Mình cảm thấy thật xấu xa và ích kỷ. Tại sao mình quên cười? Tại sao nụ cười của mình lại khó khăn đến thế, trong khi sự cau có lại có thể rất dễ dàng? Mình không muốn như thế này! Mình muốn thoát ra khỏi! Từ bao giờ mình tự tạo cho mình một cái vỏ bọc lạnh lùng? Từ bao giờ trái tim như đông cứng, cảm thấy không thể thở nổi?
Mình rõ ràng là may mắn và hạnh phúc hơn rất nhiều người! Mình rõ ràng là có rất nhiều niềm vui trong cuộc sống! Biết đâu đấy có ai đó cần nụ cười của mình nhiều nhiều lắm! Biết đâu đấy có ai đang cần mình như một điểm tựa! Biết đâu đấy có ai đang rất rất cần mình để tâm sự! Vậy mà, nhìn vẻ mặt lạnh lùng kia xem! Mình như thế sẽ tự tách ra khỏi mọi người mất thôi. Mình như thế có còn là mình vui vẻ nữa đâu. Sự vui vẻ làm mình đáng yêu hơn gấp bội lần. Mình biết điều ấy mà. Chỉ có sự vui vẻ, chỉ có sự thân thiện…














