Chào các bạn,

Hồi còn nhỏ mình nhớ là các bài học lịch sử chuyên chửi Tàu chửi Pháp, trong đó câu “tả oán” thường xuyên nhất là “Chúng nó gian ác, ngu dân hóa chúng ta”. Mình lớn lên, tin chắc 100% là Tàu và Tây làm cho chúng ta ngu dốt nghèo hèn.
Chẳng có trang sách sử Việt nào nói: “Cái nghèo đói ngu dốt của ta là phải do ta chịu trách nhiệm. Không thể đổ thừa cho người khác được”.
Nếu chúng ta thông minh, kỹ luật, mạnh mẽ ngay từ đầu thì có lẽ là Tàu và Tây đã bị ta ngu hóa hoặc thông minh hóa mất rồi (tùy theo hứng của ta), còn đâu cho chúng nó ngu hóa ta!
Mình cho rằng lý do ta nghèo đói lạc hậu mấy ngàn năm là do ta có đầu óc tư duy nghèo đói lạc hậu, chứ không phải là do ai cả.
Đây là một câu chuyện ngắn mình đọc được từ cuốn sách “Stories for a faithful heart” sưu tầm bởi Alice Gray. Chia sẻ với các bạn một bài học lòng vị tha.
Có rất nhiều người trong chúng ta có năng khiếu rất cao để tận dụng mọi cơ hội trên đời để… tiêu cực.
Những ngày này chúng ta quan tâm đến tình hình quân sự ở Libya, với liên quân tấn công chấp hành nghị quyết của Hội Đồng Bảo An Liên Hợp Quốc và Gaddafi hứa hẹn “chiến tranh trường kỳ”. Nhưng các hình ảnh và tin tức sôi động về cuộc chiến có thể làm cho chúng ta quên mất rằng đây không chỉ là một cuộc chiến như bao cuộc chiến khác. Đây là mốc điểm lớn của thế giới chúng ta—một đồng thuận của toàn thế giới về việc bảo vệ các giá trị chung của nhân loại về quyền làm người và quyền làm chủ của nhân dân.






Là người quan sát ta sẽ biết cách tận hưởng. Ta tận hưởng điều gì? Ta tận hưởng sự có mặt của ta. Sự có mặt của ta nói lên sự có mặt của tất cả những gì đang diễn ra trong ta và xung quanh ta ngay giây phút này. Khi ta thật sự có mặt thì ta sẽ không đánh mất đi vẻ đẹp của sự sống. Dù đó là vẻ đẹp rất “nhỏ” – vẻ đẹp của một bông hoa đang nở bên đường. Sự có mặt là sự tận hưởng.