Mất Diều

Chào các bạn

Chiều nay nhìn những cánh diều đủ sắc màu bay trên bầu trời làm mình nhớ đến em Y Choái. Em là học sinh lớp 1 và là thành viên nhỏ tuổi nhất trong nhà Lưu Trú năm đó. Em 7 tuổi, người nhỏ xíu, bố mẹ chết, em ở với bà, suốt ngày lang thang với bà ngoài chợ.

Mình đem em về và lo mọi thủ tục cho em đi học.

Khi mới đến nhà Lưu Trú, em sống rất hoang dã, không biết sợ ai, không chịu nghe ai, muốn gì là làm, không thưa trình chào hỏi ai cả, tất cả mọi thứ lễ nghĩa, luật lệ đối với em đều là zêrô…

Continue reading Mất Diều

Đó là thực tế hay chỉ là cái tôi của bạn?

 

Tác giả: Anthony De Mello
Việt dịch: Phạm Thu Hương

Bạn có nghĩ tôi đang giúp một người nào đó không?

Ô không, không, không, không, không, không! Đừng trông đợi tôi sẽ giúp đỡ ai đó! Mà tôi cũng không mong sẽ làm hại ai. Nếu bạn bị tổn thương, thì chính bạn đã làm điều đó; còn nếu bạn được giúp đỡ, thì cũng bởi bạn đã làm điều đó. Bạn thực sự đã làm nó. Bạn nghĩ người ta giúp bạn ư? Họ không giúp bạn. Bạn nghĩ người ta hỗ trợ bạn ư? Người ta không hỗ trợ bạn.

Có một người phụ nữ – là nữ tu – trong nhóm trị liệu mà tôi đã từng hướng dẫn một lần. Cô ấy nói với tôi, “Tôi cảm thấy không được bề trên ủng hộ.”

Tôi hỏi, “Ý cô là gì?”

Cô nói, “Vâng, bề trên của tôi, trưởng địa phận, chẳng bao giờ xuất hiện tại viện tu sơ [nơi bắt đầu tu] do tôi phụ trách, chẳng bao giờ. Bà ấy cũng chẳng bao giờ nói một lời đánh giá cao nào cả.”

Continue reading Đó là thực tế hay chỉ là cái tôi của bạn?

5 phút nữa anh đến

 

Mình vẫn nghe nói ở nước ngoài người ta rất đúng giờ. Còn ở Việt Nam, dù đã hội nhập từ rất lâu rồi mà cái không khí lề mề dường như vẫn còn đặc quánh quanh đây!?

Mình ghét thói lề mề! Nó là sự không trân trọng thời gian của người khác, là sự tham lam, cắt xén thời gian của người khác cho riêng mình. Mỗi phút anh lề mề là mỗi phút bắt người khác phải lãng phí thời gian của họ để anh có thêm thời gian của riêng anh. Càng ngày, khi tôi càng thấy ý nghĩa cuộc sống của mình, tôi càng thêm trân trọng và quý thời gian của mình, và càng như thế tôi lại càng thêm bực mình khi người ta lợi dụng lòng tin của tôi để hẹn trước từ nửa tiếng đến một tiếng đồng hồ, rồi nửa tiếng đến một tiếng đồng hồ sau mới đến. Đó là cách làm của một số người lãnh đạo trong một số tập thể…cứ lề mề ra mãi!

Continue reading 5 phút nữa anh đến

Nghị lực phi thường của “người không chân” tại Olympic 2012

 

Khi bạn chán đời, hãy nhìn bức ảnh này.

OM MANI PADME HUM


Nghị lực phi thường của “người không chân” tại Olympic 2012

(Dân trí) – Với một VĐV bình thường, chuyện được góp mặt tại Thế vận hội đã là điều không đơn giản và nếu đó là một người mất cả hai chân như Oscar Pistorius, phải gọi anh là chuyện cổ tích ở thời hiện đại về nghị lực, khát vọng vươn lên trong cuộc sống.

Continue reading Nghị lực phi thường của “người không chân” tại Olympic 2012

‘Chúng ta nợ xã hội một cuộc cải cách giáo dục’

vnexpress
PGS Trần Đình Thiên cho rằng, chúng ta đang loay hoay chưa dám từ bỏ những cái cũ kỹ. Còn TS Lê Trường Tùng đề xuất, cần tổ chức bình dân học vụ để mỗi người đều biết đọc – viết, biết tin học và tiếng Anh.
> ‘Đổi mới giáo dục không thể ngẫu hứng’

PGS Trần Đình Thiên: “Chúng ta đang nợ xã hội một cuộc cải cách về giáo dục”. Ảnh: Hoàng Thùy.

Ngày 11/8, tại hội thảo “Đổi mới căn bản và toàn diện nền giáo dục Việt Nam trong môi trường công nghệ thông tin”, PGS Trần Đình Thiên, Viện trưởng Viện Kinh tế Việt Nam nhấn mạnh, CNTT phải là công cụ mới để tổ chức lại hệ thống giáo dục đi kèm những thiết chế giáo dục tương ứng.

Continue reading ‘Chúng ta nợ xã hội một cuộc cải cách giáo dục’

Đu dây cáp vượt sông dữ tới trường

vnexpress
Để qua dòng sông Nậm Na (Lai Châu) đang cuộn chảy, trẻ em, người lớn ở bản U Ra muốn đi làm, đi chợ, đi học… đều phải đứng trên miếng ván rồi trượt theo sợi dây cáp sang bờ bên kia, trong suốt 3 năm nay.

Bản U Ra, xã Huổi Luông (Phong Thổ, Lai Châu) nằm bên bờ sông Nậm Na, đối diện với quốc lộ 100 và cách trung tâm huyện chỉ khoảng 10 km. Cả bản có 61 hộ dân, với gần 400 nhân khẩu. Nhưng để sang được quốc lộ vào mùa mưa, người dân trong bản chỉ có cách duy nhất là vượt sông bằng sợi dây cáp và một tấm ván tại “bến cáp U Ra”.

Ảnh:
Người dân bản U Ra đu cáp qua sông. Ảnh: Thanh Hóa.

Mùa mưa, nước sông Nậm Na cuồn cuộn chảy. Người dân buộc chặt xe máy trên tấm ván rồi ngồi luôn lên xe để qua sông. Dù sợ độ cao và chóng mặt nhưng hàng ngày nhiều phụ nữ vẫn phải nhắm mắt qua sông để đi chợ và mua sắm những vật dụng cần thiết.

Continue reading Đu dây cáp vượt sông dữ tới trường

Việt Nam ngày một thua thiệt khi buôn bán với Trung Quốc

vnexpress
7 tháng đầu năm nay, cả nước xuất siêu 100 triệu USD nhưng riêng thị trường Trung Quốc lại thâm hụt 8,3 tỷ USD. Tình trạng nhập siêu bắt đầu từ 2001 đang tăng chóng mặt trong 3 năm gần đây.
> Việt Nam xuất siêu tháng thứ hai liên tiếp
> Nhà thầu nội thất thế trước Trung Quốc vì thiếu vốn

Câu chuyện thâm hụt thương mại với Trung Quốc bắt đầu được chú ý cách đây hơn 10 năm, khi Việt Nam chuyển từ xuất siêu 130 triệu USD năm 2000 sang nhập siêu gần 200 triệu USD một năm sau đó. Con số này tuy không lớn nhưng liên tục tăng dần trong những năm tiếp theo. Đồng thời, tỷ trọng trong tổng nhập siêu của toàn nền kinh tế ngày một cao.

Nhập siêu từ Trung Quốc so với tổng nhập siêu của Việt Nam giai đoạn. Số liệu: GSO
Nhập siêu từ Trung Quốc so với tổng nhập siêu của Việt Nam giai đoạn 2000 – 2012. Đơn vị: tỷ USD.(*) Tính đến hết tháng 7/2012. Số liệu: GSO

Continue reading Việt Nam ngày một thua thiệt khi buôn bán với Trung Quốc

Bobby Goldboro: Honey

 

“Honey” do Bobby Russell viết và Bobby Goldsboro hát năm 1968. Bài hát là lời thở than của một người đàn ông về người yêu (vợ) của anh đã qua đời, bắt đầu với anh ấy nhìn đến một cây xanh trong vườn, chỉ nhỏ như que củi ngày nàng trồng nó.

Bài hát này lên hạng nhất trên bảng Billboard Hot 100 Singles Chart 5 tuần liền, bắt đầu từ 7 tháng 4 đến 11 tháng 5 năm 1968, và 3 tuần đầu bảng Hot Country Singles.

 

Em yêu

Nhìn cây này, nó đã lớn đến thế nào
Nhưng bạn ơi, chẳng bao lâu trước đây
Nó không lớn vậy
Tôi cười nàng và nàng giận
Ngày đầu tiên nàng trồng nó
Chỉ là một cọng cây

Rồi mùa tuyết đầu tiên
Nàng chạy ra phủi tuyết
Để nó khỏi chết
Nàng chạy vô nhà lăng xăng
Trượt chân và suýt nữa bị thương
Và tôi cười đến ra nước mắt

Continue reading Bobby Goldboro: Honey

Support – hỗ trợ

Chào các bạn,

Chúng ta nói đến cô đơn—không có ai để ta có thể chia sẻ những điều riêng tư thầm kín. Mặt kia của đồng bạc là hỗ trợ–ta có thể là người để ai đó dựa vào, chia sẻ với ta những điều riêng tư thầm kín của họ?

Dù là email và Facebook có vẻ như nối người ta lại với nhau, từ 1985 đến 2004, số người ở Mỹ nói rằng họ không có ai thân để bàn các chuyện quan trọng tăng lên gấp ba, lên đến 25%. Tức là năm 2004, 1/4 dân Mỹ không có đến 1 người đế chia sẻ chuyện quan trọng. Và đến 2012, có lẽ con số đó đã hơn 1/4 rất nhiều.

Nguyên nhân chính có phải là vì số người có kỹ năng hỗ trợ, có trái tim có thể nghe vấn đề của người khác và hỗ trợ họ, có thể là nơi cho họ tựa, đã giảm xuống rất nhiều?

Continue reading Support – hỗ trợ

Mẹ Đo

 

Chào các bạn

Mẹ Đo

Sáng nay mình đến thăm ông A Zê, ông trên 55 tuổi và không được bình thường lắm. Ông ở một mình, trong một căn nhà nhỏ trống trơn, không có gì ngoài các tấm vách đã cũ.

Nói chuyện với ông, ông cho biết mới cách đây 02 tháng, ông bị xoắn ruột cấp tính phải mổ tại bệnh viện Đa Khoa Tỉnh Đăklăk.

Mình hỏi ông nằm viện bao lâu? Ông cho biết ông phải nằm viện một tháng.

Nghe ông nói phải nằm viện một tháng, mình cũng ngạc nhiên vì ông không có vợ con, không họ hàng thân thích thì ai là người nuôi ông cả tháng ở bệnh viện?

Continue reading Mẹ Đo

Tâm linh nghĩa là thức giấc

 

Tác giả: Anthony De Mello
Việt dịch: Phạm Thu Hương

Tâm linh nghĩa là thức giấc. Hầu hết mọi người đều đang ngủ dù họ không biết điều đó. Họ được sinh khi đang ngủ, họ vừa sống vừa ngủ, họ cưới nhau trong giấc ngủ, họ nuôi dạy con cái trong giấc ngủ và chết trong giấc ngủ mà chẳng bao giờ thức.

Họ chẳng bao giờ nhận thức được vẻ đáng yêu và vẻ đẹp của điều mà chúng ta gọi đó là sự hiện hữu của con người.

Bạn biết đấy, tất cả những nhà ẩn tu huyền bí – Công giáo, Ki tô giáo, và không thuộc Ki tô giáo, cho dù thần học của họ là gì, tín ngưỡng của họ là gì, thì đều nhất trí một điều: mọi sự đều tốt cả, mọi sự đều tốt cả. Dù cho mọi sự đều hỗn độn, mọi sự đều tốt lành. Thật là nghịch lý kỳ lạ, chắc chắn thế rồi. Nhưng, bi kịch là, hầu hết mọi người chẳng bao giờ nhìn thấy mọi thứ đều tốt lành bởi họ đương ngủ. Họ đương gặp ác mộng.

Continue reading Tâm linh nghĩa là thức giấc

Mỉm Cười

 

Sớm thức dậy, nhìn mình trong gương và nhoẻn miệng nở một nụ cười. Vẽ những mặt cười lên tay. Dán hình mặt cười ở khắp mọi nơi. Ô hay, ngày trước khi ta quyết tâm luôn nở một nụ cười. Ngày trước ta luôn nhớ và có thể cười mọi khi nào ta muốn, dù là trong lòng có đang chẳng vui, có khi thấy hay, có khi thật khổ sở sau đó. Song rõ ràng là ngày ấy chẳng là gì. Vì nụ cười dù gượng gạo hay giả dối, hay thành thật, thì chúng vẫn cứ là những nụ cười, vẫn có những giá trị biểu cảm nhất định, vẫn có thể là một sự cố gắng, và biết đâu, cũng có thể khiến một ai khác thấy gần gũi, thân thiện và phấn chấn hơn.

Thế nhưng giờ đây, ta cũng biết thế nào là: “Không ai cần nụ cười hơn chính cái người không có nó để cho đi”! Phải, ngày ấy mình cứ thắc mắc chẳng hiểu tại sao lại có người không có nụ cười để cho đi, hoặc giả người đó ghét một ai đó đến mức không muốn cười với người đó. Giờ thì mình biết… một trạng thái đờ đẫn, cảm giác như không thể phục hồi, không muốn phản kháng, không phải buông xuôi, chấp nhận mà cảm giác như trái tim đã bị tê liệt rồi.

Continue reading Mỉm Cười

The Bully of the South China Sea

wallstreet journal
China’s broad territorial claims have no legal merit, and the U.S. is the only power strong enough to push back.

Last Friday, a U.S. State Department spokesman stated that Beijing’s recent decision to upgrade tiny Sansha City in the disputed Paracel Islands to a “prefecture-level city” and establish a military garrison there runs “counter to collaborative diplomatic efforts to resolve differences and risk further escalating tensions in the region.” That muted protest was just the excuse Beijing wanted to play a round of Down With American Imperialism. The Foreign Ministry called in a U.S. Embassy official for a tongue-lashing Saturday. State-run media also went to town, telling the U.S. to “shut up” and stop “instigating” conflict in the region.

Why the irruption of ire? Partly it’s because Beijing’s various factions need to look tough on sovereignty issues ahead of the upcoming Party Congress. The Congress will pick the next generation of Party leaders.

Continue reading The Bully of the South China Sea

Việt-Mỹ bắt đầu xử lý dioxin ở Đà Nẵng

Nạn nhân chất da cam/dioxin tại Việt Nam

Hàng triệu người bị khuyết tật do ô nhiễm từ chất diệt cỏ phun xuống Việt Nam thời chiến tranh.

Hoa Kỳ và Việt Nam vừa tiến hành dự án xử lý ô nhiễm dioxin từ chất diệt cỏ (chất độc da cam) tại Đà Nẵng. Đây là lần đầu tiên một dự án như vậy được thực hiện kể từ khi cuộc chiến tranh Việt Nam kết thúc năm 1975.

Continue reading Việt-Mỹ bắt đầu xử lý dioxin ở Đà Nẵng

Cảnh sát biển VN bác tin bị tàu TQ đuổi

bbc

Cảnh sát biển Việt Nam lần đầu lên tiếng bác bỏ việc bị tàu Trung Quốc chặn đuổi, gọi đây là thông tin ‘xuyên tạc trắng trợn’.

Tàu cảnh sát biển Việt Nam

Truyền hình Trung ương Trung Quốc CCTV kênh tiếng Anh hôm 3/7 chiếu phóng sự về vụ bốn tàu hải giám nước này chặn đuổi tàu của cảnh sát biển Việt Nam ở vùng biển quanh quần đảo Trường Sa với kết quả là tàu Việt Nam “phải rút lui”.

Thông tấn xã Việt Nam đã nhanh chóng bác bỏ thông tin này, nhưng chưa có phát biểu gì từ chính lực lượng cảnh sát biển.

Nay Trung tá Lê Trọng Phổ, Chủ nhiệm chính trị Vùng Cảnh sát Biển 2, được báo Tiền Phong dẫn lời nói “sự thật hoàn toàn không phải như vậy”.

Continue reading Cảnh sát biển VN bác tin bị tàu TQ đuổi

Tư duy tích cực mỗi ngày