Anh Hoành từng nói với mình: “Bận rộn là đầu mối của mọi tội lỗi”. Nghe qua thì giản dị nhưng càng về sau này, mình càng thấy câu nói này thật sâu sắc. Bận rộn quá, lịch chật quá làm mình luôn căng thẳng, mệt mỏi và buồn bực, làm tâm mình bị bệnh mà mình không biết, và bệnh ngày càng nặng hơn, cho đến khi khiến mình sống mà như đã chết.
Mokusen Hiki sống trong một ngôi chùa ở tỉnh Tamba. Một trong những thiền sinh của Mokusen phàn nàn về tính hà tiện của vợ anh ta.
Mokusen đến thăm bà vợ và đưa nắm tay ra trước mặt chị.
“Thầy có ý gì vậy?” chị ta hỏi với ngạc nhiên.
“Giả sử nắm tay tôi cứ như thế này hoài. Chị gọi nó là gì?” thiền sư hỏi.
Hôm nay mình muốn ăn cháo vì muốn hệ tiêu hóa được nghỉ ngơi và hồi sức. Mình hay ăn cháo thịt bằm bán trong cửa hàng 7-Elenven. Mình chỉ cần mua và nhờ nhân viên dùng lò vi sóng làm nóng lại là ăn được ngay. Rất tiện lợi. Đó là phép lạ của Chúa chăm sóc mình.
Một lãnh chúa hỏi Takuan, một thiền sư, làm thế nào để dùng thời gian. Lãnh chúa cảm thấy ngày của mình quá dài, ở trong khách sảnh cả ngày và ngồi cứng ngắc để nhận lễ viếng từ những người khác.
Bé nhà mình học mọi thứ rất nhanh, đặc biệt mấy môn liên quan đến vận động, như bé tự tập đi được xe đạp hai bánh trong 2, 3 lần tập; biết bơi ếch sau 2 lần đi tập bơi. Mình rất bất ngờ, đó là phép lạ của Chúa cho mình và bé.
Khi đi xe đạp, mình dặn bé là đi chậm và cẩn thận. Bé rất hiểu chuyện, đi cẩn thận và vững vàng, không bị cuốn theo nhịp chạy nhanh của mấy người bạn đi xe đạp cùng bé. Bé còn hỏi mình:
Có điều này, Chúa mở mắt cho mình thông qua bài viết của anh Hoành trên ĐCN và cách anh sống và làm việc.
Mỗi bí mật một người phải giấu giếm là một song sắt trong lòng người đó. Càng nhiều bí mật thì con người càng sống trong ngục tù, vì những chuyện muốn giấu thường là chuyện sai trái. Mình rất thấm thía chuyện này, vì đã chứng kiến nhiều người như vậy và hiểu rằng, một người càng nhiều bí mật thì họ càng trở nên tự cách xa và sống mệt mỏi, lạnh lẽo và cô đơn với mọi người. Thật tội nghiệp.
Keichu, vị thiền sư lớn thời Minh Trị Thiên Hoàng, là sư trụ trì chùa Tofuku, một đại tự ở Kyoto. Ngày nọ, thống đốc Kyoto đến thăm thiền sư lần đầu tiên.
Người trợ lý thống đốc trình danh thiếp của thống đốc, có ghi: “Kitagaki, Thống Đốc Kyoto.”
“Tôi không có chuyện gì để nói với một anh chàng như vậy,” Keichu nói với người trợ lý. “Bảo ông ta đi về đi.” Người trợ lý mang tấm danh thiếp trở lại với lời xin lỗi. “Đó là lỗi của tôi,” thống đốc viết, với dòng bút chì xóa cụm từ Thống Đốc Kyoto. “Hỏi thầy anh lần nữa.” Continue reading Danh thiếp – Calling card→
Chiều nay mình dành cả buổi chiều để nghỉ ngơi hồi sức. Mấy ngày qua mình hơi nhiều việc nên muốn nghỉ một buổi. Thế là mình ngủ trưa thoải mái rồi dậy, pha tách cà phê rồi ngồi thong thả với Chúa ở ban công.
Khi ni cô Chiyono học Thiền với thầy Bukko của chùa Engaku, cô không gặt được thành quả gì từ thiền định trong một thời gian dài.
Cuối cùng, trong một đêm trăng, ni cô đang xách nước trong một cái gàu cũ bọc tre. Tre bị găy và đáy gàu rớt ra, và ngay lúc đó tâm trí của Chiyono được giải phóng.
Mấy nay Sài Gòn thời tiết nắng mưa thất thường nên nhiều người dễ bị cảm cúm, viêm mũi, viêm họng… Sẵn mình có làm các bài thuốc Đông y, dạng bột để dùng cho mình và người thân, giúp tăng sức đề kháng, giải quyết các vấn đề trên nên mình cũng gửi tặng cho một người bạn đang bị viêm mũi, viêm họng, tắt tiếng.
Daiju đến thăm thiền sư Baso ở Trung Quốc. Baso hỏi: “Anh tìm gì?”
“Giác ngộ,” Daiju trả lời.
“Anh có kho tàng riêng của anh. Tại sao tìm bên ngoài?” Baso hỏi.
Daiju thắc mắc: “Kho tàng của tôi ở đâu?”
Baso trả lời: ‘Cái anh đang tìm là kho tàng của anh.”
Daiju mừng rỡ! Kể từ đó Daiju luôn luôn nói với bạn bè: “Mở kho tàng của anh và dùng nó.”
Bình:
• Baso dōitsu (Mã Tổ Đạo Nhất, 馬祖道一, 709-788), là một Thiền sư Trung Quốc đời nhà Đường, và là môn đệ và người đắc pháp duy nhất của Thiền sư Nam Nhạc Hoài Nhượng. Sư có rất nhiều môn đệ đắc đạo và thường được xem như người thứ ba có ảnh hưởng lớn đến Thiền tông, sau Tổ sư Bồ Đề Đạt Ma và lục tổ Huệ Năng. Continue reading Mở kho tàng của bạn – Open your own treasure house→
Hết hè này mình bắt đầu học năm 4 của chương trình học bác sĩ. Mấy nay đang chuẩn bị đóng học phí cho học kỳ mới, nhưng tự nhiên, trưa nay, mình nhận được tin là trường mình tặng học bổng cho lớp mình. Đúng bằng số tiền học phí học kỳ mới. Mình rất bất ngờ, và biết ngay là phép lạ của Chúa cho mình.
Học phí học y của trường mình cao nên khoản học bổng này giúp mình khỏe và đỡ vất vả hơn rất nhiều. Thank you, Jesus!
Sau khi thiền sư Bankei qua đời, một người mù sống gần chùa của thiền sư nói với một người bạn: “Bởi vì tôi mù, tôi không thể quan sát sắc mặt người ta, nên tôi phải xét tư cách của họ qua giọng nói. Thường thì khi tôi nghe một người chúc mừng người khác về chuyện vui hay thành công nào đó, tôi cũng nghe một âm bí mật của ganh tị. Khi chia buồn với người khác về mất mát của họ, tôi cũng nghe thích thú và thỏa mãn, cứ như là người chia buồn thật sự vui vì có cái gì đó để lại cho họ hưởng trong thế giới riêng của họ. Continue reading Giọng nói của hạnh phúc – The voice of happiness→