Cá nhân thay đổi xã hội


Tôi thật sự tin rằng mỗi cá nhân có khả năng làm thay đổi xã hội. Bởi vì những giai đoạn thay đổi nhanh chóng như giai đoạn hiện tại rất hiếm hoi trong lịch sử nhân loại, cho nên sự kiến tạo một thế giới hạnh phúc hơn tùy thuộc vào sự tận dụng thời gian của mỗi người chúng ta.

Trần Lê Túy-Phượng dịch

.

I truly believe that individuals can make a difference in society. Since periods of change such as the present one come so rarely in human history, it is up to each of us to make the best use of our time to help create a happier world.

Dalai Lama

Mùa Đông Cao Nguyên

Khi cà phê đã vào kỳ đậm trái
Người cao nguyên chộn rộn những bạt bao
Nắng hanh vàng lơ lửng giữa từng cao
Là cũng lúc gió mùa đang trở giấc

Khi ven đường một sắc vàng ươm hé
Nét cao nguyên rờ rỡ mắt người qua
Hạt sương tròn mơn mởn những cánh hoa
Và đây đó trái cà phê đỏ ối

Hương cà phê miên man tràn khắp lối
Toả muôn người hơi ấm gió mùa đông
Mặt trời lên, ưng ửng má em hồng
Tay thoăn thoắt hái mùa xuân trên lá

Nghe trong gió mênh mang lời ai vọng
Và mắt nồng trong nắng mới lung linh
Những xôn xao nhạc khúc trái tim mình
Đồng dao với gió mùa thêm náo nức

Mùa đông gió, mùa cao nguyên vào vụ
Bao âu lo, chiu chắt những nắng mưa
Để từ chiếc cối xay tuôn giòn giã
Hạt cà phê nòn nõn hắt lên trời

Dẫu đông về mang nỗi nhớ chơi vơi
Vẫn dìu dịu nghe lòng nhen lửa ấm
Mỗi khi nhấp chất cà phê nồng đậm
Lại nghe mùa đông phố núi xôn xao

ĐÀM LAN

Nguyễn Hữu Vinh – Kẻ lưu đày trên đảo xanh

Như một kẻ “ bị lưu đày trên đảo xanh”, Hữu Vinh luôn hướng về quê nhà với trái tim của chàng trai 18 tuổi- tuổi của ngày rời xa người mẹ thân yêu, xa tiếng chuông chùa Thiên Mụ, xa con đường đến trường xuôi theo giòng Hương quen thuộc đến chân trời mới lạ để rồi bằn bặt 18 năm sau mới có cuộc đoàn viên rưng rưng nước mắt trên quê xưa.

Đầy trong trái tim 18 ấy là làng Xuân Hòa hiền hòa bên giòng Hương xứ Huế với những khu vườn mướt xanh cây lá, là tuổi thơ vô tư trong trẻo với nhũng trò chơi hồn nhiên con trẻ, là tuổi mới lớn nhiều ước vọng thấp thoáng bước chân chim của cô hàng xóm trong giấc mơ. Và nhiều hơn hết, rõ hơn hết  là hình ảnh người mẹ tảo tần,  suốt ngày hết bếp lại vườn, hết chợ trên lại về chợ dưới. Tất bật vậy nhưng nụ cười không thiếu trên môi bởi đàn con khôn lớn từng ngày, học hành giỏi giang đã là nguồn vui vô hạn. Ngày tiễn Vinh sang xứ người, mạ Vinh đinh ninh trong dạ rằng đó chỉ một cuộc xa năm năm không hơn. Nào ngờ đất nước biến động. Những tưởng không còn gặp lại đứa con trai, nước mắt rơi gần  bằng mưa Huế khiến bà mỏi mòn để khi trùng phùng cứ ngỡ không phải là sự thật. Và hình ảnh mạ ấp ủ suốt 18 năm đã trở thành tượng đài trong tâm hồn  khiến Vinh bội phần thương mạ khi gặp lại người dung mạo đã khác xưa. Từ đó Vinh nguyện sẽ dành cho mạ những gì tốt đẹp nhất mình có thể. Và  hạnh phúc lớn nhất của anh là mỗi năm một lần bay về Xuân Hòa quanh quẩn bên mạ dăm bữa nửa tháng.

Cũng đầy trong trái tim mười tám tuổi ấy là thanh điệu bỗng trầm, là từ ngữ mộc mạc của tiếng Huế. Biết bao lần giữa tấp nập ngược xuôi  trên xứ người, anh ngỡ như nghe thấy tiếng reo vui “Ê! Thằng Vinh nớ! Mi đi mô rứa?” của bạn bè ngày xưa hay nhỏ nhẻ “Anh ni dị ghê, ngó người ta hoài” của cô hàng xóm. Hóa ra đấy chỉ là mộng tưởng. Anh khát tiếng mẹ, khát âm giọng quê nhà. Nỗi khát ấy đã giúp Vinh giữ mãi âm sắc Huế, tiếng Huế dù sống giữa cộng đồng nói tiếng Hoa hoặc tiếng Anh, khiến anh em bạn bè khâm phục cảm mến. Người cảm động và tự hào nhất không ai khác là mạ của Vinh. Tôi nghĩ rằng hẳn Vinh đã phải trò chuyện với mình hằng ngày bằng tiếng VIỆT HUẾ mới được như vậy, vì không ít người xa xứ vài năm đã không còn thuần giọng huống chi Vinh đã  hơn ba mươi năm không mấy khi được nghe được nói tiếng mẹ đẻ, lại là tiếng Huế trên đất người. Taiwan – nơi gia đình Vinh ở không phải là thành phố nhiều người Việt sinh sống (khác với California hay Huston bên Mỹ). Anh tâm sự rằng để được gặp đồng hương, thỉnh thoảng cuối tuần anh phải lái xe hơn hai trăm cây số đi và về. Mới biết trong muôn vàn nỗi khổ có cả nỗi thèm tiếng quê nhà.

Trong trái tim ấy,  miền trung với Huế thơ mộng; nước Việt với non sông gấm vóc luôn hiện hữu. Điều này được nói lên bằng tên hai đứa con của anh với người bạn đời Đài Loan: Nguyễn Trung Việt- Nguyễn Hoài Nam. Đặt tên con cũng là một cách vừa tự dặn mình vừa để nhắc nhở thế hệ tiếp nối đừng bao giờ quên nguồn cội. Mỗi lần cả gia đình cùng về thăm quê, anh đều đưa vợ con thăm nhà thờ họ, thăm khu mộ tổ. Không cần nhiều lời, việc làm này đã thay anh nói với con về những gì chúng cần phải biết từ quá khứ, hiện tại và cả tương lai.  Khó có thể nói trước điều gì sẽ đến với mỗi chúng ta trong cuộc đời này. Riêng với Vinh anh biết đường về quê nội của thế hệ thứ hai, thứ ba trong gia đình nhỏ của anh  gần đấy mà cũng xa thẳm bởi anh không thể để lại cho con – huống chi cho cháu – trái tim mười- tám – tuổi được kỷ niệm ấu thơ ủ lửa nhớ thương, càng không thể chặn guồng quay của cuộc sống được nạp bằng nhiên liệu tư duy hiện đại. Điều này day dứt anh không ít. Có lẽ đây là lý do chính khiến anh thấy mình như là kẻ bị lưu đày.

Và kẻ lưu đày ấy, sau nhiều lần về quê quanh quẩn bên mạ, đã ngộ ra rằng mình phải làm gì đó ở xứ đã nhận mình làm công dân  để vừa nguôi ngoai nhớ thương vừa gắn đời mình với quê hương đất nước bằng những gì mình có được từ trí lực  và ý chí bền bỉ trên xứ người.

Taiwan có thư viện lớn nơi lưu giữ một ít thư tịch cổ, sách cổ của Việt Nam; về Việt Nam. Đặc biệt là sách lịch sử, văn học, tôn giáo. Với vốn chữ Hán phong phú , từ 1994 anh  bắt tay nghiên cứu Hán Nôm. Việc đầu tiên là khảo đính Việt Sử Lược – cuốn sử biên niên viết bằng chữ Hán, được biên soạn vào thời Trần – sau đó là An Nam Chí Lược – cũng là một cuốn sử xưa cùng thời. Là một chuyên gia computer thông thạo chữ Hán, anh còn phát huy thế mạnh của mình ở cả hai phương diện bằng cách góp công sức với Taiwan Chinese  Buddhist Electronic Text Association trong việc hoàn thành bản điện tử bộ Đại Tạng Kinh (Tripitaka). Ở độ tuổi 40, với  công việc chính là nghiên cứu Opto-electronics và computer electronics đây là một việc làm đáng khâm phục.

Và như một cơ duyên, sau một lần về Việt Nam, qua nhà thơ Tôn Nữ Hỷ Khương  anh có được  bản thảo chữ Hán trọn bộ Lộc Minh Đình Thi Thảo gồm 197 bài thơ của Ưng Bình Thúc Giạ Thị, một đại quan triều Nguyễn và là  thi nhân  nổi tiếng của đất thần kinh. (Nhà thơ Tôn Nữ Hỷ Khương là con gái của thi nhân). Ở Taiwan anh đọc kỹ và xúc động với hình ảnh quê hương đất nước hiện rõ  qua mỗi địa danh quen thuộc, với cảm xúc đa chiều của tác giả bằng ngôn ngữ cô đọng. Chưa từng làm thơ, lại là thơ chữ Hán nhưng ngôn ngữ, hình ảnh và nhất là thi tứ dạt dào đầy ắp tình người phản ánh tâm hồn, trí tuệ và cả nhân sinh quan của một tao nhân quyền quý, lập tức thu hút tâm trí anh, khiến anh khó dứt ra được. Tạm gác việc khảo đính hai bộ sách quý, anh chuyên tâm vào dịch Lộc Minh Đình Thi Thảo.

Trừ khi  làm việc chuyên môn, hầu hết thời gian còn lại được anh dành cho việc khảo dịch, tra tìm các điển cố, điển tích và khó hơn hết là chuyển sang thơ Đường luật. Để thoát lẽ thường “dịch là phản” (Traduire, c’est trahir), anh đã dốc tâm tìm hiểu thêm  luật thơ (vốn không thuộc lĩnh vực hiểu biết sâu rộng của anh),  chọn lọc từ ngữ để vừa trung thành với  ý tứ vừa  gần gũi với nguyên bản mà vẫn bảo đảm  nhạc tính. Có thể nói việc dịch Lộc Minh Đình Thi Thảo trở thành niềm đam mê lạ lùng của Hữu Vinh và anh hoàn thành trọn vẹn công trình sau bốn năm miệt mài. Chưa bằng lòng với những gì mình đã làm, anh dành thêm nhiều thời gian chỉnh sửa, hiệu đính và sau đó chuyển thành bản điện từ để cuối cùng bản dịch Lộc Minh Đình Thi Thảo được Institude of Vietnamese Studies, California, USA, xuất bản cuối năm 2008.

Với phong cách làm việc của một nhà khoa học, Hữu  Vinh đã chú thích, chú giải một cách cặn kẽ các điển tích, điển cố vốn nhiều trong thơ Đường nhằm giúp người đọc hiểu rõ hơn. Để làm việc nầy anh đã nghiên cứu gần 60 tài liệu trong và ngoài nước- phần lớn là  sách xuất bản ở Taiwan. Đích thân anh trình bày  bản dịch. Mỗi bài thơ ngoài bản dịch theo lối thơ Đường và bản in chữ Hán còn có bản chụp thủ bút nguyên bản chữ Hán của tác giả, phần chữ Hán được viết lại bởi người dịch,  và bản dịch  văn xuôi. Hẳn rằng những ai có  được bản dịch Lộc Minh Đình Thi Thảo trong tay đều sẽ không thể phủ nhận đây  là công trình dịch thuật văn học quý báu với tính khoa học rất cao.  Điều thú vị khác cần nói đến  trong bản dịch này là  nhiều bài thơ nổi tiếng của  tác giả Đường thi trong nền  văn học Trung Quốc như Lý Bạch, Đỗ Phủ, Bạch Cư Dị, Thôi Hiệu, Vương Duy…đều được Vinh dịch kèm  trong phần chú thích. (Người viết bài này rất tâm đắc gọi đây là công trình 2 trong 1 ( cuốn )  hoặc 7 trong 1 ( trang ). ) Như vậy ngoài việc dịch LMĐTT, dịch thơ Đường cũng  trở thành đam mê của anh; nhờ đó anh đã hoàn thành một tuyển tập nhỏ gồm 50 bài thơ Đường chọn lọc với chủ đề về tình quê và tình bạn.


Việc dịch LMĐTT đem lại hứng thú cho anh, ngoài ra còn đem đến với anh những cộng sự đắc lực và cả tri âm. Đó là người bạn đời của anh, là các con anh. Họ không những động viên khích lệ tinh thần anh mà còn góp sức với anh một cách cụ thể. Và đó là Hoài Hương, cô gái Đà Lạt trẻ tuổi nhưng giỏi giang, là tiến sĩ Thái Kim Lan – đồng hương Xuân Hòa; người rất yêu Huế và đã  góp phần giới thiệu nghệ thuật tuồng Huế đến với thế giới qua vở Đông Lộ Địch ( cũng của Ưng Bình Thúc Giạ Thị ). Họ tiếp thêm cho anh niềm hứng thú, sự hăng say trong công việc, từ đó anh tham gia nhóm biên soạn bộ Tự điển chữ Nôm trích dẫn (TĐCNTD) (gồm Nguyễn Hữu Vinh, Đặng Thế Kiệt, Nguyễn Doãn Vượng, Lê văn Đặng, Nguyễn văn Sâm, Nguyễn Ngọc Bích và Trần Uyên Thi ) nhằm mục đích giúp các thế hệ  người Việt có điều kiện nghiên cứu, chuyển sang quốc ngữ các tác phẩm văn học Việt Nam viết bằng chữ Nôm, hiện đang tản mát hoặc được xếp kỹ trong các thư viện trên thế giới. Cuốn tự điển chữ Nôm này vừa được Institute of  Vietnamese Studies xuất bản và ra mắt tại California vào đầu tháng 4, tại Paris trong tháng 5, 2009 vừa qua.

Cũng như LMĐTT, TĐCNTD được soạn thảo công phu. Ngoài phần chữ Nôm (đã từng xuất hiện trong các tác phẩm văn học viết bằng chữ Nôm như Hồng Đức quốc âm thi tâp, truyện Kiều hay Chinh phụ ngâm, Cung oán ngâm khúc…), phiên âm, còn  có thêm phần trích dẫn có chữ Nôm với từng từ loại khác nhau (vì vậy mà có tên TĐCNTD). Vẫn thế, suốt đêm sau giờ làm việc anh lại miệt mài. Thỉnh thoảng – cũng như trước đây với thơ Đường hoặc LMĐTT – theo đề nghị của tôi anh email giới thiệu   vài trang anh đang chịu trách nhiệm khiến tôi vô cùng cảm phục.

Ngoài các công trình lớn trên, anh còn tham gia giới thiệu chùa Huế trên tạp chí Nhớ Huế hoặc các website của Phật giáo và cùng nhiều người khác viết sách bút ký “Sông Hương ngoài biên giới”.

Có thể nói trái –  tim –  mười – tám – tuổi trong người đàn ông sinh 1955 Hữu Vinh đang đập mạnh mẽ chuyển  giòng máu văn hóa, văn học Việt, ngôn ngữ Việt đến với người Việt trong nước cũng như ở hải ngoại và hòa vào thế giới. Cầm gươm cầm súng chống lại ngoại xâm là yêu nước. Góp phần tỏa rạng  nét đẹp trí tuệ, tâm hồn Việt, văn hóa Việt cũng là yêu nước vậy.

Không ít người tự chia đời mình thành nhiều mốc tính theo tuổi tác hoặc thành bại, Hữu Vinh – không chia mà ngẫu nhiên có ba lần mười tám: xa xứ khi vừa qua tuổi mười tám, mười tám năm học tập; định danh trên đất người để rồi lần đầu tiên về thăm mạ và  đến nay là mười tám năm sau ngày sum họp ấy anh hướng về quê nhà bằng công việc của một con ong cần mẫn trong vườn hoa Hán Nôm. Có thể nói ba mốc mười tám này đối với anh tràn đầy ý nghĩa. Thời gian chất chồng lên mỗi người bao nỗi khiến nguời vui thì ít kẻ buồn lo lại nhiều, nhất là với những ai không may mắn được sống trên chính quê hương mình. Nhưng  với “kẻ lưu đày” Hữu Vinh- người đang “đốt” ngày tháng được nhân lên bằng niềm  thương mạ nhớ quê  thành nguồn năng lượng mạnh mẽ, vô hạn để đọc và biên khảo các thư tịch Việt cổ – thời gian sẽ là người ủng hộ tích cực cho các công trình đang dang dở. Hy vọng rằng anh sẽ tiếp tục với Việt Sử lược và An Nam Chí Lược để giới thiệu một cách hoàn chỉnh hai bộ sách quý giá này và nhiều nhiều bộ sách giá trị khác nữa đang tàng ẩn xứ người.

(Tặng N.H Vinh)
….
Bận lòng chi gặp gỡ chia ly
Hoa của đời hãy nâng niu gìn giữ
Băn khoăn chi muôn trùng cách trở
Trái đất luôn là một chấm tròn

Xin hãy nói thoả thuê tiếng mẹ
Kho ngôn từ giàu có vẫn ắp đầy
Bến nước hàng cau, ngõ nhà người ấy
Tiếng chuông chùa ướt đẫm ánh trăng.

Xin hãy nghe thoả thuê giọng Huế
Răng rứa mô ri ríu rít dễ thương
Đơn độc xứ người có ai thỏ thẻ
Để dịu lòng , để vươn dậy , bâng khuâng…

(BMT, 7- 2009)
Tôn Nữ Ngọc Hoa

ĐCN: Bài này đã đăng ở yahoovanhoaviet.com và tạp chí Sông Hương

Tách trà

Nan-in, một thiền sư thời Minh Trị Thiên Hoàng (1868-1912), tiếp một giáo sư đại học đến để hỏi về Thiền.

Nan-in rót trà. Thiền sư rót đầy tách của giáo sư, và cứ tiếp tục rót.

Vị giáo sư nhìn trà tràn ra ngoài cho đến lúc ông không nhịn được nữa, “Tràn ra ngoài rồi, không thêm được nữa!”

“Như là tách trà này,” Nan-in nói, “ông đầy ý kiến và phỏng đoán. Làm sao tôi có thể chỉ Thiền cho ông nếu ông không đổ sạch tách của ông trước?”

Bình

Câu chuyện này không nhất thiết chỉ đúng cho học Thiền. Muốn tìm hiểu bất kỳ điều gì ờ đời–một tôn giáo, một người, một nhóm người, một nền văn hóa, một dân tộc, một lịch sử, một vụ kiện, v.v… chúng ta phải đổ sạch tách thành kiến, giả định, phỏng đoán và kết luận trong đầu–một cái tách trống rỗng, một tờ giấy trắng tinh–thì chúng ta mới có thể học hỏi được.

Bạn đang bắt đầu vào cuộc hành trình qua 101 Truyện Thiền để tìm hiểu Thiền là gì. Đây là truyện đầu tiên. Bạn cần đổ sạch tách của bạn, để bước vào và đi qua cuộc hành trình này.

Bạn đã nghe, đọc, biết và hiểu gì về Thiền trước kia? Xin bạn đổ sạch. Để tâm và trí trống rỗng cho cuộc hành trình.

Tâm rỗng lặng, nhớ nhé.

(Trần Đình Hoành dịch và bình)

A Cup of Tea

Nan-in, a Japanese master during the Meiji era (1868-1912), received a university professor who came to inquire about Zen.

Nan-in served tea. He poured his visitor’s cup full, and then kept on pouring.

The professor watched the overflow until he no longer could restrain himself. “It is overfull. No more will go in!”

“Like this cup,” Nan-in said, “you are full of your own opinions and speculations. How can I show you Zen unless you first empty your cup?”

#1

Bạn Biết Giá Trị Của Mình

Những thách đố của cuộc đời không phải để làm bạn tê liệt, mà để giúp bạn khám phá ra mình là ai.

Life’s challenges are not supposed to paralyze you, they’re supposed to help you discover who you are.
~Bernice Johnson Reagon

Chỉ có một góc vũ trụ bạn có thể chắc chắn cải thiện được, đó là cái tôi của chính bạn

There’s only one corner of the universe you can be certain of improving, and that’s your own self.
~Aldous Huxley

Để đạt được bất cứ thứ gì trong đời, bạn cần biết khả năng và giá trị của chính mình.

Biết mình có nghĩa là bạn biết rằng mình xứng đáng được đối xử một cách bình đẳng, rằng bạn xứng đáng hưởng thụ một số quyền sống, trong đó quyền khẳng định và thể hiện năng lực và giá trị của mình với tư cách con người.

Cái tôi giá trị của bạn không biến mất bởi vì bạn thất bại hay phạm sai lầm, bị bệnh tật, hoặc khiếm khuyết về hình hài thể xác. Có ai không biết: “Nhân vô thập toàn”. Hơn nữa, chúng ta cũng biết “Sai lầm là thuộc tính của con người”. Do đó không phải vì mình sai lầm hay thất bại, mà giá trị con nguời mờ nhạt hay nhân cách kém đi. Còn bệnh tật là điều ta không thể tránh, nhất là những bệnh bẩm sinh hay do môi trường sống. Thực đáng buồn, có nhiều bạn thiếu tự tin đến thành tự ti chỉ vì một trong những lý do này. Trong khi đó tự thân bạn có thể xây nên nhiều thứ, trong đó có ngôi nhà hạnh phúc cho chính bạn.

BẠN NHẬN THỨC GIÁ TRỊ CỦA MÌNH NHƯ THẾ NÀO?

Nhiều người đi qua gần cả cuộc đời mà không nhận thức được hết giá trị của mình, chỉ vì họ không tin vào bản thân hay giá trị đích thực của họ. Họ không nghĩ rằng bản thân họ có nhiều tiềm năng chưa được phát hiện và khai thác. Dù chúng ta ai cũng cần sự động viên, tán thành, nhưng chúng ta luôn cần đến một chút tự tin.

Một số người thường quay sang trông chờ người khác, mong mỏi từng chút thừa nhận của người khác vào năng lực mình, như trẻ con trông mong từng viên kẹo, thay vì tự tin vào cái tôi độc đáo của mình. Họ chẳng dám bắt đầu cái gì với suy nghĩ ”Người ta giỏi quá! Mình chẳng là cái gì! Sao mình có thể làm đuợc chứ!” và nhiều lý do khác nữa …

Để nhận thức được giá trị của mình bạn có thể có nhiều cách:

1/ Một cách thông thường là tự lập một bản kê tất cả những tính cách chủ đạo của mình: Hay lẫn chưa hay, tốt và không tốt. Bằng sự trung thực, chính xác nhất, hãy định giá chúng theo thứ tự tốt nhất từ 1 đến 10. Bằng cách này bạn biết đuợc cách bạn nhìn nhận về mình và “hiểu” bản thân.

Quả thực, lắm khi chúng ta có thể là kẻ thù tệ nhất của chính ta khi sa vào một trong hai đối cực: Bằng sự ngạo mạn tự tôn luôn nghĩ về cái tôi của mình quá lớn, hay ngược lại chúng ta lại tự ti, thiếu niềm tin vào bản thân, run sợ trước những việc mới lạ và có vẻ quan trọng hơn những chuyện ta vẫn thường làm.

Trước hết, bạn hãy nghĩ rằng người ta làm đuợc, sao ta không thử một lần. Và sau một lần không thành công, tại sao không thử thêm lần nữa? Bằng cách này, nhiều người kể cả những người khuyết tật đã chiến thắng được mặc cảm về sự khiếm khuyết và làm được một số việc đáng ngạc nhiên. Bạn đã từng xem một cuộc thi Olympic của những vận động viên khuyết tật? Có phải họ cần thành tích, hay họ muốn khẳng định nỗ lực và năng lực phi thường của con người vượt qua sự bất hạnh?

Chắc các bạn còn nhớ câu chuyện về Thủy Tiên, cô gái bước ra từ lu nuớc, ca sĩ khuyết tật và bài học thành công của cô?Từ những nỗi đau về thân phận, mặc cảm về tật nguyền, cô đã làm được điều kỳ diệu là trở thành ca sĩ được yêu mến với nhạc Trịnh trong và ngoài nước. Sau 10 lần phẫu thuật môi, tiếng nói của Thủy Tiên ngọng nghịu, nhưng cô đã kiên trì luyện tập ngót hai năm trời, cúi đầu vào lu đựng nước tập phát âm cho tròn tiếng. Thay vì khóc thương tủi hờn cho số phận, cô gục đầu và hát với cái lu. Rồi cuối cùng cô đã có thể quên đi những nét khuyết trên khuôn mặt mình đã có thể cất tiếng hát ngọt ngào những bản tình ca bất hủ của Trịnh Công Sơn. Lần đầu tiên khi đuợc xem Thủy Tiên hát với xúc cảm dâng tràn bài “Xin Cho Tôi”, được thấy khuôn mặt mà cô cho là không tòan vẹn của mình, tôi lặng người đi xúc động. Đó là vì trước đó tôi đã đọc những bài báo viết về Thủy Tiên như tâm sự của cô sau đây:

Tôi sinh ra bình thường như bao ngưòi khác nhưng thật không may đến năm 4 tuổi tôi mắc phải căn bệnh Sỹ Tổ Mả, sau10 lần phẫu thuật gương mặt của tôi không tròn vẹn, tôi không còn nói được nên đã từng phải chui đầu vào lu nước để luyện giọng, mặc cảm và đau đớn, đã có một thời gian dài tôi không dám bước ra ngoài đường, khi trở thành thiếu nữ những lúc đi trên đường nghe có giọng “trai trẻ” gọi sau lưng tôi không dám quay lại chào hỏi, cứ giả vờ như khiếm thính….Khi đi xin việc thì rất rụt rè, tự ti, ngoài việc lo cho bản thân tôi còn phải thay mẹ lo cho đứa em ăn học đã có lúc tôi cảm thấy bế tắc muốn tự vẫn…

Nhưng chính trong những lúc khó khăn, tuyệt vọng ấy tôi đã có những người bạn quá chân thành ở cạnh bên, luôn là nguồn động viên chia sẻ, hỗ trợ để tôi tự tin bước lên phía trước. Tôi hát thành công nhạc Trịnh không chỉ dựa vào niềm đam mê mà phụ thuộc rất lớn và những lời khích lệ động viên từ bạn bè, từ sự cổ vũ và tình cảm thân thương mà khán giả dành cho…”

Thủy Tiên kết luận:

Tuy nhiên, sau những đau đớn và mất mát đó tôi thấu nghiệm được rằng: “Khi Chúa đóng cánh cửa này, Chúa sẽ mở cho ta cánh cửa khác”. Đời cướp đi của ta một cơ hội này sẽ cho ta một cơ hội khác lớn hơn, hãy bình thản cảm ơn đời và hãy đi tìm, đón nhận những điều kỳ diệu mới mẻ mà cuộc đời trao tặng cho bạn”.

2/ Một cách rất có ích nữa là hỏi một số bạn thân mà ta biết là trung thực và sẽ cho ta ý kiến khách quan với mục đích xây dựng và giúp đỡ ta. Bạn hữu, người thân cũng là nguồn lực, nguồn động viên cho ta niềm tin để thử sức và nỗ lực với quyết tâm cao.

Đây cũng chính là một trong những cái gọi là Vốn Xã Hội được trình bày trong bài viết của Khánh Hòa. Thủy Tiên cũng không phải là ngọai lệ về mặt này. Cô đã khẳng định giá trị của nhân tố bạn hữu, một nguồn vốn xã hội, và sức mạnh của tình yêu thương cô nhận từ những người bạn đồng cảm.

3/ Bạn cũng có thể nhận ra giá trị bản thân mình bằng cách bắt đầu một kế họach với nỗ lực cao, và nhận được những nhận xét đánh giá tích cực từ những người có liên quan về các đặc điểm, tính cách cũng như cách làm của bạn thể hiện qua công việc đó.

Hãy tham gia một hội thể thao, một công tác tình nguyện hay từ thiện, giúp người hàng xóm, hay một người nào khó khăn tại cơ quan, nơi làm việc…

Một điều quan trọng nữa là bạn phải khắc phục nỗi sợ và mặc cảm tự ti, không dám khẳng định mình trong một tập thể. Hãy nhớ rằng bạn là chính mình trong sự độc lập và độc đáo. Bạn phải tự nhủ với mình như câu thần chú: Ta không tầm thường hay kém cỏi, ta không thua kém họ về những ý tưởng, cách làm. Vậy thì đứng lên đi, nở một nụ cười tươi với mọi người và mạnh dạn nói ra suy nghĩ, ý kiến của mình một cách rõ ràng, không e dè hay lắp bắp. Tại sao bạn không nghĩ rằng bạn có ý tưởng hay? phải chăng bước đầu tiên và thấp nhất nhưng rất quan trọng với mỗi người là tự tin, đuợc nêu trong bài Các mốc thang tư duy tích cực. Chỉ ở cấp độ này thôi, bạn đã có thể thành công, và tạo được bao điều hay rồi, so với ngồi chờ người khác làm thay cho bạn.

Mong rằng những điều gợi ý trên có thể giúp bạn nhận ra mình có thể nâng cao giá trị và niềm tin vào bản thân bằng cách tự thúc đẩy mình hay bằng cách tranh thủ ”vốn xã hội” của mình.

Bạn hòan toàn có thể làm như một vài người bạn của chúng ta đã tự khẳng định giá trị bản thân mình khi bước chân vào khu vườn của tư duy tích cực và cảm nhận. Họ không còn tự ti. Họ nhận ra vấn đề của mình và rồi tự điều chỉnh. Họ có dũng khí bắt đầu, chạy, rồi bằng những bước nhảy dài, họ đã lấy đà và đã bắt kịp những người khác. Bây giờ họ đang dạo bước trong khu vườn vui và chia sẻ với những người khác về tư duy tích cực, lạc quan yêu đời.

Thế nên, các bạn hãy viết đi để chia sẻ với những người khác. Bạn hòan tòan có thể làm rất tốt. Bạn Độc Đáo Thực và trải nghiệm của bạn cũng độc đáo.

Bạn hãy nghĩ xem mình sẽ làm gì và có thể nói gì với một người bạn rất thân đang có những trải nghiệm tương tự hay đã thành công?

Bạn sẽ nói gì với người đó đây? Chỗ của họ trong cuộc đời của bạn vô cùng quí giá. Bạn có vui và tự tin hơn không khi biết chắc rằng vai trò của bạn trong cuộc đời của họ cũng hệt như thế?

Thân ái chúc các bạn tràn đầy niềm vui bắt đầu mỗi ngày với tư duy tích cực.

Huỳnh Huệ

Thứ năm, 10 tháng 12 năm 2009

Bài hôm nay

Những khả năng siêu phàm của con người , Văn Hóa, Video, anh Trần Đình Hoành.

Nhận và cho , Danh Ngôn, song ngữ, chị Bằng Lăng Tím.

Thất bại là … , Danh Ngôn, song ngữ, chị Dạ Uyên.

Lãnh đạo, Danh Ngôn, song ngữ, anh Phan Thế Danh.

Rừng – Trường ca Vỡ Ra Mưa Ấm, Thơ, anh Lê Vĩnh Tài.

Thơ tặng Đọt Chuối Non, Thơ, anh Văn Thanh.

Trường thiên A1 Sử Ký – Hồi 10 – Dân xóm liều, Teen Talk series, chị Nguyễn Thu Thảo.

Con trai của rừng Xa Nu , Văn, Văn Hóa, chị Linh Nga Niê Kdăm.

Không có gì là rác cả, Trà Đàm, Thiền, Ẩn Danh.

Nghệ sĩ trên sân khấu đời, Trà Đàm, anh Trần Đình Hoành.
.

Tin sáng quốc tế, anh Nguyễn Minh Hiển tóm tắt và nối links.

Dân Indonesia biểu tình chống tham nhũng – Ngày 9-12, hàng ngàn người Indonesia, trong đó có nhiều sinh viên, đã xuống đường biểu tình trên cả nước, yêu cầu chính phủ hành động chấm dứt tình trạng tham nhũng phổ biến trong giới chính trị gia, cảnh sát và quan chức nhà nước.

Trung Quốc tử hình cựu lãnh đạo chứng khoán – Yang Yanming, một cựu lãnh đạo công ty chứng khoán Trung Quốc, vừa bị thi hành án tử hình ngày 8-12, trở thành trường hợp đầu tiên bị xử tử trong lĩnh vực chứng khoán do lừa đảo.

Obama không “né” cuộc chiến Afghanistan khi nhận Nobel Hòa bình – Nhà Trắng cho hay Tổng thống Mỹ Barack Obama sẽ không né tránh đề cập đến Afghanistan và quyết định gửi thêm binh sỹ tới vùng chiến này khi ông nhận giải Nobel Hòa bình vào thứ năm này.

Australia từ chối cấp thị thực cho 5 họa sỹ Triều Tiên – Bộ Ngoại giao Australia cho hay họ đã cấm 5 họa sỹ Triều Tiên vào nước này để tham gia trưng bày các tác phẩm của họ tại một cuộc triển lãm đặc biệt ở Brisbane. Động thái đã khiến giới nghệ thuật lên tiếng phản đối.

Ấn Độ: một phụ nữ trẻ bắt cóc 6 bé sơ sinh – Một phụ nữ Ấn Độ đã bắt cóc sáu bé trai sơ sinh và giả vờ như đó là con ruột của mình. Sự việc chỉ được phát hiện mới đây sau khi nhiều bé bị bỏ rơi do bị bệnh và một bé đã tử vong.

2000-2009: thập kỷ nóng nhất – Quãng thời gian 10 năm từ năm 2000 đến 2009 là thập kỷ nóng nhất kể từ khi giới khoa học bắt đầu đo nhiệt độ Trái đất vào năm 1850, theo khảo sát của Tổ chức Khí tượng thế giới (WMO).

Philippines thiếu hụt nguồn cung cấp gạo – Philippines, quốc gia nhập khẩu gạo lớn nhất thế giới, đang đối mặt với tình cảnh thiếu hụt nguồn cung và giá nhập khẩu gạo tăng tới 30% so với tháng trước.

Hội nghị Copenhagen trục trặc vì dự thảo cuối cùng – Hội nghị khí hậu ở Copenhagen lại gặp trở ngại mới trong ngày họp hôm qua khi các nước đang phát triển, các nhóm vì môi trường và các nhà hoạt động cứu trợ lên tiếng chỉ trích dự thảo tuyên bố do nước chủ nhà Đan Mạch đề xuất.

Campuchia phạt 7 năm tù kỹ sư Thái vì do thám Thaksin – Một kỹ sư người Thái đã bị Campuchia phạt 7 năm tù vì do thám cựu thủ tướng Thái Lan Thaksin Shinawatra khi ông tới thăm Campuchia hồi tháng trước.

“…là con voi nếu so với mức 2005, nhưng hóa ra là con chuột so với mức 1990” – Báo La Stampa mô tả mức cắt giảm 17% lượng khí C02 mà Mỹ hứa hẹn trước hội nghị Copenhagen qua biểu đồ được trình bày tại trụ sở Liên minh châu Âu ở Brussels (Bỉ).

Tin vắn – Anh. Các cuộc thăm dò cho thấy Công Đảng của Thủ tướng Gordon Brown đã rút ngắn khoảng cách so với Đảng Bảo thủ đối lập xuống còn 8 điểm trước cuộc tổng tuyển cử sẽ diễn ra tháng 6 năm tới.

Mùa đông nóng – Đan Mạch đang trong mùa đông nhưng không khí thủ đô Copenhagen nóng lên mỗi ngày, theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, với bầu không khí khẩn trương của Hội nghị thượng đỉnh về biến đổi khí hậu, gọi tắt là COP 15.
.

Tin sáng quốc nội , anh Nguyễn Minh Hiển tóm tắt và nối links.

Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết bắt đầu chuyến thăm CH Italia – Chiều 9.12, Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết cùng đoàn đại biểu cấp cao VN đã tới thủ đô Roma, bắt đầu chuyến thăm cấp Nhà nước CH Italia.

ĐBSCL: sương mù dày đặc – Rạng sáng 9-12, sương mù xuất hiện dày đặc phủ trùm lên các tỉnh ĐBSCL. Đường bộ, dưới sông, trên ruộng lúa… đều trắng xóa sương mù.

1,2 triệu USD hỗ trợ cấp nước, vệ sinh môi trường ba nước Đông Dương – Đó là số tiền do Ngân hàng Phát triển châu Á (ADB) hỗ trợ kỹ thuật dự án cấp nước và vệ sinh môi trường cho 9 đô thị của ba nước nằm ở tiếu vùng sông Mekong Việt Nam, Lào, Campuchia.

Hơn 13 triệu euro cải thiện môi trường sống ở Ninh Thuận – Tin từ Sở Kế họach – đầu tư Ninh Thuận hôm 8-12 cho biết dự án cải thiện môi trường sống và phát triển kinh tế xã hội của tỉnh đã được Bộ Kế họach – đầu tư và vương quốc Bỉ ký kết, với tổng vốn lên đến 13,07 triệu euro.

Luật sư VN phải đủ sức tranh tụng với nước ngoài – (Hà Nội) – Xây dựng, phát triển đội ngũ luật sư đáp ứng yêu cầu về số lượng, mạnh về chất lượng, đủ sức tranh tụng với nước ngoài. Đó là mong mỏi của Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng tại cuộc tọa đàm với đại diện luật sư VN tổ chức ngày 8-12.

Quảng Nam thiếu bác sĩ – (Quảng Nam) – Tiến sĩ Phạm Nguyễn Cẩm Thạch – giám đốc Sở Y tế tỉnh Quảng Nam – cho biết từ năm 2005 đến nay, ngành y tế Quảng Nam đã có 44 cán bộ y tế bỏ nhiệm sở không lý do, phần lớn có trình độ đại học và sau đại học. Trong đó, Bệnh viện Đa khoa khu vực Quảng Nam có 19 người bỏ việc…

Tài trợ 750.000 USD cho sáng kiến cải thiện môi trường đô thị – Đây là số tiền được trích từ chương trình “Những sáng kiến vì thành phố xanh – sạch – đẹp” do Chính phủ tài trợ nhờ vào khoản tín dụng từ Hiệp hội Phát triển quốc tế (Ngân hàng Thế giới) và khoản viện trợ không hoàn lại từ Chính phủ Nhật Bản tặng từ 1.000-10.000 USD cho mỗi sáng kiến mang lại hiệu quả thiết thực tại ba thành phố Quy Nhơn (Bình Định), Đồng Hới (Quảng Bình) và Nha Trang (Khánh Hòa).

Biến xe thồ của lâm tặc thành xe chống cháy rừng – (Bình Phước) – Ông Nguyễn Văn Ách – hạt trưởng Hạt Kiểm lâm huyện Bù Đốp (Bình Phước) – cho hay đơn vị đã nghiên cứu, cải tiến thành công chiếc xe đạp thồ tịch thu của lâm tặc thành phương tiện chữa cháy di động hữu hiệu.

Ấn tượng sắc màu Chămpa – SEA Games 25 đã chính thức khai mạc tối 9/12, tại SVĐ Quốc gia Lào. Buổi lễ đặc biệt gây ấn tượng với hình ảnh vị thần cưỡi voi châm đuốc và màn múa truyền thống rộn ràng trên nền nhạc mô phỏng thanh âm hoang dã của núi rừng đất nước Triệu Voi.

Ga Đà Nẵng: còn hơn 70% vé tàu Tết – Sau 9 ngày bán vé tàu tết từ Đà Nẵng đi suốt Hà Nội, TP.HCM trước và sau tết, đến ngày 9-12 ga Đà Nẵng vẫn còn lượng vé tàu dồi dào, hơn 70%.

Hiệp sĩ bắt liên tục ba vụ cướp – Sáng 9-12, các “hiệp sĩ đất gốm” Bình Dương đã theo dõi và bắt nóng Nguyễn Xuân Thìn (30 tuổi, Nghệ An), đối tượng ăn cắp xe máy tại trung tâm thị xã Thủ Dầu Một, giao Công an phường Phú Hòa xử lý. Đây là vụ cướp thứ ba được bắt nóng trong vòng 17 giờ.

Việt Nam tổ chức hội nghị nữ giới Phật giáo thế giới – (TP.HCM) – Ngày 8-12 tại TP.HCM, Phân ban đặc trách ni giới trung ương cùng các đơn vị của Giáo hội Phật giáo VN tổ chức họp báo về việc tổ chức hội nghị nữ giới Phật giáo thế giới lần thứ 11 tại VN.

Gia đình sáng lập Wal-Mart giàu nhất Mỹ – Những gia đình giàu nhất Mỹ bao gồm những “đại gia” trong lĩnh vực ngân hàng, truyền thông và bán lẻ.

Hỗ trợ ngành da giày xây dựng thương hiệu – Dự án hỗ trợ thương mại đa biên giai đoạn 3 (EU-VN MUTRAP 3) vừa đưa vào hoạt động dự án “Đổi mới và thương hiệu: công cụ cạnh tranh trên thị trường toàn cầu” cho ngành da giày với ngân sách gần 250.000 euro.

Đặc sản VN làm tại… Trung Quốc – Giá các loại mứt trái cây, trái cây sấy khô, xí muội… trong nước sản xuất luôn cao hơn hàng Trung Quốc nhưng vẫn được người tiêu dùng chọn mua. Từ đó đã hình thành công nghệ “thay tên đổi họ” cho hàng ngoại để móc túi người tiêu dùng.

Bớt tiền vay, xài tiền túi – Không còn chào mời, quảng bá, các ngân hàng (NH) đang dần thu hẹp đối tượng, nâng cao điều kiện, rút ngắn thời gian cho vay đối với các trường hợp mua bất động sản, chứng khoán.

Giá vàng, chứng khoán cùng rơi thẳng đứng – Đêm 8-12 giá vàng thế giới đã bất ngờ đứt phanh ở ngưỡng 1.163 USD/ ounce và trượt dài, lúc thấp nhất sáng nay chỉ còn 1.126 USD/ ounce. Giá vàng trong nước sáng 9-12 mở cửa ở 27,8 triệu đồng/ lượng nhưng đến 10g tăng lên 27,82 triệu đồng/ lượng.

Xây nhà máy xử lý chất thải nix – (Khánh Hòa) – Sáng 8-12, ban quản lý Khu kinh tế Vân Phong và Công ty CP Khoáng sản luyện kim Hà Nội (chủ đầu tư) đã tổ chức khởi công xây dựng Nhà máy xử lý chất thải nix Ninh Thủy tại thôn Mỹ Á (xã Ninh Thủy, Ninh Hòa).

Phấn đấu xuất khẩu cá tra đạt 3 tỉ USD – (Hà Nội) – Thủ tướng Chính phủ đã ký quyết định phê duyệt đề án phát triển sản xuất và tiêu thụ cá tra vùng ĐBSCL đến năm 2020.

Trúng thầu tiếp 300.000 tấn gạo xuất sang Philippines – (TP.HCM) – Theo Hiệp hội Lương thực VN, ba gói thầu của VN đã nằm trong danh sách năm gói thầu bỏ giá thấp nhất cung cấp 600.000 tấn gạo cho Chính phủ Philippines trong đợt mở thầu sáng 8-12.

Cần phát triển du lịch kết hợp trồng rừng, nuôi tôm – (Cà Mau) – Ngày 8-12, trong ngày làm việc đầu tiên tại Cà Mau, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Phú Trọng đã đến thăm xã Đất Mũi (huyện Ngọc Hiển) – nơi vừa được UNESCO công nhận khu dự trữ sinh quyển thế giới.

Quá nhiều sức ép từ bệnh thành tích – Dù với lý do gì, việc áp dụng những hình phạt phản sư phạm đều không thể chấp nhận. Tuy nhiên, các chuyên gia, các nhà quản lý và hàng trăm bạn đọc đã email về Tuổi Trẻ thống nhất rằng giáo viên cũng đang chịu nhiều áp lực nặng nề, trong đó có áp lực không nhỏ từ bệnh thành tích.

Cần Thơ sẽ có thêm nhiều trường quốc tế – Phó chủ tịch thường trực UBND TP Cần Thơ cho biết thành phố đang tiến hành lập các thủ tục đề nghị Thủ tướng Chính phủ cho chuyển Trung tâm Đại học (ĐH) tại chức Cần Thơ thành trường ĐH Kỹ thuật – Công nghệ và xây dựng – trường ĐH đẳng cấp quốc tế tại Cần Thơ.

Giáo viên phải tự làm đồ dùng dạy học – Thiết bị dạy học được cấp theo danh mục hiện nay chỉ đáp ứng tối thiểu nhu cầu dạy học. Để mỗi giờ lên lớp hiệu quả hơn, giáo viên phải xoay xở tự làm đồ dùng dạy học (ĐDDH) trong quỹ thời gian và kinh phí eo hẹp của mình.

Năm 2010: ban hành “Bộ chuẩn phát triển trẻ 5 tuổi” – Ngày 7 và 8-12 tại TP.HCM, Vụ Giáo dục mầm non (Bộ GD-ĐT) đã tổ chức hội thảo góp ý về “Bộ chuẩn phát triển trẻ 5 tuổi” với sự tham dự của cán bộ quản lý, giáo viên mầm non các tỉnh, thành khu vực phía Nam.

Bão qua, hàng cứu trợ khẩn cấp vẫn… nằm kho – Thông tin trên được đưa ra tại Hội nghị tổng kết thường niên 2009 của nhóm Điều phối chương trình giáo dục do Bộ GD-ĐT và Liên Hợp Quốc (Unicef) tại Việt Nam sáng nay 09/12 tại Hà Nội.

10 bí quyết thành công cho sinh viên kỹ thuật – Làm thế nào để các sinh viên ngành kỹ thuật có thể thúc đẩy mình trên con đường đạt được thành công trong sự nghiệp? Dưới đây là 10 lời khuyên quý báu dành cho những sinh viên kỹ thuật muốn thăng tiến trong nghề nghiệp và vươn tới vị trí lãnh đạo.

Kiểm định chương trình đào tạo theo chuẩn ASEAN – Từ ngày 6 đến 9-12, đoàn chuyên gia đánh giá ngoài của mạng lưới các trường ĐH Đông Nam Á (viết tắt là AUN) đã tiến hành kiểm định chất lượng chương trình đào tạo cử nhân ngành công nghệ thông tin của Trường ĐH Công nghệ (ĐH Quốc gia Hà Nội).

Tổ chức Ngày hội học sinh THPT – Chiều 8-12, Thành đoàn TP.HCM tổ chức họp báo giới thiệu Ngày hội học sinh trung học phổ thông lần 2-2009.

Lê Quang Liêm bảo vệ thành công chức vô địch – Sau một tuần thi đấu, giải cờ vua Dragon Capital Việt Nam mở rộng lần 2-2009 đã kết thúc vào ngày 8-12 tại TPHCM với chức vô địch thuộc về kỳ thủ chủ nhà Lê Quang Liêm.

Taekwondo đem về 2 HCV đầu tiên cho Việt Nam – Chiều nay (9.12), VN đã đoạt thêm một HCV ở nội dung quyền đôi nam nữ môn taekwondo. Trước đó, các VĐV taekwondo cũng đã đem về 1 chiếc HCV cho VN ở nội dung quyền đồng đội 3 người (nam).

2.500 “Nhà nhân ái” tặng hộ nghèo – Chiều qua tại Hà Nội, T.Ư Hội LHTN VN, Ngân hàng Thương mại cổ phần Sài Gòn – SCB, Ban Từ thiện xã hội T.Ư Giáo hội Phật giáo VN tổ chức ký cam kết đồng hành, triển khai đề án: Chương trình xây dựng 2.500 “Nhà nhân ái” cho các hộ nghèo trên cả nước giai đoạn 2009 – 2010.

Đi lên từ con số 0 – Tự học, làm nhiều nghề như thiết kế website, phụ trách truyền thông và online marketing, rồi thành Giám đốc điều hành mảng digital cho Tập đoàn Ringier của Thụy Sĩ, có thể nói Nguyễn Ngọc Hiếu đã thành công dù chưa từng tốt nghiệp đại học.

Nhà vật lý người Việt thành đạt ở Nhật Bản – Có một vị tiến sĩ người Việt Nam làm việc hơn 10 năm nay tại Viện nghiên cứu Riken (Nhật Bản). Công việc của anh là nghiên cứu cấu trúc hạt nhân nguyên tử. Ngoài đam mê khoa học, anh còn là một họa sĩ nổi tiếng và gặt hái nhiều giải thưởng hội họa.

“Tôi chưa thấy lý do nào để ngừng việc táy máy của mình” – Đó là sự “táy máy” về khoa học của Tiến sĩ sinh học Đậu Hùng Anh. Anh chia sẻ rằng, chưa có lý do nào để anh ngừng “táy máy về khoa học, và đến lúc không nghĩ được cái gì nữa, anh sẽ tìm việc khác và viết sách.

Kỹ năng thực hành xã hội cho SV: Cứ tìm, cứ học, cứ thử, sẽ có – Buổi tọa đàm bắt đầu từ 8g30 sáng 9-12 và kéo dài hơn 30 phút so với kịch bản vì các diễn giả còn muốn tiếp tục chia sẻ và bạn trẻ còn rất nhiều điều muốn hỏi về kỹ năng thực hành xã hội cần thiết cho SV

Nhà thiếu nhi thu hút thiếu nhi – Các em thiếu nhi quận 1, TP.HCM từ nay sẽ đến nhà thiếu nhi nhiều hơn vì có quá nhiều hoạt động hấp dẫn đang diễn ra tại đây.

“Nhật ký yêu thương” tặng cô giáo Hân – Đoàn khoa ngữ văn Đại học Sư phạm TP.HCM cùng các sinh viên trong khoa vừa vào Bệnh viện Truyền máu – huyết học thăm cô giáo Nguyễn Thanh Kim Ngọc Hân (“Ngày cô không đến lớp”, Tuổi Trẻ 28-11).

Đoàn đại biểu Úc làm việc với Trung ưng Đoàn – Đoàn đại biểu Hội đồng giao lưu chính trị Úc (viết tắt APEC) vừa có buổi gặp gỡ với Trung ương Đoàn. Bí thư Trung ương Đoàn Nguyễn Hoàng Hiệp thay mặt ban bí thư tiếp đoàn.

Xứng danh bộ đội Cụ Hồ – Buổi tuyên dương gương điển hình “Thanh niên tiên tiến làm theo lời Bác” mới đây của Trường Sĩ quan lục quân 2 xuất hiện nhiều tấm gương đẹp. Nhiều cán bộ, chiến sĩ trong số đó là người dân tộc thiểu số.

Hà Tĩnh: cung cấp tài liệu về đạo sắc thời Lê – Ngày 9-12, ông Lê Xanh – công tác tại Trung tâm Bảo trợ tỉnh Hà Tĩnh – đã chuyển phòng quản lý di sản, Sở Văn hóa – thể thao & du lịch Hà Tĩnh bộ lý lịch trích ngang di tích nhà thờ Lê Đức Toàn (xã Yên Hồ, Đức Thọ, Hà Tĩnh), trong đó có 15 tấm hình chụp lại 15 đạo sắc quý thời nhà Lê.

Bí ẩn nhục thân các thiền sư – Kỳ 2: Nhục thân thiền sư Vũ Khắc Trường – Trong chùa còn có pho tượng cổ thứ hai: Thiền sư Vũ Khắc Trường – người trụ trì chùa Đậu kế tục ngay sau Vũ Khắc Minh, không có tài liệu nào nói đây là “chú, cháu” như một số báo đã đưa tin.

Dòng nhớ… đổi dòng – Vở kịch Dòng nhớ của nhóm Hạnh Thúy – Trung Dân không biết ra đời “nhằm ngày gì” mà cực khổ hết biết. Từ Công ty Sài Gòn Phẳng chuyển sang số 7 Trần Cao Vân, mới một suất bán vé đầy rạp tưởng đã yên thân, bây giờ lại phải chuyển về 5B (Nhà hát Sân khấu nhỏ TP.HCM).

Thích vẽ bằng… đuôi cọ – Họa sĩ thường vẽ bằng cọ hay dao, bay để quệt màu, nhưng với riêng họa sĩ trẻ Lã Huy thì có “thú độc” là thích trở ngược cọ để… vẽ. Thế nên, tranh của Lã Huy không lẫn vào đâu được với những xoắn, xoáy rất ngẫu hứng và cảm xúc của những vệt màu.

Xem phim miễn phí tại Liên hoan phim VN 16 – Trong các ngày diễn ra liên hoan phim VN 16 (từ 8 đến 12-12), khán giả TP.HCM sẽ có cơ hội được xem miễn phí các bộ phim VN đặc sắc tham dự liên hoan.

Khai hội Liên hoan phim 16 – Tối qua 8-12, tại Trung tâm hội nghị White Palace (TP.HCM), với khẩu hiệu “Vì một nền điện ảnh Việt Nam đổi mới và hội nhập”, Liên hoan phim Việt Nam lần thứ 16 đã khai mạc, tái ngộ với công chúng TP.HCM kể từ Liên hoan phim Việt Nam lần thứ 5 tổ chức năm 1983 tại thành phố mang tên Bác.

Đề nghị thành lập Hội Nghệ sĩ xiếc – Trong khuôn khổ Đại hội đại biểu toàn quốc Hội Nghệ sĩ sân khấu VN, chiều 8-12 các đại biểu đã có buổi tham luận sôi nổi về các vấn đề liên quan đến tình hình sân khấu VN hiện nay:

Thế giới hát vì nạn nhân HIV/AIDS – Ðúng 13g30 (giờ London) ngày 7-12-2009, hàng ngàn người tại hơn 200 quốc gia và vùng lãnh thổ đã cùng cất cao tiếng hát vì các nạn nhân HIV/AIDS ở châu Phi.
.

Lịch sự kiện văn hóa

Specula Spectacular – Phi Phi Oanh’s new Installation blew KVT away —– KVT bình luận về triển lãm sắp đặt của Phi Phi Oanh

The Fox and the Child – 11 Dec – Film night for the Kids —– 11/12 – L’Espace chiếu phim cho thiếu nhi ‘Con Cáo và cô Bé’

Green Generation Network – 07 Dec – Be aware and take green actions! —– 07/12 – Ra mắt website Thế hệ xanh Việt Nam- Hiểu và Hành động!

A Felix Mendelssohn Night – 11 Dec – Classical night at Trung Nguyen Creative House —– 11/12 – Đêm nhạc cổ điển tại Không gian Sáng tạo Trung Nguyên
.

Tin học tập – việc làm

IIE Vietnam news

American Center Hanoi Event news

Yale World Fellows Program, Deadline is January 15, 2010 – It’s once again the time of year when we look for candidates for the Yale World Fellows Program. Can you help us identify some outstanding Vietnamese applicants?

Học bổng smbc global foundation năm học 2009/10 – Viện Giáo dục Quốc tế (IIE) Việt Nam xin thông báo về việc tuyển chọn h ọc b ổng SMBC Global Foundation năm h ọc 2009/10.

Coffee chat session with Stanford Graduate School of Business (GSB)
As part of winter break traveling, our two GSB students (2nd year Alicia Jiao and 1st year T.J Berrings) will be hosting a coffee chat session with some prospective students in Hanoi, Vietnam.

Fujitsu Scholarship – The Fujitsu Asia Pacific Scholarship (Fujitsu Scholarship) Program, sponsored by Fujitsu Limited, provides financial assistance for postgraduate education and cross-cultural management training to participants from the Asia-Pacific region

.

Chứng khoán

* VNINDEX

* HNX

Giá vàng VN

Giá vàng Mỹ

Tỷ giá ngoại tệ

Thống kê kinh tế

Thời tiết hôm nay
.

Bài hôm trước >>>

Chúc các bạn một ngày tươi hồng !

:-) :-) :-) :-) :-) :-)

Đọt Chuối Non

Nhận và Cho


Cho và Nhận

Bạn có hai tay. Một tay nhận và một tay cho.
Đó là luật đời và cũng là cách sống
Những gì bạn nhận và những gì bạn cho một ngày nào đó phải cân bằng

Bằng Lăng Tím dịch

Give And Take

You have two hands. Take with one and with other you give.
That’s the way life works out and that’s the way to live.
What you get and what you give must balance up someday.

~Pravsworld

Rừng – trường ca Vỡ Ra Mưa Ấm

rừng ơi
rừng ơi
những ô cửa nhà dài mở ra cõi màu xanh
bên kia sông Sêrêpốc màu xanh
hai bên con đường đất đỏ màu xanh
bữa cơm chiều mẹ dịu dàng lên khói
tiếng tù và mờ xanh

em mới về với mẹ với anh
tóc em xanh màu xanh mí mắt
một mí xanh ôi muôn nẻo đường rừng
bàn chân em dẫm ngang ngọn cỏ
tà áo xanh hun hút giấc mơ

xanh câu hát lá bay
ngày và đêm cứ chảy
một thế kỷ bụi mù nắng cháy
quê hương ôi ta còn tiếng hát
những nốt nhạc rơi trên nhà dài
thổi trên môi chiếc lá
cho cha hoang dã như rừng

rừng trên chiếc gùi
rừng trong quả bầu khô
mái tóc nàng rừng xõa ngang trước mặt
nàng rơi nước mắt
trước rìu và lửa
ngày cha xin hạ cây về làm K’pan
ngày cha đốt rẫy dắt lúa về nhà cho mẹ
ngày bếp lửa nhà em ấm thế
ngày ché rượu nhà em như thể
chảy vào máu vào mắt em rạo rực
tiếng T’langput luồn vào trong ngực
em có còn nhớ đến anh không

Trích Trường ca Vỡ Ra Mưa Ấm
Lê Vĩnh Tài

Thơ tặng Đọt Chuối Non

Chào các bạn,

Chị Hoàng Thiên Nga vừa chuyển ba bài thơ của anh Văn Thanh gởi ĐCN. Đây là bải đầu tiên, Thơ tặng Đọt Chuối Non. Ví anh Văn Thanh chưa có thư mục tại ĐCN, nên mình post bài này dưới account của chi Hoàng Thiên Nga để chị tiện chuyển tiếp các phản hồi đến anh Văn Thanh.

Cám ơn anh Văn Thanh nhiều. Rất vui có anh vào Vườn Chuối cùng các bạn. Đến giờ này thì chắc là anh Văn Thanh là người lớn tuổi nhất ĐCN rồi đó. Người nhỏ nhất thì còn học đâu lớp 8. Khúc giữa thì đầy đặc đủ chuối lớn chuối bé chuối sồn sồn.

Cám ơn Hoàng Thiên Nga đã rinh anh Văn Thanh vào đây 🙂

Chúc các bạn một ngày vui.

Hoành


Thơ tặng Đọt Chuối Non

Đọt Chuối Non
Xanh mầm hy vọng
Bài thơ tình anh viết tặng em
Nắn nót mở ra mời bạn cùng xem
Tình chung thủy
Lá xanh đùm lá rách

Đọt Chuối Non mới là trang sách
Mở vào đời
Xin gió chớ mạnh tay

Văn Thanh

Con trai của rừng Xa Nu

Con đường năm cây số từ trung tâm xã về làng Kon Riêng lúc chạy vòng theo ven hồ Đac Noa, khi lại men theo những thuở ruộng lúa nước, có chỗ lại luồn dưới bóng xanh mát của rừng xà nu. Nắng trải chiếc chiếu vàng lên mặt hồ, mặt ruộng lung linh, nhưng chỉ lọt thành những tia sáng xanh trong đám lá xà nu dày đặc. Dưới tán rừng tiếng ong bay vi vu hoà trong lời xạc xào của gió, lẫn với tiếng suối róc rách chảy. Thứ hương lá, hương nhựa, hương hoa đặc biệt của xanu nhè nhẹ lan trong không gian. Cũng lạ cho cây xanu, chỉ mọc ở những triền núi dốc đứng cằn cỗi, có khí hậu khắc nghiệt, nhưng rễ cắm sâu vào lòng đất, san sát bên nhau thân nào cũng vươn thắng, lá biếc đến tưởng như không còn cách gì xanh hơn được nữa.

Y Sao từ uỷ ban xã về, nét mặt tươi rói, bước chân đi như chạy. Mọi ngày đi dạy về cô còn lang thang chán, hết ngắt những ôm cúc dại mọc đầy ven đường, lại ngồi hàng giờ trên hòn đá hình đầu cá giữa suối, dầm chân trong nước mát mà lẩm nhẩm hát “Chim Jil tắm bên sông DakBla…” Nhưng hôm nay Y Sao muốn đi cho nhanh về đưa thư cho A Siêng. Thư của A Manh bạn anh ấy gửi từ Buôn Ma Thuột. Trong những đêm ngồi trong bếp lửa, A Siêng thường kể cho anh chị, các cháu và bạn bè nghe những chuyện hồi học trường nội trú dân tộc, trường đại học Tây Nguyên, về những người bạn cùng học ở Dak Lak. Trong đó có A Manh. Với những người chưa bao giờ đi xa như ở làng Kon Riêng này, những chuyện A Siêng kể thật hấp dẫn. Còn Y Sao biết những đêm kể chuyện như thế, A Siêng thường mất ngủ. Ký ức với anh bây giờ sao mà xa vời vợi…Không biết A Manh nói gì, nhưng có thư chắc là A Siêng vui lắm. Anh ít khi nhận được thư từ của ai, kể từ vài năm về đây ở với anh chị. Từ lúc nào không biết, Y Sao đã vui với cái vui của A Siêng, hiểu nỗi buồn của A Siêng thế nhỉ? Cô gọi to ngay từ chỗ cây xoài quẹo vô sân:

– A Siêng! A Siêng à! Có thư của anh A Manh này.

A Siêng quýnh cả hai chân, nhảy bổ từ trong nhà ra , giật lấy lá thư trong tay Y Sao:

– Đâu! Đâu! Đưa coi đi.

Nhưng đọc xong rồi A Siêng thẫn thờ ngồi thụp ngay xuống sân, nét mặt bỗng trở nên đờ đẫn xa vắng dần. Y Sao cuống lên:

– Chị Y Mải ơi, A Siêng làm sao đây?

Chị gái A Siêng chạy vội ra hối hả giục Y Sao cùng đưa A Siêng vô nhà. Cứ như người bị ma lai bắt lạc mất hồn, anh để mặc hai người dìu như kéo đi, đặt lên chiếc giường nhỏ ở góc nhà. Chị Y Mải bảo Y Sao đọc xem lá thư viết gì. Thì ra A Manh dặn A Siêng làm gấp hồ sơ gửi sang trước, rồi người từ từ qua sau để cơ quan phỏng vấn và thử việc.

– Ôi, việc mừng thế này còn gì? Không đi làm bác sĩ cũng được chứ sao. Miễn được vô nhà nước là tốt rồi. Sao A Siêng biết tin này lại buồn thế hả chị Y Mải?

Y Sao ngơ ngác, hết nhìn chị lại nhìn sang A Siêng đang nằm thiêm thiếp nhắm mắt như ngủ. Mãi mà chẳng hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra. Chị Y Mải buồn buồn nói nhỏ:

– Y Siêng tủi cái đầu đó mà. Năm ngoái A Manh cũng đã một lần gửi thư. Nó nói hỏi thăm hoài mới biết A Siêng về đây. Lại hỏi A Siêng đi làm chưa? Có muốn làm việc ở chỗ nó không, để nó nói thử với thủ trưởng, vì bên đó đang cần người. Trúng lúc cuối mùa không còn hột gạo mà ăn. Cả ngày cả nhà đi đào củ trong rừng, nên A Siêng đâu có gửi trả lời cho A Manh. Bây giờ cũng lại giống như hồi đó thôi.

Bỗng hai chị em giật mình thấy A Siêng nhỏm dậy, đập mạnh trán vô tường mấy cái. Chạy vội đến bên, cả hai thấy A Siêng miệng cắn chặt cái chăn, hai bàn tay quắp lại, nước mắt chảy tràn xuống gối.

– A Siêng à, đừng buồn thế em! Mình không đi sang đó được thì thôi. Chắc A Manh nó cũng hiểu mà.

Chị Y Mải vỗ về em. Y Sao nhẹ nhàng vuốt lên tay A Siêng, lần lần gỡ dần những ngón tay đang co quắp cứng ngắc ra. Dưới tác động tình cảm của hai người phụ nữ, thân hình A Siêng lỏng dần, giãn dần ra rồi chợt ngủ thiếp đi. Anh rể cũng vừa về tới, chị Y Mãi vội vàng kể lại cho chồng nghe. Cả ba ngồi quanh bếp lửa, buồn cho A Siêng mà không biết nói gì. Hồi lâu Y Sao đứng dậy:

– Thôi em về đây, chào anh chị.

Nhìn theo bước chân cô gái, chị Y Mãi khẽ thở dài. Chuyện Y Sao thương thầm A Siêng mấy năm nay,ở Kon Riêng ai cũng biết.Hai bên nhà cũng ưng bụng cho hai người thành đôi. Nhưng không biết vì sao A Siêng cứ như tránh né. Mỗi lần có ai nói đến chuyện này, lại im lặng bỏ đi chỗ khác. Xem ý thì không phải thờ ơ với Y Sao đâu, nhưng im im thế miết, ai mà biết ra thế nào chớ. Anh rể mở nắp chiếc nồi trên bếp, ấn thử coi củ đã chín chưa, rồi đậy lại, bỏ thêm mấy cành củi vô bếp, thủng thỉnh nói một mình nghe:

– Tội nghiệp cho cậu quá! Từ đây đi xe ôm ra huyện, từ huyện xuống thị xã Kon Tum rồi qua Buôn Ma Thuột. Cả đi về cũng gần hai trăm nghìn đồng tiền xe. Chưa nói tiền ăn uống nữa chớ. Biết lấy đâu ra bằng đó tiền cho cậu đi.

Cả Kon Plei này đói. Cả xã đói. Trận lũ quét vừa qua đã cuốn đi tất cả lúa lẫn đậu bắp đang còn trên rẫy gần như của cả làng. Số lúa ruộng ít ỏi ngập trong nước hàng tuần cũng thối rụng hết. Y Mải nói với chồng:

– Mình thấy dạo này cậu hay đau đầu lắm. Anh có nhớ bữa hôm đào củ trong rừng, A Siêng cắm đầu xỉu dưới hốc củ không? Không có mấy người cùng đi chắc chết không ai biết rồi. ở nhà cậu cũng lúc đi ra đi vô lờ đờ, có khi lại ngồi im cả ngày không nói câu nào.

– Thì cái tánh cậu ít nói từ xưa. Không nói ra được để ở trong người nó man man là phải thôi. Học đại học ra mà không được đi làm, đi rẫy miết thế này sao chịu nổi.

Có điều, là bác sĩ nên A Siêng biết cách giữ cho thần kinh mình không vượt quá sức chịu đựng có thể. Thấy bệnh tình em như vậy anh chị cũng không dục đi rẫy, đi ruộng, cứ để A Siêng tự làm những gì mà sức khoẻ cho phép. Khi nào cảm thấy sắp lên cơn thì phải về nhà ngay.

Suốt thời gian đó, Y Sao luôn luôn ở bên cạnh A Siêng. Những buổi phải lên lớp thì thôi, rảnh việc là cô lại chạy qua nhà trò chuyện cùng cho A Siêng đỡ buồn. Có một lúc tỉnh táo, A Siêng nói với Y Sao:

– Y Sao cưới chồng đi. Tui biết tình cảm của Y Sao, nhưng đừng có chờ tui làm gì. Y Sao với tui không thành đâu.

– A Siêng nói gì như vậy? Y Sao chưa bao giờ trách anh một tiếng nào mà. Nhưng tại sao A Siêng lại nghĩ hai đứa mình không thành đôi?

– Đừng hỏi tui. Tui không muốn Y Sao bỏ phí những năm chờ đợi. Các bạn gái của Sao không chỉ lấy chồng mà còn có con hai ba đứa rồi đó.

– Nếu A Siêng nói một lời thương Y Sao sẽ chờ tới khi nào cũng được mà.

– Không! Tui không thể!

– Nhưng tại sao? Tại sao chớ?

A Siêng bỏ đi như chạy ra khỏi nhà, để lại Y Sao nước mắt đầm đìa và nỗi buồn không thể nói thành lời. Nóng như lửa. Ngột ngạt không thở được. Một bầy kiến càng cắn trong lồng ngực đau nhói.

* *

*

Nửa khuya, bà Y Vui chuyển bụng sanh, rên la ầm ĩ. Cả nhà cuống quýt. Mưa to.Trạm xá thì xa, lỡ nửa đường sanh biết làm sao? Ông A Sam quýnh lên bảo con:

– Chạy qua nhà cô Y Mải, nói chú A Siêng tới coi dùm mẹ con đi. Nó bác sĩ mà.

Thằng cậu đang lui cui cột võng vào cái đòn khiêng, quát lên:

– Cứ đưa đi trạm xá thôi, thằng A Siêng tâm thần mà, bác sĩ gì.

Bà ngoại đang ngồi cạnh giường giữ tay con gái, nhổ toẹt miếng nước trầu vô vách, ngoái cổ ra bảo:

– A Siêng bác sĩ có bằng chớ. Nó tâm thần có lúc thôi. Cứ chạy qua coi, đang lúc nó tỉnh may ra giúp được mẹ mày.

Thằng nhỏ chạy ào ào. Đêm đen như hũ mực.Gió cứ rit lên trong những tàn cây như tức giận điều gì. Mưa tạt vào mắt xót tới không mở ra được. Con đường bò đi đầy bùn trơn trượt, chốc chốc thằng bé lại ngã cái uỵch, nó tấm tức khóc, dơ cánh tay đầy bùn lên quệt nước mắt chạy tiếp. May quá trong nhà còn ánh lửa. Nó nhào tới đập cửa thình thình:

– Chú A Siêng! Chú A Siêng cứu mẹ cháu với.

A Siêng bật dậy hỏi to.

– Ai kêu gì đêm khuya vậy?

– Mẹ cháu đau đẻ, nhờ chú tới giúp.

Chị Y Mải ngồi dậy từ trong buồng nói vọng ra:

– Khiêng đi trạm xá thôi. Chú Siêng đau mà, làm sao giúp được.

A Siêng quyết định rất nhanh.

– Chị để em đi coi thử. Nếu gay go quá thì em đi cùng ra trạm xá cũng được mà. Chờ chú ra ngay!

Nói rồi A Siêng lục tìm chiếc ống nghe lâu nay vẫn cất kỹ, với lấy chiếc túi nhỏ có vài loại thuốc ít ỏi,hối hả đi theo thằng bé. Từ khi về ở với anh chị, A Siêng chỉ chữa bệnh cho người trong nhà. Đây là lần đầu tiên có người gọi anh đi giúp. Vừa đi A Siêng vừa cố nhớ nhanh những kiến thức về sinh đẻ đã học.

Hơn một tiếng đồng hồ căng thẳng, bà mẹ cũng may mắn sanh dễ, đứa bé gái đã cất tiếng khóc đầu tiên. A Siêng toát mồ hôi ngồi phịch xuống chiếc ghế nhỏ bên bếp lửa, rửa đôi tay trong chậu nước ấm, rồi anh giơ ống tay áo quệt những giọt mồ hôi đầm đìa trên trán. Đến bây giờ anh mới thấy mệt rã rời, đã ngồi xuống rồi mà hai chân vẫn run lẩy bẩy . May quá không có sự cố gì. Ông A Sam ngồi xuống bên A Siêng:

– Cám ơn bác sỹ nhiều lắm. Không có anh, phải đưa đi trạm xá chắc bả sanh rớt giữa đường rồi.

– Không có gì đâu anh, người trong làng giúp nhau thôi mà…

Bà ngoại bọc đứa nhỏ trong tấm chăn thổ cẩm đưa cho A Siêng:

– Cho chú làm cha kết nghĩa này.

Đôi tay run run ôm chiếc bọc ấm áp vô người,đột nhiên một sức mạnh ấm nóng nào từ từ dâng lên trong người A Siêng. Anh như người say ruợu ghè, lâng lâng, choáng váng, siết chặt thân hình bé nhỏ của đứa trẻ vô ngực, nước mắt chảy ròng ròng…

Kể từ buổi tối hôm đó, người trong làng ai có bệnh gì đều chạy tới tìm A Siêng. Lúc đầu anh còn từ chối, viện cớ bệnh đau đầu thường hay tái phát, hoặc không có đồ nghề lẫn thuốc chữa bệnh. Thế là tại nhà Rông có một cuộc họp của làng:

– Bây giờ A Siêng nó chịu chữa bệnh cho người Kon Plei ta, nhưng nhà bác sĩ nghèo quá, không có đồ khám chữa bệnh,không có tiền mua thuốc, ta phải làm sao?

– Già làng cứ nói một tiếng, mọi bếp đều góp tiền lại cho A Siêng làm vốn chữa bệnh có được không?

– Ai có ít nộp ít, ai có bi nhiêu nộp bi nhiêu. Lâu nay có bác sĩ trong làng mà không để chữa bệnh cho mình.

– Hay ta đề nghị xã cho bác sĩ vay vốn xóa đói giảm nghèo?

Cả nhà Rông ồn ào lên:

– Được đấy! Bác sỹ mà nghèo đói thì cũng cần phải giúp đỡ chớ.Trưởng kon plei ngày mai làm giấy đề nghị xã giúp A Siêng thôi.

– Cho vay nhiều nhiều đi, để bác sĩ mua thuốc chữa bệnh luôn…

Vậy là với số tiền hai trăm ngàn bà con cả làng đóng góp và 2 triệu đồng quỹ xoá đói giảm nghèo cho vay, A Siêng đã có thể hàng ngày làm công việc trị bệnh cứu người mà anh mong ước. Khắp mấy Kon Plei quanh vùng, trong xã, rồi người cả xã bên đến tìm anh ngày một đông. A Siêng chẳng nề hà đêm hay ngày, mưa hay bão, xa hay gần, hễ có người gọi là xách túi thuốc đi liền. Bà con tin cậy và yêu mến anh lắm. Cũng may mà hồi đi học, A Siêng ý thức được trách nhiệm của mình nên đã theo đa khoa. Cũng lạ, căn bệnh đau đầu trầm cảm của anh ngày một thưa dần rồi chấm dứt hẳn từ lúc nào không biết. Chỉ có điều, bà con nghèo nên có lúc người khỏi bệnh trả bằng gà, trứng gà, gạo, thậm chí cả bằng bắp, củ mì ,A Siêng cũng nhận. Nhưng anh chẳng có nhiều tiền phụ cho anh chị, cũng không dùng gạo, hay gà đó trả vốn ,lãi cho xã được. Tuy nhiên, được làm nghề của mình đã học là tốt rồi.

* *

*

Vừa sang chích thuốc cho bà Chen, đang chuẩn bị đi rẫy thì chị Y Mải ở ngoài chạy về, hổn hển, vội vã:

– A Siêng đừng đi nữa! ủy ban tới nhà mình bây giờ đấy. Nghe nói có người nhà nước tới tìm em đi làm. Cả A Manh nữa đó!

A Siêng đứng lặng một lúc rồi vô nhà cất cuốc và nón, cẩn thận rửa chân tay, rồi lôi đôi dép da phủ đầy bụi ra lau . Săm soi đám quần áo ít ỏi của mình, anh cố chọn bộ nào có vẻ mới nhất. Tất cả đều may từ thời còn là sinh viên, nhưng bao năm nay ít có dịp mặc đến nên có thể lỗi mốt, nhưng vẫn là những thứ tốt nhất mà anh có. A Siêng muốn xuất hiện trước những người bạn cũ bằng một hình ảnh dễ gây được cảm tình nhất.

Thế mà năm năm đã qua kể từ khi A Siêng nhận được tấm bằng tốt nghiệp Đại học Y khoa Tây Nguyên. Những tưởng mọi lo lắng vất vả của các anh chị và của A Siêng đến đây là chấm dứt. Anh, người đầu tiên của làng Kon Riêng và Kon Đào tốt nghiệp đại học, người dân tộc Sê đăng đầu tiên của cả xã học làm bác sỹ, sẽ là người đẩy lùi mọi bệnh tật trong cộng đồng của mình…

Năm ấy chiến sự diễn ra ác liệt giữa quân giải phóng và chính quyền ông Thiệu. Sau trận bom Mỹ dội xuống thị trấn Tân Cảnh và làng Kon Đào, Già A Nhiên mời hội đồng già làng về nhà rông để bàn một việc lớn. Đêm. Đống lửa giữa nhà rông đã nhóm lên. ánh bập bùng soi lúc mờ lúc rõ những con rùa, con chim khắc nổi và các hình vẽ đủ màu trên những cột kèo. Ghè rượu đã đổ đầy nước. Già A Nhiên uống hết kiang đầu tiên, chuyển tay cho già A Min. Đưa mắt nhìn quanh những khuôn mặt gầy già nua khắc khổ, nhưng vẫn ánh lên những nét tinh nhanh của trí tuệ cộng đồng cả làng,khoát tay một vòng về phía những ngôi nhà đang ngún lửa ở bên ngoài nhà rông, già A Nhiên nói:

– Kon plei mình phải đi khỏi đây thôi. Pháo giải phóng dội uỳnh uỳnh xuống ban đêm. Bom ông Thiệu đổ ầm ầm suốt ban ngày. Không sống nổi nữa đâu.

– Đã có năm bếp bị lửa ăn hết cả nhà lẫn người rồi.

– Nhưng rồi chạy đi đâu bây giờ? Không thể vô rừng được đâu. Quân Việt Cộng ở chỗ nào bom Mĩ ném xuống chỗ đó. Chạy đi chỗ khác cũng là đất của ông Thiệu. Chúa bắt chết mình chết. Chúa cho sống thì được sống. Cứ ở lại đây không được sao?

Già A Min nhả cái cần ra khỏi hàm răng cà sát xuống tận lợi:

– Không được! Phải đi thôi! Người Sê đăng Kon Đào không thể chết, cũng không thể sống mà chống chọi lại bom đạn của cả hai phía. Ta sẽ đi Buôn Ma Thuột, tìm một nơi nào đó để dựng nhà rông, lập làng mới.

Vậy là cả làng gùi cõng nhau chạy sang Đak Lak. Chuyển vài nơi rồi mới ở lại mảnh đất giữa hai con sông nước trong nước đục. Cha mẹ A Siêng đã chết cả trong trận bom Mỹ dội xuống Đak Tô để trả thù Việt Cộng ấy. Bốn anh chị em phải cõng nhau chạy theo họ hàng. Cả làng đi hết ở lại biết sống với ai.

Hơn mười tuổi, A Siêng đã thay anh dắt trâu dẫm ruộng, gánh cả sào mạ cho các chị gái cấy. Thương đứa em út vóc dáng gầy guộc, các anh chị cố gắng động viên A Siêng đi học. Thương anh chị vất vả, A Siêng biết mình phải gắng học sao cho giỏi. Suốt mười hai năm hết học trường huyện, đến trường nội trú dân tộc của tỉnh, A Siêng luôn ở trong nhóm vài người đứng đầu lớp. Việc thi vào đại học Y Khoa những năm đó, không phải là khó đối với A Siêng.

Những năm học đại học, A Siêng đã phải làm đủ mọi việc, vừa học vừa phụ giúp các anh chị nuôi các cháu. Cũng may mấy năm đó, sinh viên người dân tộc thiểu số có học bổng, có bếp ăn ở ký túc xá, nên A Siêng đủ ngày hai bữa ăn. Còn tiền làm cỏ, hái cà phê, kể cả đi quét vôi công trình xây dựng,dạy kèm…anh đều giành mua tài liệu và gửi cho các cháu. Ai chơi gì thì chơi, suốt ngày A Siêng chỉ miệt mài với sách vở và các tua trực.

Tốt nghiệp đại học, trong đầu nóng bỏng bao nhiêu ước mộng. A Siêng đã gõ cửa từ bệnh viện tỉnh cho đến trạm xá xã. ở đâu cũng nhận được câu trả lời “Đang giảm biên chế, làm gì còn định biên để nhận người mới”. Mọi cánh cửa đều đóng. Có nơi nhận hồ sơ, nhưng lần sau đến người ta bắn tin phải nộp 15 triệu mới xong việc. Chúa ôi ! Cả một năm cắm mặt xuống ruộng mới thu được vài chục bao lúa, chưa đủ ăn hết năm cho cả bảy tám người gia đình chị gái. Nhà chỉ có chiếc xe đạp là đáng tiền nhất, anh chị giao cho A Siêng đi học, để có phương tiện lúc rảnh chạy làm thuê, hay ngày nghỉ về làm rẫy giúp anh chị. Cả làng không nhà nào có nổi vài trăm ngàn đồng cất giữ trong nhà, nói gì tới 15 triệu. Hai con sông nước trong, nước đục thay nhau hàng năm dâng nước ngập cánh đồng Ea Yang, năm nào cả xã cũng gặt lúa non chạy lụt. Đến mùa khô cái nắng nơi này cũng dữ dội lắm. Mặt ruộng nứt nẻ , các con suối cạn khô chỉ còn là những dòng bùn loãng. Cá tôm cạn kiệt, hoạ may chỉ còn vài con lươn, trạch rúc sâu dưới bùn đất còn sống được. Người Ea Yang năm nào cũng phải nhận cứu trợ của huyện là thế.

Hai năm lận đận tìm việc và làm ruộng dẫu có dài rồi cũng trôi qua. A Siêng xin anh chị về Kon Tum làm rẫy với vợ chồng chị Y Mải, may ra còn có thể xin được việc chăng. Nhưng anh cũng không có cơ hội nào suốt ba năm cho đến tận bây giờ.

Cài nút chiếc áo màu xanh da trời mà anh vẫn thích, thở sâu một hơi, A Siêng bước ra nhà ngoài. Đông nghẹt. Tíu tít. Ông bí thư xã tươi cười nắm tay A Siêng nói:

A Siêng à! Đài TNVN cho người về xác minh lý lịch và muốn đón cháu về làm phát thanh viên chương trình tiếng dân tộc Sẽ đăng ở Buôn Ma Thuột. Đồng thời huyện cũng có quyết định tiếp nhận cháu làm trưởng trạm y tế của xã. Công việc nào cũng cần thiết cho dân tộc mình. Vậy cháu trao đổi với các anh chị rồi mai cho xã biết ý kiến quyết định có được không?

A Manh nhìn bạn tha thiết :

– Về bên đó lương và nhuận bút dịch ,đọc mỗi tháng cũng được hơn 1 triệu đồng đó A Siêng ạ. Có nhà tập thể ở, không phải đi thuê đâu.

Bác chủ tịch xã góp lời :

– Lương trạm trưởng được vài trăm ngàn. Nhưng cháu vẫn có thể khám bệnh thêm ở nhà mà.

Gần như cả làng tụ tập trong nhà Y Mải, khi nghe nói có cán bộ xã và đài TNVN đến tìm A Siêng. Anh chị Y Mải lúc quay bên này, lúc quay bên kia nghe ý kiến của mọi người. Góc nhà, cặp mắt khắc khoải âm thầm của Y Sao nhìn chằm chặp vô A Siêng như chờ đợi. Rộ lên những lời bàn tán, ồn ào tranh cãi. Chỉ mình A Siêng im lặng.

Cả đêm không ngủ. Anh ra khỏi nhà khi trời chưa sáng, thơ thẩn bên hồ Đak Noa. Mặt trời chưa mọc nhưng tít trên cao, một vòm xanh ngọc đang lan rộng dần, đẩy lùi những đám mây xám, hứa hẹn một ngày nắng đẹp. Đỉnh Ngok Linh thường vẫn khuất trong mây trắng, bỗng hiện rõ, dáng núi mềm mại tạc vào chân trời đang hé lên màu hồng. Quả đồi thấp như gò ngực người đàn bà nằm duỗi dài dưới chân núi ven hồ phập phồng thở trong sương sớm. Sóng vỗ óc ách, những con cá mương nép vô bờ ngủ qua đêm,quật đuôi lách tách vượt vội ra ngoài xa. Một cánh chim lẻ loi liệng mãi trên bầu trời, như muốn dấn sâu vào nỗi cô đơn nên đôi cánh nhỏ không buồn vẫy, cứ giang rộng từ trên cao sà xuống tận sát mặt nước, rồi lại lao vút lên bầu trời thăm thẳm. Như có cánh ná nào bắn vụt mặt trời lên đỉnh núi, ánh sáng chói loà thành một dải lụa vàng trải giữa mặt nước xám bạc lung linh. A Siêng quay người đi trở lại làng. Dưới tán lá xà nu xanh nơi bìa rừng, Y Sao đã đứng đấy từ lúc nào.A Siêng bước nhanh hơn, vươn thẳng người khẽ nói lên thành tiếng “Mình sẽ ở lại!” .

Linh Nga Niê Kdăm

Tư duy tích cực mỗi ngày