Tấm gương phấn đấu

Chào các bạn,

Mấy ngày nay mình thấy mệt ơi là mệt. Sau những giờ làm việc, lên giường chỉ muốn nằm nhắm mặt lại, không muốn làm một việc gì kể cả mở mạng mở Facebook nói chuyện với gia đình, có lẽ do ảnh hưởng của một tuần cảm cúm vừa qua.

Có điều rất lạ là trong lúc mệt mỏi không muốn cố gắng làm một việc gì, thì mình lại nhớ nhiều đến em Kuk học sinh cấp I người Hmông. Năm đó em Kuk tám tuổi học lớp Hai, được mình nhận vào nhà Lưu trú sắc tộc Buôn Ma Thuột. Điều đặc biệt là em Kuk không biết một chữ tiếng Kinh nào.

Bởi vậy mỗi khi muốn nhắc hoặc dặn em Kuk một điều gì, mình đều phải tìm đến nhờ một em học sinh người Hmông thông dịch lại. Và cũng rất may, việc nhờ thông dịch cho em Kuk không phải kéo dài nhờ vào tính phấn đấu cao của em Kuk. Chính vì tính phấn đấu cao trong học tập mà em Kuk đã thành tấm gương nỗ lực, cố gắng vượt qua cho mình trong những lúc mình cảm thấy mệt không muốn cố gắng.

Tấm gương phấn đấu học của em Kuk đối với mình như là một kỷ niệm khó phai trong tâm trí. Và đúng vậy, sau nhiều năm mình vẫn không quên mỗi buổi trưa sau giờ cơm trưa, cả nhà lên giường nghỉ trưa và mình đến kiểm tra các phòng ngủ, bao giờ trên đường đi mình cũng đi ngang qua phòng học của các em học sinh cấp I kiểm tra xem còn em nào ngồi lại chơi không, và mình thấy gần như trưa nào em Kuk và em Lie cũng vào giường ngủ sau mười phút, là thời gian mình cho phép các em làm vệ sinh răng miệng sau khi ăn.

Trong mười phút đó, thời gian đầu mình không biết em Kuk làm gì cùng với em Lie học trên em Kuk một lớp, nhưng sau mình đứng ngoài phòng học quan sát và thấy em Kuk mở cuốn sách Tân Ước cá nhân. Trong nhà Lưu trú, mỗi em học sinh đều được mình cho một cuốn Tân Ước để đọc Tin Mừng trong giờ đọc kinh tối, bởi vậy tất cả các em học sinh lớn nhỏ trong nhà đều có mỗi em một cuốn Tân Ước. Em Kuk đã nhờ em Lie mỗi trưa chỉ cho em Kuk đọc một câu. Sau khi đã đọc được, em Kuk sẽ nhẩm thuộc lòng luôn câu Thánh Kinh đó.

Thời gian đầu mình thấy hai em nhỏ ngồi bên nhau, hai mái đầu chụm lại gần nhau lâu hơn để chỉ cho nhau đọc, mình thấy hình ảnh đó thật đẹp, đẹp như hình ảnh mà mình thích nhất trong đời đó là hình ảnh cô giáo cầm tay người học trò nhỏ, nắn nót tập cho em viết những chữ cái đầu đời. Và chỉ hơn một tháng sau, những buổi trưa đi ngang qua phòng học của các em cấp I mình không còn thấy hai mái đầu bên nhau dạy kèm cho nhau đọc chữ nữa. Cũng kể từ đó, em Kuk đã tự trao đổi với mình mà không cần đến bạn thông dịch.

Trong ngày gặp mặt giao lưu với các em cựu học sinh Lưu trú năm 2019, mình rất vui khi gặp lại em Kuk và biết hiện tại em là cô giáo tiểu học của thôn Ea Đá, một thôn bản của anh em đồng bào sắc tộc Hmông ❤

Matta Xuân Lành

Một suy nghĩ 2 thoughts on “Tấm gương phấn đấu”

  1. Cám ơn Yăh đã chia sẻ câu chuyện thật đẹp này. Kuk thật giàu nghị lực và truyền cảm hứng cho mình rất nhiều :). Vì mình cũng đang vật lộn với học ngoại ngữ. Chỉ một tháng mà Kuk đã có thể trò chuyện với Yăh, thật là đáng ngưỡng mộ!

    Số lượt thích

  2. Hi Anh Thi,

    Cảm ơn Anh Thi đã chia sẻ. Ở với các em học sinh đồng bào sắc tộc mình thấy các em giỏi hơn mình nhiều bởi đa số các em chỉ ở một thời gian ngắn là các em hiểu và nói tiếng Kinh với mình, trong khi đó mình ở với các em nhiều năm chỉ nói được vài tiếng 😀

    Chúc em luôn an lành

    Matta Xuân Lành

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s