Truyện ngắn TĐH
Đó là một buổi chiều mùa hạ đầy nắng ấm. Mình mang một tách trà ra ngồi nơi bộ bàn ghế ngoài trời trên sàn gỗ ở sân sau, ngắm trời trong xanh và thưởng thức những ngọn gió hè hiếm hoi. Gió rất mát, có lẽ là một cơn bão sẽ đến nay mai…
Bỗng một chú ruồi bay đến và đáp xuống mặt bàn:
– “Chào cậu.”
Mình quay đầu tìm xem ai nói. Không thấy ai. Chắc là mình tưởng tượng. Mình lại ngước lên trời nhìn những đám mây trắng rực rỡ.
– “Chào cậu.”
Lại âm thanh nhẹ nhàng không phân biệt được đàn ông hay đàn bà đó. Nhưng lần này mình có cảm tưởng nó ở trong đầu mình. Và mình nói thầm trong đầu:
– “Cậu là ai tìm tớ có việc gì?”
– “Tớ là Phật tìm cậu nói chuyện.”
Continue reading Ruồi Phật →