Tag Archives: Thơ

Khúc Giang Kỳ 1 – Đỗ Phủ

TĐH: Làm quan xa nhà, và chẳng thích làm quan.

 

Khúc giang kỳ 1

Nhất phiến hoa phi giảm khước xuân
Phong phiêu vạn điểm chính sầu nhân
Thả khan dục tận hoa kinh nhãn
Mạc yếm thương đa tửu nhập thần
Giang thượng tiểu đường sào phí thuý
Uyển biên cao trủng ngoạ kỳ lân
Tế suy vật lý tu hành lạc
Hà dụng phù danh bạn thử thân

Đỗ Phủ (năm 758)

 
Sông Khúc – 1

Một mảnh hoa bay áng xuân tàn
Gió lay khắp chốn buồn man man
Thử nhìn đến hết hoa rơi rụng
Chẳng ngại hại thân rượu vẫn tràn
Đầu sông nhà nhỏ chim làm tổ
Cạnh vườn ụ đất ngủ vện vàng
Ngẫm nghĩ sự đời thong dong sống
Há để hư danh mãi nặng mang

TĐH dịch
Jan. 19, 2019
Stafford, VA, USA

 

Ngày đó – Those days

về Đại Học Văn Khoa Sài Gòn và
cà phê lá me vỉa hè Nguyễn Du

Ngày đó

Nắng sáng lá me bay
Cà phê gợn gió lay
Vỉa hè say trò chuyện
Ước mơ dệt suốt ngày

Cà phê vẫn còn say
Lá me xưa vẫn bay
Giờ cùng ôn chuyện cũ
Mắt nhòa thấy cay cay

TĐH
Wen., Jan. 30, 2019 (25 tết Mậu Tuất)
Stafford, VA, USA
Continue reading Ngày đó – Those days

Cáo tật thị chúng – Thiền sư Mãn Giác

TĐH: Vòng đời mãi xoay, chẳng còn chẳng mất.

Cáo tật thị chúng

Xuân khứ bách hoa lạc
Xuân đáo bách hoa khai
Sự trục nhãn tiền quá
Lão tòng đầu thượng lai
Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận
Đình tiền tạc dạ nhất chi mai

(Thiền sư Mãn Giác) Continue reading Cáo tật thị chúng – Thiền sư Mãn Giác

Xuân giang hoa nguyệt dạ – Trương Nhược Hư

 
Xuân giang hoa nguyệt dạ là bài thơ trữ tình nổi tiếng trong lịch sử văn học Trung Quốc. Nhà nghiên cứu văn học đời Thanh Vương Khải Vận khen bài thơ này là “chỉ một thiên tuyệt diệu, đủ xứng đáng là đại gia” (cô thiên hoành tuyệt, cánh vi đại gia); nhà thơ hiện đại Văn Nhất Đa thì ca ngợi rằng bài thơ này là “thơ trong thơ, đỉnh núi trên các đỉnh núi” (thi trung đích thi, đỉnh phong thượng đích đỉnh phong). Theo lời Lưu Kế Tài thì đối với người Nhật Bản hiện đại, hai bài thơ Đường được hâm mộ nhất là Xuân giang hoa nguyệt dạ của Trương Nhược Hư và Trường hận ca của Bạch Cư Dị. Continue reading Xuân giang hoa nguyệt dạ – Trương Nhược Hư

Vô đề – Lý Thương Ẩn

TĐH: Mùa đông xa nhau nhớ người. Xin nhờ chim xanh tới miền hạnh phúc đó hỏi thăm dùm.

Vô đề

Tương kiến thì nan biệt diệc nan
Đông phong vô lực bách hoa tàn
Xuân tàm đáo tử ty phương tận
Lạp cự thành hôi lệ thuỷ can
Hiểu kính đãn sầu vân mấn cải
Dạ ngâm ưng giác nguyệt quang hàn
Bồng Lai thử khứ vô đa lộ
Thanh điểu ân cần vị thám khan

(Lý Thương Ẩn)

Không tên

Gặp nhau đã khó xa càng khó
Gió đông hiu hắt mọi hoa tàn
Tằm xuân đến chết tơ mới hết
Nến cháy thành tro nước mắt khan
Soi gương chạnh buồn mây tóc đổi
Thơ đêm chợt lạnh ánh trăng tan
Bồng Lai đường đến không nhiều lối
Chim xanh xin giúp hỏi bình an

(TĐH dịch
Jan. 20, 2019
Stafford, VA, USA)

 

Thương xuân khúc – Bạch Cư Dị

TĐH: Mùa xuân khóc tuổi xuân. Câu cuối bài này có từ “tận nhật”, có nghĩa là “ngày hết.” Đa số dịch giả cho rằng đó có nghĩa là cuối ngày, tức suốt ngày. Có người dùng “suốt ngày”, có người bỏ luôn vì thấy nó không quan trọng cho bài thơ. Thế thì rất oan cho Bạch Cư Dị, người được coi như đứng hàng đầu trong thơ Đường. Bài thơ chỉ có 4 câu, mỗi câu 7 chữ, mà câu cuối (câu quan trọng nhất) lại có đến 2 chữ dư, không cần thiết, thì chẳng thể nói đây là thơ của “thi tiên” (tiên thơ) được. Continue reading Thương xuân khúc – Bạch Cư Dị

Mộ xuân cảm hoài – Đới Thúc Lân

TĐH: Cuối xuân nhung nhớ quê nhà. Mơ xuân chỉ là giấc mơ tàn rụi. Sông núi thê lương, một mình hát múa cùng trăng và mây. Nhớ mãi vườn xưa, nay hoang lạnh. Chỉ là dằng dặc thu sầu.

 
Mộ xuân cảm hoài

Đỗ Vũ thanh thanh hoán khách sầu
Cố viên hà xứ thử đăng lâu
Lạc hoa phi nhứ thành xuân mộng
Thặng thuỷ tàn sơn dị tích du
Ca phiến đa tình minh nguyệt tại
Vũ y vô ý thái vân thu
Đông hoàng khứ hậu thiều hoa tận
Lão phố hàn hương biệt hữu thu

(Đới Thúc Luân) Continue reading Mộ xuân cảm hoài – Đới Thúc Lân

Yêu

Chào các bạn,

Mùa Tình Yêu. Hôm nay mình tính viết một bài trà đàm về Tình yêu. Nhưng muốn thay đổi không khí, nên thay vì viết như bình thường có ý tưởng hẳn hoi, mình đổi ý và muốn viết một bài về “Yêu” (Yêu là đầu đề), như là một bài thơ, nhưng hoàn toàn chẳng có idea gì trong đầu, và cố tình không tìm idea nào. Mình bắt đầu viết bằng cách viết đầu đề “Yêu”, rồi ngồi đợi ý tưởng đến. Mỗi ý đến mình ghi ngay xuống, tự nhiên và tự do, không chọn lựa hay sàng lọc, không cần nhịp điệu và âm vận gì cả, để xem có được những gì. Sau đó đọc lại và chỉnh sửa vài nơi một chút cho trôi chảy.

Và đây là kết quả. Chia sẻ với cả nhà trong Mùa Tình Yêu. Continue reading Yêu

Youth – Trẻ

Chào các bạn,

Mình mới dịch bài thơ nổi tiếng, Youth, của Samuel Ullman sang tiếng Việt. Gửi đến các bạn.

Samuel Ullman, người Mỹ gốc Do Thái – Đức, sinh ngày 13/4/1840 tại Hechingen, Đức, mất ngày 21/3/1924, tại Birmingham, bang Alabama, Mỹ, là một doanh nhân buôn bán dụng cụ nhà cửa, thành viên của Hội đồng Giáo dục thành phố Birmingham, người giáo dân dẫn lễ trong đền thờ Do Thái Temple Emanu-El ở Birmingham, và là một thi sĩ.

Người ta biết đến Ullman nhiều nhờ bài thơ Youth của ông, là bài thơ tướng Douglas MacArthur rất ưa thích. MacArthur, khi là tướng thống lĩnh tối cao của quân đội đồng minh trong thế chiến thứ II, treo bài thơ Youth trong văn phòng tướng ở Tokyo. Tướng MacArthur cũng thường dùng lời của bài thơ này trong nhiều diễn văn của ông, làm cho bài thơ trở thành nổi tiếng ở Nhật hơn cả ở Mỹ.

Mời các bạn.

Hoành

Trẻ
(tác giả: Samuel Ullman, dịch giả: Trần Đình Hoành)

Trẻ không là thời gian trong đời; mà là trạng thái của tâm trí; Trẻ không là chuyện má hồng, gối dẻo; mà là chuyện nghị lực, phẩm chất của trí tưởng tượng, mãnh lực của cảm xúc; Trẻ là tươi mát từ những dòng suối sự sống sâu xa. Continue reading Youth – Trẻ

Mùa bông giữa nông trường

Tháng trước tôi qua, theo chân cô kỹ thuật
Thăm ruộng bông cao sản của nông trường
Cành lá ngút đầu, màu tím xanh ngăn ngắt
Em bảo mùa bông này thu hoạch sẽ khá hơn

Tôi nhặt lên quả bông lầm bụi đất
Đoán lượng năng, lượng mưa, lượng những giọt mồ hôi
Tuốt lá đánh cành, bảy lần phun thuốc
Vất vả nhiều mà hồn hậu thế, em ơi! Continue reading Mùa bông giữa nông trường