Danh mục lưu trữ: Văn

Viết

Chào các bạn,

Bài này mình viết rất ngắn thôi.

Hôm qua đọc bài Đừng dạy học sinh nói dối và comment của Thu Hương khiến mình rất nhức nhối và thương cho học sinh Việt Nam.

Mình muốn chia sẻ lại với các bạn một trong những bài viết đầu tiên của mình gần 2 năm trước trên ĐCN là bài Viết và chia sẻ – Để muốn chia sẻ với các bạn rằng nếu tâm trí chúng ta có quyết tâm, thực hành đều đặn thì hoàn toàn có thể thay đổi được hoàn cảnh. Continue reading Viết

Đau sẽ hết…!

Vào một buổi sáng tôi đang ngồi phơi nắng giữa sân nhà, bỗng có anh người quen đến thăm. Lâu lắm rồi không gặp anh, rồi tôi bỗng thốt lên khi nhìn thấy chân anh đi cà nhắc: Ôi! Lâu lắm rồi… Nhưng không ngờ rằng ở đời không có nỗi đau nào giống nỗi đau nào, dù đó chỉ vết đau đớn của sự trầy xước, khi tôi nghe anh đã kể ra câu chuyện là thế này:

– “Vào giữa chiều hôm ấy tôi đang tham gia giao thông trên đoạn vắng, trước tôi có hai người phụ nữ đi cùng một xe chạy cùng chiều, xe họ ngã uỵch ở lề đường và tôi lúc đó nghe kêu: ‘Cướp, cướp cướp… Bà con ơi, cướp, cướp cướp…’ Continue reading Đau sẽ hết…!

Đừng dạy học sinh “nói dối” nữa

28/07/2015 06:00 GMT+7

TTOViết về nhân vật A phải “cao cả”, tả về cô giáo nhất định phải dáng thon, tóc dài…Học sinh không dám đánh cược cảm xúc thật sự với điểm số trong kì thi quan trọng.

Phổ điểm môn Ngữ văn trong kì thi tốt nghiệp THPT quốc gia 2015
Phổ điểm môn Ngữ văn trong kì thi tốt nghiệp THPT quốc gia 2015

Kì thi THPT quốc gia 2015 tiếp tục cho ra đời nhiều bài văn lạ của học sinh.

Nhiều người bật cười vì lời văn ngô nghê, hoặc thở dài trước những câu văn công nghiệp, rập khuôn, mười bài như một. Bên cạnh đó là cách thể hiện cảm xúc của học sinh trong những câu nghị luận xã hội na ná nhau, không có chính kiến và tính phản biện. Continue reading Đừng dạy học sinh “nói dối” nữa

Nghèo đói và văn hóa thành thật

Chào các bạn,

Đây là những câu chuyện thật về văn hóa thành thật ở VN và các nước mình muốn kể lại với các bạn.

Một người bạn của mình đi công tác lâu ngày và ở một nhà nghỉ hạng xoàng ở VN. Lúc bạn đến ở thì người ở trước chuyển đi và có quên không lấy lại vài trăm ngàn tiền thừa có thể do vội quên mất hay gì đó. Nhân viên khách sạn ở đó biết và có nói với bạn mình là nói giúp với người quản lý nhà nghỉ là số tiền đó coi như đã được trả lại cho khách. Nhân viên nhờ rằng bạn mình coi như bạn mình đã nói chuyện với người khách đó rồi và để nhân viên có thể lấy tiền và chia lại cho mấy nhân viên quét dọn nữa. Continue reading Nghèo đói và văn hóa thành thật

Sách “Lời đem lại bình an”

Nguyễn Thị Ngọc Hợp

Cách đây mấy năm, mình được tặng cuốn sách “Lời đem lại bình an”, tựa tiếng Anh là “The Word of God – The Word of Peace”, tác giả là sơ Patricia McCarthy. Bản dịch tiếng Việt của Linh mục Montfort Phạm Quốc Huyên. Cuốn sách được chia làm 3 phần: Phần 1 “Lời mời gọi của Thiên Chúa”, Phần 2 “Lời đáp trả của các ngôn sứ”, Phần 3 “Những đòi hỏi của Thiên Chúa”. Trong mỗi phần có nhiều bài viết ngắn, thường bắt đầu bằng một trích đoạn Thánh Kinh, sau đó là phần chia sẻ và phân tích của tác giả.
Continue reading Sách “Lời đem lại bình an”

Phúc Đức có phải là biến thể của thuyết Luân Hồi – Nhân Quả ?

– Trích trong VÀO CHÙA LỄ PHẬT – NHỮNG ĐIỀU CẦN BIẾT của Đặng Xuân Xuyến

Du nhập vào Việt Nam từ rất sớm, từ những năm đầu công nguyên, Phật Giáo đã được tín ngưỡng truyền thống của người Việt tiếp nhận, dung hòa và uyển chuyển phát triển qua thời gian, trở thành một tôn giáo có ảnh hưởng sâu rộng nhất trong đời sống dân tộc.

Xưa tới nay, không ít người Việt Nam ta quan niệm Phúc Đức được hình thành từ thuyết Luân Hồi – Nhân Quả của Phật giáo. Nhiều người cho rằng Phật khuyên chúng sinh sống nhân đức để phúc ấm truyền đời cho con cháu, vì thế, người Việt ta mới thường nói: Gieo nhân nào gặt quả ấy. Continue reading Phúc Đức có phải là biến thể của thuyết Luân Hồi – Nhân Quả ?

Một chiều đẹp

Nguyễn Thị Ngọc Hợp

Chiều hôm đó trên đường về, mình được chứng kiến một số việc nho nhỏ làm mình thấy vui trong lòng, hôm nay mình có dịp kể lại.

Đang đi ngang qua một khu công viên nhỏ, nơi có mấy băng ghế và chiếc đàn piano, chợt có tiếng nhạc rộn ràng níu chân mình lại. Đưa mắt về phía cây đàn, mình thấy một người đàn ông trung niên, có vẻ như mới tan sở về, đang say sưa đàn và hát, một bài hát rất vui nhộn. Continue reading Một chiều đẹp

Văn học: Lắm kỳ vọng, nhiều thất vọng!

20/07/2015 22:45

NLDCứ mỗi mùa đại hội, kỳ vọng bộ mặt văn học nước nhà sẽ thay đổi tích cực tăng lên nhưng rồi thất vọng bởi những mục tiêu đề ra cứ xa vời

Hoài niệm lặp lại giai đoạn đổi mới khi mà hậu đại hội nhà văn, không khí văn đàn nóng lên rừng rực với hàng loạt các vấn đề được lật lên xét lại; một loạt những khái niệm được làm rõ; vô số các cuộc thi, cuộc vận động nở rộ thu hoạch những tác phẩm hay giờ đây trở thành giấc mơ quá xa vời.

Đại hội Hội Nhà văn Việt Nam lần nào cũng chủ yếu là anh em văn chương gặp nhau, xem lại nhiệm kỳ, rồi bầu bán... Trong ảnh: Các đại biểu dự đại hội vừa qua phần đông đã lớn tuổi.Ảnh: Nguyễn Đình Toán
Đại hội Hội Nhà văn Việt Nam lần nào cũng chủ yếu là anh em văn chương gặp nhau, xem lại nhiệm kỳ, rồi bầu bán… Trong ảnh: Các đại biểu dự đại hội vừa qua phần đông đã lớn tuổi.Ảnh: Nguyễn Đình Toán Continue reading Văn học: Lắm kỳ vọng, nhiều thất vọng!

Quý trọng những lúc bên nhau

Nguyễn Thị Ngọc Hợp

Mấy tuần nay hai vợ chồng mình đều bận rộn, thời gian dành cho nhau ít quá! Từ lúc cưới nhau đến bây giờ, lúc nào hai đứa cũng quấn quít bên nhau, đi học, đi chợ, nấu ăn,… lúc nào cũng kè kè một bên.

Mấy tuần rồi, ai nấy đều tất bật lo công chuyện của mình, vẫn gặp nhau nhưng không có nhiều thời gian nói chuyện và trải lòng. Tụi mình thường hay kể nhau nghe nhiều chuyện, chuyện đâu mà nói hoài không hết. Continue reading Quý trọng những lúc bên nhau

Bạn tôi mở nhà hàng

Quang Nguyễn

Hôm qua tôi nhận được tin nhắn của người bạn lâu rồi không gặp, nhắn rằng bạn khai trương nhà hàng có đặc sản cá tầm, anh em ủng hộ.

Tôi mừng cho bạn mình, vậy là thuyền đã về bến đậu, sông Hàn và con người Đà Nẵng đã giữ chân chàng Kha lận đận, một người mà tôi biết rất khiêm tốn, luôn có lòng thương người, thành thật và trầm tĩnh. Continue reading Bạn tôi mở nhà hàng

Làm mới mình từ những điều vụn vặt

Trần Lê Kim Hằng

 
Ngày hôm nay tự thấy tươi sáng lạ thường, có thể là do đăng ký môn học thành công ^^ Tối qua còn ôm một bụng tâm sự đi ngủ, đặt báo thức 3h sáng dậy vì sợ dậy trễ hết lớp để đăng ký. Ai ngờ đâu ngủ tận 6h lật đật nhỏm dậy bật máy tính, vẫn đăng ký không được vì mạng trường quá tải =’= khuya hôm qua phải thức tận 1h sáng để đăng nhập web trường nhưng cứ bị out do quá tải, sáng nay cũng vậy. Ức thế nên đi ngủ. Lần sau tỉnh dậy đã là 10h sáng, tiếp tục đeo bám máy tính đăng nhập, lần này vô được, sướng rơn cả người. Vừa đăng ký xong là bị out ra tiếp!!!! Continue reading Làm mới mình từ những điều vụn vặt

A sudden blunt moment

There are days I encounter some incidence that I need to decide to put aside all my pride and my shame to actually write it down to share…

It was late Friday afternoon, the time when everyone longed for a nice sunny weekend on the beach after a tiring week. But it was not my privilege this weekend.

I was so occupied with an ongoing project, trying to get good results out of the simulation which already took me much time to fight with. I decided I had to work on it over the weekend. Continue reading A sudden blunt moment

Phải dạy con biết nói lời xin lỗi

Hôm nay có chút thời gian rảnh và tôi được chị hàng xóm mời qua nhà thăm chơi. Gần trưa tôi đến, ngồi bên cạnh cái bàn tiếp khách được chị rót nước trà nóng mời, tôi bưng ly uống vài ngụm thấy thật là ấm lòng tình làng nghĩa xóm.

Vừa lúc ấy cô bé con gái của chị đi học về. Đó là câu chuyện mà tôi sắp kể ra với các bạn.

– “Hà ra đây mẹ bảo!”

– “Dạ, có chuyện gì không mẹ?” Continue reading Phải dạy con biết nói lời xin lỗi

Cây trong vườn

Trần Hồng Hạnh

Zoe đến thăm tôi và cô ấy đã gọi căn phòng của tôi là một con thuyền, vì nó được làm bằng gỗ và có các khung cửa sổ nhỏ nhắn hình chữ nhật gần với gác mái. Từ “con thuyền” này, khi ngồi thấp hơn một chút, tôi thường nhìn ra những cành đào lá non xanh mướt trên nền trời. Cây đào của tháng năm. Bà chủ nhà nói với tôi rằng nó đã ở đây từ trước khi bà chuyển đến. Nó đã già rồi.

Cây vẫn nằm đó, mặc cho những thước phim thời gian trôi qua với muôn vàn nhân vật, tiếng khóc, nụ cười được tái hiện lại trong khu vườn. Continue reading Cây trong vườn

Ước hẹn

Pháp Nhật

Đó, em có nghe không? Những chú chim đang cất lên tiếng hát của mình để đón chào một ngày mới. Những chú chim ấy vẫn thường hót cho chúng ta nghe mỗi ngày. Nếu trong tâm trí em có những buồn phiền, lo lắng thì dù tiếng hót thánh thót đó đang vang lên nhưng em vẫn không có cơ hội nghe, em vẫn không có cơ hội thưởng thức.

Những cánh hoa bồ công anh vàng óng đang nở hai bên đường luôn đón chào bước chân em đi qua. Nhưng nếu em đi trong vội vã, trong lo âu thì em sẽ không nhận ra cái vẫy tay chào của những bông hoa bồ công anh ấy. Continue reading Ước hẹn