Tag Archives: Văn
Viết bảng…
Cầm viên phấn trắng đứng trước bảng đen mà thấy lòng bâng khuâng quá! Tấm bảng trải dài, rộng thênh thang như một trang đời vậy. Và tôi, hôm nay tôi sẽ viết những gì lên tấm bảng của cuộc đời mình? Những sinh viên sư phạm ơi, các em sắp sang năm cuối rồi, trang đời đang trải ra trước mắt các em đấy, rộng thênh thang, các em sẽ viết gì?
Mọc răng khôn ^^
Ôi, ngộ quá! Lớn rồi còn mọc răng, hi hi!! Mọi hôm nghe nhưng nhức mà nào đâu có biết. Hôm nay soi gương mới thấy một mảnh răng mới nhú, còn khép nép dưới tấm chăn hồng yêu thương của lợi. Cái mảnh màu trắng sữa ấy làm mình tủm tỉm cười. Sao lại gọi là “răng khôn” nhỉ? Chỉ biết nó mới hé ra là một mảnh bé tẹo trông xinh lắm. Non nớt và lạ lẫm như một chú bé con vậy.
Tập viết bảng
Từng hàng chữ lăn đều đều trên tấm bảng phẳng lì. “Cô giáo” sẽ là danh xưng em được gọi vào năm tới đấy! Yêu thương biết bao khi các cô giáo đang tập viết bảng! Những hàng chữ thật thẳng, thật tròn là nỗ lực, là bỡ ngỡ, yêu thương. Các cô giáo tương lai, các cô đang nghĩ gì? Bụi phấn rơi và tiếng cười của các cô cất lên còn bao nhiêu là trong trẻo của cái tuổi sinh viên thích đùa nghịch này. Bụi phấn trắng vương trên tà áo, bay vào cả giấc mơ của một ngày đứng trên bục giảng trong vai trò của một cô giáo thực thụ. Các cô sẽ đứng giữa bao nhiêu là học trò, và lứa học trò đầu tiên là kỉ niệm đầu phấn trắng bay vương.
Một thoáng cho riêng mình
Rồi một ngày dài bận rộn với công việc cũng qua, chỉ có nổi buồn là dài đằng đẳng, khỏanh khắc bây giờ còn lại có tôi với tôi.Có những nỗi nhớ như muốn ăn mòn vào từng tế bào trong cơ thể. Con tim ngày xưa như hồi lại thuở nào, vẫn còn đập rộn ràng tìm về cảm xúc khi tôi nghĩ tới Người.
Những kỹ niệm của một thời trong giảng đường đại học ôi sao đẹp quá!
Người thường chờ tôi trước cửa lớp sau tiết học cuối cùng của một ngày. Chúng ta có những lúc cùng học bài bên nhau, hay thả bộ thư thản trong công viên gần trường. Tình yêu trong sáng Người dành cho tôi cứ thế trôi đi hết 3 năm dài.
Đi bụi xứ cam – phần 1
Tôi bắt đầu viết lại những dòng này sau bữa ăn tối cùng những người bạn có ‘’duyên kỳ ngộ” mà tôi gặp trong chuyến du hành bụi bặm đến xứ Campuchia. 4 ngày rong ruổi trên những chiếc xe và những đoạn đường nối tiếp ở đất nước hiền lành, bé nhỏ này sẽ là những ngày đáng nhớ với tôi trong khoảng đời kế tiếp.
Số tôi không phải là số xuất ngoại nên dù đã rắp tâm “vượt biên’’ nhiều lần tôi vẫn chưa hề bước chân được ra khỏi quê nhà, mãi cho đến lần này. Cái nỗi sợ bên đó đang bắn nhau với Thái Lan và tôi đi đến nơi lạ người lạ cái mà không biết tiếng của họ, lại là đi bụi nó không lớn lắm bằng cái háo hức được nhìn thấy Angkor và biết người biết vật của quốc gia anh em sát bên hông nhà của tôi.
Cũng đã từ lâu, kể từ lúc đọc mấy cuốn du kí của hai chị Giáng Uyên và Dương Thụy, tôi cũng tập cho mình thói quen ghi chép lại những điều mình thấy khi đi đâu chơi, vừa để đọc lại cho vui và cũng là lưu những gì mình học được, thấy được. Tất nhiên còn lâu tôi mới viết hay bằng các chị, nhưng suy cho cùng, biết mình cũng chẳng phải là nhà văn và cũng chẳng ai đi đọc văn của mình nên tôi thấy rất thoải mái viết ra những dòng kí sự lung tung, và may ra, có đứa bạn nào đọc được và hiểu thêm, chia sẻ với tôi cái cảm giác được thấy, được nghe cũng đã là một niềm vui nho nhỏ.
Giấc ngủ từ tâm
Em cuộn tròn trong chăn. Con sâu nhỏ của chị ngủ rồi. Em trong giấc mơ thật hiền. Ngày ấy, phải, ngày ấy chị cũng ngắm em như thế này, nhưng trong một trưa đầy nắng cơ, và thấy cả mồ hôi lấm tấm trên ngực em. Sao ngày ấy chúng ta lại hay cãi nhau thế nhi, để bây giờ thấy nhau hiền quá đỗi?
Em thân yêu, có phải mọi giấc ngủ là thiện, để từ tâm trên gương mặt em làm mềm trái tim chị? Em có biết đâu em đáng yêu nhường nào trong giấc ngủ. Và có phải vì trưa yên tĩnh quá, nên gió buồn tình đẩy chị đến bên em? Em có biết đâu chị ngắm em lâu đến thế. Nghe từng hơi thở đều đều, và gương mặt như thấp thoáng nụ cười mà chị biết, chẳng mấy chốc nữa khi tỉnh dậy, nó có thể sẽ đanh lại trong một cuộc khẩu chiến mới. Chị ngắm đôi bàn tay đã lâu lắm rồi không được nắm lấy. Đôi bàn tay không thật lành lặn ngày xưa vẫn lọt thỏm trong tay chị, hay níu áo gọi thân yêu: “Chị Nho ơi, ra xem cái này này…”
Con Yêu Mẹ!
Sớm, con không muốn tỉnh dậy, con muốn chìm đắm trong cơn mơ, …
Mỏi mệt quá, nặng nề quá, con muốn về với mẹ, con muốn được chở che…Chỉ là đứa trẻ trong vòng tay mẹ,
Con nguyện ước mình không lớn lên, con nguyện ước mỗi sáng người con nhìn thấy đầu tiên là mẹ, để mẹ nựng nịu con, để mẹ vuốt tóc con, để mẹ chuẩn bị đồ ăn sáng cho con, để mẹ cười với con: con chưa dậy à? Mẹ, mẹ ơi…
Yêu Huế

Tình yêu Huế bắt nguồn trong cậu từ khi nào? Phải chăng từ ngày mới sinh ra và cậu được ru bằng những câu ca Huế ngọt ngào trong vòng tay mẹ?
Tớ chẳng được ru bằng giọng Huế, cũng chẳng được biết những câu chuyện Huế, xem những bức ảnh phố cổ u buồn của người cha người mẹ xa xứ muốn cậu nhớ nguồn cội quê nhà. Nhưng tớ vẫn yêu Huế bằng một thứ tình dịu dàng của người bạn lạ hoắc bỗng đến Huế và bỗng yêu.
Cùng nhau
Có một niềm hạnh phúc chỉ có thể có được khi ta mở lòng mình để cùng nhau. Cùng nhau làm việc nhóm dẫu rằng chín người mười ý, song rõ ràng mười cái đầu vẫn hơn một cái đầu, và chúng ta dồi dào ý tưởng cho một đề tài. Cùng nhau chụp ảnh ta ghi lại những khoảnh khắc khi chúng ta bên nhau, và trong nụ cười cho đi có nụ cười đáp lại. Cùng nhau tô một bức tượng, ta cảm nhận một sự gắn kết trong veo, nồng ấm nơi tình bạn của chúng ta tỏa ra sắc màu. Cùng nhau lội nhà sách chúng ta tìm thấy nhanh hơn thứ mình cần. Cùng nhau đi shopping ta biết đôi giày đã chọn là đôi giày hợp với ta nhất. Cùng nhau đội mưa đường về, cơn mưa này thật mát và sẽ thành kỉ niệm. Cùng nhau một bữa cơm, cười hì hì, đói quá :”>! Cùng tặng một món quà, tình bạn trong sáng mãi :-)!
Lặng yên
Chiều mang mang như một bức tranh buồn. Ta đi vẩn vơ dưới tán bàng đứng lặng. Bàng mùa này đã bắt đầu điểm vàng, điểm đỏ. Mấy bông hoa nằm vương vất đây đó. Ôi chao là tĩnh lặng! Âm thanh từ chiếc phôn không đủ lấp đầy khoảng không bé tẹo đang ngưng đọng lại này. Thân bàng ướt mềm. Nó đứng yên mà chẳng buồn suy nghĩ. Nó đang chờ đợi một điều gì?
Không nghe tiếng ve râm ran trong những vòm lá nữa. Chúng là nhóm nhạc đi dạo đã sang một hè phố khác. Sân trường giờ đây im nghe… những gì vậy nhỉ? Lòng em đang lắng lại, mang mang một chút buồn, buồn vẩn vơ như vậy. Em muốn bức phá quá! Nhưng em thật dịu dàng. Em đi giữa mùa thu đang trải lòng mình bằng những cơn mưa.
Ốm !!!
Ôi, những đã mong nó qua! Trán vẫn mát. Nhưng mà trong người thì cứ nghe nóng, và hình như từ sáng bắt đầu nóng dần lên thấy rõ. Ho nhiều nên cổ rát luôn rồi. Và thấm mệt! Thế là lười càng có điều kiện hoành hành. Đã cảm, lại thêm cái bệnh lươi huyền thì thôi hết chỗ nói.
Thèm được cái cảm giác lâng lâng hạnh phúc ngày nào khi biết được mình yêu anh. Sốt phát ban bao nhiêu người nằm giường, có đứa nghỉ cả tuần mới đi học lại. Vậy mà mình cứ nhởn nhơ như không. Vẫn bay, vẫn nhảy, vẫn ca hát. Lòng rộn ràng những cảm xúc mới lạ. Nào biết ốm là gì đâu! Nào biết mình đang ốm!
Hoa thủy tiên
Hoa nở một dạo, rồi lặng yên, không thấy hoa nữa, im lìm cả trong những ngày xuân, rồi hè… Lá cũng kém xanh đi, vàng vọt. Ta nhiều khi cũng quên không tưới. Rồi một hôm như hôm nay, sau những cơn mưa chiều lặng lẽ đón đưa ta. Em, hoa thủy tiên xinh yêu bỗng nở rộ như một tâm hồn rộng mở!
Ôi chao, sao mà đáng yêu thế! Cái sắc hồng dịu dàng, cởi mở thật thân thiện đến cảm tưởng chẳng còn sắc hồng nào đẹp hơn. Cái sắc xanh nơi cuống hoa cũng sáng lên như ngọc, một sắc xanh đến mát lành chứ. Cái đầu nhụy ươn ướt, yêu yêu cứ vươn ra như một cây chong chóng mộng mị, như một đôi mắt sáng nay vừa mở sau một giấc ngủ quá lâu rồi. Ta những muốn đặt lên hoa một nụ hôn thôi. Hoa hôm nay giữ hồn ta thật rồi!
Chiều tan trường và một cơn mưa nhỏ
Đà Nẵng mùa này lạ quá! Sáng lên thật nắng để rồi chiều đổ mưa. Thời tiết cứ như tuổi mình, như tâm trạng mình tuổi này, mau thay đổi quá. Ơ hay, đất trời vẫn trẻ!
Nắng cứ nắng suốt đường em đi học. Cái nắng quang quẻ, ngỡ ngàng. Nắng tràn đầy cả đôi tà áo, để áo trắng thêm, rạng ngời cả đôi mắt biếc.
Thế rồi cơn mưa chiều đến. Một điều thật lạ là khi nắng ban sáng càng to thì cơn mưa ban chiều càng lớn. Bữa này, nắng không to nữa, trời chỉ râm mát, và cơn mưa chiều đến lặng lẽ, êm êm. Và những cơn mưa như thế cứ đều đặn đón đưa em mỗi chiều tan học về. Ô, em chẳng còn như ngày xưa nữa. Em hôm nay thích mưa đến lạ kì. Em muốn đi trong mưa, thích tắm mưa. Những hạt nước đôi khi chẳng bé tẹo, nhưng mát rượi. Em cố ý bỏ quên áo mưa ở nhà. Cơn mưa chỉ vừa đủ ướt!
Bãi Chiếu Bóng: Một Góc Lý Thú Của Bảo Tàng Điện Ảnh

Bút ký NGUYỄN ANH TUẤN
Bây giờ, đối với những cô cậu thanh niên @ , “bãi chiếu phim” là một khái niệm như từ trên trời rơi xuống… Nếu cần có thể tra Google, cũng biết vài thông tin quý, song hoàn toàn không thể hình dung nổi thế nào là bãi chiếu phim, hay còn gọi bãi chiếu bóng! Vậy mà, bãi chiếu phim- trong suốt các thập niên 50, 60, 70, 80 của thế kỷ trước lại là một bộ phận không thể tách rời, nếu không muốn nói là quan trọng nhất của nghệ thuật Thứ Bảy trên đất nước ta.
Kẻ viết bài này, một “tín đồ” của màn ảnh, cả tuổi thơ từng lê la qua hầu hết các rạp chiếu phim của Hà Nội, như Tháng Tám, Công nhân, Kinh Đô, Kim Đồng, Hòa Bình, Đặng Dung, Mê Linh, Dân Chủ, v.v, đã ngỡ ngàng xiết bao khi lần đầu tiên được xem phim ở bãi chiếu phim thời đi sơ tán tại một vùng quê Bắc Bộ.
Continue reading Bãi Chiếu Bóng: Một Góc Lý Thú Của Bảo Tàng Điện Ảnh

