Chào các bạn,

Có lẽ là đa số chúng ta đều đã có kinh nghiệm về tình yêu nam nữ. Khi chàng và nàng yêu nhau, hai người chỉ cần ngồi gần nhau là đã thấy lòng an lạc. Đôi khi chỉ cần ngồi yên lặng mà không cần phải nói năng chi. Đó là một an lạc và tĩnh lặng thật sự.
Dĩ nhiên vấn đề của tình yêu là sau những lúc an lạc đó là những sóng gió, nhức buốt.
Vì sao?
Vì con người chúng ta có những trái tim xung động. Khi hai trái tim cùng tĩnh lặng thì an lạc, khi có một điều gì đó làm cho một trái tim xung động, rồi lây sáng sang trái tim kia để cả hai cùng xung động, thì sóng gió trỗi lên trên mặt hồ tĩnh lặng.













Cái nhìn của con người chúng ta luôn luôn là cái nhìn trực diện, tức là nhìn thằng ra trước mặt. Thỉnh thoảng ngước lên trời ngắm mây một chút, hay cúi xuống đất tìm hòn sỏi, nhưng nói chung là cả đời ta nhìn thẳng đến trước. Nhìn trực diện thì ta chỉ có thể thấy cái gì trước mắt, cái gì sau đó là bị chắn. Vì thế ta có thể có vũ khúc Quán Âm Nghìn Tay, thấy chỉ một người nhưng hàng trăm cánh tay, dù là thực ra có hàng mấy mươi vũ công sắp hàng một trước mắt khán giả.