Luyện tập tiếng Anh


Khi luyện tập tiếng anh, 2 từ quan trọng nhất bạn cần luôn luôn ghi nhớ, đó là Thực hành và Tự tin.

Thực hành tiếng Anh hàng ngày. Bạn sẽ nhận ra rằng, bạn càng sử dụng tiếng anh nhiều, tiếng anh của bạn sẽ ngày càng tốt hơn, và khi bạn càng cảm thấy tự tin thì bạn sẽ muốn sử dụng nó nhiều hơn.

Trần Thế Dũng dịch

.

The two most important words to remember when learning English are Practice and Confidence.

Practice English daily. You will find the more you use English, the better your English will become, and the more confident you become, then the more you will want to use it.

Hồn trắng

    Trăng sáng quá
    Góc vườn cũng thẹn
    Cỏ cây
    Cũng bớt hồn nhiên

    Tàu lá chuối
    Rách rưới
    Nằm hát bên hiên nhà

    Con chim sáo biết nói
    Hỏi cây cau già
    “Thầm nhớ ai chăng?”

    Đường vắng
    Ngõ vắng
    Thềm vắng

    Hồn trắng

    Yên Thi

Chiều Quê


.

Xuyên mây vệt ráng muộn màng
Bóng chiều như trải thảm vàng cảnh quê

Bầy cò mở hội ngọn tre
Tan trường đàn bướm bay về ngõ thôn

Đa sồi vỗ lá hàn ôn
Mi trinh nữ khép hoàng hôn tím dần

Từng chùm nóc mái khói lâng,
Uốn mình làm kiếp phù vân hải hồ

No oằn sóng lúa nhấp nhô
Chuông chùa ngân dẫn nam mô… ta bà…

Ru em bé hát ơi à
Mắt ai trăng khuyết luống cà – lọ lem

Chiều quê một mối tình câm
Hồn quê không khoá mãi cầm chân ta…

.

Đinh Đức Dược

Những sáng mồng Một…

Mỗi khi lật lại cuốn album gia đình, tôi không bao giờ nhịn được cười. Thông thường mỗi năm gia đình chúng tôi lại chụp một tấm ảnh chung vào ngày đầu năm. Và trong mọi tấm ảnh, của mọi năm, tất cả những ai có mặt trong bức ảnh đều có cặp mắt sưng húp.

Vì mất ngủ.

Bức ảnh được chụp vào sáng mồng Một. Sau một đêm ngủ vô cùng ngắn ngủi, chúng tôi dậy rửa mặt, thay bộ đồ đẹp nhất đã ủi sẵn từ hai ngày trước và kéo nhau ra sân chụp hình. Không thể sắp xếp thời gian nào khác, vì chỉ có duy nhất sáng mồng Một là chưa ai xuất hành. Ông bà, cha mẹ, cô cậu, chú bác, con cháu…Đó là lúc đông đủ nhất. Để cùng ăn với nhau một bữa cơm đầu năm thịnh soạn. Đến trưa, những cặp vợ chồng trong gia đình phải lục tục kéo nhau về nội, về ngoại…Và đám cháu bắt đầu mạnh ai nấy rong chơi đến tận tối mịt mới về.

Tôi yêu những sáng mồng Một. Chúng ta có một cuộc đời dài, nhưng cũng chỉ trải qua vài mươi sáng mồng Một mà thôi. Đó là khi chúng ta lật qua một trang trắng trong cuốn sách cuộc đời mình…Bởi thế, tôi thường nhớ rất rõ những sáng mồng Một.

Sáng mồng Một, bàn ăn luôn là những món ngon nhất vì được bày ra lần đầu tiên trong năm. Hoa mai nở rất đẹp. Tôi làm theo quán tính, thay quần áo xong là xách cây chổi đi quét nhà. Và tôi luôn luôn bị bà ngăn lại. “Bữa nay là mồng Một”. Đó không chỉ là chuyện kiêng kỵ thường thấy, mà là chuyện những cánh mai rụng. Những cánh hoa mai rụng lốm đốm trải thành một đám vàng mơ nổi trên nền gạch men trắng, cạnh bộ salon trong phòng khách. Gợi cảm. Tươi tắn. Ở nhà tôi, chúng không được phép xuất hiện ngoài thềm nhà vào sáng mồng Một. Bà ngoại tôi có một cái nhìn lạ lùng về những cánh hoa mai rơi. Bà nói, khi bà nhìn thấy những cánh hoa mai rải rác trên mặt đất, trước thềm nhà, bà thấy rằng Tết đã qua rồi. Sáng Mồng một người ta không được nghĩ rằng Tết đã qua. Với bà, hình ảnh đó sẽ là một cảnh tượng bi quan chán chường, làm bà mất hết sự hồ hởi. Trong khi sáng mồng Một là thời gian hoàn hảo nhất để tận hưởng một cái Tết.

Vì vậy, chúng tôi có ba việc quan trọng vào sáng mồng Một: chụp ảnh gia đình, giữ cho đám mai rụng không bị một kẻ đãng trí và ưa gọn gàng cầm chổi lùa hết ra trước thềm, và …thấp thỏm chờ một người xông đất ngoài ý muốn.

Ông cụ Khánh.

Đó là một ông lão nghèo, không con cái, thường có vẻ mặt ngơ ngác như một đứa trẻ. Ông ở trong một căn chòi giữa vườn xoài rộng, gần khu nghĩa trang và sống bằng những thức ăn gạo muối xin được. Ông cu Khánh là người phụ việc của ông cố tôi xưa kia, sau đó đã đi theo ông ngoại tôi di cư vào Nam. Ngoài liên hệ xa xôi đó, để lý giải về việc luôn đón tiếp ông một cách dịu dàng và niềm nở bất cứ lúc nào ông đến dù là xin ít tiền hay xin một bữa cơm, bà tôi nói gọn một từ : « người làng ». Với những kẻ xa xứ, hai chữ « người làng » có sức ràng buộc lạ lùng.

Trong năm, thỉnh thoảng ông cu Khánh vẫn đến nhà xin bà tôi ít tiền, thức ăn, quần áo, chén bát nồi niêu…Nói chung mọi thứ mà ông cần và bà tôi có thể cho được. Chúng tôi không ghét ông, thậm chí cảm thấy thương và khá quen thuộc với ông. Nhưng điều đáng nói là ông luôn xuất hiện rất sớm vào sáng mồng Một… để xông đất. Chúng tôi không giấu được sự chán ngán và thậm chí, bất bình khi sáng mồng Một lại có một ông lão chẳng có bà con ruột rà gì thì chớ, lại còn ăn mặc rách rưới, quần xắn ống cao ống thấp, đầu tóc bù xù… đến xông đất.

Những người trẻ tuổi trong gia đình càu nhàu mãi về điều đó. Rằng người xông đất là rất quan trọng. Có người còn đòi bà phải mắng ông một trận, dặn ông buổi chiều hãy đến. Hoặc đóng cổng lại để ông thấy mà bỏ đi.

Nhưng bà ngoại tôi lắc đầu. Bà không làm được. Dù bà cũng thở dài khi mấy đứa cháu la lên ngoài sân: “Bà ơi, ông cu Khánh lại xông đất rồi kìa”. Có lần, một đứa trong bọn tôi, lén bà đóng cổng lại vào sáng mồng Một. Khi ông cu Khánh đến, ông đứng ngoài rào mà gọi rất to. Bà tất tả chạy ra mở cổng, và sau đó nạt chúng tôi một trận. Bà nói, một cánh cổng đóng, là một lời từ chối rõ rệt. Những người lịch thiệp sẽ hiểu, nhưng trẻ con không hiểu. Ông cu Khánh hồn nhiên không khác gì một đứa trẻ.

Ông không giận khi thấy cổng đóng. Ông hớn hở chúc mừng năm mới ngay từ ngoài cổng. Rồi, ông đi thẳng vào phòng khách, đến trước bàn thờ ông ngoại tôi và hỏi mượn bật quẹt để thắp nhang. Ông đứng cúi đầu, rì rầm cả chục phút. Thắp nhang xong, ông sẽ tự nhiên ngồi tót lên ghế, đong đưa chân, ăn bánh kẹo, đợi bà tôi lì xì phong bao đỏ và ngồi nghe mọi người trò chuyện với nhau bằng vẻ mặt ngơ ngác đầy hiếu kỳ. Nếu ông không vội đi đâu đó, ông sẽ tỉnh bơ ngồi lại ăn bữa cơm đầu năm với gia đình.

Năm tôi học lớp Bảy, bà tôi mất. Tết năm đó là một cái Tết buồn, nhưng vẫn là một cái Tết. Và bởi thế, chúng tôi vẫn gói bánh, nấu nướng, mua hoa mai và trang hoàng nhà cửa. Sáng mồng Một. Chúng tôi vẫn tổ chức chụp ảnh. Chỉ có điều, như mọi năm, tôi lại le te xách chổi quét đám hoa mai chưa chi đã rụng tơi tả khắp phòng khách. Khi tôi giật mình nhớ lại thì những cánh hoa mai đã tung tóe dưới nền đất trước những bậc thềm. Nhưng chẳng ai để ý, không ai ngăn cản. Tôi tự nhủ: “Hoa mai rụng trước thềm nhìn cũng gợi cảm vậy. Mà phòng khách thì nhìn sạch sẽ tươm tất hơn”

Quay vào bếp, tôi nghe mọi người nói với nhau năm nay bà mất rồi may ra ông cu Khánh không xông đất nữa. Nhưng ông vẫn đến, rất sớm, thậm chí khi mọi người còn kịp chưa chụp hình. Lắc đầu chán nản, nhưng tự thấy mình có nghĩa vụ thay thế bà, nên Dì tôi chạy ra tận cổng tươi cười đón ông vào. Như mọi năm, ông xin thắp nhang. Ông đứng rì rầm cả chục phút trước di ảnh của ông bà tôi. Tôi đã được lệnh bày thêm một cái chén và đôi đũa trên bàn. Thật lạ lùng, đột nhiên, tôi có cảm giác như ông là một phần sống động của cuộc đời bà tôi vẫn còn hiện hữu. Một cái gì đó thuộc về bà mà chúng tôi vẫn có thể nhìn thấy, có thể chạm vào. Có lẽ mọi người khác trong gia đình tôi cũng ít nhiều cả thấmy như vậy. Nhưng ông thậm chí không ngồi xuống ghế mà xin phép về ngay, dù cả nhà đều lên tiếng mời.

Ra khỏi cửa, ông chợt đứng khựng lại, ngay giữa các bậc thềm, và nhìn sững những cánh hoa mai rụng trải trên mặt đất, cũng như lẫn vào trong đất. Bị quét ra, một phần trong chúng bị dập và làm thành những mớ rúm ró. Và hoàn toàn đột ngột, ông cu Khánh òa khóc. Ông khóc nức nở, nước mắt nước mũi dàn dụa khắp mặt. Ông vừa đưa cả hai cánh tay liên tục quệt qua quệt lại ngang mặt vừa nức nở không kìm được. Ngay sau lưng ông, Dì tôi ngơ ngác thốt lên:

“Ôi chao ông cu Khánh, sáng mồng Một răng lại đứng trước cửa nhà người ta mà khóc như rứa hè?”

Tôi đang nhìn lại bức ảnh chụp gia đình tôi sáng mồng Một năm đó. Ai cũng cười ngượng nghịu và có cặp mắt đỏ kè và sưng húp. Nhưng duy lần đó, tôi biết rõ là không phải vì mất ngủ.

Đông Vy

Các Mùa Trong Đời

Một người đàn ông nọ có bốn người con. Ông muốn con của mình học cách không phán xét mọi việc một cách vội vã. Vì vậy, ông yêu cầu bốn người con của mình lần lượt thay phiên nhau đi tìm một cây lê ở một miền đất xa xôi.

Đông
.

Người con cả bắt đầu cuộc hành trình vào mùa đông, người con thứ hai vào mùa xuân, người thứ ba vào mùa hạ, và người con út đi tìm cây lê đó vào mùa thu.

Sau khi tất cả đã trở về, người cha gọi các con mình lại để kể cho ông nghe họ đã thấy gì.

Người con cả nói rằng anh thấy một cái cây xấu xí, khô héo và rũ tàn, Người con thứ hai nói không, đó là một cái cây phủ đầy những chồi xanh mơn mởn và tràn đầy hứa hẹn.

Người con thứ ba không đồng ý; anh nói mình thấy một cây lê trổ đầy hoa với hương thơm ngọt ngào và trông rất đẹp, đó là loài cây đẹp nhất trên đời mà anh đã từng nhìn thấy.

Nhưng người con út thì bất đồng với tất cả; anh nói đó là một cái cây chín mọng với quả nặng trĩu cành, tràn đầy sức sống và sự toàn vẹn.

Thấy vậy, người cha bèn giải thích cho các con của mình rằng tất cả bọn họ đều đúng, bởi mỗi người trong số họ đều thấy nhưng chỉ thấy cây lê đó trong một mùa mà thôi.

Xuân
.

Ông nói với họ rằng: “Các con không thể phán đoán về một cái cây, hay một con người, chỉ bởi một mùa. Bản chất con người, niềm vui, và tình yêu đến từ cuộc sống này chỉ có thể đo lường được vào lúc cuối, khi bốn mùa trong năm đã trôi qua.

Nếu từ bỏ mọi thứ khi mùa đông ập về, con sẽ bỏ lỡ những hứa hẹn của mùa xuân, vẻ đẹp của mùa hè, và sự trọn vẹn của mùa thu.

Đừng để nỗi đau của một mùa phá hỏng niềm vui của những mùa còn lại.
Đừng phán xét cuộc sống chỉ bởi một trải nghiệm khó khăn.
Hãy bền chí với những lúc gian khó trong đời,
Sớm muộn gì rồi, ngày tốt đẹp chắc chắn sẽ đến.

.

Lê Phan Viên Hy dịch

.

LIFE’S SEASONS

Hạ ..
.

There was a man who had four sons. He wanted his sons to learn not to judge things too quickly. So he sent them each on a quest, in turn, to go and look at a pear tree that was a great distance away.

The first son went in the winter, the second in the spring, the third in summer, and the youngest son in the fall.

When they had all gone and come back, he called them together to describe what they had seen.

The first son said that the tree was ugly, bent, and twisted. The second son said no it was covered with green buds and full of promise.

The third son disagreed; he said it was laden with blossoms that smelled so sweet and looked so beautiful, it was the most graceful thing he had ever seen.

The last son disagreed with all of them; he said it was ripe and drooping with fruit, full of life and fulfillment.

The man then explained to his sons that they were all right, because they had each seen but only one season in the tree’s life.

He told them that you cannot judge a tree, or a person, by only one season, and that the essence of who they are and the pleasure, joy, and love that come from that life can only be measured at the end, when all the seasons are up.

Thu
.

If you give up when it’s winter, you will miss the promise of your spring, the beauty of your summer, fulfillment of your fall.

Don’t let the pain of one season destroy the joy of all the rest.
Don’t judge life by one difficult season.
Persevere through the difficult patches,
and better times are sure to come some time or later.


Unknown

Ngữ Pháp Sống Đẹp

Có một bài thơ ngữ pháp vui của tác giả William de Witt Hyde, dạy chúng ta cách sống đẹp. Mời các bạn đọc bài song ngữ dưới đây và suy nghĩ về những khái niệm ngữ pháp và phong cách sống ta có thể học:

Hãy sống ở thể chủ động, tránh xa thể thụ động.
Nghĩ nhiều đến những gì mà bạn có khả năng làm được hơn là những gì đang xảy đến cho bạn.

Hãy sống cách khách quan hơn là ở giả định
Hãy quan tâm đến thực tế cuộc sống đúng với những gì đang thật sự diễn ra, hơn là mong muốn chuyện đời sẽ xảy ra như bạn mơ ước.

Hãy sống ở thì hiện tại, can đảm trực diện đối đầu với công việc ngày hôm nay.
Không luyến tiếc quá khứ, cũng đừng lo lắng đến tương lai.

Hãy sống ở ngôi thứ nhất, nghiêm khắc tự kiểm điểm mình hơn là đi soi mói những sai sót, lỗi lầm của thiên hạ.

Hãy sống ở số ít, lắng nghe lời phê bình xuất phát từ lương tâm mình hơn là thích thú với những lời tán thưởng của đám đông.

Hôm Qua là Lịch Sử,
Ngày Mai còn Bí Mật
Hôm Nay là một Tặng Vật.
Đó là lí do hôm nay được gọi là Quà.
.

Và nếu như phải chọn một động từ thì không gì hơn động từ yêu thương.
.

THE GRAMMAR OF RIGHT LIVING
.

Live in the active voice, rather than passive.
Think more about what you happen than what is happening to you.

Live in the indicative mood, rather than in the subjunctive.
Be concerned with things as they are, rather than as they might be

Live in the present tense, facing the duty at hand
without regret for the past or worry over the future.

Live in the first person, criticizing yourself rather than finding fault with others.

Live in the singular number, caring more for the approval of your own
conscience than for the applause of the crowd.

Yesterday is History,
Tomorrow is Mystery,
Today is a Gift,
That’s why it’s called Present.

If you want a verb to conjugate, you can do nothing better than ” love”.


Huỳnh Huệ dịch

Hối cải thực sự

Ryokan tận hiến cả đời mình để tu học Thiền. Ngày nọ thiền sư nghe là người cháu trai đang tiêu tiền cho một cô ca kỹ. Vì người cháu đã thay thế Ryokan để quản lý tài sản gia đình và gia tài này đang có nguy cơ bị tiêu tán, người nhà phải nhờ Ryoken nhúng tay vào.

Ryokan phải đi một quãng đường rất xa để thăm người cháu thiền sư đã nhiều năm không gặp. Người cháu có vẻ rất vui được gặp lại chú và mời chú ở lại qua đêm.

Cả đêm Ryokan ngồi thiền định. Vào lúc ra đi buổi sáng, thiền sư nói với người cháu: “Chú chắc là già rồi, tay chú run lắm. Cháu có thể giúp chú buộc dây giày của chú được không?”

Người cháu hăng hái giúp. “Cám ơn cháu,” Ryokan kết thúc, “cháu thấy không, người ta mỗi ngày mỗi già và yếu đi. Hãy tự chăm sóc cháu tử tế.” Rồi Ryokan ra đi, chẳng hề nói một lời đến các phàn nàn của người nhà. Nhưng, từ buổi sáng hôm đó, sự hoang phí của người cháu chấm dứt.
.

Bình:

• Việc chú của mình phải đi rất xa để gặp mình sau nhiều năm không gặp, đủ để nói với người cháu sự nghiêm trọng của vấn đề.

Cho nên, câu nhắn nhủ ngắn của chú trước lúc ra đi, mang trọn tính cách nghiêm trọng đó.

Người cháu đương nhiên là biết chú về để giáo huấn mình, mà có lẽ đã phập phồng cả đêm không biết mình sẽ bị sỉ vả cách nào đây.

Nhưng rốt cuộc cậu ta nhận một giáo huấn rất nghiêm trọng, một cách rất nhẹ nhàng. Cho nên ảnh hưởng rất mạnh.

• Nhưng cũng có thể vì một lý do khác nữa. Đó là việc Ryokan nhúng tay vào vấn đề. Người cháu có thể nghĩ: “Chú mình sẵn sàng nhúng tay vào chuyện thì không ổn rồi. Giả sử chú rút lại quyền của mình, tự tay quản lý tài sản gia đình, hay giao quyền cho ai đó khác thì sao?”

Câu hỏi: Ngưởi tu trì có nên cho “người đời” biết là mình sẵn sàng nhúng tay vào các việc sai trái ở đời khi cần không?

(Trần Đình Hoành dịch và bình)
.

True Reformation

Ryokan devoted his life to the study of Zen. One day he heard that his nephew, despite the admonitions of relatives, was spending his money on a courtesan. Inasmuch as the nephew had taken Ryokan’s place in managing the family estate and the property was in danger of being dissipated, the relatives asked Ryoken to do something about it.

Ryokan had to travel a long way to visit his nephew, whom he had not seen for many years. The nephew seemed pleased to meet his uncle again and invited him to remain overnight.

All night Ryokan sat in meditation. As he was departing in the morning he said to the young man: “I must be getting old, my hand shakes so. Will you help me tie the string of my straw sandal?”

The nephew helped him willingly. “Thank you,” finished Ryokan, “you see, a man becomes older and feebler day by day. Take good care of yourself.” Then Ryokan left, never mentioning a word about the courtesan or the complaints of the relatives. But, from that morning on, the dissipations of the nephew ended.

# 74

Thứ bảy, 3 tháng 4 năm 2010

Bài hôm nay

Vòng Đời – Circle of Life – Phil Collins , Nhạc Xanh, Video, Văn Hóa, anh Trần Đình Hoành.

Chào mừng Lễ Phục Sinh 2010, Văn Hóa, anh Trần Đình Hoành.

Lời không bị lãng quên , Danh Ngôn, song ngữ, chị Ban Mai.

Hi vọng , Danh Ngôn, song ngữ, anh Nguyễn Đình Nguyên.

Bước chân khởi hành , Danh Ngôn, song ngữ, chị Nguyễn Thu Hiền.

Xin Thập Giá Phục Sinh Nở Hoa , Thơ, chị Hoa Trang Giọt Sương Tím.

Lên Tam Đảo , Thơ, Nước Việt Mến Yêu, chị Tôn Nữ Ngọc Hoa.

Hương thầm, Văn, chị Đàm Lan.

Trách nhiệm cá nhân – bao nhiêu là đủ? , Trà Đàm, chị Hoàng Khánh Hòa.

Mười truyền nhân , Thiền, Văn Hóa, Trà Đàm, song ngữ, anh Trần Đình Hoành.

Lĩnh Nam Chích Quái – Truyện bánh chưng , Triết lý Việt, Văn Hóa, anh Nguyễn Hữu Vinh dịch, anh Trần Đình Hoành bình.
.

Scholarship, Grants & Jobs

Changemakers Competition


Changemakers® is a community of action where we all collaborate on solutions. We know we have the power to solve the world’s most pressing social problems. We’re already doing it, one project, one idea at a time. How do we do it? We talk about the issues, share stories and mentor, advise, and encourage each other in group forums, even engage in friendly competition. We form surprising connections and unexpected partnerships across the globe that turn the old ways of problem solving upside down. We try things that have never been tried before. The competition as following:

Leveraging Business for Social Change: Building the Field of Social Business
The 2 winners of the early entry prize will receive a digital camera each one. Enter before the competition deadline of June 9 and you may be one of three winners that receive USD $5000 to advance your project.

Changing Lives Through Football
Submit your entry by the early entry deadline, April 28 and be eligible to win a digital camera. Enter before the competition deadline of June 11 and you may be one of six winners that are eligible to win a total of USD $90,000 in prizes.

Revelation to Action: Your Place. Your Idea. Your Change
The best innovations will be awarded prizes totaling USD $50,000, and nominators are also eligible for prizes.
Women | Tools | Technology: Building Opportunities & Economic Power.

The top three entries will win USD $5000 each. Winners of the Women | Tools | Technology Challenge will also be invited to participate in a collaboration workshop with Ashoka’s Changemakers and ExxonMobil during summer.

Healthy Mothers, Strong World: The Next Generation of Ideas for Maternal Health
Ashoka and the Maternal Health Task Force will select 16 individual Young Champions of Maternal Health. Based on their winning submissions, these Young Champions will receive the unique opportunity to work abroad for nine-months

Preventing Violence Against Women
You can win USD $5000 to advance your project, and the opportunity to attend the Campus of Excellence event in Spain. The two runners up will also receive invitations to the event.

Readmore: http://cambodiajobs.blogspot.com/2010/03/leveraging-business-for-social-change.html

.

Tin quốc tế và quốc nội tại vn.news.Yahoo >>>
.

Tin học tập – việc làm

IIE Vietnam news

American Center Hanoi Event news

ICVE: Học bổng Hoa Kỳ 2010

Japan/World Bank Scholarship

Rotary World Peace Fellowships

Fellowship at UNFPA Special Youth Programme

PhD Scholarships at The IT University of Copenhagen

Thông Tin Kinh Tế

Chứng khoán

* VNINDEX

* HNX

Giá vàng VN

Giá vàng Mỹ

Tỷ giá ngoại tệ

Thống kê kinh tế

Thời tiết hôm nay
.

Bài hôm trước >>>

Chúc các bạn một ngày tươi hồng !

:-) :-) :-) :-) :-) :-)

Đọt Chuối Non

Vòng Đời – Circle of Life – Phil Collins

Vòng Đời

Từ ngày ta đến với hành tinh này
Nheo mắt, bước vào ánh sáng mặt trời
Có nhiều điều để thấy hơn ta có thể thấy
Nhiều điều để làm hơn ta có thể làm

Vài người nói ăn hay bị ăn
Vài người nói sống và cho sống
Nhưng tất cả đều đồng ý khi họ nhập vào dòng chạy
Là bạn không bao giờ nên lấy nhiều hơn cho

Trong vòng đời
Đó là bánh xe vận mệnh
Đó là cú nhảy vọt của niềm tin
Đó là dải hy vọng
Cho đến khi ta tìm ra vị trí mình
Trên con đưòng khai mở
Trong vòng, vòng đời

Vài người trong chúng ta ngã bên đường
Vài người lên đến các vì sao
Và vài người chèo qua khó khăn
Và vài người phải sống với sần sẹo

Quá nhiều điều để thấu hiểu ở đây
Nhiều điều để tìm hơn ta bao giờ có thể tìm ra
Nhưng mặt trời lăn cao qua bầu trời thẫm xanh
Giữ lớn và nhỏ trong vòng quay bất tận

(TĐH dịch)

Circle of Life

Music by Elton John, lyrics by Tim Rice
Performed by Elton John

From the day we arrive on the planet
And blinking, step into the sun
There’s more to be seen than can ever be seen
More to do than can ever be done

Some say eat or be eaten
Some say live and let live
But all are agreed as they join the stampede
You should never take more than you give

In the circle of life
It’s the wheel of fortune
It’s the leap of faith
It’s the band of hope
Till we find our place
On the path unwinding
In the circle, the circle of life

Some of us fall by the wayside
And some of us soar to the stars
And some of us sail through our troubles
And some have to live with the scars

There’s far too much to take in here
More to find than can ever be found
But the sun rolling high through the sapphire sky
Keeps great and small on the endless round

Chào mừng Lễ Phục Sinh 2010

easteraroundtheworld
Chào các bạn,

Chúa nhật này,4.4.2009, là lễ Phục Sinh (Easter), ngày lễ quan trọng nhất trong Thiên Chúa Giáo (Công giáo—Catholicism, Chính thống giáo–Orthodox, và các giáo phái Tin lành—Protestantism).

Dù là người ta không mừng lễ Phục Sinh lớn và vui như Lễ Giáng Sinh (Christmas, 25 tháng 12), trên phương diện thần học, lễ Phục Sinh quan trọng hơn lễ Giáng Sinh, vì Thiên Chúa Giáo được xây dựng nên một điểm cực kỳ quan trọng—Chúa Giêsu chịu đóng đinh trên thập giá và chết, và ba ngày sau người sống lại. Phục sinh là sống lại. Lễ Phục sinh là lễ kỷ niệm sự sống lại của chúa Giêsu. Nếu không có sự sống lại, không có lễ Phục Sinh, không có Thiên Chúa Giáo.

Lễ Phục Sinh không có ngày nhất định trên lịch hàng năm. Nó là ngày chúa nhật thứ nhất từ 14 ngày sau ngày xuân phân, tức là ngày chính thức của mùa xuân ở Âu Mỹ. Ngày xuân phân năm nay là thứ bảy, 20 tháng 3, 2010. “Chúa nhật đầu tiên sau 14 ngày kể từ thứ bảy 20/3” là 4 tháng 4, 2010. Xem ra có sự cố tình định ngày lễ Phục Sinh cùng lúc với sự sống lại của mùa xuân.

eastereggs

Trước lễ Phục Sinh 40 ngày là Mùa Chay hay Mùa Thương Khó (Lent), bắt đầu bằng thứ tư lễ Tro (Ash Wednesday); ngày đó các linh mục (thầy tế lễ) rắc một tí tro trên đầu, hay bôi một tí tro lên trán, giáo dân, như là nhắc nhở đến sự chết—Ta là bụi đất và sẽ trở về cùng bụi đất. Mùa chay là mùa của ăn chay, cầu nguyện, sám hối, bố thí và hãm mình.

Tuần trước Phục Sinh là Tuần Thánh (Holy Week), bắt đầu bằng chúa nhật lễ Lá (Palm Sunday, 28 tháng 3), kỷ niệm ngày chúa Giêsu đi vào thành Jerusalem và được hàng nghìn dân Do thái tiếp đón bằng cách lót lá trên đường chúa đi và phất lá trên tay.

Ngày thứ năm trước Phục Sinh (1 tháng 4), là lễ Vượt Qua (Passover), tức là lễ kỷ niêm ngày dân Do thái được thoát ách nô lệ ở Ai Cập, có lẽ ngày nay là biểu tượng của dân chúa thoát khỏi ách nô lệ của tội lỗi nhờ sự chết của chúa Giêsu.

Ngày thứ sáu (2 tháng 4, 2010) là ngày Thứ Sáu Tuần Thánh (Good Friday), tức là ngày chúa chết.

Và chúa nhật (4 tháng 4, 2010) là Phục Sinh.

easterbunnies

Sau lễ Phục Sinh 40 ngày là mùa Phục Sinh (Easter Season). Ngày xưa, mùa Phục Sinh chỉ có 40 ngày, từ Phục Sinh đến ngày Lễ Thăng Thiên, tức là ngày chúa Giêsu về trời.

Nhưng ngày nay Mùa Phục Sinh kéo dài 50 ngày, chấm dứt bằng ngày Pentacost (ngày thứ 50), tức là ngày Chúa Thánh Thần (Thánh Linh) đến với các đệ tử của chúa Giêsu. Ngày Pentacost (ngày lễ Chúa Thánh Thần, hay lễ Ngũ Tuần) là ngày chúa nhật 7 tuần sau Phục Sinh (7 X 7 =49, xem như 50).

Ở Âu Mỹ, người ta có truyền thống tô điểm trứng (gà, vịt, v.v..) với nhiều màu sắc sặc sở rất đẹp để trang trí cho lễ Phục Sinh, gọi là trứng Phục sinh (Easter eggs). Trò chơi Easter Egg Hunt (săn tìm trứng Phục sinh) thường được các nhà thờ tổ chức trong ngày Phục Sinh, trong đó người tổ chức đem trứng Phục sinh dấu quanh sân để mọi người săn tìm. Chúng ta có thể nhận thấy trứng là biểu tượng của tái sinh.

Thỏ Phục sinh (Easter Bunny) là thỏ với đủ mầu sắc sặc sở cũng là một biểu tượng của Phục Sinh. Có lẽ vì thỏ nổi tiếng là đẻ nhiều.

Nếu các bạn quá nhức đầu vì đủ thứ ngày nói trên, hãy đánh một giấc ngủ dài, rồi sẽ phục sinh hôm sau 🙂 Biểu tượng của Phục sinh là sự tái sinh thường xuyên trong ta, con người cũ chết đi và con người mới ra đời, ta luôn luôn trưởng thành, đổi mới, hay hơn, và tốt hơn. Đó cũng là sát-na vô thường, thay đổi không ngừng, của nhà Phật.

Chúc các bạn một mùa Phục Sinh an bình.

Hoành

(Viết lại từ bài đã đăng vào Lễ Phục Sinh 2009).

Sau đây mời các bạn nghe vài bản thánh ca Phục Sinh truyền thống.

Byzantine music The Christ is risen – “Chúa Đã Sống Lại” do ca đoàn của chủng viện Vatopaidi, Hy Lạp, Chính Thống Giáo Hy Lạp


.

He Is Risen! – Easter Sunday – Pipe Organ


.

Christ the Lord is Risen Today by Mormon Tabernacle Choir


.

Hi Vọng

Một khi bạn chọn hy vọng, bất kì chuyện gì cũng có thể.
.

Hầu hết những điều quan trọng trên thế giới đã được làm bởi những người vẫn tiếp tục cố gắng kể cả khi mọi chuyện dường như vô vọng
.

Nguyễn Đình Nguyên dịch
.

Once you choose hope, anything’s possible.

~ Christopher Reeve

Most of the important things in the world have been accomplished by people who have kept on trying when there seemed to be no hope at all.
.

~ Dale Carnegie

Xin Thập Giá Phục Sinh Nở Hoa

Lặng thinh ngẫm thập tự hình
Vì yêu nhân thế đóng đinh thân Ngài
Chết treo thánh giá trần ai
Khác chi tử tội.Bi hài lắm thay!

***

Lặng thinh chiêm niệm cuối ngày
Niềm đau cứu rỗi giãi bày tâm linh
Mấy ai hiểu thấu thiên tình
Người chê.Kẻ mắng.Nhiếc khinh Chúa Trời

***

Lặng thinh suy gẫm tận nơi
Nhục hình.Án tử.Dẫu vô tội phàm
Hành trình gánh tội dương gian
Cốt là cứu chuộc ác nhân muôn vàn

***

Lặng thinh tự vấn miên man
Cớ sao tôi mãi bao năm chưa Ngộ
Linh hồn đắm mộng lảng mơ
Phục Sinh này đã trổ hoa vô thường

***

Lặng thinh ngắm ánh tà dương
Nghĩ về thập giá đời thường nhỏ nhoi
Chỉ là một chút mà thôi
Hãy vui vác thập tự tôi đến cùng

***

Chúa vẫn dìu dắt đỡ nâng
Chung vai gánh lấy nhọc nhằn với ta
Cảm ơn Thập Giá phước cả
Phục Sinh cất tiếng hoan ca tạ Ngài

hoatrang,27.March010

Lên Tam Đảo

Lên Tam Đảo
Gặp những con đường xanh
Dắt nhau lên
Dìu nhau xuống
Ngắn thôi mà thành ma trận
Đi hoài không tới nơi

Gặp mây líu ríu mây
Quấn rừng cây
Phủ voan sườn núi
Buông rèm rủ rỉ
Gọi người chìm thấp tìm cao

Gặp chợ trong lòng tay
Bán bán mua mua
Tới lui không vội
Sắc trung du đậm trên rau trên quả
Mắt người nhìn hớn hở
Tuồng như bao ưu phiền đã thả chân dốc mờ sương

Gặp đêm cuối tuần ba phía núi rộn ràng
Sao trời nhường lung linh cho ánh đèn thêm đẹp
Vách đá vọng tiếng cười em ngọt
Nhịp sống quay
Cuốn thời gian vun vút
Trả tĩnh lặng thứ hai thứ ba…
Ngơ ngác cao tầng

Gặp linh thiêng đền miếu chon von
Lòng lắng lại trước uy linh tiên tổ
Bụi phàm trần rơi theo từng bậc đá
Chiêm nghiệm đời thắm đượm ý tiền nhân

Lên Tam Đảo một lần
Trong trẻo tâm
Nhẹ chân tục lụy
Mai xuôi phồn hoa trở về thực tại
Gởi lại người
Giọt giọt nhớ
Không rơi
.

Tôn Nữ Ngọc Hoa

Tư duy tích cực mỗi ngày