
Đã trả xong nợ, đã chấp nhận rủi may
Đã đi đường dài, bây giờ tôi đứng dậy trên đôi chân
Chỉ là một người với quyết tâm sống sót
Bao nhiêu lần, chuyện xảy ra quá nhanh
Bạn đổi đam mê để lấy vinh quang
Đừng buông bỏ những giấc mơ của quá khứ
Bạn phải chiến đấu để giữ chúng sống
Continue reading Mắt Cọp

Khiêm tốn
Có một dự án do những bạn trẻ yêu môn nghệ thuật thứ 7 nói riêng cũng như có tình cảm sâu nặng với Hà Nội nói chung thành lập và đang đưa vào triển khai nhân dịp kỉ niệm đại lễ nghìn năm Thăng Long – Hà Nội, với cái tên khá thơ mộng “ Hà Nội em yêu anh”.
Thanh niên các tộc người thiểu số Tây Nguyên lớn lên trong “ không gian văn hóa cồng chiêng”, nên thường có năng khiếu nghệ thuật nổi trội. Lên lớp, tôi hay chú ý tới những sinh viên người dân tộc thiểu số, tìm hiểu xem sức tiếp thu của các em đến đâu, để điều chỉnh sao đó cho cân bằng được với các học sinh khác. Ngày đầu tiên nhận lớp, tôi đã chú ý đến em. Cao, gày, mắt kiếng cận. Có vẻ nhút nhát nhưng ánh mắt thông minh.

Tosui là vị Thiền sư đã xa rời hình thức trịnh trọng của chùa chiền để sống dưới gầm cầu với một đám ăn mày. Khi Tosui đã rất già, một người bạn giúp thiền sư kiếm sống mà không phải ăn xin. Người bạn chỉ Tosui cách gom cơm lại để làm dấm. Tosui làm dấm cho đến khi chết.

Người đệ tử luôn luôn phàn nàn với người Thầy,