Thứ hai, 14 tháng 9 năm 2009

Bài hôm nay:

Giá trị tình bạn , Nhạc Xanh, Video, Văn Hóa, Chị Huỳnh Huệ.

Nói chung, bạn có tin là tòa án Việt Nam công minh, Nghiên cứu xã hội, anh Trần Đình Hoành.

Youth Talents, English Discussion, and Trần Đình Hoành.

Teach him , Danh Ngôn, song ngữ, chị Huỳnh Huệ.

Sống vì con , Danh Ngôn, song ngữ, chị Phạm Kiêm Yến.

Một chút tâm tình, Thơ, anh Hồng phúc.

Văn hóa đưa mọi người lại gần nhau, Văn Hóa, Trà Đàm, Tuổi Trẻ, anh Trần Đình Hoành giới thiệu.

Xây nhịp cầu cuộc sống, Trà Đàm, song ngữ, anh Quang Nguyễn và chị Thảo Uyên.
.

Tin sáng quốc tế, anh Trần Đình Hoành tóm tắt và nối links.

Cố gắng mới để tái lập nói chuyện hòa bình ở Trung Đông – Đặc sứ Mỹ George Mitchell nói chuyện với lãnh đạo Do Thái về sự gia tăng xây dựng nhà của của Do Thái ở West Bank, một trở ngại lớn cho nói chuyện hòa bình. Trong khi đó, thủ tướng Do Thái gặp mặt tổng thống Ai Cập.

Cuộc tấn tông xe xăng của NATO ngày 4 tháng 9 làm thiệt mạng 30 thường dân – Điều tra của chính phủ Afghanistan cho biết.

Phóng viên ở Hồng Kông biểu tình chống việc 3 phóng viên bị đánh đập khi lấy tin bạo động ở Urumqi Tân Cương ngày 4 tháng 9.

Trung quốc mở điều tra “chống đổ hàng chống bao cấp” (anti-dumpting, anti-subsidy) đối với vài sản phẩm xe hơi và thịt gà của Mỹ.
.

Tin sáng quốc nội, chị Thùy Dương tóm tắt và nối links.

Việt Nam nỗ lực bảo vệ tầng ozone – Bắt đầu từ ngày 1-1-2010 toàn bộ các chất CFC (clorofluorocarbon) làm suy giảm tầng ozone sẽ bị cấm nhập khẩu vào VN.

Phải lòng Việt Nam – Dù đã trải bước chân lên lãnh thổ của 48 quốc gia, dù đã từng đầu tư làm ăn thành công ở Mỹ, dù đã rất nổi tiếng và còn nhiều cơ hội phát triển ở chính đất nước mình, Ông chọn VN làm quê hương thứ hai chính là từ tình yêu đối với đất nước xinh đẹp này, như ông từng nhiều lần thổ lộ: “Tôi đã phải lòng VN”.

“Điều kỳ diệu Việt Nam” – Đấy là cách nói của nhà báo Martin Spiewak khi nói đến thế hệ người Việt sinh ra tại Đức những năm cuối tám mươi thế kỷ trước. Phần đông con cái những người Việt nhập cư – những bạn trẻ thế hệ 8X, 9X người Việt sinh ra ở Đức hiện là những học sinh giỏi đứng đầu các lớp, thủ khoa các kỳ thi tuyển vào các trường đại học, các kỳ thi Olympic một số môn tự nhiên.

Người Việt ở châu Phi – Người Việt ở các quốc gia châu Phi chưa đầy 10.000 người, đông nhất là ở Angola. Lực lượng cán bộ, chuyên gia y tế và giáo dục người Việt có lẽ là những người đầu tiên đặt chân tới các quốc gia lục địa đen xa xôi này từ năm 80 của thế kỷ trước.

Giấc mơ của những vũ điệu tóc – Tối 12/9, Davines Hair Show “Tỉnh thức” – đêm trình diễn thời trang tóc đã diễn ra tại Cung Văn hóa Hữu Nghị Hà Nội. Khán phòng không còn chỗ trống, chỉ còn âm nhạc, ánh sáng, tiếng kéo và tiếng vỗ tay. Tất cả chìm trong cảm xúc.

Di sản 200 tuổi đang… trẻ lại – Từ ngổn ngang đổ nát, hoang tàn sau “mùa hè đỏ lửa” 1972, nay thành cổ Quảng Trị đang từng ngày thay da đổi thịt trong chiếc áo thị xã tỉnh lỵ từ cách đây 200 năm.

Từ nồi cháo, cân gạo đến cánh cửa tri thức – Dân làng khắp xóm 10 (xã Hải Trung, huyện Hải Hậu, Nam Định) không ai là không biết đến thầy Huỳnh cùng ngôi chùa đầy tình thương mang tên Phúc Sơn. Họ trìu mến gọi Đại đức Thích Thanh Huỳnh là thầy, bởi lẽ những điều mà vị trụ trì ngôi chùa này đang mang lại cho người dân nơi đây thật đáng kinh ngạc..

Chủ tịch nước gặp các Hoa Trạng Nguyên 2009

Trò chuyện với đại biểu trẻ nhất ĐH tài năng trẻ VN

Tình yêu kỳ diệu – Bạn bè Đạt từng cá độ với nhau coi chừng nào Ngọc bỏ Đạt. Họ lập luận: “Tình yêu giữa một đứa con gái đẹp, gia đình khá giả, nền nếp gia phong, có trình độ văn hóa với một thằng học vấn chưa hết lớp 4 và bị… bại liệt thì chuyện chia tay chỉ là vấn đề thời gian”. Vậy mà đã 18 năm nay, tình yêu của họ vẫn bền bỉ, chân thành như thách thức những quy luật thông thường của lối sống thực dụng thời hiện đại… (anh Phạm Đức Toàn giới thiệu link)
.

Bài hôm trước >>>

Chúc các bạn một ngày tươi hồng !

🙂 🙂 🙂 🙂 🙂

Đọt Chuối Non

Giá Trị Tình Bạn

GIÁ TRỊ CỦA BẠN HỮU

friends

Để nhận ra giá trị MỘT THÁNG,
Xin hỏi người mẹ sinh con thiếu tháng .

Để nhận ra giá trị MỘT TUẦN,
Xin hỏi chủ bút tờ tuần báo.

Để nhận ra giá trị MỘT GIỜ,
Xin hỏi đôi người yêu đang đợi gặp.

Để nhận ra giá trị MỘT GIẬY,
Xin hỏi người vừa tránh một tai nạn .

Để nhận ra giá trị PHẦN NGHÌN GIÂY
Xin hỏi người đoạt huy chương bạc Olympic

Để nhận ra giá trị BẠN BÈ,
Xin hỏi người không có tên ai để kể .

Hãy trân quý từng phút giây bạn có
Hôm qua là lịch sử
Ngày mai là bí ẩn
Hôm nay là tặng phẩm
Đó là lý do hôm nay được gọi là quà.

circle of friends

VALUE OF FRIENDS

To realize the value of ONE MONTH,
ask a mother who gave birth to a premature baby.

To realize the value of ONE WEEK,
ask an editor of a weekly newspaper.

To realize the value of ONE HOUR,
ask the couple who is waiting to meet.

To realize the value of ONE MINUTE,
ask a person who missed the train.

To realize the value of ONE SECOND,
ask a person who just avoided an accident.

To realize the value of ONE MILLISECOND,
ask the person who won a silver medal in the Olympics.

To realize the value of FRIENDS,
ask a person WHO cannot name one.

Treasure every moment that you have!
Yesterday is history.
Tomorrow is a mystery. Today is a gift.
That’s why it’s called the present!

friends 2
(Unknown author)

Mời các bạn xem một file video về Tình Bạn. Các bạn click vào Ban Huu để xem và download file.

Chúc các bạn luôn biết quý trọng Hôm Nay và sống cho hôm nay với những món quà cuộc đời dâng tặng bạn,
trong đó có những người bạn, một kho báu.

Cũng xin gửi cho em Leo_pretty lời muốn nói về những người bạn luôn ở bên em, mong em được bình an…

Youth Talents — English discussion

Dear các bạn,

The government has all kinds of activities for the youth, such as the youth-talents conference below. But on our DCN “social study” question a while ago:   “Bạn nghĩ thế nào về tính năng động của giới trẻ” we have these answers:

1. Cực kỳ năng động: 10%
2. Khá năng động: 24%
3. Tạm được: 30%
4. Không năng động mấy: 26%
5. Chẳng năng động tí nào: 9%

We have 1/3 below average, 1/3 average and 1/3 above average.  That is not very bad but not good enough for the country to move forward very well.

So how do you explain that, other than saying that DCN study is unreliable 🙂

Great day!

Hoanh

.

450 gương mặt tuổi trẻ tài cao lần đầu tụ hội

Sáng nay, 450 gương mặt tài năng trẻ Việt Nam đủ mọi lĩnh vực đã tụ hội tại Hà Nội trong lần đầu đại hội Tài năng trẻ. Nhiều gương mặt trong số đó đã trở nên quen thuộc như nghệ sĩ Xuân Bắc, hiệp sĩ CNTT Nguyễn Công Hùng, lực sĩ Phạm Văn Mách…

Với khẩu hiệu “Tài năng trẻ Việt Nam kết nối toàn cầu, dựng xây đất nước”, đại hội tài năng trẻ lần đầu quy tụ tất cả những gương mặt tài năng (tuổi đời không quá 35, doanh nhân trẻ không quá 40) trên khắp các lĩnh vực. Đây là những cá nhân đang học tập, làm việc trong và ngoài nước có phẩm chất, thành tích nổi trội.

Diễn ra trong 3 ngày, đây là cơ hội để các bạn trẻ gặp gỡ, giao lưu và bày tỏ suy nghĩ, nguyện vọng của mình về công tác phát hiện, bồi dưỡng và sử dụng tài năng trẻ ở nước ta. Nguyên Phó thủ tướng Vũ Khoan cùng nhiều lãnh đạo Đảng, Nhà nước đã có những buổi giao lưu với hàng trăm bạn trẻ trước thềm đại hội.

Theo anh Võ Văn Thưởng, Bí thư thứ nhất Trung ương Đoàn, đại hội là bước đầu để Trung ương Đoàn thực hiện đổi mới và đẩy mạnh công tác tài năng trẻ trong những năm tới. Trong đó, việc tập hợp, phát huy trí tuệ, tâm sức của lớp trẻ sẽ được chú trọng. Nhân lần gặp gỡ này, Hội đồng kết nối tài năng trẻ Việt Nam toàn cầu cũng sẽ được thành lập.

VnExpress.net ghi lại một số gương mặt tài năng trẻ tiêu biểu về dự đại hội:

Nguyễn Công Hùng (ngồi), 27 tuổi, vượt qua vô vàn thử thách của người khuyết tật, anh hiện là Giám đốc Công ty tin học Công Hùng (Nghệ An), được tạp chí Echip trao giải Hiệp sĩ công nghệ thông tin. Năm 2006 anh là gương mặt trẻ tiêu biểu toàn quốc…
Trịnh Lê Anh, giảng viên Khoa Du lịch, ĐH KHXHNV (ĐH QG Hà Nội), là MC cho nhiều đài truyền hình. Anh là một trong ba MC lĩnh vực khoa giáo được yêu thích nhất VTV năm 2008, huy chương vàng game show Hộp đen Liên hoan truyền hình toàn quốc năm 2008. Cùng năm, Lê Anh là đại biểu thanh niên VN tham gia chương trình Tàu thanh niên Đông Nam Á.
Mùa A Minh, công an tỉnh Lai Châu, tham gia phá 31 chuyên án, 4 vụ án lớn về ma túy. Từng nhiều lần được Tổng cục Cảnh sát, UBND tỉnh và Công an tỉnh tặng bằng khen anh còn là thanh niên tiêu biểu công an tỉnh 3 năm liên tiếp gần đây. Năm 2009, anh được Chủ tịch nước tặng Huân chương chiến công hạng Ba.
Lưu Trọng Hiếu, đại biểu trẻ nhất đại hội (15 tuổi). Với sáng chế “Cặp cứu sinh” (vừa là cặp sách vừa là phao cứu sinh) khi mới 12 tuổi, Hiếu giành giải Nhất cuộc thi “Sáng tạo thanh, thiếu niên toàn quốc”. Năm 2008, 2009 Hiếu là Gương mặt trẻ tiêu biểu, Thanh niên tiên tiến làm theo lời Bác.
Nguyễn Trần Ngọc Hiếu, cô bác sĩ quân y mới 25 tuổi, chia sẻ về đam mê theo ngành y của mình: “Tôi chọn nghề y và muốn theo đuổi nghề nghiệp suốt đời ngay từ khi học lớp 5. Khi đó kinh tế khó khăn, sức khỏe của ông, bà, bố mẹ tôi không tốt do ảnh hưởng của chiến tranh, từ đó trong tôi hình thành quyết tâm theo đuổi nghề bác sĩ, đem tài năng chăm sóc cho mọi người”.
Đặng Hồng Anh, Chủ tịch HĐQT thế hệ 8X Công ty địa ốc Sài Gòn Thương tín (Sacomreal). Năm 2008, anh được nhận giải thưởng Sao đỏ còn Sacomreal là doanh nghiệp đạt giải Sao vàng đất Việt.
Nghệ sĩ trẻ Nguyễn Ngọc Quế Trân (phải) đang là ngôi sao sáng của nghệ thuật cải lương. Năm 2008, cô là nghệ sĩ cải lương được khán giả yêu thích nhất của HTV Adward. Để có đươc thành công, ngoài đam mê, Quế Trân đã khổ luyện từ lúc 8 tuổi với không ít lần “rơi nước mắt vi nghề”.
Nguyên Phó thủ tướng Vũ Khoan (áo xanh) cùng nhiều gương mặt tài năng lớp trước đã có buổi giao lưu với các bạn trẻ trước thềm đại hội.
Đại biểu tham dự đại hội cũng lần đầu tiên có cơ hội giao lưu, bộc bạch cùng hàng trăm bạn trẻ tài năng đủ mọi lĩnh vực trên khắp đất nước.

Nguyễn Hưng

Teach Him

Teach him, if you can, the wonder of books… But also give him quiet time to ponder the eternal mystery of birds in the sky, bees in the sun and flowers on a green hillside.

(Xin dạy con trẻ, nếu có thể, điều kì diệu của sách… Nhưng cũng xin để trẻ có thời khắc lặng lẽ suy tư về sự bí ẩn thiên thu của những cánh chim trên bầu trời, những lưng ong dưới ánh nắng và những bông hoa bên triền đồi xanh ngát .)

teach him
In the school, teach him it is far more honorable to fail than to cheat…

(Ở trường, xin hãy dạy trẻ thà thi rớt còn danh dự hơn gian lận…)
.

Teach him to have faith in his own ideas, even if everyone tells him he is wrong.

(Xin dạy trẻ tin vào ý kiến của chính mình, cho dù mọi người xung quanh nói rằng cháu đã sai .)
.

Teach him to be gentle with gentle people and tough with the tough.

(Xin dạy cháu dịu dàng với những người hòa nhã, và cứng rắn với những ai thô bạo.)
.

Try to give my son the strength not to follow the crowd when everyone getting on the band wagon…

(Xin gắng dạy con tôi sức mạnh không hùa theo đám đông khi những người xung quanh kéo bè kết phái…)
.

Teach him always to have sublime faith in himself, because then he will have sublime faith in humankind.

(Hãy dạy cho cháu luôn tin tưởng mạnh mẽ vào bản thân, bởi nhờ đó cháu mới có được niềm tin mãnh liệt vào nhân loại.)

Unknown author

Một Chút Tâm Tình

Trăng  núi

MỘT CHÚT TÂM TÌNH

Nhớ ai mà biển bạc đầu
Núi bao nhiêu tuổi hóa mầu trẻ non.
Trăng chờ ngày tháng, trăng già
Nhớ thương, thương nhớ đậm đà người ơi.
Dòng đời đâu khác biển khơi
Lúc thì êm ả, lúc vơi, lúc đầy
Vần thơ nối kết vòng tay
Tấm lòng nhân ái dựng xây cuộc đời.
Ta đi đi khắp phương trời
Nghĩa nhân luôn nhắn gọi mời dấn thân.

biển
NHỜ ĐÂU

Nhờ đâu mà biển mênh mông
Nếu sông ngừng chảy biển nông cạn nguồn.
Sông ơi! sông có biết không ?
Rừng xanh, núi đá sinh nguồn nuôi sông.
Cội nguồn lặng lẽ nhưng không
Cho sông chảy mãi biển đông dâng đầy.
Đáp tình biển hóa làn mây
Mưa về phương núi tưới cây xanh rừng.
Tuần hoàn huyền diệu vô cùng
Nhờ ơn tạo hóa muôn trùng người ơi !.

Hồng Phúc

Văn hóa đưa mọi người lại gần nhau

Chào các bạn,

Tuổi Trẻ mới đăng lại bài interview của anh Vũ Đức Vượng, giáo sư Đại học De Anza, California, về vài vấn đề xã hội văn hóa. Hồi tháng 7 chúng ta có đăng tin là Bộ Ngọai Giao Việt Nam gởi Bằng Khen đến anh Vũ Đức Vượng về những thành tích xuất sắc trong công cuộc xây dựng đất nước.

Mời các bạn đọc bài phỏng vấn chia sẻ cùng anh Vượng.

Mến,

Hoành

.

Văn hóa đưa mọi người lại gần nhau

Giáo sư Vũ Đức Vượng là một trong số những du học sinh miền Nam qua Mỹ từ năm 1968. Trong hơn 40 năm định cư tại Hoa Kỳ, ông được xem là một trí thức có tiếng nói độc lập.

Tham gia công tác thiện nguyện giúp đỡ những người Việt sang Hoa Kỳ từ sau 1975 hội nhập vào một môi trường văn hóa mới, lên tiếng kêu gọi Mỹ bình thường hóa quan hệ với Việt Nam, thực hiện nhiều hoạt động quảng bá văn hóa Việt tại nước này là những công việc ông làm không mệt mỏi. Tháng 11-1995, ông là người đưa đoàn múa rối Việt Nam đầu tiên qua Mỹ trình diễn sau khi Mỹ và Việt Nam nối lại bang giao.

Tranh: Hoàng Tường

Hơn mười năm nay, ông chuyển sang làm công tác giảng dạy tại Trường đại học De Anza, bang California. Ba năm trở lại đây, cứ đến học kỳ mùa hè, ông lại đưa những sinh viên của mình về Việt Nam. Cuộc trò chuyện giữa chúng tôi diễn ra vào một buổi chiều cuối tháng 8, cũng là ngày cuối cùng trước khi ông lên đường trở lại nước Mỹ. Ông nói:

– Sau ngày Việt Nam thống nhất, năm 1975, tôi vào làm việc cho một tổ chức thiện nguyện ở Saint Louis, bang Missouri vì tin rằng mình có thể làm được điều gì đó cho những người Việt chân ướt chân ráo qua Mỹ. Lúc đó, công ăn việc làm, chỗ ở, tiếng Anh… là những nhu cầu bức bách đối với họ.

Nhận thấy cộng đồng người Việt có xu hướng định cư ngày càng nhiều tại Mỹ, năm 1977, tôi học thêm ngành luật và công tác xã hội, bởi đây là hai phương tiện hữu dụng để tổ chức cộng đồng người Việt và hỗ trợ họ hội nhập vào xã hội Mỹ.

Sở dĩ tôi quyết tâm làm việc này vì không muốn đồng bào mình rồi sẽ như cộng đồng người Cuba. Sau 50 năm ở Mỹ, cộng đồng này vẫn còn sinh hoạt trong một môi trường biệt lập với xã hội mạch chính của Mỹ và vẫn còn tự coi mình như là những người tị nạn.

* Năm 1990, ông đã tham gia tranh cử hội đồng thành phố San Francisco nhưng thất bại?

– Khi ra tranh cử, tôi đã biết trước là mình không có cơ hội thắng. Việc tôi đi trước một bước cũng không ngoài mục đích muốn người Việt thấy được chỗ đứng của mình trong xã hội Mỹ, đồng thời thay đổi nhận thức của những người xem nước Mỹ chỉ là chỗ trú chân tạm thời. Chúng tôi vận động mọi người nhập quốc tịch Mỹ khi có cơ hội. Bởi nếu trông vào trợ cấp xã hội thì suốt đời chỉ có xin xỏ. Còn khi đã trở thành công dân Mỹ, cầm trên tay lá phiếu đi bầu cử, họ mới có quyền đòi hỏi.

* Ông đã có nhiều đóng góp tích cực đối với cộng đồng người Việt ở Mỹ gần 35 năm qua, vậy nhưng vẫn có những người công khai tỏ thái độ hằn học với ông?

– Đúng là có một số người không ưa tôi. Người ta cho rằng việc tôi đã kêu gọi Mỹ bỏ cấm vận đối với Việt Nam trên nhiều diễn đàn là ủng hộ chính quyền cộng sản. Về phần mình, tôi chỉ nghĩ đất nước Việt Nam mới là điều quan trọng.

* Vì nhà nước có nhiều, nhưng tổ quốc thì chỉ có một?

– Đúng vậy. Lịch sử đã cho thấy triều đại nào cũng có lúc hưng thịnh và suy vong, Vua sáng suốt thì dân được nhờ, nước mạnh, còn thiển cận thì dân khổ, nước nguy, ngai vàng cũng chẳng giữ được. Đội thuyền là dân, lật thuyền cũng là dân. Nhà nước hữu hạn, nhưng nhân dân trường cửu. Nhân dân cũng chính là lực lượng chủ chốt đứng lên giành lại độc lập chủ quyền cho đất nước khi có họa ngoại xâm. Thế nên, quan điểm của tôi là nếu làm được một điều gì đó hữu ích cho nhân dân thì phải làm.

Thực tế là ở bên Mỹ vẫn còn những người chống đối đến mức nhất quyết không sử dụng hàng Việt Nam, cho rằng mua hàng Việt Nam là gián tiếp giúp đỡ nhà cầm quyền trong nước. Tại sao không nghĩ rằng việc mình mua gạo, mua cá tôm, quần áo… của Việt Nam là tạo thêm công ăn việc làm cho đồng bào, giúp bà con cải thiện thu nhập. Tích tiểu thành đại, dân có mạnh, nước mới bền.

* Một chân của ông đi lại không được bình thường. Có những lời đồn đãi rằng ông đã bị “đòn hội đồng” vì tổ chức phát hành báo chí Việt Nam ở Mỹ cách nay nhiều năm. Chuyện này thực hư ra sao, thưa ông?

– Hoàn toàn là tin vịt. Cái chân của tôi không dính dáng gì đến chính trị. Nước Mỹ là một xã hội dân chủ, ở đó, ai chống đối cứ chống đối, nhưng việc ai thì người ấy cứ làm. Cách nay ít tháng, có một nhóm anh chị em nghệ sĩ miền Nam California cũng bị chống đối vì tổ chức triển lãm một số hình ảnh chụp từ trong nước.

Nhưng khi những người phản đối dấn thêm bước nữa, đòi đóng cửa triển lãm thì không được, vì khi ấy lại trở thành một hình thức bịt miệng. Nếu muốn phản đối, những người này có thể tổ chức song song một cuộc triển lãm với những hình ảnh khác, hoặc kêu gọi tẩy chay. Việc xã hội có nhiều luồng ý kiến khác nhau là chuyện hết sức bình thường, chỉ khi mọi người đồng ý 100% mới là bất bình thường.

* Từ năm 1975 đến nay đã được 34 năm, một khoảng thời gian đủ dài để thế hệ người Việt thứ hai trưởng thành trên đất Mỹ. Ông nhận xét như thế nào về nhóm người này?

– Điểm nổi bật ở thế hệ này là suy nghĩ độc lập. Một phần vì họ được đào tạo trong một nền giáo dục cởi mở hơn ở Việt Nam. Tôi thấy còn một số người thuộc thế hệ thứ nhất cương quyết không về thăm quê hương, một phần vì còn mang trên vai gánh nặng quá khứ, phần khác vì không tin tưởng vào chính quyền trong nước.

Thậm chí, có những người do thiếu thông tin nên ngăn cản con cái của mình trở về, sợ thân nhân bị tẩy não… thành cộng sản. Nhưng rồi họ cũng không thể ngăn cản mãi được. Nhiều gia đình thế hệ thứ hai về trước, chứng kiến hiện tình đất nước, sau khi về Mỹ đã thuyết phục được thế hệ thứ nhất về thăm quê hương.

* Người ta nói rằng “Tiếng Việt còn, nước Việt còn”. Nhưng thực tế là một số người thuộc thế hệ thứ hai (sinh ra và lớn lên tại Mỹ) về nước làm ăn đã không còn nói được tiếng Việt. Nghĩ đến thế hệ thứ ba, nhiều người không khỏi cảm thấy băn khoăn, lo lắng…

– Từ năm 1983, chúng tôi đã tổ chức các lớp dạy tiếng Việt dành cho thế hệ thứ hai. Mặc dù giờ đây ở Mỹ có rất nhiều trung tâm dạy tiếng Việt nhưng đúng là những người thuộc thế hệ này thành thạo tiếng Việt không nhiều. Trừ một số người có điều kiện về nước, thấm nhuần văn hóa Việt, còn lại đa số muốn tìm hiểu về quá khứ của chính mình đều phải vật lộn với sách vở, tư liệu do người ngoại quốc viết.

Thiết nghĩ, Chính phủ Việt Nam cần chú trọng đến hoạt động quảng bá văn hóa Việt ra thế giới, thậm chí phải xem việc này như một chiến lược quốc gia. Nhiều quốc gia khác đã lập các phòng văn hóa chuyên trách ở những nơi kiều dân của họ sinh sống.

Một số nước đã theo đuổi chính sách xuất khẩu văn hóa khá bền bỉ và hiệu quả từ nhiều năm nay, chẳng hạn Nhật Bản đã xây dựng hàng loạt vườn Nhật tại nhiều thành phố lớn trên thế giới, Đức thành lập những viện Goethe, Pháp có Alliance Française, Trung Quốc cũng đang mở các viện Khổng Tử học…

Cần lưu ý là những nhân viên làm việc tại các phòng văn hóa phải có đủ trình độ để “đem chuông đi đấm xứ người” và được đãi ngộ tương xứng. Bằng không, lợi bất cập hại.

* Nước Mỹ rất rộng. Theo ông, nên đặt bao nhiêu phòng văn hóa là hợp lý?

– Vấn đề này tôi đã đặt ra trong hội thảo “Trí thức người Việt ở nước ngoài với sự nghiệp xây dựng quê hương” tổ chức tại Hà Nội năm 2005. Theo đó, Việt Nam nên thành lập từ bốn đến sáu phòng văn hóa tại những vùng có nhiều người Việt cư trú trong vòng mười năm. Tôi nghĩ cộng đồng người Việt sẵn lòng hỗ trợ để các cơ sở này phát triển.

Hiện nay, trong số gần ba triệu người Việt đang làm ăn, sinh sống ở nước ngoài thì ở Mỹ đã chiếm hơn nửa. Đây là một con số đáng kể, có tiếng nói nhất định đối với chính quyền địa phương. Nếu gầy dựng được thiện cảm với lực lượng này, khiến mọi người cùng hướng về quê hương thì rất có lợi về chính trị và kinh tế.

Làm được điều đó phải sử dụng văn hóa. Chỉ có văn hóa mới đưa mọi người lại gần nhau. Mười năm trước, những ca sĩ về nước biểu diễn là bị tẩy chay liền. Bây giờ tình hình đã khác xa. Nếu các nghệ sĩ làm được thì Nhà nước Việt Nam cũng có thể làm được.

* Nhưng như ông đã nói ở trên, vẫn còn những người chưa quên được quá khứ?

– Đó chỉ là một bộ phận thiểu số. Những năm gần đây, người Việt ở Mỹ về quê ăn Tết vẫn chiếm số lượng quan trọng trong cộng đồng người Việt ở nước ngoài. Vì vậy, khi cộng đồng này đồng lòng lên tiếng thì sức lan tỏa với chính quyền sở tại sẽ có hiệu quả. Tiếng nói ấy chưa chắc Bộ Ngoại giao Việt Nam đã có được.

* Tức là có một bộ phận người Việt thầm lặng hướng về quê hương, tổ quốc nhưng còn ngại ngần bày tỏ thái độ?

– Nhiều, rất nhiều. Cách nay mười lăm năm, những người về thăm quê nhà thường đưa ra lý do thăm cha mẹ già, đau yếu, hoặc về chịu tang người thân. Nay thì việc đi về đã trở thành chuyện bình thường.

Cách nay hai năm, sau khi phỏng vấn cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt, ban biên tập tờ Vietweekly cũng chịu nhiều sóng gió. Những người cực đoan biểu tình phản đối, tẩy chay, đòi đóng cửa tạp chí này. Nhưng tờ báo vẫn sống đến giờ. Nghĩa là vẫn còn nhiều độc giả ủng hộ Vietweekly.

* Ông cũng là một ký giả?

– Thực tình, tôi không dám nhận hai chữ ký giả. Tôi không đi săn tin, thường chỉ nghiên cứu và viết bình luận cho những báo tiếng Anh vì đối tượng tôi nhắm đến là thế hệ thứ hai. Nhưng tôi cũng viết bằng tiếng Việt vì có những vấn đề chung cả người trong và ngoài nước cùng quan tâm.

* Có khi nào bài ông viết bị từ chối không đăng?

– Có chứ. Nhưng cũng còn nhiều diễn đàn để bày tỏ quan điểm của mình. Có những bài viết báo Việt Nam không đăng, báo bên Mỹ cũng từ chối, thì tôi gửi tới những tờ báo của nước thứ ba, chẳng hạn như BBC.

* Ông vừa đưa những sinh viên của mình về Việt Nam trong ba tuần. Mục đích của chuyến đi này là gì, thưa ông?

– Tôi dùng Việt Nam làm thí điểm để dạy về bang giao quốc tế và dẫn nhập xã hội học trong học kỳ mùa hè. Cũng như những lần trước, trong những sinh viên của tôi có một số là người Việt. Đây cũng là cơ hội để các em tìm hiểu về cội nguồn dân tộc.

Tôi cố gắng tạo điều kiện cho các em tiếp xúc với nhiều thành phần trong nước, kể cả những người Việt định cư ở Mỹ đã về nước làm ăn, đồng thời gặp gỡ, giao lưu với một số sinh viên Đại học Hoa Sen (TP.HCM). Người thật, việc thật, rồi để tự mỗi người sẽ có chủ kiến của mình.

Chuyến đi lần này, chúng tôi đi từ Bắc vào Nam, leo lên Yên Tử chiêm bái cái nôi của thiền phái Trúc Lâm, qua Sapa xem ruộng bậc thang, ghé Hà Nội, nơi sẽ diễn ra đại lễ kỷ niệm 1.000 năm Thăng Long – Hà Nội, vào Huế thăm kinh đô cuối cùng của triều đình phong kiến, đi Mỹ Sơn tìm hiểu về văn hóa Chăm… rồi xuống đồng bằng sông Cửu Long xem vựa lúa, vựa tôm, vựa cá…

* Cái vựa lớn này đang gặp một nguy cơ rất lớn từ việc ngăn đập trên thượng nguồn sông Mê kông?

– Đó chỉ là một trong những chủ đề chính mà sinh viên của tôi muốn tìm hiểu. Dạy về Việt Nam không thể không nhắc đến những quần đảo của tổ quốc ngoài khơi xa, đường lưỡi bò Trung Quốc vẽ trên biển Đông… Sinh viên cần phải biết cương thổ, biển đảo của Việt Nam đến đâu và sẽ tự nghiên cứu và tự đưa ra đánh giá của mình.

* Từ giác độ của một giảng viên xã hội học, ông thấy đời sống xã hội thay đổi như thế nào?

– Đời sống vật chất có khá hơn nhiều. Quanh Hồ Gươm, Hà Nội không còn người ăn xin như lúc tôi về nước lần đầu tiên năm 1994. Về tinh thần, tôi có cảm giác ngày xưa mọi người đùm bọc nhau nhiều hơn, nghĩ đến cái chung nhiều hơn. Nay thì đèn nhà ai, nhà nấy rạng. Tinh thần hy sinh cho lợi ích đất nước vẫn còn, nhưng tôi có cảm giác dường như nhiều người đã bớt lửa.

* Đã có rất nhiều lời phàn nàn về sự tụt hậu của giáo dục Việt Nam hiện nay. Từ góc nhìn của một nhà giáo dục, ông nghĩ sao về tương lai của ngành này?

– Đây là vấn đề lớn, không thể chủ quan duy ý chí. Nếu chính sách rõ ràng, tôi nghĩ chúng ta tối thiểu cũng cần một thế hệ nữa để bắt kịp thế giới. Hệ thống giáo dục của chúng ta hiện nay chưa khuyến khích học sinh, sinh viên có được tư duy độc lập.

Sáu mươi năm sau khi vua Lý Thái Tổ dời đô về Thăng Long, Quốc Tử Giám, “trường đại học đầu tiên” của Việt Nam được dựng lên. Kể từ đó, chúng ta “nhập khẩu” toàn bộ lối giáo dục từ chương theo chủ trương của Khổng Tử. Gần một ngàn năm nay, nhân tài của nước ta học đi học lại Tứ thư, Ngũ kinh…, cứ ba năm lại lều chõng đi thi, ai sáng tác thơ Đường hay, làm bài luận tư tưởng Khổng Tử giỏi, thì được thăng quan, tiến chức…

Sang thế kỷ XX, khi chuyển sang chữ quốc ngữ, các môn học có thay đổi, nhưng cách học vẫn không thay đổi. Đa số học trò vẫn xem lời thầy, cô là khuôn vàng thước ngọc. Trả bài trúng ý thầy cô thì dễ được điểm cao, lên lớp, khen thưởng khiến học trò không cần đầu tư sáng tạo, lâu dần hình thành tâm lý bầy đàn, đánh mất cái tôi. Ở trường làm bài đón ý thầy cô, đến khi đi làm đón ý lãnh đạo.

Khi nam ca sĩ Michael Jackson qua đời, tôi thấy một số bạn trẻ khóc sướt mướt. Không phải tôi tị hiềm gì với nam ca sĩ quá cố này, nhưng tôi cảm thấy chuyện này có vẻ hơi xu thời. Cuộc sống còn nhiều chuyện đáng phải khóc hơn.

* Vậy theo ông, điều gì đáng để nhỏ nước mắt lúc này?

– Ngoài cái giáo dục ở trên, cũng đáng khóc là tham nhũng. Chính phủ Việt Nam đã rất đúng đắn khi tuyên bố xếp tham nhũng vào danh sách quốc nạn. Nếu không quyết tâm cải tổ hệ thống làm việc thì đất nước không thể nào khá lên được.

Nói tiếp chuyện giáo dục từ chương. Lối suy nghĩ thầy giỏi hơn trò biến giáo dục trở thành một thứ tôn giáo. Mới đây, tôi có dịp tham gia một buổi nói chuyện về tư duy phản biện trong giáo dục, thấy một số ý kiến vẫn còn lòng vòng, tranh luận về định nghĩa của cụm từ này, khiến vấn đề trở nên phức tạp.

* Vậy nên “đơn giản hóa” nó như thế nào, thưa ông?

– Tư duy phản biện (critical thinking) không phải là một triết lý, mà là công cụ để người học mạnh dạn đi xa hơn trong hành trình kiếm tìm chân lý. Thí dụ, khi tiếp nhận một vấn đề do người khác tìm tòi, sáng tạo, học sinh cần được khuyến khích tìm tòi thêm. Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, các em có thể tự do phản biện.

Nhiều thầy cô nên tập cách lắng nghe những ý kiến trái chiều, khích lệ đối thoại và sẵn sàng chấp nhận có những khía cạnh trò giỏi hơn mình, sâu sắc hơn mình. Đương nhiên, không phải tất cả học sinh sinh viên đều ngoan ngoãn như một bầy cừu, nhưng số đông là như vậy.

Tôi nghĩ cả gia đình và nhà trường đều có trách nhiệm về thực trạng này. Ở nhà, cha mẹ dạy con rằng Con cãi cha mẹ trăm đường con hư. Trong một chừng mực nhất định, câu nói này đã trở thành một cái vòng kim cô, gắn lên đầu trẻ thơ. Đến trường, vừa vào lớp một, học trò được dạy là “tiên học lễ, hậu học văn”, rồi “nhất tự vi sư, bán tự vi sư”. Năm này qua năm khác, các em tự đúc rút ra “im lặng là vàng”.

Tôi nghĩ ngành giáo dục nên cải sửa “tiên học lễ, hậu học văn” thành “tiên học phản biện, tiếp đến là học lễ, rồi mới tới học văn”. Trong xã hội loài người, những người làm nên sự nghiệp thường là những người có tư tưởng dám phản biện, dám chống đối cái sai.

Ở Mỹ có một nhân vật khá nổi tiếng là Ralph Nader. Sau khi tốt nghiệp ngành luật, thay vì hành nghề luật sư, ông ấy tự nguyện bảo vệ quyền lợi của người tiêu dùng, bằng cách truy tìm những bằng chứng cho thấy nhiều công ty cố tình bán ra thị trường những sản phẩm kém chất lượng, gây thiệt hại cho người tiêu dùng trong bối cảnh luật pháp chưa bảo vệ quyền lợi của họ.

Dần dần, nhiều người ủng hộ ông ấy, hình thành phong trào bảo vệ người tiêu dùng ở nước Mỹ. Vấn đề là ông đã làm thay đổi tư duy của cả một nước. Một trường hợp khác là mục sư Martin Luther King đấu tranh cho phong trào nhân quyền thập niên 1950-1960.

* Hình như ông đánh giá rất cao vai trò của những người dám bơi ngược dòng?

– Đúng vậy. Trong nhiều trường hợp, vai trò của họ còn quan trọng hơn nhà cầm quyền. Sự phát triển của nước Mỹ có phần đóng góp không nhỏ của những con người như Ralph Nader, Martin Luther King. Một điểm chung giữa hai nhân vật này là chấp nhận đặt cược sinh mạng mình vào một mục đích mà họ tin là đúng và không tư lợi cá nhân. Nhờ vậy, nên họ tập hợp được quần chúng.

Ở Việt Nam đầu thế kỷ XX thì có Nguyễn Tất Thành. Vì theo đuổi mục tiêu đấu tranh cho độc lập dân tộc mà người thanh niên xứ Nghệ không an phận với nghề dạy học. Người Việt mình hay nói “một điều nhịn, chín điều lành”. Nhưng cũng có những trường hợp càng nhịn thì người ta càng lấn tới. Bằng chứng là trong lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến năm 1946, Nguyễn Tất Thành, lúc đó là Chủ tịch Hồ Chí Minh, đã tuyên bố rõ ràng rằng chúng ta càng nhân nhượng thì kẻ địch càng lấn tới.

* Xin cảm ơn ông về cuộc trò chuyện này.

Theo THƯỢNG TÙNG
Doanh nhân Sài Gòn Cuối tuần

Xây Nhịp Cầu Cuộc Sống

Ngày xửa ngày xưa có hai anh em ở hai trang trại liền kề. Một hôm họ gây gổ. Đó là vết rạn nứt nghiêm trọng đầu tiên trong suốt 40 năm cùng làm ruộng, cùng chia sẻ máy móc, cùng trao đổi công lao động và hàng hóa cần thiết trong yên bình.

farm1

Thế rồi, sự hợp tác lâu dài sụp đổ. Nó bắt đầu từ một hiểu lầm nhỏ và phát triển thành sự xa cách lớn, và cuối cùng bùng nổ thành những lời sỉ vả nặng nề, tiếp theo sau là nhiều tuần im lặng.

Một buổi sáng, có ai đó gõ cửa nhà John. Anh ta mở cửa và thấy một người đàn ông với hộp đồ nghề thợ mộc.
“Tôi đang tìm việc làm trong vài ngày”, ông ta nói, “Có lẽ anh có vài việc vặt đâu đó mà tôi có thể làm chứ?”

“Vâng, ” người anh nói, “Tôi có việc cho anh đây.”

“Hãy nhìn cái trang trại bên kia con lạch. Hàng xóm của tôi đấy, thực ra, đó là em trai tôi. Tuần trước, giữa chúng tôi là một đồng cỏ và nó đã cho ủi đến đê sông và giờ đây có một con lạch giữa chúng tôi. Ồ, nó có lẽ làm thế để chọc tức tôi, nhưng tôi đã có cách cho nó biết tay. ”

“Anh nhìn thấy đống gỗ cạnh kho thóc chứ? Tôi muốn anh đóng một hàng rào – cao chừng 2 m 7 – che đi để tôi khỏi phải thấy mặt nó lẫn đất của nó nữa.”

fence_

Người thợ mộc nói: “Tôi hiểu ý anh rồi. Đưa tôi đinh và cuốc thuổng, tôi sẽ làm anh hài lòng. ”

Người anh có việc phải ra thị trấn cả ngày, nên anh ta giúp người thợ mộc chuẩn bị những vật liệu cần thiết. Cả ngày, người thợ mộc miệt mài đo đạc, cưa xẻ, đóng đinh. Khi người anh trở về lúc mặt trời lặn, người thợ mộc đã hoàn thành công việc.
Người anh mở tròn mắt, há hốc miệng. Ở đó chẳng có hàng rào nào cả. Đó là một cây cầu – một cây cầu nối liền hai bờ của con lạch. Một cây cầu có tay vịn đẹp tuyệt – và người hàng xóm, người em trai, đang giang rộng tay tiến về phía họ :

“Anh ơi, anh thật tuyệt vời khi xây chiếc cầu này sau những gì em đã nói và làm.”
Hai anh em đứng ở mỗi đầu cầu, rồi họ gặp nhau ở giữa cầu, tay nắm chặt tay.

Họ quay lại nhìn người thợ mộc nhấc hộp đồ nghề lên vai.
Người anh nói, “Không, chờ đã! Hãy ở đây thêm vài ngày. Tôi có nhiều việc khác để anh làm”.

“Tôi rất muốn ở lại,” người thợ mộc trả lời, “nhưng tôi còn nhiều cây cầu khác phải xây nữa”.

CAU_GO

Hoàn cảnh bên ngoài của chúng ta như thế nào không quan trọng, bởi vì Thiên đàng ở bên trong tâm hồn mỗi chúng ta. Vì thế đừng phung phí phần đời còn lại tìm kiếm hạnh phúc trên thế giới.

Chỉ nhìn vào gương và mỉm cười. Hãy để dòng chảy hạnh phúc tuôn trào từ trái tim, từ trí tuệ, và tâm hồn cho đến khi nó tràn ngập cuộc sống của bạn và mọi người xung quanh.

Quang Nguyễn – Thảo Uyên

BUILDING BRIDGES OF LIFE

Once upon a time two brothers, who lived on adjoining farms, fell into conflict. It was the first serious rift in 40 years of farming side by side, sharing machinery, and trading labor and goods as needed without a conflict.

Then the long collaboration fell apart. It began with a small misunderstanding and it grew into a major difference, and finally it exploded into an exchange of bitter words followed by weeks of silence.

One morning there was a knock on John’s door. He opened it to find a man with a carpenter’s tool box. “I’m looking for a few days’ work” he said. “Perhaps you would have a few small jobs here and there I could help with? Could I help you?” “Yes,” said the older brother. “I do have a job for you.”

“Look across the creek at that farm. That’s my neighbor; in fact, it’s my younger brother. Last week there was a meadow between us and he took his bulldozer to the river levee and now there is a creek between us. Well, he may have done this to spite me, but I’ll do him one better.”

wooden fence_

“See that pile of lumber by the barn? I want you to build me a fence –an 8-foot fence — so I won’t need to see his place or his face anymore.”

The carpenter said, “I think I understand the situation. Show me the nails and the post-hole digger and I’ll be able to do a job that pleases you.”

The older brother had to go to town, so he helped the carpenter get the materials ready and then he was off for the day. The carpenter worked hard all that day measuring, sawing, nailing. About sunset when the farmer returned, the carpenter had just finished his job.

The farmer’s eyes opened wide, his jaw dropped. There was no fence there at all. It was a bridge — a bridge stretching from one side of the creek to the other! A fine piece of work, handrails and all — and the neighbor, his younger brother, was coming toward them, his hand outstretched.

“My brother! You are quite a fellow to build this bridge after all I’ve said and done.” The two brothers stood at each end of the bridge, and then they met in the middle, taking each other’s hand.

holding-hands-

They turned to see the carpenter hoist his toolbox onto his shoulder.

“No, wait! Stay a few days. I’ve a lot of other projects for you,” said the older brother.

“I’d love to stay on,” the carpenter said, but I have many more bridges to build.

It doesn’t matter what our outer circumstances are either, because the Kingdom of Heaven is within us. Don’t spend the rest of your life searching the world for happiness then.

Just look in the mirror and laugh. Just let the happiness flow from your heart, mind, and soul until it fills your life and the lives of all those around you.

(Unknown Author)

Thứ bảy, 12 tháng 9 năm 2009

Bài hôm nay:

The Night They Drove Old Dixie Down , Nhạc Xanh, Văn Hóa, Trà Đàm, Video, anh Nguyễn Minh Hiển.

Thiền Thi (Lý – Trần 900 CE – 1400 CE), Thơ song ngữ, Trà Đàm, Văn Hóa, Video, chị Trần Lê Túy-Phượng.

Sai lầm thật sự, Danh Ngôn, song ngữ, chị Đông Vy.

Tình yêu dành cho trẻ, Danh Ngôn, song ngữ, chị Phạm Kiêm Yến.

Hoa Bâng Khuâng, Thơ, Nhạc Xanh, Video, anh Nguyễn Qúy Ninh.

Bó củi hứa hôn của cô gái Jẻ, Văn Hóa, Nước Việt Mến Yêu, chị Linh Nga Niê Kdăm

Những cơn bão đời, Trà Đàm, anh Trần Đình Hoành.
.

Tin sáng quốc tế, anh Trần Đình Hoành tóm tắt và nối links.

Putin cảnh báo tấn công Iran sẽ “rất nguy hiểm, không chấp nhận được và sẽ làm khủng bố bùng nổ – Hôm thứ tu tuần này Iran đã đề nghị nói chuyện với 6 cương quốc (Mỹ, Nga, Trung Quốc, Anh, Pháp, Đức), nhưng Mỹ cho là đề nghị đó chẳng có gì để nói, trong khi Nga cho là đã có thể bắt đầu nói chuyện.

Cựu tổng thống Đài Loan Trần Thủy Biển bị tù chung thân – vì tham nhũng và rửa tiền, lên đến 15 triệu đô là trong thời ông cầm quyền từ 2000 đến 2008.

fijipetreljpg
Loài chim biển Fiji petel, “mất tích” 130 năm, tưởng là đã tuyệt chủng lâu rồi, nay lại xuất hiện – bay trên biển, gần đảo Gua trên Thái Bình Dương.

10 người bị bắt trong biểu tình chống Hồi giáo ở Luân Đôn – Cuộc biểu tình bên ngoài đền thờ Hồi giáo Harrow Central Mosque do tổ chức Ngưng Hồi Giáo Hóa Âu Châu (Stop Islamification of Europe) tổ chức.

Thủ tướng Anh Magaret Thatcher chống việc thống nhất Đông Đức và Tây Đức năm 1989 – vì sợ sức mạnh của một nước Đức thống nhất – Tổng thống Pháp lúc đó, Francois Mitterand, ủng hộ Thatcher. Nhưng cả hai không thuyết phục được các lãnh đạo Âu châu khác. Tài liệu do Bộ Ngoại Giao Anh quốc ấn hành cho biết.
.

Tin sáng quốc nội, chị Thùy Dương tóm tắt và nối links.

Mời bạn làm giám khảo cuộc thi “Bầu chọn Việt Nam” – Cuộc thi Bầu chọn Việt Nam (thi ảnh, thi viết và thi e-card) đang bước vào giai đoạn chấm giải. Một giải thưởng quan trọng là giải thưởng do bạn đọc bình chọn đang chờ đợi “ánh mắt xanh” và lá phiếu của các bạn. Ngoài ra, đây cũng chính là cơ hội để bạn nhận được giải thưởng Bạn đọc có sự bầu chọn chính xác nhất.

Cù Lao Chàm không dùng túi nilông – hiện toàn bộ người dân trên xã đảo đã chuyển sang sử dụng các loại bao giấy và lá cây thay thế việc dùng túi nilông.

Một học sinh Đà Nẵng đoạt giải nhì viết thư quốc tế – Em Nguyễn Đắc Xuân Thảo, học sinh trường THPT Nguyễn Huệ, TP Đà Nẵng vừa đạt giải nhì cuộc thi viết thư quốc tế UPU. Ban giám khảo quốc tế đánh giá thư của em Thảo “có cấu trúc chặt chẽ, nội dung lại chan chứa tình cảm”.

Nguyễn Thị Thu Huyền: Nhân sự – chìa khóa phát triển công ty – Với tình yêu thương con người mà chị được thấm nhuần trong đạo Phật cộng với sự tự tin trong tầm nhìn của bản thân, Thu Huyền đã thổi làn gió mới vào các chính sách phát triển nguồn nhân lực và các chính sách nhân sự chung cho toàn tổ hợp qua những cải cách về hệ thống tiền lương, đào tạo, chính sách thu hút nhân tài cũng như các hoạt động gắn kết với nhân viên trong toàn công ty.

Lập đại học Anh quốc tại Việt Nam – ĐH Anh quốc Việt Nam sẽ tập trung đào tạo cử nhân Kinh doanh và Công nghệ, theo chương trình của hai đối tác chiến lược là Đại học London và Đại học Staffordshire.

160 triệu USD nâng cấp đô thị VN – Hiệp định tài trợ bổ sung dự án nâng cấp đô thị VN giữa Ngân hàng Nhà nước VN và Ngân hàng Thế giới (WB) phân bổ cho TPHCM, TP Cần Thơ, TP Hải Phòng và Nam Định, đã được ký ngày 10-9, tại Hà Nội

Lập nhóm đặc trách y tế VN – Mỹ Ủy ban Cố vấn hỗn hợp về chất độc da cam/dioxin (JAC) đã thống nhất thành lập nhóm đặc trách về y tế nhằm từng bước nghiên cứu, giải quyết các vấn đề liên quan đến tác hại của chất độc da cam đối với sức khỏe con người tại VN.

Nơi tài năng đào tạo tài năng – Trung tâm Bồi dưỡng tài năng công nghệ trẻ FYT được thành lập từ tháng 12.1999 dưới sự bảo trợ của Công ty cổ phần FPT. Ban đầu, FYT chiêu sinh thành viên xuất sắc trong các chuyên ngành: tin học, toán học và vật lý. Trong quá trình hoạt động, FYT mở rộng, thu nạp nên mở rộng ra các chuyên ngành: kinh tế, sinh học, hóa học…

Tác giả Cậu bé hỏa tiễn giao lưu với độc giả VN – Nhà văn Homer Hickam – tác giả cuốn sách tự truyện best-seller ở Mỹ “Rocket boys” (Hãng phim Universal chuyển thể thành bộ phim kinh điển “October sky”) – đã có buổi gặp mặt các doanh nhân tham gia khoá học hạt giống lãnh đạo trẻ TPHCM ngày 10.9.

Credo – cách tân nhạc cổ điển – Thạc sỹ Nguyễn Bách – giảng viên Nhạc viện TPHCM – Chủ dự án cho biết: “Từ trước tới giờ người ta chỉ nói là đi nghe nhạc cổ điển, nhưng với Credo, chúng tôi sẽ đưa nhạc cổ điển tới khán giả không chỉ bằng tai nghe mà còn được nhìn, được xem các ca sỹ biểu diễn trên sân khấu”.

Cú ngã và lối rẽ bất ngờ – Là tổ trưởng tổ thu mua gạo ở Cty TNHH Xuất nhập khẩu Kiên Giang, Mai Thành Công có nhiều sáng kiến mang lại lợi ích kinh tế lớn cho Cty. Anh mới được bình chọn là công nhân trẻ tài năng, tham gia ĐH Tài năng Trẻ Việt Nam Lần thứ nhất.

Khu Công nghệ cao lập nhà máy xử lý nước thải – Ngày 10-9, Ban Quản lý Khu Công nghệ cao TPHCM (chủ đầu tư) và Công ty CP Kỹ thuật SEEN (đơn vị thi công) đã chính thức đưa nhà máy xử lý nước thải đi vào hoạt động tại quận 9 – TPHCM.
.

Bài hôm trước >>>

Chúc các bạn một ngày tươi hồng !

🙂 🙂 🙂 🙂 🙂

Đọt Chuối Non

The Night They Drove Old Dixie Down

500 Greatest Songs of All Times

Chào các bạn,

Công viên Quốc gia Gettysburg ngày nay
Công viên Quốc gia Gettysburg ngày nay

Chủ nhật tuần vừa rồi, ngày 6/9/2009 mình có dịp được đến thăm vùng Gettysburg ở tiểu bang Pennsylvania, Mỹ. Mình đến thăm nghĩa trang tưởng niệm cuộc nội chiến của Mỹ và lịch sử của thị trấn Gettysburg, nơi tổng thống Abraham Lincoln đọc bản diễn văn lịch sử Gettysburg Address. Đọt Chuối Non cũng đã đăng bản diễn văn Gettysburg. Mình post lại bài diễn văn đó cuối phần mình viết ở đây.

Hôm nay mình muốn giới thiệu với các bạn bài hát “The Night They Drove Old Dixie Down” (“Đêm Họ Cán Bẹp Dixie Xa Cũ”) – bài hát nói về những ngày cuối cùng của trận nội chiến Nam – Bắc, hậu quả và tình cảm sau cuộc chiến tranh. Dixie là tên cúng cơm của phần đất miền nam, các tiểu bang miền Nam nước Mỹ, thất trận trong cuộc chiến. Bài hát được tạp chí Rolling Stone bình là “bài hát đem đến một cảm giác con người tràn ngập về lịch sử” vào tháng 10 năm 1969. Báo nhạc Rolling Stone xếp bài hát này hạng 249 trong 500 Bài hát hay nhất trong mọi thời đại.

Tổng thống Lincoln tại Gettysburg
Tổng thống Lincoln tại Gettysburg

Bài hát được sáng tác bởi nhạc sĩ người Canada Robbie Robertson và được thu âm bản đầu tiên bởi “The Band” năm 1969. Sau đó Joan Baez hát bài hát này và đó là bản thu âm thành công nhất tới nay, đạt tới thứ hạng 3 trong bảng xếp hạng Billboard Hot 100 ở Mỹ năm 1971.

Bài hát hát về một người lính quân phía Nam tên là Virgil Caine phục vụ trên chuyến tàu Danvill bảo vệ thủ phủ miền nam ở Richmond, Virginia và gặp sức tấn công của quân ở phía bắc lãnh đạo bởi tướng Robert E. Lee.
gettysburg battle
Miền Nam bị thua. Và người miền Nam nước Mỹ  đau buồn và có những phản ứng lẫn lộn vì lý tưởng khác với miền Bắc. Ở miền Bắc, Lincoln không chấp nhận một quốc gia “nửa nô lệ, nửa tự do” và miền Nam chấp nhận điều đó.

Chiến tranh để lại bao hậu quả thật nặng nề. Ở Gettysburg hậu quả là nặng nề nhất vì trận chiến đấu ác liệt nhất đã diễn ra ở đó. Gettysburg được coi là bước ngoặt của cuộc chiến tranh, diễn ra từ mùng 1 tới mùng 3 tháng 7 năm 1963, nơi 160,000 lính Mỹ đánh nhau trên một thị trấn gồm 2,400 dân thường.

Luật sư 32 tuổi David Wills ở Gettysburg lúc đó đã chứng kiến tất cả những tang thương của cuộc chiến tranh. Một tấm biển trong ngôi nhà tưởng niệm David Wills có dòng chữ:

“Sau cuộc chiến, Gettysburg trở thành một bệnh viện và nhà xác khổng lồ: những người lính chết và bị thương vượt quá số dân thường 11 lần”.

Ngay sau cuộc chiến ở Gettysburg, David Wills đã đề nghị ý tưởng về khu đất làm Nghĩa trang tưởng niệm Tử sĩ chiến tranh cho thống đốc của bang Pennsylvania lúc đó là Andrew Gregg Curtin.

Nhà của luật sư David Wills
Nhà của luật sư David Wills

Ông Wills sau đó đã được ủy quyền để mua khu đất làm nghĩa trang bằng tiền của chính quyền liên bang.

David Wills đã thiết kế ra buổi lễ để tôn vinh những người chiến sĩ Mỹ trong cuộc nội chiến. Tổng thống Abraham Lincoln, theo lời mời, đã tới làm khách ở nhà ông Wills một buổi tối, nơi Lincoln hoàn thành phiên bản cuối cùng của bản diễn văn Gettysburg, hôm 18/11/1863, hôm trước của buổi lễ Gettysburg vào 19/11/1863.

David Wills dàn dựng buổi lễ với 2 tiếng diễn văn dành cho thượng nghị sĩ Edward Everett phát biểu và sau đó khoảng mấy phút để tổng thống Lincoln “nói vài lời” (“few appropriate remarks”).

Ai ngờ đâu, bài phát biển 10-câu 2-phút Gettysburg Address của Lincoln ngay lập tức đi sâu vào lịch sử và nói lên tất cả tinh thần của cuộc chiến và khát vọng của người dân Mỹ cũng như mọi dân tộc trên thế giới.

Sau đây là bài Diễn văn Gettysburg Address của tổng thống Lincoln.
Tiếp theo sau là lời bài ca “The Night They Drove Old Dixie Down”, song ngữ Anh trước Việt sau. Trong bản dịch có thêm vài lời giải thich [để trong ngoặc như thế này].

Và sau đó là 2 videos: Video đầu là Joan Baez trình bày bản nhạc, video thứ hai do ban nhạc The Band trình bày.

Diễn văn Gettysburg của Tổng thống Lincoln

Gettysburg, Pennsylvania
Tháng 11, ngày 19, năm 1863

Tám mươi bẩy năm về trước, cha ông chúng ta đem đến trên lục địa này, một quốc gia mới, thai nghén trong Tự Do, và dâng hiến cho nguyên l‎y’ rằng mọi người được sinh ra bình đẳng.

Bây giờ chúng ta đang ở trong một cuộc nội chiến lớn, thử nghiệm xem quốc gia đó, hay bất kỳ quốc gia nào khác, thai nghén như vậy và dâng hiến như vậy, có thể tồn tại lâu dài. Chúng ta gặp nhau trên một bãi chiến trường lớn của cuộc chiến tranh đó. Chúng ta đã đến để hiến dâng một phần của bãi chiến trường này làm nơi an nghỉ cuối cùng cho những người hy sinh đời mình ở đây để tổ quốc có thể sống. Thật là thích hợp và thỏa đáng để chúng ta làm thế.

Nhưng, ở một ý nghĩa rộng lớn hơn, chúng ta không thể dâng hiến – chúng ta không thể thánh hóa – chúng ta không thể linh thiêng hóa – bãi đất này. Những người anh dũng, đang sống cũng như đã chết, những người đã đấu tranh ở đây, đã thánh hóa mảnh đất này, cao xa hơn năng lực yếu kém của chúng ta có thể thêm hay bớt điều gì. Thế giới không để y’, và không nhớ được lâu điều chúng ta nói ở đây, nhưng thế giới không bao giờ quên được điều các anh hùng đã làm ở đây. Chúng ta, những người còn đang sống, nên được dâng hiến ở đây cho công việc còn dang dở mà những người liệt sĩ nơi đây đã oanh liệt tiến đẩy cho đến mức này. Chúng ta nên được dâng hiến ở đây cho nhiệm vụ to lớn còn lại trước chúng ta – từ tay những anh hùng liệt sĩ, chúng ta chấp nhận hiến thân nhiều hơn cho sự nghiệp họ đã hiến thân, đến mức thành tâm tối hậu– chúng ta quyết tâm không để những người chết ở đây chết đi vô ích – quốc gia này, trong Chúa, sẽ tái sinh trong tự do—và chính phú của dân, do dân và vì dân sẽ không biến mất trên trái đất này.

.

The Night They Drove Old Dixie Down
Lyrics: Robbie Robertson
Music: Robbie Robertson

Virgil Caine is the name and I served on the Danville train
‘Til Stoneman’s cavalry came and tore up the tracks again
In the winter of sixty-five
We were hungry just barely alive
By May tenth Richmond had fell
It was a time I remember oh so well

Chorus:
The night they drove old Dixie down
And the bells were ringing
The night they drove old Dixie down
And the people were singing, they went
La la la la la la, la la la la la la la la, la

Like my father before me I will work the land
And like my brother above me who took a rebel stand
He was just eighteen, proud and brave
When a Yankee laid him in his grave
I swear by the mud below my feet
You can’t raise a Cain back up when he’s in defeat

[chorus]

Back with my wife in Tennessee when one day she called to me
Virgil, quick come see, there goes Robert E Lee
Now I don’t mind choppin’ wood
And I don’t care if the money’s no good
You take what you need and you keep the rest
But they should never have taken the very best

[chorus]

.

Đêm họ cán bẹp Dixie xưa cũ

Virgil Caine là tên tôi và tôi phục vụ trong tuyến xe lửa Danville
Đến khi kỵ binh của đám Người Thời Đồ Đá đến và phá hủy đường sắt lần nữa.
Mùa đông 65 [1865]
Chúng tôi đói và sống rất mong manh
Đến 10 tháng 5 thì Richmond [thủ phủ của Nam quân]đã mất
Đó là thời gian tôi nhớ rất rõ

Điệp khúc:

Đêm họ cán bẹp Dixie [miền Nam] xưa cũ
Chuông kêu vang lừng
Đêm họ cán bẹp Dixie xưa cũ
Và mọi người ca hát, họ ca
La la la la la la, la la la la la la la la, la

Như ba tôi trước tôi, tôi sẽ cày bừa
Và như anh tôi trên tôi đã thành phiến loạn
Anh chỉ 18, hào hùng và can đảm
Khi Bắc quân bỏ anh vào mộ
Tôi thề trên vũng bùn dưới chân tôi
Bạn không thể làm người họ Caine đứng dậy khi đã thất trận

[Điệp khúc]

Trở về với vợ ở Tennessee, một ngày nọ nàng gọi tôi
Virgil, nhanh lên ra xem, [tướng] Robert E. Lee [của Bắc quân] đó
Tôi không ngại chặt củi
Và tôi không quan tâm nếu không có đủ tiền
Bạn lấy bao nhiêu bạn cần và để lại phần kia
Nhưng họ đã không nên lấy hết những gì tinh túy nhất

[Điệp khúc]
.

Joan Baez


.

The Band

Thiền Thi (Lý – Trần 900 CE – 1400 CE)

Chào các bạn,

Mình mới làm xong slideshow này có 32 ảnh bonsai, 30 bài thơ thiền Hán Việt của hai đời Lý Trần (năm 900 đến 1400 sau công nguyên), và 30 bài thơ dịch tiếng Việt của các anh Nguyễn Duy, Nguyễn Bá Chung và Trần Đình Hoành. Bản nhạc nền Rejuvenation cũng rất thiền. Post đây để chia sẻ với các bạn.

Chúc các bạn một ngày tĩnh lặng !

Túy-Phượng

Click vào ảnh dưới đây để xem và download slideshow

bonsai-tree

Hoa Bâng Khuâng

Thưa các bạn, Không biết có ai trong các bạn đã từng thấy ” Hoa Bâng Khuâng ” không ạ?

bang khuang dung 3
Riêng Ninh đã được nhìn thấy vài ba lần. Lần đầu tiên N nhìn thấy là trong một lần đi dã ngoại với các bạn trong lớp SVYK Huế năm thứ ba (hồi đó YK của Miền Nam VN học đến 7 năm – riêng lớp N phải học 8 năm – sau 12 năm học ở PT Trung học).

Đi đến một vùng đồi núi hoang vu ở ngoại ô Huế, N chợt thấy một cô bạn học ngồi xuống đám cỏ nâng niu một lùm cây mọc hoang lá xanh sẫm và điểm nhiều hoa tím than (như màu áo dài của các cô gái Huế ), N được các bạn cho biết đó là Hoa Bâng Khuâng. Nhưng điều làm Ninh ngạc nhiên đó chính là đôi mắt, nét mặt của cô bạn gái bổng trở nên mơ màng, đắm say nhìn về một hướng xa xăm, nơi đó đang có một bạn trai cùng lớp đang vô tư chơi đùa!

Phải chăng cô muốn nhờ Hoa Bâng Khuâng để thổ lộ tình yêu thầm kín đó với chàng?

Và đúng thế, ai đã từng ngắm Hoa Bâng Khuâng ở những nơi hoang vắng, trong những buổi chiều tà sẽ không khỏi bâng khuâng nhớ đến một người mình đang thầm yêu, hay hoài vọng về một mối tình cũ xa xôi ! Theo mình nghĩ ( xin đừng cười cho là romantic quá).

Hoa Bâng Khuâng là linh hồn hay là vọng thân của một cô gái buồn cho một mối tình lặng dang dở? !

Cô bạn mà mình nhắc ở trên cũng dang dở … chết lặng một thời gian với chàng trai cùng lớp đó! Hôm nào (nếu ở VN hay ở nước ngoài về VN) các bạn thử đi các nơi hoang vắng để tìm Hoa Bâng Khuâng đi, hãy lắng lòng mình lại các bạn sẽ thấy bâng khuâng nhớ ….

Ai đã đặt tên cho Hoa Bâng Khuâng? Chắc hẳn là người đó đã thấm nhận cái bâng khuâng trước Hoa Bâng Khuâng!

Xin tặng các bạn bài thơ về Hoa Bâng Khuâng từ cảm xúc của cô bạn xưa đó! Và một video về bâng khuâng Tà Áo Tím!

.


Hoa Bâng Khuâng

hoa bâng khuâng đúng 1

Một loài hoa bé nhỏ
tim tím giữa trời hoang
bâng khuâng lòng muốn ngõ
ngại chút tình sớm tan

Tôi là đứa trò nhỏ
lang thang giữa rừng chiều
hư ảo một tình yêu
mong manh như sương cỏ

Hoa Bâng Khuâng bâng khuâng !
suốt tuổi thơ hoang dại
nổi niềm nào đọng lại ?
Khi một đời bâng khuâng ?

Nguyễn Quý Ninh
.

Xin các bạn click vào link dưới đây để xem Tà Áo Tím

taaotim