Tag Archives: Thơ

Hoàng Hạc Lâu – Thôi Hiệu

Hoàng Hạc lâu (黄鶴樓) (Lầu Hạc Vàng) là một ngôi tháp lịch sử, được cất trên vực đá Hoàng Hạc của núi Xà Sơn bên bờ sông Dương Tử, thuộc thành phố Vũ Hán tỉnh Hồ Bắc, Trung Quốc. Hoàng Hạc Lâu được xem là một trong bốn tứ đại danh tháp của Trung Quốc và là ngôi lầu nổi tiếng được các thi nhân ca tụng.

Lầu Hạc Vàng đầu tiên được xây dựng ở trên ghềnh đá Hoàng Hạc thuộc huyện Vũ Xương tỉnh Hồ Bắc vào năm Hoàng Vũ thứ 2 đời nhà Ngô thời Tam Quốc (223 Tây Lịch). Đến nay (2019) suốt 1796 năm đã có 12 lần bị thiêu hủy, 12 lần xây cất lại, mỗi lần lại cao hơn và có nhiều tầng hơn. Continue reading Hoàng Hạc Lâu – Thôi Hiệu

Tĩnh dạ tứ – Lý Bạch

Tĩnh dạ tứ

Sàng tiền minh nguyệt quang
Nghi thị địa thượng sương
Cử đầu vọng minh nguyệt
Đê đầu tư cố hương

Lý Bạch

 
Đêm lặng

Trước giường ánh trăng sáng
Ngỡ là đất có sương
Ngẩng đầu nhìn trăng sáng
Cúi đầu nhớ quê hương

TĐH dịch
Feb 5, 2019 (Mồng 1 Tết Kỷ Hợi)
Stafford, VA, USA

 

Áo đỏ

 

Em qua phố chiều nay
Gió khẽ lay hàng cây
Mai vàng rung nhè nhẹ
Tóc dài bối rối bay
Đàn chim kêu ríu rít
Áo đỏ thắm đường mây
Trời xuân như hớn hở
Em bước như chẳng hay

TĐH
Feb. 4, 2019 (ngày cuối năm Mậu Tuất)
Stafford, VA, USA

 

3 bài thơ xuân

Chào các bạn,

Mùa xuân là mùa trùng phùng hội ngộ, bởi vì ai ai dù ở xa đâu cũng thường về quê ăn tết, gặp lại cảnh cũ người xưa. Nhưng cũng rất thường khi, người ta chỉ gặp lại ký ức, vì ký ức cũng về với mùa xuân.

Gửi đến các bạn, ba bài thơ xuân đọc tết. Các bài này viết lâu rồi, giờ mang ra chỉnh lại.

Mến,

Hoành
_____________

 
Lụa vàng

Đào mai điểm chấm khắp phố phường
Lụa vàng tóc gió qua Hồ Gươm
Thấy em một quãng xa xưa đó
Nay đến Hồ Gươm vẫn vấn vương

TĐH Continue reading 3 bài thơ xuân

Khúc Giang Kỳ 1 – Đỗ Phủ

TĐH: Làm quan xa nhà, và chẳng thích làm quan.

 

Khúc giang kỳ 1

Nhất phiến hoa phi giảm khước xuân
Phong phiêu vạn điểm chính sầu nhân
Thả khan dục tận hoa kinh nhãn
Mạc yếm thương đa tửu nhập thần
Giang thượng tiểu đường sào phí thuý
Uyển biên cao trủng ngoạ kỳ lân
Tế suy vật lý tu hành lạc
Hà dụng phù danh bạn thử thân

Đỗ Phủ (năm 758)

 
Sông Khúc – 1

Một mảnh hoa bay áng xuân tàn
Gió lay khắp chốn buồn man man
Thử nhìn đến hết hoa rơi rụng
Chẳng ngại hại thân rượu vẫn tràn
Đầu sông nhà nhỏ chim làm tổ
Cạnh vườn ụ đất ngủ vện vàng
Ngẫm nghĩ sự đời thong dong sống
Há để hư danh mãi nặng mang

TĐH dịch
Jan. 19, 2019
Stafford, VA, USA

 

Ngày đó – Those days

về Đại Học Văn Khoa Sài Gòn và
cà phê lá me vỉa hè Nguyễn Du

Ngày đó

Nắng sáng lá me bay
Cà phê gợn gió lay
Vỉa hè say trò chuyện
Ước mơ dệt suốt ngày

Cà phê vẫn còn say
Lá me xưa vẫn bay
Giờ cùng ôn chuyện cũ
Mắt nhòa thấy cay cay

TĐH
Wen., Jan. 30, 2019 (25 tết Mậu Tuất)
Stafford, VA, USA
Continue reading Ngày đó – Those days

Cáo tật thị chúng – Thiền sư Mãn Giác

TĐH: Vòng đời mãi xoay, chẳng còn chẳng mất.

Cáo tật thị chúng

Xuân khứ bách hoa lạc
Xuân đáo bách hoa khai
Sự trục nhãn tiền quá
Lão tòng đầu thượng lai
Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận
Đình tiền tạc dạ nhất chi mai

(Thiền sư Mãn Giác) Continue reading Cáo tật thị chúng – Thiền sư Mãn Giác

Xuân giang hoa nguyệt dạ – Trương Nhược Hư

 
Xuân giang hoa nguyệt dạ là bài thơ trữ tình nổi tiếng trong lịch sử văn học Trung Quốc. Nhà nghiên cứu văn học đời Thanh Vương Khải Vận khen bài thơ này là “chỉ một thiên tuyệt diệu, đủ xứng đáng là đại gia” (cô thiên hoành tuyệt, cánh vi đại gia); nhà thơ hiện đại Văn Nhất Đa thì ca ngợi rằng bài thơ này là “thơ trong thơ, đỉnh núi trên các đỉnh núi” (thi trung đích thi, đỉnh phong thượng đích đỉnh phong). Theo lời Lưu Kế Tài thì đối với người Nhật Bản hiện đại, hai bài thơ Đường được hâm mộ nhất là Xuân giang hoa nguyệt dạ của Trương Nhược Hư và Trường hận ca của Bạch Cư Dị. Continue reading Xuân giang hoa nguyệt dạ – Trương Nhược Hư

Vô đề – Lý Thương Ẩn

TĐH: Mùa đông xa nhau nhớ người. Xin nhờ chim xanh tới miền hạnh phúc đó hỏi thăm dùm.

Vô đề

Tương kiến thì nan biệt diệc nan
Đông phong vô lực bách hoa tàn
Xuân tàm đáo tử ty phương tận
Lạp cự thành hôi lệ thuỷ can
Hiểu kính đãn sầu vân mấn cải
Dạ ngâm ưng giác nguyệt quang hàn
Bồng Lai thử khứ vô đa lộ
Thanh điểu ân cần vị thám khan

(Lý Thương Ẩn)

Không tên

Gặp nhau đã khó xa càng khó
Gió đông hiu hắt mọi hoa tàn
Tằm xuân đến chết tơ mới hết
Nến cháy thành tro nước mắt khan
Soi gương chạnh buồn mây tóc đổi
Thơ đêm chợt lạnh ánh trăng tan
Bồng Lai đường đến không nhiều lối
Chim xanh xin giúp hỏi bình an

(TĐH dịch
Jan. 20, 2019
Stafford, VA, USA)

 

Thương xuân khúc – Bạch Cư Dị

TĐH: Mùa xuân khóc tuổi xuân. Câu cuối bài này có từ “tận nhật”, có nghĩa là “ngày hết.” Đa số dịch giả cho rằng đó có nghĩa là cuối ngày, tức suốt ngày. Có người dùng “suốt ngày”, có người bỏ luôn vì thấy nó không quan trọng cho bài thơ. Thế thì rất oan cho Bạch Cư Dị, người được coi như đứng hàng đầu trong thơ Đường. Bài thơ chỉ có 4 câu, mỗi câu 7 chữ, mà câu cuối (câu quan trọng nhất) lại có đến 2 chữ dư, không cần thiết, thì chẳng thể nói đây là thơ của “thi tiên” (tiên thơ) được. Continue reading Thương xuân khúc – Bạch Cư Dị

Mộ xuân cảm hoài – Đới Thúc Lân

TĐH: Cuối xuân nhung nhớ quê nhà. Mơ xuân chỉ là giấc mơ tàn rụi. Sông núi thê lương, một mình hát múa cùng trăng và mây. Nhớ mãi vườn xưa, nay hoang lạnh. Chỉ là dằng dặc thu sầu.

 
Mộ xuân cảm hoài

Đỗ Vũ thanh thanh hoán khách sầu
Cố viên hà xứ thử đăng lâu
Lạc hoa phi nhứ thành xuân mộng
Thặng thuỷ tàn sơn dị tích du
Ca phiến đa tình minh nguyệt tại
Vũ y vô ý thái vân thu
Đông hoàng khứ hậu thiều hoa tận
Lão phố hàn hương biệt hữu thu

(Đới Thúc Luân) Continue reading Mộ xuân cảm hoài – Đới Thúc Lân