Danh mục lưu trữ: Văn

Mượn là phải trả!

Cao Thị Lai

Khi hoàng hôn vừa buông xuống trải nơi nơi, tôi đang ngồi ở góc sân nhìn xa xa thì thấy một người phụ nữ đang dắt bộ chiếc xe máy cà tàng đến gần chỗ tôi. Người phụ nữ này nhìn qua là tôi đoán người đồng bào, vì nhìn vào bộ dạng và qua tiếng nói của chị là tôi biết. Đúng thế, và đây là câu chuyện tôi sắp kể với các bạn.

– “Chào chị!”

– “Vâng!” Continue reading Mượn là phải trả!

My little friend – Rocky

My little friend, 11-year old dog, Rocky named after the one of Tottochan’s  in a Japanese story written by Tetsuko. I have a close childhood friend, we booth actually named our dogs as such.  Rocky, however, is not any rocky-like as appeared is his name.

Rocky is strongly attached to only people in my family. He is even a bit shy towards “stranger” guests visiting our house. He never hurts anyone. Rocky can just scare people enough by his look and his loud barking. He likes playing and sniffing around the kids or baby rather than adults, so does he like puppies and smaller dogs. Continue reading My little friend – Rocky

Trả ơn

Cao Thị Lai

Dưới ánh nắng vàng trải ra khắp nơi giống như dải lụa khổng lồ, tôi đang ngồi đắm say để ngắm và tận hưởng những gì mà mình cảm thấy yêu thích. Lúc ấy, bỗng nhiên có một anh khách hàng rất quen thuộc đến. Người khách hàng này khi nay họ đã xem tôi giống như người nhà của họ vậy. Những buồn vui họ đều chia sẻ với tôi. Và có câu chuyện vừa mới xảy ra cho họ mà tôi sắp kể cùng các bạn.

– “Chào chị!”

– “Vâng, chào anh!” Continue reading Trả ơn

Yêu loài vật

Cao Thị Lai

Ngay từ lúc con mới bập bẹ bi bô tập nói thì tôi luôn cho con tiếp xúc và gần gũi với các con vật như con mèo, con chó, con gà… Từ chỗ đó, con tôi càng lớn càng rất yêu quý các loài vật.

Câu chuyện tôi sắp kể với các bạn là như thế này:

Tôi có thằng con trai đang bước vào tuổi vị thanh niên. Dù những đêm đi làm hay đi chơi về có khuya đến mấy nhưng con có thói quen gọi con mèo bằng kí hiệu nhất định. Mà con mèo mẹ ấy ngược lại cũng có thói quen giống như thế. Continue reading Yêu loài vật

Công ty của tôi – Gia đình nhỏ của tôi

Bùi Quang Tuấn

Vậy là một năm nữa lại qua đi, tôi nói vợ: “Mới đó mà đã hết năm rồi em à”.

Trong bữa cơm tối gia đình, chúng tôi ngồi điểm lại trong năm qua những gì đã làm được và những gì chưa làm được. Tôi giật mình vì còn nhiều điều chưa làm được và bỗng nhớ lại rằng tôi đã bỏ quên một quy luật làm việc rất quan trọng của Bộ Não – Não người là máy tính sinh học siêu việt nhất từng được tạo ra. Nó không giải quyết trong mơ hồ, nó giải quyết trong sự cụ thể, rõ ràng (Denis Waitley – Author – Psychology of Winning). Continue reading Công ty của tôi – Gia đình nhỏ của tôi

Ông lão bán vé số

Cao Thị Lai

Trời đã gần trưa tôi ngồi ở góc sân, lúc này tôi để ý nhìn từ phía đầu đường thấy cụ ông đang cặm cụi đạp xe đạp cà tàng, trên tay cầm tập vé số. Tôi rất ít khi mua vé số nhưng lần này thì tôi đã gọi cụ lại mua dùm cụ vài tờ.

– “Cụ ơi, lại đây cháu mua vài tờ cụ ơi!”

– “Vâng!”

Tôi nhìn cụ nhễ nhại mồ hôi toát ra nên kéo ghế mời cụ ngồi và hỏi: Continue reading Ông lão bán vé số

Mỗi ngày một câu chuyện (9)

Vậy là năm cũ đã sắp hết rồi, còn nhớ đầu năm tất bật cho dự án mà cuối năm đã lo viết báo cáo và đi họp. Hôm nay muốn bỏ chút thời gian ra để nhìn lại một năm. Dù quả là một năm với nhiều khó khăn nhưng mình vẫn coi đây là một năm nhiều may mắn, học được nhiều bài học đáng quý. Điểm sáng lớn nhất có lẽ thấy mình quen biết được nhiều con người hay, những người mình đã nghĩ là mình sẽ không bao giờ có cơ hội được nói chuyện và gặp mặt, thì thật kì lạ, mình đã có cơ hội được gặp họ rất gần, được trao đổi về những quan điểm với  nhiều cách nhìn khác nhau. Nhưng như thế cũng có nghĩa là mình phải làm việc nhiều hơn và chăm chỉ nhiều hơn nữa. Continue reading Mỗi ngày một câu chuyện (9)

Gặp cọp ngày Noel

Chào các bạn,

Sau khi nghe điện thoại má gọi mừng lễ Giáng sinh, mình nhớ về một câu chuyện được má kể vào ngày Noel năm mình học lớp Hai.

Ngày đó nhà mình mới có hai chị em, buổi sáng sau thánh lễ má dẫn hai chị em đi chơi phố Pleiku. Mình không nhớ đã được má dẫn qua những con phố, những hàng quán nào. Chỉ nhớ trong khi đi ngang qua một tiệm lớn, trước cửa tiệm đã có rất nhiều người dừng lại đứng xem, má mình cũng dừng lại bế đứa em trai lên và dẫn mình vào bên trong. Continue reading Gặp cọp ngày Noel

Đêm nay Giáng sinh

Truyện ngắn

Đêm nay Giáng sinh. Văng vẳng ngoài xa tiếng nhạc hân hoan rộn rã. Ở trong nhà tắt hết điện, Nguyên mỉm cười cuộn tròn trong chăn ấm.

Gần hai mươi năm chinh chiến và yêu đương, vắt lên vai cũng một số mảnh tình nhưng chưa có Giáng sinh nào Nguyên nắm tay người yêu đi lễ. Năm thì người yêu ở xa, năm thì người yêu không nhớ, năm thì chia tay người yêu trước đó… Continue reading Đêm nay Giáng sinh

Quà ba mừng Noel

Chào các bạn,

Gần đến ngày lễ Giáng sinh, trong tiết trời se lạnh của mùa đông Tây nguyên, mình nhớ về một kỷ niệm mùa Giáng sinh năm mình học lớp Sáu.

Gia đình mình ở Pleiku từ nhỏ, vì vậy anh em đồng bào sắc tộc Jarai đối với mình không lạ. Không những không lạ mà còn bị người lớn lấy anh em đồng bào sắc tộc Jarai ra dọa: Nếu không ngoan, không biết vâng lời người lớn, lười học cũng như phá phách những cây trái trong vườn người khác, sẽ bị họ chài, họ bỏ bùa, họ thư trong bụng toàn mảnh chai, bụng càng ngày càng to không thuốc nào chữa được! Đại loại như vậy làm mình không thể thân thiện với họ. Continue reading Quà ba mừng Noel