Category Archives: trà đàm

Chỉ là chạm tay nhau

 

Chào các bạn,
touching a leper
Đã lâu lắm rồi mình mới có dịp trở lại thăm làng phong EaHLeo, cách Tp. Buôn Ma Thuột khoảng 90 km về hướng Gia Lai. Đây là một nơi hẻo lánh, “khỉ ho cò gáy” và hình ảnh đầu tiên đập vào mắt mình là những em nhỏ với làn da nứt nẻ cháy nắng, chân không dép, đầu không mũ, áo quần rách rưới lem luốc… Thấy mình đến, những cặp mắt ngây thơ nhìn như mong chờ một điều gì đó cùng với sự ngỡ ngàng không kém phần vui mừng khi thấy mình đến thăm.

Mình vào nhà Ama Lath, một người đàn ông gầy gò ốm yếu, bàn chân trái không còn ngón nào. Những người ở đây đa số đều có thân hình gầy yếu và dị dạng, họ không còn đủ sự nguyên vẹn của một con người, vì những con virus Hansen đã lấy đi một phần chi thể của họ. Người cụt chân, người cụt tay, người mất mũi, người mất mắt… Có lẽ vì như vậy mà làm cho nhiều người cảm thấy sợ hãi, ngại ngùng khi đến với họ! Continue reading Chỉ là chạm tay nhau

Nhân quyền, Dân chủ và Tự do (Phần 1)

 

Tác giả: Đạt Lai Lạt Ma thứ 14
Dịch giả: Phạm Thu Hương

Năm nay, 2008, đánh dấu 60 năm Ngày kỷ niệm Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền(1) (1948-2008). Tuyên ngôn này khẳng định tất cả mọi người đều có quyền tự do thoát khỏi đói nghèo và tự do thoát khỏi sợ hãi. Các quyền con người này có tính bao gồm tất cả [quyền làm người], tính phụ thuộc lẫn nhau, và tính hoàn vũ(2).

Dù chúng ta quan tâm tới khổ đau từ đói nghèo, quan tâm tới thiếu thốn tự do, xung đột vũ trang, hay thái độ coi thường môi trường tự nhiên ở khắp nơi, thì chúng ta không nên nhìn những sự kiện một cách tách biệt. Một lúc nào đó, ảnh hưởng của chúng được cảm nhận bởi tất cả chúng ta. Chúng ta, do đó, cần những hành động quốc tế hữu hiệu hướng đến những vấn đề toàn cầu từ cái nhìn nhất thể của nhân loại, và từ sự hiểu biết thâm sâu về bản chất nối kết sâu sắc với nhau của thế giới ngày nay.

Continue reading Nhân quyền, Dân chủ và Tự do (Phần 1)

Bạn có dạy ai được không?

Chào các bạn,
cogiao
Mình thường xuyên có câu hỏi của các bạn: Em có người bạn hay nói tầm bậy tầm bạ điều bạn không hiểu, em muốn giúp bạn ấy hiểu vấn đề, nhưng ngại bạn ấy giận, em làm thế nào anh? Em có người bạn sống trong đau khổ vì bạn ấy không hiểu những vấn đề chiều sâu tâm linh mà anh chỉ, em có nên tìm cách chỉ lại cho bạn ấy không?

Các bạn, nếu bạn thấy:

– Bao nhiêu chính phủ trên thế giới làm các việc điên rồ dù cả thế giới tư vấn và cảnh báo…

– Bao nhiêu bố mẹ lý lẽ, than khóc, mắng mỏ, cầu nguyện… cho đứa con hiểu được cái sai, nhưng hắn cứ điềm nhiên đi đường của hắn…

Continue reading Bạn có dạy ai được không?

Trả lời cùng tiếng

 

Chào các bạn,
ede
Trời chiều chuẩn bị mưa nhưng vì có công việc, mình phải ra ngoài. Khi xe chạy gần đến trung tâm thị trấn Phước An, gần cột báo đèn xanh đền đỏ, mình nhìn thấy hai xe máy của hai người phụ nữ va quẹt vào nhau và đang cãi nhau tranh phần đúng sai rất ồn ào. Có một số người đi đường hiếu kỳ cũng đứng dừng lại xem. Mình cho xe chạy ngang qua và chợt nhớ:

Cách đây ba năm, vào một sáng Chúa Nhật trên đường vào thăm gia đình một em học sinh ở CuôrDăng, khi xe mình rẽ vào con đường dốc cao để vào Buôn, được khoảng 100 mét, mình và chị đi cùng thấy một chiếc Honda nằm bên vệ đường. Sát bên vệ đường, trong một bụi rậm, thấy một đôi chân trần ló ra ngoài. Mình cho xe dừng lại, hai chị em đến đỡ người bị nạn ngồi dậy. Continue reading Trả lời cùng tiếng

Chúng ta đang làm gì?

Chào các bạn,
Pure-Heart
Bài này, dù là ngôn ngữ chung, nhưng mình dành riêng cho các tác giả, admins, và độc giả nòng cốt của ĐCN, những người bạn mà mình gọi là bạn đồng hành với mình.

Chúng ta đang làm gì?

– Chúng ta đang viết và đọc tư duy tích cực.
– Chúng ta đang nói về các việc thiện ta làm.
– Chúng ta nói về phẩm hạnh và đạo đức sống.
– Chúng ta nói về tâm linh.
– Chúng ta nói về yêu nước.
– Chúng ta nói về làm sạch thành phố.
– Chúng ta nói về giúp đỡ người nghèo.
– Chúng ta nói về học hành, về khởi nghiệp.

Chúng ta nói về tất cả mọi điều sống tốt ở đời.

Nhưng các bạn đừng quên rằng tất cả mọi sự đó đều chỉ là cái vỏ, đều chỉ là cái vỏ, đều chỉ là cái vỏ. Tất cả mọi sự ta có thể nói được làm được bên ngoài đều chỉ là cái vỏ.

Continue reading Chúng ta đang làm gì?

Giàu một bữa khó cả đời

 

Chào các bạn
dream
Mình nhớ một lần đến thăm gia đình em Y Guôt ở Buôn Kroa C trên đường đi về hướng Gialai, cách Tp. Buôn Ma Thuột khoảng 25 km. Bước vào nhà mình thấy cả gia đình đang ngồi xem phim… mình chào thăm rồi ngồi xuống chiếu cùng chuyện trò với họ vui vẻ, vì mình cũng thường xuyên lui tới nhà của em A Guốt nên họ gặp và nói chuyện với mình tự nhiên như những người thân quen trong gia đình.

Ngồi nói chuyện, mình nhìn thấy gia đình em mới có màn hình Tivi loại màn hình phẳng rộng, một đầu đĩa và sát tường nhà gần cửa ra vào dựng một xe Dream mới chưa có biển số.

Continue reading Giàu một bữa khó cả đời

Người xây dựng hòa bình

Chào các bạn,
peacedove
Phúc cho người xây dựng hòa bình, vì họ sẽ được gọi là con của Thượng đế.

Blessed are the peacemakers, for they shall be called children of God. (Matt 5:9)

Mọi chúng ta đều là con Thượng đế. Nhưng ta phải là peacemaker – người xây dựng hòa bình – thì ta mới được gọi là con Thượng đế. Có nghĩa là nếu ta không là peacemaker, ta không đáng được gọi là con Thượng đế.

Trái tim của chúng ta tràn đầy chiến tranh—ganh tị, giành giật, giành công lý, đòi công bằng, đòi tự do, đấu tranh cho dân chủ, phục vụ Chúa, phục vụ Allah, chiến đấu cho chánh pháp… Chẳng có gì sai với công lý, công bằng, tự do, dân chủ, Chúa Phật, hay chánh pháp. Nhưng con người thích dùng những gì đẹp đẽ nhất trong ngôn ngữ của con người để phục vụ nhu cầu chiến tranh của họ.

Continue reading Người xây dựng hòa bình

Đi học lại

 

Chào các bạn,
be0tuoi_87_dihọc
Hôm ngày 21 tháng 10 năm 2012, mình có việc phải vào Buôn Hra, là một Buôn người dân tộc Êđê sinh sống, cách Tp. Buôn Ma Thuột khoảng 30 km. Cũng khá lâu rồi mình không vào Buôn này. Trong Buôn trước đây có ba em học sinh của nhà Lưu Trú sắc tộc Buôn Ma Thuột. Sau khi lo xong công việc, mình thấy vẫn còn thời gian nên đến thăm lại nhà của các em học sinh cũ. Cũng gần trưa nên mình chọn nhà em Y Dhap để vào vì nhà em ở trên đoạn đường mình đang đi. Những năm mình còn phụ trách nhà Lưu Trú sắc tộc, em Y Dhap đang học lớp Chín, năm nay, em đã lên lớp Mười hai. Mình vào nhà đã gần trưa nên cả nhà có mặt đầy đủ, đang nghỉ ngơi, vì từ sáng đến giờ họ làm cỏ sau vườn. Continue reading Đi học lại

Bắt đầu trở lại

 

Chào các bạn,
start-over
Mình thích xem đấu võ trên TV, để nghiên cứu thêm về các nguyên tắc chiến đấu (nhưng nếu bà xã có mặt thì mình phải đổi đài, vì quá bạo lực cho bà đầm 😦 ). Xem TV thì được xem chiếu lại rất chậm các chiêu thức quan trọng, cho nên có thể học được nhiều. Và có một điều thú vị mà các bạn xem đấu võ thường xuyên thì sẽ thấy thường xuyên: Đó là, hiệp một võ sĩ A sơ hở một chút và bị võ sĩ B cho một đấm rơi ngay xuống sàn; võ sĩ B thừa thế nhào đến tấn công A và A ôm đầu chịu đòn, không chống trả được và ai cũng thấy là A sắp sửa ngất xỉu hoặc sẽ bị trọng tài ngưng cuộc đấu và xử thua. May thay tiếng chuông cuối hiệp đến đúng lúc và cứu A khỏi thua. Hiệp kế tiếp, dù mới bị đòn đến sắp xỉu, A vùng dậy tấn công tới tấp và hạ B đo ván.

Continue reading Bắt đầu trở lại

Làm việc sau kỳ nghỉ

 

Chào các bạn,
h
Ngay từ khi bắt đầu vào học cấp II, mình đã sống xa gia đình. Vì mình đi học xa nên mỗi năm chỉ về gia đình vào những ngày nghỉ Tết và những tháng hè. Vì lâu lâu mới về nên trong gia đình ai cũng thương cũng quí, mình được chơi thoải mái, muốn gì mọi người trong gia đình cũng chiều hết! Thế nên mỗi khi kết thúc kỳ nghỉ để về trường lớp, trong mình có nhiều nỗi nhớ về gia đình, và cảm thấy buồn chán không muốn xa gia đình để đi học tiếp nữa. Mình thấy thời gian nghỉ hè nghỉ Tết sao mà ít quá, sao mà nhanh quá!

Đến khi mình vào cấp III, mình có nhiều bạn bè hơn. Và khi mình biết mỗi sáng sáng, chiều chiều, khi mình bước chân vào sân trường thì có ai đó cũng sáng sáng, chiều chiều đứng ở cửa sổ lớp mong ngóng đợi mình thì mình không muốn có thời gian nghỉ hè nghỉ Tết nữa! Lúc này, mình thấy những ngày nghỉ hè nghỉ Tết tại gia đình sao mà dài quá, sao mà lâu quá! Khi hết thời gian nghỉ hè nghỉ Tết, mình trở lại trường học trong sự háo hức đợi chờ như mong sớm gặp lại người thân, sớm gặp lại người mình thương mến! Continue reading Làm việc sau kỳ nghỉ

Sống hạnh phúc với Tâm

Chu-Tam

 

Tâm không có ý chơi chữ đầu Xuân, bài viết này Tâm thực hiện vào 7giờ sáng mồng một Tết Quý Tỵ, nói theo qủe Dịch là giờ ( Thái –Thăng) “Tân Niên khai thần bút, Vạn sự tổng giai thành”- khai bút đầu năm được hanh thông !

Mỗi khi Tết đến Xuân về, lòng người lại dâng lên nhiều cảm xúc, những tình cảm đến từ nhiều hướng, sum họp gia đình, quay quần bên người thân, tiết trời Xuân đặc biệt, là thời khắc giao hòa của Đất – Trời, của cũ và mới, lòng người cũng mênh mang niềm hy vọng ở năm mới, mong cầu sự thay đổi, may mắn, bình an, hanh thông và thành đạt.

Continue reading Sống hạnh phúc với Tâm

Nhớ người thương

 

Sắc Xuân – Tạ Thùy Linh
Sắc Xuân – Tạ Thùy Linh

Xuân về, Tết đến, mình bỗng cảm thấy lẻ loi khi người thương không ở bên cạnh.

Khi mình nhớ người thương là mình nhớ ánh mắt, nụ cười, khuôn mặt, giọng nói.. Khi nhớ vậy, tự dưng mình thấy khổ, vì người thương ở đâu xa tít.

Khi mình tưởng tượng những gì cấu thành nên người thương, như là, để người thương được biểu hiện trong cõi này thì phải có sự kết hợp giữa 1 tế bào của bố và 1 tế bào của mẹ. Rồi nhờ các chất dinh dưỡng, không khí, ánh sáng Mặt trời.. mà người thương của mình lớn dần lên. Continue reading Nhớ người thương

Bánh tét dính mui

Chào các bạn,
banh-tet1
Tuổi thơ của mình rất thích Tết. Không chỉ rất thích mà còn rất mong Tết. Mình rất mong và rất thích từ khâu má chuẩn bị làm các loại mứt, bánh in, bánh thửng…  sau đó ngâm nếp, làm thịt heo gói bánh và nấu bánh.

Mình nhớ các khâu trước má và các dì làm, nhưng đến khâu làm thịt heo và gói bánh thì có thêm ba, đặc biệt khâu nấu bánh và canh chừng để vớt bánh ra ép là của ba. Từ nhỏ đến lớn trong gia đình, mình thấy như vậy, và cứ mỗi lần ba gói bánh là ba lại đọc hai câu đối mình nghe đến độ thuộc lòng và nhớ mãi cho đến hôm nay: Continue reading Bánh tét dính mui

Thắng Xóc Dĩa

xóc dĩa

 

Vì lý do gì đó mà đã ăn bao nhiêu cái Tết trong đời rồi, nhưng mình chẳng nhớ cái Tết nào đặc biệt, ngoại trừ một cái Tết hồi 12, 13 tuổi gì đó. Những cái Tết mà mình nhớ được chút chút manh mún là thời học tiểu học ở Diên Khánh, tỉnh Khánh Hòa, tên phổ thông là Thành, 12km về phía Tây thành phố Nha Trang.

Chỉ cách nhau một quãng ngắn, nhưng Thành rất nhà quê so với Nha Trang. Vào thời đó, đầu thập niên 1960, phương tiện giao thông công cộng chính là xe ngựa, và một ít xe Lambretta ba bánh, còn gọi là xe Lam. Con đường 12 km, với nhiều lần ngừng đổ khách và bốc khách, tốn hơn cả tiếng đồng hồ. Mình tưởng Thành là một hoàng cung cổ của người Chàm, vì nghe dân quê ở đó gọi ngôi dinh thự lớn trong Thành đã đổ nát, chỉ còn cái nền còn ít gạch đỏ và những đoạn cột gỗ đen khổng lồ gãy đổ ngổn ngang, là hoàng cung. Thỉnh thoảng mình và vài đứa bạn nhóc tì đi từ xóm Đồng Xiêm của chúng mình, ngay bên ngoài cửa Tây của Thành, vào Thành rồi đến hoàng cung chơi, nhưng mình chẳng thấy gì thích thú với đống hoang tàn đổ nát đó, dù rằng mình thường tự hỏi “Vua chúa nào đã từng ở nơi này? Sao bây giờ tiêu điều buốn quá vậy?”

Continue reading Thắng Xóc Dĩa