Nghẹn lời thương đỏ mắt chuyện tương phùng (*)

    (Cho Ba đang nằm trên giường bệnh,
    và những người cha khác.)

father-daughter
Cách nay hơn một tháng, Lê Thị Hà Tuyên – cô học trò 18 tuổi ở thị xã Tuy Hòa (Phú Yên) – bị tai nạn do nổ bình gas tại phòng trọ học. Cô bị phỏng toàn thân tới 66% và các bác sĩ tiên lượng khó qua khỏi. Ba Tuyên quyết cứu lấy đứa con thương yêu, đã đưa cô vào BV Chợ Rẫy và xin các bác sĩ phẫu thuật lóc da ở hai đùi mình để ghép cho con.

Những ngày này, người cha ấy vẫn đang lê lết hai đùi chân đã lóc da rỉ máu để chăm con.

Đó là một trong nhiều người cha mà tôi biết.

    ***

Nhà văn Jean-Louis Fournier trong tự truyện “Ba ơi mình đi đâu?” đã viết:

“Hồi còn trẻ, tôi thường ao ước về sau sinh được một lũ con. Tôi thấy mình vừa hát vừa leo lên những dãy núi, vượt qua các đại dương cùng những thủy thủ bé nhỏ nom rất giống tôi, đi khắp thế giới với phía sau là một bầy trẻ con vui vẻ, tò mò, ánh mắt sống động, những đứa trẻ sẽ được tôi dạy thật nhiều điều, tên gọi của cây cối, chim muông và các vì sao. Những đứa trẻ sẽ được tôi dạy chơi bóng rổ và bóng chuyền, những đứa trẻ sẽ cùng tôi thi đấu và không phải trận nào tôi cũng thắng.”

Giấc mơ đó chắc cũng giống như giấc mơ của bất cứ người đàn ông nào.

Jean-Louis Fournier có đến hai đứa con trai thiểu năng và “tật nguyền vĩnh viễn”. Mathieu đã chết và Thomas mãi đến ba mươi tuổi vẫn chỉ có thể lặp đi lặp lại hàng chục lần câu hỏi “Ba ơi mình đi đâu?”
father-and-son
“Những ai chưa từng sợ có một đứa con bất thường hãy giơ tay.
Chẳng có ai giơ tay cả.
Mọi người đều nghĩ đến chuyện đó như nghĩ đến một trận động đất, như nghĩ đến ngày tận thế, thứ gì đó chỉ xảy ra một lần.
Tôi có đến hai ngày tận thế.”

Những người đàn ông trở thành người cha không chỉ để hiện thực hoá ước mơ, mà còn để gánh vác trách nhiệm, nỗi lo lắng, đôi khi cả sự đau đớn và tuyệt vọng.

    ***

Tôi nhớ lúc nhỏ, có lần tôi phạm lỗi, mẹ phạt quỳ úp mặt vào tường suốt hai tiếng đồng hồ. Khi đi làm về, nghe mẹ kể lại, ba đã gọi tôi đến và nói: “Trở thành người như thế nào là tự do của con. Trở thành người tốt hay người xấu là tự do tuyệt đối của con. Con có toàn quyền lựa chọn cho cuộc đời mình. Ba mẹ yêu thương con không phải vì con ngoan mà vì con là con của ba mẹ, bởi vậy kể cả khi con trở thành một người xấu, một kẻ dối trá hay thậm chí trộm cắp, thì tình yêu của ba mẹ dành cho con vẫn không thay đổi. Nhưng ba muốn con biết rằng ba mẹ sẽ rất hạnh phúc và tự hào nếu con trở thành một người chính trực và biết yêu thương”
father and daughter on seafront
Đó là lý do đầu tiên để tôi muốn trở thành một người chính trực và biết yêu thương. Thậm chí là tôi chỉ cần một lý do đó mà thôi.

Kinh Talmud viết “Khi ngươi dạy con trai mình, tức là người dạy con trai của con trai ngươi” Bởi thế, hiển nhiên là tôi cũng sẽ nói với con tôi những lời ba tôi đã nói.

    ***

Ngạn ngữ Anh chép rằng “Một người cha hơn một trăm ông thầy”. Còn Sigmund Freud thì nói “Tôi không thể nghĩ ra nhu cầu nào trong thời thơ ấu mạnh mẽ hơn nhu cầu có được sự bảo vệ của một người cha”

Ai cũng có thể dạy một cậu con trai mới lớn lái xe, hoặc mở ra và lau cái bugi bị ướt khi đi qua quãng đường ngập nước. Nhưng thật đặc biệt khi cậu học những điều đó từ chính cha mình.

Ai cũng có thể dạy một cậu bé đá bóng và vẽ tranh. Ai cũng có thể đọc cho cậu bé nghe một cuốn sách hay kể chuyện trước khi ngủ. Ai cũng có thể trả lời những câu hỏi ngây thơ, tò mò và không chịu ngừng nghỉ của cậu. Nhưng sẽ là những giây phút thiên thần nếu đó là một người cha. Khi cậu có thể nằm cuộn trong lòng, gác chân lên bụng cha và cười khúc khích.

Và mẹ cậu sẽ bảo trông hai cha con giống nhau như hai hình vuông hay hai hình tròn hay hai ngôi sao hay hai trái tim, hai giọt nước hay hai tam giác đồng dạng. Dù là gì thì cũng giống nhau một cách ngộ nghĩnh.

Và người ta nói rằng đó là bằng chứng hiển nhiên nhất của sự tiếp nối.

    ***

Cha mẹ yêu thương chúng ta, và chúng ta yêu thương con cái mình bất kể giới tính. Nhưng có một điều chắc chắn là cha mẹ luôn chia sẻ điều gì đó đặc biệt hơn, sâu sắc hơn với những đứa con cùng phái tính với mình. Như mẹ và con gái, cha và con trai.
father-and-children
Cha và con gái là một tình cảm ngọt ngào, thậm chí dễ cảm nhận hơn tình cảm giữa Cha và con trai. Một đứa con gái với những lọn tóc mềm và giọng nói nũng nịu có thể làm trái tim người cha tan chảy. Chỉ những cô gái mới khiến người cha trở nên mềm mỏng và dịu dàng: “Con gái rượu của ba!”. Còn những đứa con trai luôn ít được tận hưởng sự dịu dàng đó từ cha, trái lại, luôn là sự nghiêm khắc, cứng rắn và thậm chí lãnh đạm. Nhưng dù vậy, sợi dây kết nối giữa cha và con trai luôn mãnh liệt hơn những mối liên hệ khác trong gia đình. Bởi “những gì nín lặng nơi người cha sẽ được nói ra nơi đứa con trai. Và tôi thường nhìn thấy ở những đứa con trai bí mật hiển lộ của người cha” (Friedrich Nietzsche)

    ***

Có bao nhiêu lần cha và con trai nhìn vào mắt nhau để nhìn thấy tình thương tràn đầy trong đó? Hay chỉ nhìn vào mắt nhau những khi đối đầu? Như Charles Wadsworth nói “Lúc mà một người đàn ông nhận ra rằng cha mình có lẽ đã đúng, thường thì ông ta có một đứa con trai nghĩ rằng ông ta đã sai”

Cha và con trai, sách vở thường dạy rằng hãy cố gắng để là bạn của nhau. Nhưng cũng như bạn bè đồng lứa, đôi khi ta không thể làm bạn với người mà ta mong được là bạn. Không phải người cha nào cũng có thể là bạn với con. Vì sự khác nhau (hay quá giống nhau?) về tính cách, chúng ta có thể xung khắc nhau như nước và lửa. Nhưng vậy thì sao? Cho dù không thể là bạn thì chúng ta vẫn luôn là cha và con trai.

Chẳng lẽ điều đó không đủ tuyệt vời hay sao?

    ***

Tôi nhớ ngày xưa khi tôi chuẩn bị nhập ngũ, cũng là lần đầu tiên xa nhà. Mẹ lăng xăng đồ đạc, nước mắt ngắn dài. Ba ngồi im không nói.

Tôi cứ ngỡ ba không để tâm.

Chiều nay, tôi bỗng nhớ lại dáng ngồi nghiêng nghiêng ấy, khi đọc được mấy câu thơ này:

“Không tiễn con ra phi trường,
Ba chỉ ngồi lặng yên quay mặt
Nghẹn lời thương đỏ mắt chuyện tương phùng”
(*)

.
Phạm Lữ Ân (Đông Vy & Phạm Công Luận)
(*) Trích “Đôi mắt” – Vũ Quyên

Một suy nghĩ 6 thoughts on “Nghẹn lời thương đỏ mắt chuyện tương phùng (*)”

  1. Cám ơn Đông Vy và Luận đã có một bài về cha. Chỉ một đoạn ngắn “Tôi nhớ ngày xưa khi tôi chuẩn bị nhập ngũ, cũng là lần đầu tiên xa nhà. Mẹ lăng xăng đồ đạc, nước mắt ngắn dài. Ba ngồi im không nói” mà nói lên được bao nhiêu là tình cảm thâm sâu.

    Số lượt thích

  2. Bài của cô chú hay và cảm động quá, nhìn lại bản thân, con thấy nhiều lúc mình còn chưa làm tròn bổn phận của người con!
    Con cũng vừa gửi link bài viết này lên Facebook xong, hy vọng là các bạn trẻ như con sẽ hiểu công lao của cha mẹ và sống có ý nghĩa và trách nhiệm hơn!
    ——————–
    Con đã đọc lại bài thơ Đôi Mắt của Vũ Quyên rồi, hay cô chú nhỉ, con xin phép gửi bài này lên luôn cô chú 🙂
    Đôi Mắt
    Hai mươi sáu năm, xa xứ trở về
    Ðối diện Ba giữa dòng người vội vã
    Trời Sài gòn bỗng đổ mưa tầm tã
    Che giùm con dòng mắt lệ nhớ thương
    Trần gian này có trăm ngả, mười phương
    Chỉ một ngả đưa con về nguồn nhớ
    Mưa phi trường thấm đôi đầu thêm bạc xóa
    Giọt long lanh bỡ ngỡ chuyện tương phùng
    Cầm tay con ,đôi mắt xa xăm
    Cố tìm lại dư âm ngày tháng cũ
    Thương nhớ vỡ bờ giữa trời quê vần vũ
    mắt thơ ngây và mái tóc xanh màu
    Những ngày xưa,thả diều ,trốn học,đánh nhau
    Con vẫn sợ đôi mắt ngời nghiêm khắc
    Lằn roi dọc ngang chằng chịt
    Có đôi mắt Mẹ xót con
    Ngày con đi , những đôi mắt nhìn theo
    như thầm hẹn chỉ vài năm tương biệt
    Cũng phi trường này có đôi mắt ba vẫy chào niềm hãnh diện
    đứa con ngoan đi học xứ người
    Dòng mãi dòng trôi
    Lời hẹn vài năm thành lời ly biệt
    Dường dây viễn liên quay nửa vòng da diết
    Thì thầm nhau qua đôi mắt thinh không
    Hai mươi sáu năm ,ngõ mộng quẩn quanh
    Con trở về giữa mùa mai nở rực
    Ði giữa phố phường ngựa xe rần rật
    Ðôi mắt buồn xa lạ chính quê hương
    Lạ cả căn nhà thân thiết nhớ thương
    Vật đổi sao dời trên mắt Ba u uẩn
    Nhìn bàn tay tênh hênh màu bất lực
    Nói gì đây khi ngõ mộng không cùng
    Gặp lại nhau mùa tương ngộ hữu chung
    Ngàn lời nói không bằng ánh mắt
    Ðêm tinh tú quê mình bỗng dưng mờ nhạt
    Còn tìm đâu đôi mắt sáng của ngày xưa
    Con lại ra đi cũng một ngày mưa
    Lời ly biệt ngập ngừng sao quay quắt
    Không tiễn con ra phi trường,
    Ba chỉ ngồi lặng yên quay mặt
    Nghẹn lời thương đỏ mắt chuyện tương phùng…
    ——————
    Cảm ơn cô chú nhiều về bài viết đầy ý nghĩa ạ, con chờ bài tiếp theo của cô chú nhé!!!

    Số lượt thích

  3. Thân gửi tất cả những ai được diễm phúc làm con.

    Hãy nhắm mắt lại để hiện lên hình ảnh người con đang đút cháo cho người cha già đang lâm bệnh:

    “Cha đút con ăn: cha cười con cười.
    Con đút cha ăn: con khóc, cha khóc”

    Tôi không nhớ câu thơ này của ai, chỉ biết rằng tôi nghe một lần và nhớ mãi.
    Khi con còn ở tuổi đút ăn thì vui lắm, nhưng khi cha đến lúc phải đút ăn thì không còn là nụ cười ngày xưa nữa.

    Xin chân thành chia sẻ.

    Số lượt thích

  4. Từ hình ảnh đút cơm của 2 cha con trong bài thơ, tôi lại đau lòng khi nghĩ về ba tôi cắt móng tay, móng chân như thế nào.

    Chắc chắn là hồi nhỏ tôi đã được cha cầm bàn tay nhỏ xíu này mà cẩn thận bấm từng cái móng non.

    Về già, móng tay, móng chân của ba cứng như sừng, lại thêm da phủ rất nhiều. Nhưng nghịch lý bất khả xâm phạm là chúng tôi lớn lên và có một khoảng cách cố hữu với ba. Cả cha và con đều không có hưởng những giờ phút an lành, ấu yếm, sẻ chia bên nhau. Nhìn ba ngồi còng lưng cắt cái móng chân mà tôi chới với, chới với để rồi quay mặt biến đi mà không đủ mạnh dạn bước tới để nói rằng: “Ba để con cắt cho”.

    Số lượt thích

  5. Hi Thảo,

    Theo chỗ chị biết thì quan hệ giữa em và ba không phải là trường hợp cá biệt. Có lẽ thế hệ trước, người cha giữ vị trí quá quan trọng trong gia đình, nên con cái tuy rất yêu kính nhưng vẫn luôn luôn giữ khoảng cách với cha.

    Chị rất cảm động và rất thương em qua tâm sự này! Chị cảm nhận được tình thương em dành cho ba rất lớn, nhưng em lại không đủ can đảm bước qua khoảng cách cố hữu để thể hiện tình cảm của mình. Thảo ơi, để cải thiện bất cứ một mối quan hệ nào, cũng cần có người mở lời, cần có người chìa bàn tay ra trước. Có thể ba em vốn lúc nào cũng ở thế bề trên, nên hiếm khi chịu mở lời trước với con cháu. Chị tin là ba sẽ ấm lòng vô cùng nếu em biểu lộ tình cảm qua những săn sóc nho nhỏ như vậy. Hãy mạnh dạn bước qua ranh giới mơ hồ chia cách cha con em đi Thảo! Hãy mạnh dạn thể hiện tình thương của em đối với ba bằng ái ngữ, bằng ân cần hàng ngày. Những chăm chút như vậy còn hơn là cao lương mỹ vị đối với người già đó Thảo à! Không có một người cha nào không mềm lòng, trái tim không tan chảy trước tình thương của cô con gái! Chị tin là ba em sẽ hạnh phúc ở tuổi xế chiều biết chừng nào, nếu em thể hiện tình cảm thật của mình với ba!

    Mong một ngày không xa, em sẽ mất đi cảm giác chới với bất lực khi đứng trước ba. Cũng mong khoảng cách vô hình giữa cha con em sẽ biến mất như chưa từng tồn tại. Nhưng chị cũng nhắc em lần nữa, em hãy mạnh dạn thể hiện tình cảm của mình, nha Thảo..

    Số lượt thích

  6. Lại là cháu đây thưa cô chú!
    Lần này cháu không bình luận bài viết của cô chú mà cháu xin được chia sẻ với cô chú một bài viết mang tính CÁ NHÂN của cháu về người Cha. Cháu hi vọng cô chú sẽ giúp cháu nhận ra những khiếm khuyết trong bài viết của mình để cháu khắc phục trong những bài viết tiếp theo
    Nếu có thể cháu hi vọng cô chú sẽ liên lạc với cháu! Email của cháu là namlundidong_thaovy2241992@yahoo.com
    🙂
    “Tôi không thể nghĩ ra nhu cầu nào trong thời thơ ấu mạnh mẽ hơn nhu cầu có được sự bảo vệ của một người cha” (Sigmund Freud)

    Vừa gửi một tin nhắn chúc mừng sinh nhật cho Cha, vì có lẽ giờ Cha đang ở một nơi rất xa, xa lắm! Thương Cha vất vả biết bao nhiêu khi ngày sinh nhật, khoảnh khắc đẹp nhất trong năm của mình đã đến, Cha không được sum vầy bên gia đình, không được tận hưởng một giấc ngủ thật ngon, mà phải thức trắng đêm để tiếp tục công việc của mình. Hơn ai hết, tôi hiểu được sự tận tâm mà Cha dành cho gia đình thân yêu trong suốt hàng chục năm qua chỉ với mong ước lớn nhất là được nhìn thấy những đứa con của mình trưởng thành theo năm tháng trong một tổ ấm luôn hạnh phúc và tràn ngập tiếng cười. Mặc dù ít khi biểu lộ ra bên ngoài nhưng với tôi, Cha là người tôi thương yêu nhất, kính trọng nhất và tin tưởng nhất! Và tôi có những lí do để có quyền tự hào về người Cha tuyệt vời của mình!
    Tôi may mắn, hoặc ít nhất là may mắn hơn nhiều người khác khi được sinh ra và lớn lên trong vòng tay ấm áp và sự dìu dắt của cả cha và mẹ. Mẹ là người quan tâm chăm sóc tôi thường xuyên nhất, từ cơm ăn đến áo mặc và cả chuyện học hành, nhưng người đã giúp tôi hoàn thiện nhân cách bằng những bài học từ cuộc sống lại chính là Cha. Như một quy luật tất yếu của cuộc sống, tôi cảm nhận được tình cảm giữa Cha và con gái hay Mẹ và con trai thường sâu sắc hơn là giữa Cha và con trai hay Mẹ và con gái. Phạm Lữ Ân cũng từng viết: “Cha và con gái là một tình cảm ngọt ngào, thậm chí dễ cảm nhận hơn tình cảm giữa Cha và con trai. Một đứa con gái với những lọn tóc mềm và giọng nói nũng nịu có thể làm cho trái tim người cha tan chảy…” Thứ tình cảm này mới thật thiêng liêng và ý nghĩa làm sao! Nó khiến khoảng cách giữa hai thế hệ với những sự khác biệt đáng kể giảm đi một cách rõ rệt, và nhờ đó người con gái đang tuổi mới lớn có một chỗ dựa tinh thần thật vững chắc và đáng tin cậy để chia sẻ những bí mật nho nhỏ của mình. Ngay cả chính bản thân tôi, cũng thường tâm sự với Cha nhiều hơn là Mẹ, về những điều tôi vướng mắc chưa đủ sức giải quyết, về những câu chuyện ẩm ương của tuổi mới lớn hay đơn giản là cùng Cha bàn luận về một vấn đề xã hội mà cả hai cha con cùng quan tâm…Thật hạnh phúc khi có một người Cha tâm lý như thế!
    Ngạn ngữ Anh chép rằng: “Một người cha còn hơn một trăm ông thầy” còn tôi thì có riêng một câu châm ngôn cho mình “Người Cha là người thầy vĩ đại nhất trong tất cả những người thầy”. Thật vậy, Cha đã dạy cho tôi nhiều điều hay mà tôi chẳng bao giờ có thể được học trong sách vở. Đó là cách sống có ích, cách đối nhân xử thế, và cách biến điểm yếu của mình thành thế mạnh. Đó là cách sẻ chia với nỗi đau của con người, cách thấu hiểu cảm xúc của người khác, và đặc biệt là cách sống mà không đánh mất chính mình…Những bài giảng của Cha không nặng tính lí thuyết, không cần đến giấy bút sách vở, ví dụ thực tiễn lại phong phú và thuyết phục nên chúng luôn dễ dàng ăn sâu vào suy nghĩ của tôi. Nhớ lại có lần Cha đã nói với tôi rằng: “Cha mong con học hành không chỉ để thi cử hay lấy bằng cấp mà phải biết vận dụng kiến thức đã được học để làm giàu vốn hiểu biết và kĩ năng làm việc thực tế của mình, vì chúng là hành trang hữu ích nhất để tự bản thân con có thể tồn tại trong cuộc đời. Cha Mẹ đâu có thể ở bên con và nuôi nấng con mãi được, phải không con?”. Vâng tôi hiểu, và tôi luôn khắc sâu điều đó vào nhận thức của bản thân, để cố gắng từng ngày xoá bỏ đi cái suy nghĩ lạc hậu tầm thường rằng học chỉ để có bằng cấp mà bấy lâu nay mình vẫn theo đuổi. Thật khó để thực hiện được mong mỏi của Cha tôi, như bạn biết đấy, bởi ngày nay áp lực học hành, thi cử vẫn còn quá lớn và cả một gánh nặng trách nhiệm đang chờ đợi chúng ta, những người chủ tương lai của đất nước. Thế nhưng những lời dạy của Cha, tôi vẫn luôn ghi nhớ và biết đâu một ngày nào đó, tôi lại có thể hiện thực hoá chúng thì sao! Cám ơn Cha, “người thầy dạy trường đời” xuất sắc nhất của tôi!
    Tuổi thơ tôi dường như không có nhiều kỉ niệm với Cha, nhưng kỉ niệm tôi nhớ nhất là lần tôi 5 tuổi, dù lúc ấy gia đình đang gặp nhiều khó khăn nhưng Cha vẫn mua tặng tôi chiếc xe đạp mini màu xanh dương xinh xắn. Đặc biệt nhất là khi Cha dạy tôi lái, tưởng chừng như con bé nhỏ xíu sẽ ngã ngay nhưng ngay khi Cha vừa buông tay tôi đã có thể tự mình đạp mà không cần bất cứ điểm tựa nào. Điều đó khiến Cha rất hạnh phúc và thốt lên: “Con gái cưng của Cha trưởng thành thật rồi!”. Điều đó nghe thật buồn cười nhưng cảm động biết bao! 5 tuổi, tôi đã tự đạp những bước chân đầu tiên của mình, điều đó rõ ràng cho thấy tôi hoàn toàn có thể tự đứng vững trên đôi chân của mình khi bước vào đời, và Cha thực sự hạnh phúc vì điều đó! Thế nên theo thời gian, từ lúc tôi có đứa em đầu tiên lúc 6 tuổi và cho đến tận bây giờ khi nó đã lên lớp 6, và chúng tôi có thêm một em trai 3 tuổi nữa, thì Cha vẫn luôn vui sướng và tự hào về khả năng suy nghĩ và hành động tự lập ngay từ lúc bé của tôi. Tôi thầm cảm ơn Cha, người đã luôn ủng hộ và dõi theo từng bước đi của tôi trên đường đời, dù đôi lúc chúng là những bước đi sai lầm, thiếu chín chắn. Cha yêu thương tất cả chúng tôi, không phân biệt trai hay gái, lớn hay nhở đồng thời cũng nghiêm khắc phê bình khi chúng tôi mắc lỗi. Từ bé đến giờ rất hiếm khi Cha dùng roi vọt mà chỉ nhắc nhở, góp ý nhẹ nhàng với tôi, nhưng mỗi lần tôi phạm phải sai lầm rất nghiêm trọng thì chính cây roi ấy lại thay lời Cha để dạy tôi nên người, và tôi hiểu khi đánh tôi, vết thương ngoài da đau đớn một thì vết thương lòng của Cha đau đớn gấp mười lần…
    Và bạn ơi!
    Ngay cả khi bạn có một gia đình khuyết, khi bạn chưa bao giờ được nhận sự yêu thương quan tâm của Cha mình, hay khi bạn cảm thấy bất hạnh khi mình không có một người Cha hoàn hảo, thì dẫu sao tôi cũng mong bạn đừng ghét bỏ Cha mình. Bởi con người ta khi sinh ra chỉ có duy nhất một người Cha mà thôi! Dù bạn căm ghét hay chối bỏ người Cha của mình thì sự thật đó cũng không bao giờ thay đổi được. Nếu bạn nghĩ tại sao Cha mình lại nhẫn tâm ruồng bỏ mẹ con bạn để tiếp tục cuộc sống sung sướng của ông ấy thì bạn hãy thử nghĩ xem đằng sau đó có một nguyên nhân sâu xa gì không, vì thực sự đã là một con người thì chẳng ai có thể thiếu lương tâm như thế cả, nhất là đối với đứa con máu mủ của mình. Nếu bạn hỏi tại sao ai cũng có người Cha tuyệt vời, tâm lý còn Cha của mình thì luôn đánh đập, chưởi mắng mình và không bao giờ thấu hiểu, lắng nghe mình thì có thể vì giữa bạn và Cha bạn có sự bất đồng nào đó và chưa thực sự lắng nghe người kia muốn gì. Bạn hãy mạnh dạn nói chuyện với Cha một cách thẳng thắn, vì đó là Cha mình chứ đâu phải người xa lạ, rằng bạn thực sự yêu ông ấy đến nhường nào và điều bạn mong muốn nhất ở ông ấy là gì. Bạn cũng đừng quên hỏi lí do tại sao ông lại cư xử như thế với mình, mình đã làm gì sai chăng để rồi sau đó bạn có thể sửa chữa và làm cho mối quan hệ Cha-con trở nên tốt đẹp hơn. Nếu bạn không thể làm thế, hãy viết cho ông ấy một lá thư, hãy bày tỏ tất cả nỗi niềm của bạn, một cách chân thành nhất, để Cha của bạn nhận ra rằng ông đang phạm phải sai lầm lớn như thế nào khi cư xử không đúng mực với người con thân yêu của mình. Tôi tin rằng, mọi vấn đề đều sẽ được giải quyết, chỉ cần bạn có đủ niềm tin, và đủ sự chân thành. Không một người Cha nào là không thương đứa con của mình cả!
    Và gửi đến những người Cha!
    Những năm tháng sống trong cuộc đời, Cha luôn là người dìu dắt từng bước con đi, luôn lắng nghe những lời con chia sẻ, luôn dành những điều tốt đẹp nhất cho con mình, và những người làm con thực sự rất biết ơn vì điều đó. Nhưng giá như Cha thấu hiểu hơn những điều người con mong muốn, những tâm tư nguyện vọng chính đáng của con mình và chịu khó tìm hiểu kĩ hơn nguyên nhân của việc con mắc lỗi. Thực sự người con cũng chẳng bao giờ muốn làm Cha Mẹ mình buồn, nhưng họ không ngăn cản nổi những sự việc diễn ra ngoài tầm kiểm soát và những suy nghĩ bốc đồng của tuổi mới lớn…Nên những người Cha hãy suy nghĩ cởi mở hơn, chia sẻ nhiều hơn với con mình, để tìm ra hướng giải quyết thích hợp nhất cho họ, và để tình Cha-con ngày càng sâu đậm, bền chặt hơn. Điều đó mới thực sự là điều có ý nghĩa lớn lao mà người Cha, trụ cột của gia đình mang lại cho người con. Xin thay mặt những người con gửi đôi dòng tâm sự này đến những người Cha đáng kính! Và mong họ nghĩ rằng, tất cả những người con luôn cho rằng: “Có một người Cha tuyệt vời như thế! Đó là Cha của tôi!”
    Dành tặng Cha thân yêu của tôi nhân sinh nhật lần thứ 36 [10/10/1973-10/10/2009] và tất cả những người Cha khác!
    Cho cháu gửi lời hỏi thăm sức khoẻ ông nội của con các cô chú!^^

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s