Chào các bạn,

Sân hận mà một trong ba độc làm hại con người (hai độc kia là tham lam và ngu dốt, bộ ba “tham sân si”). Sân là giận dữ, nóng giận, anger, angry. Hận là ghét, thù, hate, hatred. Và khỏi nói thì ai trong chúng ta cũng biết là người đầu tiên bị sân hận của ta hại là chính ta: sân hận làm ta ngủ không được, ăn không được, không bình tâm làm được việc gì, lúc nào cũng căng trong đầu, bực tức, stress… từ từ đưa đến động tim, đột quị, đau bao tử, tăng huyết áp, điên, và đủ chứng bệnh giết người khác. Thế nên mới gọi là độc–độc ở trong người ta thì hại ta đầu tiên.
Ai trong chúng ta cũng sân hận, chỉ là nhiều hay ít. (Bậc thức giả đã giác ngộ là người không còn độc nào sót lại trong mình). Nhưng có lẽ điều ít ai trong chúng ta nhận ra là chúng ta sân hận đến mức nào, sâu đến đâu, và rộng đến đâu.



Cái nhìn của con người chúng ta luôn luôn là cái nhìn trực diện, tức là nhìn thằng ra trước mặt. Thỉnh thoảng ngước lên trời ngắm mây một chút, hay cúi xuống đất tìm hòn sỏi, nhưng nói chung là cả đời ta nhìn thẳng đến trước. Nhìn trực diện thì ta chỉ có thể thấy cái gì trước mắt, cái gì sau đó là bị chắn. Vì thế ta có thể có vũ khúc Quán Âm Nghìn Tay, thấy chỉ một người nhưng hàng trăm cánh tay, dù là thực ra có hàng mấy mươi vũ công sắp hàng một trước mắt khán giả.





Chúng ta đều biết 
Nếu em có nhiều căng thẳng, lo âu và phiền muộn trong đời sống, thì em hãy đến Tu Viện Cát Tường! Tôi sẽ đưa em đi dạo một vòng trong cánh rừng xanh mát. Em sẽ có bình an và khỏe khoắn liền. Chúng mình sẽ rong chơi trên các đường mòn, mà không cần phải làm gì hết. Tôi đặt tên các con đường ấy là “Đường Xưa” để nhớ tới thầy tôi, mà cũng để nhớ tới Bụt. Thầy tôi viết về cuộc đời của Bụt như một con người biết thương, biết cảm, với bao nhiêu khó khăn, thử thách trong đời sống, nhưng Người vẫn sống thong dong, tĩnh lặng. Có Bụt là có tĩnh thức, có tình thương. Dọc con Đường Xưa, em sẽ thấy các thiền ngữ như: