Tag Archives: trà đàm

Ăn kem không trả tiền

 

Chào các bạn

Một buổi trưa sau khi các em đi học về, hai em nữ học lớp 5 Trường Tiểu Học Nguyễn Đức Cảnh – Tp. Buôn Ma Thuột vào nói với mình:

Thưa cô: sáng nay ở Trường, 4 bạn nam nhà mình đã ăn kem không trả tiền, và em kể tên 4 bạn ấy ra…

Mình biết 4 em này là con của những người bệnh phong, gia đình các em đang ở trại phong Eana cách Tp. Buôn Ma Thuột khoảng 22 km. Bố mẹ các em trước đây là những người mắc bệnh phong, nay bệnh đã ổn định, nhưng họ vẫn sống trong trại phong Eana.

Trong số 4 em có 2 em người dân tộc Êđê và 2 em người kinh. Các em vào nhà Lưu Trú khi các em mới học lớp 2, giờ các em đang học lớp 5 Trường Tiểu Học Nguyễn Đức Cảnh – Tp. Buôn Ma Thuột.

Continue reading Ăn kem không trả tiền

Nhìn mọi người như họ là – Đừng như tôi mong họ là (Phần 1)

Tác giả: Anthony De Mello
Việt dịch: Phạm Thu Hương

Vậy nếu bạn dừng lại để suy nghĩ, bạn sẽ thấy rằng rốt cuộc chẳng có gì để tự hào cả. Điều này sẽ làm gì tới mối quan hệ của bạn với mọi người? Bạn đang phàn nàn về điều gì?

Một chàng tới than phiền rằng bạn gái anh đã làm anh thất vọng, rằng cô ta đã cư xử dối trá.

Anh đang phàn nàn về điều gì vậy? Có phải anh đã mong chờ một điều gì đó tốt hơn không? Hãy trông ngóng điều tồi tệ nhất, anh đang giao dịch với những người ích kỷ. Anh là thằng ngốc – anh đã từng ca ngợi cô ấy, phải vậy không? Anh nghĩ cô ấy là công chúa, anh nghĩ mọi người đều tốt hết. Không phải vậy! Họ không tử tế. Họ cũng tệ như anh thôi – tệ hết, anh hiểu không? Họ đang ngủ như anh thôi? Và anh nghĩ họ đang tìm kiếm cái gì? Mối lợi ích riêng của họ, y như anh thôi. Chẳng khác gì cả.

Continue reading Nhìn mọi người như họ là – Đừng như tôi mong họ là (Phần 1)

Quan tâm đến thế giới của mình

Chào các bạn,

Nếu ai đó nói rằng chúng ta nên quan tâm đến đất nước và thế giới của ta, có thể chúng ta sẽ trả lời: “Anh à, em còn lo học lo thi tối tăm mày mặt. Chỉ muốn nghỉ đi xem phim một buổi mà 3 tháng nay chưa đi được. Làm sao em quan tâm đến gì khác?” Hay là, “Anh à, em còn phải lo một vợ hai con, chạy ăn hàng ngày, phải làm một job rưỡi, còn quan tâm đến thế giới thế nào, anh nói sao nghe giống chuyện Tề Thiên Đại Thánh vậy?”

Đó là vấn đề thực tế của chúng ta. Chỉ cần lo học, lo làm, là ta đã đủ bận ngập đầu nhập cổ, thở không ra hơi, còn nói chi đến các chuyện… Phong Thần?

Continue reading Quan tâm đến thế giới của mình

Biết chữ đã rồi hãy lấy chồng

 

Chào các bạn,

Các em gái H’Mông

Mình đến thăm gia đình các em học sinh dân tộc H’mông tại ĐăkHa, thuộc Thị Trấn Gia Nghĩa, trên đường đi về hướng Thành Phố Đà Lạt, đi sâu vào phía trong, và nằm dưới một thung lũng nhỏ, hai bên là những sườn núi rất khó đi.

Làng vỏn vẹn chỉ có 26 gia đình, khoảng trên 100 người.

Điều làm mình ngạc nhiên thứ nhất là trong 26 gia đình chỉ có một em nam học cao nhất là lớp 5, và một số rất ít em đã học lớp 1, lớp 2 rồi mà vẫn không biết đọc biết viết. Vì vậy, cả làng từ người lớn cho đến trẻ nhỏ gần như không biết chữ và cũng không biết nói tiếng kinh.

Continue reading Biết chữ đã rồi hãy lấy chồng

Đánh mất chính mình để tìm thấy chính mình (Phần 2)

Tác giả: Anthony De Mello
Việt dịch: Phạm Thu Hương

“Mời ngồi, thưa Bệ hạ,” tôi nói.

Anh ta nói, “Được, người ta có nói với tôi, anh là người chỉ dạy tâm linh khá tốt. Tôi có vấn đề về tâm linh. Tôi lo lắng, tôi rất khó tin tưởng vào Chúa. Tôi đưa quân vào Nga, hiểu không, nhiều đêm tôi mất ngủ, băn khoăn cuộc chiến sẽ như thế nào.”

Tôi nói, “Vâng, thưa Bệ hạ, tôi chắc chắn có thể kê toa cho vấn đề đó. Tôi đề nghị là Bệ hạ nên đọc chương 6, Phúc Âm của Matthew: “Hãy để ý hoa lily trong vườn… chúng chẳng làm việc cũng chẳng quay tơ…”

Đến lúc này, tôi tự hỏi ai mới là người điên, anh chàng này hay là tôi. Nhưng tôi vẫn làm theo anh chàng điên này. Đó là điều mà vị thầy khôn ngoan làm với bạn lúc đầu. Thầy làm theo bạn, thầy tiếp nhận vấn đề của bạn một cách nghiêm chỉnh. Thầy sẽ lau một hay hai giọt nước mắt cho bạn.

Continue reading Đánh mất chính mình để tìm thấy chính mình (Phần 2)

Tôi lớn hay nhỏ thế nào?

Chào các bạn,

Trong vấn đề luyện tâm, chúng ta rất dễ bị lấn cấn với “tôi”. Khi thì nói tôi khiêm tốn, nên là “không tôi” (vô ngã). Khi thì nói tôi là Phật/Bồ tát (đang thành)—tôi là cả thế giới này. Vậy thì tôi lớn hay nhỏ thế nào?

Câu trả lời dễ hiễu nhất có lẽ là 2 câu của Bát Nhã Tâm Kinh:

Sắc bất dị Không, Không bất dị Sắc
Sắc tức thị Không, Không tức thị Sắc

Sắc chẳng khác Không, Không chẳng khác Sắc.
Sắc chính là Không, Không chính là Sắc.

Lớn chẳng khác nhỏ, nhỏ chẳng khác lớn.
Lớn chính là nhỏ, nhỏ chính là lớn.

Lớn mà là nhỏ, nhỏ mà là lớn.

Continue reading Tôi lớn hay nhỏ thế nào?

Tình làng nghĩa xóm

 

Chào các bạn
Người Sêđăng

Mình vào Buôn Kon Hring thuộc Huyện Cư Mgar tỉnh Đăklăk, dân ở đây gần như 100% là dân tộc Sêđăng gốc ở Kontum, được chuyển về và lập nghiệp tại đây từ năm 1972.

Đến thăm nhà các em học sinh, thấy có điều lạ: gần như nhà nào trên tường cũng có một khung ảnh cưới bố mẹ của các em, đặc biệt họ không mặc y phục truyền thống của dân tộc như ngày lễ cưới thật của họ, nhưng họ mặc những bộ áo, váy moden hiện đại… bố mẹ trẻ cũng như bố mẹ già đều mặc như vậy cả! Và khuôn mặt nhiều người cũng không giống họ nữa!

Mình ngạc nhiên hỏi, họ cho biết thợ chụp hình ngoài phố vào từng nhà và đem khung hình mẫu ra, tiếp thị từng gia đình, với giá 180.000 đồng trong khi đó giá ở phố chỉ khoảng 70.000 đồng.

Continue reading Tình làng nghĩa xóm

Đánh mất chính mình để tìm thấy chính mình (Phần 1)

Tác giả: Anthony De Mello
Việt dịch: Phạm Thu Hương

Nào, hãy cùng quay lại câu nói kỳ diệu đó trong Phúc Âm–đánh mất chính mình để tìm thấy chính mình. Câu nói đó được tìm thấy trong hầu hết tài liệu tôn giáo, trong tất cả kinh sách ẩn tu, tâm linh và tôn giáo.

Làm thế nào mà một người đánh mất chính mình được?

Bạn đã bao giờ thử làm mất cái gì chưa? Đúng thế, bạn càng cố gắng thì nó càng khó. Khi bạn chẳng cố gắng làm mất thì lại mất. Bạn mất cái gì đó khi bạn không biết.

Vâng, thế làm sao một người chết đối với chính mình được?

Chúng ta đang nói về cái chết, không phải là tự tử. Chúng ta không nói tới giết chết cái tôi nhưng nói tới chết. Làm đau đớn cái tôi, làm đau khổ cái tôi, là tự thất bại. Điều đó phản tác dụng.

Bạn chẳng bao giờ biết chỉ một mình bạn như là khi bạn đang đau đớn. Bạn chẳng bao giờ tập trung vào chính bạn như là khi bạn sầu não.

Continue reading Đánh mất chính mình để tìm thấy chính mình (Phần 1)

Tiếng Gọi

Chào các bạn,

Chúng ta mỗi người thường có một “Tiếng Gọi” (the call) trong lòng để mình làm gì đó—bác sĩ, doanh nhân, luật sư, kỹ sư, nhạc sĩ, ca sĩ, thầy tu, nữ tu… Tiếng Gọi đó đôi khi ta nghe từ lúc còn rất bé, nhưng rất có thể là gần 50 tuổi ta mới nghe được. Và Tiếng Gọi đó là tiếng gọi của trái tim ta, hay của Chúa, hay của một ký ức từ tiền kiếp… thì để đó hạ hồi phân giải. Vấn đề của ta là nghe được Tiếng Gọi đó và đi theo nó, vì kinh nghiệm ngàn đời của con người cho thấy, Tiếng Gọi đó thường là sứ mạng của ta, mời gọi ta, đưa ta một cơ hội để phục vụ đời và để làm cho bản thân ta được tròn vẹn.

Continue reading Tiếng Gọi

Lon nước tăng lực

Chào các bạn

Em pằng A Páo 11 tuổi, dân tộc H’mông, gia đình em ở Huyện Krông Năng thuộc tỉnh Đăklăk, cách Tp. Buôn Ma Thuột trên 70 km. Em đã 11 tuổi nhưng chưa được đi học vì gia đình chưa làm giấy khai sinh cho em.

Em đến với nhà Lưu Trú khi năm học mới đã bắt đầu được 03 tháng, vì vậy mình không thể gởi em đến trường ngay được, mà phải cho em học tại nhà.

Em không biết tiếng kinh, mình phải nhờ hai em lớp 10 cũng dân tộc H’mông dạy em học, một em dạy buổi sáng và một em dạy buổi chiều, em được học theo chương trình lớp 1 để đến Học Kỳ II mình sẽ xin cho em vào lớp 1 Trường Tình Thương.

Continue reading Lon nước tăng lực

Về với chính mình (Phần 4)

Tác giả: Anthony De Mello
Việt dịch: Phạm Thu Hương

Tình yêu đã luôn luôn có đó, nhìn chòng chọc vào mặt ta ngay trong thánh kinh, mặc dù chưa bao giờ chúng ta quan tâm để nhìn nó vì chúng ta quá đắm chìm trong những gì văn hóa chúng ta gọi là tình yêu với những bài tình ca, những bài thơ tình yêu – đó không phải là tình yêu chút nào cả, đó là trái ngược với tình yêu.

Đó là thèm muốn, kiểm soát, và chiếm hữu. Đó là mánh khóe, sợ hãi, và lo lắng – đó không phải là tình yêu.

Continue reading Về với chính mình (Phần 4)

Tĩnh lặng, tĩnh lặng, tĩnh lặng nghĩa là… tĩnh lặng

Chào các bạn,

Trong bài “Về với chính mình” chúng ta có câu chuyện:

Một đệ tử tới gặp thầy và nói:

“Xin thầy cho con một lời uyên thâm. Xin thầy cho con một điều để dẫn lối con hàng ngày.”

Hôm đó là ngày tĩnh lặng của thầy nên thầy lấy một tấm bảng nhỏ. Trên đó ghi: “Tỉnh thức.”

Khi đệ tử thấy vậy, anh nói, “Thật vắn tắt quá, thưa thầy. Thầy có thể giải thích thêm một chút nữa được không?”

Nghe vậy, thiền sư lấy tấm bảng lại và viết: “Tỉnh thức, tỉnh thức, tỉnh thức.”

Người đệ tử nói: “Vâng, nhưng điều đó có nghĩa là gì, thưa thầy?”

Thiền sư lấy lại tấm bảng và viết: “Tỉnh thức, tỉnh thức, tỉnh thức nghĩa là — tỉnh thức.”

Continue reading Tĩnh lặng, tĩnh lặng, tĩnh lặng nghĩa là… tĩnh lặng

Về với chính mình (Phần 3)

Tác giả: Anthony De Mello
Việt dịch: Phạm Thu Hương

Ai đó từng nói: “3 điều khó nhất của con người không phải là kỳ công thể lực hay thành đạt trí tuệ. Mà là: Thứ nhất, đáp trả thù hận bằng tình yêu; thứ hai, cho những người bị cản ở ngoài được vào ngồi cùng; thứ ba, thừa nhận là mình đã sai.

Nhưng đây lại là những điều dễ nhất thế giới nếu bạn đã không đồng hóa mình với “tôi đối tượng”. Nếu bạn có thể nói những điều như: “Tôi sai rồi. Nếu anh biết tôi nhiều hơn nữa thì anh sẽ thấy tôi sai thường xuyên như thế nào. Anh kỳ vọng gì từ một con lừa cơ chứ?” Nếu như tôi không đồng hóa mình với những khía cạnh của “tôi đối tượng” thì anh không thể nào làm đau tôi được.

Vào lúc đầu, những điều kiện hóa cũ sẽ tác động, và bạn sẽ trầm cảm và lo âu. Bạn sẽ đau đớn, khóc lóc, v.v… “Trước khi giác ngộ, tôi thường bị trầm cảm; sau khi giác ngộ tôi tiếp tục bị trầm cảm”. Nhưng có một khác biệt: Tôi không còn đồng hóa mình với cơn trầm cảm nữa. Bạn có hiểu điều khác biệt đó lớn đến thế nào không?

Continue reading Về với chính mình (Phần 3)

Tôi vô thường

Chào các bạn,

Đóa hoa vô thường

Người ta chê ông hàng xóm, mình không buồn.

Người ta mắng ông hàng xóm, mình không giận.

Người ta khen ông hàng xóm, mình không kiêu.

Nhưng nếu những thứ đó hướng vào mình, thì mình sẽ buồn, sẽ giận, sẽ kiêu.

Thế là cùng một câu nói, nếu không hướng vào mình thì mình không sao, nhưng hướng vào mình thì mình có vấn đề.

Tại sao cũng cùng một đôi tai, nghe cùng một câu nói, mà khi thì mình tĩnh lặng, khi thì mình chao đảo?

Continue reading Tôi vô thường

Về với chính mình (Phần 2)

Tác giả: Anthony De Mello
Việt dịch: Phạm Thu Hương

Bạn sẽ không sợ ai và bạn sẽ không sợ điều gì cả. Đó không phải là điều phi thường sao? Bạn sẽ sống như ông vua, bà hoàng. Đây là ý nghĩ của câu sống như hoàng gia. Chẳng phải rác rến như là có ảnh bạn trên báo hay có nhiều tiền. Đó là lắm hư thối! Bạn không sợ ai cả vì bạn hoàn toàn chấp nhận làm “không là ai” cả. Bạn cóc cần thành công hay thất bại. Chúng chẳng có nghĩa gì cả. Danh dự và nhục nhã, chúng chẳng có nghĩa gì cả. Nếu bạn làm mình thành kẻ ngốc nghếch, điều đó cũng chẳng có nghĩa gì cả. Đó không phải là một trạng thái tuyệt vời để sống sao?

Tuy có một số người tới đích này một cách cần cù, từng bước một, qua nhiều tháng nhiều tuần nhận thức; nhưng tôi hứa với bạn điều này:

Continue reading Về với chính mình (Phần 2)