Mệnh Lệnh Năng Lượng Bắt Buộc – CHƯƠNG 6 (PHẦN 3)

Người dịch: Đào Thị Bích Diệp

MỆNH LỆNH NĂNG LƯỢNG BẮT BUỘC:
100% TÁI TẠO NGAY BÂY GIỜ

CHƯƠNG 6: TÁI KHỞI ĐỘNG CHƯƠNG TRÌNH NGHỊ SỰ 21 (Phần 3) 

6A. 350 ppm*: Tái hấp thụ CO2 bằng việc mở rộng nông nghiệp và trồng rừng

*ppm: xuất phát từ tiếng Anh parts-per-million nghĩa là 1 phần triệu (10−6), là đơn vị đo mật độ, dùng để mô tả các giá trị nhỏ về tỷ lệ khối lượng của một chất trong hỗn hợp.

Điều đã được thảo luận quá nhiều “Giới hạn tăng 2 độ C”, chỉ đơn thuần là đánh dấu giới hạn trên của sự nóng lên toàn cầu mức có thể chịu đựng được, và chấp nhận sự tăng mật độ CO2 trong khí quyển từ mức 385 ppm ở hiện tại đến 450 ppm, đã là một sự đầu hàng phần nào. Mục tiêu của chúng ta là phải quay trở lại với giá trị ổn định về mặt khí hậu, 350 ppm, cũng chính là mức CO2 trước khi bắt đầu kỷ nguyên của năng lượng hoá thạch không bền vững.

Vào năm 2009, nhà hoạt động môi trường người Mỹ Bill McKibben đã khởi xướng sáng kiến “350 ppm”, ông gọi đó là “con số quan trọng nhất của hành tinh”, như là “một giới hạn trên an toàn hơn cho mức CO2 trong khí quyển”. Sáng kiến này dựa trên nghiên cứu của nhà khoa học khí hậu của NASA James E. Hasen, người đã kết luận rằng “nếu loài người muốn bảo vệ hành tinh này trong một trạng thái tương tự như khi nền văn minh của chúng ta phát triển và khi toàn bộ đời sống của hành tinh chúng ta được thích nghi một cách tối ưu nhất, chúng ta phải giảm lượng CO2 trong khí quyển từ mức hiện tại là 385 ppm về mức 350 ppm”.

Chuyển đổi nguồn cung cấp năng lượng cho thế giới sang 100% năng lượng tái tạo sẽ không đủ để đạt đến mục tiêu 350 ppm này – nó chỉ có thể ngăn cản mức CO2 trong khí quyển tiếp tục tăng thêm. Để giảm mức này xuống đến 350 ppm, chúng ta cần phải huy động sức mạnh của tự nhiên, trên hết là bằng cách mở rộng diện tích trồng rừng và nâng cấp đất đai để lưu trữ cacbon. Cho đến nay tại các hội nghị khí hậu thế giới, điều này mới chỉ được thử nghiệm bằng các công cụ của khái niệm REDD (Giảm phát thải từ phá rừng và suy thoái rừng), một khái niệm vẫn chỉ giới hạn ở việc hạn chế sự mất mát hơn nữa của diện tích rừng và các thực vật khác. Việc chặt phá và đốt rừng cho nông nghiệp (slash and burn*) – dẫn đến sự mất đi 130 000 km2 rừng mỗi năm và là lý do làm tăng khoảng 20% lượng khí thải CO2 hàng năm.

*Slash-and-burn: liên quan đến phương thức canh tác nông nghiệp mà thảm thực vật bị cắt và đốt để tạo vùng đất trống trước khi những hạt giống mới được trồng.

Quỹ Quốc tế Bảo vệ Thiên nhiên (WWF) tính toán rằng, việc chặt và đốt rừng này gây thiệt hại 20 đến 33 tỉ USD mỗi năm chỉ để giảm một nửa tổn thất này. “Mặc dù vậy, đây vẫn là các phương tiện hiệu quả nhất để giảm thiểu lượng khí thải CO2“. Nhưng bài toán về tài chính thì vẫn còn nguyên đó. Nhiều gợi ý đã được đưa ra, bao gồm việc đưa tái trồng rừng hoặc giảm sự chặt và đốt rừng vào hệ thống thương mại khí thải thông qua một quỹ được cung cấp bởi các nước công nghiệp hoá. Tại Copenhagen, đã có những hứa hẹn về một khoản tiền trị giá 30 tỉ USD cho giai đoạn 2010 – 2012. Tuy nhiên, các nỗ lực để hạn chế sự gia tăng của khí thải CO2 không thể chỉ giới hạn ở các sáng kiến để bảo vệ hệ thực vật. Lượng dư ra của CO2 trong khí quyển phải được giảm thiểu bằng các sáng kiến tái hấp thụ CO2 trên toàn cầu.

Nhưng REDD cũng bất hợp lý bởi một số lý do khác nữa: tại sao các chính phủ nên được trả tiền cho việc ngăn chặn sự thái hoá diện tích thực vật của riêng họ, đặc biệt là các rừng nhiệt đới – trong khi chính họ được hưởng lợi từ việc duy trì hệ thực vật này và sử dụng nó theo một cách thức bền vững về mặt kinh tế? Lẽ nào khoản đền bù hứa hẹn này lại không đưa đến những thông báo chính thức về kế hoạch tiếp tục phá rừng, chỉ đơn giản là để thu thập các khoản thanh toán theo những thoả thuận sau đó sẽ không tiếp tục đi xa hơn nữa trong việc phá rừng. Và liệu có thực tế đến mức nào  khi mong chờ rằng một chương trình tốn kém như vậy và có thể sẽ rất dài hơi như vậy sẽ được tài trợ, nếu ta vẫn còn nhớ đến những nỗ lực cần thiết để gây dựng quỹ ban đầu trong Copenhagen? Giả sử rằng việc chống lại sự hủy diệt và thông qua các cấu trúc bền vững tạo ra nhiều cơ hội mới cho sự tăng trưởng kinh tế, và cần phải nhớ rằng theo “tinh thần của Rio”, khuyến khích sự hợp tác và các sáng kiến tham gia của cộng đồng, thì lựa chọn bền vững hơn rõ ràng chính là một khởi xướng lớn về việc tái trồng rừng trên phạm vi toàn cầu.

Ngoài những vùng sa mạc, cơ hội cho việc tái trồng rừng về mặt địa lý là không giới hạn. Ngay cả ở các quốc gia sa mạc, việc tái trồng rừng là hoàn toàn có thể, ít nhất ở các vùng ven biển, nếu có sự kết hợp với các hệ thống khử muối và thuỷ lợi. Các dự án trồng rừng như thế làm làm cho liên kết đất chặt lại với nhau và cũng khôi phục sự cân bằng nước tự nhiên, và bằng cách đưa vào lại các phương pháp sản xuất nông nghiệp, những dự án trồng rừng như vậy cũng có giá trị xã hội. Ngược lại với các chương trình này, và với những dự án liên quan đến việc trồng vụ mùa ngắn hạn để cung cấp năng lượng (sinh học), các dự án để thu giữ CO2 bằng các phương tiện tái trồng rừng giúp lưu trữ lại CO2 trong một thời gian dài. Một hecta rừng mới có thể hấp thụ 300 tấn CO2 mỗi năm, với chi phí cho một lần duy nhất khoảng 400 Euros  cho mỗi hecta. Chỉ sau 1 vài năm, sản lượng nông nghiệp hàng năm mà nó tạo ra sẽ đủ để bù đắp cho chi phí trồng trọt ban đầu.

(còn tiếp)

© 2014 copyright Verlag Antje Kunstmann GmbH

Permission granted for translating into Vietnamese and publishing solely on dotchuoinon.com for non-commercial purposes.

Bản quyền bản dịch:  dotchuoinon.com

One thought on “Mệnh Lệnh Năng Lượng Bắt Buộc – CHƯƠNG 6 (PHẦN 3)”

  1. Cảm ơn chị Diệp đã dịch phần này,

    Có một điều rất thú vị là mặc dù những từ sử dụng trong cuốn sách rất phức tạp, phản ánh theo đúng những khái niệm phức tạp trong các Hội nghị khí hậu thế giới, về giao dịch thương mại phát thải CO2, về quỹ REDD chống phá rừng, về các “chiến lược toàn cầu” dựa trên sự đồng thuận,… ý tưởng thực ra rất đơn giản.

    Ví dụ như một câu khá phức tạp trong phần này:

    Couldn’t this lead to official announcements of further planned deforestation, simply to collect payments for subsequently agreeing not to go ahead?

    Lẽ nào khoản đền bù hứa hẹn này lại không đưa đến những thông báo chính thức về kế hoạch tiếp tục phá rừng, chỉ đơn giản là để thu thập các khoản thanh toán theo những thoả thuận sau đó sẽ không tiếp tục đi xa hơn nữa trong việc phá rừng.

    Những ý chính của cuốn sách này không gì khác là một ví dụ thực tế cho Luật Hấp Dẫn, những “giải pháp toàn cầu” để chống lại tiêu cực (phát thải và phá rừng) đã không có tác dụng gì ngoài việc thu hút chúng đến nhiều hơn – điều đã quá quen thuộc với các độc giả của ĐCN.

    Và giải pháp tích cực tác giả nói đến – và trong cả cuốn sách NLTT này – chính là: cần bỏ qua hết tất cả những giải pháp tiêu cực trước đây, sẵn sàng cho một khởi đầu mới, và chỉ tập trung vào những việc tích cực mà thôi: đó là trồng rừng và 100% năng lượng tái tạo.

    Chà, cuốn sách này quả là một cuốn Tư duy tích cực với chủ đề thực tế về Năng lượng 🙂

    Thay mặt nhóm dịch chia sẻ cảm nghĩ với cả nhà ạ,
    e/ H

    Liked by 1 person

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s