Chào các bạn,

Hôm qua chúng ta nói đến hai điều quan trọng nhất mà người trí thức cần hiểu: “NGƯỜI và LIÊN HỆ giữa mọi người với nhau”. Hôm nay chúng ta nói thêm về liên hệ con người.
Nếu suy nghĩ kỹ một tí, chúng ta sẽ thấy TẤT CẢ mọi sinh hoạt của con người—mua bán, làm từ thiện, làm chính trị, dạy học, làm bác sĩ, làm thầy giáo, làm nhân công…–đều là các liên hệ con người, tức là một người làm gì đó cho một ha nhiều người khác. Ngay cả kinh tế quốc tế cũng chi là mua bán giữa người nước này với người nước kia, chính trị quốc tế cũng chỉ là xã giao hay chiến tranh giữa dân tộc này và dân tộc kia. Nếu hai tổng thống hai nước thích nhau thì liên hệ kinh tế và ngoại giao giữa hai nước tốt đẹp. Nếu hai tổng thống ghét nhau thì liên hệ kinh tế và ngoại giao xấu và có thể có chiến tranh giữa hai nước. Không có hoạt động nào của con người chúng ta mà không nằm trong “liên hệ con người”.

Các nước phương Tây đã biến những suy tư khoa học, thành tư duy thực dụng, khiến cho môi trường sống của con người và loài vật càng ngày càng trở nên ô nhiễm và độc hại.








Thời của rác rến là thời mà rác rến tràn ngập đời ta, có thể đến mức ta ăn rác, ngủ với rác, hít thở rác từng giầy đồng hồ. Đó là thời mà các tôn giáo hay gọi là thời mạt pháp, tức là thời ít người hiểu được con đường chính trực trong sáng là gì, mà chỉ nghe toàn là rác cả ngày. Như là:
Trong các môn học về tác phong con nguời—tư duy tích cực, thiền, tôn giáo, v.v…–ta thấy sách vở dằng dặc, các vị thầy viết thiên kinh vạn quyển, hàng trăm nguyên lý, hàng ngàn quy tắc, đủ mọi trường phái khác nhau… Cho nên chúng ta có thể đọc sách cả đời vẫn không hết, và có thể viết thêm một mớ sách cho kho tàng.