Sớ Táo Quân Slideshow

Chào các bạn,

Nữ Táo Vườn Chuối mới hoàn thành Sớ Táo Vườn Chuối Kỷ Sửu trong dạng slideshow, để trình bày với Ngọc Hoàng Thượng Đế thế nào cho du dương hấp dẫn mê ly rùng rợn… đặng còn lấy điểm.

Cuối bài sớ là phần phụ bản của thi bác sĩ Hồng Phúc, thi giáo sĩ Huỳnh Huệ, thi bác sĩ Kiêm Yến và thi giáo sĩ Tấn Ái 🙂 đã post trong phần phản hồi trước đây.

Hình ảnh dùng trong PPS này là hình ảnh không gian do viễn vọng kính không gian Hubble Scope chụp.

Dưới đây là hai links. Link đầu tiên (tấm ảnh) là link đến authorstream. Nhưng authorstream mấy lúc này đang sửa chữa nên hay gặp trục trặc. Nếu vào không được, thì các bạn dùng link dưới đó, đến Mediafire.

Chúc các bạn và gia đình một mùa xuân dồi dào tài lộc. 🙂

Bình an và Sức khoẻ, 🙂

Nữ Táo Vườn Chuối
Tuý-Phượng
.

Vui lòng click vào ảnh

Nếu link từ ảnh không được, thì các bạn click vào đây để download.

Chúc mừng sinh nhật đầu tiên của Đọt Chuối Non

Chào các bạn,

Ngày chúa nhật 7.2.2010 là lễ thôi nôi, sinh nhật 1 tuổi, của Đọt Chuối Non.

Năm đầu tiên luôn luôn là năm mệt mỏi nhất, và ĐCN đã lớn nhanh như nấm trong vòng một năm qua. Đương nhiên đó là do công sức của tất cả các Đọt Chuối lớn nhỏ trong vưởn, cũng như nhịêt tình ủng hộ của các fans. Chúng ta nên vỗ vai nhau tự chúc mừng mình một tiếng, và gởi lời cám ơn đến các fans của chúng ta khắp nơi.

Đọt Chuối Non là “tư duy tích cực mỗi ngày”. So với ba bài đầu tiên của posting ngày 7.2.2009 – Nửa ly nước (Trà Đàm), Cái gì làm ra mình (Danh Ngôn), và Đứng dậy đi tiếp (Tin Sáng) – với 2 admins – TĐHoành và NMHiển – ngày nay chúng ta có từ 8 đến 12 bài mỗi ngày, với một nhóm tác giả gần 40 người, và mức bạn đọc cũng đã vượt mốc 4 ngàn pageviews một ngày. Các bài viết đa dạng và phong phú hơn rất nhiều, và sẽ tiếp tục đa dạng và phong phú thêm.

Dù vậy, gốc cuả chúng ta là “Tư duy tích cực mỗi ngày”, cho nên dù đa dạng hoá và phong phú hoá đến thế nào, chúng ta cũng sẽ không quên tư duy tích cực là gốc.

Hiện tượng bất ngờ lớn nhất, hoàn toàn không có trong kế hoạch ban đầu, là Daklak Gang do Huỳnh Huệ điều động. Chị Huệ biết đến ĐCN qua admin Thuỳ Dương và gởi bài cho ĐCN. Bài đầu tiên là Khắc phục những suy nghĩ tiêu cực, đăng ngày 22.2.2009. Một thời gian sau Huệ thành admin của ĐCN, và ngay sau đó là hiện tượng xuất hiện—các học sinh của Huệ góp tay vào việc dịch và trau dồi Anh ngữ ồ ạt, rồi từ từ các văn nghệ sĩ chuyên nghiệp của Daklak tham dự đông đảo, đến nỗi Đọt Chuối Non ngày nay trông giống như Đaklak Chuối Nướng. 🙂 Một phần nào cơ duyên với Daklak cũng nhờ mình và Phượng có thân tình với chị Linh Nga, chị Hoàng Thiên Nga, và các bạn Daklak nhiều năm trước. Nhưng rõ ràng là nếu không có chị Huỳnh Huệ thì Đọt Chuối Non đã không có Daklak Gang.

Trong tương lai, ngoài việc tiếp tục cải tiến những phần việc chúng ta đang làm, chúng ta có một số vấn đề đáng suy nghĩ:

• Dùng những tài năng có sẵn của Đọt Chuối Non vào các công việc cụ thể để phát triển văn hoá nước nhà—như là, phát hành sách của tác giả ĐCN, giới thiệu văn hoá Việt Nam ra thế giới bên ngoài bằng tiếng Anh, v.v…

• Nghiên cứu cách thảo luận các vấn đề kinh tế, giáo dục, môi trường, xã hội lớn của đất nước một cách tích cực và không bị rơi vào các tiêu cực trong thảo luận, như ta thường thấy trong các thảo luận về các vấn đề xã hội trên Internet.

Dù là làm gì đi nữa, thì chúng ta cũng sẽ không quên gốc của chúng ta là “Tư Duy Tích Cực Mỗi Ngày.”

Cám ơn tất cả các Bạn Chuối lớn nhỏ cao lùn đã cùng nhau vui đùa và gắng công làm việc trong năm qua.

Hãy cùng nhau bước về hướng mặt trời. 🙂

Mến,
Hoành

Bánh Sinh Nhật cho Đọt Chuối Non

Chào các bạn,

Kể từ ngày bài đầu tiên của mình đăng trên Đọt Chuối Non vào ngày 1 tháng 8 năm 2009, đến hôm nay là ngót nghét cũng 6 tháng mấy ngày rồi. Mình chẳng đếm chính xác là đã viết bao nhiêu bài nữa, nhưng chắc cũng xấp xỉ con số 40. Hôm nay mình điểm lại những gì mình đã học được và trưởng thành qua những bài chia sẻ trên vườn chuối trong thời gian qua cùng các bạn nhé.

Mình vốn thích viết lách, nhất là hồi cấp 1 và cấp 2, học văn, viết văn và gửi bài cho các báo rất nhiều. Nhưng mình chỉ có một bài duy nhất đăng từ hồi học lớp 5 trên báo Thiếu niên tiền phong. Bài viết tên là “Lão hà tiện nhà tôi”. Mình vẫn còn nhớ cảm giác ngây ngất khi thấy tên mình hiện diện trên tờ báo yêu thích của tuổi học trò. Nhưng kể từ lần đó thì mình không đăng thêm được bài nào nữa, rồi lên cấp 3 lại bỏ văn học toán lý hóa nên cũng tạm thời “gác bút nghiên”.

Mặc dù không phải là dân văn hay làm báo chuyên nghiệp, mình vẫn thích chia sẻ với mọi người hoặc ghi lại những kỉ niệm của cá nhân qua các trang nhật ký blog. Những bài viết đó thường là rời rạc, tùy hứng, và cũng có vài người bạn thân thì biết tới và comment mà thôi.

Thế rồi năm ngoái có tin yahoo 360 đóng cửa. Những đứa ham viết lách như mình như kẻ mất nhà, lang thang đi tìm “nhà mới”, nhưng cũng chẳng có chỗ nào thấy khá khẩm hơn. Kể từ đó thì mình cũng tạm gác lại thú vui viết blog và tập trung học hành và trả lời câu hỏi trên forum du học. Mình bắt đầu nhận ra là những bài viết của mình dù có truyền tải một ý nghĩa nào đó, nhưng vẫn còn mang tính cá nhân nhiều lắm, nó chỉ là những câu viết vu vơ mà khi bức xúc quá thì người ta phải viết ra như một kiểu xả xì-trét. Không có nó, mình cũng vẫn “sống” tốt. Thậm chí tập trung vào viết những dòng chia sẻ dài hơi và có ích hơn, ví dụ như bài Thảo luận về leadership.

Cũng có thể là một sự tình cờ, hoặc là một cái duyên nào đó mà qua bài viết đó mình biết đến Đọt chuối non. Lúc ban đầu thì cũng chưa biết nhiều trang blog này nhưng bản thân mình lúc đó cũng đang loay hoay đi tìm một “triết lý sống”, và khi tìm thấy các bài viết về Tư duy tích cực, mình đã ngồi lì trên máy tính đọc từ sáng đến chiều. Và bắt đầu “ngộ” ra một số khái niệm như: tư duy tích cực là gì, lối sống tích cực là thế nào, cái gì là nguồn gốc của đau khổ, cái gì đem lại hạnh phúc bền lâu vân và vân vân.

Có một kinh nghiệm nho nhỏ hồi đầu mình tham gia ĐCN. Dù là đứa rất tự tin vào khả năng viết lách nhưng mình cũng run lắm khi admin bảo viết một bài chính thức để đăng. Vì cứ nhìn sang những cây bút “lão làng” như anh Hoành thì mình nghĩ một bài gọi là đọc được một chút để mà đăng trên ĐCN chắc phải có tính triết lý cao lắm nên cũng mất tự tin, rồi phải viết bài như thế nào cho độc giả họ thích chứ không thì người ta lại cười chết :D. Mình nghĩ đó là cảm giác chung của nhiều bạn, nhất là những bạn ít viết văn và cứ nghĩ là tiếng Việt của mình rất “tệ”.

Mình chia sẻ những lo lắng này và rất nhớ những lời khích lệ của anh Hiển, đại khái là ”viết một cái gì đó fun fun, đơn giản, kể một câu chuyện, cảm nghĩ sau chuyến đi chơi, hay dịch một câu chuyện tiếng Anh, bất cứ cái gì mà em thích”. Đến đây thì mình thấy phong cách mà các admin của ĐCN đang làm thật hay. Thường thì người Việt chúng ta khi nói trước đám đông thì hay “nhìn ngang liếc dọc” đoán ý mọi người rồi mới dám phát biểu :). Còn với ĐCN, chỉ nghĩ một cách đơn giản là chia sẻ, chia sẻ, và chia sẻ, những cái gì hay, đẹp, tích cực mà mình cảm nhận thấy, chứ không phải là người khác bảo thế. Và với suy nghĩ đó, mình đã cảm thấy tự tin hơn rất nhiều trong các bài viết, bài dịch Anh-Việt sau này.

Mỗi khi suy nghĩ về một vấn đề gì đó, mình thường tìm kiếm thông tin trên mạng bằng tiếng Anh và đọc các bài viết xung quanh chủ đề đó. Thường thì mình chọn một bài hay nhất để dịch. Quá trình dịch cũng là một quá trình học lại, và viết ra lại là một quá trình học lại còn sâu hơn nữa. Dường như mỗi lần dịch xong một bài là cảm thấy “ngấm” lắm rồi, và những thắc mắc xung quanh vấn đề đó cũng phần nào được giải đáp, lại thêm các trao đổi với mọi người rất cởi mở sau các bài viết, mình lại càng hiểu sâu sắc hơn.

Và đó là cách mà mình rèn luyện tư duy mỗi ngày cho đến giờ. Một khi đã vượt qua những rào cản tâm lý lúc ban đầu và bước đi những bước đầu tiên, mình tin là các bạn sẽ cảm nhận được sự vận động tích cực đó và ngày càng chạy nhanh hơn, xa hơn trong quá trình phát triển bản thân và khám phá những khả năng tuyệt vời vẫn đang còn ẩn giấu đâu đó.

Trước khi kết thúc, mình muốn nói vui rằng sau khi đọc xong những bài viết về ý nghĩa cuộc đời mà anh Hoành đã dày công truyền tải một cách đơn giản những kiến thức từ kinh thánh và đạo Phật, mình chỉ muốn thốt lên “Ôi, cuộc đời sao mà thật ngắn ngủi”. Sinh ra từ cát bụi rồi lại trở về với cát bụi mà thôi. Vậy để sống mãi trong thế giới này chỉ có một cách như Đạt Lai Lạt Ma đã dạy:

Chia sẻ kiến thức, đó là cách để có sự vĩnh hằng
Share your knowledge, it’s a way to achieve immortality.

Vì thế với mình, chia sẻ kiến thức qua các bài viết là một trong những ưu tiên hàng đầu trong cuộc sống. Qua đó mình nhìn lại bản thân, học thêm được từ mọi người, và thấy hạnh phúc vì đã chia sẻ được một điều gì đó ý nghĩa.

Nhân ngày ĐCN tròn 1 tuổi, mình làm một slide ngắn ghi lại những câu nói, lời dịch, đoạn văn mà mình thích nhất của các tác giả thường xuyên của vườn chuối: anh Trần Đình Hoành, chị Huỳnh Huệ, anh Nguyễn Minh Hiển, chị Trần Lê Túy-Phượng (bà xã tuyệt vời của anh Hoành 🙂 ), chị Phạm Kiêm Yến, chị Kiều Tố Uyên, chị Tôn Nữ Ngọc Hoa, chị Hoàng Thiên Nga, chị Đàm Lan, anh Nguyễn Tấn Ái, anh Hồng Phúc, chị Linh Nga Niê Kdăm, anh Đinh Đức Dược và bạn Quan Jun. Kết thúc slide này là ảnh chụp một tấm thiệp mình tự làm để tặng ĐCN, có lẽ mình sẽ gửi bưu điện đến admin Trần Đình Hoành và bà xã Trần Lê Túy-Phượng :).

Mặc dù slide này không thể nhắc hết tên của rất nhiều các tác giả tích cực khác như chị Nguyễn Thanh Mai, anh Phạm Lưu Đạt, anh Trần Can, Phan Thế Danh hay các bạn tuổi teen cực kỳ nhiệt tình như Bằng Lăng Tím, Lâm Thanh Thanh, Thảo Vi…mình mong là mọi người đều cảm thấy vui và cùng chúc cho Đọt Chuối Non ngày càng đơm hoa kết trái, thu hút thêm nhiều độc giả, có thêm nhiều cây bút tài năng và góp phần phát triển một văn hóa tích cực cho Việt Nam.

Cả nhà cùng xem lại những “trích đoạn” trên Đọt Chuối Non trong suốt một năm qua, và hát vang Chúc mừng sinh nhật nhé!

Happy Birthday to Đọt Chuối Non!!!

🙂 🙂 🙂

Hoàng Khánh Hòa

.

Lời nhạc ở dưới video link.

Mời các bạn click vào ảnh để xem video và download


.

Nếu link trên không hoạt động tốt, các bạn có thể click vào đây để download
.

Chúc Mừng Sinh Nhật

Quang Vinh

Đêm ngập tràn niềm vui
Mình nắm tay quên đi buồn phiền
Và cùng ngồi bên ánh trăng đêm tuyệt vời
Đường đời mình chung bước đi
Dù gian khó ta vẫn luôn cười
Hát lên khúc ca tình yêu rộn ràng

Từng ngọn nến vẫn mãi chiếu sáng suốt đêm dài
Cùng mơ ước sẽ cố giữ hết suốt cuộc đời
Đừng vội buồn em ơi hãy cố quên
Và luôn giữ cho bao niềm vui

Hãy hát vang bài ca yêu dấu
Mình luôn giữ nhé tình bạn hôm nay

Từng ngọn nến vẫn mãi thắp sáng trong đêm thâu
Sinh nhật trong vòng tay ấm áp
Giữ cho yêu thương đừng quên nhau nhé
Hãy giữ trong tim ngày hôm nay

Happy birthday!

Vần thơ xuân

Vườn chuối xanh rì chào đón xuân
Tân niên đầm ấm một tinh thần
Tư duy tích cực vị nhân thế
Ý tưởng chan hòa nguồn phúc ân

.

Khấn nguyện muôn nhà đa phúc lộc
Tình làng, nghĩa xóm sáng trong ngần
Bên nhau đoàn kết cùng thăng tiến
Đời nở muôn hoa, tứ kết vần.
.


Hồng Phúc

Quê Hương trường ca – Đoạn 5

Ai đang đi kia?
Băng cánh đồng khô chân trần hối hả
Đội giành gốm to đi giữa trưa nắng hạ
Có kịp bữa cơm, đám con đói lao nhao?
Ai đang bước kia?
Quẩy lúa bó ướt nhèm đang vượt lội
Bờ vùng thì trơn mà sân hợp tác thì xa
(Đường nội đồng vỡ trong lũ đêm qua)
Ôi hai vai tuổi đôi mươi đã sớm sần chai lằn đòn gánh
Tóc em nước mưa chưa khô mà lưng em mồ hôi đã đẫm
Có kịp không, cho mơ ước lớn khôn?
Ai đang đi kia?
Gói khăn dằn lên lưng gùi qua đất Thượng
Chàm mình nghèo mà Thượng có giàu đâu
Nhưng đã đi thì phải quến nhau
Có kịp không, với vòng xoay công nơ?
Và ai đi kia?
Ciet gha harơk lên vai đổ xô đất lạ
Hành nghề thầy lang dạo cùng quê khắp chợ
Mình cầu hên còn ai phải gặp xui?
Sẽ có kịp không, cho lương tri hóa thể?
Ôi quê hương! Quê hương
Tất bật thời gian, chật hẹp không gian
Ruộng đất chia phân theo khẩu phần
Khẩu phần tăng mà ruộng đất thì teo
Trời làm nắng trưa, trời làm mưa chiều
Nắng với mưa khi thừa, khi thiếu
Nắng thì nắng tràn cho lúa ngô khô héo
Mưa thì mưa cho nát bờ thửa, bờ vùng
“Có đất nào như đất ấy không”
Sao em vẫn yêu đất quê hương suốt ngoằn ngoèo khúc ruột.
Có đất nào như đất ấy không?
Trí thức là nửa mùa: mảnh bằng cử nhân thì đã đủ
Vốn kiến thức nửa mùa may lắm mới mang nổi cái thân
Chẳng ai nhìn cao hơn, không người nhìn xa hơn
Tự chấm tọa độ đời mình trong sương mù quá khứ
Thế giới rộng lớn vô cùng, ta ngồi nhà đóng cửa
Dòng sống phong phú dường bao, ta mãi đứng bên bờ
Như con rắn nằm cuộn tròn ôm giấc mơ xưa
Tàu cuộc đời vụt qua cho ta hoài lỡ chuyến
Ôi! Lẽ nào ta mãi nhận mình làm người khiếm diện
Ngày hôm nay rồi cả ngàn đêm sau
Ta ru ngủ ta bằng hơi thở phều phào
Một luồng gió mạnh đủ làm ta thở hắt!
Ôi!
Em yêu đất vô cùng nhưng em phải xa rời Đất
Tìm hơi thơ cho Đất hồi sinh.

Inrasara

Lộc Xuân

Rời nhà cô Lan Mai ba chân bốn cẳng chạy. Không phải vì sợ đêm như đang nuốt chửng vóc hình nhỏ nhắn của em bằng bóng tối đêm ba mươi kỳ bí càng kỳ bí hơn với những đốm nhang lấp lóe ở cổng nhiều nhà. Không phải vì ngọn gió cứ chực ném ngược em về phía vừa ra đi. Em nôn nóng về mau với mẹ để còn kịp đi chợ hoa tết trước khi người ta thu dọn và cũng vì một lý do khác nữa.

Đây không phải là lần đầu Mai đi một mình trên đoạn đường này khi mọi người quây quần trong nhà . Mỗi chiều sau giờ tan học,Mai đều ghé lại hiệu tạp phẩm của cô Lan để trông nhóc Bi chừng ba tiếng đồng hồ. Bi lên ba, là đứa con hiếm muộn nên vợ chồng cô hết sức cưng chiều. Cô không cho Bi đi nhà trẻ như mọi gia đình. Cô cũng không nhờ bà nội hay bà ngoại ở quê lên trông nom mà tự chăm sóc Bi. Cửa hàng cô khá đắt khách nên có hai chị sinh viên thay nhau phụ bán hàng nhưng không ai nhận làm việc buổi tối. Một lần đến mua xà phòng cho mẹ,thấy cô Lan vừa lui tới lấy hàng vừa bón cơm cho Bi. Bị thu hút bởi gương mặt kháu khỉnh của thằng nhóc Mai đã giành việc. Thật bất ngờ. Bi mến Mai lạ lùng. Chú bé cười ngặt nghẽo khi Mai trêu đùa, há miệng ăn liên tục. Khi Mai ra về Bi khóc đòi theo

Từ đó mỗi chiều trên đường đi học về Mai đều ghé lại chơi với Bi một lúc. Việc này khiến cô Lan nảy ý nhờ Mai trông Bi từ năm rưỡi đến tám rưỡi là lúc chú Hùng chồng cô trở về từ phòng mạch nha khoa của chú, cũng là lúc cô phải đóng cửa tiệm lo cơm nước cho cả nhà. Cô chịu các khoản đóng góp ở trường nơi Mai đang học lớp bảy.

Được mẹ đồng ý Mai trở thành bán thành viên trong gia đình cô Lan. Tối nay khách mua tấp nập. Cô Lan không ngớt tay. Khi nhìn lại đồng hồ thì đã chín giờ. Bi vừa thiếp ngủ trong chiếc nôi xinh xắn. Kéo Mai lại gần, cô khoác lên vai em chiếc áo ấm kiểu mới đỏ thắm cười bảo “ Của cháu đây. Quà thưởng học sinh giỏi học kỳ một và cả thành tích chăm em Bi nữa nhé.”

Không giấu nỗi niềm vui Mai sung sướng cảm ơn cô Lan rồi vù chạy về với chiếc áo em hằng ao ước. Món quà của tin cậy, quí mến. Món quà khiến chân Mai như khoẻ hơn, chạy không biết mệt.

* * *

Nhưng mẹ vẫn chưa về. Mai lo lắng. Em hết lau chùi tấm ảnh ba trên bàn thờ,thắp nhang thì thầm khấn vái lại quay ra lau dọn cái bàn gỗ đã sạch, rửa mấy cái cốc đã trong vắt rồi vuốt mãi tấm giấy khen mới nhất trên tường. Sao mẹ lâu vậy nhỉ?

Thường ngày mẹ về sau Mai chừng non tiếng đồng hồ. Hôm nay Mai về trễ hơn do cô Lan chiều khách muộn mua hàng tết.Cô bảo “Chắc vì ít tiền, phải cân nhắc lắm họ mới mua giờ này. Mình chịu khó để người ta được có tết”. Mai thấy tính thương người của cô giống mẹ nên em chẳng nài hà gì. Hay mẹ đã xong việc và đang đi mua hoa vạn thọ. Vậy là không cho Mai cùng đi như đã hứa. Thế thì phải giận mẹ mới được. Ồ. Không. Giận mẹ sao đành. Mẹ thương Mai lắm mà. Mỗi sáng mẹ dậy sớm, khảo bài cho Mai, đôi khi giảng giải thêm nhất là môn văn học. Có mẹ gợi ý Mai làm bài tập làm văn dễ và hay hơn. Lúc nào phát bài cô Thảo đều đem bài của Mai đọc cho cả lớp nghe. Bạn bè thầm ước được như Mai. Mai phục mẹ lắm. Làm lụng vất vả như vậy mấy khi được đọc sách báo mà mẹ sửa lỗi chính tả cho Mai chính xác không kém gì cô giáo. Mẹ còn thuộc cả một số bài thơ Mai đang học.

Có lần Mai hỏi thì mẹ bảo ngày xưa ông ngoại muốn mẹ học thật giỏi, thi đậu vào trường sư phạm và chính mẹ cũng mong vậy nhưng do ông ngoại buồn phiền vì cậu Tường ham chơi bỏ nhà đi biệt đã lâm bệnh nặng mẹ phải nghỉ học chăm sóc ông ngoại. Khi ông mất thì kinh tế sa sút hẳn, mẹ đành làm thợ thủ công kiếm sống. Mơ ước của cả mẹ và ông ngoại đă không thể thành sự thực được. Rồi ba mẹ thành vợ thành chồng khi tuổi đã nhiều. Sinh Mai xong họ đưa nhau đến một vùng heo hút của Tây nguyên lập nghiệp với mong ước đổi đời. Ai ngờ Ba lâm bệnh mất đột ngột khi Mai mới lên bốn khiến hai mẹ con chơ vơ. May có người bà con xa tình cờ gặp đã đưa hai mẹ con đến thành phố bán hàng quà rong rồi quay sang phục vụ nước non cho hàng cá hàng rau trong chợ. Tổ phụ nữ nơi hai mẹ con thuê căn phòng tạm trú thấy mẹ là người cần cù chịu khó lại neo đơn nên đã thu xếp hợp đồng làm ở công ty vệ sinh thành phố.

“ Mẹ khổ thật” Mai nói thầm. Càng nghĩ Mai càng thương mẹ, thấy mẹ thật tuyệt. Mai được tới trường, được thầy khen bạn quí là do có mẹ. Sống bên mẹ Mai cũng nhu mì chăm chỉ, lễ phép và hay đỡ đần các bạn chẳng khác mẹ mấy. Mai cũng yêu thiên nhiên cây cỏ như mẹ.

A! Phải rồi. Tối nay mẹ chỉ một mình trên đường Cây bàng . Cô Nên đã nhờ mẹ đỡ tay cho cô vì cô mới làm đám cưới với chú Đắc, cần tỏ bổn phận làm dâu trong dịp tết nhất. Vậy mà chẳng nhớ ra sớm lại còn trách mẹ nữa. Chết thật. Gió thế này lá rụng phải biết. Mẹ ơi ! Mẹ đừng giận, đừng lo. Con sẽ ra giúp mẹ ngay đây mà, rồi mẹ con mình đi mua hoa vạn thọ mẹ nhé.

Đốt thêm nén nhang trên bàn thờ, khép vội cửa Mai lao vụt ra hướng đường Cây bàng không kịp để ý hai người đang lặng lẽ dắt xe đến gần lối nhà mình.

* * *

Tiếng cười nói lao xao làm chị Lý ngừng tay. Dưới ánh sáng hắt từ bóng đèn ở cổng tu viện, chị thấy Seour Tĩnh đang đi ra cùng một tốp người ăn mặc lịch sự. Soeur đang tiễn họ. Khi bóng khách đã khuất, quay sang chị Seour dịu dàng pha chút ngạc nhiên hỏi sao bây giờ chị còn ở đây.

Chị Lý rất quí Seour. Những khi làm ca sáng, xong việc ngoài đường chị tranh thủ thời gian còn lại giúp nhổ cỏ bắt sâu ở các bồn hoa phần sân trước tu viện. Có khi chị xin phép đưa Mai vào để Mai biết thêm một cuộc sống khác, nhất là cây cỏ ở đây. Seour thì mến tính chân chất, nhu hoà, chịu thương chịu khó của chị. Tuy nhiên gặp nhau lúc này là điều không ai nghĩ tới.. Đứng gần cô hơn Soeur hỏi thêm về kết quả học tập của Mai và việc chuẩn bị Tết của hai mẹ con. Chị nhỏ nhẻ thổ lộ nỗi phấp phỏng trong lòng về chậu hoa ngày tết của mình. Với nụ cười bí mật, seour kéo hẳn chị vào trong, băng qua khoảng sân tràn hương hoa đến cuối vườn. “ Con thích chậu nào cứ chọn. Coi như quà muộn cho hai mẹ con. ”Chỉ về hướng trái,seour vui vẻ nói: “ Năm nay có thêm người phụ, tu viện trồng được nhiều hoa hơn. Con cứ tự nhiên. Đừng ngại.”

Vừa nói như khuyến khích, Seour vừa chọn giúp chị chậu cúc vạn thọ vàng tươi, hoa đều như xếp. Chị ngỡ ngàng. Không ngờ niềm vui lại đến trong giờ cuối năm tất bật này. Vậy là ước mơ nhỏ nhoi đã là hiện thực trước mắt. Giấu giọt nước mắt chực trào, chị lúng túng cảm ơn rồi chào tạm biệt. Chị biết Seour cần thời gian để chuẩn bị chầu lễ đón năm mới.

Ôm chậu hoa trong tay chị muốn hét thật to như hồi còn nhỏ được bà nội cho miếng đường phèn nhỏ xíu dành riêng để ông nội uống trà mà cô vẫn thèm thuồng nhưng không dám mè nheo. Cánh hoa cọ vào má êm êm.Mùi hăng hắc quen thuộc của lá bị giập gãy ùa vào khứu giác khiến chị thấy dễ chịu hẳn. Chị kêu thầm “ Mai ơi ! Mẹ con mình có hoa rồi. Không phải đi mua hoa vét nữa. Mẹ sẽ gắng nhanh tay về với con ngay.”

Gió có vẻ bớt. Hàng cây như đang mơ mộng, đang vẫy tay chia vui với chị

Cầm lấy chổi cô hăng hái gom nốt đám lá còn lại rồi thu dọn đồ đạc. Thận trọng đặt chậu vạn thọ lên xe đẩy, chị hăm hở quay xe sau khi đứng nhìn lại với vẻ hài lòng con đường mình vừa chăm chút . Sáng mai đi trên con đường tinh tươm này có lẽ không ai hay rằng một cổ tích nho nhỏ vừa đươc ghi tại đây.

Làn gió nhẹ ùa tới xua nỗi mệt nhọc. Mở khẩu trang vệ sinh, hít thật sâu chị nghĩ thầm “Ngày xưa …”

Đang bồi hồi chị bừng tỉnh với tiếng reo thân thuột “ Mẹ ơi ! ” cũng vừa lúc Mai hào hển lao đến “ Biết mẹ một mình,con đến giúp để còn đi mua hoa nữa mẹ nhé ”,

Tiếng Mai ríu rít. Ánh mắt em rạng rỡ khi bắt gặp màu vàng lộng lẫy của chậu hoa rồi bất ngờ xụ xuống như lá mướp gặp nắng “Con đền mẹ đó. Không cho con ra chợ hoa với. Mới đó mẹ đã quên.”

Vuốt tóc Mai thay lời dỗ dành, chị âu yếm nhìn con và nhận thấy nét vui ngập tràn ánh mắt dù Mai đang dỗi. Chắc con bé sắp giành một ngạc nhiên thú vị nào đó. Kéo kín cổ áo ấm của Mai cô mắng yêu con rồi vừa đi vừa rủ rỉ về gốc tích chậu hoa. Mai sung sướng cười vang cũng để thầm xin lỗi mẹ luôn. Và không nén nỗi niềm vui em khoe mẹ món quà như ý mà em định đến nhà mới “ bật mí ”. Niềm xúc động khiến chị chậm bước lại. Mai ngạc nhiên. Tưởng mẹ không hài lòng vì mình đã nhận quà khi mẹ chưa cho phép, em bối rối hẳn. Hiểu ý con, chị mĩm cười. Mai mừng thầm, đẩy nhanh xe cho mẹ. Mãi chuỵện hai mẹ con rẽ sang lối nhỏ vào nhà lúc nào không hay.

* * *

Từ ngoài ngõ họ hoảng hốt khi phát hiện có hai bóng đen vụt nhô lên từ ánh sáng lờ mờ. Mai thét lên sợ hãi: “Mẹ ơi. Có ma” vừa ôm cứng lấy mẹ.

Trời đang lạnh mà hai mẹ con túa mồ hôi. Thu hết can đảm chị Lý siết chặt Mai như một sự bảo vệ, nhìn trân trân. Ma thì không tin nhưng kẻ gian thì có thể. Cô run rẩy gần như muốn quị xuống.

“ Nên đây Lý ơi, cả anh Đắc nữa.”

Một trong hai “ con ma ” lên tiếng giải thoát nỗi sợ hãi đang thít lấy hai mẹ con.

“ Chao ôi !Suýt nữa chết khiếp. Sao không ở nhà cúng giao thừa mà tới đây. Lại đi cả hai người, cụ ở nhà một mình sao được ”.Thở phào sung sướng, chị Lý xởi lởi chào bạn như khoả lấp nỗi ngượng vì sự yếu bóng vía của mình vừa mở cửa. Giúp đẩy xe vào mé hiên trái,cô Nên hồ hởi “Xong hết rồi. Bà cụ còn giục nữa đó. Ui chao ! Hoa đâu đây ? Cũng kịp ra chợ hoa nữa à ? Mà sao giống nhau thế này. Anh Đắc ơi đến mà xem ” .

Kịp mặc chiếc áo ấm đỏ thắm mới tinh Mai ùa ra và hớn hở reo lên khi chú Đắc nghiêng người để lộ chậu vạn thọ “ Mẹ ơi ! Đẹp quá. Giống nhau quá, như anh em sinh đôi. Chắc do một người trồng thôi”.

“ Mai ơi! Để mẹ cháu nghỉ ngơi tí. Áo mới đẹp quá. Cô chú có cả quà cho cháu nữa đấy. Lại đây nào. ” Chú Đắc âu yếm gọi Mai.

* * *

Thì ra hai chậu hoa do cùng một người trồng thật.

Tu viện đường Cây bàng là nơi chú Đắc nhận chăm sóc cây cảnh. Sẵn đất còn trống chú xin phép Seour Tĩnh trồng thêm ít hoa vạn thọ. Không ngờ được thời tiết ủng hộ, góc sau của tu viện trở thành thảm hoa vàng lộng lẫy. Seour cho chú quyền được sử dụng một nửa. Chú đem tặng xóm giềng và người thân. Hôm qua nghe vợ trầm trồ về sở thích và ý định của mẹ con Mai, chú đã chọn chậu nhiều hoa nhất giành lại. Bây giờ hai chậu vạn thọ đầm ấm đứng bên nhau khác nào tình cảm của họ. Rốt cuộc mỗi người đều được hưởng niềm vui, niềm hạnh phúc. Càng thú vị hơn khi niềm vui toả từ những gì mình dành cho người khác. Được thấu hiểu, được sẻ chia thì dù một biểu hiện nho nhỏ cũng làm ấm lòng, càng quí hơn giữa lúc năm cùng tháng tận. Không ai bảo ai, ba người lớn miên man …

Mai phá tan không khí đột nhiên chùng lại bằng giọng sôi nỗi khiến họ cười vang “ Mẹ ơi ! Chừng nào cô Nên với chú Đắc có em bé mẹ cho con sang bế nhé.” “Còn cô chú sẽ là ba mẹ thứ hai của Mai được không?” Chú Đắc trìu mến kéo Mai vào lòng, nhìn sang vợ chờ ánh mắt đồng thuận. “Vậy con sẽ gọi chú là ba Đắc và cô là má Nên, phải không mẹ?” Mai liếng thoắng.

Tiếng cười của họ quyện trong không khí ấm cúng tạo nên mối giao cảm tốt lành giữa trời đất và con người khiến khoảnh khắc giữa năm cũ và năm mới trong căn phòng nhỏ bé tuềnh toàng trở nên lung linh.

“ Sau giao thừa cả bốn người mình cùng đi hái lộc xuân nhé.”

Cô Nên cao giọng đề nghị.

“Ấy ! Đừng cô ơi. Cô giáo con bảo ai cũng đua nhau hái lộc đầu năm như vậy thì sẽ không còn vẻ đẹp và sự sống cho cây trong phố nữa.” Mai giẫy nẫy. “Phải đó” chị Lý hưởng ứng con gái. “Vả lại hai chậu hoa và cả chiếc áo đẹp này chính là lộc rồi còn gì ” Vẫy Mai sang đứng giữa sắc vàng chị tiếp lời. “Cả Mai nữa chứ. Mai là cành lộc đẹp nhất của mẹ Lý, mẹ Nên và ba Đắc. Mình sẽ chăm cho chồi lộc này vươn thành muôn cành xanh tươi. Mọi người đồng ý với tôi không?” Chỉ vào Mai chú Đắc nói giọng hân hoan.

Tiếng pháo tay hưởng ứng giòn giã nỗ cùng lúc chuông các chùa và nhà thờ trong
phố vang lên.

Năm mới đã sang .

Tôn Nữ Ngọc Hoa

Thiền từng phút

Thiền sinh học với thầy tối thiểu là hai năm trước khi được cho dạy người khác. Tenno vừa xong chương trình tập sự và mới thành thầy dạy. Tenno đến thăm Nan-in. Trời mưa nên Tenno mang guốc gỗ và dù. Sau khi chào hỏi, Nan-in nói: “Chắc thầy để guốc và dù ở trong căn phòng đằng trước. Tôi muốn biết thầy để dù ở phía bên phải hay bên trái đôi guốc.”

Tenno, lúng túng, không có câu trả lời. Chàng nhân ra là chàng đã không thể hành thiền trong từng phút. Tenno trở thành học trò của Nan-in, và học thêm sáu năm nữa để đạt được Thiền từng phút.

Bình:

Thiền sư Tào Động Daizui MacPhillamy của Edmonton Buddhist Meditation Group ở Edmonton, Alberta, Canada, viết ngày 4.4.2006 về “Thiền từng phút” như sau:

Thiền không phải là điều giới hạn trong vài lần ta ngồi thiền định một ngày. Ta có thể mang tâm thiền của ta vào đời sống hàng ngày, với một cách sống ta gọi là “tập trung”, hay “thiền khi làm việc” hay “Thiền từng phút”. Các trường phái Phật giáo có nhiều cách khác nhau để thực hành. Sau đây là cách của [Tào Động] chúng tôi. Cách này cực kỳ giản dị và chẳng đòi hỏi gì ngoài quyết tâm kiên trì thực tập nó. Thiền này có thể tóm tắt trong 5 bước.

1. Chỉ làm một lúc một việc.
2. Chú tâm hoàn toàn vào việc đang làm.
3. Nếu tâm trí của bạn lang thang qua việc khác, kéo nó lại.
4. Thực tập bước số 3 khoảng vài trăm nghìn lần.
5. Và, khi tâm trí của bạn cứ lang thang đến một vấn đề hoài hoài, ngừng một tí và để ‎ý
đến vấn đề “quấy phá” đó: Có thể là nó đang cố gắng nói điều gì đó với bạn.

(Trần Đình Hoành dịch và bình)

.

Every-Minute Zen

Zen students are with their masters at least two years before they presume to teach others. Nan-in was visited by Tenno, who, having passed his apprenticeship, had become a teacher. The day happened to be rainy, so Tenno wore wooden clogs and carried an umbrella. After greeting him Nan-in remarked: “I suppose you left your wooden clogs in the vestibule. I want to know if your umbrella is on the right or left side of the clogs.”

Tenno, confused, had no instant answer. He realized that he was unable to carry his Zen every minute. He became Nan-in’s pupil, and he studied six more years to accomplish his every-minute Zen.

# 35

Thứ sáu, ngày 5 tháng 2 năm 2010

Bài hôm nay

The green leaves of summer – Lá xanh mùa hạ, Văn Hóa, Nhạc Xanh, Video, anh Trần Đình Hoành.

Tự bảo vệ, Danh Ngôn, song ngữ, anh Nguyễn Hoàng Long.

Có mà không, Danh Ngôn, song ngữ, chị Nguyễn Thu Hiền.

Giá trị công việc, Danh Ngôn, song ngữ, chị Bằng Lăng Tím.

Tình bạn, Danh Ngôn, song ngữ, chị Lâm Thanh Thanh.

Một người bạn của con, song ngữ, Teen talk, chị Hoàng Khánh Hòa.

Em viết tiếp cuộc đời anh, Thơ, anh Bùi Minh Vũ.

Văn Nhạn – Vi Ứng Vật, Thơ, anh Nguyễn Hữu Vinh.

Câu chuyện cuối năm – bảo tồn và phát huy thủ công nghiệp, Văn hóa, chị Linh Nga Niê Kdăm.

Một nụ cười trong cả một đời, Trà Đàm, anh Trần Đình Hoành.
.

Tin sáng quốc tế, anh Nguyễn Minh Hiển tóm tắt và nối link

Trung Quốc phản đối Mỹ gây áp lực thương mạiTrung Quốc đã “phản pháo” lại Mỹ một ngày sau khi Tổng thống Barack Obama cam kết đặt “áp lực thường xuyên” đối với Trung Quốc và các nước khác để buộc họ mở cửa thị trường hơn nữa khi giao thương với Mỹ.

Chinh phục Mặt Trăng – cuộc đua của châu ÁMỹ lâu nay vẫn vô dịch thế giới trong cuộc chạy đua lên Mặt Trăng. Nhưng việc ngày 1/2 cường quốc này chính thức tuyên bố bỏ cuộc vì thiếu tiền chi cho chương trình không gian của cơ quan NASA, đường đua giờ đây “rộng mở” cho Ấn Độ và Trung Quốc.

Bức tượng đồng gây chấn động thế giớiBức tượng đồng mô phỏng một người đàn ông đang bước đi của nhà điêu khắc Thuỵ Sĩ Alberto Giacometti vừa được bán với giá cao kỷ lục – 104 triệu USD, tại cuộc đấu giá của Sotheby’s ở London.

Máy bay quân sự Mỹ rơi ở Đức, 3 người thiệt mạng Một chiếc máy bay quân sự Black Hawk của Mỹ hôm qua bị rơi ở Đức, làm 3 thành viên phi hành đoàn thiệt mạng.

Chống hối lộ bằng tiền mệnh giá 0 rupee- Một tổ chức phi chính phủ Ấn Độ đã phát hành một loại tiền có giá trị 0 rupee như một cách để giúp ngăn chặn hối lộ, một căn bệnh trầm kha ở nước này.

Tổng thống Obama vẫn gặp Đạt Lai Lạt Ma Ngày 3-2, Trung Quốc đã lên tiếng cảnh báo Mỹ rằng cuộc gặp giữa Tổng thống Barack Obama với Đạt Lai Lạt Ma sẽ làm quan hệ giữa hai nước thêm căng thẳng, sau hợp đồng bán vũ khí gây tranh cãi của Washington cho Đài Loan. Trước đó một ngày, Nhà Trắng tái khẳng định ông Obama sẽ gặp Đạt Lai Lạt Ma, nhà lãnh đạo Phật giáo của Tây Tạng hiện đang lưu vong ở nước ngoài.

Lửa thiêu rụi nhà hàng Việt ở Mỹ-Lửa bùng lên tại một nhà hàng Việt Nam ở bang Wisconsin, Mỹ, sáng qua và gần như thiêu rụi cơ sở này.

Ngoại trưởng Mỹ có thể thăm Việt Nam năm nayNhiều khả năng Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton sẽ thăm Việt Nam vào mùa hè năm nay, đại sứ Mỹ ở Việt Nam Michael Michalak cho biết.

Số phận bí hiểm của thiếu nữ Việt mất tích ở ĐứcTrong tấm hình đăng tìm người được dán ở những chợ châu Á của Berlin, Phượng là một cô gái có nụ cười với đôi mắt quả hạnh và khuôn mặt trẻ thơ.

Tin sáng quốc nội , anh Nguyễn Minh Hiển tóm tắt và nối links.

Rộn ràng không khí tết ở làng hoa Sa ĐécTết Nguyên đán Canh Dần 2010, nông dân trồng hoa ở Sa Đéc tung ra thị trường nhiều giống hoa mới, được thương lái đặt hàng từ cuối tháng 10 như: anh thảo, dạ yến thảo, thu hải đường, quỳnh hoa đăng, cát tường, hướng dương hình tháp…

Bắt được cá mập hơn 1 tấn trên biển Phú Yên Một con cá mập dài 5 mét, chu vi vòng bụng rộng 3,5 mét, nặng ước chừng hơn một tấn vừa được ngư dân huyện Sông Cầu đánh bắt được. Nhiều người nhận định, con cá này là thủ phạm của những vụ cắn người tại vùng biển Qui Nhơn, Bình Định.

700 kiều bào họp mặt mừng xuân Canh Dần– Hơn 700 kiều bào từ hơn 21 nước, vùng lãnh thổ hiện đang sinh sống, làm việc tại TP.HCM hoặc về thăm quê hương dịp Tết đã họp mặt mừng xuân Canh Dần ấm cúng tối 4-2 tại khách sạn Rex (Q.1, TP.HCM).

“Màu áo xanh” hối hả tô điểm cho thành phố– Phố phường những ngày này tấp nập ngược xuôi, ít ai để ý đến những người công nhân áo xanh đẫm mồ hôi, cần mẫn trồng hoa bên đường…

Buôn Ma Thuột chỉnh trang đô thị đón tết– Ông Hoàng Văn Mầm, trưởng Phòng quản lý đô thị TP Buôn Ma Thuột, tỉnh Đắk Lắk, cho biết để chuẩn bị cho Tết Canh Dần, UBND tỉnh đã chi hàng tỉ đồng cho công tác dọn dẹp và chỉnh trang đô thị thành phố đã bắt đầu được triển khai.

Bình ổn giá, dự trữ thực phẩm trong dịp TếtĐể ổn định giá cả trong dịp Tết, UBND thành phố Đà Nẵng đã lên danh mục 19 mặt hàng thiết yếu cần bình ổn giá.

Tết: miền Bắc lạnh, miền Nam oi bức – Thạc sĩ Lê Thị Xuân Lan – phó phòng dự báo Đài Khí tượng thủy văn khu vực Nam bộ – nhận định thời tiết trong những ngày giáp tết khá oi bức, nền nhiệt chung từ nay đến 9-2 sẽ ở mức cao hơn so với trung bình nhiều năm cùng thời kỳ.

Khai hội Báo Xuân Canh Dần 2010 Sáng 4/2, hội Báo Xuân toàn quốc Canh Dần 2010 đã khai mạc, thu hút hàng trăm khách tham quan. Ông Nguyễn Phú Trọng, Ủy viên Bộ Chính trị, Chủ tịch quốc hội khẳng định chưa bao giờ lực lượng báo chí phát triển mạnh mẽ và hùng hậu như hiện nay.

Đón xuân trên sóng– Đồng hành với những người lính đảo đón mùa xuân ở huyện đảo Trường Sa (Khánh Hòa) là những người lính hải quân trên những con tàu trực.

Chủ tịch nước gửi thư khen mẹ nuôi bé Thiện NhânNgày 4/2 Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết đã gửi thư khen chị Trần Mai Anh, người đã nhận nuôi và chăm sóc bé Thiện Nhân – khi chào đời đã bị thú rừng ăn mất một chân và bộ phận sinh dục.

.

Lịch sự kiện văn hóa

KVT – Briefly Abstracted – KVT on Le Anh Quan’s abstract solo show —– KVT bình luận về triển lãm cá nhân của Lê Anh Quân

Vu Ngoc Linh – Piano Recital – 06 Feb – Hanoian musical talent at the Opera House —–

.

Tin học tập – việc làm

IIE Vietnam news American Center Hanoi Event news

ICVE: Học bổng Hoa Kỳ 2010

Fellowship at UNFPA Special Youth Programme Ph.D Scholarships at Aarhus University

Master in Public Administration Scholarship [Singapore]

Master in Public Policy Scholarship

Chứng khoán

* VNINDEX

* HNX

Giá vàng VN

Giá vàng Mỹ

Tỷ giá ngoại tệ

Thống kê kinh tế

Thời tiết hôm nay .

Bài hôm trước >>>

Chúc các bạn một ngày tươi hồng !

:-) :-) :-) :-) :-) :-)

Đọt Chuối Non

The Green Leaves of Summer – Lá Xanh Mùa Hạ

Chào các bạn,

Có lẽ ai trong chúng ta cũng đã nghe qua bản The Green Leaves of Summer – Những chiếc lá xanh của mùa hạ — dù là ta có thể không biết tên bản nhạc. Đây là một trong những bản nhạc nền của phim The Alamo, do John Wayne đóng vai chính, năm 1960.

The Alamo
, tên cũ là Nhà Dòng Thánh An-tôn của Valero, là một nhà dòng công giáo, do Tây Ban Nha dựng nên hồi thế kỷ 18 để giáo dục người da đỏ mới theo đạo, nằm trong vùng ngày nay là thành phố San Antonia, tiểu bang Texas.

Continue reading The Green Leaves of Summer – Lá Xanh Mùa Hạ

Có mà không

Có mắt nhưng không thấy vẻ đẹp, có tai nhưng không nghe được âm nhạc, có óc nhưng không nhận ra chân lý, có trái tim nhưng không bao giờ rung động và do đó không bao giờ rực cháy, đó quả là điều đáng sợ.

Nguyễn Thu Hiền dịch

.

Having eyes, but not seeing beauty; having ears but not hearing music; having minds but not preceiving truth; having hearts that are never moved and therefore never set on fire. There are the things to fear…

Tot-to-chan, the little girl at the window

Tư duy tích cực mỗi ngày