uocmong_db

Tân Nhạc VN – Nhạc Ngoại Quốc Lời Việt – Nhạc Pháp Xưa – “Niềm Mong Ước Của Anh” (“J’ai Envie”) – Hervé Vilard, Trường Kỳ

Đọc các bài cùng chuỗi, xin click vào đây.

Chào các bạn,

Hôm nay mình giới thiệu đến các bạn nhạc phẩm “Niềm Mong Ước Của Anh” (“J’ai Envie”) của Hervé VilardTrường Kỳ.

Hervé Vilard tên thật René Villard, sinh ngày 24 tháng 7 năm 1946 tại Paris, France; là ca sĩ kiêm nhà soạn nhạc chuyên thể loại pop, người Pháp, rất nổi tiếng từ thập niên 1960s. Đĩa đơn “Capri C’est Fini” đầu tiên của anh phát hành năm 1965 trở thành ca khúc hit quốc tế giúp anh thành danh. Phiên bản đĩa đơn này bán ra 3.3 triệu năm ấy.

Cuộc đời sự nghiệp âm nhạc của Hervé Vilard, ca sĩ kiêm nhà soạn nhạc kéo dài 4 thập kỷ chẳng những trong nước Pháp mà còn trên khắp thế giới. Năm 1992, để ghi nhận sự đóng góp của anh vào nền văn hóa Pháp, anh được ban thưởng danh hiệu “Ordre national du Mérite” trong một buổi lễ vinh danh tại “Parisian Théâtre des Variétés” do tài tử điện ảnh Jean Paul Belmondo điều khiển chương trình.

René Vilard được sinh ra trên chiếc taxi đang trên đường đưa mẹ anh vào bệnh viện Saint Antoine ở Paris ngày 24 tháng 7 năm 1946. Anh chưa bao giờ biết mặt cha vì ông bỏ nhà ra đi sau khi anh sinh ra. Mẹ anh bị mất quyền giữ con vì nghiện rượu nên anh được gữi đến một viện mồ côi tại Paris. Sau đó họ chuyển anh về vùng Berry region của nước Pháp sống trong nhiều gia đình nhận nuôi trẻ không cha mẹ. Anh trở thành một đứa trẻ bỏ nhà đi hoang trong thời điểm này.

uocmong_herve-vilard

Tiếp theo anh được chuyển về vùng Cher region của nước Pháp, nơi anh gặp Father Angrand, vị tu sĩ trở thành thầy của anh và dạy anh học văn chương cùng âm nhạc sau này.

Rồi thời gian sau anh rời La Celette để đến Paris, nơi anh gặp Daniel Cordier, một thành viên của nhóm French Resistance và nhà kinh doanh tranh đã nhận anh làm dưỡng tử năm 1962. Việc này đã giúp cho thiếu niên René Vilard rời khỏi hệ thống chăm sóc trẻ em của nhà nước Pháp. Anh bắt đầu làm việc cho vài nơi trong thành phố Paris, trong số này có một tiệm bán đĩa nhạc ở Champs Élysées. Anh muốn phát triển thêm tài nghệ âm nhạc của mình nên anh bắt đầu học thanh nhạc. Trong thời gian này anh được khám phá bởi một vị giám đốc của Mercury Records. Cuộc hội ngộ này đã giúp cho anh thành danh như sao xẹt trong sự nghiệp âm nhạc của mình.

Đĩa đơn đầu tiên “Capri C’est Fini” của René Vilard được phát hành tháng 6 năm 1965 dưới nhản hiệu của Mercury ngay lập tức trở thành ca khúc hit ở Pháp và trên khắp thế giới với số lượng bán ra 3.3 triệu đã làm cho tên tuổi của anh nhanh chóng trở thành quen thuộc với mọi người. “Capri C’est Fini” do anh đồng sáng tác với Marcel Hurten, được công nhận là “eternal”“René Vilard sáng tác với đam mê”.

Tiếp theo sự thành công của “Capri C’est Fini”, tờ báo France Dimanche của Pháp tình nguyện giúp anh tìm lại mẹ của anh với điều kiện anh cho họ độc quyền phỏng vấn và đăng bài sau khi cuộc tìm kiếm thanh công. Sau khi được anh đồng ý, France Dimanche tích cực nổ lực tìm mẹ anh cho đến khi họ mang lại kết quả là hai mẹ con anh được trùng phùng. Sự kiện này đã giúp cho số bán của báo France Dimanche tặng lên vượt bực. Mẹ anh qua đời năm 1981.

Marcelle Blanche Villard và Hervé Vilard trên tờ tạp chí France Dimanche.
Marcelle Blanche Villard và Hervé Vilard trên tờ tạp chí France Dimanche.

Nương theo sự thành công của “Capri C’est Fini”, René Vilard phát hành thêm hai bài hit “Mourir Ou Vivre”“Fais La Rire” giúp cho anh thành danh là một ca nhạc sĩ thành công.

Năm 1966, anh là người mở đầu cho chương trình của Claude Francois và hai người cùng trình diễn chung trong các tour European và International. Nhưng sau đó sự liên kết này tan rả vì những bất đồng ý kiến.

Từ năm 1967 đến năm 1969, anh thực hiện một tour ở South America rất thành công. Anh trở lại Pháp giữa năm 1960-1970 rồi sau đó anh đến Buenos Aires. Anh cũng rất thành công ở Latin America, trong đó có Mexico, nơi anh đã ký hợp đồng. Xa hơn Latin America, các đĩa của anh đều trở thành hit ở Korea, Turkey, và Japan. Đồng thời anh còn trình diễn trong các show bán hết vé tại “Palais de Sport” ở Oran, Algeria năm 1966.

Năm 1978, đĩa đơn “Nous” của anh là một ca khúc hit ở Pháp, bán ra 2 triệu đĩa. Ngày 31 tháng 12 năm 1979, anh xuất hiện lần đầu tiên tại L’Olympia, nơi anh khởi đầu thực hiện variety show rất thành công.

Mùa hè năm 1980, đĩa đơn hit của anh, “Reviens” bán ra 1 triệu đĩa. Trong thời gian này, anh lưu diễn khắp nước Pháp. Tiếp đến năm 1984 + 1985 + 1987, anh phát hành các hit albums “Ensemble”, “Les Chansons Que J’aime”“P’tit Brun”, gây thành một chuỗi hit albums thành công. Ngoài ra các chuyến lưu diễn của anh đều có những buổi trình diễn gây quỹ giúp cho các hội từ thiện tại các cô nhi viện.

Herve Vilard - 2016.
Herve Vilard – 2016.

Đầu thập niên 1990s, René Vilard phát hành “L’Amour Défendu” và xuất hiện ở L’Olympia lần nữa.

Năm 1991, René Vilard mua lại tu viện La Celette, nơi anh gặp Father Angrand, làm gia cư của anh.

Năm 2004, The Berry region vinh danh René Vilard bằng cách chính thức đặt tên anh cho một trung tâm nghệ thuật. Cũng trong năm này, CD “Cri Du Coeur” của anh, trong đó có các bài có lời viết của Marguerite Duras, Aragon, Brecht, Pablo Neruda cùng với các văn thi sĩ khác, là điểm móc tách rời anh ra khỏi “entertainment-oriented style” và được công nhận trong thế giới văn chương của Pháp (France’s Literati)

Năm 2006, anh viết quyển hồi ký đời mình “L’âme Seule”, và năm tiếp theo có “Le Bal Des Papillons”, kể lại những trải nghiệm của anh từ thuở ấu thời cho đến khi anh thành công trong sự nghiệp và tình cảm liên quan giữa mẹ con anh sau khi anh tìm được bà.

“Capri C’est Fini” được Hervé Vilard thu âm và phát hành bằng 7 ngôn ngữ khác nhau.

Tiếp theo thành công của “Capri C’est Fini” ông cho ra đời “J’ai Envie” và “Fais La Rire”.

“J’ai Envie” du nhập vào Việt Nam đầu thập niên 1970 được nhạc sĩ Trường Kỳ đặt lời Việt dưới tựa đề “Anh Ước Mong” do ca sĩ Jo Marcel thu âm và phát hành từng làm điên đảo bao trái tim sinh viên học sinh của thành phố Hòn Ngọc Viễn Đông – Sài Gòn qua nhiều thập kỷ.

Nhạc sĩ Trường Kỳ (thập niên 1960s).
Nhạc sĩ Trường Kỳ (thập niên 1960s).

Nhạc sĩ Trường Kỳ (1946 – 2009) là một trong những người tiên phong khai sinh phong trào nhạc trẻ Sài Gòn trước năm 1975 và là nhà biên khảo về Tân Nhạc Việt Nam. Cùng với Tùng Giang, Nam Lộc, anh được mệnh danh là “Vua Nhạc Trẻ” từ những thập niên 60 và 70 tại miền Nam Việt Nam.

Anh tên thật Joseph Vũ Trường Kỳ, sinh ngày 29 tháng 3 năm 1946 tại Hà Nội.

Ngoài việc sáng tác ca khúc và viết lời Việt cho các ca khúc nước ngoài, anh còn viết phóng sự cho báo Kịch Ảnh, Màn Ảnh, phụ trách trang nhạc trẻ trên nhật báo Sống của nhà văn Chu Tử, cộng tác với các báo Tinh Hoa, Chính Luận, Tiền Tuyến, Thứ Tư…

Anh cũng là người viết tiểu thuyết. Quyển tiểu thuyết “Tuổi Choai Choai” của anh đã được dựng thành phim “Vết Chân Hoang”.

Sau biến cố 1975, Trường Kỳ và gia đình định cư ở Canada từ năm 1980, tiếp tục sinh hoạt văn nghệ, cộng tác với nhiều tờ báo ở Canada cũng như ở Hoa Kỳ. Những năm cuối đời, anh cộng tác với Đài VOA trong chương trình “Nghệ Sĩ và Đời Sống”, chương trình phát thanh hàng tuần vào khuya thứ bảy về âm nhạc Việt và đời sống nghệ sĩ.

Sáng chủ nhật 22 tháng 3 năm 2009, anh thấy mệt và được cấp cứu chuyển vào bệnh viện thành phố Mississauga, Ontario, Canada và sau đó 1 giờ, anh đã từ trần tại nơi đây, để lại một con gái duy nhất và vợ anh ở Montreal, Canada.

Những tác phẩm nổi tiếng của Trường Kỳ gồm có “Biết Đến Thuở Nào” (cùng sáng tác với Tùng Giang), “Khi Ta Hai Mươi”, “Rồi Mai Đây”, “Yêu Nhau Đi”, “Như Một Giấc Mơ”, v.v…

Từ trái qua: Tùng Giang, Trường Kỳ, Jo Marcel – 1967)
Từ trái qua: Tùng Giang, Trường Kỳ, Jo Marcel – 1967)

Jo Marcel tên thật là Vũ Ngọc Tòng, anh sinh ở Hà Nội, từng theo học trường Puginier. Anh theo gia đình di cư vào miền Nam năm 1954 rồi tiếp tục theo học tại trường Taberd đến khi tốt nghiệp trung học. Jo Marcel chẳng những là một ca sĩ, mà anh còn là nhà kinh doanh vũ trường, phát hành băng nhạc, nhà sản xuất phim ảnh, phù thủy âm thanh.

Anh là một trong những người tiên phong trong Phong trào Nhạc Trẻ ở miền Nam Việt Nam thập niên 1960s đến đầu thập niên 1970s. Khởi đầu sự nghiệp âm nhạc, Jo Marcel từng trình diễn với một ban nhạc tại nhà hàng La Galère nằm trong khách sạn Caravelle dưới nghệ danh Ngọc Minh đầu thập niên 1960s.

Trước năm 1967, anh và ca sĩ Như An là đôi song ca nổi tiếng chuyên trình diễn các nhạc phẩm ngoại quốc, từng hợp tác với vũ trường Baccara. Từ năm 1967 trở đi anh mở vũ trường Chez Jo Marcel (sau đó đổi thành Đêm Màu Hồng) nằm trên Đại lộ Nguyễn Huệ, Sài Gòn.

Năm 1969, anh mở vũ trường Ritz, sau khi anh thực hiện các chương trình ca nhạc Jo Marcel cho vũ trường Queen Bee. Đồng thời “Trung tâm băng nhạc Jo Marcel” của anh đã từng phát hành băng nhạc cho các ca sĩ tên tuổi làm mưa gió thị trường ca nhạc miền Nam một thuở.

Jo Marcel đặc biệt nổi tiếng qua các nhạc phẩm “Merci Chérie”, “Les Neiges Du Kilimandjaro”, “Fais la Rire”, “Capri C’est Fini”, “Et Pourtant”, vv… làm thổn thức bao trái tim của giới yêu nhạc Pháp thời bấy giờ. Anh còn có danh hiệu “phù thủy âm thanh” nhờ tài biến chế một hệ thống âm thanh “écho” đầu tiên ở Việt Nam bằng cách dùng những tape deck cũ Sony.

Jo Marcel được cho là một trong những người khai thác vũ trường ca nhạc thành công nhất. Cũng như anh thành công trong lĩnh vực sản xuất phim ca nhạc. Anh từng hợp tác với Trường Kỳ và Nam Lộc thực hiện hai cuốn phim ca nhạc:

(1) “Thế Giới Nhạc Trẻ” với các diễn viên điện ảnh Minh Lý, Đan Thành, trong đó lồng vào những màn trình diễn của các ban nhạc trẻ được biết đến nhiều nhất thời đó, “The Hammers”, “The Peanuts Company”, “Phượng Hoàng”, “The Enterprise”, vv…

(2) “Vết Chân Hoang”, phỏng theo phóng sự tiểu thuyết “Tuổi Choai Choai” (tức “Tuổi Lang Thang”) của Trường Kỳ.

Sau biến cố 30 tháng 4 năm 1975, anh cùng gia đình sang định cư tại thành phố Los Angeles, US; sau đó anh vẫn tiếp tục sinh hoạt âm nhạc. Khoảng giữa thập niên 80 anh vào làm việc cho cơ quan USCC ở Los Angeles.

Năm 95, anh tuyên bố giải nghệ, tuy nhiên anh vẫn thỉnh thoảng xuất hiện trong những chương trình đặc biệt như “Đêm Hội Ngộ Nhạc Trẻ” được tổ chức hàng năm tại miền Nam tiểu bang California, hay trong những buổi văn nghệ được tổ chức có tính cách từ thiện.

uocmong_phap1

uocmong_phap2

Nhạc phẩm “J’ai Envie” (Tác giả: Hervé Vilard)

J’ai envie de vivre avec toi
J’ai envie de rester avec toi
Toute la vie, de rester avec toi
Toute la vie, toute la vie, toute la vie
J’ai envie de chanter quand tu chantes
J’ai envie de pleurer quand tu pleures
J’ai envie de rire quand tu ris
Quand tu ris, quand tu ris
Mais en lisant ta lettre
Je vois qu’il n’y a plus d’espoir
Je sais que tu ne viendras pas
Au rendez-vous ce soir
J’avais tout préparé
J’avais tout décidé
Mais tu ne viendras pas
Au rendez-vous ce soir

J’ai envie de parler avec toi
J’ai envie de dire n’importe quoi
J’ai envie pourvu que tu sois là
J’ai envie de vivre avec toi
J’ai envie que tu sois près de moi
J’ai envie que tu sois près de moi
Mais en lisant ta lettre
Je vois qu’il n’y a plus d’espoir
Je sais que tu ne viendras pas
Au rendez-vous ce soir
J’avais tout décidé
J’avais tout préparé
Mais tu ne viendras pas
Au rendez-vous ce soir
J’ai envie de parler avec toi
De dire n’importe quoi

Nhạc sĩ Tùng Giang và Nhạc sĩ Trường Kỳ thập niên 60.
Nhạc sĩ Tùng Giang và Nhạc sĩ Trường Kỳ (thập niên 60).

Nhạc phẩm “Niềm Mong Ước Của Anh” (“J’ai Envie” – Lời Việt: Trường Kỳ)

Anh ước mong, được sống vui bên em
Anh ước mong, được có em luôn bên anh
Luôn với anh được có em luôn bên anh
Ta bên nhau trong mai sau, trong mai sau

Anh ước mong, được hát lên khi em ca
Anh ước mong, được khóc khi em âu sầu
Anh ước mong, cười lớn lên khi em vui
Khi em vui, khi em vui

Đọc lá thư em miên man
Anh trông thấy quá rõ niềm tuyệt vọng
Vì gót chân em hôm nay
Không đi đến chỗ hẹn hò buổi chiều.
Tim anh chất ngất nỗi nhớ
Mong em với những đắm đuối
Mà gót chân em không quay về
Đường cũ hôm nay

Anh ước mong, được nói lên câu yêu thương
Anh ước mong, được nói lên câu đam mê
Anh ước mong, gần gũi bên em luôn luôn
Anh ước mong, được sống vui bên em
Anh ước mong, được có em, vui bên em
Anh ước mong, được có em, vui bên anh

Đọc lá thư em miên man,
anh trông thấy quá rõ niềm tuyệt vọng
Vì gót chân em hôm nay
Không đi đến chỗ hẹn hò buổi chiều.
Tim anh chất ngất nỗi nhớ
Mong em với những đắm đuối
Mà gót chân em không quay về
Đường cũ hôm nay

Anh ước mong được nói lên câu yêu thương
Được nói lên câu đam mê được sống bên em luôn luôn
Anh ước mong được hát lên khi em ca
Anh ước mong được khóc khi em âu lo
Anh ước mong cười lớn lên khi em vui
Khi mừng vui…

Dưới đây mình có 2 clips tổng hợp nhạc phẩm “Niềm Mong Ước Của Anh” (“J’ai Envie”) do chính tác giả và ca sĩ Jo Marcel trình diễn để các bạn tiện việc tham khảo và thưởng thức.

Mời các bạn,

Túy Phượng

(Theo Wikipedia)

oOOo

J’ai Envie – Tác giả Hervé Vilard:

 

Niềm Mong Ước Của Anh – Ca sĩ Jo Marcel (song ngữ Pháp-Việt):

 

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s