Tag Archives: Văn Hóa

Lịch sử Ngày Cây Gậy Trắng – History of the White Cane Day

 

Dịch từ History of White Cane Safety Day
của Philip Strong

Cây Gậy Trắng không chỉ là một công cụ có thể dùng để đạt được sự tự lập; nó còn là biểu tượng của người công dân khiếm thị trong xã hội chúng ta. Để tôn vinh biết bao thành đạt của những người Mỹ khiếm thị và để nhìn nhận ý nghĩa của cây gậy trắng trong việc thúc đẩy tinh thần tự lập, chúng ta mừng ngày 15 tháng Mười hàng năm là “Ngày Cây Gậy Trắng.”

Ngày nay cây gậy trắng vừa là công cụ cho người khiếm thị vừa là biểu tượng của người khiếm thị, thế nhưng ngày xưa thì không phải như thế.

Xuyên suốt dòng lịch sử các loại gậy đã tồn tại như một công cụ hỗ trợ đi lại cho người khiếm thị. Các ghi chép từ thời Kinh Thánh cho thấy cây gậy của người chăn chiên đã được dùng như một công cụ hữu hiệu trong những chuyến bộ hành đơn độc. Người khiếm thị đã dùng gậy để dò những chướng ngại trên đường đi.

Continue reading Lịch sử Ngày Cây Gậy Trắng – History of the White Cane Day

Akim Camara – Tài không đợi tuổi…

 

Nếu bạn chưa xem video clip này, bạn sẽ khó tưởng tượng một cậu bé thần đồng, có khả năng biểu diễn Violin nhuần nhuyễn từ thuở lên…ba.

Cậu bé ấy là Akim Camara, sinh năm 2001, có cha là người Nigiêria và mẹ là người Đức.

Bắt đầu chơi violin từ hai tuổi, khi còn nói chưa sõi. Với khả năng kỳ lạ, cậu bé dễ dàng ghi nhớ một đoạn nhạc sau khi nghe chỉ một – hai lần. Tài năng phát triển sớm của bé Akim nhanh chóng được giới thiệu với nghệ sĩ violin nổi tiếng André Rieu (Hà Lan) .

Rất nhanh chóng, André Rieu gởi một đoàn quay phim đến nơi để xác minh, và những gì chứng kiến sau khi xem đã làm ông thực sự kinh ngạc và bị chinh phục.

Ông vội vàng mời ông bà cha mẹ và câu bé đến phòng thu của mình tại Kerkrade, Hà Lan.

Trong vòng hai tuần, André Rieu đã thực hiện một buổi hòa nhạc tại Parkstad Limburg Stadion (Kerkrade) trước 18.000 khán giả cùng với một nghệ sĩ violin vừa …lững chững biết đi 😀

Continue reading Akim Camara – Tài không đợi tuổi…

Giới thiệu sách ƯỚC GÌ CÓ CÁNH

 

Đấy là tên tập truyện ngắn đầu tay của tác giả Dương Hiền Nga (NXB Văn học, 2011, Trung tâm văn hóa Tràng An phát hành). Cuốn sách gồm 12 truyện viết cho thiếu nhi. Vốn là cô giáo dạy ngữ văn ở nhà trường phổ thông, có nhiều năm tham gia vào công tác quản lý nhà trường, lòng yêu nghề mến trẻ thôi thúc cô cầm bút viết tặng cho các học trò nhỏ thân yêu những câu chuyện xinh xắn, nhẹ nhàng đầy chất thơ của cuộc sống đời thường.

Viết cho thiếu nhi vốn rất khó nhưng cô giáo Nga đã vượt qua được điều này để có thành công ngay từ tập truyện đầu tay. Điều đầu tiên phải nói đến là nhân vật trong truyện đều là những con vật quen thuộc, gần gũi xung quanh các em như: Con cóc, con dơi dơi, con tò vò, con thằn lằn, chim sâu, con mèo, con gấu bông… cùng với các nhân vật ngộ nghĩnh ấy là các em thơ hồn nhiên trong trắng. Những khoảnh khắc diễn ra trong truyện cũng rất dung dị, tự nhiên mà không kém phần trong trẻo, sâu lắng.

Continue reading Giới thiệu sách ƯỚC GÌ CÓ CÁNH

Y Moan & Ơi M’Drak

 

Nhạc sĩ Nguyễn Cường và nhà điêu khắc Lê Liên bên cạnh bức tượng đồng NSND Y Moan
M”Drak là một huyện giáp ranh giữa Khánh Hòa (Nha Trang) và Daklak (Buônmêthuột), cách trung tâm thành phố BMT khoảng 90 Km theo QL 26.

Ngày xưa M’Drak có tên là Khánh Dương, và thuộc về tỉnh Khánh Hòa. Sau 75 sát nhập về lại Daklak và mang tên M’Drak từ …thuở ấy. Vì nằm giáp ranh nên khí hậu của M’Drak ảnh hưởng cả hai nơi, khí hậu nhiệt đới gió mùa nhưng do ở độ cao trên 800m nên khí hậu huyện có nhiều nét thú vị: nhiệt độ trung bình năm khá thấp, số giờ nắng trung bình 1.700 giờ/năm, lượng mưa trung bình hàng năm trên 2.500 mm.

Continue reading Y Moan & Ơi M’Drak

Troy

 

Nghệ thuật phim ảnh là một thành tựu lớn của nhân loại khi đem đến cho con người ta sự hiểu biết rõ ràng và đầy tính thẩm mĩ về nhiều phương diện cuộc sống, văn hóa, lịch sử…

Tôi là một người nghiện phim, phim thể loại gì cũng xem để có sự hiểu biết bao quát, và trải rộng cảm xúc với những đường nét, những cung bậc khác biệt của cái đẹp trong sự kết hợp tuyệt vời của sự diễn xuất của con người, nền nhạc, và những cảnh quay phong phú, điệu nghệ, lúc giản dị lúc hoành tráng phi thường.

Khỏi phải kể thì ai cũng biết nền điện ảnh thế giới đã cho ra rất nhiều những tác phẩm kinh điển để lại dấu ấn sâu sắc cho lòng người, dù bộ môn nghệ thuật này mới ra đời cách đây không lâu từ cuối thế kỉ 19. Và con người hiện đại chúng ta thật may mắn được chứng kiến và tận hưởng sự phát triển của nghệ thuật phim ảnh, làm nên một lĩnh vực giải trí gần như quan trọng và mang tính đột phá nhất cho xã hội bây giờ.

Continue reading Troy

Xóa bỏ rừng ma

Đinh Krăng bây giờ được ví như huyền thoại của cộng đồng người Bana. Từ miền đất hoang vu xa xôi bạt ngàn cỏ dại, ông đã kỳ công dựng xây nên làng Hà Ri của núi rừng Vĩnh Thạnh (Bình Định) trở thành kiểu mẫu không chỉ của mô hình làng đồng bào dân tộc thiểu số trong nước…

Kỳ tích lập làng

Ngôi làng Hà Ri bé nhỏ ngày nào giờ đã vang danh khắp xứ. Tên tuổi của làng luôn gắn liền với huyền thoại già làng Đinh Krăng giữa đại ngàn. Ở miệt rừng sâu núi thẳm nhưng việc gì Đinh Krăng bắt tay vào làm, dẫu từ lúc còn trẻ cho đến khi tuổi đời xấp xỉ cây đa trăm tuổi lừng lững phía đầu làng cũng đều “ngoại hạng” và chưa từng có tiền lệ trước đó.

Già lang Đinh Krăng

Chị Hà, người dân tộc Chăm, con dâu của Đinh Krăng khi biết chúng tôi đến đã lật đật lấy xe máy chạy ngược lên rẫy chở về “vì ông cụ từ sáng sớm đã đi tỉa vườn bạch đàn và cho cá ăn”. Chị Hà bảo dù Bók (tiếng Bana gọi là ông) đã 84 tuổi rồi nhưng còn mạnh khỏe lắm, cứ lên rẫy ra vườn cần mẫn phụ giúp con cháu lao động suốt ngày.

Continue reading Xóa bỏ rừng ma

Lời ru cho con

 

Ngồi nghe biển hát rì rào

Như lời ru từ thuở ấu thơ

Nghe lời mẹ hát mơ màng con say…

Mỗi khi nhắc đến một bộ phim và một bài hát về Mẹ, hẳn ít ai không nhớ đến bài hát “Lời ru cho con” – nhạc phim trong bộ phim “Của để dành”. Được sản xuất từ năm 1999, diễn xuất tuyệt vời của diễn viên Hoàng Yến trong vai bà Vi – một người mẹ hiền hậu và bao dung hết mực vẫn gây xúc động cho người xem mỗi lần nhắc lại.

Người mẹ dù lúc nào, dù ở nơi đâu cũng đều dành cho con một tình yêu như thế, tảo tần, thương yêu và không quản hy sinh. Nhưng không phải lúc nào các con cũng nhớ hết được công ơn của mẹ… Cuộc sống hiện đại gấp gáp quá, con là “Của để dành” của mẹ, nhưng của để dành cũng có thể mất mát và tản mác đi khắp mọi miền đất nước trong việc mưu sinh, mưu cầu hạnh phúc của riêng mình. Để rồi đến khi tóc mẹ pha màu thời gian, bóng dáng mẹ ngày càng gầy yếu dù đôi môi mẹ vẫn nở nụ cười…, con mới thấy lòng đau nhói một nỗi xót xa.

Continue reading Lời ru cho con

Có một lãng tử thơ…

 

Nguyễn Nguyên Bảy đò đưa

Giã tên Hậu, nghệ là Thiên Ca, tuồi nhỏ thua con trai tôi một đoạn. Tôi tình cờ còn giã vẻ như cố ý mà thành duyên “thầy trò”. Ngay lần gặp nhất, khi tôi đến tòa báo T, nơi giã đang “làm”, bàn công việc với H, giã chào tôi là thầy và xưng con. Tôi hơi ngỡ, nhưng quen thói lòa xòa mới bảo Mình vừa quen nhau mà. Giã đáp: Với con, thầy đã là thầy của con tử lâu rổi. Hỏi thêm: Lâu là bao giờ? Giã thoáng bẽn lẽn: Từ ngày con lên tầu đi hoang… Tôi hết hồn: Ta dạy nhà ngươi đi hoang hồi nào? Rồi cả ba, tôi H và giã cùng cười ngất.

Giã đã ấn tượng với tôi ngay lần gặp đầu tiên ấy. Sau đó vài đôi ngày, gặp giã lần hai, tôi hoàn toàn bị choáng vì giã, giã và H. bất ngờ tổ chức tặng tôi một bữa cà phê tiệc khá tráng để tôi tự “tung hô” mình nhân ra mắt quyển thơ Nguyễn Nguyên Bảy 1, tại Quán XO trên đường Nguyễn Huệ ( Quán XO, đã từng có tiếng và nay đã buộc phải dẹp để xây building ). Bữa cà phê tiệc này khiến tôi cảm động túy lúy tình bạn xưa xưa của tôi với H. và tình bạn tân toanh của tôi với giã, hai chữ tình bạn viết hoa. Bữa đó giã ôm đàn và hát tặng tôi, giã hát không hay như ca sĩ “xịn”, nhưng thật đắm say, đắm say chân tình dìm trong đôi mắt mặc áo kính thời “Hoàng Đế Trung Hoa cuối cùng”. Tôi và có lẽ nhiều cử tọa khác đã mềm lòng trong tiếng hát. Bài hát ấy, tên, Mơ Về Hà Nội

Continue reading Có một lãng tử thơ…

Cặp song tấu Piano “đình đám”…

 

Piano là một nhạc cụ đặc biệt, bởi người ta có thể chơi cùng lúc hai người (bốn tay) trên một cây đàn. (Tất nhiên không phải trò nghịch ngợm như sau này ta thấy thiên hạ chơi Guitar bốn tay theo kiểu “tạp kỹ”), bởi piano cho hai người thường được soạn một cách bài bản, nghiêm túc sao cho sự phối hợp phải hài hòa đến mức không thể có sơ sót, dù là rất nhỏ.

Vậy mà ở Mỹ, hiện nay có một cặp “Piano Duo” đang nổi đình nổi đám bởi phong cách mới lạ của họ. Âm nhạc là một bộ môn nghệ thuật thì rõ rồi, và biểu diễn âm nhạc cũng là một nghệ thuật mà sự cách tân không bao giờ thừa, bởi công chúng không muốn nghe một bản nhạc (dù hay cách mấy) mà mỗi lần nghe lại thấy chẳng khác gì bản nhạc mình đã từng nghe.

Continue reading Cặp song tấu Piano “đình đám”…

Điều Ước… Ánh Sao Băng

ĐIỀU ƯỚC…
ÁNH SAO BĂNG

              Dung Thị Vân

Vì anh nên biển có em
Để bờ cát trắng về đêm thầm thì
Sóng xô như lệ vương mi
Vỡ òa nỗi nhớ bước đi ngập ngừng

Em ngồi trước biển rưng rưng
Dã tràng xe cát mấy trùng sóng xô
Nhìn đâu cũng chỉ một bờ
Mênh mang biển cả mịt mờ bóng đêm

Từ anh lời nói dịu êm
Em giờ thổn thức bên thềm đẫm trăng
Ước gì một ánh sao băng
Vớt lời thề hẹn rồi giăng mái trời

(Trích trong tập “Miền gió ngược” – NXB Thanh niên, 2010)

Lời bình của Trần Vân Hạc

Continue reading Điều Ước… Ánh Sao Băng

Hava Nagila


 

Hava Nagila (Hãy để chúng tôi vui mừng) là một bài dân ca Do Thái rất nổi tiếng. Giai điệu đẹp đẽ và tràn đầy hy vọng.

Bài hát đã ra đời trong hoàn cảnh nào khi Do Thái chỉ mới tái lập quốc gia (1948)?

Thật lạ là giai điệu này lại có nguồn gốc từ một điệu múa dân gian vùng Ukraine.

Một giả thuyết khác cho rằng Abraham Zevi Idelsohn chính là người mang đến sự tồn tại của bài hát trong hình thức hiện tại của nó.

Abraham Zevi Idelsohn là người Latvia gốc Do Thái, khi còn là một ca sĩ trẻ, ông đã rời bỏ Latvia để đến Đức và Nam Phi. Sau đó ông về Jérusalem để theo đuổi ước mơ được hát những bài hát bằng tiếng truyền thống của dân tộc.

Continue reading Hava Nagila

Các Diễn Văn Làm Thay Đổi Thế Giới – “Tôi có một giấc mơ” – Martin Luther King, Jr.

Chế độ nô lệ và sự phân biệt chủng tộc đối với người da đen luôn là một mảng quan trọng trong lịch sử cận-hiện đại của Hoa Kỳ

Từ năm 1500,  trong những chuyến tàu chở nô lệ đầu tiên đến Mỹ, những người nô lệ da đen bị lùa từ châu Phi sang. Họ bị đối xử như súc vật đúng nghĩa (vì luật pháp bấy giờ không coi họ là con người), làm việc 16 giờ 1 ngày và không được hưởng bất cứ quyền gì (Nếu bạn muốn hiểu rõ hơn về tình cảnh của những nô lệ da đen thời kỳ đầu, có thể đọc thêm cuốn “Cội Rễ” miêu tả về 7 thế hệ người da đen bắt đầu từ ông tổ bị bắt ở châu Phi đến thế hệ cuối cùng được giải phóng)

Từ đó (đến tận ngày nay) người da đen vẫn liên tục đấu tranh cho quyền con người của mình với ước mong được bình đẳng với những con người khác. Trong quá trình đấu tranh đó, xuất hiện 2 người vĩ đại tạo nên những bước ngoặc quan trọng

Continue reading Các Diễn Văn Làm Thay Đổi Thế Giới – “Tôi có một giấc mơ” – Martin Luther King, Jr.

Đàn tranh Hải Phượng

 

Khác với đàn Bầu là nhạc cụ thuần Việt, đàn Tranh lại có xuất xứ từ…Trung Quốc.

Không riêng Việt Nam, một số nước Châu Á cũng có những loại đàn Tranh tương tự với những tên gọi khác nhau (ví dụ đàn Koto của Nhật hay Gayageum của Hàn Quốc)

Vì có 16 dây, nên đàn Tranh Việt Nam còn có tên gọi là Thập Lục huyền cầm hay đàn Thập Lục.

Theo GS. Trần Văn Khê: “Nguồn gốc Đàn Tranh Việt Nam là đàn “Tranh” giống như đàn “Sắt” từ Trung Quốc truyền sang nước Việt có thể từ đời Trần hay trước nữa, dùng trong dân dã dưới dạng 9 dây, 15 dây, 16 dây và từ xưa đến giờ thay đổi số dây từ dây tơ sang dây cước (dây đồng) đến dây thép. Nhưng qua 7, 8 thế kỷ, người nước Việt dùng nó, tạo cho nó một phong cách đặc thù trong thủ pháp, ngón đàn, tay nhấn nhá, trong thang âm điệu thức. Đàn tranh đã thành nhạc cụ hoàn toàn mang tính dân tộc Việt Nam vì đã được người Việt ưa dùng, truyền từ đời này đến đời kia hằng 7-8 trǎm nǎm, phù hợp với quan điểm thẩm mỹ của người Việt, và thể hiện rõ ngôn ngữ âm nhạc Việt Nam.”

Continue reading Đàn tranh Hải Phượng

“Bạn phải tìm cho ra mình yêu cái gì!”

Blog BBC, Nguyễn Xuân | 2011-10-06, 12:51

Sáng nay tôi thức dậy với tin: Steve Jobs – cha đẻ của hãng máy tính Apple – qua đời ở tuổi 56.

Mặc dù không phải là một ‘tín đồ’ cuồng nhiệt cho các sản phẩm bóng loáng của hãng Apple nhưng tôi cũng thấy lòng mình chùng xuống. Tôi buồn và tiếc vì thế giới ngày hôm nay mất đi một con người có tài, có tâm, có tầm và dĩ nhiên có rất nhiều tiền nữa.

Trong phạm vi bài blog này, tôi chỉ xin chia sẻ với các bạn vài suy nghĩ về chữ ‘tâm’ của Steve Jobs.

Continue reading “Bạn phải tìm cho ra mình yêu cái gì!”

Danh sáo Nguyễn Đình Nghĩa

Sáo là nhạc cụ thổi hơi (thường làm bằng ống trúc) có từ thời kỳ cổ đại, rất nhiều nước trên thế giới sử dụng sáo với nhiều hình dáng và cấu tạo khác nhau.Ở Việt Nam loại sáo ngang (ngũ cung) ngày xưa có 6 lỗ bấm cách đều nhau nhưng không còn được sử dụng. Loại sáo ngang ngày nay có các lỗ bấm theo hệ thống thất cung với tên gọi khác nhau căn cứ vào âm trầm nhất, thí dụ như sáo đô, sáo rê, sáo mi giáng và sáo sol …

Mỗi loại sáo có giọng riêng nên người diễn thường chọn loại sáo làm sao để phù hợp với bài bản. Gần đây một số nghệ nhân đã khoét thêm một số lỗ bấm phụ trên thân sáo, giúp việc diễn tấu dễ dàng.

Continue reading Danh sáo Nguyễn Đình Nghĩa