Niềm Hạnh Phúc Giản Dị

    “Trong cuộc đời mỗi người, có những lúc ngọn lửa trong tim ta bị lụi tàn nhưng sau đó lại bùng cháy lên, đôi khi chỉ bằng một cuộc tiếp xúc với một người nào đó. Chúng ta nên biết ơn những người đã giúp khơi dậy ngọn lửa tinh thần ấy trong ta.” (Albert Schweitzer)

Và câu chuyện tôi muốn chia sẻ với các bạn hôm nay là về một cuộc tiếp xúc kì diệu như thế!
Bạn không may mắn khi sinh ra đã mang trên mình một căn bệnh rất khó cứu chữa và có lẽ nó sẽ kéo dài dai dẳng suốt cuộc đời bạn? Bạn cảm thấy mỗi ngày trôi qua dường như thật vô nghĩa? Và đôi khi bạn tự hỏi tại sao mình lại không có được cuộc sống hoàn hảo như những người khác, với một cơ thể khoẻ mạnh và tình cảm được yêu thương, có thể làm những điều mình thích mỗi ngày?
lonely
Anh là một người có hoàn cảnh như vậy. Mang trên mình căn bệnh “máu khó đông” suốt hai mươi hai năm trời, nhiều lúc tôi thấy anh thật tuyệt vọng và dường như mất hết niềm tin vào cuộc sống! Những di chứng của căn bệnh quái ác đã khiến đôi chân của anh bị dị tật, và nỗi đau lớn nhất là hầu hết thời gian của mình anh gắn bó với….bệnh viện!

Anh đã từng học rất giỏi, và là một người con rất ngoan. Có lẽ anh sẽ trở thành sinh viên của một trường đại học Kinh tế tiếng tăm nào đó nếu như đến năm 18 tuổi căn bệnh của anh không phát tác nặng nề như thế. Là con trai duy nhất của một gia đình trí thức có ba chị em, anh luôn được hưởng một cuộc sống vật chất đủ đầy, được sống trong sự quan tâm của gia đình và cả mọi người xung quanh, nhưng anh vẫn cảm thấy thiếu vắng một điều gì đó, nhỏ bé thôi những có ý nghĩa hết sức lớn lao đối với mỗi con người…

Hẳn bạn hiểu đó là cảm giác thiếu vắng những hương vị ngọt ngào của tình yêu đôi lứa đúng không? Đã từng có những rung động mãnh liệt với người khác giới, nhưng chưa một lần anh được đáp lại, có lẽ bởi họ sợ hãi về tương lai mù mịt của anh, về sự sống bấp bênh của anh…

Nhưng anh vẫn có nghị lực sống tràn trề. Anh vẫn chấp nhận đối diện với bệnh tật mỗi ngày và quý trọng từng phút giây mình được tồn tại trên cuộc đời. Và mỗi khi nghe tin anh lại phải nhập viện, tim tôi như ngừng đập vài giây, cầu mong cho anh đủ sức chống chọi với căn bệnh quái ác đó. Tôi tin anh sẽ làm được, và sự thật đến hôm nay, anh vẫn làm được. Anh vẫn đăng kí theo học một khoá học của trường trung cấp và hiện tại, anh đã trở thành nhân viên của một công ty về xây dựng. Dù gia đình luôn ở bên, anh đã có thể tự tạo dựng cuộc sống bằng chính những thứ mình làm ra. Thật đáng khâm phục!

Cuộc đời có lẽ không bất công với bất kì ai, và một niềm hạnh phúc dường như không tưởng đã đến với anh. Cuối cùng anh cũng đã gặp được một nửa đích thực của riêng mình. Khuôn mặt anh rạng rỡ hơn bao giờ hết, vì anh đang mỉm cười cảm ơn cuộc sống tươi đẹp này!

Đó là một cuộc gặp gỡ định mệnh, anh gặp chị trong một lần vào Huế điều trị. Chị xinh đẹp, có công việc khá ổn định và là con gái của một gia đình nền nếp. Nhưng có lẽ không gì tuyệt hơn, là chị đã thấu hiểu và thương cảm khi nhìn thấy những nỗ lực phi thường của anh, để vượt lên chính mình bất chấp số phận nghiệt ngã. Và anh chị đã đến với nhau như thế, không một chút băn khoăn, do dự; không một rào cản vật chất tầm thường nào. Hiếm có người con gái nào có tấm lòng cao cả và thánh thiện đến vậy!

“Thế giới này vẫn còn rất nhiều người tốt. Một số hoàn toàn xa lạ với bạn, một số khác rẩt gần gũi như người trong gia đình. Thật xúc động khi biết rằng trên thế giới vẫn còn rất nhiều người vui vẻ trao tặng một cái chạm tay yêu thương, một vòng tay ấm áp hoặc đôi tai biết kiên nhẫn lắng nghe. Họ giống như những thiên thần nâng ta dậy khi đôi cánh của ta quên đi cách bay”. (Steve Goodier)
yeunhau
Cuộc tiếp xúc của anh chị xuất phát từ sự đồng điệu về tâm hồn và sự rung cảm với nỗi bất hạnh của người khác. Chị sẵn sàng đưa bàn tay nhận cái chạm của tình yêu thương, lắng tai nghe những lời chia sẻ của anh bằng một trái tim nồng ấm và mở rộng vòng tay đón những vỗ về chân thật từ anh. Chính chị đã làm ngọn lửa sắp lụi tàn trong anh lại sáng bừng lên để chỉ hướng cho anh đi đến tương lai tươi đẹp. Và tình yêu được nuôi lớn từ những điều giản dị ấy, những điều giản dị nhưng không hẳn ai cũng đủ dũng cảm để kiếm tìm và chinh phục hạnh phúc đích thực cho mình.

Sau những tháng ngày gần gũi, gắn bó và tìm hiểu những giá trị thực sự trong tâm hồn của nhau, hôm nay là ngày vui của anh chị. Biết bao người đã ngạc nhiên và chúc mừng cho một mầm yêu đẹp đẽ đến ngày nở rộ. Cha mẹ anh đón niềm vui lớn lao trong những giọt nước mắt hạnh phúc. Gia đình anh ai cũng phấn khởi và chúc phúc cho tình yêu của anh chị. Và người hạnh phúc nhất hẳn nhiên là anh, vì anh đã tìm thấy được hạnh phúc của mình một cách giản dị như thế. Anh chị tay trong tay và nhìn thấy một thiên đường rộng mở trong đôi mắt của nhau. Ở thiên đường đó, không có chỗ cho sự ích kỷ chỉ nghĩ đến bản thân, không có chỗ cho những rào cản của số phận khắc nghiệt. Ở đó, luôn tràn ngập sự mầu nhiệm của lòng quan tâm, của sự hi sinh cao cả cho người mình yêu thương. Ở đó, niềm tin vào cuộc sống của mỗi con người sẽ không bao giờ vụt tắt!

Đâu đó trong tâm hồn tôi những ca từ và giai điệu đẹp của ca khúc “Ngày cưới” (Đỗ Bảo) vang lên như một lời chúc phúc cho anh chị:

Ngày cưới để ta nguyện ước chung một tương lai
Ngày ta mong ước riêng dành cho ai ngày ta sẽ về bên nhau mãi mãi
Ngày cưới, để đôi ta hạnh phúc trái tim ta mừng vui
Phút nguyện thề đắm đuối với trăng sao trên trời thấy tình yêu sang trang
Câu chuyện đời sang trang
Ngày cưới để ta ra ngắm xem đời còn thênh thang
Để ta vun đắp mối tình trong sáng
Ta không quên mang tình theo năm tháng.
…”

Và cũng chính lúc này đây, tôi nhận ra hạnh phúc đâu phải chỉ đến từ những điều lớn lao, vĩ đại mà thực xa vời, mà nó còn xuất phát từ những điều giản dị xung quanh mình!

Ca khúc Ngày Cưới của nhạc sĩ Đỗ Bảo


Ca sĩ: Tấn Minh – Ngọc Anh

Thảo Vi

Một suy nghĩ 12 thoughts on “Niềm Hạnh Phúc Giản Dị”

  1. Cám ơn chị Khánh Hoà và chú Hoành, những lời chia sẻ này đặc biệt có ý nghĩa với một người viết nên câu chuyện thật trong cuộc sống như em!
    Em quên mất không đính kèm ngày viết trong bài, đó là ngày 15/11/2009, đúng vào ngày cưới của hai anh chị ấy!
    Và em luôn cầu mong tình yêu của họ kéo dài mãi mãi…

    Số lượt thích

  2. Tình yêu vốn đã đẹp.
    Tình yêu của 2 anh chị trong câu chuyện này càng đẹp hơn bởi sự giản dị chân thành.

    Tình yêu của Vi dành cho họ và đang chia sẻ với mọi người cũng rất là đẹp.

    Hãy yêu đi để kể tiếp những câu chuyện về tình yêu như thế này Vi nhé :).

    Số lượt thích

  3. Dear cô Phương Thảo!
    Cháu muốn nói với cô là tình yêu cô dành cho mọi người qua những dòng thơ văn và sự chia sẻ như thế này cũng thật tuyệt đẹp và rất có ý nghĩa!
    Cuộc sống này cần những giá trị tinh thần như thế, bởi chúng nuôi dưỡng trái tim và tâm hồn mỗi con người chúng ta mỗi ngày, và nhờ đó cuộc sống trở thật thú vị!
    Cháu cám ơn cô lắm!

    Số lượt thích

  4. Chào Thảo Vi .
    Câu chuyện mà Bạn giới thiệu cho mọi người thật cảm động .Họ đã đến với nhau bằng tình yêu từ trái tim đén trái tim .Cô bạn ấy thật là giàu lòng nhân ái .Họ cảm nhận được tình yêu là sự quên mình ,cho đi và chỉ có yêu thương là tất cả .Vì thế họ vượt qua mọi rào cản để đến với nhau .Chúc mừng cho tình yêu bất diệt của họ và chúc mừng Thảo Vi đã giới thiệu cho mọi người một chuyện tình rất tuyệt vời .
    Cảm ơn Thảo Vi nhé .
    HP

    Số lượt thích

  5. Chú Hồng Phúc ơi!
    Đôi khi chúng ta cũng nên đối diện với sự thật là trong cuộc sống hiện đại bây giờ, những con người có đức hi sinh cao cả và thánh thiện như nhân vật nữ trong bài của cháu quả là hiếm thấy. Cháu tuy còn nhỏ tuổi nhưng đã được chứng kiến nhiều tình yêu đầy toan tính, vụ lợi và tràn ngập sự ích kỉ, mù quáng. Thế nên khi viết nên câu chuyện này, cháu đã rất xúc động và cảm phục tình yêu ấy của hai anh chị. Chính họ đã chứng minh rằng những giá trị đích thực của cuộc sống vẫn tồn tại đâu đó quanh ta mỗi ngày, cái chính là ta có đủ lòng quan tâm và sự thấu hiểu để cảm nhận được chúng hay không!
    Cháu sẽ còn viết tiếp về những câu chuyện thật như thế, vì nó có ý nghĩa trước tiên là cho chính bản thân cháu, và sau đó là cháu muốn chia sẻ với tất cả những người mà cháu yêu quý.
    Cám ơn chú đã đọc và cảm nhận tinh tế về bài viết giản dị của cháu!

    Số lượt thích

  6. “Trong cuộc đời mỗi người, có những lúc ngọn lửa trong tim ta bị lụi tàn nhưng sau đó lại bùng cháy lên, đôi khi chỉ bằng một cuộc tiếp xúc với một người nào đó. Chúng ta nên biết ơn những người đã giúp khơi dậy ngọn lửa tinh thần ấy trong ta.” (Albert Schweitzer)

    – Đừng bao giờ gục ngã trên con đường đi kiếm tìm 1 nửa
    :”> tự cổ vũ bản thân mình luôn

    Số lượt thích

  7. Vi!
    Tớ nghĩ vấn đề mang hạnh phúc đến cho anh ấy chính là chị ấy đã đủ can đảm để yêu thương . NÓi thế thì có vẻ khiêng cưỡng nhưng đã quyết định là một gia đình thì chị ấy đã nghĩ đến những đứa con, những đứa con có tỉ lệ mang gen bố rất lớn :). Và cũng phải can đảm lắm họ mới vượt qua cái ý nghĩ của sự tiếp nối đau khổ kia. Nhưng có hề j`, tạo hóa ban cho họ những số phận khác nhau và tất cả đều có quyền đc yêu thươg và đây là minh chứng rõ ràng nhất! Cậu nhỉ?
    Cầu mong họ yêu thương đủ nhiều và trái tim đủ vững để đi suốt quãng đời còn lại! HỌ sẽ chứng minh cho mọi người thấy ty có thể làm đc j`

    Số lượt thích

  8. Cám ơn anh Dark Chinsu đã đích thân vào tận vườn này đọc và chia sẻ bài Vi. Em cũng tin là điều anh tự cổ vũ bản thân mình không hề khó khăn đối với anh. Anh suy nghĩ triết lí và sâu sắc lắm! 😀
    Hi Hạnh Nguyên! (tớ cứ thích gọi bạn là Hạnh Nguyên thôi!^^)
    Nguyên nói đúng lắm! Sứ mệnh cao cả nhất của một người phụ nữ là “làm mẹ”, dù biết trước nếu sinh những đứa con mình ra, chúng có thể sẽ mang căn bệnh như cha chúng. Nhưng chị ấy sẵn sàng chấp nhận. Có lẽ bởi sức mạnh của tình yêu đã vượt lên trên tất cả. Tình yêu ấy chắc chắn sẽ gặp nhiều trắc trở của số phận, nhưng tớ tin hai trái tim ấy sẽ luôn gắn kết với nhau đến hết khi nào có thể!
    Hãy cứ tin tưởng là như thế! Con người có thể “làm chủ số phận” của mình mà 🙂

    Số lượt thích

  9. Cô thật sự cảm động vì sự thật của câu chuyện. Thế mới biết trong cỏi ta bà này còn có rất nhiều tấm lòng thánh thiện. Và chính nhờ vào biết thêm những tấm lòng thánh thiện này làm cho chúng ta càng yêu đời hơn và càng sống thánh thiện hơn. Cô sẽ chờ đọc thêm những bài kế tiếp của Thảo Vi nhé…

    Không sai Thảo Vi ạ. Con người luôn luôn có thể “làm chủ số phận” của mình. Thảo Vi vui và khoẻ :-).

    Số lượt thích

  10. Wow được cô Tuý-Phượng thăm bài quả là một vinh hạnh lớn đối với cháu. Có lẽ bài của cháu tạo được dấu ấn vì sự “chân thật” chăng? 😀
    Vâng cháu sẽ không ngừng viết và chia sẻ với vườn mình đến hết khi nào có thể cô ạ!
    Cháu cám ơn cô và chúc cô một buổi tối tốt lành! 🙂

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s