Lưu trữ theo thẻ: Văn

Vắng Mẹ

Mình tình cờ thấy bài thơ này của một bạn tên là Thanh Huyền, dễ thương và cảm động quá, nên chép lại giới thiệu tới các bạn. Lần nào mình cũng xúc động dữ dội khi đọc bài thơ này.

Có một đoạn trong bài:

Cửa sổ nhà mình có mở hay không?
Tan học về, biết mẹ không đi vắng
Thấy trong lòng điều gì yên tâm lắm,
Dấu ngoài đường tàn khốc nắng và mưa.

Mình nhớ một lần có lẽ lần đầu tiên mình nhận thấy sự có mặt của mẹ giản dị và quan trọng như thế nào trong đời mình. Continue reading Vắng Mẹ

Nhài

Truyện ngắn

Nhài đương lim dim mắt. Gió mát quá. Nắng cũng dịu dàng quá. Nhài mỉm cười ngắm đám mây trắng từ tốn thiền hành từng bước một ở góc trái bầu trời.

Buổi chiều êm đềm quá.

Lát nữa trăng sẽ lên. Sắp tới là ngày rằm nên trăng đang dần dần tròn trịa hơn. Tối qua trăng cũng gần gần tròn rồi. Continue reading Nhài

Giận bạn

Trước kia khi mình hay nóng vội thiếu tĩnh lặng, mình mà giận bạn mình thì thường sẽ phừng phừng. Bạn mình sẽ lãnh đủ một chập  xối xả, tơi bời từ mình,  và thường không kịp nói câu nào. Xong rồi lại thôi làm lành và cười hề hề như con nít chẳng có chuyện gì to tát cả. Bạn mình thường biết vậy cho nên (mình đoán) hình như bạn mình cũng hơi bị sợ bị mình giận (không biết có đúng không :P ).

Lớn lên ít giận ai, thường chỉ giận bản thân mình là chủ yếu. Nhưng nếu có, người lớn giận nhau thì tinh tế hơn, thầm lặng hơn, và cũng làm con tim đôi khi rất nhức nhối, mệt mỏi nữa. Đôi khí rất là rối rắm nhất là gần nhau, thân nhau, thương nhau mà giận nhau, có lúc giận mà chẳng nói được với nhau. Continue reading Giận bạn

NHÀ SỬ HỌC VÀ CÁC CÔ THỢ MAY TRONG CHÙA TÂY PHƯƠNG

TQVCố giáo sư Trần Quốc Vượng- tác giả của nhiều bài viết và công trình sử học, có lẽ, lúc sinh thời không thể hình dung được rằng: bản thân ông cũng vô tình trở thành một nguồn sử liệu quý nằm sâu trong tâm hồn những cô thợ may trẻ Hà Nội, trong một lần ông đưa sinh viên đi khảo sát chùa Tây Phương…

Trong những ngày kỷ niệm Đại lễ 1.000 năm Thăng Long tại Thủ đô, có một cuộc gặp gỡ cảm động sau hơn 32 năm giữa tác giả bức ảnh lịch chụp chùa Tây Phương và các nhân vật trong bức ảnh đó, chỉ thiếu vắng giáo sư Trần Quốc Vượng- ông đã về cõi vĩnh hằng mấy năm trước… Đọc tiếp

Phải có thời gian nghỉ

Quang Nguyễn

Tôi đang mua cái bóng đèn ở phố, thấy chị chủ nhà vừa thối tiền vừa sửa lại tấm biển nhỏ treo ở cửa sắt ra vào: Giờ mở cửa: Sáng 8h00-11h30, chiều: 13h30-17h30, Chủ nhật: chỉ bán buổi chiều : 14h00-18h00.

Thấy tôi có vẻ tò mò về tấm biển, chị chủ nhà vui vẻ giải thích rằng : phải có thời gian nghỉ chứ bán cả ngày nhà em làm không xuể, mới đầu treo biển thế này cũng khó ở lắm, nhiều người bảo giàu rồi chảnh, bán đồ mà cũng giờ giấc như bác sỹ. Continue reading Phải có thời gian nghỉ

Về miền Tây!

Quang Nguyễn

Tháng rồi, tôi đưa dì Bảy về Cà Mau thăm đứa em họ lấy chồng xa, gần một ngày đường tới Đất Mũi thì phải dừng lại, đường từ quốc lộ vào nhà không xa lắm, nhưng xe hơi không đi được, nhiều cầu nhỏ và dốc chỉ hợp xe máy hoặc đi vỏ lãi cho tiện vì kênh mương ở đây chằng chịt,  người ở đây quen sông nước, lên bờ xuống ghe dễ dàng hơn chúng tôi nhiều.

Nhiều năm rồi trở lại, mà quê miền Tây không đổi khác nhiều, ít được đầu tư, mới có điện lưới năm ngoái, đường xi măng trước nhà chỉ rộng thước rưỡi, nếu có người đau ốm đi viện thì phải khiêng bằng võng chớ xe lớn không vào được, Continue reading Về miền Tây!

Truyện Kiều: Từ văn học tới Điện ảnh – Một phương thức diễn dịch nghệ thuật đầy thử thách

                                    ( Truyện Kiều qua góc nhìn Điện ảnh )

  1. Đối với một tác phẩm kinh điển lớn của văn học dân tộc như Truyện Kiều, các phương thức diễn dịch nghệ thuật tất yếu sẽ phải nảy sinh (Âm nhạc, Hội họa, Điêu khắc, Sân khấu, Điện ảnh, v.v). Đó cũng là điều đã xảy ra đối với nhiều tác phẩm văn học lớn của thế giới (Các vở kịch của Shakespeare, các tiểu thuyết của Stendhal, Dostoievski, Liev Tolstoi, v.v.). Riêng việc “diễn dịch” bằng điện ảnh là gây nhiều tranh cãi và thu hút sự quan tâm lớn nhất, bởi quy mô thực hiện và sức ảnh hưởng sâu rộng trực tiếp đến xã hội, như nhà điện ảnh học nổi tiếng người Pháp G. Sadoul đã khẳng định: Continue reading Truyện Kiều: Từ văn học tới Điện ảnh – Một phương thức diễn dịch nghệ thuật đầy thử thách

Cùng nhà văn Ngọc Thạch “Trôi dạt cõi người”

Bia 1

Sau “Trôi dạt cõi người” tập I xuất bản quý I năm 2012, nhà văn Tô Ngọc Thạch tiếp tục cho ra mắt bạn đọc tập bút ký “Trôi dạt cõi người” tập II, NXB Hội Nhà văn tháng 6. 2015. Nói là “Trôi dạt cõi người” nhưng thực ra là sự trải nghiệm qua những vùng đất, vùng người. Tác giả đã đến tham quan hoặc công tác để rồi bằng sự nhận thức sâu sắc bản thể của sự vật, thêm yêu quí cõi mình. Tập ký như một bức tranh sinh động, được thể hiện tinh tế và sâu sắc qua sự sáng tạo và đậm chất thi ca của một nhà văn mang tâm hồn thi sĩ. Continue reading Cùng nhà văn Ngọc Thạch “Trôi dạt cõi người”

Nhớ Thời Học Trò Tập Tành Cà phê, Thuốc Lá

Tản Văn, Phạm Nga

Vậy đó, bỗng nhiên mà họ lớn… (Huy Cận)

1.
Vào cuối thập niên 60, khi học đến các lớp đệ Nhị rồi đệ Nhất, đám học sinh trường Pétrus Ký tụi tôi ít nhiều đã có vẻ người lớn hơn, chững chạc hơn. Trong sân trường, duy nhất kiểu đồng phục quần xanh/áo trắng không cá tính, mấy anh lớp lớn dù có nhỏ con đi nữa trông vẫn “người lớn” hơn bọn nhócđàn em học đệ nhất cấp.

Nói là “người lớn hơn” bởi về mặt ngoại hình, dễ thấy là đứa nào cũng lún phún ở mép miệng vài sợi có thể gọi là râu để tập làm quen với dao cạo. Còn về tâm tư, tình cảm, có nhiều đứa ban đầu kín bưng như mèo dấu kít, lâu sau cũng tiết lộ nửa vời với thiên hạ rằng mình đã mần được vài bài thơ kiểu chiều buồn thư viện, ghế đá công viên, thân phận tóc xanh … và trịnh trọng thông báo sắp đi họp với một thi văn đoàn, một nhóm thơ học trò liên trường nào đó. Continue reading Nhớ Thời Học Trò Tập Tành Cà phê, Thuốc Lá

Chuyện thật như đùa: NHÀ THƠ GẠ BÁN THƠ

– Truyện vui Đặng Xuân Xuyến

Anh điện đến hỏi:

– “Này, sao thơ tôi, ông không chịu bán giúp? Ông thấy đấy. Trên phây, bài nào của tôi cũng vài trăm like. Thơ thế, ông mà bán thì thôi rồi, tôi khẳng định sẽ đắt như tôm tươi…”

Anh cứ thao thao làm LÃO ngại, không biết trả lời anh sao nữa. Thật lòng, cũng rất muốn bán giúp anh nhưng giờ có ai bỏ tiền ra mua thơ để đọc? Nói thẳng sợ anh buồn, không nỡ, đành viện lý do này kia để anh đỡ buồn thì anh lại trách là ích kỷ, là không có tinh thần đồng hương, đồng đội. Continue reading Chuyện thật như đùa: NHÀ THƠ GẠ BÁN THƠ

Viết

Chào các bạn,

Bài này mình viết rất ngắn thôi.

Hôm qua đọc bài Đừng dạy học sinh nói dối và comment của Thu Hương khiến mình rất nhức nhối và thương cho học sinh Việt Nam.

Mình muốn chia sẻ lại với các bạn một trong những bài viết đầu tiên của mình gần 2 năm trước trên ĐCN là bài Viết và chia sẻ – Để muốn chia sẻ với các bạn rằng nếu tâm trí chúng ta có quyết tâm, thực hành đều đặn thì hoàn toàn có thể thay đổi được hoàn cảnh. Continue reading Viết

Đau sẽ hết…!

Vào một buổi sáng tôi đang ngồi phơi nắng giữa sân nhà, bỗng có anh người quen đến thăm. Lâu lắm rồi không gặp anh, rồi tôi bỗng thốt lên khi nhìn thấy chân anh đi cà nhắc: Ôi! Lâu lắm rồi… Nhưng không ngờ rằng ở đời không có nỗi đau nào giống nỗi đau nào, dù đó chỉ vết đau đớn của sự trầy xước, khi tôi nghe anh đã kể ra câu chuyện là thế này:

– “Vào giữa chiều hôm ấy tôi đang tham gia giao thông trên đoạn vắng, trước tôi có hai người phụ nữ đi cùng một xe chạy cùng chiều, xe họ ngã uỵch ở lề đường và tôi lúc đó nghe kêu: ‘Cướp, cướp cướp… Bà con ơi, cướp, cướp cướp…’ Continue reading Đau sẽ hết…!

Đừng dạy học sinh “nói dối” nữa

28/07/2015 06:00 GMT+7

TTOViết về nhân vật A phải “cao cả”, tả về cô giáo nhất định phải dáng thon, tóc dài…Học sinh không dám đánh cược cảm xúc thật sự với điểm số trong kì thi quan trọng.

Phổ điểm môn Ngữ văn trong kì thi tốt nghiệp THPT quốc gia 2015
Phổ điểm môn Ngữ văn trong kì thi tốt nghiệp THPT quốc gia 2015

Kì thi THPT quốc gia 2015 tiếp tục cho ra đời nhiều bài văn lạ của học sinh.

Nhiều người bật cười vì lời văn ngô nghê, hoặc thở dài trước những câu văn công nghiệp, rập khuôn, mười bài như một. Bên cạnh đó là cách thể hiện cảm xúc của học sinh trong những câu nghị luận xã hội na ná nhau, không có chính kiến và tính phản biện. Continue reading Đừng dạy học sinh “nói dối” nữa

Nghèo đói và văn hóa thành thật

Chào các bạn,

Đây là những câu chuyện thật về văn hóa thành thật ở VN và các nước mình muốn kể lại với các bạn.

Một người bạn của mình đi công tác lâu ngày và ở một nhà nghỉ hạng xoàng ở VN. Lúc bạn đến ở thì người ở trước chuyển đi và có quên không lấy lại vài trăm ngàn tiền thừa có thể do vội quên mất hay gì đó. Nhân viên khách sạn ở đó biết và có nói với bạn mình là nói giúp với người quản lý nhà nghỉ là số tiền đó coi như đã được trả lại cho khách. Nhân viên nhờ rằng bạn mình coi như bạn mình đã nói chuyện với người khách đó rồi và để nhân viên có thể lấy tiền và chia lại cho mấy nhân viên quét dọn nữa. Continue reading Nghèo đói và văn hóa thành thật

Sách “Lời đem lại bình an”

Nguyễn Thị Ngọc Hợp

Cách đây mấy năm, mình được tặng cuốn sách “Lời đem lại bình an”, tựa tiếng Anh là “The Word of God – The Word of Peace”, tác giả là sơ Patricia McCarthy. Bản dịch tiếng Việt của Linh mục Montfort Phạm Quốc Huyên. Cuốn sách được chia làm 3 phần: Phần 1 “Lời mời gọi của Thiên Chúa”, Phần 2 “Lời đáp trả của các ngôn sứ”, Phần 3 “Những đòi hỏi của Thiên Chúa”. Trong mỗi phần có nhiều bài viết ngắn, thường bắt đầu bằng một trích đoạn Thánh Kinh, sau đó là phần chia sẻ và phân tích của tác giả.
Continue reading Sách “Lời đem lại bình an”