Tân Nhạc VN – Thơ Phổ Nhạc – “Màu Thời Gian” – Đoàn Phú Tứ & Phạm Duy

Đọc các bài cùng chuỗi, xin click vào đây.

Chào các bạn,

Hôm nay mình giới thiệu đến các bạn thi khúc “Màu Thời Gian” của Thi sĩ Đoàn Phú TứNhạc sĩ Phạm Duy.

Thi sĩ Đoàn Phú Tứ (1910 – 1989) là một nhà soạn kịch, nhà thơ, dịch giả nổi danh từ thời tiền chiến. Khi viết, ông ký tên thật hoặc các bút danh: Ngộ Không, Tam Tinh, Tuấn Đô,…

Ông sinh ngày 10 tháng 9 năm 1910 tại Hà Nội. Quê quán ông ở làng Tử Nê, xã Tân Lãng, huyện Lương Tài, tỉnh Bắc Ninh. Lúc trẻ, ông học ở trường Bưởi (nay là trường Trung học phổ thông Chu Văn An, Hà Nội) và trường Albert Sarraut (nay là trường Trung học Phổ thông Trần Phú, Hoàn Kiếm).

Năm 1925, ông bắt đầu viết văn khi còn học lớp nhất. Những bài văn đầu tiên là những bài từ khúc đăng Đông Pháp Thời Báo.

Năm 1932, ông thi đỗ Tú tài ban Triết học. Sau đó, ông theo học Đại học Luật, nhưng chỉ đến năm thứ hai thì bỏ học đi làm báo. Ông viết cho các báo Phong Hóa, Ngày Nay, Hà Nội báo…

Khoảng năm 1935, ông bắt đầu viết kịch. Và trong khoảng thời gian 10 năm sau đó, ông đã viết và cho in nhiều kịch. Ngoài ra, ông còn là người tổ chức kịch đoàn (ban kịch Tinh Hoa), làm đạo diễn và thủ vai trong nhiều vở.

Năm 1937, ông làm Chủ nhiệm tờ Tinh Hoa.

doanphutu1

Năm 1939, ông cùng với các văn nghệ sĩ cùng chí hướng sáng tạo, gồm các nhà văn, nhà thơ: Phạm Văn Hạnh, Nguyễn Xuân Sanh, Nguyễn Lương Ngọc; họa sĩ Nguyễn Đỗ Cung và nhạc sĩ Nguyễn Xuân Khoát thành lập nhóm Xuân Thu nhã tập. Đến tháng 6 năm 1942, thì họ xuất bản được một tập sách có cùng tên là Xuân Thu Nhã Tập (do Xuân Thu thư lâu xuất bản), gồm một số bài thơ, văn xuôi triết lý và tuyên ngôn nghệ thuật của nhóm.

Năm 1941, Đoàn Phú Tứ và bài thơ “Màu Thời Gian” của ông được Hoài Thanh và Hoài Chân giới thiệu trong quyển Thi Nhân Việt Nam (xuất bản năm 1942).

Sau 1945, ông hoạt động văn nghệ ở Thanh Hóa rồi Việt Bắc. Ông có chân trong tòa soạn tạp chí Văn nghệ, trong Ban chấp hành Đoàn Sân khấu Việt Nam và Hội Văn hóa Việt Nam.

Năm 1946, ông được bầu vào Quốc hội Việt Nam khóa I, nhưng sau đó đã đào nhiệm từ năm 1951.

Năm 1951-1954, ông dạy Đại Học Văn Khoa và một vài trường tư thục ở Hà Nội.

Sau 1954, khoảng 20 năm cuối đời, ông tiếp tục viết và dịch (ký bút danh Tuấn Đô) được nhiều tác phẩm có giá trị. Năm 1984, ông nhận Giải Thưởng Văn Học Dịch của Hội Nhà Văn Việt Nam.

Ngày 20 tháng 9 năm 1989, thi sĩ Đoàn Phú Tứ mất trong cảnh nghèo tại Hà Nội, hưởng thọ 79 tuổi.

doanphutu3

Đoàn Phú Tứ là một trong số ít người đi đầu (về sáng tác cũng như về trình diễn) trong lịch sử kịch nói Việt Nam thời non trẻ.

Về nội dung tư tưởng, có thể chia kịch của ông thành hai xu hướng chính: Tình yêu (tiêu biểu là 2 tập: “Những Bức Thư Tình”“Mơ Hoa”) và triết lý (tiểu biểu là 2 tập: “Ngã Ba”, “Thằng Cuội Ngồi Gốc Cây Đa”). Tuy nhiên hai xu hướng này không hoàn toàn tách biệt, vì trong kịch tình yêu ít nhiều đều có yếu tố triết lý, và ngược lại… Về phương diện nghệ thuật, nói chung kịch bản của ông có kịch tính cao, nhân vật có bản sắc, bố cục chặt chẽ… Ngoài ra, tuy ít làm thơ, nhưng ông cũng nổi tiếng trên thi đàn Việt Nam trong Phong Trào Thơ Mới với bài thơ “Màu Thời Gian”. Với thi pháp đặc sắc, cùng với thi tứ chân thành mà kín đáo, bài thơ đã được nhiều người tán thưởng.

doanphutu4

Thi phẩm “Màu Thời Gian” (Thi sĩ Đoàn Phú Tứ)

Sớm nay tiếng chim thanh
Trong gió xanh
Dìu vương hương ấm thoảng xuân tình

Ngàn xưa không lạnh nữa, Tần phi
Ta lặng dâng nàng
Trời mây phảng phất nhuốm thời gian

Màu thời gian không xanh
Màu thời gian tím ngát
Hương thời gian không nồng
Hương thời gian thanh thanh

Tóc mây một món chiếc dao vàng
Nghìn trùng e lệ phụng quân vương
Trăm năm tình cũ lìa không hận
Thà nép mày hoa thiếp phụ chàng

Duyên trăm năm đứt đoạn
Tình muôn thuở còn hương
Hương thời gian thanh thanh
Màu thời gian tím ngát

doanphutu_Màu Thời Gian1

doanphutu_Màu Thời Gian2

Bài thơ này đã được ít nhất là 2 nhạc sĩ phổ nhạc: Nguyễn Xuân Khoát phổ năm 1942, và Phạm Duy phổ năm 1971.

Lời bình của hai ông Hoài Thanh – Hoài Chân trong “Thi Nhân Việt Nam” về bài thơ “Màu Thời Gian” của ông:

“Nói về toàn thể nên chú ý đến điệu thơ. Bài thơ bắt đầu bằng những câu dài ngắn không đều: âm điệu hoàn toàn mới. Kế đến bốn câu ngũ ngôn cổ phong, một lối thơ cũ mà thi nhân gần đây thường dùng. Bỗng chuyển sang thất ngôn; điệu thơ hoàn toàn xưa. Lời thơ cũng xưa, với những chữ “phụng quân vương” và những chữ lấy lại ở câu Kiều “tóc mây một món, dao vàng chia hai”. Nhưng với hai câu thất ngôn ở câu dưới thi nhân đã từ chuyện người xưa trở về chuyện mình. Những chữ “thiếp phụ chàng” đưa dần về hiện tại. Rồi điệu thơ lại trở lại ngũ ngôn với hương màu trên kia.

Thành ra ý thơ, lời thơ, điệu thơ cùng với hồn thi nhân đi từ hiện tại về quá khứ, từ quá khứ gần đến quá khứ xa, rồi dần dần trở về hiện tại. Hiện tại chỉ mờ mờ nhạt nhạt, nhưng càng đi xa về quá khứ, câu thơ càng thiết tha, càng rực rỡ. Nhất là từ chỗ ngũ ngôn chuyển sang thất ngôn, câu thơ đẹp vô cùng. Tôi tưởng dầu không hiểu ý nghĩa bài thơ người ta cũng không thể không nhận thấy cái vẻ huy hoàng, trang trọng của câu thơ (Nhạc sĩ Nguyễn Xuân Khoát có phổ bài thơ này vào đàn. Ðoạn đầu bài nhạc đi rất mau rồi chậm dần. Ðến đoạn thất ngôn nhạc lên giọng majestuoso. Cuối cùng còn thêm một đoạn láy lại âm điệu mấy câu đầu).

Trong thơ ta, có lẽ không có bài nào khác tinh tế và kín đáo như thế”.

Dưới đây mình có bài:

– Những độc đáo của Màu Thời Gian

Cùng với 3 clips tổng hợp thi khúc “Màu Thời Gian” do danh ca Thái Thanh, ca sĩ Thái Hiền, và nghệ sĩ Ngọc Sang diễn xướng để các bạn tiện việc tham khảo và thưởng thức.

Mời các bạn.

Túy Phượng

(Theo Wikipedia)

Thi sĩ Đoàn Phú Tứ.
Thi sĩ Đoàn Phú Tứ.

Những độc đáo của Màu Thời Gian

(Nguyễn Mạnh Hà)

Để hiểu một tác phẩm, dù văn xuôi hay thơ, người đọc cũng phải nắm bắt ngữ cảnh của nó mà ngữ cảnh trực tiếp đầu tiên là quy tắc ngôn ngữ của văn bản. Trên tinh thần đó, chúng tôi tìm hiểu Màu thời gian của Đoàn Phú Tứ. Màu thời gian là thi phẩm vượt thời gian, nó được khẳng định là một trong những “bài thơ tiêu biểu của thơ tượng trưng hiện đại Việt Nam”(1). Chủ nghĩa tượng trưng quan niệm: thơ là thứ siêu cảm giác, là thứ không phải để giải thích. Nhưng, mọi điều được nói ra dù sao cũng không thoát khỏi văn bản, tức ít nhất nó cũng phải tuân theo những quy tắc hành chức của ngôn ngữ.

Sớm nay tiếng chim thanh
Trong gió thanh
Dìu vương hương ấm thoảng xuân tình
Ngàn xưa không lạnh nữa – Tần Phi!
Ta lặng dâng nàng
Trời mây phảng phất nhuốm thời gian

Màu thời gian không xanh
Màu thời gian tím ngát
Hương thời gian không nồng
Hương thời gian thanh thanh

Tóc mây một món chiếc dao vàng
Nghìn trùng e lệ phụng Quân Vương
Trăm năm tình cũ lìa không hận
Thà nép mày hoa thiếp phụ chàng
Duyên trăm năm đứt đoạn
Tình một thuở còn hương
Hương thời gian thanh thanh
Màu thời gian tím ngát

Xét về mặt ngôn ngữ Màu thời gian có những điểm độc đáo sau:

Thứ nhất: Các dòng thơ hầu hết kết thúc ở âm tiết có thanh bằng (tỉ lệ 14/ 18 âm tiết). Và, nhìn một cách tổng thể, thanh bằng là thanh chủ đạo của bài thơ (bài thơ có 101 âm tiết thì có tới 75 âm tiết có thanh bằng).

Thứ hai: Các tính từ chỉ màu sắc, âm thanh đều gợi đến cái gì đó tươi sáng, nhẹ nhàng, bàng bạc giống như các từ cùng trường nghĩa: thanh, xanh, ấm, (không) lạnh, tím ngát, (không) nồng, thanh thanh.

Thứ ba: Những từ chỉ thời gian (ngoài “sớm nay”) chủ yếu là chỉ thời gian quá khứ (quá khứ xa): ngàn xưa, trăm năm, một thuở. Nhưng thời gian quá khứ ấy lại gợi nhắc, liên đới tới thời gian hiện tại nhờ sự kết hợp (phủ định ý nghĩa) trong nội bộ câu thơ: không lạnh nữa, đứt đoạn, còn hương.

Thứ tư: Tổ chức những câu thơ lặp, gồm lặp toàn phần và lặp lại cấu trúc: Màu thời gian không xanh/ Màu thời gian tím ngát/ Hương thời gian không nồng/Hương thời gian thanh thanh… Hương thời gian thanh thanh/ Màu thời gian tím ngát. Bên cạnh đó còn có một số câu thơ đang đối với nhau như những câu thơ biền ngẫu: Tóc mây một món chiếc dao vàng/ Nghìn trùng e lệ phụng Quân Vương/Trăm năm tình cũ lìa không hận/Thà nép mày hoa thiếp phụ chàng/Duyên trăm năm đứt đoạn/Tình một thuở còn hương.

Những độc đáo nghệ thuật trên đây đã làm cho Màu thời gian ánh lên những vẻ đẹp của thơ tượng trưng. Dĩ nhiên không phải hễ bài thơ nào có các đặc điểm trên đều thuộc thơ tương trưng, điều này chúng tôi sẽ bàn sau, ít nhất ở đây chúng tôi chỉ áp dụng cho trường hợp Màu thời gian.

Các nhà tượng trưng quan niệm thơ phải gắn chặt với âm nhạc, vì âm nhạc có thể truyền đạt các sắc thái, các bán âm (khác với quan niệm của các nhà lãng mạn: thơ gắn với hội hoạ – vì nhà thơ lãng mạn luôn thể hiện sự háo hức miêu tả (trực cảm)). Bản thân chữ không chỉ có giá trị biểu đạt mà còn có sức ngân vang. Do đó chữ trở thành cơ sở của nhạc. Nhưng, sức ngân vang ấy chính chữ (từ) không thể thâu góm, không thể chứa đựng nổi, bởi ngân vang ấy là tiếng vọng từ bao la của tiếng gọi, tiếng động, thậm chí tinh vi nhất trong cuộc đời (được kết tinh khá trọn vẹn trong âm nhạc). Thơ phải gắn với nhạc là vì vậy. Valéry phát biểu: “thơ là sự giao động giữa âm thanh và ý nghĩa”. Và trên thực tế, giữa âm nhạc và thơ ca (tách riêng hai mảng khác nhau) luôn có mối hoà kết kì lạ. Trong Màu thời gian tính nhạc trở thành một nét nổi bật. Với sự chủ đạo của thanh bằng (đặc điểm của thanh bằng là đường nét bằng phẳng, kéo dài), bài thơ gợi một sự lan toả, rộng mở. Những thanh bằng cuối câu tạo nên độ mở, những thanh bằng giữa dòng tạo những sự tác động lan toả có tính chất dây chuyền. Thanh bằng còn có sự kết hợp với một số thanh trắc tạo nên những điểm nhấn nghệ thuật. Rõ nhất là câu: Duyên trăm năm đứt đoạn, thanh sắc (đứt) có đường nét âm thanh đi thẳng, hướng dần lên trên, thanh nặng (đoạn) ngược lại, đường đi ngắn, đi xuống (có nét cong dần) tạo nên sự chia li đứt gãy và do đó nhạc điệu trở nên réo rắt.

Nhạc điệu của bài thơ còn được tạo nên bởi những câu thơ lặp, những câu thơ đang đối với nhau. Trên thực tế những câu thơ lặp, những câu thơ đang đối với nhau được đảm bảo nhờ nhịp ngắt. Nhịp là điểm cơ bản để các câu thơ vận hành trong tương quan. Trong câu thơ tiếng Việt, nhịp là hình thức tiêu biểu thể hiện rõ nét tính nhạc. Khi nói về những câu thơ có hình thức đang đối, Phan Ngọc cho rằng, nó làm cho nhịp điệu thơ chậm lại, đem lại cái đẹp nhịp nhàng(2).

Những yếu tố ngôn ngữ tạo nhạc trên kết hợp một cách nhuần nhuyễn với những từ chỉ màu sắc, âm thanh có tính chất nhẹ nhàng đã toát lên âm điệu chủ đạo của bài thơ, nó làm cho thơ có một âm hưởng lan toả, nhẹ nhàng, vừa mênh mang, giàu sức gợi lại đôi lúc réo rắt. Do đó không phải ngẫu nhiên, mới đây, nó đã được nhạc sĩ Trọng Đài chọn cho một nhịp phách phù hợp – nhịp phách của ca trù.

Mĩ học tượng trưng quan niệm: giữa con người và vũ trụ có mối tương quan bí mật, đó là các mối tương quan ý niệm, tương quan cảm giác, tương quan không gian, màu sắc. Baudelaire đã phát biểu: “Mùi hương, màu sắc âm thanh tương giao cùng nhau”. Ông viết trong bài Tương ứng: “Có những mùi hương mát như da thịt trẻ con, ngọt ngào như tiếng sáo, xanh mượt như cỏ non”(3). Sự tương giao này trong văn học cổ phương Đông đã thể hiện nhưng đó là tương giao giữa đại ngã và tiểu ngã, và mơ ước của con người là hoà cái tiểu ngã của mình vào cái đại ngã của vũ trụ, thiên nhiên, còn tượng trưng là sự tương giao qua trực giác, con người cảm nhận được mối quan hệ ấy bằng trực giác. Ta có thể thấy mối quan hệ này trong Màu thời gian. Màu thời gian có những sự kết hợp kì lạ mà theo tư duy thông thường là phi lôgic ngữ nghĩa: tiếng chim thanh, gióxanh, hương thời gian thanh thanh, màu thời gian tím ngát. Những tính từ chỉ màu sắc, âm thanh đóng vai trò làm bật nổi tính chất kết hợp, cho thấy sự tương hoà các giác quan. Bởi có sự tương hoà các giác quan nên con người có thể nghe được những điều tưởng chừng không nghe được, thấy được những điều tưởng chừng không thấy được. Theo Hoàng Ngọc Hiến đó là thi pháp “những mạch liên tưởng khó nắm bắt”(4). Chính vì các nhà tượng trưng quan niệm như vậy nên hình ảnh thơ trở nên bí ẩn, mơ hồ. Hình tượng tượng trưng là hình tượng không thuần nhất, nó phải gợi đến cái gì đó ngoài bản thân nó, nó “là một câu đố đòi hỏi chúng ta đi tìm cái ý nghĩa nội tại đằng sau hình tượng”(Hegel)(5). Ở Màu thời gian ngoài sự kết hợp các từ ngữ chỉ màu sắc, âm thanh còn có những hình ảnh ước lệ (thực chất của ước lệ là tính cách điệu): tóc mây, dao vàng, những từ xưng hô “thiếp” – “chàng” càng làm cho thơ mơ hồ hơn. Dĩ nhiên sự mơ hồ ấy còn được gợi lên từ bản thân tính nhạc.

Bài thơ Màu thời gian, thông qua những cách thể hiện độc đáo, đã cho thấy một quan niệm mới mẻ về thời gian – đối tượng đã được thơ cổ, thơ lãng mạn bàn tới. Nếu thời gian trong thơ cổ là thời gian tách khỏi con người, vô tình với con người, cứ bốn mùa xuân – hạ – thu – đông, thời gian trong thơ lãng mạn là thời gian một đi không trở lại, cuốn đi những gì hiện hữu trước mắt (thời gian trở thành một thế lực huỷ diệt) thì ở đây – trong quan niệm tượng trưng – thời gian là thời gian nghiệm sinh, thời gian đã hoá thành cái nhìn nhận của chủ thể: thời gian không làm mọi vật biến mất mà là hình thức lưu giữ tình cảm con người. Tình người đã làm cho thời gian có hương, có sắc. Bên cạnh những tính từ chỉ tính chất thanh nhẹ là sự kết hợp thời gian xưa – nay (thời gian nay hiện về qua việc gợi nhắc thời gian xưa) tạo thành những cặp đang đối xưa – nay, phủ định – khẳng định: mối tình Tần Phi đã đứt đoạn nhưng tình một thuở còn hương, nghĩa là đã làm cho thời gian không còn lạnh nữa, mà thanh thanh, tím ngát. Đó là sự kết đọng, sự thoát hoá cho một vỉa tầng của tồn tại vĩnh cửu mà chủ nghĩa tượng trưng hướng đến. Chủ nghĩa tượng trưng cho rằng, thế giới hữu hình chỉ là hình ảnh của thế giới vô hình. Đó là bản thể của tồn tại. Vì thế, muốn đến được thế giới ấy, nhà thơ phải bằng cảm nhận trực giác chứ không phải miêu tả trực cảm như các nhà lãng mạn. Nhưng cũng từ đây nảy sinh tính hai mặt, bởi khi các nhà tượng trưng đi sâu khai thác con đường này thì thơ họ càng trở nên bí hiểm, xa rời thực tế. Và, nhìn trong quá trình vận động không ngừng của văn học thì thơ tượng trưng đã khép lại ở một giai đoạn của lịch sử.

Đoàn Phú Tứ là một trong những tên tuổi quan trọng của Xuân Thu Nhã Tập – nhóm tác giả trình làng thơ năm 1942 có cùng tâm huyết về đổi mới cách tân thơ, đòi hỏi thơ phải có những cách biểu đạt mới, chú trọng tới nghệ thuật thể hiện. Ở bài thơ này, bằng những thể nghiệm tinh tế, có thể nói tác giả đã chạm đến cái “rung động siêu việt, trong trẻo và nhẹ nhàng”, đã làm cho thơ bước vào “nẻo đạo” của nhóm Xuân Thu.

Chú thích:

1. Trần Đình Sử, Tuyển tập (tập hai), Nxb Giáo dục, Hà Nội, 2005, tr.473.
2. Dẫn theo Lê Lưu Oanh, Văn học và các loại hình nghệ thuật, Nxb ĐHSP, HN, tr.260.
3. Mai Bá Ấn, Bích Khê và chủ nghĩa tượng trưng, www. BichKhe.org.htm.
4. Hoàng Ngọc Hiến, Baudelaire chủ nghĩa tượng trưng và thơ mới, http://www.thotahinhthuc.org.
5. Dẫn theo Trần Đình Sử, Sđd, tr.456.

oOo

Màu Thời Gian – Danh ca Thái Thanh:

 

Màu Thời Gian – Ca sĩ Thái Hiền:

 

Màu Thời Gian – Ngọc Sang diễn ngâm:

 

Một suy nghĩ 8 thoughts on “Tân Nhạc VN – Thơ Phổ Nhạc – “Màu Thời Gian” – Đoàn Phú Tứ & Phạm Duy”

  1. Duyên trăm năm đứt đoạn
    Tình môt thuở còn hương
    Hương thời gian thanh thanh
    Màu thời gian tím ngát

    Em rất thích bài thơ Màu Thời Gian của Đoàn Phú Tứ, ngôn từ được sử dụng thật khéo léo, tượng hình. Nỗi nhớ bàng bạc, vương vấn, một khối chung tình vẫn sống mãi trong lòng người tình chung.
    Em có thể cảm nhận được ý thơ vì đã chứng kiến một người nhớ mãi một người, cho dù âm dương cách biệt hơn 60 năm.

    Em cám ơn chị Phượng đã sưu tầm và biên soạn công phu.

    Em xin chúc Anh , chị luôn khoẻ mạnh, bình an

    Em – QNhu

    Số lượt thích

  2. Whoa… chị lại có thêm bạn thơ rồi. Còn chi vui bằng hè. Như nói rất đúng. Thơ của Đoàn Phú Tứ khéo léo tuyệt vời trong cách sử dụng ngôn từ. “Màu Thời Gian” xưa giờ là bài thơ hay nhất của ông, theo chị. 🙂

    Chuyện Như kể làm chị bồi hồi xúc động. Một tấm tình chung như thế thật không có gì trân trọng cho bằng Như nhỉ. Chuyện này làm chị lại nhớ đến ông ngoại và mẹ của chị lắm nên đêm nay chắc chị sẽ khó ngủ. Chị kể chuyện Như nghe nhé…

    Ông bà chị yêu nhau và sống rất hạnh phúc với nhau sau khi thành hôn. Bà chị bị bệnh rồi mất lúc mẹ chị được 10 tuổi và ông còn rất trẻ. Ông ở vậy không tục huyền cho đến khi ông mất năm 1976 lúc chị đang ở Mỹ. Sau khi chôn cất bà chị trong đất thổ cư bên hông nhà, ngày ngày ông mang nhang đèn, bánh trái, hoa quả, đồng thời dẫn mẹ chị ra mộ bà thắp nhang cúng vái và trò chuyện với bà y như lúc bà còn sống cho đến khi mẹ chị khôn lớn được gả đi lấy chồng.

    Đến cái đời của chị, chị mất cha lúc 8 tuổi. Mẹ chị năm đó được 32 tuổi. Mẹ chị cũng ở vậy nuôi con cùng với ông ngoại chị không tái giá cho đến khi nằm xuống năm 2004. Lúc còn nhỏ ở nhà vào mùa hè mỗi năm mẹ chị đều đem chị về quê với ông ngoại chị để được ông trông chừng dạy dỗ. Chiều mỗi ngày ông cũng dẫn chị theo ông ra mộ bà chị giống y như ông từng làm với mẹ chị khi xưa. Chị nghe ông kể không biết bao nhiêu là chuyện và dạy chị không biết bao nhiêu là điều từ nhỏ cho đến khi khôn lớn. Sau này lớn lên chị mới biết nguyên nhân ngoại và mẹ chị ở vậy nuôi con là vì: (1) hai người không muốn bị cảnh cha ghẻ/mẹ ghẻ hành tội con mình rồi sẽ lâm vào cảnh con ông con bà không cần thiết, (2) hai người muốn dành tất cả tình thương cho con trẻ vì chúng đã bị mất một tình thương, (3) tình yêu của hai người dành cho người bạn đời không có ai có thể thay thế được.

    Nhờ ơn Trời, Phật, chị được là chị như ngày hôm nay là do ơn đức tình yêu thiêng liêng cao dày của ngoại và mẹ chị mà chị không làm sao có thể báo đáp. Ngoại chị mất năm 1976, ông thọ 82 tuổi, lúc đó Việt Nam và USA đang có lệnh cấm vận nên chị không hay mãi cho đến năm 1979 thì mẹ chị mới liên lạc được với chị sau khi USA giải tỏa lệnh cấm vận cho hai bên liên lạc bằng thư từ qua bưu điện. Năm 2004 mẹ chị trở bệnh nặng mất thình lình chị chỉ còn về kịp để lo đám tang chứ không được nói chuyện với mẹ lần cuối. Nhưng bù lại thì chị vẫn được nhìn thấy mặt mẹ nằm trong quan tài có lộng kính phía trên. Đó cũng là một ơn phước lớn.

    Chị cám ơn Như đã chia sẻ và chúc lành cho anh chị. Cũng vậy, anh chị chúc Như sức khỏe, an lạc trong Chúa.

    Chị Phượng XO

    Số lượt thích

  3. Cau chuyen cam dong qua chi a. Em cung dong cam voi cac cu, vi chnh em cung suy nghi nhu vay. Khi con em con nho, lai la con gai nen em rat so vien canh con minh bi abuse. Khi con em lon du va co gia dinh roi thi em lai thay quan tam den nhung viec khac hon, muon theo duoi nhung uoc mo ma thoi tre minh khong thuc hien duoc do hoan canh.

    Em rat yeu Tho, Nhac, Hoa. va lau lau cung co the “tuc canh, sinh tinh” viet duoc may cau tho con coc 🙂

    Em xin chuc anh chi luon khoe manh, binh an.

    Em-QNhu XOXO

    Số lượt thích

  4. Cám ơn em đã chia sẻ. Sự hy sinh bản thân mình vì tình yêu bao la của đấng sinh thành luôn có ảnh hưởng tốt cho các con trẻ Như ạ. Con gái em là một người thật may mắn và hạnh phúc biết bao.

    Ôi chị thật vui rất bất ngờ khi khám phá Như cũng thích Thơ, Nhạc, Hoa như chị. Giờ thì chị nôn nao thích được đọc thơ con cóc “tức cảnh, sinh tình” của Như quá chừng. Như cho chị đọc sớm Như nhé.

    Cám ơn em chúc lành cho anh chị. Bình an Thiên Chúa luôn ở cùng em và gia đình.

    Chị Phượng XOXO

    Số lượt thích

  5. Chi Phuong oi! Em cam on Chi da co loi khen tang em nhu vay. That su ra em cam thay minh chua duoc tot, con nhieu khiem khuyet doi voi con cai. Bay gio em da biet cau nguyen xin Chua bu dap cho con em vi nhung khiem khuyet cua em, thay vi tu trach minh nhu truoc kia.
    Em nghi la mot gia dinh day du nhu Anh Chi, cac con moi phat trien tot ve moi mat, va nhu vay that la may man va hanh phuc cho cac con cua Anh Chi.
    Ve phan lam tho, em khong dam mua riu qua mat tho. Va lai, de lam tho con coc, chac em phai doi coc nhay ra khoi hang, nguoi tho moi tuon lai lang duoc qua chi a! 😉

    Em xin chuc anh chi moi su tot lanh

    QNhu

    Số lượt thích

  6. Như à,

    Thông thường thì có mấy ai hoàn hảo trên đời này đâu em (trong số này có chị). Mà mỗi người chúng ta đều có những ưu điểm và khuyết điểm. Điều quan trọng chủ yếu là mình đã tận tâm tận lực “do our best for our family to survive at the time”. Phần còn lại thì mình phải giao phó mọi sự cho Chúa vì sức người của mình luôn có giới hạn.

    Có một điều chị nhớ ngoại và mẹ chị dạy chị rất chí lý là “một khi mình có con rồi thì cuộc đời của mình sẽ là của con chứ không phải là của mình nữa”. Xưa giờ chị thấy tình thương của cha mẹ, nhất là các bà mẹ Việt thì khá chính xác với lập trường này và ít có trường hợp ngoại lệ. Phần anh chị thì cũng chỉ biết cố gắng giữ mình sống sao cho được như gương tốt của ông bà cha mẹ xưa kia để con cháu học hỏi theo thôi đó em.

    Chị sẽ chờ đọc thơ em không sao hết. 🙂

    Sức khỏe và an lạc, Như nhé. XO

    Số lượt thích

  7. Vang, dung roi chi Phuong oi. Em thay minh co gang song tot, do la cach day con huu hieu nhat, va luon nhac nho con cai song theo tinh than cua Kinh Thanh. Song theo y Chua, nghe that truu tuong phai khong a? Vay ma em cang song cang nhan ra do chinh la Chan Ly. Va em cam on Chua vi em thay con minh truong thanh hon trong Đức Tin
    XOXO chi!

    QNhu

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s