Dịch từ History of White Cane Safety Day
của Philip Strong
Cây Gậy Trắng không chỉ là một công cụ có thể dùng để đạt được sự tự lập; nó còn là biểu tượng của người công dân khiếm thị trong xã hội chúng ta. Để tôn vinh biết bao thành đạt của những người Mỹ khiếm thị và để nhìn nhận ý nghĩa của cây gậy trắng trong việc thúc đẩy tinh thần tự lập, chúng ta mừng ngày 15 tháng Mười hàng năm là “Ngày Cây Gậy Trắng.”
Ngày nay cây gậy trắng vừa là công cụ cho người khiếm thị vừa là biểu tượng của người khiếm thị, thế nhưng ngày xưa thì không phải như thế.
Xuyên suốt dòng lịch sử các loại gậy đã tồn tại như một công cụ hỗ trợ đi lại cho người khiếm thị. Các ghi chép từ thời Kinh Thánh cho thấy cây gậy của người chăn chiên đã được dùng như một công cụ hữu hiệu trong những chuyến bộ hành đơn độc. Người khiếm thị đã dùng gậy để dò những chướng ngại trên đường đi.
Continue reading Lịch sử Ngày Cây Gậy Trắng – History of the White Cane Day
Nếu bạn chưa xem video clip này, bạn sẽ khó tưởng tượng một cậu bé thần đồng, có khả năng biểu diễn Violin nhuần nhuyễn từ thuở lên…ba.
Đấy là tên tập truyện ngắn đầu tay của tác giả Dương Hiền Nga (NXB Văn học, 2011, Trung tâm văn hóa Tràng An phát hành). Cuốn sách gồm 12 truyện viết cho thiếu nhi. Vốn là cô giáo dạy ngữ văn ở nhà trường phổ thông, có nhiều năm tham gia vào công tác quản lý nhà trường, lòng yêu nghề mến trẻ thôi thúc cô cầm bút viết tặng cho các học trò nhỏ thân yêu những câu chuyện xinh xắn, nhẹ nhàng đầy chất thơ của cuộc sống đời thường.

Nghệ thuật phim ảnh là một thành tựu lớn của nhân loại khi đem đến cho con người ta sự hiểu biết rõ ràng và đầy tính thẩm mĩ về nhiều phương diện cuộc sống, văn hóa, lịch sử…

Ngồi nghe biển hát rì rào
Giã tên Hậu, nghệ là Thiên Ca, tuồi nhỏ thua con trai tôi một đoạn. Tôi tình cờ còn giã vẻ như cố ý mà thành duyên “thầy trò”. Ngay lần gặp nhất, khi tôi đến tòa báo T, nơi giã đang “làm”, bàn công việc với H, giã chào tôi là thầy và xưng con. Tôi hơi ngỡ, nhưng quen thói lòa xòa mới bảo Mình vừa quen nhau mà. Giã đáp: Với con, thầy đã là thầy của con tử lâu rổi. Hỏi thêm: Lâu là bao giờ? Giã thoáng bẽn lẽn: Từ ngày con lên tầu đi hoang… Tôi hết hồn: Ta dạy nhà ngươi đi hoang hồi nào? Rồi cả ba, tôi H và giã cùng cười ngất.
Piano là một nhạc cụ đặc biệt, bởi người ta có thể chơi cùng lúc hai người (bốn tay) trên một cây đàn. (Tất nhiên không phải trò nghịch ngợm như sau này ta thấy thiên hạ chơi Guitar bốn tay theo kiểu “tạp kỹ”), bởi piano cho hai người thường được soạn một cách bài bản, nghiêm túc sao cho sự phối hợp phải hài hòa đến mức không thể có sơ sót, dù là rất nhỏ.



Khác với đàn Bầu là nhạc cụ thuần Việt, đàn Tranh lại có xuất xứ từ…Trung Quốc.

Sáo là nhạc cụ thổi hơi (thường làm bằng ống trúc) có từ thời kỳ cổ đại, rất nhiều nước trên thế giới sử dụng sáo với nhiều hình dáng và cấu tạo khác nhau.Ở Việt Nam loại sáo ngang (ngũ cung) ngày xưa có 6 lỗ bấm cách đều nhau nhưng không còn được sử dụng. Loại sáo ngang ngày nay có các lỗ bấm theo hệ thống thất cung với tên gọi khác nhau căn cứ vào âm trầm nhất, thí dụ như sáo đô, sáo rê, sáo mi giáng và sáo sol …