Lưu trữ theo thẻ: Văn

Quan tâm và góp ý cho bạn

Chào các bạn,

Có nhiều khi mình gặp phải trường hợp là mình nhìn thấy hay cảm thấy bạn mình có gì không ổn, làm điều gì đó không ổn (thậm chí không hợp lẽ phải) mình muốn góp ý, muốn chia sẻ với bạn, muốn tốt cho bạn nhưng không phải lúc nào cũng dễ dàng nói.

Đây là một kinh nghiệm thực của mình. Khi mình chưa đủ khiêm tốn và tĩnh lặng thì mình không nên nói nhiều. Bởi nhiều khi có nói nhiều, nói nữa bạn cũng chưa nhìn ra khi mà chưa đủ duyên, khi thời điểm chưa đến. Chưa kể là trường hợp mình chưa đủ hiểu bạn và nói những điều không hợp lý làm tổn thương bạn.

Continue reading Quan tâm và góp ý cho bạn

Mua vé số

Quang Nguyễn

Nếu lành mạnh, để tham gia hoạt động xổ số, mọi người thường mua tấm vé số ở đâu đó trong các tiệm tạp hóa, hoặc mua khi còn ít tiền thừa, hoặc mua cho vui vài tấm vé số để thử vận may. Vé số do Nhà nước phát hành, và cả nước chỉ nên có một đơn vị kinh doanh vé số, và mỗi tuần chỉ nên xổ một lần, như vậy mới có thể gọi là vui chơi.

Nhưng vấn đề ở đây sẽ khác đi, nếu người chơi xổ số, mua hàng xấp vé số, ngày nào cũng mua, rồi cay cú vất thành rác tung tóe những tờ vé số không trúng, hoặc lợi dụng theo vé số chơi số đề, nuôi con số để cầu may, trong suy nghĩ, tâm tư lúc nào cũng các con số… hoặc đánh bạc với nhau theo đợt xổ số hằng ngày. Continue reading Mua vé số

Chuyện bây giờ mới kể

Trần Thuận Hải

Lúc sinh thời Thủ Tướng Võ Văn Kiệt có nói “…Cuộc chiến tranh giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước kết thúc ngày 30 tháng 4, có triệu người vui thì cũng có triệu người buồn…”. Tôi xin kể câu chuyện có thật sau đây trong gia đình của tôi đã xảy gần 50 năm rồi của thế kỷ trước và do thời gian đã khá lâu như vậy cho nên có những chi tiết thời gian tôi đã không còn nhớ thật rõ ràng :

Sau năm Mậu Thân 1968, do có người về chiêu hồi khai báo, cha tôi là một đảng viên hoạt động bất hợp pháp tại địa phương bị lộ. Continue reading Chuyện bây giờ mới kể

Thư gởi cho con gái

Quang Nguyễn

Pleiku, ngày 12 tháng 5 năm 2015

Quỳnh con ơi!

Cha viết mấy dòng này cho con mà nước mắt cứ muốn ứa ra, cay đắng. Vì sao thì con đã biết rồi, chiều tối hôm qua con tiễn cha ra xe về quê, cha cũng thấy mắt con đỏ hoe. Ở thăm con mấy bữa, thấy hai vợ chồng con cơm chẳng lành, cha buồn lắm, ai đời con gái mới lấy chồng hai tháng đã nằng nặc đòi ly hôn, ở tuổi của cha, cha lạc hậu mất rồi, cha không sao hiểu được. Continue reading Thư gởi cho con gái

“DO” là gì?

Quang Nguyễn

Một lần đi xa, trên xe có đứa cháu trai 10 tuổi, dọc đường nó thật hiếu động, thấy cái gì lạ cũng hỏi toáng lên, hỏi liên hồi về cảnh vật xung quanh, ruộng lúa thì tưởng là cỏ ai trồng đẹp há. Dừa thì cu cậu uống nhiều rồi, nhưng chưa bao giờ thấy một buồng dừa trên cây, nên khi nói đó là trái dừa, thì nó thích lắm, trầm trồ mãi.

Câu hỏi thế này thì vui hơn, “Sao người ta đổ nước muối lên xe làm gì?”, Chẵng là cậu ấm đọc phải câu ”Đổ nước mui xe”, đã sai chính tả, lại còn chế ra nước muối, muối mặn đổ lên xe làm gì. Làm cả xe cười khan. Continue reading “DO” là gì?

Con lo lắng cho mẹ

   Quang Nguyễn

Cháu gái của tôi lên bảy tuổi, kêu tôi là Bác Hai trai, để phân biệt với Bác Hai gái, nhưng nó nói thành Bác Hai “chai”, làm mấy người bạn cứ thắc mắc như là tôi có đô uống hai chai bia hay sao? Hôm nay mẹ nó có việc, chạy xe máy lên Bà Điểm Hóc Môn, phải chiều tối mới về nên gởi nó ở đây. Cháu học lớp một rồi, nhưng cái tuổi này sao cái gì nó cũng hỏi, hỏi và truy tới cùng, cứ sao vậy, tại sao nó thế này nó thế kia hả Bác Hai…

Phía trước sân nhà tôi có bụi trúc vàng, không cao lắm chỉ khoảng 4 mét, nhưng trên cao có một tổ chim sẻ, chim con kêu dữ lắm nhất là khi có chim mẹ tha mồi về, thường là con sâu, cọng lúa để chăm bón cho các chim non. Continue reading Con lo lắng cho mẹ

Cuộc đời bà cố ngoại

Chào các bạn,

Gần đến ngày giỗ bà cố ngoại của mình, mình không khỏi chạnh lòng khi nghĩ về bà cố ngoại với một cuộc đời quá đỗi thăng trầm.

Ba mình mất đã mười lăm năm, từ ngày ba mất, má ở một mình mặc dầu gia đình mình đông anh em trai gái đều đủ cả, kinh tế gia đình các em tương đối ổn có thể phụng dưỡng má sống đầy đủ thoải mái trong tuổi già, nhưng má không thích, chỉ thích ở trong ngôi nhà của mình, mặc dầu những vật dụng trong nhà không văn minh hiện đại bằng nhà của các em. Continue reading Cuộc đời bà cố ngoại

Mẹ và bà ngoại

Nguyễn Thị Ngọc Hợp

Nhà tôi ở một làng quê miền núi tỉnh Quảng Nam. Như bao gia đình khác xung quanh, nhà tôi rất nghèo. Ba mẹ tôi trước 1975 theo nghiệp đèn sách nên không quen việc tay chân, làm lụng rất vất vả nhưng vẫn thiếu trước hụt sau. Dù vậy, ba mẹ luôn cố gắng để lo cho cả bốn anh em chúng tôi ăn học đến nơi đến chốn.

Tôi là con út trong nhà nên được mẹ thương yêu đặc biệt. Lúc nhỏ tôi rất hay khóc nhè, nhất là khi bị các anh chị trêu ghẹo, mẹ bao giờ cũng cưng và bênh vực tôi. Tôi học lớp một lớp hai ở gần nhà, đi bộ 10 phút là tới. Continue reading Mẹ và bà ngoại

An toàn giao thông

Quang Nguyễn

Tôi ít khi đọc báo, hôm nay có việc phải đi Biên Hòa, trong lúc ngồi chờ lướt qua mấy tờ nhật báo ở phòng đợi, thấy tai nạn giao thông ở nước ta thật sự báo động, trong đó tai nạn xe máy chiếm phần lớn, mà đi xe máy là điều gần như phổ biến, vì chưa có phương tiện nào thay thế được.

Hằng ngày, mỗi gia đình, cha mẹ, chồng con đi làm đi học, chợ búa… đều bằng xe gắn máy, nỗi lo cứ canh cánh bên lòng người ở nhà, ngoài đường đầy chuyện bất an, làm sao biết được… Continue reading An toàn giao thông

Những bữa cơm mẹ nấu

Mẹ mình là một người nấu ăn rất cẩn thận.

Khi đi chợ mua đồ ăn, mẹ đi một vòng quanh chợ rồi mới đến những chỗ bán rau thịt cá trông tươi ngon nhất.

Khi lặt rau muống, mẹ mang thêm kính lão để xem từng cọng rau có con giun con dế nào không. Rồi mẹ rửa từng cọng rau, ngâm rau trong nước thường và nước muối. Continue reading Những bữa cơm mẹ nấu

Mẹ và con

Chào các bạn,

Cách đây hai năm vào dịp Ngày của Mẹ, mình đã làm một điều mà đối với mình, đấy là điều rất can đảm.

Lúc đó mình đang ở xa nhà, mình gọi điện về cho mẹ. Sau vài câu hỏi thăm, mình dừng một chút rồi nói:

– “Mẹ! Con thương mẹ!”

Mẹ mình giọng xúc động, nói: “Mẹ cũng thương con!” Continue reading Mẹ và con

Cái ổ nối và phích cắm điện

Trong kỹ thuật điện, việc an toàn cho con người được đặt lên hàng ưu tiên, vì thế các hiệp hội nghề nghiệp luôn theo dõi và khuyến cáo các sản phẩm, cảnh báo người dùng hoặc có biện pháp hành chính nhằm thu hồi sản phẩm không đạt yêu cầu an toàn.

Thường trong nhà xưởng công nghiệp hoặc trong các nhà ở có thiết kế, việc an toàn cho thiết bị điện hoặc đồ dùng điện được tuân thủ nghiêm ngặt với hệ thống dây nối đất an toàn, nối đất tất cả vỏ thiết bị hoặc đồ dùng bằng điện, người ta quy định rõ trị số điện trở nối đất, tiết diện dây dẫn nối đất an toàn. Continue reading Cái ổ nối và phích cắm điện

Chuyện vườn rau trong khu phố

Khu dân cư tôi ở, nhà xây dựng chỉ 50% quỹ đất. Số nền còn lại người ta chưa có nhu cầu xây dựng hoặc chờ được giá để mua bán, vì thế đất trống cạnh nhà tôi còn mấy lô liền kề, lâu ngày cỏ dại mọc dày trông thật luộm thuộm, nhất là khi người ta vô tình quăng rác dồn đống, trông lại càng nhếch nhác.

Hai ba lần tôi thấy rắn hổ bò từ khoảng đất trống qua đường nhựa, nhà có trẻ con nên tôi sợ, mà kể cả tôi, tôi cũng sợ rắn lắm. Vì thế vợ chồng thuận lòng thuê người dọn sạch cỏ dại, được vài tháng cây cỏ lại mọc lên như cũ, tôi và hàng xóm phải tính chuyện khác. Continue reading Chuyện vườn rau trong khu phố

Suy tư qua 40 năm – Thinking over the span of 40 years

(Vietnamese and English)

Suy tư qua 40 năm

Trong cả 40 năm, tôi luôn nhìn ngày 30 tháng 4 với nhiều xúc cảm lẫn lộn.

Đó là ngày chiến tranh chấm dứt. Chấm dứt hủy diệt và chết chóc, phi lý và điên rồ.

Lúc đó tôi đang học cao học tại Trường Luật và trường Quốc Gia Hành Chánh ở Sài Gòn. Trong thời gian đại học, tôi đã quá mệt mỏi với chiến tranh đến nỗi tôi ước ao mỗi ngày là chiến tranh chấm dứt dù bên nào thắng. Continue reading Suy tư qua 40 năm – Thinking over the span of 40 years

Thư cho bạn – Letter to my friends

Chuck Searcy

Đài tưởng niệm cựu chiến binh trong chiến tranh Việt Nam
The Mall
Washington DC

Bức thư này sẽ được đặt ở Bức Tường ghi danh những binh lính Mỹ đã hy sinh trong chiến tranh Việt Nam, trong Lễ tưởng niệm ngày 25 tháng 5 năm 2015….

…Bức thư được đóng khung trong tưởng nhớ và tôn trọng dành cho hai người bạn của tôi, mà tên đã được khắc trên Bức tường tưởng niệm hoa cương đen này: Frederick Richard Ohler và Robert Randolph White, cả hai đã tử trận năm 1968 khi ba chúng tôi đang phục vụ trong quân đội Mỹ tại Việt nam. Tôi là người duy nhất sống sót để quay trở về. Continue reading Thư cho bạn – Letter to my friends

Ngày suy ngẫm của dân tộc

Ảnh biểu tình chống TQ, 18.5.2014. Washington DC, USA

 

Thay vì “Ngày toàn thắng”, “Ngày thống nhất”, “Ngày quốc hận”… ngày 30 tháng 4 năm 1975 từ nay nên được coi là “Ngày suy ngẫm” của dân tộc.
Chris Tran

Hà Nội, Chủ nhật, 26 tháng 4 năm 2015

Ký ức về cuộc chiến

Tôi sinh ra trong một gia đình cha mẹ là những đảng viên cộng sản tập kết ra miền Bắc vào năm 1954. Những người như cha mẹ tôi là thiểu số trong đại gia đình hai bên. Đa số họ ở lại miền Nam. Và rồi Tổng tuyển cử không diễn ra như dự kiến do Hiệp định Geneva bị phá vỡ. Đất nước bị chia cắt thành hai miền, Bắc và Nam. Cơ hội thống nhất trong hòa bình đã bị bỏ lỡ. Continue reading Ngày suy ngẫm của dân tộc

30 tháng 4, 1975

Sài Gòn – thứ Bảy – 8:30 AM – ngày 26 tháng 4, 1975 – tôi đến trụ sở công ty xuất nhập cảng Asian Development Corporation nằm ở Đại lộ Nguyễn Huệ, nơi tôi làm việc, để lấy tập hồ sơ công tra tôi bỏ quên và chuẩn bị ra phi trường bay đi công tác ở Rạch Giá theo chu kỳ đã được ấn định trước như thường lệ.

Khóa xe gửi xong tôi thư thả bước qua phòng tiếp tân của công ty để vào phòng làm việc của tôi. Vừa đến trước cửa phòng, đưa tay đẩy cửa, thì đột nhiên tôi nghe tiếng gọi của ông phó giám đốc công ty và là xếp của tôi, Mr. Nigel Hogge, từ cửa phòng của ông bên cạnh:

– Phượng, come in to my office please. We need to talk. Continue reading 30 tháng 4, 1975

Nhớ…

Minh Trang
Ảnh Pleiku 1972

“Trước ngày 30 tháng 4 năm 1975 và sau ngày 30 tháng 4 năm 1975”. Chúng ta hay nói như vậy về cột mốc thời gian làm thay đổi biết bao số phận người Việt Nam tại Miền Nam lúc bấy giờ…

Khi đó tôi 15 tuổi, vừa đủ lớn để biết những sự thay đổi trong gia đình trước thời cuộc. Tôi thấy sự trăn trở trong mắt ba tôi, trong tiếng thở dài của mẹ vì lo cho sự sống của cả nhà….

Trước 30 tháng 4, gia đình tôi sống nhờ một sạp báo trước nhà thờ Thăng Thiên, Tỉnh lỵ Pleiku. Sạp báo nhà tôi nổi tiếng nhờ tác phong bán hàng của ba tôi, sự chịu khó của mẹ và cả sự duyên dáng của chị tôi. Tôi đã ở đó từ khi 2 tuổi. Ba mẹ tôi đã sống nhờ, bán nhờ tại ngôi nhà của Bác sỹ Trần Quý Trung trên đường Quang Trung. Khi đó, Pleiku rất nhỏ, đúng như trong bài hát “Còn chút gì để nhớ” mà Phạm Duy phổ nhạc. Continue reading Nhớ…

Bữa Rượu Buồn Tháng Tư

Tạp văn, Phạm Nga

 

1.

Cuối tháng 3, trời chuyển mùa nóng bức. Anh Bảy rủ tôi qua nhà anh làm bậy vài chai bia cho mát. Sau khi sai thằng con chạy mua thêm nước đá, anh vô đề chuyện thời sự, rằng mấy năm trước, công ty anh cho lãnh thêm tiền lễ 30-4 khoảng trên dưới ba trăm ngàn, thiệtt không nhiều nhặn gì so với mức lương “cứng” một triệu mốt của anh. Đã vậy, năm nay tiền lễ ấy chắc chắn còn bèo hơn nữa vì công ty đã chuyển thành công ty cổ phần, phải “liệu cơm gắp mắm” kỹ hơn thời còn bao cấp, tức thẳng tay xiết lại tất cả các khoản lương, thưởng. Nhưng vì sang năm anh Bảy nghỉ hưu nên đối với anh, tiền lễ sắp lãnh dù có bèo bọt vẫn là món bổng lộc cuối cùng của đời công nhân, sẽ ý nghĩa lắm. Anh kết luận vậy mình phải xài thiệt là có lý, có tình –  đó là anh sẽ bao anh em, bạn bè một bữa rượu thiệt là “chất lượng”. Continue reading Bữa Rượu Buồn Tháng Tư

Cảm nghĩ ngày 30 tháng 4

Tôi sinh ra khi đất nước bắt đầu kết thúc thời kỳ bao cấp và chuyển sang thời kỳ đổi mới. Tôi lớn lên cùng những niềm tin tự nhiên về Bác Hồ. Gia đình tôi cũng có chút vinh dự khi được Tổ quốc ghi công (Chú tôi bên nội là liệt sĩ. Thời chiến, chú là công an hoạt động bí mật ở miền Nam. Chú hi sinh trong thời bình. Còn ông ngoại tôi thời chiến là dân quân du kích.)

Thế nên ngày 30 tháng 4 với tôi là một ngày đẹp và tự hào.

Đó là trước đây.

Bây giờ, ngày 30 tháng 4 với tôi có thêm vài xúc cảm khác nữa.

Continue reading Cảm nghĩ ngày 30 tháng 4

Nhớ về những năm tháng chiến tranh

Tùy bút Quang Nguyễn
Viết nhân ngày kỷ niệm 40 năm
kết thúc chiến tranh 30.4.1975

Đến 1975, lớp chúng tôi chưa tham gia vào cuộc chiến, chúng tôi còn đi học, căng thẳng theo dòng thời cuộc, và chúng tôi vừa đủ lớn để nhận ra sự tàn khốc của chiến tranh, về cái chết và sự sống, về gia đình, bạn bè và tình yêu .

Hình ảnh của chiến tranh hằn lại trong tiềm thức là những tháng ngày kinh hoàng, đầy hoảng loạn, chúng tôi chưa ra chiến trường, chưa chiêm nghiệm cái tàn khốc lửa đạn, nhưng âm hưởng chiến tranh khắc sâu từng ngày từng giờ, trên trang báo, trên đài vô tuyến, và trong những câu chuyện thì thầm to nhỏ, ở đâu cũng in tì vết chiến tranh. Continue reading Nhớ về những năm tháng chiến tranh

Một từ cho tháng Tư

Trang Nguyen

Có một sự thật là những kẻ không học được từ chiến tranh sẽ buộc phải sống lại nó.

Tôi là một người yêu thích lịch sử và tính kết nối cũng như kế thừa của lịch sử. Trong cương vị là một người dạy học (mà không phải giáo viên) tôi thường đan xen các mảnh ghép lịch sử vào những câu chuyện bên lề, liên kết quá khứ với hiện tại để chỉ cho các em thấy những điều đơn giản các em vẫn thấy hàng ngày nhiều khi có gốc gác lâu đời và thú vị hơn các em nghĩ, như bảng chữ cái tiếng Việt hệ Latinh mà các em đang sử dụng, Continue reading Một từ cho tháng Tư

40 năm trưởng thành

Chào các bạn,

Mình về Dòng tĩnh tâm, trùng với những ngày Tp. Buôn Ma Thuột đang tưng bừng chuẩn bị mừng bốn mươi năm thống nhất đất nước. Trong bầu khí rộn ràng lễ hội mừng đất nước. Buổi chiều mình lần bước dưới những lũy tre bao bọc chung quanh khuôn viên dãy nhà vãng lai, mình cảm thấy lòng rộn lên một niềm vui và tự hỏi: Tự bao giờ những cây tre này vươn mình cao vút, thân lá xanh tươi cùng với những búp măng, cũng lần lượt vươn lên một cách mạnh mẽ lạ lùng. Gợi lên trong lòng mình một hành trình bốn mươi năm sau ngày thống nhất đất nước. Một hành trình nối kết mình với quá khứ, khám phá trách nhiệm với hiện tại và định hướng cho tương lai trong việc bảo toàn và ước mơ vươn lên hơn nữa, trong đời sống hiến thân phục vụ. Continue reading 40 năm trưởng thành

There is a hero – look inside your Mom

Photo: Author’s mother on the right. Circa 1970s

 
Recalling back to the time when I was about from secondary school to high school, there was this thing that many of my friends had in their mind — some sort of hero or “idol”, in music, movies…

“Who is your hero?” I sometimes asked myself since I did not really have one. And I felt like I didn’t really need to have one or just only one hero. Say, in music, I listened to a mix of genres. However, now reflecting upon it, I think I did have many heroes or heroines, instead of one. My heroes were mostly characters in stories and books like Doreamon, Teppi, Tottochan, Little Princes, Peter Pan to Anna Frank, or the kids in In Desert and Wilderness, or in the kids in the famous Vietnamese novel Tuổi thơ dữ dội, or characters in big novel like Jean Valjean, Quasimodo… Continue reading There is a hero – look inside your Mom

Chạy ngày giải phóng

Chào các bạn,

Mình đến thăm ruộng lúa của anh em Buôn Làng cùng với mẹ E, trên đường về mình và mẹ E ghé vào nhà mẹ Hreng nghỉ chơi một chút vì ngoài trời quá nắng, nắng của những ngày Tây nguyên chuẩn bị mưa nên rất oi bức, mình nghĩ đi thêm chút nữa chắc mình chết vì nắng!

Vào nhà, mẹ Hreng bưng lên một rổ chuối cau nhà mẹ Hreng trồng. Cùng ngồi nói chuyện có em Kim Cương con trai mẹ Hreng.

Hình bài 30 - 4 (1)

Hình bài 30 - 4 (2)
Continue reading Chạy ngày giải phóng