SGTT.VN – Đó là một cuộc hành trình kéo dài đã gần 15 năm của một người mẹ nghèo trì chí tập cho con đi trên chính đôi chân bệnh tật, để rồi nụ cười dần ló dạng khi con tập tễnh tự bước đi rồi trở thành học sinh giỏi…
Trải qua hành trình chữa chạy gần 15 năm, chị Huỳnh Thị Bích Huyền đã giúp con trai tìm lại được những bước đi trên đôi chân của mình.
Tiền cho thuê nhà cùng với lương hưu cũng đủ để gia đình ông Nguyễn Văn Hùng (tổ trưởng tổ tuần tra chuyên trách phường Khương Mai, Thanh Xuân, Hà Nội) có cuộc sống an nhàn. Thế nhưng, nhiều năm nay hôm nắng cũng như mưa, ngày thường cũng như ngày nghỉ người đàn ông này vẫn nhiệt tình xuống phố để bảo vệ bình yên cho khu vực với mức lương chỉ hơn một triệu đồng.
Đưa mẹ vào Trung tâm chống độc bệnh viện Bạch Mai điều trị vì cụ bị tràn dịch màng phổi, chị Nhan (xã Đồng Tâm, Ninh Giang, Hải Dương) tìm tới đưa phong bì cho bác sĩ điều trị nhưng bị từ chối thẳng thắn.
Các bác sĩ, y tá Trung tâm chống độc, Bệnh viện Bạch Mai đang thăm khám cho bệnh nhân nặng. Ảnh: Minh Thùy.
“Bác ấy bảo, nếu mình có ý tốt thì cứ để khi mẹ khỏi, mang tới tặng giữa phòng, trước mặt mọi người, bác sẽ nhận ngay. Mình thực sự cảm động”, chị Nhan kể. Chị cho biết, hiện mẹ chị nằm trong phòng hồi sức cấp cứu, phải thở máy và được các y bác sĩ đến kiểm tra, chăm sóc tận tình.
SGTT.VN – Tuổi thơ gần như gắn liền với bệnh viện, hai năm gián đoạn học tập, nhưng Nguyễn Thị Kiên Giang vẫn gượng dậy được và liên tục đạt danh hiệu học sinh giỏi. Phép màu cho người bạn trẻ đang mắc chứng bệnh xương thuỷ tinh này, chính là ý chí và niềm tin…
Giang hướng dẫn các em trong “gia đình” xương thuỷ tinh học bài. Ảnh: Trung Dũng
Tuổi thơ trong bệnh viện
18 tuổi, nhưng vóc người Giang nhỏ thó, bù lại cô có khuôn mặt sáng, tự tin. Giang giới thiệu: “Cả nhà đang ở Huế, một mình em vào đây chữa bệnh. Đáng lẽ năm nay học năm nhất đại học, nhưng phải nghỉ hai năm để mổ chân nên giờ mới học lớp 11. Trước đây em cũng hay khóc mỗi khi chân bị gãy, nhưng giờ quen rồi”…
vnexpress Trên chiếc giường ọp ẹp, ngày ngày cậu bé 3 tuổi rưỡi vừa bóp tay bóp chân, lúc lại lấy nước, pha sữa, bón cháo cho người mẹ nằm co quắp, teo tóp.
Gần một năm nay, người dân ấp 7 xã Phú Ngọc huyện Định Quán (Đồng Nai) rơi nước mắt chứng kiến cảnh cậu bé Nguyễn Gia Huy (3 tuổi rưỡi) chăm sóc người mẹ bị cắt cụt tay phải, tay trái teo lại như một khúc xương khô và phải ăn nằm một chỗ chờ chết vì gãy đốt sống sau tai nạn giao thông.
Sau buổi đến trường, bé Gia Huy trở về chăm sóc mẹ tàn phế. Ảnh: Nguyễn Ngọc
Cuộc đời bất hạnh của chị Nguyễn Thị Thắm (25 tuổi) – mẹ của cháu Huy khiến người dân ở xã Phú Ngọc xót thương.
Đinh Krăng bây giờ được ví như huyền thoại của cộng đồng người Bana. Từ miền đất hoang vu xa xôi bạt ngàn cỏ dại, ông đã kỳ công dựng xây nên làng Hà Ri của núi rừng Vĩnh Thạnh (Bình Định) trở thành kiểu mẫu không chỉ của mô hình làng đồng bào dân tộc thiểu số trong nước…
Kỳ tích lập làng
Ngôi làng Hà Ri bé nhỏ ngày nào giờ đã vang danh khắp xứ. Tên tuổi của làng luôn gắn liền với huyền thoại già làng Đinh Krăng giữa đại ngàn. Ở miệt rừng sâu núi thẳm nhưng việc gì Đinh Krăng bắt tay vào làm, dẫu từ lúc còn trẻ cho đến khi tuổi đời xấp xỉ cây đa trăm tuổi lừng lững phía đầu làng cũng đều “ngoại hạng” và chưa từng có tiền lệ trước đó.
Già lang Đinh Krăng
Chị Hà, người dân tộc Chăm, con dâu của Đinh Krăng khi biết chúng tôi đến đã lật đật lấy xe máy chạy ngược lên rẫy chở về “vì ông cụ từ sáng sớm đã đi tỉa vườn bạch đàn và cho cá ăn”. Chị Hà bảo dù Bók (tiếng Bana gọi là ông) đã 84 tuổi rồi nhưng còn mạnh khỏe lắm, cứ lên rẫy ra vườn cần mẫn phụ giúp con cháu lao động suốt ngày.
Tượng đài “Remember Them: Champions for Humanity” vinh danh những người tranh đấu cho dân quyền và nhân bản trên thế giới đã được khánh thành tại Fox Square Park ở thành phố Oakland, California
Người đàn bà với nước da trắng ngần bước về phía dãy ghế được kê dọc hành lang Hội trường Thống Nhất (TP HCM), nơi diễn ra lễ tang của cố Chủ tịch Võ Chí Công. Bà là Đoàn Võ Kim Ánh (58 tuổi, nguyên giám đốc Sở Y tế Đà Nẵng), cô con gái nuôi duy nhất mà cố Chủ tịch đã hết mực thương yêu như chính con ruột mình.
Đã gần trưa nhưng dòng người vào viếng cố chủ tịch Võ Chí Công vẫn nườm nượp. Họ xếp thành những hàng dài, chậm rãi chờ đến lượt được vào thắp nén hương đưa tiễn ông về nơi an nghỉ cuối cùng. Bà Ánh nghẹn ngào khi nhắc về người cha thân thương.
Bà Đoàn Võ Kim Ánh tại tang lễ cha, cố Chủ tịch Võ Chí Công. Ảnh: Vũ Mai.
(TuanVietnam) – Xuất thân là một tu sĩ trường dòng, rẽ sang làm doanh nghiệp (từng giữ vị trí Trưởng phòng Kế hoạch Công ty Donatimber, liên doanh đầu tiên giữa Đồng Nai và đối tác Singapore trong lĩnh vực chế biến gỗ và song mây), thì tai nạn ập đến, vĩnh viễn cướp đi ánh sáng của ông Nguyễn Quốc Phong. Cuộc trò chuyện giữa chúng tôi bắt đầu từ buổi tối định mệnh cách nay 20 năm.
Ông Nguyễn Quốc Phong người sáng lập Mái ấm Thiên Ân. Tranh Hoàng Tường
SGTT.VN – Nếu Thảo không nói, chẳng ai biết hai năm trước cô đã trải qua một ca phẫu thuật sinh tử. Sau lần đó, những tưởng Thảo phải bỏ dở việc học hành. Không chịu khuất phục số phận, Thảo đã chiến thắng bệnh tật, giành giải nhì môn sử toàn quốc năm 2010. Mùa thi đại học năm đó, Thảo “ẵm” luôn suất thủ khoa khối C đại học Sư phạm Hà Nội.
Chịu đau đeo đuổi việc học
Niềm tin, sự lạc quan đã giúp Thảo vượt qua số phận, thực hiện ước mơ trở thành cô giáo. Ảnh: Lệ Hà
Buổi tối ngày thường, khu ký túc xá nơi Vũ Thu Thảo đang theo học năm thứ hai khoa sử khá yên ắng. Thảo vừa kết thúc một ngày học, thấm mệt nhưng vẫn vui vẻ trò chuyện. Thảo ăn nói khá lưu loát, đúng “chất” của một cô giáo tương lai. Thảo nhớ từng ngày tháng cụ thể, từng thời kỳ cụ thể mà em đã trải qua khi phát bệnh.
– Khuôn mặt sắc cạnh, 24 tuổi, Hương Lan đã là mẹ của bé gái 4 tuổi. Biết tin cô cháu gái vừa là thủ khoa cả đầu vào, đầu ra ĐH Sân khấu điện ảnh Hà Nội, ông nội gần như không cầm nổi nước mắt. Sau bao biến cố, tưởng như gục ngã, Hương Lan vẫn luôn là niềm tự hào của gia đình.
Hương Lan trong buổi nhận giải thưởng Sinh viên tiêu biểu xuất sắc toàn quốc Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh năm 2010. (Ảnh: nhân vật cung cấp).
(Kỷ niệm 3 năm ngày mất của nhà thơ – nhà báo Trần Hòa Bình)
Thị trấn Xuân Hòa – Vĩnh Phúc hai mươi năm trước…
Tối mịt, sau khi ăn uống quấy quá cho xong tại quán cơm bình dân, tôi và Trần Hòa Bình đang định quay lên căn phòng tập thể của Bình ở Đại học Sư phạm Hà Nội II, thì Bình bảo: “Tôi với ông đi dạo quanh thị trấn đi?”
Hồi ấy, chỉ cần ra khỏi khu vực của trường ĐHSP là khung cảnh vắng ngắt, ao chuôm đầm lầy ngổn ngang. Chúng tôi lang thang trong đêm vắng, chỉ có tiếng côn trùng, ếch nhái hân hoan chào đón những bước chân lãng du…
Thỉnh thoảng, tôi lại phóng xe lên Xuân Hòa với Trần Hòa Bình, những hôm anh có giờ dạy ở trường. Quang cảnh tịch mịch của thị trấn nghèo không xa lạ với chúng tôi, nhưng lần nào chúng tôi cũng đều tìm thấy thêm một điều gì đó thi vị, thân thương đối với hai kẻ cô đơn, hạnh phúc gia đình trắc trở… Đi mãi lên gần phía hồ Đại Lải, một cơn mưa giông bất chợt ào xuống, chúng tôi chạy vội trú chân trong một quán lá sơ sài ven đường. Chúng tôi rét run, im lặng nhìn mưa đêm, mỗi đứa âm thầm theo đuổi những nỗi niềm run rẩy mơ hồ của cõi đời phù du…
Đây đúng là một lương y chữa bệnh cứu người đầy tâm đức. Tôi đã có điện thoại cho chị Phan Bình (0944481878) để xác minh về việc con chị bị liệt từ nhỏ, được thầy bấm huyệt đã đi được ngay (tuy nhiên chị nói sau về cũng cần phải tập luyện thường xuyên thì mới có thể đi lại bình thường được… Những người câm điếc thì có một số trường hợp thầy nhìn và nói ngay là không chữa được, tuy nhiên những trường hợp còn lại thì chỉ cần… 10 giây là có thể nói “1…2…3…4…” ngay!). Bà con có người thân nào không may mắc phải những căn bệnh hiểm nghèo xin liên hệ đến vị “thần y” theo Clip dưới đây để được chữa trị…
Sáng 9-8, UBND tỉnh Bình Phước cho biết, đã ban hành công văn số 2318/UBND-VX do ông Nguyễn Huy Phong, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Bình Phước ký ngày 5-8 trả lời ý kiến đề xuất của Liên hiệp các hội KH & KT tỉnh Bình Phước sau kết quả hội thảo phương pháp xoa bóp day ấn huyệt của “thần y” Võ Hoàng Yên diễn ra trong ngày 29-7.
vietbao.vn Xuất thân từ đoàn kịch Hà Nội, tên tuổi gắn liền với những vở kịch đình đám suốt một thời như Thung lũng tình yêu, Hoa cỏ dại, Tôi và chúng ta… rồi tình cờ bén duyên và thành công bằng hàng loạt những vai diễn trên màn ảnh với nhiều giải thưởng lớn nhỏ, Hồng Sơn là cái tên được giới chuyên môn và công chúng yêu nghệ thuật thứ bảy thuộc nằm lòng. 1. Những trang đời đầy sóng gió
NS Hồng Sơn hóa thân trong từng vai diễn
Nhiều nghệ sĩ thân thiết với diễn viên Hồng Sơn khi trà dư tửu hậu vẫn thường nói về anh như một người say nghề và tận tụy với nghiệp, rằng anh mà viết hồi kí thì chắc chắn sẽ được dựng thành phim, một bộ phim về niềm đam mê nghệ thuật và những sóng gió cuộc đời mà một người nghệ sĩ phải trải qua, mặc dù biết những sóng gió đó đều do anh tự bắt mình phải lận đận.
Tôi sinh ra và lớn lên ở một vùng quê nghèo, nơi xa hẻo lánh, dân cư thưa thớt, 80% là người dân tộc sinh sống, nhà thì cách nhau hàng kilomet… cuộc sống rất khó khăn và mọi sự phát triển của thế giới và tầm nhìn của một thế hệ trẻ trong tôi cũng chỉ biết qua vô tuyến. Gia đình tôi thì cũng chẳng có gì hạnh phúc cả, ngay từ khi trong bụng mẹ đến khi tôi lớn lên cũng chưa bao giờ được cất tiếng Bố ơi, cha ơi… Nhưng cuộc sống này lại ban tặng cho tôi một người mẹ vĩ đại, người mà đã sinh thành ra tôi, nuôi sống tôi và là niềm hy vọng duy nhất của cuộc đời tôi. Tình cờ biết về website ĐCN nơi có thể chia sẻ những tâm tư của cá nhân theo một chiều hướng mà tôi có thể tin tưởng chia sẻ với các bạn những sự nỗ lực của tôi, mặc dù nó còn gian nan nhưng hy vọng ai đó đọc được và hiểu nó có thể là niềm vui của tôi…