Lưu trữ theo thẻ: Song ngữ

Thế giới kỳ diệu thay!

illustration_art_of_children_b10-psd-012Thói quen nghe nhạc của mọi người ở các độ tuổi rất khác nhau, như thời gian nghe, không gian, loại nhạc, giai điệu, nhạc sĩ và ca sĩ…. . Nhưng chắc chắn chẳng ai có thể phủ nhận giá trị của âm nhạc trong đời sống chúng ta. Từ những bài hát dân ca, những câu ca dao mẹ ru ngày ta còn bé tí teo, cho đến khi ta thành những cô cậu nhóc thiếu niên hát những bài thiếu nhi, và lớn hơn chút nữa ở tuổi bắt đầu thích nghe và hát những bài tình ca. Đó là chưa kể đến tác dụng của nhạc đỏ, còn gọi là nhạc cách mạng. “Các ca khúc nhạc đỏ thường để cổ vũ tinh thần chiến đấu của chiến sĩ, phục vụ kháng chiến , truyền đạt những chính sách của nhà nước, khuyến khích tình yêu lý tưởng, cũng có cả những bài hát trữ tình, thể hiện tình yêu quê hương đất nước hoặc cổ vũ lao động, xây dựng.” (Wikipedia)

Một trong những thói quen của tôi đầu ngày khi ngồi vào bàn làm việc, hay khi có chút thời gian giải lao giữa giờ làm việc là chọn một bản nhạc vui để nghe. Tôi thực sự thấy tác dụng tốt của một bản nhạc vui: rộn ràng và vui vẻ bắt đầu một ngày làm việc, và thư giãn giữa giờ để sau đó tiếp tục với công việc.

Hai bản nhạc sau sẽ đem lại cho người nghe sự sảng khoái, tươi vui, và yêu đời hơn chỉ với 1 cái click: WHAT A WONDERFUL WORLD!

Thế giới này thực sự kỳ diệu các bạn ạ, cho dù có những lúc lòng ta nặng trĩu ưu tư, có khi mọi việc không như ta mong muốn.

Thế giới này, và cuộc đời vẫn tuyệt vời vì ta được sống, vì ta có những thứ thiên nhiên ban tặng hào phóng: trời xanh, mây trắng, cầu vồng bảy sắc, chim xanh bay lượn, ánh dương rạng rỡ của ngày, và cả bóng đêm bí ẩn, hoa hổng thắm, những nụ cười trên khuôn mặt người trên đường, những câu chào của bạn bè, trẻ em khóc cười, lớn lên, hiểu biết, có gia đình yêu thương , và nhất là có những giấc mơ của mỗi chúng ta (có hay không các vì sao băng), những giấc mơ về một khát vọng, một nơi chốn bình yên đâu đó tít trên cao, cao hơn chiếc cầu vồng.

Và âm nhạc tuyệt vời nữa.

1/ BÀI THỨ NHẤT : WHAT A WONDERFUL WORLD

Bản nhạc này do Louis Armstrong trình bày. Ông là nghệ sĩ kèn trumpet và ca sĩ nhạc jazz, trưởng ban nhạc, được xem là một nghệ sĩ lớn có ảnh hưởng rất quan trọng đến lịch sử nhạc jazz của nước Mỹ. Chúng ta sẽ ngạc nhiên hơn khi biết người nghệ sĩ này đã lớn lên và vượt qua thời thơ ấu khốn khổ trong một gia đình có hoàn cảnh bi đát dường nào.

Ông sinh năm 1901, mất năm 1971, sinh ra và sống thời thơ ấu trong khu nghèo nhất, khu ổ chuột của New Orleans, bang Louisiana, Mỹ. New Orleans, một thành phố có đặc trưng văn hóa đa dạng, với sự hòa trộn độc đáo âm nhạc của người da màu, nhạc ragtime, các khúc quân hành, và nhạc blue buồn.

Ông nội của Armstrong là nô lệ gốc Phi. Cha mẹ ông không cưới nhau mà có con. Khi ông còn nhỏ, cha ông William Armstrong (1881–1922) bỏ nhà đi theo người đàn bà khác. Mẹ ông, Mayann Armstrong (1886–1942) sau đó bỏ ông cho bà nội nuôi. Khi Armstrong lên 5, mẹ ông về sống với gia đình, từ đó ông chỉ gặp cha mình những lần lễ lạc. Ông theo học trường Fisk School và bắt đầu thích nghe nhạc Creole (một loại nhạc của người da đen lai) . Louis Armstrong cố gắng kiếm tiền bằng cách bán báo, lượm thức ăn bán lại cho nhà hàng, nhưng gia đình ông quá túng thiếu đến nỗi mẹ ông phải làm nghề mại dâm. Armstrong làm nghề kéo xe chở than đến Storyville, và lai vãng các sàn nhảy, chổ chứa, để hóng nghe các ban nhạc trình tấu. Ông đã bắt đầu học nhạc như thế đó.

Mặc dù từ khi còn bé, ông đã có thể chơi nhạc chuyên nghiệp, nhưng ông chỉ chơi nhạc ở quê nhà. Đến năm 22 tuổi (1922), ông mới lên Chicago gia nhập ban nhạc của King Oliver. Sau đó vào năm 1925 , ông rời ban nhạc của Oliver và lên New York để gia nhập giàn nhạc giao hưởng Fletcher Henderson, và nhanh chóng nổi tiếng trong làng âm nhạc tại đây. Rất nhiều những bản nhạc thành công vang dội “bán chạy nhất“ của ông liên tục ra đời vào những thập niên 20, 30. Louis Armstrong bắt đẩu nổi tiếng từ thập niên 1920, sử dụng kèn cornet và trumpet điệu luyện. Ông đặt nền móng và tạo ảnh hưởng lớn cho phong trào nhạc jazz, chuyển hướng chơi nhạc từ trình diễn sáng tác tùy hứng chung sang hình thức trình diễn độc tấu. Ngoài cách bấm và thổi kèn độc đáo, ông còn có giọng hát khàn rất đặc biệt, thường uốn vặn âm điệu, lời ca của bài hát nhiều kiểu, với mục đích biểu cảm. Ảnh hưởng của Louis Armstrong không chỉ trong lãnh vực nhạc jazz mà còn lan sang nhạc pop trong thập niên 1960.

Theo bình luận gia âm nhạc Steve Leggett, Armstrong “có lẽ là người có ảnh hưởng lớn nhất trong nền ca nhạc Mỹ trong thề kỷ 20.”

Armstrong lớn lên từ giai cấp xã hội hèn mạt nhất, trong một thị trấn bị kỳ thị, nhưng lại có nền âm nhạc sâu đậm, nóng bỏng – lúc bấy giờ gọi là nhạc “ragtime” (thời đói rách) chứ chưa gọi là nhạc jazz. Tuy thời thơ ấu ông sống trong cảnh đói nghèo, Louis Armstrong không cho rằng đó là điều đáng buồn mà là nguồn cảm hứng vô biên, ông từng nói: “Mỗi khi tôi nhắm mắt thổi cái kèn của tôi – tôi nhìn thẳng vào trái tim của thành phố New Orleans xa xưa … Nó đem lại cho tôi một cái gì đó để tôi bám vào mà sống.

I see trees of green, red roses, too
I see them bloom for me and you
And I think to myself what a wonderful world.

I see skies of blue and clouds of white
Bright blessed days., dark sacred nights
And I think to myself what a wonderful world

The colors of a rainbow so pretty in the sky
Also on the faces of people going by
I see friends shaking hands saying how do you do
They’re really saying I love you.

I hear babies cry I watch them grow
They’ll learn much more than I’ll ever know
And I think to myself what a wonderful world

And I think to myself …..what a wonderful world
Yes I think to myself …….what a wonderful world.

Tôi nhìn thấy cây cối xanh tươi, và cả những đóa hồng đỏ thắm
Tôi thấy hoa nở cho tôi và cho bạn
Và tôi thầm nghĩ thế giới kỳ diệu biết bao

Tôi nhìn thấy bầu trời xanh… những đám mây trắng
Những ngày lành bừng sáng… những đêm tối thiêng liêng
Và tôi thầm nghĩ cuộc đời kỳ diệu biết bao!

Những sắc màu của chiếc cầu vồng trên trời sao đẹp thế!
Và cả trên nét mặt của những người đang bước qua tôi
Tôi nhìn thấy bạn bè bắt tay nhau chào hỏi
Họ đang thực sự nói câu: Tôi yêu bạn

Tôi nghe tiếng trẻ thơ khóc
Tôi nhìn các bé lớn lên
Các bé sẽ học – biết được nhiều hơn tôi có thể biết
Và tôi thầm nghĩ… thế giới kỳ diệu biết bao
Và tôi thầm nghĩ… thế giới này kỳ diệu biết bao

2/ BÀI THỨ HAI : SOMEWHERE OVER THE RAINBOW/ WHAT A WONDERFULWORLD

Somewhere Over the Rainbow là một bài hát do Harold Arlen viết nhạc, E.Y. Harburg soạn lời và được trình diễn lần đầu năm 1939 bởi ca sĩ-diễn viên Judy Garland cho bộ phim The Wizard of Oz. Tác phẩm này được coi là một trong những ca khúc đáng nhớ nhất của âm nhạc và điện ảnh Hoa Kỳ thế kỷ 20, nó được Hiệp hội Công nghiệp Ghi âm Hoa Kỳ bình chọn là bài hát của thế kỷ 20 và cũng được Viện Phim Mỹ xếp đầu tiên trong danh sách 100 ca khúc đáng nhớ nhất của điện ảnh Hoa Kỳ thế kỷ 20

Bài hát này do Alvin and the Chipmunks trình bày

Somewhere over the rainbow way up high
And the dreams that you dream of once in a lullaby
Somewhere over the rainbow blue birds fly
And the dreams that you dream of, dreams really do come true
Someday I’ll wish upon a star, wake up where the clouds are far behind me
Where trouble melts like lemon drops
High above the chimney tops is where you’ll find me
Somewhere over the rainbow bluebirds fly
And the dreams that you dare to, oh why, oh why can’t I?
Well I see trees of green and red roses too,
I’ll watch then bloom for me and you
And I think to myself, what a wonderful world
Well I see skies of blue and I see clouds of white and the brightness of day
I like the dark and I think to myself, what a wonderful world
The colors of the rainbow so pretty in the sky
are also on the faces of people passing by
I see friends shaking hands saying, How do you do?
They’re really saying, I, I love you
I hear babies cry and I watch them grow,
They’ll learn much more than we’ll know
And I think to myself, what a wonderful world
Someday I’ll wish upon a star, wake up where the clouds are far behind me
Where trouble melts like lemon drops
High above the chimney tops is where you’ll find me
Somewhere over the rainbow way up high
And the dreams that you dare to, oh why, oh why can’t I?

Ooooo oooooo oooooo

Ở một nơi nào đó đó trên chiếc cầu vồng
Trên cao
Và những giấc mơ bạn đã mơ
Một thời trong một bài hát ru
Ở nơi nào đó trên chiếc cầu vồng
Chim xanh bay
Và những giấc mơ bạn đã mơ
Những giấc mơ ấy thực sự thành hiện thực
Một ngày nào đó tôi sẽ ước có một ngôi sao
Thức dậy nơi những đám mây ở xa tít phía sau tôi
Nơi mà những ưu phiền chảy tan
Như những viên kẹo chanh
Bạn sẽ tìm thấy tôi trên cao bên trên chóp ống khói
Ở nơi nào đó trên chiếc cầu vồng chim xanh bay
Và giấc mơ bạn dám mơ, ồ, tại sao tôi không thể mơ nhỉ?
A, tôi thấy cây cối xanh tươi, và cả hoa hồng đỏ thắm nữa
Tôi sẽ ngắm hoa nở cho tôi và bạn
Và tôi thầm nghĩ .. cuộc đời kỳ diệu biết bao
A, tôi thấy những khung trời xanh biếc , và những đám mây trắng ngần
Và ngày tươi sáng
Tôi cũng thích bóng đêm và tôi thầm nghĩ
Thế giới này tuyệt vời biết bao
Những sắc màu của chiếc cầu vồng trên trời sao đẹp thế
Và cả trên nét mặt của những người đang bước qua tôi
Tôi nhìn thấy bạn bè bắt tay nhau chào hỏi
Họ đang thực sự nói câu: Tôi yêu bạn
Tôi nghe tiếng trẻ thơ khóc
Tôi nhìn các bé lớn lên
Các bé sẽ biết nhiều hơn tôi có thể biết
Và tôi thầm nghĩ .. thế giới kỳ diệu biết bao
Một ngày nào đó tôi sẽ ước có một ngôi sao
Thức dậy nơi những đám mây ở xa tít phía sau tôi
Nơi mà những ưu phiền chảy tan
Như những viên kẹo chanh
Bạn sẽ tìm thấy tôi trên cao bên trên chóp ống khói
Ở một nơi nào đó cao trên chiếc cầu vồng
Và giấc mơ bạn dám mơ, ồ, tại sao tôi không mơ được nhỉ?

Huỳnh Huệ dịch và tổng hợp

Học biết ơn

Tự giáo dục về lòng biết ơn có nghĩa là không xem bất cứ cái gì là hiển nhiên, có sẵn để phục vụ mình, mà là luôn tìm hiểu và trân trọng những gì đằng sau hành động ấy. Không có gì người khác làm cho bạn là chuyện đương nhiên.

Mọi cái phát sinh từ một thiện ý nhằm vào bạn. Hãy rèn luyện mình đừng bao giờ khất lại một lời hay một hành động bày tỏ lòng biết ơn

Đôi khi ánh sáng của chúng ta tắt ngúm rồi được nhen nhóm lại bởi một tia lửa từ một người khác. Mỗi chúng ta có nguyên cớ để suy nghĩ với lòng biết ơn sâu sắc về những người đã thắp sáng ngọn lửa trong ta.

Huỳnh Huệ dịch

.

“To educate yourself for the feeling of gratitude means to take nothing for granted, but to always seek out and value the kind that will stand behind the action. Nothing that is done for you is a matter of course.

Everything originates in a will for the good, which is directed at you. Train yourself never to put off the word or action for the expression of gratitude.

At times our own light goes out and is rekindled by a spark from another person. Each of us has cause to think with deep gratitude of those who have lighted the flame within us.”

Albert Schweitzer

Phục vụ

waitress1
Bất kỳ ai cũng có thể vĩ đại. Bới bất kỳ ai cũng có thể phục vụ. Bạn không phải có bằng đại học để phục vụ. Bạn không phải biết chia động từ để phục vụ… Bạn không phải biết nguyên lý thứ hai của động lực học trong vật lý để phục vụ. Bạn chỉ cần một trái tim đầy ắp khoan dung. Một linh hồn sinh ra bởi tình yêu.

Nguyễn Minh Hiển dịch

.

Everybody can be great. Because anybody can serve. You don’t have to have a college degree to serve. You don’t have to make your subject and your verb agree to serve…. You don’t have to know the second theory of thermodynamics in physics to serve. You only need a heart full of grace. A soul generated by love.

Martin Luther King, Jr.

Trong tay

hand
Trong tay

Tôi giữ trong tay một chút nắng,
Để sẻ chia với tất cả những ai đang
Trong bóng đêm của u sầu phiền muộn.
Tôi giữ trong tay một chút kiến thức,
Để sẻ chia với tất cả những ai đang
Ở các quốc gia nghèo, ít học.
Tôi giữ trong tay một chút thức ăn,
Để sẻ chia với những ai đang
Trong sâu thẳm của đói nghèo.
Tôi giữ trong tay một chút tình yêu,
Để sẻ chia với những ai đang
Trong căn nhà cô đơn ngược đãi.
Tôi giữ trong tay một chút sức mạnh,
Để sẻ chia với những ai
Cần được bảo vệ.
Tôi giữ trong tay một chút chở che,
Để sẻ chia với những ai
Không cửa không nhà.
Vậy thì tất cả hãy nắm giữ
Điều tốt đẹp trong tay chúng ta,
Để sẻ chia với những người thiếu thốn.

Loan Subaru dịch

.
helpinghand2
Hands

I hold in my hands a bit of sunshine,
To share with all those in
The darkness of gloom.
I hold in my hands a bit of education,
To share with all those in
Poor, uneducated countries.
I hold in my hands a bit of food,
To share with those in
The depth of poverty.
I hold in my hands a bit of love,
To share with those in
Lonely, abusive homes.
I hold in my hands a bit of defense,
To share with those in
Need of protection.
I hold in my hands a bit of shelter,
To share with those who
Are homeless.
So let’s all hold something
good in our hands,
To share with those in need.

By Natalie Bonnett

Giống nhau

duskrendevouz

“Giống nhau”

Nhỏ như hạt đậu phọng,
To như người khổng lồ,
Chúng ta đều cùng kích cỡ
Khi chúng ta tắt đèn.

Giàu như vua đạo Hồi,
Nghèo như một con mối,
Chúng ta đều cùng giá trị
Khi chúng ta tắt đèn.

Đỏ, Đen hay Cam,
Vàng hay Trắng,
Chúng ta giống như nhau
Khi chúng ta tắt đèn.

Vậy có lẽ một cách
Để mọi việc tốt đẹp
Là để Chúa với tay
Và tắt đèn!

Loan Subaru dịch

.

“No difference”

Small as a peanut,
Big as a giant,
We’re all the same size
When we turn off the light.

Rich as a sultan,
Poor as a mite,
We’re all worth the same
When we turn off the light.

Red, black or orange,
Yellow or white,
We all look the same
When we turn off the light.

So maybe the way
To make everything right
Is for God to just reach out
And turn off the light!

Shel Silverstein

Từ tâm

compassionstone
Some of my friends have told me that while love and compassion are marvelous and good, they are not really very relevant. Our world, they say, is not a place where such virtues have much influence or power. They claim that anger and hatred are so much a part of human nature that humanity will always be dominated by them. I do not agree.

Vài người bạn nói với tôi rằng trong khi tình yêu và lòng từ thật tuyệt vời và tốt đẹp, các đức tính đó thật ra chẳng liên can gì đến ta. Thể giới của chúng ta, họ nói, không phải là nơi những đức tính đó có ảnh hưởng và quyền lực. Họ cho rằng, sự giận dữ và hận thù là phần rất thiết yếu của bản chất con người, đến nỗi nhân loại sẽ luôn luôn bị thống trị bởi giận dữ và hận thù. Tôi không đồng ý với quan điểm này.

.

We humans have existed in our present form for about a hundred thousand years. I believe that if during this time the human mind had been primarily controlled by anger and hatred, our population would have decreased. But today, despite all our wars, we find that the human population is greater than ever. This clearly indicates to me that while anger and aggression are surely present, love and compassion predominate in the world. This is why what we call “news” is composed of mostly unpleasant or tragic events; compassionate activities are so much a part of daily life that they are taken for granted and therefore are largely ignored.

Con người chúng ta tồn tại trong tình trạng như hiện nay đã khoảng một trăm ngàn năm. Tôi tin rằng, trong khoảng thời gian này, nếu nhân tâm chủ yếu bị chi phối bới giận dữ và hận thù, nhân số chúng ta sẽ giảm. Nhưng ngày nay, dù có chiến tranh, dân số thế giới cao hơn bao giờ hết. Điều này cho tôi thấy, trong khi giận dữ và gây gổ chắc chắn có, tình yêu và lòng từ thống trị thế giới. Đó cũng là lý do tại sao mà cái chúng ta gọi là “tin tức” thường gồm các tin không vui hay bi thảm; các hoạt động đầy tình thương là phần lớn của cuộc sống hàng ngày nên các hoạt động đó được coi là đương nhiên và do đó thường bị lờ đi.

.
helpinghand
…We are, after all, social animals. Without human friendship, without the human smile, our lives become miserable. The loneliness becomes unbearable. Such human interdependence is a natural law–that is to say, according to natural law, we depend on others to live. If, under certain circumstances, because something is wrong inside us, our attitude toward our fellow human beings on whom we depend becomes hostile, how can we hope to attain peace of mind or a happy life? According to basic human nature or natural law, interdependence–giving and receiving affection–is the key to happiness.

…Chúng ta, suy cho cùng, là các động vật mang tính xã hội. Nếu chẳng có tình bạn giữa con người, nụ cười của con người, cuộc đời chúng ta sẽ trở nên đau khổ. Sự cô đơn sẽ trở nên ngoài sức chịu đựng. Sự phụ thuộc lẫn nhau giữa người và người là một quy luật tự nhiên, tức là, theo quy luật đó, chúng ta phụ thuộc vào nhau để sống. Nếu, trong tình cảnh nào đó, bởi vì có điều gì không ổn trong lòng chúng ta, thái độ của chúng ta đối với anh em đồng loại, mà chúng ta phụ thuộc, trở nên thù đich, thì làm sao chúng ta có thể hy vọng có được sự thanh bình trong tâm hay một cuộc sống hạnh phúc? Theo bản tính tự nhiên của con người hay luật tự nhiên, phụ thuộc lẫn nhau – cho và nhận tình nhân ái – là chìa khóa của hạnh phúc.

(From The Compassionate Life by Tenzin Gyatso, the Fourteenth Dalai Lama.
Trích từ Đời Sống Từ Ni của Dat Lai Lat Ma thứ 14.
Nguyến Minh Hiển dịch)