Chào các bạn,

Rất nhiều người chúng ta sống thỏa hiệp với điều sai. “Ôi, ai cũng dối trá và tham nhũng. Tôi cũng sẽ làm nếu có lợi cho tôi.” “Ôi, ngoài vợ, ai cũng có thêm vài cô bồ nhí. Tôi có một cô, chẳng chết chóc gì.” “Ôi thiên hạ ai cũng nói dối nhiều hơn nói thật. Tôi cũng chỉ như thiên hạ thôi.” Nếu ta đã thỏa hiệp như thế thì đừng đòi hỏi xã hội của ta tốt hơn mức thỏa hiệp của ta. Vì chính thỏa hiệp của ta tạo nên xã hội của ta.
(Nếu bạn nào không hiểu được câu “vì chính thỏa hiệp của ta tạo nên xã hội của ta” thì xin tự chiêm nghiệm. Đây là sự thật mà người ta chỉ thấy khi quan sát và chiêm nghiệm cuộc đời và chiều sâu của trái tim con người).
Lệ thường, ngày nào cũng vậy, lão Ban lại ra biển. Không nhìn thấy biển là lão cảm thấy sao sao ấy. Lão dễ nổi cáu với vợ. Chỉ cần nhìn thấy biển, nhìn ra ngoài khơi xa là lão mới dịu đi những cáu ghét của cuộc đời. Lão đi biển không phải để nhìn thiên hạ tắm, không phải tập thể dục dưỡng sinh, cũng không phải bông lơn chọc ghẹo những mụ hồi xuân. Lão nhìn biển như thể cho vơi bớt nỗi lòng của mình, khi chẳng biết tỏ cùng ai. Thường là lão đi một mình. Nhưng lần này lại khác. Lão cùng thằng cháu nội ra biển chơi.
Tôi sinh ra và lớn lên ở một vùng quê nghèo, nơi xa hẻo lánh, dân cư thưa thớt, 80% là người dân tộc sinh sống, nhà thì cách nhau hàng kilomet… cuộc sống rất khó khăn và mọi sự phát triển của thế giới và tầm nhìn của một thế hệ trẻ trong tôi cũng chỉ biết qua vô tuyến. Gia đình tôi thì cũng chẳng có gì hạnh phúc cả, ngay từ khi trong bụng mẹ đến khi tôi lớn lên cũng chưa bao giờ được cất tiếng Bố ơi, cha ơi… Nhưng cuộc sống này lại ban tặng cho tôi một người mẹ vĩ đại, người mà đã sinh thành ra tôi, nuôi sống tôi và là niềm hy vọng duy nhất của cuộc đời tôi. Tình cờ biết về website ĐCN nơi có thể chia sẻ những tâm tư của cá nhân theo một chiều hướng mà tôi có thể tin tưởng chia sẻ với các bạn những sự nỗ lực của tôi, mặc dù nó còn gian nan nhưng hy vọng ai đó đọc được và hiểu nó có thể là niềm vui của tôi…









Chàng nhạc sĩ của những bản tình ca đẹp, sâu sắc và già dặn này rất khiêm tốn và thích một cuộc sống lặng lẽ. Sau một thời gian tu nghiệp ở New Zealand, Việt Anh đã trở về. Không đình đám với việc tuyên bố những dự án âm nhạc … trên trời như nhiều người vẫn thường … nổ; không ào ạt xuất hiện hay chí ít cũng có ý “làm mới” mình, Việt Anh chọn một con đường hơi … ngược: đầu quân vào một nhà hát với cơ chế quản lí kiểu nhà nước – Nhà hát Giao hưởng Nhạc Vũ kịch TP.HCM để ” học dần dần những thứ mình chưa từng có, chưa từng thấy”.