Thứ tư, 30 tháng 9 năm 2009

Bài hôm nay:

Where Have All The Flowers Gone?, Nhạc Xanh, Video, Văn Hóa, anh Nguyễn Minh Hiển.

Sống Vô Ích, Danh Ngôn, song ngữ, chị Phạm Kiêm Yến.

Dấu Chân, Danh Ngôn, song ngữ, anh Quang Nguyễn.

Mười Năm Nhìn Lại, Thơ, Trà Đàm, chị Kiều Tố Uyên.

100 Cách Làm Cho Môi Trường Sống Tốt Hơn, Chuyện Phố, Trà Đàm, chị Hoàng Khánh Hòa.

Vờ, Thơ, chị Tôn Nữ Ngọc Hoa.

Đôi Mắt, Thơ, anh Nguyễn Quý Ninh.

Dòng Sông Tóc, Chuyện Uyên Ương, Nước Việt Mến Yêu, Văn, Văn Hóa, chị Linh Nga Niê Kdăm.

Một Ngày Tôi Đã Chọn, Trà Đàm, chị Huỳnh Huệ.

Tin sáng quốc tế, chị Kiêm Yến tóm tắt và nối links.

Mỹ lập lá chắn tên lửa mới chống Iran. TT – Ngày 28-9, theo AP, Iran đã bắn thử thành công tên lửa tầm xa Ghadr-1 được cải tiến từ Shahab-3 và tên lửa Sejil-2, có tầm bắn 2.000km và sử dụng nguyên liệu đặc. Ghadr-1 có tầm bắn 1.800km và khả năng mang đầu đạn hạt nhân, được cho là có thể bay tới các căn cứ của Israel và Mỹ tại vùng Vịnh và nhiều lãnh thổ của châu Âu.

Cuộc đoàn tụ đẫm nước mắt của người dân liên Triều. “Không biết đến ngày nào chúng tôi mới được gặp lại nhau”, Yoon Ki-dal, người Hàn Quốc, 88 tuổi, vừa quệt nước mắt vừa nói khi cầm tay hai cô con gái ông bỏ lại ở miền Bắc vài tháng sau khi cuộc chiến tranh liên Triều nổ ra năm 1950.

Mỹ truy tìm kẻ trưng cầu về ám sát Obama. Mật vụ Mỹ đang tìm kiếm người tạo ra một trưng cầu về việc ám sát Tổng thống Mỹ Barack Obama trên mạng xã hội facebook.

Gánh nặng ngoại giao trên vai Obama. Sau một loạt nỗ lực ngoại giao trên mặt trận quốc tế tuần trước, Tổng thống Mỹ Barack Obama giờ đây phải đối mặt với một số quyết định khó khăn về chính sách ngoại giao liên quan tới cuộc chiến Afghanistan, một Iran hạt nhân và tiến trình hòa bình khó lường ở Trung Đông.

Trung Quốc ráo riết chuẩn bị ngày quốc khánh. Gần 5.000 binh sĩ đang tập luyện căng thẳng cho cuộc diễu binh hoành tráng ở Bắc Kinh nhân kỷ niệm 60 năm quốc khánh Trung Quốc sắp tới.

Chiêm ngưỡng 4 thành phố Olympic trong mơ. (Dân trí) – Chicago, Tokyo, Madrid và Rio de Janeiro đang cạnh tranh quyết liệt để trở thành chủ nhà của Olympic 2016 và tên ứng viên chiến thắng sẽ được công bố tại Copenhagen vào thứ 6 này.

Obama đích thân tới Đan Mạch vận động cho Olympic. (Dân trí) – Đích thân Tổng thống Mỹ Barack Obama sẽ bay tới Copenhagen, Đan Mạch vào thứ 6 này để vận động đăng cai Olympic mùa Hè 2016 cho thành phố quê hương ông Chicago.

Thân thiện với dân, cảnh sát Thái đeo mặt nạ cười. Ở Bangkok, Thái lan, cảnh sát lái xe môtô tuần hành thành phố đeo mặt nạ chống ô nhiễm có hình cười màu đỏ tươi

Tìm thấy viên kim cương nặng 507 carat. (Dân trí) – Viên kim cương màu trắng nặng 507 carat – một trong những viên kim cương lớn nhất thế giới – vừa được tìm thấy tại một mỏ ở Nam Phi.

Tin sáng quốc nội, chị Kiêm Yến tóm tắt và nối links.

Gần 30 người chết trong bão, huy động trực thăng cứu hộ. Chiều tối 29/9, miền Trung đã có gần 30 người chết, hàng nghìn hộ dân bị cô lập trong mưa bão. Phó thủ tướng Hoàng Trung Hải đã yêu cầu Quân khu 5 điều máy bay trực thăng, xuồng cao su khẩn cấp cứu hộ dân bị mắc kẹt.

Chùm ảnh: Hiện trường nơi bão quét qua. (Dân trí) – Đến giờ này, nhiều người dân miền Trung vẫn chưa hoàn hồn trước sự tàn phá của cơn bão số 9. Dọc miền Trung đâu đâu cũng thấy nước ngập, cây gãy, panô, biển hiệu sập đổ…

Bão trên đầu, lũ dưới chân. TTO – Từ suốt đêm 28 rạng sáng 29-9, cả TP Đà Nẵng dường như không ngủ. Gió rít từng hồi, mưa ngút mắt khiến cho rất nhiều người giật mình liên tưởng đến trận bão Xangsane đã làm hàng nghìn ngôi nhà sập đổ trong tích tắc. Trong khi đó, vùng đông huyện Hòa Vang, hàng nghìn hộ dân lại đang phải gồng mình chịu lũ.

Đêm của sức sống “Dạ cổ hoài lang”. TTO – Tối 29-9, tại Trung tâm Hội nghị tỉnh Bạc Liêu đã khai mạc lễ kỷ niệm “90 năm – Bản Dạ cổ hoài lang”. Đại diện Bộ VHTT& DL cùng đại diện lãnh đạo các tỉnh khu vực ĐBSCL và trên 3000 khán giả trong tỉnh, vùng lân cận đến tham dự.

Không khí trung thu ở phố cổ Hà Nội. Phố Hàng Mã, Hàng Lược tràn ngập đồ chơi truyền thống như đèn ông sao, đèn lồng, đến những chiếc mặt nạ kinh dị, máy bay A380. Các bạn trẻ tung tăng dạo phố trong không khí của ngày hội trăng rằm.

Bộ Giáo dục đau đầu với bệnh lạm thu kinh niên. Chiều 28/9, câu hỏi về thu chi trong trường học được các phóng viên nhiều lần đề cập tới tại cuộc họp báo của Bộ GD&ĐT. Tuy nhiên, các vụ chức năng cũng như lãnh đạo Bộ chưa đưa ra được những giải thích thỏa đáng.

Sửa luật, mở hướng cho nhiều bộ sách giáo khoa. Ngày 3/10, Chính phủ sẽ trình Ủy ban Thường vụ Quốc hội dự án Luật sửa đổi bổ sung một số điều của Luật Giáo dục bao gồm 19 vấn đề, trong đó có liên quan tới sách giáo khoa, kiểm định chất lượng giáo dục…

Tự tin nhưng đừng ảo tưởng. TT – Báo cáo mới đây về khảo sát “Sinh viên với nghề nghiệp” do Công ty tư vấn nguồn nhân lực Nhân Việt công bố, phần lớn sinh viên (SV) tỏ ra tự tin vào khả năng và tương lai của mình. Nhưng theo một số chuyên gia, sự tự tin này có phần… ảo tưởng.

Sẽ lấy bệnh viện cúm thí điểm tại TP.HCM làm mẫu. Ngày 29/9, phái đoàn Bộ Y tế đã đến tham quan mô hình bệnh viện cúm dã chiến thí điểm tại quận 3, TP.HCM. Ông Nguyễn Văn Bình, Phó Cục trưởng Cục Y tế dự phòng, Trưởng đoàn công tác Phòng chống cúm A/H1N1 của Bộ Y tế tại miền Nam rất hưởng ứng mô hình bệnh viện dã chiến này.

Ông Huỳnh Đảm tái đắc cử Chủ tịch Mặt trận Tổ quốc. (Dân trí) – Chiều 29/9, Hội nghị lần thứ nhất Uỷ ban Trung ương MTTQ Việt Nam khoá VII đã hiệp thương cử ông Huỳnh Đảm tiếp tục làm Chủ tịch Ủy ban Trung ương MTTQ khoá VII.

Mừng thọ giáo sư Nguyễn Thiện Thành. TT (TP.HCM) – Chiều 28-9, Bộ trưởng, chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ Nguyễn Xuân Phúc và các cán bộ cơ quan đại diện Bộ GD-ĐT tại TP.HCM đã đến thăm, mừng thọ anh hùng lao động, thầy thuốc nhân dân, giáo sư Nguyễn Thiện Thành tại nhà riêng ở Q.10 (TP.HCM), nhân dịp sinh nhật lần thứ 90 của ông (30-9-1919).

Dự báo sai nguồn thu ngân sách, Chính phủ bị “phê”. (Dân trí) – “Đầu năm, Chính phủ dự báo hụt nguồn thu ngân sách nên phải tăng tỷ lệ bội chi. Nhưng đến thời điểm này dự báo đã không chính xác, thu ngân sách vẫn đảm bảo. Dù vậy, nhà nước đã “lỡ đi vay” và chi gần hết số tiền được duyệt…”

Học bổng của Mỹ dành cho sinh viên Việt Nam. (Dân trí) – Chương trình học bổng Global UGRAD năm học 2010-2011 dành cho sinh viên các trường đại học Việt Nam, có năng lực lãnh đạo thể hiện qua kết quả học tập, sự đóng góp cho cộng đồng và có khả năng tiếng Anh tốt.

Bài hôm trước >>>

Chúc các bạn một ngày tươi hồng !

🙂 🙂 🙂 🙂 🙂

Đọt Chuối Non

Where Have All The Flowers Gone?

Chào các bạn,

Tôi biết những năm 1960s trở lại” (I know the sixties is back), chị Judy Collins nói như vậy tại đại hội nhạc kỷ niệm 50 năm Newport Folk Festival cuối tháng 8 năm 2009 vừa rồi (1959-2009).

where-have-all-the-flowers

Những giai điệu như thế này” rồi chị ngẫu hứng hát:

Where Have All The Flowers Gone, Long Time Passing?
where Have All The Flowers Gone, Long Time Ago?
where Have All The Flowers Gone?
gone To Young Girls, Every One!
when Will They Ever Learn, When Will They Ever Learn?

Những lời hát đó ở trong bài “Where have all the flowers gone?” nổi tiếng của nhạc sĩ Pete Seeger sáng tác vào năm 1961, một bài hát kêu gọi cho hòa bình, một bài hát của sự hoài niệm những vẻ đẹp trong tâm khảm.

girl with flowers

Pete Seeger tìm thấy cảm hứng cho bài hát từ quyển sổ ghi những chép tay của anh từ tác phẩm “Sông Đông êm đềm’ của Mikhail Sholokhov: “Đâu rồi những bông hoa? những cô gái đã nhặt chúng. Đâu rồi những cô gái? Họ lấy chồng hết rồi. Đâu rồi những chàng trai? Họ đều trong quân đội”.

Anh thiếp ngủ, rồi một lời nhạc bỗng hiện ra “long time passing” nói về một nỗi hoài niệm. Anh thêm câu hát “When will they ever learn?”, một câu hỏi thường trực của người trí thức trước thời cuộc, “Khi nào người ta mới tỉnh ngộ ra được?

graves

Bông hoa, cô gái, chàng trai trong lời bài hát lặp đi lặp lại theo chu kỳ nhắc nhở con người về hòa bình “cô gái nhặt bông hoa, chàng trai tìm cô gái, chàng trai ra trận và nằm lại trong ngôi mộ, phủ bởi những bông hoa”

Bài hát được thu âm đầu tiên bởi nhóm Peter, Paul and Mary; sau đó rất nhiều nhóm nhạc thu âm bài hát này như The Kingston Trio, Joan Baez và nhiều nghệ sĩ khác.

Cách đây khoảng 2 tuần, mình hỏi anh bạn Ken là nên chọn bài hát nào để giới thiệu cho ĐCN nhỉ, ann Ken nói sao không giới thiệu bài này nhỉ, anh nói thêm là ca sĩ nữ của nhóm Peter, Paul and Mary, chị Mary Travers mới mất thứ 7 tuần trước. R.I.P chị Mary.

Sau lời bài hát dưới đây là 3 video, video thứ nhất của nhóm Peter, Paul and Mary hát để tưởng niệm cho ca sĩ Mary Travers, video thứ hai do chị Joan Baez hát trong lễ trao giải thưởng cho nhạc sĩ Peter Seeger vào năm 1994, video thứ ba do Peter Seeger và Arlo Guthrie (con của nhạc sĩ Woodie Gurthie) biểu diễn.

Chúc các bạn một ngày đẹp,

Hiển.
.

Where Have All The Flowers Gone?
written by Pete Seeger

 

Where Have All The Flowers Gone, Long Time Passing?
where Have All The Flowers Gone, Long Time Ago?
where Have All The Flowers Gone?
gone To Young Girls, Every One!
when Will They Ever Learn, When Will They Ever Learn?

where Have All The Young Girls Gone, Long Time Passing?
where Have All The Young Girls Gone, Long Time Ago?
where Have All The Young Girls Gone?
gone To Young Men, Every One!
when Will They Ever Learn, When Will They Ever Learn?

where Have All The Young Men Gone, Long Time Passing?
where Have All The Young Men Gone, Long Time Ago?
where Have All The Young Men Gone?
gone To Soldiers, Every One!
when Will They Ever Learn, When Will They Ever Learn?

and Where Have All The Soldiers Gone, Long Time Passing?
where Have All The Soldiers Gone, A Long Time Ago?
where Have All The Soldiers Gone?
gone To Graveyards, Every One!
when Will They Ever Learn, When Will They Ever Learn?

and Where Have All The Graveyards Gone, Long Time Passing?
where Have All The Graveyards Gone, Long Time Ago?
where Have All The Graveyards Gone?
gone To Flowers, Every One!
when Will They Ever Learn, Oh When Will They Ever Learn?

 

Mary Travers (1936-2009) RIP -Peter, Paul & Mary – Where Have All The Flowers Gone?

 

Joan Baez (1994)

 

Peter Seeger và Arlo Guthrie

Dấu Chân

footprint

Một vài người bước vào cuộc sống của chúng ta rồi nhanh chóng ra đi.
Một vài người khiến tâm hồn ta nhảy múa.
Họ khơi dậy hiểu biết mới bằng lời thì thầm thoáng qua của trí tuệ.
Một vài người khiến bầu trời đẹp hơn để chiêm ngưỡng.
Họ lưu lại trong cuộc đời của chúng ta một lúc,
để lại dấu chân trong tim ta, và chúng ta không bao giờ giống như trước nữa

Quang Nguyễn

Some people come into our lives and quickly go.
Some people move our souls to dance.
They awaken us to new understanding with the passing whisper of their wisdom.
Some people make the sky more beautiful to gaze upon.
They stay in our lives for awhile, leave footprints on our hearts, and we are never ever the same.

Flavia Weedn

Mười năm nhìn lại

bo me

Mười năm trước chúng ta là những người con,
Mười năm sau chúng ta là những người cha, người mẹ.
Mười năm trước tôi không hiểu thế nào là mái ấm gia đình,
Mười năm sau tôi mới nhận thức được thế nào là một gia đình hạnh phúc.
Mười năm trước tôi khao khát được rời nhà đến một nơi thật xa,
Mười năm sau tôi lại khao khát được từ nơi xa quay trở về nhà.
Mười năm trước tôi thường hay tranh cãi với ba mẹ,
Mười năm sau tôi lại thèm được nghe ba mẹ mắng một lần biết nhường nào.

bo me 1
Mười năm trước tôi cứ nghĩ mình là một cái cây lớn,
Mười năm sau tôi mới hiểu mình chỉ là một ngọn cỏ bé nhỏ.
Mười năm trước tôi chỉ có thể lãng phí duy nhất một thứ là thời gian,
Mười năm sau tôi có thể lãng phí bất cứ thứ gì trừ thời gian.
Mười năm trước chúng ta có thể nói tuổi thanh xuân là vô hối,
Mười năm sau chúng ta chỉ có thể nói tuổi thanh xuân đã không còn.
Mười năm trước chúng ta có thể đùa cợt với cuộc đời,
Mười năm sau chúng ta lại bị cuộc đời đùa cợt lại.

Kiều Tố Uyên dịch từ Trung Văn.

100 Cách Làm Cho Môi Trường Sống Tốt Hơn

Thế giới chúng ta đang đứng trước hiểm họa về môi trường và biến đổi khí hậu, như trong bài viết Chúng ta chẳng có nơi nào khác để đi mà chị Đông Vy và anh Công Luận có nhắc tới.

Rất nhiều người trong chúng ta sẽ nghĩ rằng vấn đề đó quá vĩ mô, nó không thuộc trách nhiệm của bạn, cũng không ảnh hưởng gì đến bạn. Giá như trái đất có nóng lên một chút, thì bạn cũng có thất nghiệp được đâu phải không? Nhưng bạn thử nghĩ xem, hơn 6,7 tỉ người trên trái đất mà cũng nghĩ như mình, thì có lẽ là ngày hôm nay đâu còn là ngày hôm nay nữa. Chiến tranh, bạo lực, ô nhiễm môi trường vv…chắc hẳn không phải là vấn đề của riêng ai. Thế giới đã có những thay đổi tích cực vì có những nhà lãnh đạo tích cực.

Hai từ “lãnh đạo” có thể là điều gì đó xa vời với bạn, nhưng thực ra, mỗi người trong chúng ta đều rất cần tố chất này. Lãnh đạo nghĩa là thay vì ngồi xem chương trình ca nhạc trên Tivi sáng chủ nhật, bạn đứng dậy và sơn lại bức tường bên hông nhà đầy những chữ “khoan cắt bê tông”, giúp bác hàng xóm đóng cái giá sách, và nói chuyện với bác tổ trưởng dân phố làm thế nào để chấm dứt tệ nạn vứt rách bừa bãi trong khu phố nhà mình. Và hơn nữa, không chỉ mình bạn thôi, mà hãy cùng thuyết phục mọi người cùng làm với mình, vì một mục tiêu mà bạn cho là sẽ làm cho cộng đồng của mình tốt hơn.

share

Mình tin rằng cứ mỗi ngày chúng ta đặt ra câu hỏi “Làm gì để cuộc sống tốt hơn, tốt hơn, tốt hơn?” thì chắc chắn bạn sẽ có cực kì nhiều ý tưởng và năng lượng để có những thay đổi tích cực tới cộng đồng của mình và tới chính mình.

Các bạn cùng đóng góp cho “100 cách làm cho môi trường sống tốt hơn” cùng mình nhé!

1. Thu nhặt quần áo cũ của gia đình và hàng xóm để ủng hộ đồng bào bão lụt
2. Thăm các cụ già trong viện dưỡng lão
3. Đi bộ cùng một cụ già trong khu phố
4. Dạy một bác trung niên cách sử dụng máy tính và Internet
5. Sơn lại bức tường đầy các quảng cáo “khoan cắt bê tông”
6. Mua thêm 1 thùng rác để phân loại rác nilon, đồ tái chế
7. Trồng cây hoặc hoa trong khu vực công cộng
8. Thu âm sách hoặc báo cho những người khiếm thị
9. Đem đồ chơi cho trẻ em mặc bệnh ung thư trong bệnh viện
10. Tổ chức một diễn đàn các vấn đề công cộng cho dân cư quanh vùng
11. Dọn sạch rác dọc bờ sông, bãi biển hoặc công viên
12. Tổ chức cuộc vận động đi xe đạp hoặc đi bộ
13. Dạy các lớp học tình thương hoặc xóa mù chữ
14. Viết thư cho các cựu chiến binh hoặc các chiến sĩ đang làm nhiệm vụ
15. Tình nguyện tại trung tâm thanh thiếu niên của khu vực

xungphong

16. Tham gia trong cuộc chạy marathon để quyên góp từ thiện
17. Tặng sách cho thư viện địa phương
18. Thành lập một câu lạc bộ sách
19. Nhường ghế cho ai đó trên xe bus hoặc tàu
20. Tặng chiếc máy tính cũ của bạn cho một trường học
21. Hiến máu
22. Hướng dẫn một đội các em nhỏ chơi thể thao
23. Dạy một lớp khiêu vũ
24. Tình nguyện cho một đường dây nóng
25. Không uống rượu và lái xe quá tốc độ
26. Lắng nghe người khác
27. Mua đồ sản xuất trong nước thay vì nhập ngoại
28. Viết một lá thư cho người thầy đã có ảnh hưởng tích cực đối với bạn
29. Không xả rác bừa bãi
30. Không tuyên truyền hay khơi các đề tài tán gẫu
31. Nói với người quét dọn vệ sinh là bạn rất cảm kích công việc của họ
32. Luôn nhìn thấy những điều tốt đẹp ở tất cả mọi người
33. Khi đến gặp ai trong một bệnh viện, hãy nói chuyện với người mà ít có người đến thăm
34. Ghé thăm http://dotchuoinon.com mỗi ngày để chia sẻ các ý tưởng tư duy tích cực của bạn
35. ….là gì tiếp theo nhỉ?

(Tham khảo http://www.servenet.org)

Hoàng Khánh Hòa

Vờ

Ừ thì
Mình cứ vờ yêu
Vờ quay quắt nhớ, vờ kêu tên thầm
Sóng đôi tay cứ vờ cầm
Tiễn chân vờ đứng tần ngần trông theo
Tiếng cười vờ nắng xuân reo
Vờ say hương để liêu xiêu đường về
Vờ hôn đánh thức đam mê
Vờ tiếc nuối. Vờ tái tê. Cứ vờ…
Cứ như đã tự bao giờ
Cứ như gặp lại người xưa một thời

hoa phu dung2

Tháng năm chớp mắt vèo trôi
Vừa thơ trẻ đã ngậm ngùi gầy hao
Vui chưa nếm trọn ngọt ngào
Đã buồn- Buồn đến nôn nao cõi lòng
Được ư? – Một đoá phù dung
Mất – rành rành trước muôn trùng sóng xô
Sum vầy thoắt đã bơ vơ
Tình như ngọn gió mơ hồ chớm thu
Trao nhau một chút giả vờ
Thêm gần bớt lạ xui thơ tìm người
Gốc khô may lại nảy chồi
Trống tênh may lại bồi hồi đầy vơi
Ừ thì
Mình chỉ vờ thôi
Nửa mai đơn lẻ nên đôi
Lại vờ

Tôn Nữ Ngoc Hoa

Đôi Mắt

đôi mắt 4 Cả một trời mênh mang
U uẩn đến chao lòng
Mong manh lời ước hẹn
Nổi trôi một dòng sông…

Một ngày em không đến
Tôi lạc lối quẩn quanh
Chiếc lá vàng đưa tiễn
Có bao giờ lên xanh ?

Tôi chết trong mắt em
Long lanh màu đen nhánh
Một trời sao lấp lánh
Sao vẫn thua mắt em !

Nguyễn Quý Ninh

Dòng sông Tóc

Anh có cho phép em tới thắp nén nhang viếng ngoại?

– Cảm ơn em. Ngoại mất ở quê, vợ anh là con thứ, không lập bàn thờ ở đây

Em ước được chia xẻ đôi chút cùng anh.

Anh ấp nốt bàn tay kia lên tay chị mà anh vẫn giữ lâu hơn cái bắt tay xã giao từ khi nãy. Ánh mắt và bàn tay anh nồng ấm, nói nhiều hơn những gì không thành lời giữa họ. Mắt mờ đi, trái tim nhói đau, chị cố giữ bàn tay thoắt lạnh toát của mình trong tay anh đừng run rẩy.

Thành phố của họ không lớn, vài chục con phố nhỏ rợp bóng cây xanh. Một dãy phố cổ đẫm hương ngọc lan. Một con phố rực màu bằng lăng tím. Một đại lộ mát rượi rải đầy những cánh hoa phượng vàng. Tháng giêng, hai, gió từ rừng đại ngàn chở đầy hương hoa cà phê, len lỏi trong mọi ngõ phố. Tháng tư, hàng vạn cánh bướm vàng, bướm trắng như những vầng mây dập dìu trên đường. Những con phố ngắn dài đều đổ về một bùng binh ken dày những khóm hoa mặt trời vàng rực. Những tia nước từ chiếc hồ tròn lung linh trong ánh nắng mặt trời, tạo nên muôn màu hư ảo giữa trung tâm thành phố.Vậy mà có khi cả năm trời họ không gặp nhau. Thỉnh thoảng trên chiếc xe hơi đời mới bóng loáng, anh nhìn thấy chị với chiếc xe máy cà tàng trên đường. Một nụ cười âu yếm cùng bừng nở trên môi họ. Hai người, như hai con sông chảy cạnh nhau, không có điểm hội tụ. Sông Krông H’Năng chảy chậm hơn Krông Buk.

Anh, với cương vị Tổng giám đốc một công ty lớn nhất miền Trung, ngập đầu trong công việc, trong những cuộc gặp gỡ, tiếp xúc từ bàn làm việc tới bàn nhậu. Các con anh,có khi vài ngày ba không đi công tác xa mà chẳng được thấy mặt. Vốn là một kiến trúc sư yêu thơ, nhưng anh say mê và thực sự có tài trong hoạt động chính trị và kinh tế. Quyền lực và chất xám trong anh biến hoá thành những dòng đola chảy vào ngân quỹ, làm mọc lên như trong huyền thoại Alibaba những toà nhà kính màu lấp lánh, nở bừng những gian hàng sặc sỡ sắc màu, nảy mầm những hàng cây xanh rì rào gọi gió. Với anh, tưởng chừng chỉ có công việc. Nhưng không phải thế, trái tim nhạy cảm của một người yêu thơ trong anh, nhắc mọi điều nhỏ nhặt trong quan hệ với gia đình, xã hội. Và dường như trong một góc sâu thẳm nhất, là hình bóng chị.

Chị, với chiếc máy ghi âm nhỏ xíu, tranh thủ được chuyến xe nào đến vùng đất chị cần là đi liền. Luôn đột xuất và không kỳ hạn, đôi khi chỉ kịp nhắn chồng một câu qua điện thoại, hoặc một mảnh giấy nhỏ đặt trên gối. Chị đam mê những câu hát, những lời nói vần, các chuyện cổ lung linh sắc màu huyền thoại. Vẻ đẹp tìm được trong ký ức của các nghệ nhân già không còn nhớ đã qua bao nhiêu mùa rẫy, dường như tiếp thêm sức lực cho chị.

Đêm đêm, bên một bếp lửa bập bùng mờ tỏ, ở một góc rừng nào xa lắc, chị đắm mình trong những điệu khan, những câu hát và quên hết. Lúc ấy, anh như ẩn hiện bên những Y Rít, Dam Phu, H’Nhi, H’Bia …quanh chị, ngồi xuống bên bếp lửa, kề vai…

*

dongsongtoc

Chàng trai luống cuống rẽ đám cỏ kmrâo. Chiều nào chàng cũng nấp ở đó, ngẩn ngơ ngó trộm hai cô gái lạ từ đâu đến tắm ở bến nước buôn chàng.Yàng ạ ! Con cái nhà ai ? Cha mẹ ăn gì mà sinh con đẹp thế ! Da ngăm ngăm hồng như bình minh mới rạng, hoa nở thua miệng xinh. Con mắt chim k’trâo cũng chỉ sáng đẹp như mắt hai nàng là cùng. Mái tóc thì…úi chao! Trôi trong nước cứ như có thêm một dòng suối xanh, chảy ở giữa làn nước trong vắt vậy. Đó, coi kìa! Chị đang khoát tay bơi sải, em vượt lên trước rồi quay lại tạt nước chị. Thoáng thấy mái đầu chị nhấp nhô, rồi biến mất trong nước. Tiếng cô em vụt ré lên, thân hình chợt sáng loáng trong làn nước trong suốt. Thì ra cô chị đã lặn xuống, túm lấy váy em kéo mạnh. Tiếng cười lanh lảnh như tiếng ching Kur pha bạc ngân khắp mặt sông vắng. Chàng trai cũng đờ đẫn ngẩn ngơ.

Sáng nào thức dậy, lúc mặt trời tươi cười chào đón mặt đất, chàng cũng tự nhủ :

– Hôm nay phải ra bắt quen, tỏ lời với hai nàng mới được.

Nhưng chiều xuống nắng rồi mà chàng lại bối rối, ngần ngừ. Càng ngẩn ngơ lại càng như say trầu, say thuốc. Mải nghĩ, lúc nhìn ra hai chị em đã mặc xong váy áo, đang khoác gùi lên vai. Chàng trai vụt đứng dậy H’Rinh, H’Rao sững sờ. Ơ Yang! Con trai bến nước nào mà đẹp như bắp chuối rừng mới ló vậy nè? Mắt sáng như sao, môi đỏ như con gái ăn trầu. Dải khăn đỏ chàng buộc ngang trán, cho thấy không phải con nhà nghèo khó. Khuôn mặt người trai lạ cứ hồng dần lên dưới mắt nhìn tò mò của hai nàng.

– Ơ hai cô! Cho hỏi thăm đường đi buôn Ea Nai, có được không vậy?

– Ơ này người trai bến nước lạ. Chúng tôi đâu có họ hàng mà anh kêu cô. Nhiều tuổi hơn sao anh không gọi bằng chị? Ít tuổi hơn anh xưng bằng em, thế mới dễ đường nói chuyện này chuyện kia chớ!

H’Rao láu lỉnh trêu chọc. Chàng trai lúng túng, nước da trắng càng đỏ lựng như đã uống mấy cữ rượu ché :

– Thế hai…em ở bến nước nào mà tới tắm ở đây?

– Anh này lạ quá! Rừng nhiều cây, suối nhiều nước. Con chim khôn muốn chọn đậu bến nước nào, làm sao ai cấm được?

Lời cứ tiếp lời, chuyện cứ nối tiếp chuyện. Tới lúc ông mặt trời gom hết ánh sáng, chỉ còn thả lửng lơ vài sợi mây hồng hồng đầu ngọn rừng, ba người mới lưu luyến chia tay.

Ba bốn lần trăng tròn treo đỉnh ngọn cây blang đầu bến nước nghe lóm chuyện của ba người hẹn hò gặp gỡ. Chàng trai đã biết hai nàng là gái đảm, bàn tay vuốt nhẹ trên khung dệt là hoa nở trên áo, trên chăn. Cầm cuốc lên rẫy, trái bắp đầy hạt, ngọn lúa nặng bông, cây bí cây dưa cũng đầy hoa, lớn trái. Vỗ tay vô gùi thóc, gà ríu rít đầy sân, heo bóng mượt ụt ịt đầy vườn. Ngày hồng, đêm đen, tiếng nói cười như chim buổi sớm của Ring Rao khiến amí ấm bụng, ama vui lòng, âe, aduôn (*) yên tuổi già bên bếp lửa.

Hai nàng cũng biết cha chàng là một mtao giàu có và hùng mạnh nhất của một vùng đất con chim bay mỏi cánh chưa ra khỏi. Nhà chàng có hàng trăm bộ ching Kur, ching Lao pha bạc; Ché Tuk, ché Tang đếm không xuể nhiều lần hai bàn tay. Nhưng buôn làng ở chỗ nào hai nàng còn chưa biết. Có sao đâu, họ chỉ cần gặp nhau trò chuyện là đủ rồi. Con mắt người nào cũng lóng lánh sáng rỡ như ngôi sao. Thân thể nào cũng bừng bừng như có lửa đốt bên trong.

*

sôngtâynguyên

Thi thoảng có tình cờ được ngồi bên nhau, câu chuyện của anh, chị vẫn chỉ là công việc.Nhiều nhất là luận bàn về một nền văn hóa đã bị lãng quên nào đó, về nhân cách con người, về những tác phẩm, tác giả họ cùng yêu thích hay vừa được đọc. Chưa bao giờ có một lời, dù là bóng gió, được thốt lên giữa họ. Chỉ có sự cảm nhận của đôi trái tim run rẩy. Nhịp tim họ đổ hồi giải mã những lời lặng câm của ánh mắt :

– Em có nhớ anh không?

– Dạ nhớ.

– Nhiều không?

– Nhiều như…………

Anh, cứ bận rộn với những vòng quay của chính trường và thị trường. Chị, vẫn lang thang dọc bờ những con sông chảy ngược về phía Tây bấm máy, ghi chép, lặng lẽ lắng nghe, ngắm nhìn.

*

Mặt trời hồng tròn xoe nhảy vụt lên đỉnh Cư Pông. Một cột lửa lớn sáng lòa rạng ngời trên mặt nước. Núi rừng, sông suối bừng tỉnh chan hòa trong ánh nắng vàng ấm áp hào phóng của mặt trời. Dân các buôn dọc hai bờ sông đổ ra xem chuyện lạ, xưa nay chưa từng có .

Con sông rộng đen đặc, lúc nhúc đầy những cá. Dẫn đầu là một con thuồng luồng khổng lồ, có chiếc mào đỏ chót. Theo sau là hàng trăm loài cá, mỗi loài bám theo một con đồi mồi lưng to như chiếc nong phơi lúa, cõng một chiếc hòm lớn khảm xà cừ lóng lánh. Cá bé bơi trong, cá lớn hộ tống dọc hai bên ngoài. Hàng ngàn cành san hô đỏ vàng và những nhánh tảo xanh, dương lên che rợp mặt nước. Muôn ngàn sắc màu lộng lẫy được ánh nắng mặt trời nâng niu tỏa thành vầng hào quang suốt dọc con sông lớn. Đàn cá ngược về đầu nguồn sông Srêpôk. Tiếng quẫy đuôi ầm ầm vang động cả rừng đại ngàn. Chim chóc nháo nhác chao cánh rợp trời.

Chiều ấy, Ring Rao chờ hoài nơi bến tắm không thấy người yêu. Hôm sau, rồi hôm sau nữa chàng cũng không đến. Ánh mắt hai nàng không còn long lanh, màu hồng trên má không còn chín đỏ. Đêm đêm họ nằm xuống, ngồi lên không biết mấy lần. Lửa bếp run rẩy sáng rồi lại tắt. Nhện đan áo chăng đầy xa quay, chỉ đứt cuối chiếc kpin (**) đỏ đen rực rỡ đang dệt dở trên khung cửi. Cha không nghe tiếng H’Rao cười. Mẹ chẳng nghe thấy lời H’Ring hát. Căn nhà dài im lặng buồn thiu như có ai mới đi về bến nước ông bà, chỉ có lửa đốt bừng bừng trong ngực và một con vật nào cắn xé trái tim hai người con gái xinh đẹp. Chuyện gì đã xảy đến với chàng vậy?

*

Có lúc chị muốn vứt bỏ tất cả, nhào đến với anh. Tới cơ quan, nhắc máy điện thoại lên quay số, rồi lại ngừng tay, bỏ máy. Chị sợ. Mà sợ cái gì nhỉ? Phá vỡ sự yên ấm của gia đình cả anh lẫn chị ư? Hay vì cái ghế Tổng giám đốc của anh? Không phải! Chị sợ cái ảo ảnh có một tình yêu trong sáng và đích thực tan biến. Mà có thực không chứ, một tình yêu giữa anh và chị? Hay đó chỉ là sự tưởng tượng của tâm hồn quá đa cảm trong chị mà thôi?

Con bạn thân nhất, phóng viên một tờ báo lớn thường trú ở thành phố, lên giọng khuyên bảo chị :

– Những người đàn bà dương nữ như tao với mi, số là tâm hồn phải cô đơn suốt đời.

– Thế nên mi mới định không lấy chồng chứ gì?

– Chứ sao nữa. Đang không đi rước cái của ở đâu xa lạ về hầu hạ, chăm bẵm. Được cái đứa nó giỏi giang, nuôi được mình với con còn đỡ. Vớ phải cái của vưà đụt vừa lười, vừa kiêu ngạo nữa thì hết hơi. Ta cứ tung tẩy đã, lúc nào về già kiếm lấy đứa con nuôi, con ngoài giá thú cũng được. mẹ con hú hí cần đến ai?

– Đừng có nói thánh tướng nhé! Phụ nữ dù có cương nghị, năng nổ đến đâu cũng vẫn có lúc yếu đuổi, cần một bờ vai nương tựa ngả đầu. Mà có người đàn bà nào lại không thích được yêu thương , chiều chuộng chứ?

– Nhưng mi có thấy không? Loại đàn ông èo uột như tàu chuối hơ lửa, hoặc sàm sỡ yêu đương bằng cả mồm mép lẫn chân tay, đâu phải gu tụi mình. Những người đàn ông mình ngưỡng mộ, hy sinh hết mình, thì cũng là những người đam mê công việc, dù chính trị, kinh doanh hay nghệ thuật. Trong đầu họ có chỗ nào dành cho mình không? Khi chỉ cần vẫy tay một cái là có cả chục em nõn nà nhào vô, để xả stree chỉ cần “ ăn bánh trả tiền” là xong? Thần tượng của mày cũng vậy thôi. Típ đàn ông đầy nam tính lẫn quyền lực và tiền tài ấy, có khi lại chỉ ưa loại đàn bà đẹp, dốt dốt một chút nhưng dịu dàng, dễ bảo. Làm sao hợp được với thứ ương ngạnh như mi mà dằn vặt , mơ tưởng.

– Biết thế! Nhưng có một đối tượng để trái tim mình đổi nhịp, vui buồn, hồi hộp…rồi tưởng tượng ai đó cũng nhớ về mình tương tự…có lý lắm chứ, phải không?

– Ôi giời! Ai dám bảo rằng mày đàn ông? Cũng lãng mạn lắm đấy chứ. Nhưng tin tao đi! Tình yêu đích thực chỉ có trong những câu chuyện cổ tích hoang đường mà mi đi sưu tầm đó thôi.

Mẹ chị, suốt đời quanh quẩn với khung dệt, rẫy nương, với chia bôi lương thực cho hàng chục bếp lửa trong căn nhà sàn dài của gia đình. Thương con cứ ngồi lặng khuya hàng đêm bên bếp lửa, ghi ghi, chép chép, mẹ thủ thỉ :

– Con gái ơi! Chim khôn lo giữ tổ cho mình. Nai khôn không lạc bước sang rừng lạ đâu con ạ.

Chị thở dài. Trong ngực như có vật gì lớn lắm, nặng lắm đè trĩu.

*

hoasentrensong

Trời đã tắt nắng từ lâu mà Ring rao vẫn ủ rũ ngồi bên bờ nước.

Chợt một làn gió dữ dội ào qua, mặt sông trào sóng. Một cột nước từ xa dồn tới, cuồn cuộn dâng cao, sầm sập như sắp đổ ập lên bờ. Từ trên đỉnh ngọn sóng cao ngất, người yêu của hai nàng như lướt tới. Con sóng tan, chàng đã đứng trước mặt họ :

– Ring Rao ơi! Mình không giữ vẹn được tiếng thề, không trọn được lời hẹn với hai em rồi. Con gái vua Hải Long ngoài biển nước muối lớn đã sai các loài thủy tộc đem lễ vật xin cưới mình làm chồng. Amí ưng chịu, ama bằng lòng. Anh sắp phải theo xe nước về hải cung xa xôi rồi.

Giọng nghẹn ngào, nắm chặt tay Ring Rao, nước mắt chàng trai như mưa tuôn trời mùa hạ. Ring Rao sững sờ đứng lặng, họ có ngờ đâu người yêu mình lại là con trai thần sông Srê pôk. Sao ông Gỗn chẳng thương trai ngoan gái đảm. Cho họ biết nhau làm gì, rồi bây giờ cắt chia đau đớn thế này. Ring Rao có xinh đẹp nhất vùng cũng chẳng bằng con gái vua biển, huống chi vua Hải Long còn giàu nhất mặt đất, ama, amí Ring rao làm sao so bì nổi. Ba người ôm nhau khóc nức nở. Gió lốc lại một lần nữa nổi lên ầm ầm. Một luồng gió xoáy đen ngòm, từ trên trời cao thăm thẳm thò xuống nhấc bổng con trai thần nước mang đi. Tiếng thét gọi của hai người con gái chìm trong gió gào, sấm nổ.

Trời quang, mây xanh trở lại nhởn nhơ trên bầu trời. Chẳng ai còn nhìn thấy Ring Rao ở đâu. Trên mặt sông từ từ nổi lên hai cây hoa lạ : thân thon dài mảnh mai, đầy những chấm gai nhỏ, nâng trên đầu hai búp hoa màu hồng và màu trắng. Những cánh hoa mỏng mảnh xếp lớp, chở che cho chiếc đài hoa vàng, tròn mịn màng như gương mặt của người con gái đẹp. Đôi ba chiếc lá xanh tròn to xoà ra trên mặt sông, rung rinh những giọt nước hệt như nước mắt. Chẳng đẹp rực rỡ như những loài hoa khác, nhưng hương thơm ấp ủ trong búp hoa, theo gió lan tỏa đi bốn phương, dịu dàng kiếm tìm, nhắn gọi. Buôn làng gọi đó là mnga krih ( hoa sen). Dòng sông từ ngày đó mang tên Krông Buk – sông Tóc. Con sông Tóc xanh đậm hơn thuở trước. Dòng nước màu lá rừng hối hả, bươn bả lao về phía biển, vượt qua bao nhiêu cánh rừng, ngọn núi. Vắng dần những con suối nhỏ. Bóng đại ngàn cứ xa dần, mờ dần rồi mất hẳn. Tiếng hú gọi của gió ngàn cố đuổi theo mãi rồi cũng yếu đi, mơ hồ, mờ nhạt. Bbăng qua những miền hoang vu, khô cằn, trơ đầy sỏi đá, dòng sông mỗi lúc một chạy chậm dần, hẹp lại. Con sông Tóc chỉ còn thoi thóp thở. Mặt trời ái ngại vén mây cúi xuống :

– Không thể giành giật lại những gì đã mất đâu. Về với nguồn thôi các con gái ạ.

– Làm sao mà trở về mặt trời ơi. Không còn rừng, không còn tình yêu chúng con ở với ai?

– Thì về với bầu trời ta vậy.

Ring Rao rùng mình bay lên, hòa cùng với các nàng mây áo trắng, áo xanh, tự do bay lượn trên vòm cao thăm thẳm. Dòng sông chỉ còn là một dải bùn hẹp, đen thẫm, như một mớ tóc dài khô đét, xơ xác. Những cây sen gục xuống chết khô trên vệt bùn nứt nẻ.

*

hoasen

Anh chị không bao giờ đủ cản đảm vứt bỏ tất cả để đến với nhau, dù chỉ một lần. Ngàn sợi dây vô hình ràng buộc, níu kéo họ. Sống trên đời này, làm người tốt cũng khổ lắm thay. Thi thoảng có tình cờ gặp nhau, vẫn chỉ những ánh mắt đằm thắm và những câu chuyện vu vơ. Câu thơ anh đọc chị nghe một lần nào đó, đè trĩu lên trái tim họ :

“ Em là bài thơ không chép được

Mà đành lòng anh phải thuộc từng câu” (***)

*

Những kẻ đang yêu bao giờ cũng mù quáng. Vài năm một lần, nhớ người yêu, con sông Tóc lại ào ạt chở theo bao nhiêu cây cối ầm ầm lao về phía biển. Biển ngạo nghễ nuốt chửng mọi vũ khí của Ring rao, đưa cây về xây những lâu đài nguy nga giam cầm con trai thần sông Srê Pôk. Chưa đủ, để vỗ về an ủi chồng, công chúa Hải Long còn dâng sóng cuốn đi bao nhiêu con người và của cải về đặt dưới chân chàng. Ring Rao lại tan tác, tả tơi, bay lên trở về với núi. Cha Rừng, mẹ Đất đốc kiệt cả tài sản cho những cuộc tranh giành tình yêu giữa sông và biển.

Có bao giờ hết không, những chuyện tình của mọi kiếp người ?

Linh Nga Niê Kdăm

(*) ama, ami, âe, aduôn : cha, mẹ, ông, bà

(**) kpin : khố

(***) : Thơ Chu Hoạch

Một Ngày Tôi Đã Chọn

Yên lặng và tịch mịch. Hãy còn sớm. Bầu trời còn tối đen. Vạn vật vẫn say giấc nồng. …
Tách cà phê của tôi nóng. Ngày bắt đầu rạng.

coffee

Chỉ vài phút nữa thôi ngày mới sẽ bắt đầu. Những vệt ráng hồng xuất hiện ở phía đông chân trời. Sự tĩnh lặng của bình minh sẽ sớm dịch chuyển sang cái huyên náo của ngày. Sự trầm mặc tĩnh tại sẽ thay bằng nhịp đời lên ồn ào gấp gáp của con người. Thánh đường êm ả ban mai của tâm hồn tôi sẽ sớm bị xâm lấn với những quyết định phải đưa ra và những thời hạn cuối cùng phải rượt đuổi.

Trong 12 giờ tới tôi sẽ phải đối mặt với những đòi hỏi khốc liệt của ngày. Chính là thời khắc này đây tôi phải có sự chọn lựa
Vì mỗi người chúng ta đều có cây thập giá của riêng mình, tôi và bạn đều có quyền tự do chọn lựa. Và như thế tôi đã chọn. Tôi đã chọn tình yêu.
Không còn chỗ cho lòng thù ghét .
Không có vé tàu cho sự đắng cay
Vì tôi đã chọn yêu thương.
Yêu thương Thượng đế và Yêu thương những gì mà Thượng đế yêu thương . Ấy là con người và cuộc đời, là buổi sáng, là hôm nay…

Tôi đã chọn niềm vui
Tôi sẽ mời Thượng đế của tôi làm chúa tể cho mọi hoàn cảnh và định mệnh của tôi. Tôi sẽ chống lại nỗi cám dỗ của cái tôi vị kỷ- công cụ của tư duy lười nhác. Tôi sẽ chối từ cách nhìn nhận con người là một giống gì đó không đúng nghĩa con người do Thượng đế tạo ra.Tôi sẽ khước từ mọi rắc rối nếu không phải là cơ hội nhìn thấy Thượng đế

Tôi đã chọn bằng an
Tôi sẽ sống khiêm cung và tha thứ để có thể sống trong bằng an.

for_joy

Tôi đã chọn kiên nhẫn
Tôi sẽ bỏ qua những rắc rối phiền hà của thế gian. Thay vì nguyền rủa kẻ đã chiếm chỗ của tôi, tôi sẽ mời anh ta ngồi vào ghế ấy. Thay vì phàn nàn sao phải chờ lâu thế, tôi sẽ tạ ơn Thương đế cho tôi một phút nguyện cầu. Thay vì nắm chặt tay mím môi trước công việc mới, tôi sẽ dũng cảm lao vào với nỗi hân hoan.

Tôi đã chọn thiện tâm
Tôi sẽ nhân ái với người nghèo khó vì họ cô đơn. Sẽ đối tốt với kẻ giàu vì họ đầy nỗi sợ. Sẽ tử tế với kẻ xấu vì ấy là cách thượng đế đối với tôi.

Tôi đã chọn lòng tốt. Tôi sẽ trắng tay không một xu dính túi nếu có ‎phạm một việc bất lương. Tôi sẽ tự thú trước khi tôi tự buộc tội Vì tôi đã chọn lòng tốt

Tôi đã chọn trung thành.
Hôm nay tôi sẽ giữ lời hứa. Những chủ nợ của tôi sẽ không phải hối tiếc về lòng tin của họ. Luật sư của tôi sẽ không chất vấn lời tôi.
Người yêu tôi sẽ không nghi ngờ tình tôi. Và con cái tôi sẽ chẳng bao giờ lo sợ một ngày nào cha mẹ không trở về nhà.

Tôi đã chọn dịu dàng.
Sức mạnh chẳng chiến thắng được gì thực sự. Tôi đã chọn sự ôn hòa. Nếu tôi lớn tiếng ấy là để ca ngợi. Nếu tôi nắm chặt tay, ấy là để cầu nguyện. Nếu có đưa ra một yêu cầu – sẽ là yêu cầu của riêng tôi

Tôi đã chọn tự chủ. Tôi là một sinh linh. Sau khi thể xác này tan đi linh hồn sẽ cất cánh vút bay. Tôi sẽ khước từ, không để cái gì khác hơn qui luật của vĩnh hằng chi phối. Tôi sẽ say nhưng là say niềm vui. Tôi sẽ chỉ say mê đức tin của tôi, sẽ để đức tin tôi dẫn dắt và được chỉ dạy bởi Thượng đế của tôi.

Tình yêu, niềm vui, bằng an, kiên nhẫn, thiện tâm, lòng tốt, trung thành, ôn hòa và tự chủ.
Tôi thực hiện ngày của tôi với hành trang như thế.
Thành công, tôi sẽ tri ân.
Thất bại, tôi sẽ kiếm tìm ơn sủng của người.
Và khi ngày sắp hết tôi ngã đầu lên gối và ngủ thực bình yên.
Ấy là một ngày – và những gì tôi đã chọn !

Huỳnh Huệ