Category Archives: Thơ

Quê Hương trường ca – Đoạn 3

Khi sầu ùn lên trong mắt em buồn
Khi đỉnh hồn em như đã tắt đi ngọn lửa
Khi hoài vọng sắp nói lời giã từ bên cánh cửa
Khi mi em khép lại với tiếng thở dài
Khi nửa người em chết đi cùng nỗi khổ chôn vùi
Khi cánh cổng tha phương nặng nề đóng lại
Là em về quê hương
Là em
về
quê hương.

Quê hương đêm em đi tưởng không nhìn thấy lại
Tưởng không còn nhìn thấy nữa bao giờ sau năm năm xa
Năm năm xa với lao lung nước mắt đợi chờ
Năm năm xa với hồn đau nung đỏ
Với trái tim loang lổ
Năm măm xa…

Hôm nay trở về
Em run lên với niềm vui thầm kín
Với buồn đỏ chín
Như đứa con trở về sau ngày tháng đi hoang
Lãng phí tuổi đời nay trở lại quê hương
Hai tay trắng với mảnh hồn rách nát
Đứng sững trước cửa nhà mình như người từ cõi chết
Em trở về quê hương.

Quê hương
Quê hương đây rồi sao như là không phải quê hương
Sao mỗi khuôn mặt quen thân bỗng chốc hóa xa lạ
Tiếng nói câu cười quen thuộc quá
Sao lại xa như có cả không gian
Con mương nhỏ còn quen, mùi rạ cháy chưa quên
Gió và nắng vẫn còn trong niệm tưởng
Sáu đỉnh Chàbang chong mắt bên trời sừng sững
Cuộc sống lặng lẽ đi như tự thuở nào
Con đường cũ buổi trưa hè như mới hôm nao
Vẫn trần mình lũ trẻ con thả diều bay nắng
Hàng me cũ trường làng còn rũ buồn trong trưa lặng
Sao lại xa như có cả thời gian.

Hôm nay về với nước mắt chảy dài
Em nhìn quê hương – quê hương nhìn em, thầm lặng
Trên vầng trán chờ đợi đã hằn sâu. Im lặng
(Ngôn ngữ thành thừa nơi xứ cô đơn)

Ôi quê hương!
Ngày em về quê hương ôm em như chưa từng có em
Như quê hương có em lại rồi sau tháng ngày lưu lạc
Quê hương mãi dõi em đến tận cùng trái đất
Quê hương cho em sức mạnh bàn chân
Sức mạnh của con tim trong, cánh tay trần
Đứa con quê hương đi tìm quê hương – lang bạt
Đi tìm quê hương đứa con nay trở về trong nỗi khát
Cúi xuống ghì ôm quê hương như là chưa từng có quê hương

Inrasara

Lời khấn nguyện

Hỡi vị thần Mặt trời
hãy ban cho tôi
luồng ánh sáng chói ngời từ tâm thức
Hãy thắp cho tôi ngọn lửa
Từ trái tim u tối, cuồng mê
Cho tôi đủ sức xua tan
Những đố kỵ, tị hiềm
Những nhỏ nhen, toan tính
Những lạnh lẽo, thâm trầm
Để trái tim tôi thoát khỏi ngục tù
Bừng nở những tế bào cảm xúc

Hỡi vị thần Gió
Đã từng chu du suốt khắp toàn cầu
Xin hãy mang đến cho tôi
Những hương hoa thơm ngát của núi rừng
Những âm vang từ lớp lớp sóng ngoan cường giữa dòng biển cả
Cho buồng phổi tôi mạch sống căng tràn

Hỡi vị thần Mặt trăng
Hãy rót cho tôi những tia sáng dịu dàng, huyền nhiệm
Hãy kể cho tôi nghe
Những câu chuyện thần tiên của các vì tinh tú
Cho tôi thanh thản trải tấm lòng mình
Giữa lòng trời rộng mở
Không chút hồ nghi
Không chút ngại ngần

Hỡi những cơn mưa đầy khát vọng
Xin hãy tưới mát tôi
Cho mầm xanh trỗi dậy
Trên nước mắt – nụ cười

Hỡi những Đấng quyền linh tối thượng
Hãy cứu giúp tôi
Mở toang trái tim
Bật khóa tâm hồn
Giữa tình người rất thật

Đàm Lan

Nói với mình

Này quả gấc chín đỏ
Thắm tươi viên mãn không trung
Vô tình thế
Lá xanh một thuở
đã
vì ngươi
tàn úa
rưng rưng

Này đóa hồng tung cánh
Khéo bày kiêu hãnh sắc hương
Vô tình thế
thân gai đỏng đảnh
đền đáp chi
Rướm máu kẻ chăm vườn

Và Em
Tóc dài da trắng
Mắt đêm uẩn ức xa xôi
Vô tình thế
có nghe
thời gian điểm
từng
phút giây
lên
nhàu nát
đời
tôi

Hoàng Thiên Nga

Tên em

Anh viết tên em lên làn mây trắng
Mây bay về cuối trời
Anh viết tên em lên dòng sông mùa đông
Dòng sông trôi về biển cả
Anh viết tên em lên chiếc lá
Lá rụng về cội
Anh viết tên em vào tim
Máu chảy ra ngoài cơ thể
Anh viết tên em vào thơ
Tên em vào thơ
Thơ
Anh viết
Tên em
Em.
E
M.

Bùiminhvũ. 8-2009

Tình Khúc Tháng Giêng

Tháng giêng về qua ngõ nhà ai
Em đỏng đảnh nắng mưa bất chợt
Nắng lúng liếng sao chẳng nhìn ai hết
Mưa dùng dằng gởi nhớ về đâu?

Sắc vàng mai, màu đỏ thắm hoa đào
Em lộng lẫy áo xiêm giờ tình tự
Rượu chưa uống đã mềm môi cô lữ
Đêm nguyên tiêu trăng nước cũng đa tình.

Tóc mai nào không đợi nổi Thanh Minh
Vương vào gió, vướng vào cung nỗi nhớ
Em đừng trách sao ta còn bỡ ngỡ
Sắc xanh nào hứa hẹn một ngày mai?

Em trở về huyền diệu đến Liêu Trai
Trong duyên dáng chứa bao điều khó hiểu
Hỡi mưa nắng còn hờn ghen nũng nịu
Đã thương nhau xin chín bỏ làm mười.

Đã qua rồi thuở vụng dại đôi mươi
Sao cứ khát một tình yêu sét đánh
Vẫn biết rõ là em đỏng đảnh
Mai mốt rồi em cũng sẽ giêng hai!…


Lê Tấn Hiền

Em Và Bông Tuyết

Em ra đường, nắng nung vỉa hè
Mồ hôi ướt đầm lưng áo,
Em đi tìm bông tuyết rơi!
bên khung cửa kiếng rực sáng
với những hàng chữ không quen.

Hình như tuyết rơi giữa thành phố!
Em chộp lấy ước mơ!
Em mơ hồ hy vọng!
Em thèm không khí lạnh của bên kia khung cửa
và những món hàng giá đắt hơn cuộc đời.
Em đưa tay đón nhận chỉ trong mơ…
Bông tuyết chẳng hề rơi ,
giữa ngay thành phố,
chỉ tưng bừng sau cửa kính cao sang.
Mồ hôi ướt đầm lưng áo,
Em đi tìm bông tuyết rơi bên vỉa hè nắng cháy.


Phạm Lưu Đạt

Muộn

Sẽ chẳng bao giờ muộn
Khi tặng một niềm vui
Cho người mình yêu mến
Dù thật là nhỏ thôi

Nhưng bao giờ cũng muộn
Giọt lệ xót xa nhau
Lời cầu xin ân hận
Với vĩnh viễn muôn sau

Hãy trồng hoa giữa đời
Chờ chi ngày đắp mộ
Xin san sẻ cùng người
Đừng đợi khi thiên cổ …

Hoàng Thiên Nga

Xuân Về

Xuân về chim hót líu lo

Trên cành thiên tuế tự do yêu đời.
Sắc xuân lan tỏa nơi nơi
Khơi hồn thi sĩ ngát trời yêu thương.

Chúc nhau vạn sự cát tường
Gia đình hạnh phúc.Tôn đường vinh hoa.
Tương lai rạng rỡ vươn xa
Đồng thanh ta hát bài ca kết đoàn.


Hồng Phúc

Mùa Đông

Em gửi cho anh mùa đông

Băng giá thỏa lòng anh thèm tuyết

Cành cây trắng lung linh ánh biếc

Vương quốc cổ tích nào mẹ kể ngày xưa

Em gửi cho anh ánh nắng trưa

Bừng sáng trong trời đông lạnh giá

Giữa tuyết trắng trái tim mùa hạ

Giữa giá băng em vẫn có anh.

Phan Bích Thiện
Hungary

Giao Thừa

Bút rón rén lướt trên thềm giấy mới
Tĩnh lặng đêm tràn ngập đến vô cùng
Tim xao động như không, không thể đợi
Ôi xuân về, tươi thắm, bao dung

Đã chất ngất những mùa đông buốt giá
Đã vùi say quên ly biệt, rụng rơi
Đã tự nhủ chỉ trụi trần sỏi đá
Chợt cháy tan trong hơi thở lạ người

Bút hãy rắc một hạt yêu lên giấy
Sớm xuân kia hạt qúy giá nảy mầm
Ta ủ kín chờ nắng lên, khẽ cấy
Vào tim anh đôi lá biếc, âm thầm

Chúa xuân hỡi! Xin nguyện cầu hạnh phúc
Cõi nhân gian ai cũng ấm ân tình
Dường như tiếng thì thầm bên cửa
Gió đầu mùa, hay tia nắng bình minh…

Hoàng Thiên Nga

Thở hơi ấm giữa trời đông

Thở hơi ấm
Giữa trời đông
Cuối năm
Bên cạnh dòng sông
Băng giá
Và những rừng cây trụi lá
Những dãy đèn Giáng Sinh
Còn sáng trên những nóc nhà
Những bầy em nhỏ
Còn trượt băng trên mặt dòng sông

Một năm lại sắp qua
Chuông giao thừa sẽ điểm
Và ta sẽ rủ bỏ những muộn phiền
Những dại khờ
Lầm lỡ
Viết lại trang sách mới
Trinh nguyên

Tạ ơn mùa đông
Đã làm sạch đất trời
Đã tuốt hết lá vàng lá chết
Để cuộc đời có thể vào xuân

Tạ ơn Trời đã cho ta những ngày lạnh giá
Để tuốt sạch những gai góc hồn ta
Để ta có thể tái sinh
Trong ánh bình minh mới

Tạ ơn mọi người
Đã cho mùa đông muộn phiền rơi rụng
Để cùng nhau
Ta có thể vào xuân
Với nụ non và những sắc màu

Vạn mùa đông đã qua
Vạn lần ta đã chết
Và vạn lần ta đã tái sinh
Trong những tháng năm lang thang trần thế

Tạ ơn Trời
Đã giữ ta trong vô lượng luân hồi
Để ta mãi sinh ra
Vào tâm thức mới
Vào những cõi trời
Gần hơi thở
Của Tình-yêu

Thở hơi ấm
Giữa trời đông
Bên cạnh dòng sông vô lượng

TĐH
4:32 pm, Wednesday, Dec. 30, 2009
Lake of the Woods, Virginia,  USA

Mùa Đông

Ở bên này trời đã vào đông
Gió lạnh se se má thêm hồng
Tuyết nhẹ bay bay ngoài cửa sổ
Nơi quê nhà có thoáng lạnh không?

Con đường dài lạnh cóng bàn tay
Mùa đông băng giá nơi chốn này,
Bỗng thèm ánh nắng hanh nhè nhẹ
Cùng gió heo may lá bàng bay.

Mùa đông bên này cây chẳng xanh
Trên nền tuyết trắng trơ trụi cành
Bỗng nhớ quê hương mình nơi ấy
Bốn mùa đất nước ngát màu xanh.

Lại bước đến ngày lễ Giáng sinh
Tấp nập ấm cúng mỗi gia đình
Nhộn nhịp, quây quần vui đoàn tụ
Trào nhớ người thân chốn quê mình.

Tuyết vương mái tóc trắng lung linh
Nghẹn ngào nhịp đập trái tim mình,
Muốn nhắn gửi nơi quê xa ấy
Người con viễn xứ vẫn trọn tình.

Phan Bích Thiện
Hungary

Sợi Tóc


Mỗi lần anh về muôn
Em thường hay buồn phiền
Nghĩ thầm chắc anh chán
Căn phòng nhỏ thông thênh

Mỗi lần anh trầm ngâm
Em thường hay tức tối
Mỗi lần anh sôi nổi
Em tràn đầy nghi ngờ

Khi anh đi đâu xa
Aó giày như ngày hội
Giọng nghe chừng hát ca
Trái tim em nghẹn rối

Bên anh giữa ban mai
Cùng anh trong chiều tối
Luôn âm thầm câu hỏi
Muôn thuở của riêng mình

Bao nhiêu nỗi ghen hờn
Đốt em chừng khô héo
Bên anh em khác nào
Một tinh cầu xa ngái

Bỗng sáng nay em thấy
Trên mái đầu anh nghiêng
Những sợi trắng đan xen
Những sợi trắng ngời lên

Màu tóc như chớp lửa
Hóa thân em bất ngờ
Trong thoát thai đau đớn
Nhận ra mình dại khờ.

Tôn Nữ Ngọc Hoa

Quê Hương trường ca – Đoạn 2

Đêm xa quê hương đầu tiên đêm lạnh trắng phận người
Hơn cả đêm xa xưa em rời lòng mẹ
Đêm xám hoang tương lai, đục mờ quá khứ
Đêm phập phềnh trong nhịp đập con tim
Đêm bập bềnh giữa biên giới trắng – đen
Đêm xô bước người lạc miền hoang tưởng
Em như con ma hỏng chân – chập chờn, nhẹ bổng
Trôi dần khỏi quê hương như bước giữa đất mê
Rồi đi
rồi đi
rồi đi
Xa con mương xanh, bỏ cuộc tình xanh – đi biệt
Mất hút sau lưng ngả đường mòn quen thuộc
Mái tranh ngầu, cánh diều nắng, bụi ớt khan
Mẹ già coi như em đi hoang
Cha già coi như em đã chết
Bạn bè bên khung cửi hững hờ nhắc tên em rồi tiếp tục công việc
Lúc
Trên xa lạ bước đường
Em đi và đi mãi trong cô đơn
Không một lần ngoái nhìn lại xóm thôn
Riêng mang nỗi nhớ lớn lao nơi đáy mắt
Một miền đất giấu mình nơi thẳm sâu kí ức
Tự xưa.
Trong rừng già nhiệt đới Campuchia em gọi quê hương
Giữa xôn xao phố xá
Trên ngọn đồi xứ lạ
Dưới mưa tầm tã miền Pnông-Pênh hay tuyết trắng xứ Laval
Trong bao la dọa nạt của đại dương
Giữa đồng không bát ngát
Dưới mái tranh tồi tàn hay trên cao sang lầu các
Trong đám đông và trong cô đơn
Khi giữa cuộc đi mất hướng hay tìm lại con đường
Khi còn tiếng nói hay cả không còn tiếng nói
Em vẫn gọi
– Quê hương.
Ôi quê hương
Quê hương xa xôi nhưng quê hương rất gần
Quê hương mãi sống trong em dù đêm nay tối mò thời vận
Dù lạc lối giữa rừng hoang không còn hạt cơm, củ sắn
Dù đất phương Tây gió ôn đới lạnh lùng
Dù trong hất hủi chua xanh hay săn đón chín hồng
Dù khi cái chết lù lù trước mặt
Cái chết đến và đi, đứng nhìn trừng em rồi đi khuất
Ôi cái chết nhiệm mầu!
Cái chết đắng cay, cái chết ngọt ngào
Cái chết thoắt đánh mất em, cái chết chợt đưa em vào cuộc tình huyền diệu
Đưa em đến đỉnh cao tuyệt diệu
Của con đường
Đưa em về gần gũi quê hương.
Quê hương
Quê hương xa nhưng quê hương gần hơn bao giờ
Quê hương có mẹ, có cha, có hàng xóm, bạn bè
Quê hương có những vú đồi khô khốc
Quê hương không có cụm mây che mát trẻ em đầu húi trọc
Không có giọt mưa cho khát lũ trâu gầy
Quê hương ôm sầu to lớn khôn khuây
Quê hương đợi em về mang theo niềm vui nho nhỏ
Ôi ! Phải chăng chỉ kẻ bỏ xa quê hương quê hương mới ban cho nỗi nhớ
Nỗi nhớ quê hương?

Inrasara

Xương Rồng Trên Cát

Sa mạc khô cỏ cháy
Chắt chiu giọt sương đêm
Xương rồng trên cát mềm
Nhè nhẹ lay theo gió.

Trổ ngàn hoa rực đỏ
Giữa bầu trời mênh mông
Tỏa hương thơm thắm nồng
Thân vương đầy gai chông.

Tỉnh hồn em biết không
Bình minh ánh nắng hồng
Xóa sương đêm mờ mịt
Tạo đời sáng xanh trong

Xương rồng trên cát nóng
Hiên ngang sống giữa trời
Mót từng giọt sương rơi
Thầm vươn mình vô tận.

Hồng Phúc