Click vào đây để nghe.

Cánh Buồm Xa Xưa

nguyên tác: La Paloma
tác giả: Tenco
lời Việt: Từ Vũ

Vi vu đồi thông reo xao xác lá chiều nay thu về
Em ơi cánh buồm xưa còn vương bao lời thề
Xa xa đàn chim mừng dang cánh biếc trời mây tung hoành
Sương lan lắng trong hoàng hôn chim khi tâm tư ta gầy

Thuyền ai đang lênh đênh vượt sóng biếc cho tan vơi cơn sầu
Ai đang đắm đuối trên lưng muôn con sóng xanh bạc đầu
Biệt ly sao chua cay làm mắt ướt tóc xanh nay phai màu
Nhớ mãi, nhớ mãi môi em cười khi bến xa con tàu

Yêu em qua chuỗi ngày thơ
Mà giờ lòng còn vương thương nhớ
Nhớ người xưa chiều nay mình ta bao ước mơ
Niềm riêng se sắt bên lòng

Thu ơi gieo mấy lần tang
Mà lòng người tàn theo năm tháng
Ý thu vương trách sao lòng người mau lãng quên
Chiều nay thu vẫn mơ màng

Nói Một Câu Chào

sayhi
Chào ban mai sao trời tỏa sáng
Dưới trần gian người cất tiếng chào nhau

Huỳnh Huệ dịch

Good morning starshine, the Earth says hello!

~Johnny Depp~

Thay vì chỉ đọc danh ngôn thôi, mời các bạn thưởng thức bản nhạc Hello do Lionel Richie trình bày, và bản Hello do Richard Clayderman biểu diễn


Lyrics to Hello

I’ve been alone with you inside my mind
And in my dreams I’ve kissed your lips a thousand times
I sometimes see you pass outside my door
Hello, is it me you’re looking for?

I can see it in your eyes
I can see it in your smile
You’re all I’ve ever wanted, (and) my arms are open wide
‘Cause you know just what to say
And you know just what to do
And I want to tell you so much, I love you …

I long to see the sunlight in your hair
And tell you time and time again how much I care
Sometimes I feel my heart will overflow
Hello, I’ve just got to let you know

‘Cause I wonder where you are
And I wonder what you do
Are you somewhere feeling lonely, or is someone loving you?
Tell me how to win your heart
For I haven’t got a clue
But let me start by saying, I love you …

Hello, is it me you’re looking for?
‘Cause I wonder where you are
And I wonder what you do
Are you somewhere feeling lonely or is someone loving you?
Tell me how to win your heart
For I haven’t got a clue
But let me start by saying … I love you

Hello by Richard Clayderman

Thân ái chúc các bạn cuối tuần nhiều niềm vui, hạnh phúc