Tag Archives: trà đàm

Tôn thờ bằng cấp?

Chào các bạn,

Dân Việt ta có bệnh tôn thờ bằng cấp. Hơi một tí là nói đến bằng cấp. Danh thiếp thì ghi bằng cấp (và đủ thứ chức vị) tùm lum. Giới thiệu về một người thì luôn luôn nói đến bằng cấp. Cứ như là cái bằng là giá trị lớn nhất và đáng quý nhất của người đó. Điều đó rất là lạc hậu và ngớ ngẩn. Cái bằng chỉ là miếng giấy, chẳng có giá trị gì. Giá trị của một người luôn phải là người đó làm việc giỏi đến đâu. Nếu là một công ty thì người này làm ra bao nhiêu tiền (hay tiết kiệm được bao nhiêu tiền) cho công ty. Continue reading Tôn thờ bằng cấp?

Thương chính phủ

Chào các bạn,

Mình nghĩ là bài này sẽ được xem là anti-culture (chống văn hóa). Mình đi mọi nơi ở VN, trong mọi quán cà phê, nếu bàn bên cạnh nói gì đó về nhà nước, quan chức, chính phủ thì chỉ có một văn hóa – đó là chống báng, chửi bới… Đương nhiên mình cũng biết là có người khen nhà nước đây đó, nhưng có lẽ họ ít quá, mình chưa may mắn được gặp. Continue reading Thương chính phủ

Nói dối trong thời đại này

Chào các bạn,

Nếu các bạn hỏi mình điều gì tồi tệ nhất trong thời đại này ở Việt Nam, mình sẽ nói đó là nói dối.

Đương nhiên là nước nào cũng có nhiều người nói dối, nhưng số người nói dối ở VN thì rất là quá tải. Các bạn đương nhiên là biết điều đó. Hằng ngày đi mua hàng bị lừa là chuyện thường xuyên; các cá nhân bán hàng và công ty bán hàng nói dối là chuyện thường xuyên; quan chức và các đại gia kinh doanh tham nhũng là chuyện thường xuyên; trí thức lảm nhảm nhưng không biết mà nói y hệt như mình biết là chuyện thường xuyên… Continue reading Nói dối trong thời đại này

Chiến thắng có thể là khởi đầu của thất bại

Chào các bạn,

Điều này thì rất dễ hiểu. Có lẽ ai trong chúng ta cũng đã có kinh nghiệm một vài lần.

Khi chiến thắng, thành công, vinh quang, chúng ta thường trở thành quá tự tin, có thể thành tự kiêu, và do đó ta bắt đầu bất cẩn, coi thường khó khăn của những vấn đề mới, xem thường các đối thủ (như trong thương trường hay chính trường), thấy mình như bất khả chiến bại. Và chúng ta bắt đầu chiến bại, có thể là cả một loạt, cho đến khi ta bình tâm và khiêm tốn trở lại. Đôi khi chúng ta có thể đã trở thành quá kiêu căng, cho đến nỗi ta không thể bình tâm và khiêm tốn trở lại, và ta sẽ tuột dốc và rơi hoàn toàn. Các bạn có thể thấy điều này rất rõ trong chính trường. Những lãnh đạo tài ba thường ngồi trên ghế lâu năm, xem thường mọi người, và đàn áp các lãnh đạo đối lập thẳng tay, cho đến khi các vị bị chính quân đội của các vị đảo chính. Continue reading Chiến thắng có thể là khởi đầu của thất bại

Hỗ trợ con cái phát triển

Chào các bạn,

Trong một nền văn hóa thế giới mà tại nhiều nơi có tình trạng “every thing goes”, người ta thường chẳng biết đúng sai, không biết điều gì là đúng, điều gì là sai – như là kỷ luật với con cái, hay để cho chúng nó tự do – đường nào sai đường nào đúng? Continue reading Hỗ trợ con cái phát triển

Trách nhiệm của người trí thức

Chào các bạn,

Mình đã viết nhiều lần, người trí thức phải có trách nhiệm dẫn đường cho mọi người khác trong nước. Trí thức là chất xám của đất nước, tự nhiên là phải dẫn đường. Dù chất xám thức hay ngủ thì chất xám luôn dẫn đường. Đó là chân lý.

Cho nên, bạn, người trí thức, phải biết vai trò của bạn là dẫn đường. Continue reading Trách nhiệm của người trí thức

Thiện ác đối đầu

Chào các bạn,

Chúng ta thường nghe “Thiện ác đối đầu” như là câu chuyện chính của lịch sử loài người, và mỗi nền văn hóa dùng những từ và biểu tượng khác nhau để nói về cuộc chiến trường kỳ đó: thiện versus ác, đúng v. sai, bóng tối v. ánh sáng, Chúa v. Satan, Christ v. Anti-Christ, Phật v. ma, Thiên đàng v. Hỏa ngục, Niết bàn v. Địa ngục… Dù ngôn ngữ và hình ảnh có khác nhau, mọi văn hóa đều chỉ nói về một khái niệm: Thiện Ác đối đầu. Continue reading Thiện ác đối đầu

Ký ức

Chào các bạn,

Chúng ta thường quý hóa ký ức, dù đó là ký ức đẹp hay xấu. Đẹp thì đã đành, ai lại không muốn ôn lại những phút giây vui sướng, chiến thắng, vinh quang. Nhưng ký ức xấu thường được người ta nhớ kỹ hơn – có thể vì đó là một vết thương chẳng bao giờ lành, hay là một bài học lớn cần được ghi nhớ để sống trên đời… Continue reading Ký ức

Cố chấp

Chào các bạn,

Các bạn biết cố chấp là gì rồi – đó là cứng đầu, bám vào một ý kiến nào đó cứng như keo Con Voi, không nhả ra được. “Chấp” là bám cứng, dính cứng. Thêm “cố” vào nữa thì thành siêu chấp, cực chấp.

Người cố chấp thì ai nói gì cũng chẳng nghe. Anh chàng nói: “Con gái miền Trung không đáng tin,” thì chẳng ai trên thế giới có thể thuyết phục anh chàng rằng có nhiều cô miền Trung rất đáng tin. Continue reading Cố chấp

Bài học vào đời

Chào các bạn,

“Vào đời” ở đây có nghĩa là các bạn đã học xong – cao đẳng, cử nhân, thạc sĩ, hay tiến sĩ – và bắt đầu đi làm. Nếu bạn chưa thực sự đi làm trong thời gian học, thì ra trường xong, bạn sẽ phải tìm việc và đi làm, và đó là vào đời, lần đầu tiên.

Để tránh bị sốc hay ngạc nhiên hay tổn thương, các bạn nên biết vài điều căn bản bạn sẽ gặp và sẽ phải học rất nhanh: Continue reading Bài học vào đời

Tương kính như tân

Chào các bạn,

Người ta thường dùng câu “tương kính như tân” để dạy cách vợ chồng sống chung. “Tương kính như tân” có nghĩa là “Tôn trọng nhau như khách quý.” “Tân” là khách quý (khách bình thường nói chung thì gọi là “khách”). Nhưng câu “Tương kính như tân” thì thực sự là nên dùng trong tất cả mọi liên hệ con người – bạn bè, thầy trò, chủ tớ, quản lý–nhân viên, người bán–khách hàng… Continue reading Tương kính như tân

Làm gì để đời mình có ý nghĩa?

Chào các bạn,

Đây là câu hỏi có lẽ có từ thuở đầu tiên của con người – Làm gì để đời mình có ý nghĩa? Mọi triết gia của con người đánh vật với câu hỏi này, mọi tôn giáo đều có câu trả lời cho câu này, và có lẽ mọi người chúng ta đều có những lúc băn khoăn với câu này.

Làm gì để đời mình có ý nghĩa? Continue reading Làm gì để đời mình có ý nghĩa?

Trời trả không thiếu một xu

Chào các bạn,

Chúng ta học nhẫn nhục, chịu đựng, bỏ qua, xí xóa đối với mọi người quanh ta, vì Chúa, Phật, Ông Trời muốn chúng ta sống như vậy. Cách sống nhẫn nhục và yêu thương không phải là cách sống của người phàm tục. Đó là cách sống của thánh nhân, và mọi thánh nhân đều muốn tất cả mọi chúng ta cũng thành thánh như các vị đã thành thánh, cũng như ta đã xong cử nhân và muốn tất cả mọi người quanh ta cũng có cơ hội mở rộng đầu óc với bằng cử nhân như ta. Continue reading Trời trả không thiếu một xu

Tri túc tiện túc, đãi túc hà thời túc

Chào các bạn,

Đó là câu của Nguyễn Công Trứ, một cặp hai câu đi với nhau:

Tri túc tiện túc, đãi túc hà thời túc
Tri nhàn tiện nhàn, đãi nhàn hà thời nhàn

Nghĩa là:

Biêt đủ thì đủ, đợi đủ bao giờ đủ?
Biết nhàn thì nhàn, đợi nhàn bao giờ nhàn?

Hôm nay chúng ta nói về “đủ”. Continue reading Tri túc tiện túc, đãi túc hà thời túc