Category Archives: Văn Hóa

Bây giờ bình an

Chào các bạn,

Hơn tám giờ tối thứ Bảy mình nghe tiếng gọi cửa. Ra mở thấy bố mẹ Long đến và trên tay mẹ Long xách một lốc nước yến. Vào nhà, mẹ Long nói mình muốn đến cảm ơn Yăh tuần trước, nhưng xe máy hư mãi đến hôm nay mới sửa xong, tối nay bố mẹ Long mới đến cảm ơn Yăh được.

Gia đình bố mẹ Long ở bên Buôn Hằng I thuộc xã Eauy cách nhà mình bốn cây số. Mình cảm ơn bố mẹ Long và nói bố mẹ Long đến chơi được rồi, mình không nhận quà. Mẹ Long nói không có gì ngoài một chút để cảm ơn Yăh! Đó là công việc của các Yăh, bố mẹ Long không nên quá bận tâm nghĩ ngợi nhiều. Continue reading Bây giờ bình an

Khi già làng làm…“cảnh sát giao thông”

Nguyễn ThànhThanh niên A Rần giao nộp chìa khóa xe cho trưởng thôn vào dịp lễ, Tết.  Ảnh: Nguyễn ThànhThanh niên A Rần giao nộp chìa khóa xe cho trưởng thôn vào dịp lễ, Tết. Ảnh: Nguyễn Thành

TPGià làng và trưởng thôn đích thân kiểm soát nồng độ cồn và tốc độ xe máy của thanh niên trong làng mỗi khi họ cầm lái. Dịp tết, lễ hội, hết thảy các gia đình phải nộp chìa khóa xe máy cho làng, không được đi xe. Mấy năm nay, nhờ duy trì được nếp trật tự đó, thôn A Rần 1, xã Axan (Tây Giang, Quảng Nam) không xảy ra tai nạn giao thông vào dịp lễ tết. Continue reading Khi già làng làm…“cảnh sát giao thông”

Tình ‘cá nước’ nơi lưng chừng trời

Nguyễn Thành Người dân vùng biên giới đọc báo Tiền Phong ở Phòng đọc biên giới Người dân vùng biên giới đọc báo Tiền Phong ở Phòng đọc biên giới

TPKhu Bảy – Vùng giáp ranh nước bạn Lào ở huyện Tây Giang (Quảng Nam), những cái tên Tr’hy, Axan, Gary, Ch’ơm, mỗi lần nhắc đến nhiều người phải ngán ngẩm bởi đường xa cách trở. Mùa mưa bão khu Bảy bị cô lập hoàn toàn.

Đầu xuân, qua những dốc cao hun hút, giữa bồng bềnh sương sớm chúng tôi tìm đến những ngôi làng xinh xắn, những thửa ruộng bậc thang xanh ngát hiện ra như bức tranh thủy mạc trên đỉnh núi. Continue reading Tình ‘cá nước’ nơi lưng chừng trời

Tình yêu tôi nơi đâu

Chào các bạn

Trong cùng một ngày mà mình nhận được tin từ hai cô bạn ở hai nước khác nhau nói rằng phải chia tay người yêu. Một cô ở Đức chia tay người yêu khi anh này học xong trở về một nước nghèo ở Nam Mỹ. Một cô ở Bồ chia tay người yêu để trở về Đức làm việc với một công việc rất tốt và đầy hứa hẹn. Nghe thực là thú vị nhưng cũng rối rắm. Các mối tình bây giờ cứ xuyên biên giới vậy đấy và cũng xuyên tim người ta nhiều nhiều.

Các bạn mình, họ chia tay không phải vì họ hết yêu nhau. Chia tay bởi vì hoài bão công việc và cuộc sống. Continue reading Tình yêu tôi nơi đâu

Sao không tìm bố khác?

Chào các bạn,

Lâu rồi mình mới gặp lại mẹ Thoại. Mẹ Thoại ở thôn Một trên bốn mươi tuổi, người nhỏ nhắn duyên dáng, có dáng vẻ bên ngoài gọn gàng sạch sẽ, nhanh nhẹn và ăn nói nhẹ nhàng. Gia đình mẹ Thoại có bốn người con, bố Thoại đã mất năm năm nay sau một vụ tai nạn xe công nông.

Mẹ Thoại là một trong số những mẹ mình biết ngay từ những ngày đầu mới về, do tính năng nổ nhiệt tình trong những công việc chung cũng như những sinh hoạt của đoàn thể. Continue reading Sao không tìm bố khác?

Người gốc Việt làm ‘cách mạng internet’ ở Myanmar

02/03/2014 09:00
TNĐó là hai cô gái gốc Việt Rita Nguyễn Kim Loan và Nguyễn Quỳnh Anh. Tạp chí Forbes mới đây xếp Rita Nguyễn vào danh sách 12 nữ doanh nhân trẻ đáng chú ý nhất châu Á.

Người gốc Việt  làm ‘cách mạng internet’ ở Myanmar
Giao diện mạng xã hội Squar

Sợi dây cội nguồn

Năm 2 tuổi, Rita cùng gia đình rời Việt Nam và đến định cư ở Canada. Ký ức về tuổi thơ còn đọng lại trong cô gái 37 tuổi sinh ở Bến Tre này là xứ Vancouver lạnh lẽo và cha mẹ cô làm việc rất cật lực để lo cho gia đình 5 đứa con và 3 người em. Continue reading Người gốc Việt làm ‘cách mạng internet’ ở Myanmar

Còn ta với nồng nàn

Quang Dũng là một ca sĩ với giọng ca trầm và có nhiều nét suy tư, khi nghĩ đến những bài hát mà anh thể hiện, mình thấy cả một tâm hồn sâu lắng. Đâu đó là những yêu thương của một người đàn ông khép kín bên trong hay tâm sự về một người phụ nữ mà mình thương mến đồng cảm. Cái nhẹ nhàng trong những bài hát ấy khiến người ta tưởng là dễ quên mà cũng rất lắng đọng. Hạnh phúc là những chuỗi hạt được sâu bằng những giây phút hân hoan hằng ngày.

Chiều nay khi mình đọc lại bài thơ “Tự hát” mà Xuân Quỳnh viết, mình thấy cái bao la mà rất đời thường của một người phụ nữ  với những mơ ước giản dị “biết yêu anh và biết được anh yêu”, Continue reading Còn ta với nồng nàn

Tặng gùi

Chào các bạn,

Có điện thoại báo trưa mai hai chị trên đường từ Nha Trang về Kontum, ghé qua thăm và nghỉ đêm tại nhà trong Buôn Làng, sáng hôm sau các chị trở về Kontum.

Trong khi nói chuyện qua điện thoại một số mẹ cũng đang ở đó, các mẹ nghe qua những câu mình trao đổi nên biết mình sắp có các Yăh ở xa đến thăm. Vì vậy đến tối một số mẹ đem đến cho: Nếp, gạo thơm, măng khô, chuối và ba con cá lóc đồng to còn sống nguyên. Mình chưa hết cảm động về những quan tâm của các mẹ, lại thấy mẹ Thủy mang đến cho mình một cái gùi nhỏ rất xinh. Mình nhận và nói: “Mẹ Thủy vẫn nhớ điều Yăh ước hể?”. Mẹ Thủy gật đầu, cười hiền hòa chân chất trước câu hỏi của mình. Continue reading Tặng gùi

Vì ai là người hoàn hảo? Hãy gần nhau hơn – Because who is perfect? Get closer

Chào các bạn,

Đây là clip nằm trong chiến dịch “Because who is perfect? Get closer” (Vì ai là người hoàn hảo? Hãy gần nhau hơn) do Pro Infirmis – một tổ chức từ thiện vì người khuyết tật ở Thụy Sĩ – thực hiện.

Clip có sự tham gia của Hoa hậu Khuyết tật 2010 Jasmin Rechsteiner, phát thanh viên và nhà phê bình phim Alex Oberholzer, vận động viên Urs Kolly, blogger Nadja Schmid và diễn viên Erwin Aljukic. Continue reading Vì ai là người hoàn hảo? Hãy gần nhau hơn – Because who is perfect? Get closer

Cần ăn, cần đất

Chào các bạn,

Mình đi về đến đầu dốc, nhìn xuống trước cổng nhà, một nhóm các mẹ đang đứng tụm lại, mình nghĩ: “Không biết chuyện gì nữa đây!”. Đến gần chào nhau, mình nhận ra toàn các mẹ ở chung quanh nhà, mình hỏi: “Các mẹ có chuyện gì vui quá vậy?”. Mẹ Sót cười nói: “Các mẹ mừng mẹ Páo đi hái cà-phê xa về, các mẹ thấy mẹ Páo giỏi quá, đi hái cà-phê tận Đăkmil.”

Được các mẹ khen, mẹ Páo chỉ cười vì mẹ Páo không biết nhiều tiếng Kinh. Continue reading Cần ăn, cần đất

Ăn gì mỗi ngày?

Chào các bạn,

Mình nhớ hồi còn nhỏ đọc báo có một đoạn tin về một tờ báo nước ngoài như sau:

Tổng biên tập một tờ báo nhận được một phản hồi từ độc giả: Các ông viết bài và có rất nhiều thông tin nhưng tôi chẳng nhớ được những gì các ông viết và đưa tin hàng ngày.

Tổng biên tập đã viết thư trả lời độc giả như sau: Continue reading Ăn gì mỗi ngày?

Đi sửa xe

Chào các bạn,

Mỗi tuần đến trưa thứ Sáu mình về nhà trong Buôn Làng, vì vậy trưa thứ Sáu vừa qua, khi các em đi học chưa về mình đã tranh thủ dắt xe máy ra sẵn, để sau khi dặn dò các em xong mình sẽ về nhanh hơn một chút, vì đang có việc cần trong Buôn Làng.

Nhưng khi dắt xe ra, bánh xe trước bị xì lốp, lúc đó mình không thể chạy xe đi vá bởi đã gần đến giờ các em đi học về, mình không thể vắng mặt lúc đó vì đi học về các em thưa trình đủ chuyện, chỉ còn cách nhanh nhất là nhờ một em của lớp đi học về sớm, chạy xe ra tiệm gần nhà để bơm bánh xe. Continue reading Đi sửa xe

Giao hưởng quan họ

Chào các bạn,

Hôm nay mời các bạn thưởng thức giai điệu quan họ truyền thống của Việt Nam. Những giai điệu này kết hợp với âm nhạc giao hưởng hiện đại của phương Tây.

Mình thấy đây là một cách làm mới sáng tạo rất hay để đưa âm nhạc truyền thống của Việt Nam như ca trù, quan họ, tuồng chèo giới thiệu tới người trẻ và thế giới. Continue reading Giao hưởng quan họ

Trái tim vị tha – A heart that forgives

Chào các bạn,

Mình có chia sẻ trong bài trước, hồi mình là học sinh hay mấy năm đầu học đại học vườn Chuối của ĐCN chưa mọc để mà ăn quả thì mình thường đọc những cuốn như là Quà tặng cuộc sống hay truyện cho thiếu nhi như là Những tấm lòng cao cả, Tottochan, Hoàng tử bé…, của Việt Nam thì có Tuổi thơ dữ dội, Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ…

Có rất nhiều câu chuyện cảm động mà mình học từ đó về lòng vị tha, học cách tha thứ cho người khác và cho chính mình. Và chúng ta học được rất nhiều từ trẻ con. Continue reading Trái tim vị tha – A heart that forgives

Đi thăm nuôi

Chào các bạn,

Nghe tiếng gọi cổng, mở cửa nhìn ra thấy em Phơm, học sinh Lưu Trú lớp Mười một của mình. Em Phơm vào xin nghỉ học ngày Chúa Nhật. Mình hỏi em Phơm lý do nghỉ học?

“Người em trai tên Xiem mười hai tuổi cả tuần nay đau, đang nằm điều trị tại bệnh viện thị trấn Phước An, mẹ Phơm đi nuôi em Xiem từ hôm em Xiem nhập viện đến hôm nay không có ai thay, ngày mai Chúa Nhật em Phơm muốn đến viện thay cho mẹ Phơm, để mẹ Phơm về nhà nghỉ ngơi một bữa.” Continue reading Đi thăm nuôi