
Tôi nhớ những lời cầu nguyện của mẹ tôi, và chúng luôn theo tôi. Chúng bấu chặt vào tôi trong suốt cuộc đời.
Phạm Kiêm Yến dịch
.
I remember my mother’s prayers and they have always followed me. They have clung to me all my life.
~Abraham Lincol

Không ai trên thế giới có thể chiếm chỗ của mẹ bạn. Dù bạn phải hay quấy, bạn vẫn luôn luôn đúng trong mắt bà. Bà có thể quở trách bạn vài điều nhỏ nhặt, nhưng chẳng bao giờ trách mắng bạn về những việc lớn.
Phạm Kiêm Yến dịch
.
No one in the world can take the place of your mother. Right or wrong, from her viewpoint you are always right. She may scold you for little things, but never for the big ones.
~Harry Truman

Cách nay hơn một tháng, Lê Thị Hà Tuyên – cô học trò 18 tuổi ở thị xã Tuy Hòa (Phú Yên) – bị tai nạn do nổ bình gas tại phòng trọ học. Cô bị phỏng toàn thân tới 66% và các bác sĩ tiên lượng khó qua khỏi. Ba Tuyên quyết cứu lấy đứa con thương yêu, đã đưa cô vào BV Chợ Rẫy và xin các bác sĩ phẫu thuật lóc da ở hai đùi mình để ghép cho con.
Những ngày này, người cha ấy vẫn đang lê lết hai đùi chân đã lóc da rỉ máu để chăm con.
Đó là một trong nhiều người cha mà tôi biết.
Nhà văn Jean-Louis Fournier trong tự truyện “Ba ơi mình đi đâu?” đã viết:
“Hồi còn trẻ, tôi thường ao ước về sau sinh được một lũ con. Tôi thấy mình vừa hát vừa leo lên những dãy núi, vượt qua các đại dương cùng những thủy thủ bé nhỏ nom rất giống tôi, đi khắp thế giới với phía sau là một bầy trẻ con vui vẻ, tò mò, ánh mắt sống động, những đứa trẻ sẽ được tôi dạy thật nhiều điều, tên gọi của cây cối, chim muông và các vì sao. Những đứa trẻ sẽ được tôi dạy chơi bóng rổ và bóng chuyền, những đứa trẻ sẽ cùng tôi thi đấu và không phải trận nào tôi cũng thắng.”
Giấc mơ đó chắc cũng giống như giấc mơ của bất cứ người đàn ông nào.
Jean-Louis Fournier có đến hai đứa con trai thiểu năng và “tật nguyền vĩnh viễn”. Mathieu đã chết và Thomas mãi đến ba mươi tuổi vẫn chỉ có thể lặp đi lặp lại hàng chục lần câu hỏi “Ba ơi mình đi đâu?”

“Những ai chưa từng sợ có một đứa con bất thường hãy giơ tay.
Chẳng có ai giơ tay cả.
Mọi người đều nghĩ đến chuyện đó như nghĩ đến một trận động đất, như nghĩ đến ngày tận thế, thứ gì đó chỉ xảy ra một lần.
Tôi có đến hai ngày tận thế.”
Những người đàn ông trở thành người cha không chỉ để hiện thực hoá ước mơ, mà còn để gánh vác trách nhiệm, nỗi lo lắng, đôi khi cả sự đau đớn và tuyệt vọng.
Tôi nhớ lúc nhỏ, có lần tôi phạm lỗi, mẹ phạt quỳ úp mặt vào tường suốt hai tiếng đồng hồ. Khi đi làm về, nghe mẹ kể lại, ba đã gọi tôi đến và nói: “Trở thành người như thế nào là tự do của con. Trở thành người tốt hay người xấu là tự do tuyệt đối của con. Con có toàn quyền lựa chọn cho cuộc đời mình. Ba mẹ yêu thương con không phải vì con ngoan mà vì con là con của ba mẹ, bởi vậy kể cả khi con trở thành một người xấu, một kẻ dối trá hay thậm chí trộm cắp, thì tình yêu của ba mẹ dành cho con vẫn không thay đổi. Nhưng ba muốn con biết rằng ba mẹ sẽ rất hạnh phúc và tự hào nếu con trở thành một người chính trực và biết yêu thương”

Đó là lý do đầu tiên để tôi muốn trở thành một người chính trực và biết yêu thương. Thậm chí là tôi chỉ cần một lý do đó mà thôi.
Kinh Talmud viết “Khi ngươi dạy con trai mình, tức là người dạy con trai của con trai ngươi” Bởi thế, hiển nhiên là tôi cũng sẽ nói với con tôi những lời ba tôi đã nói.
Ngạn ngữ Anh chép rằng “Một người cha hơn một trăm ông thầy”. Còn Sigmund Freud thì nói “Tôi không thể nghĩ ra nhu cầu nào trong thời thơ ấu mạnh mẽ hơn nhu cầu có được sự bảo vệ của một người cha”
Ai cũng có thể dạy một cậu con trai mới lớn lái xe, hoặc mở ra và lau cái bugi bị ướt khi đi qua quãng đường ngập nước. Nhưng thật đặc biệt khi cậu học những điều đó từ chính cha mình.
Ai cũng có thể dạy một cậu bé đá bóng và vẽ tranh. Ai cũng có thể đọc cho cậu bé nghe một cuốn sách hay kể chuyện trước khi ngủ. Ai cũng có thể trả lời những câu hỏi ngây thơ, tò mò và không chịu ngừng nghỉ của cậu. Nhưng sẽ là những giây phút thiên thần nếu đó là một người cha. Khi cậu có thể nằm cuộn trong lòng, gác chân lên bụng cha và cười khúc khích.
Và mẹ cậu sẽ bảo trông hai cha con giống nhau như hai hình vuông hay hai hình tròn hay hai ngôi sao hay hai trái tim, hai giọt nước hay hai tam giác đồng dạng. Dù là gì thì cũng giống nhau một cách ngộ nghĩnh.
Và người ta nói rằng đó là bằng chứng hiển nhiên nhất của sự tiếp nối.
Cha mẹ yêu thương chúng ta, và chúng ta yêu thương con cái mình bất kể giới tính. Nhưng có một điều chắc chắn là cha mẹ luôn chia sẻ điều gì đó đặc biệt hơn, sâu sắc hơn với những đứa con cùng phái tính với mình. Như mẹ và con gái, cha và con trai.

Cha và con gái là một tình cảm ngọt ngào, thậm chí dễ cảm nhận hơn tình cảm giữa Cha và con trai. Một đứa con gái với những lọn tóc mềm và giọng nói nũng nịu có thể làm trái tim người cha tan chảy. Chỉ những cô gái mới khiến người cha trở nên mềm mỏng và dịu dàng: “Con gái rượu của ba!”. Còn những đứa con trai luôn ít được tận hưởng sự dịu dàng đó từ cha, trái lại, luôn là sự nghiêm khắc, cứng rắn và thậm chí lãnh đạm. Nhưng dù vậy, sợi dây kết nối giữa cha và con trai luôn mãnh liệt hơn những mối liên hệ khác trong gia đình. Bởi “những gì nín lặng nơi người cha sẽ được nói ra nơi đứa con trai. Và tôi thường nhìn thấy ở những đứa con trai bí mật hiển lộ của người cha” (Friedrich Nietzsche)
Có bao nhiêu lần cha và con trai nhìn vào mắt nhau để nhìn thấy tình thương tràn đầy trong đó? Hay chỉ nhìn vào mắt nhau những khi đối đầu? Như Charles Wadsworth nói “Lúc mà một người đàn ông nhận ra rằng cha mình có lẽ đã đúng, thường thì ông ta có một đứa con trai nghĩ rằng ông ta đã sai”
Cha và con trai, sách vở thường dạy rằng hãy cố gắng để là bạn của nhau. Nhưng cũng như bạn bè đồng lứa, đôi khi ta không thể làm bạn với người mà ta mong được là bạn. Không phải người cha nào cũng có thể là bạn với con. Vì sự khác nhau (hay quá giống nhau?) về tính cách, chúng ta có thể xung khắc nhau như nước và lửa. Nhưng vậy thì sao? Cho dù không thể là bạn thì chúng ta vẫn luôn là cha và con trai.
Chẳng lẽ điều đó không đủ tuyệt vời hay sao?
Tôi nhớ ngày xưa khi tôi chuẩn bị nhập ngũ, cũng là lần đầu tiên xa nhà. Mẹ lăng xăng đồ đạc, nước mắt ngắn dài. Ba ngồi im không nói.
Tôi cứ ngỡ ba không để tâm.
Chiều nay, tôi bỗng nhớ lại dáng ngồi nghiêng nghiêng ấy, khi đọc được mấy câu thơ này:
“Không tiễn con ra phi trường,
Ba chỉ ngồi lặng yên quay mặt
Nghẹn lời thương đỏ mắt chuyện tương phùng”(*)
.
Phạm Lữ Ân (Đông Vy & Phạm Công Luận)
(*) Trích “Đôi mắt” – Vũ Quyên
Từ một người anh
Ngồi với tôi, trong một tâm tình, anh đọc cho tôi nghe một bài thơ:
Thêm một mùa Vu Lan vắng mẹ
Mây trời hay tóc phủ con xưa
Và nắng cũng thương tình nên dịu nhẹ
Ai biết lòng con đang đổ mưa.
Bài thơ anh viết sau một giấc chiêm bao, thấy mẹ về nhổ tóc sâu cho mình. Lạ thay, tỉnh giấc rồi mà sợi tóc mẹ còn vương trên áo. Bài thơ ấy, câu chuyện ấy cứ day dứt tôi hoài. Ngồi trước mặt tôi không còn là viện trưởng thành đạt, mà là một người bạn trong một giao cảm ước mong con đừng lớn nữa và mẹ đừng đi qua. Và chúng ta là những người con của mẹ, anh Lê Tú à, tình mẹ ấy sẽ giữ các con mãi sạch trong dù phải lặn lội dọc theo các bụi hồng trần.
Tôi yêu sao lời thơ của Kiên Giang:

Đêm nào con khóc đòi ru ngủ
Mẹ thức mõi mòn nhịp võng đưa
Thân lạnh nằm khoanh lòng mẹ ấm
Mẹ ơi con lớn giữa niềm ru!
Chao ôi! Giá như đêm nào là đêm nay, để được làm đứa con bé thơ trong vòng tay mẹ ấm! Chao ôi! Có hay mỗi bước đường là mỗi bước đi qua, mỗi trưởng thành là mỗi mất mát, mất dần ấu thơ, mất dần yêu thương, mà mất mát hiển nhiên đến đau lòng là mất mẹ!
Và tôi yêu mẹ
Năm tôi học lớp mười, lần đầu ở trọ, nhớ mẹ lắm, cứ chiều chiều ngồi trong lớp học là nước mắt lưng tròng. Ngày ấy nào đã biết làm thơ, chỉ có chút lòng thành gửi mẹ, bài Lời Hứa:
Tạm biệt mẹ, con lên đường mẹ nhé
Lần đầu tiên con trai phải đi xa
Xa đàn trẻ thân yêu, vắng bóng mẹ già
Chắc con nhớ con thương nhiều đó mẹ
Mái trường mới biệt li đời tấm bé
Gắng lên mình tấm thẻ nhỏ : Cấp ba.
Con bước vào đời khác mẹ, khác cha
Không phải vào đời trong đau thương dòng lệ
Bằng cái rựa, cái quang như cha thường kể,
Con bước vào đời bằng ngưỡng cửa cấp ba
Con bước vào đời khác mẹ khác cha!

Tạm biệt mẹ, lên đường con xin hứa
Mái trường mới con gắng nhiều gắng nữa
Cố học chăm cho lòng mẹ được vui
Từng củ khoai, củ sắn ngọt bùi
Vẫn nhắc nhỏ con trên đường học vấn
Rằng miền quê con có dáng ai cần mẫn
Quên tuổi tác già làm lụng say sưa
Rằng mẹ con chẳng quản nắng hay mưa
Bán tóc bạc mà nuôi con ăn học.
Mẹ có nghe chăng lời con đã khóc
Về miền quê trong một buổi học chiều
Con khóc thương về mẹ.. Mẹ thương yêu!
Con lại hứa sẽ gắng nhiều, gắng nữa!
Cứ nghĩ sau tháng ngày ở trọ lại trở về, lại là con bé bỏng của mẹ con, đâu hay lại suốt một đời ở trọ trần gian, và rồi cũng đến lúc phải lơ ngơ hoài nỗi mồ côi !

Mà tôi nay đã được làm thầy giáo, có lẽ quá thời vụng dại rồi, mừng vì chưa một lần to tiếng, chưa cố ý hại ai, vui với mình, phải không là tôi đã giữ lời ngày xưa đã hứa: Sẽ gắng nhiều , gắng nữa ?
Xin rằng nơi xa kia mẹ của con hãy yên lòng!
Đọt Chuối Non yêu quí!
Tôi cứ nghĩ đây là nhà của chúng mình, nên cứ thuật chuyện mình, mà không kể về những người mẹ của các vĩ nhân.
Mà có mẹ nào không là mẹ của các vĩ nhân, chỉ có các con không kịp lớn thành vĩ nhân, đành để phần thiệt thòi cho mẹ, lại thêm một lần thấy mình có lỗi.
Xin chia sẻ cùng ai trong nỗi nhớ niềm thương của mùa báo hiếu.
Cũng xin mừng cùng ai chưa chạm đến niềm đau phải đi tiếp đoạn đường dài mà không có mẹ bên mình.
Và đọc lại lời nhắn nhủ:
Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc
Đừng để buồn lên mắt mẹ nghe không.
NGUYỄN TẤN ÁI
Chào các bạn,
Tháng 5 năm 2007 mẹ mình bị một cơn stroke (đột quỵ) lớn trong khi đang giải phẩu mạch máu gần tim. Mình chiến đấu cùng mẹ 9 tháng, trong 7 tháng đầu túc trực gần như là 24 giờ hàng ngày bên mẹ, từ đó đó đến lúc mẹ mình qua đời tháng 2 năm 2008.
Mẹ mình và mình rất gần gũi nhau. Hồi nhỏ mẹ làm gì mình cũng giúp một tay. Và mẹ cả đời tin tưởng mình. Thời học trung học, mình rất ham chơi, nhưng vì lòng tin của mẹ mà mình luôn luôn cố để không chơi quá lố.
Ngày 6 tháng 5 năm 2007, khi báo tin cho các bạn trên VNBIZ biết về stroke của mẹ mình, mình có viết vài dòng về mẹ. Nay nhân dịp ngày Lễ Báo Đáp Ân Đức Cha Mẹ mình dịch sang tiếng Việt để chia sẻ với các bạn.

“Chào các anh các chị,
Cảm ơn các anh các chị đã gời thơ thăm hỏi mẹ mình. Các lá thơ của các anh chị làm ấm lòng mình và cho mình thêm can đảm. Như các anh các chị biết, chống chọi với đột quỵ không dễ dàng gì. Theo các bác sĩ thì mẹ mình bị một cơn đột quỵ cực lớn. Mẹ mình là người chiến đấu, và bây giờ thì mẹ đang ở trong cuộc chiến lớn nhất trong đời. Mình không làm được gì nhiều hơn là cầu nguyện và túc trực bên mẹ để mang lại can đảm cho mẹ. Mẹ mình hiện đang hôn mê, nhưng mình nghĩ là mẹ có thể cảm thấy mình bên cạnh.
Đây là người phụ nữ đã hình thành cá tính của mình. Mẹ mình rất trung bình. Chưa học xong cả lớp năm. Mẹ không được cho đi học vì là con gái, và “con gái thì không cần đi học”, nhưng mẹ học ở trường bằng cách đứng ngoài cửa sổ nhìn vào. Mẹ là con gái nhà quê và chỉ quen thành phố khi theo chồng nhà binh di chuyển khắp nước. Ba mình, ngày về hưu, chỉ mang lon trung úy. Thế nghĩa là lương ba không đủ nuôi gia đình. Mẹ một tay nuôi chín đứa con. Mẹ làm bất cứ chuyện gì có thể làm để kiếm tiền nuôi bầy con.
Mẹ chẳng hiểu được điều gì phức tạp ở đời, như là chính trị, hay nhạc trí thức như Trịnh Công Sơn, Lê Uyên Phương, hay bình đẳng nam nữ. Mẹ chỉ ra đường và làm bất cứ điều gì có thể làm để nuôi bầy con trong thời chiến chinh.
Nhưng, từ mẹ, mình đã học được lòng kính trọng phụ nữ, kính trọng nông dân, kính trọng những người không nhiều học vấn nhưng tích cực trong đời, mình hiểu được sự khôn ngoan trong việc tranh đấu trên đường đời để vượt qua bất kỳ khó khăn nào ta gặp phải. Điều lớn nhất mình học được từ mẹ mình là — chúng ta có thể rất trung bình nhưng vẫn vĩ đại.
Dù sao thì bây giờ mẹ mình đang trong cuộc chiến dữ dội nhất của đời mẹ, mình không làm được gì cho mẹ ngoài việc cầu nguyện và nhìn mẹ chiến đấu. Từ các chuyển động của cơ thể đến nét mặt, mình có thể thấy là mẹ đang chiến đấu với tất cả sức bình sanh. Và điều đó làm mình cực kỳ xúc động. Mình vẫn luôn luôn ngưỡng mộ tính chiến đấu của mẹ. Và mình nói thầm, “Đương nhiên, mẹ là mẹ của con mà!”
…”
Tháng 2 năm 2008, hai mẹ con mình thất trận và mẹ phải ra đi. Trong thâm tâm, mình cũng biết đó là một ân huệ lớn của Thượng đế, vì mình cũng biết là sống trong tình trạng của mẹ nhiều năm thì rất khổ, vì không phải chỉ là stroke mà thôi, nhiều cơ phận khác trong người mẹ mình cũng rất yếu. Cho nên khi mẹ mình ra đi mình biết ngay là Thượng đế rất thương yêu mẹ mình cho nên cho bà ra đi sớm.
Hai tháng sau em của mình ở Sài Gòn qua đời. Hải bị bệnh đã lâu nên đó cũng không phải là chuyện ngạc nhiên. Nhưng lúc đó mình mới biết là Thượng đế thương mẹ mình đến thế nào. Vì những năm truớc đó mình vẫn hay lo sợ một ngày nào Hải qua đời thì mẹ sẽ thế nào. Mình sợ là mẹ không thể nhận tin đó được. Nhưng Thượng đế nhiều tình yêu đã không để cho con gái của Ngài phải nhận một hung tin như thế, dù đó là hung tin đang chờ đợi.
Dù biết vậy, nhưng… saying good bye is never easy.

Thế là mẹ mình mất với tất cả chín đứa con còn nguyên ven bên cạnh mẹ (dù có đứa ở Mỹ có đứa ở Việt Nam). Đúng như bà thầy bói nói ba mươi mấy năm về trước! Đây là một câu chuyện hài hước, nhưng nó lại đến ảnh hưởng suy tư của mình rất sâu thẳm.
Mẹ mình, cũng như đa số người Việt, nhất là phụ nữ, thỉnh thoảng rủ nhau coi bói cho vui. Mẹ mình chẳng bao giờ tin mấy ông thầy sờ mu rùa, nhưng, các bạn biết đó, coi bói là một trong những môn giải trí của phụ nữ, giống như window shopping ngày nay. Một ngày nọ, có lẽ mình đang học năm thứ 3 hay thứ 4 ở truờng luật Sài Gòn, mình vừa ở trường về, mẹ mình hí hửng nói, “Bữa nay tao đi coi bói, bà thầy bói nói mai mốt chểt sẽ có đủ các con bên cạnh.” Và mẹ rất vui khi nói câu đó.
Mình rất ngạc nhiên, vì mẹ mình xưa nay không tin thầy bói, nay lộ vẻ mừng vui rõ rệt. Hơn nữa, chết có đủ con chung quanh hay chẳng có đứa nào thì cũng vậy thôi; có nhiều đứa chúng quanh, chúng nó khóc còn nhức đầu thêm chứ lợi lộc gì. Mình nghĩ rất nhanh trong đầu như thế. Nhưng chỉ khoảng bốn năm giây đồng hồ sau, mình hiểu được chiều sâu của vấn đề.
Mẹ mình có bốn đứa con trai, và trong thời chiến tranh điều mọi bà mẹ sợ nhất là chiến tranh sẽ cướp đi con trai của mình (vì phải nhập ngũ ra chiến trận). Mẹ mình không nói ra điều đó bao giờ, nhưng nay nhìn mẹ vui vì có “tin” mấy đứa con sẽ còn nguyên vẹn ngày mẹ mất, tức là tất cả sẽ sống sót trong chiến tranh. Và mẹ bỗng nhiên tin thầy bói hôm nay, bởi vì “tin tốt” đó đánh đúng điểm mẹ lo sợ nhất. Lúc đó mình mới hiểu ra là mẹ đã lo cho mất mấy đứa con trai thời chiến chinh như thế nào.
Và mình nghĩ ngay đến hàng triệu người mẹ khác đang lo mất những đứa con cho chiến tranh như thế nào. Và mình cảm ngay được hàng triệu bà mẹ đã mất con, nỗi đau đó lớn đến thế nào. Và mình cảm ngay được những người vợ, những người mẹ, đã mất chồng, mất con trong chiến tranh, nỗi đau của họ lớn đến thế nào. Và mình cảm ngay được tất cả những người phụ nữ trong thời chinh chiến đau khổ đến thế nào. Và mình cảm ngay được trong cả nghìn năm chinh chiến của nước ta, Mẹ Việt Nam, tất cả những người phụ nữ Việt Nam, đã đau đớn đến mức nào.
Đó là trực nhận được nỗi đau của hằng hà sa số cuộc chiến, và nỗi đau của hằng hà sa số phụ nữ, qua bao nhiêu niên đại, chỉ qua một lời nói vui của mẹ. Tất cả những điều đó ập về trong tâm thức mình như một cơn đại hồng thủy, chỉ trong một chớp mắt.
Và cơn tĩnh thức đó trở thành nền tảng suy tư của mình cho đến ngày nay.
Mình vẫn thường tự hỏi: Thật là lạ lùng. Làm sao một người phụ nữ rất bình thường, lại cũng chẳng giảng dạy gì mình nhiều trong đời, lại có thể ảnh hưởng đến cá tính và suy tư của mình sâu thẳm đến thế.
Chắc là phải có nhiều điểm các tâm lý gia có thể kể ra. Nhưng có lẽ điểm rõ ràng nhất mình có thể thấy là mẹ mình, và đa số phụ nữ Việt Nam mình thấy, dành 100% cuộc sống của họ cho chồng con và 0% cho mình. Ngày xưa mình không hiểu điều đó. Nhưng ngày nay, so với cách sống của thế hệ của mình và thế hệ trẻ hơn, cũng như cách sống của người tại các nước, thì cách sống của phụ nữ Việt thế hệ mẹ mình khác ở điểm đó–100% cho chồng con và 0% cho mình. Ngày nay chúng ta không sống theo cách đó. Gì thì gì, vẫn phải lo cho mình cái đã.
Mình không muốn người phụ nữ sống khổ cực và hy sinh quá mức đến như thế. Ngày nay, mình nói với mọi người, “Yêu mình rồi mới yêu người được. Lo cho mình trước, lo cho người sau.”
Nhưng thế hệ mẹ mình và các thế hệ trước thì không thế–ngươi phụ nữ sống mà không dành phần trăm nào cho mình cả.
Phải chăng chính điều đó biến tất cả những người phụ nữ Việt Nam bình thường thành Mẹ Việt Nam phi thường?
Chúc các bạn một ngày vui.
Mến,
Hoành
PS. Viết đến cuối bài này, tự nhiên mình nhớ lại bài Hòn Vọng Phu của Lê Thương:
Cổ lai chinh kiến kỷ nhân nhân hồi ?
Vì vậy, mình thêm 3 bài Hòn Vọng Phu 1, 2 và 3 trong bài “Hát cho mẹ cha.”
___
VNBIZ message: May 6, 2007
Dear CACC,
Thank you for your generous email about my mom. Your messages give me warmth and courage. As you can imagine, dealing with stroke is not easy. According to the doctors, my mom got a “massive stroke.” She is a fighter and she is fighting her biggest battle. I cannot do much other than praying and be by her side to give her some encouragement. She is not very conscious but I believe that she can feel my presence.
This is the woman who forms my characters. She is a very average woman. She did not even finish fifth grade (She was not allowed to go school because she was a girl and “girls did not need school,” but she learned from school from outside the window). She was a country girl and was urbanized from moving around the country with a military husband. My dad, by the time he retired, was a lieutenant. It meant, he couldn’t support the family at all. My mom very much single-handedly raised nine children. She just did whatever she could to make money to feed us. She did not understand anything sophisticated in life, like politics, or elite music (like Trinh Cong Son or Le Uyen Phuong), or gender equality. She just went out trying whatever she could to raise us kids during the war time.
But from her, I have learned to respect women, to respect the country folks, to respect the folks with no formal education but active in life, to understand the wisdom of fighting your way through life whatever difficulties you face. The biggest thing I have learned from my mom is that you can be so average but still be great.
Anyway, now that she is in her fiercest battle, I can’t do much other than praying and standing beside her and watch her fight. From her body movements to the facial expressions, I can see that she is fighting with all her might. And that moves me greatly. I have always admired her fighting spirit. I said quietly, “After all, you are my mom.”
Thank you, brothers and sisters, for your support and prayers. May God bless us all. I will keep you informed.
Have a great day!
Bài hôm nay:
Ca dao mẹ , Video, Văn Hóa, Nhạc Xanh, chị Trần Lê Túy Phượng.
Con Yêu , Video, Văn Hóa, chị Huỳnh Huệ.
Viết về mẹ và con gái , Văn, Trà Đàm, Video, Nhạc Xanh, chị Phạm Kiêm Yến.
Call to the Four Sacred Winds , English Discussion, anh Trần Đình Hoành.
Ai là chủ nhân đàn đá , Văn hóa, Nước Việt Mến Yêu, chị Linh Nga Niê Kdăm.
Lời cầu nguyện lúc cuối đường , Trà Đàm, song ngữ, anh Nguyễn Minh Hiển dịch.
Châm ngôn mẹ, Trà Đàm, Danh Ngôn, song ngữ, anh Trần Đình Hoành. dịch.
.
Tin sáng quốc tế, anh Trần Đình Hoành tóm tắt và nối links.
Bắc Triều Tiên ở giai đoạn cuối tinh lọc Uranium – Nam Triều Tin thông báo thông tin này lấy từ báo chí Bắc Triều Tiên. “Thử nghiệm Uranium đã thành công và chúng ta đã ở giai đoạn cuối,” báo nhà nước của Bắc Triều Tiên cho biết. Bắc Triều Tiên tiếp tục chương trình hạt nhân dù Liên Hợp Quốc và các cường quốc thường xuyên cảnh cáo.
Mỹ ngưng tất cả các việc trợ, ngọai trừ viện trợ nhân đạo, cho Honduras – vì Honduras đã không lập lại dân chủ và luật lệ hợp hiến sau cuộc đảo chánh hồi tháng 6 năm nay.
50 năm vừa qua, địa cầu nóng nhất trong vòng 2000 năm nay – và mười năm vừa qua là 10 năm nóng nhất. Các khoa học gia tại Đại Học Northern Arizona ở Flagstaff, Arizona, Mỹ, cho biết.
.
Tin sáng quốc nội, chị Thùy Dương tóm tắt và nối links.
Lên cổng trời Trường Sơn nghe hát – Không chỉ đánh guitar bằng tay trái điêu luyện, chàng trai mù Blúp Âu (ởcổng trời Tây Giang, nơi tiếp giáp với nước bạn Lào) còn biết thổi sáo, đàn môi. Chỉ một chiếc lá nhỏ đặt lên miệng, anh cũng có thể tạo ra những âm thanh da diết…
Ra mắt xăng ethanol “made in Việt Nam” – Sau hơn hai năm thi công, sáng 2-9 Công ty cổ phần Đồng Xanh đã chính thức giới thiệu sản phẩm xăng ethanol (còn gọi là xăng sạch sinh học) lần đầu tiên được sản xuất tại VN. Nhà máy ethanol, có công suất 100.000 tấn/năm (tương đương 120 triệu lít) đặt tại xã Đại Tân, huyện Đại Lộc, Quảng Nam sẽ tạo thu nhập ít nhất 300 tỉ đồng cho nông dân trồng khoai mì các tỉnh miền Trung.
Giải thưởng Lớn Vì tình yêu Hà Nội 2009
– Với thâm niên hơn nửa thế kỷ nghiên cứu dư địa chí, lịch sử, văn hóa Hà Nội, ông Nguyễn Vinh Phúc cho ra 15 đầu sách, chưa kể các công trình ông là chủ biên, đồng tác giả. Hai tác phẩm gần đây nhất của ông: 1.000 câu hỏi đáp về 1.000 năm Thăng Long và Hà Nội cõi đất cõi người.
Chiếu phim của đạo diễn Anh về một cô gái khuyết tật Việt Nam – “Bừng dậy cuộc đời” – một bộ phim tài liệu mới thực hiện tại Việt Nam của nhà làm phim độc lâp Paul Zetter (người Anh) sẽ được trình chiếu ngày 10/9 tại Rạp Cinematheque (22A Hai Bà Trưng, Hà Nội).
“Đuổi ma” cho bản làng-Cchàng trai người dân tộc Tày sinh năm 1972 này đã dần làm thay đổi thói quen sinh hoạt không đảm bảo vệ sinh và tập quán sinh nở lạc hậu của bà con vùng cao.
Học sinh tìm hiểu về lễ Vu Lan và đạo hiếu – Trường tiểu học Quốc tế VIP Hà Nội tổ chức buổi học ngoại khoá để tìm hiểu về lễ Vu Lan và đạo hiếu trong Phật giáo cho toàn thể cán bộ, giáo viên và học sinh của trường. Giảng viên là những giáo viên dạy môn kỹ năng sống và diễn giả là Đại đức Thích Từ Chơn.
Trường học tham gia “Làm cho thế giới sạch hơn” – Bộ GD-ĐT vừa có thông báo đề nghị các sở GD-ĐT, các trường ĐH, CĐ, TCCN và các viện nghiên cứu tổ chức các hoạt động hưởng ứng chiến dịch “Làm cho thế giới sạch hơn” 2009 với chủ đề “Cộng đồng liên kết chống lại biến đổi khí hậu”.
Khánh thành Trường PTTH Hữu nghị Lào – VN – Sáng 2-9, tại thủ đô Vientiane, Bộ GD – ĐT VN, Bộ Giáo dục Lào và chính quyền thủ đô Vientiane đã tổ chức trọng thể lễ khánh thành Trường PTTH Hữu nghị Lào-VN. Đây là món quà của Tổng Bí thư Đảng Cộng sản VN Nông Đức Mạnh tặng thủ đô Vientiane.
.
Bài hôm trước >>>
Chúc các bạn một ngày tươi hồng !
🙂 🙂 🙂 🙂 🙂
Đọt Chuối Non
Chào các bạn,

Nhân dịp mùa Vu Lan mình làm vài slideshow về tình yêu cha mẹ. Đây là slideshow mới làm xong hôm nay–Ca Dao Mẹ.
Mẹ gìa như chuối ba hương
Như xôi nếp một như đường mía lau
…
Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào
Tình mẹ tha thiết như dòng suối hiền ngọt ngào…
Xin chia sẻ với các bạn những lời thiết thân về mẹ.
Chúc các bạn một ngày vui.
Túy Phượng
.
Click vào ảnh để xem và download slideshow
Tôi đã xem video này và tôi đã khóc vì tôi có mẹ già còn tỉnh táo, nhưng đã nằm một chỗ mấy năm qua.
Mời các bạn xem file video Con Yêu ( Parents’ Wish ) và sẽ hiểu ước muốn của mẹ cha.
PARENTS’ WISH
TO OUR DEAR CHILD:
On the day when you see us
old, weak and weary…
Have patience
and try to understand us…
Con yêu ơi
Một ngày nào
Con nhìn cha mẹ
Thấy yếu già, mệt mỏi, chán chường
Xin kiên nhẫn với mẹ cha, con nhé
Và cố cảm thông cho cha mẹ nghe con
If we get dirty when eating…
If we cannot dress on our own…
Please bear with us
and remember the times we spent feeding you and dressing you up.
Nếu cha mẹ ăn, nhiều khi rơi vải
Nếu cha mẹ không thể tự mặc áo mặc quần
Con hãy cố chịu đựng chúng ta
Hãy nhớ lại khoảng thời gian mà cha mẹ đã bỏ ra để chăm sóc con lúc còn thơ
If, when we speak to you, we repeat the same things
over and over again…do not interrupt us… listen to us.
When you were small, we had to read to you the same story
a thousand and one times until you went to sleep.
Nếu cha mẹ cứ nói đi nói lại mãi một điều, hãy cố lắng nghe!
Khi con còn bé, cha mẹ phải đọc cùng một câu chuyện biết bao lần cho đến khi con thiếp ngủ.
When we do not want to have a shower, neither shame nor scold us…
Remember when we had to chase you with your thousand excuses to get you to the shower?
Nếu cha mẹ không muốn tắm rửa, chớ la rầy cha mẹ.
Hãy nhớ lại ngày xưa cha mẹ phải nghĩ ra bao nhiêu cách đề làm cho con chịu tắm
When you see our ignorance on new technologies…
help us navigate our way through those worldwide webs.
Nếu thấy cha mẹ không biết gì về những công nghệ mới, thì đừng chế nhạo cha mẹ,
mà giúp để từ từ cha mẹ hiểu ra.
We taught you how to do so many things…
To eat the right foods,
To dress appropriately,
To fight for your rights…
Cha mẹ đã dạy con bao nhiêu điều:
dạy ăn, dạy mặc, dạy cách sống và đấu tranh cho cuộc sống
When at some moments we lose the memory or the thread of our conversation…
let us have the necessary time to remember… and if we cannot,
do not become nervous… as the most important thing
is not our conversation but surely to be with you
and have you listening to us…
Nếu thỉnh thoảng cha mẹ quên đi điều gì hay không theo kịp điều con nói…
thì để cho cha mẹ đủ thì giờ mà nhớ lại… và nếu cha mẹ không nhớ ra, thì đừng bực bội …
bởi vì điều quan trọng nhất đối với cha mẹ không phải là chuyện trò mà là được ở cạnh con
và được con lắng nghe mà thôi.
If ever we do not feel like eating, do not force us.
We know well when we need to and when not to eat.
Nếu cha me không thích ăn, đừng cố ép
Cha mẹ biết khi nào thích hợp để ăn.
When our tired legs give way and do not allow us to walk without a cane.
Lend us your hand the same way we did when you tried your first faltering steps.
Khi đôi chân cha mẹ không còn sức để bước đi mà không có gậy. …
hãy giúp cha mẹ như xưa kia cha mẹ từng dạy con chập chững đi những bước đầu đời.
And when someday we say to you that we do not want to live anymore, that we want to die.
Do not get angry.
Some day you will understand.
Try to understand that our age is not just lived but survived.
Rồi đến ngày kia, khi cha mẹ nói rằng mình không muốn sống nữa…
con chớ nối giận lên… vì sẽ đến lúc, tới lượt mình, con sẽ hiểu vì sao.
Hãy cố hiểu rằng đến một tuổi nào đó, người ta không còn thực sự sống nữa, nhưng chỉ tồn tại mà thôi.
Some day you will realize that, despite our mistakes,
We always wanted the best for you
And we tried to prepare the way for you.
Một ngày kia, con sẽ hiểu rằng, mặc cho bao nhiêu sai lầm,
cha mẹ lúc nào cũng muốn điều tốt đẹp nhất cho con
và đã cố gắng chuẩn bị cho con trên bước đường đời
You must not feel sad, angry nor ashamed
for having us near you.
Instead, try to understand us and help us like we did when you were young.
Con không được buồn giận hay xấu hổ vì có cha mẹ gần con
Thay vào đó, cố gắng hiểu và giúp cha mẹ như cha mẹ đã làm với con khi con thơ dại
Help us to walk…
Help us to live the rest of our live with love and dignity.
We will pay you with a smile and by the immense love
We have always had for you in our hearts.
Giúp cha mẹ bước đi…
Giúp cha mẹ sống nốt những ngày còn lại với tình yêu và tôn trọng
Cha mẹ sẽ đáp lại bằng nụ cười và tình thương lớn luôn dành cho con trong tim.
We love you, child.
MOM and DAD
Cha mẹ yêu con, con yêu
CHA MẸ
Thời khắc đứa con chào đời cũng là thời khắc người mẹ được sinh ra. Người mẹ chưa bao giờ tồn tại trước đó. Chỉ tồn tại người phụ nữ chưa từng là người mẹ. Mẹ là một điều gì đó hoàn toàn mới (Rajneesh).
Khi sinh đứa con đầu lòng, tôi mệt lả nhìn vào sinh linh nhỏ bé, tự nhủ giờ đây mình đã là mẹ. Nhưng đến khi con gái bú những giọt sữa đầu tiên, lòng tôi mới thật sự tràn ngập cảm xúc và nhận thức làm mẹ mới thật sự hiện hữu. Lúc đó, tưởng chừng như cuống nhau chưa cắt. Và tôi biết, dòng máu đang chảy trong tôi và trong cơ thể nhỏ bé tôi đang bế trên tay là một, đây là máu của tôi, đây là da thịt của tôi. Gần như đó không chỉ là cảm nhận mà là một cái gì thực thể, có thể đụng chạm được. Tưởng như hai chúng tôi là một và không thể có gì tách rời chúng tôi được. Ấy là lúc tôi nghĩ đến mẹ tôi, hiểu được thế nào là “mang nặng đẻ đau” khi mẹ sinh ra tôi. Và biết tôi đã mang đến cho mẹ niềm vui lớn như thế nào bằng sự có mặt của mình!
Rồi con tôi lớn lên. Trong giai đoạn khó khăn chung của cả đất nước. Tôi đã nhận từng mét vải phân phối, cặm cụi may tay thành những chiếc áo đầm kiểu cọ và tự hào ngắm con mình xinh đẹp. Tôi đã từng thức trắng đêm vì con nóng sốt. Đã từng run rấy đánh rơi liên tục cả ba chiếc kẹp nhiệt độ, dù rằng tôi là một bác sĩ. Chính những lúc đó, tôi nhớ đến mẹ tôi! Nhớ những lúc hai mẹ con chờ khám ở phòng mạch. Trước cửa phòng khám luôn luôn có gánh hàng rong bán đồ chơi trẻ con. Khi nào tôi cũng vòi vĩnh cho được một món đồ chơi, và chưa bao giờ mẹ tôi từ chối. Nhớ mẹ dỗ dành tôi từng muỗng cháo. Nhớ bàn tay mẹ đan thành chiếc lược chải mớ tóc dính bết của tôi trong cơn nóng sốt. Có con rồi, tôi mới thấu được tình thương mẹ dành cho tôi trong những cử chỉ săn sóc đơn giản như vậy!
Con tôi đến tuổi thiếu niên chông chênh và khó bảo. Tôi đặt báo Mực tím cho con. Nhưng con gái chưa bao giờ biết, mẹ đã đọc không sót một bài nào trong mỗi số báo. Đọc để hiểu con và các bạn đồng lứa, để luôn đặt mình vào vị trí của con, thông cảm con, chấp nhận con. Vậy mà mẹ con vẫn không tránh khỏi bất đồng, không tránh khỏi xung đột, đến nỗi nhiều lần tôi phải dùng roi vọt với con. Đó là lúc tôi nhìn lại vết sẹo trên khuỷ tay mình. Một vết sẹo có từ hơn ba mươi năm trước, bây giờ chỉ còn là một lằn chỉ nhỏ khó thấy. Lần đó, để bảo vệ một ý kiến ngông nghênh nào đó của mình, tôi đã láo xược với mẹ và làm mẹ phát điên lên vì giận. Mẹ đã đánh tôi vào một chỗ duy nhất, là cánh tay tôi đưa ra đỡ đòn. Năm sáu nhát roi hằn vào một chỗ đã làm cánh tay tôi chảy máu, và để lại cho tôi vết sẹo nhớ đời. Nhớ đời không phải vì đau, nhớ đời vì sau khi buông roi, mẹ ôm mặt khóc! Lúc đó tôi đã hả hê biết mấy! Đã tưởng mình là người chiến thắng vì thà chịu đòn chứ không chịu khuất phục. Bây giờ tôi mới biết, cảm giác bất lực khi thấy con vừa sai vừa bướng, cảm giác đau đớn của một người mẹ không dạy được con, cảm giác xấu hổ vì không làm chủ được mình đến nỗi phải dùng roi vọt với con, là như thế nào!
Có nhiều bài tụng ca Mẹ. Mỗi bài mang một vẻ đẹp riêng. Nhưng với tôi, bài Bông hồng cài áo của nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ (lời của Thầy Nhất Hạnh) và bài Child do Little Fox hát là hai bài gây cho tôi nhiều cảm xúc nhất. Bất cứ ở đâu, bất cứ khi nào, tôi luôn luôn không thể nghe quá nửa bài mà không rơi nước mắt! Chưa bao giờ tôi hát được trọn vẹn hai bài hát này. Có lẽ tuổi tác và trải nghiệm của việc làm mẹ đã tác động mạnh đến tôi. Đúng là làm mẹ rồi, tôi mới thấu hiểu lòng cha mẹ!

Đó là lý do vì sao trong mùa Vu lan báo hiếu này, tôi lại không chỉ viết về Mẹ mà lại viết cả cho con! Suốt thời trẻ thơ, tuy tôi vẫn luôn cảm nhận được tình thương của mẹ cũng như luôn thủ thỉ với mẹ rằng: Mẹ ơi, con thương Mẹ lắm…, nhưng tôi chỉ thật sự hiểu tình thương của mẹ lớn lao như thế nào khi tôi cũng là một người mẹ. Và những trải nghiệm trong vai trò người mẹ giúp tôi hiểu được lòng mẹ tôi. Trong tôi, tình thương dành cho mẹ đã lớn lên rất nhiều cùng với tình thương tôi dành cho con gái. Hay nói một cách khác, chính con gái tôi đã khiến tôi thương và hiểu cha mẹ tôi hơn, khiến tôi nhận ra bao lầm lỗi của mình, hối hận vì bao nhiêu điều bất hiếu tôi đã gây ra làm đau lòng cha mẹ. Tôi cũng biết tôi đã được tha thứ, bởi vì lỗi lầm của tôi đã không còn vết tích gì trong đại dương bao la tình thương của cha mẹ!

Với các bạn may mắn được cài bông hồng trong mùa Vu lan này, mong các bạn làm theo lời khuyên mà Thầy Nhất Hạnh đã đề nghị cách đây 47 năm trong một đoản văn và sau đó nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ đã phổ nhạc trong ca khúc Bông hồng cài áo:
Chiều nay, khi đi học hoặc đi làm về, anh hãy vào phòng mẹ với một nụ cười thật trầm lặng và bền. Anh sẽ ngồi xuống bên mẹ. Sẽ bắt mẹ dừng kim chỉ, mà đừng nói năng chi. Rồi anh sẽ nhìn mẹ thật lâu, thật kỹ, để trông thấy mẹ và để biết rằng mẹ đang sống và đang ngồi bên anh. Cầm tay mẹ, anh sẽ hỏi một câu ngắn làm mẹ chú ý. Anh hỏi: “Mẹ ơi, mẹ có biết không?” Mẹ sẽ hơi ngạc nhiên và sẽ nhìn anh, vừa cười vừa hỏi: “Biết gì?” Vẫn nhìn vào mắt mẹ, giữ nụ cười trầm lặng và bền, anh sẽ hỏi tiếp: “Mẹ có biết là con thương mẹ không?”…
Cũng xin chia sẻ với các bạn tình yêu lớn lao của các bậc sinh thành qua ca từ của bài Child:
Click vào đây để nghe “Child” do Little Fox trình bày
When you were born into this world
Your mom and dad saw a dream unfurled
A dream come true
The answer to their prayers
You were to them a special child
You gave them joy everytime you smiled
Each time you cried
They’re at your side to care
Child you don’t know
you’ll never know
How far they’d go to give you all their love can give
To see you through
And god it’s true
They’ll die for you if they must to see you live
How many seasons came and went
So many years have now been spent
For time ran fast and now at last you are strong
Now what has gotten over you
You seem to hate what your parents do
Speak out your mind why do you find them wrong
Child you don’t know
you’ll never know
How far they’d go to give you all their love can give
To see you through
And god it’s true
They’ll die for you if they must to see you live
And now your path has gone astray
Child you don’t know what to do or say
You’re so alone no friends are on your side
Child as you now break down in tears
Let them drive away your fears
Where must you go their arms stay open wide.
Child you don’t know
you’ll never know
How far they’d go to give you all their love can give
To see you through
And god it’s true
They’ll die for you if they must to see you live
Chúc các bạn mùa Vu lan báo hiếu trọn vẹn ý nghĩa…
.
Phạm Kiêm Yến.
Dear brothers and sisters,
This is a beautiful American Indian poem. Here to share with you, their strong and free spirit. “My name if Freedom… I fly thourgh this land.”
There are eagle wings deep in the heart of each one if us.
If you could translate this into Vietnamese that would be wonderful. Otherwise, just enjoy the poem.
Have a great day!
Hoanh
.
Calls to the Four Sacred Winds
I call to the East, where the Father ascends
to all Mother Earth where life begins.
I fly through the cedars, pines, willows, and birch
as animals below me wander and search.

I call to the South, to the land down below.
Turtle stands silent, as man strings his bow
to hunt food and fur for his kin before snow.
A life will end so others will grow.
I call to the North, that yansa once knew.
I follow their path til it disappears from view.
Once vast in number, there stand but a few.
I hear only ghost thunder of millions of hooves.
I call to the West, to the ends of the lands,
to the Tsalagi, Kiowa, Comanche … all bands.
Unite for the strength. Teach the young and demand
that you are Native Americans. Learn your tongue and stand.
My name is Freedom… I fly through this land.
I call to the Four Sacred Winds of Turtle Island.
Trong lịch sử văn hóa Việt Nam,kể từ tháng 2-1949,lần đầu tiên nhà dân tộc học người Pháp Comdominas tìm thấy 11 thanh đá phát ra âm thanh tại buôn N’Dut Liêng Krăk tỉnh Đăk lăk cho đến nay,đã có 7 lần chúng ta tìm thấy nhiều thanh đá phát ra âm thanh rất hay ( gọi là đá kêu) .Số lượng những thanh đá mỗi lần tìm được không giống nhau : ngắn nhất là hai thanh ở Lộc Ninh ( Sông Bé ,tìm thấy tháng 6-1989).Nhiều nhất là lần tìm được 70 thanh ở Bác Aí ( Thuận Hải,công bố năm 1980).Chính vì không lần nào số lượng các thanh đá tương ứng với bất cứ một loại nhạc cụ nào có trong kho tàng âm nhạc dân gian các dân tộc ít người ,nên những người làm công tác âm nhạc đã mang sắp xếp lại thành những bộ , dàn và gọi đó là “ đàn đá ” 7 âm.

Đàn đá Việt Nam được thế giới coi là loại nhạc cụ cổ xưa nhất. Một số Đoàn nghệ thuật chuyên nghiệp của nước ta, đã đem đi trình diễn ở nhiều nơi trong và ngoài nước.Nhưng cho đến nay,câu hỏi đâu là nơi đầu tiên đã chế tác ra đàn đá? Ai là chủ nhân đích thực của nhạc cụ cổ nhất này ? Phương thức diễn tấu ra sao ? Vẫn còn là những điều bí ẩn chưa có câu trả lời đối với các nhà nghiên cứu âm nhạc học,khảo cổ học, thạch học…
Từ những năm 1986- 1990,trong quá trình làm địa chí dân gian ở Đăk Lăk,các nhà sưu tầm đã phát hiện thấy dấu vết của việc xử dụng đàn đá và ghi lại theo lời kể của bà con như sau : “Người ta treo những thanh đá lên một sợi dây bắc ngang qua suối. Cạnh mỗi thanh buộc một hòn đá làm vai trò của một chiếc dùi.Sợi dây treo các thanh đá buộc vào một bô phận tương ứng như một chiếc gàu nước,đặt sát mặt suối.Nước chảy đổ đầy gàu,kéo căng sợi dây buộc các thanh đá.Gàu đầy,lật qua một bên đổ hết nước đi,khiến sợi dây buộc các thanh đá chùng lại.Sợi dây và thanh đá dao động liên tục đập vào nhau tạo ra âm thanh. Người Mnông gọi những thanh đá kêu này là gong lú ( ching đá )” *
Trong các bản trường ca – sử thi MNông ( Ôt n’trông ) như “Cây nêu thần , Làm rẫy bon Tiang” … của hai tác giả Điểu Kâu – Tấn Vịnh sưu tầm và biên dịch, ( Sở VH-TT Đăk lăk xuất bản năm 1995) ,cũng có thấy nhắc đến tiếng ching đá – Goong lú
Bộ ching đá thứ 8,được ông Điểu Bang ( Thôn Bu Biar , xã Quảng Tín huyện Đăk RLâp -Đăk Nông ),tìm thấy từ năm 1985.Do quan niệm : “ Goong lú là của các vị thần linh”, nên ông đem cất lại ở chỗ cũ ,ở suối Đăk kar,và chỉ chịu tìm về sau khi có lời đề nghị của cán bộ sưu tầm . Đồng bào Mnông ở quanh vùng cho biết : tổ tiên 8-9 đời của bà con đã có những bộ goong lú 3 thanh, dùng trong các lễ cúng thần Brah rất lớn của Bon Lan.Đã một vài lần bà con tìm được những bộ goong lú 3 chiếc,những do chiến tranh mà bị mất mát,hoặc sợ thần linh nên đã đem cất dấu.
Theo giáo sư Ngô Đức Thịnh ( Viện trưởng Viện VHDG ) và nhạc sỹ Tô Đông Hải thì đã có thể kết luận,rằng : “ Các bộ đàn đá có cấu trúc dựa trên nhóm cơ bản gồm 3 thanh. Đã có hiện tượng phát hiện ra các bộ đàn đá có sự tiếp nối giữa hai nhóm 3 thanh,tạo thành bộ đàn đá có 6 thanh đá. Cấu trúc này hoàn toàn phù hợp với cấu trúc phổ biến của nhiều dàn chiêng các dân tộc ở Tây nguyên: ÊĐê,Jrai,MNông, Mạ, Rakglay…Phải chăng cấu trúc 3 đơn vị trong nhạc gõ đã tồn tại như một hiện tượng phổ biến ở Tây nguyên,ít ra cũng từ 3000 năm trước đây ? ”

Giáo sư -Tiến sỹ khoa học- Nhạc sỹ Tô Ngọc Thanh đã nhiều lần bày tỏ quan điểm,và chúng tôi cũng cùng chung ý kiến : không tán thành việc tập hợp tất cả những thanh đá được phát hiện cùng một lúc,tại cùng một địa điểm,để gọi đó là “ một bộ đàn” .Nhất là sau khi đã qua bàn tay “ nhào nặn” của các nhà cải tiến nhạc cụ chuyên nghiệp,để cho phù hợp với hệ thống âm nhạc 7 âm phổ thông.Trong quá trình tìm kiếm,việc có nhiều thanh đá thuộc nhiều bộ khác nhau,hoặc thiếu,hoặc lẫn trong những thanh của bộ khác là điều có thể và dễ hiểu.Bằng chứng là trong khi điền dã để xác minh đàn đá Đăk Kar,chúng tôi đã chứng kiến các nghệ nhân người dân tộc Mnông ở hai Bon thuộc xã Quảng Tín (huyện Đăk Rlâp,ĐL) đều đã diễn tấu trên bộ đàn đá 3 thanh rất thuần thục,sau khi trình diễn bằng bộ Chưng đồng 3 chiếc.
Cũng trong buổi công bố khoa học bộ đàn đá Đăk kar,các nghệ nhân Mnông Gar ở huyện Lăk về,và nghệ nhân Mnông Noong ở Đăk Rlâp đã lần lượt thay nhau trình tấu dàn ching đồng ( Goong Per) lẫn ching đá ( Goong lú ) 3 chiếc, không chỉ giống nhau về bài bản, gìai điệu, tiết tấu, mà còn giống nhau cả về phương thức trình tấu.Sau đó các nghệ nhân lại cùng hòa tấu goong lú với bộ đàn đá 7 thanh vừa được nghệ sỹ ưu tú Vũ Lân chế tác. Đây là lần đầu tiên công bố đàn đá có sự tham gia diễn tấu của các nghệ nhân người dân tộc thiểu số Tây nguyên ( Những lần trước đây chỉ do các ngệ sỹ của những đoàn nghệ thuật chuyên nghiệp trình bày ,qua những bài bản sáng tác của các nhạc sỹ ).Khả năng diễn tấu điêu luyện, và hòa âm chính xác giữa đàn đá nguyên gốc nguyên sơ,với bộ đàn đá chế tác,đã có thể là một chứng minh hùng hồn sự tồn tại và chủ nhân của những bộ đàn đá tìm được ở Đăk lăk,chính là đồng bào dân tộc Mnông.Đây có thể coi là một trong những phát hiện mới của công trình nghiên cứu về đàn đá ở Việt nam từ trước tới nay.
Tại khu vực suối Đăk Kar, các cán bộ sưu tầm còn tìm được dấu vết của một khu vực có thể được coi là cung cấp nguyên liệu và xưởng chế tác đàn đá,vì rất nhiều những mảnh xước có dấu vết ghè đẽo, cùng 12 thanh đá kêu khác.Nghệ sỹ ưu tú Vũ Lân ( Đoàn ca múa các dân tộc Đăk Lăk),đã dùng các thanh đá kêu lấy từ con suối này chế tác thành những bộ đàn đá 7 âm. Các nghệ nhân MNông Noong ,cùng anh chị em nghệ sỹ đoàn ca múa Đăk Lăk hòa tấu đàn đá cổ và đàn chế tác rất ăn ý.
Giáo sư nhạc sỹ Tô Vũ, một chuyên gia hàng đầu về âm nhạc dân gian các dân tộc thiểu số, và nhạc sỹ Kpa Y Lăng – dân tộc Bâhnar – người đã có nhiều công trong việc tìm ra các bộ đàn đá ở Việt Nam gần đây, đã có cùng một nhận xét như sau: “Những bộ 3 thanh đá có tính nhạc ( đá kêu) đã tồn tại trong thực tế.Trừ khi có những chứng cớ ngược lại,còn thì chúng ta có thể xem các thanh đá Đăk kar như một bộ đàn đá hoàn chỉnh.Xét về mặt âm nhạc học,3 thanh đá này là một tổ hợp hoàn chỉnh có thang âm,có điệu thức ba bậc.Trên đó người ta có thể xây dựng nên những giai điệu đơn giản”…
Và cuối cùng Hôị đồng nghiên cứu thẩm định đàn đá Đăk kar đã nhất trí kết luận :
1- Ba thanh đá kêu được do ông Điểu Bang tìm thấy và cất giữ ở suối Đăk Kar, đều có thang âm của âm nhạc thời tiền cổ đại.
2- Nhóm ba thanh đá này đồng bào Mnông cũng gọi tên là Me, Tru, Kon, có thể xử dụng thành thạo và hòa tấu được cùng dàn chiêng đồng ba chiếc (gong per) ủa họ. Đây đích thực là những thanh ching đá ( gong lú ).

Các nhà khoa học đề nghị tiếp tục nghiên cứu thêm để tìm ra sự tương quan giữa đàn đá Đăk Kar với các bộ đàn đá khác,cũng như với bộ chưng đồng 3 chiếc , 6 chiếc của đồng bào các dân tộc quanh vùng.
Việc đàn đá Đăk kar diễn tấu tương ứng và hòa âm được cùng bộ chiêng đồng mà người Mnông đang xử dụng,cũng như việc các nghệ nhân trình diễn trực tiếp trên đàn đá những bài bản dùng cho chiêng cổ,là một phát hiện mới,thú vị trong việc tìm ra bộ đàn đá thứ 8 của Việt Nam.Vùng tìm thấy các “ bộ đàn đá” đa số thuộc nơi cư trú của các nhóm tộc người thuộc ngữ hệ Môn –Khơmer,như vùng người Mnông ở Đăk Lăk, Đăk Nông;vùng người Bâhnar Chăm ở khánh Sơn; vùng người S’Tiêng ở Lộc Ninh và chỉ có vùng người Rak Glay ( thuộc nhóm Nam đảo) ở Bác Ái. Vậy phải chăng các tộc người thuộc ngữ hệ Môn –Khơmer chính là những chủ nhân đích thực, đã chế tác và sử dụng,cất dấu các bộ ching đá mà chúng ta từng tìm thấy trong nhiều năm qua?
Dù sao, chỉ với việc tìm thấy trên địa bàn, cũng như hòa âm được cùng với chiêng đồng, đồng bào các dân tộc thiểu số Tây nguyên đã có quyền tự hào là những chủ sở hữu của bộ nhạc khí thuộc loại cổ xưa nhất trong lịch sử tiến triển của loài người.
Chúa ơi,
Hãy biến cuộc đời con
thành điều Chúa muốn.
Thời gian và số phận
đã làm méo mó mọi điều,
Con không thể làm thẳng ra được
chỉ với mình con.

Thưa Chúa,
hãy cho con bắt đầu lại.
Thân thể của con,
tâm trí của con
tinh thần của con
tình yêu của con
hận thù của con
đau đớn của con
sầu buồn của con
vui sướng của con
những câu hỏi của con
những sợ hãi của con
những hy vọng của con
những tầm nhìn của con
Con xin gửi tất cả đến Chúa.
AMEN.
.
Dear God,
Please make of my life
what you would have it be.
Time and fate
have twisted things
I cannot straighten out
alone.
Dear God, may I begin again.
My body,
my mind,
my spirit,
my love,
my hate,
my pain,
my sorrows,
my joy,
my questions,
my fears,
my hopes,
my visions,
I give them all to You.
Amen
Mẹ – đó là ngân hàng nơi ta chuyển vào mọi đau khổ và lo lắng của ta.
Mother – that was the bank where we deposited all our hurts and worries.
T. DeWitt Talmage
.

Tình mẹ là nhiên liệu giúp cho người bình thường có thể làm được chuyện không thể.
Mother love is the fuel that enables a normal human being to do the impossible. ~Marion C. Garretty, quoted in A Little Spoonful of Chicken Soup for the Mother’s Soul
.
Thượng đế nhìn chúng ta qua con mắt của mẹ ta và ban thưởng ta cho đức hạnh của ta.
God sees us through our Mothers’ eyes and rewards us for our virtues.
– Ganeshan Venkatarman, Indian philosopher
.
Mẹ là người có thể thay thế tất cả mọi người khác.
A mother is she who can take the place of all others.
– Cardinal Mermillod
.
Các bà mẹ là triết gia bằng trực giác
Mothers are instinctive philosophers.
– Harriet Beecher Stowe
.
Mẹ yêu con ngay cả khi con ít đáng được yêu nhất
A mother loves her children even when they least deserve to be loved.
– Kate Samperi, “Mothers”
.
Mẹ là người ta trông cậy vào, cho những điều trọng đại nhất
Mother is the one we count on for the things that matter most of all.
– Katherine Butler Hathaway, “The Journals and Letters of the Little Locksmith”
.

Mẹ hiểu điều con không nói ra
A mother understands what a child does not say.
– Jewish proverb
.
Mẹ là người bạn thật nhất ta có, khi thử thách nặng nề và bất ngờ rơi xuống đầu ta; khi tai họa thay thế sung túc; khi bạn bè của thời nắng sáng ruồng bỏ ta; khi khó khăn bủa vây đậm đặc quanh ta; mẹ vẫn nắm chặt ta, và cố gắng giáo huấn khuyên nhủ để thổi tan mảng mây đen, và mang an bình lại trong tim ta.
A mother is the truest friend we have, when trials heavy and sudden, fall upon us; when adversity takes the place of prosperity; when friends who rejoice with us in our sunshine desert us; when trouble thickens around us, still will she cling to us, and endeavor by her kind precepts and counsels to dissipate the clouds of darkness, and cause peace to return to our hearts.
~Washington Irving
.
Mẹ là căn nhà nơi ta sinh ra
Mẹ là thiên nhiên, là đất đai, là biển cả.
Mother is the home we come from.
She is nature, soil, ocean.
– Erich Fromm, psychologist
.
Quả tim của mẹ là phòng học của con
The mother’s heart is the child’s schoolroom.
– Henry Ward Beecher
.
Một người mẹ tốt đáng giá cả trăm thầy giáo
A good mother is worth hundreds of schoolmasters.
– George Herbert
.

Bàn tay lắc nôi là bàn tay sẽ cai quản thế giới
The hand that rocks the cradle is the hand that rules the world.
– W.R. Wallace
.
Trong tất cả các quyền phụ nữ, quyền lớn nhất là quyền làm mẹ.
Of all the rights of women, the greatest is to be a mother
-Lin Yutang
Trần Đình Hoành dịch
(Cám ơn chị Huỳnh Huệ đã gửi quotes)
Bài hôm nay:
Mừng lễ Vu Lan , Trà Đàm, Văn Hóa, Video, Nhạc Xanh, anh Trần Đình Hoành giới thiệu và nối link.
Mẹ suối nguồn yêu thương, Nhạc Xanh, Video, Văn Hóa, chị Hùynh Huệ giới thiệu và nối link.
Lễ Vu Lan tại Trung Quốc, Văn Hóa, chị Kiều Tố Uyên.
The Child’s first lesson , English Discussion, anh Trần Đình Hoành.
Mẹ nặng hơn cả thế giới , Danh Ngôn, song ngữ, chị Phạm Kiêm Yến dịch.
Lễ Vu Lan, Văn Hóa, Chuyện Phố, song ngữ, anh Quan Jun và ảnh do chị Hùynh Huệ.
Vầng trăng theo tôi, Thơ, Văn, anh Nguyễn Quy’ Ninh.
Tại sao mẹ khóc, Trà Đàm, song ngữ, anh Nguyễn Minh Hiển dịch.
.
Thông báo
Ngày thứ bảy, 5 tháng 9, 2009, Đọt Chuối Non sẽ có số đặc biệt gồm các bài về cha mẹ cho mùa Vu Lan.
.
Tin sáng quốc tế, anh Trần Đình Hoành tóm tắt và nối links.
Thủ tướng Bangladesh cấm nam công chức mang cà vạt và mặc đồ vest – để giảm máy lạnh, tiết kiệm điện.
Động đất ở đảo Java, Indonesia, làm ít nhất là 35 người thiệt mạng.
.
Tin sáng quốc nội, chị Thùy Dương tóm tắt và nối links.
Cả nước rộn ràng mừng Quốc khánh
Mời giao lưu trực tuyến: Học đại học Đức tại Việt Nam – Vào lúc 14 giờ ngày 3-9, Báo Người Lao Động tổ chức buổi giao lưu trực tuyến “Học đại học Đức tại Việt Nam” với sự tham gia của Trường Đại học Việt – Đức (VGU). Trường Đại học Việt – Đức (VGU) – trường công lập của Việt Nam, được thành lập dựa trên sự hợp tác quốc tế giữa Việt Nam và CHLB Đức – đã đi vào hoạt động được gần 1 năm.
Con tàu Hòa bình đến Đà Nẵng – Sáng 1-9, những nhà hoạt động vì hòa bình từ khắp nơi trên thế giới theo con tàu Hòa bình xuất phát từ Nhật Bản đã cập cảng Tiên Sa trong sự đón chào nồng nhiệt của hơn 100 thanh niên TP Đà Nẵng. Trên tàu có 100 thanh niên Nhật Bản cùng hơn 350 người yêu chuộng hòa bình từ khắp nơi trên thế giới.
“Vẻ đẹp phụ nữ Việt Nam” là chủ đề cuộc thi ảnh do Báo Phụ nữ TP.HCM tổ chức, kéo dài từ 2.9.2009 đến 2.9.2010 với nội dung tôn vinh vẻ đẹp của người phụ nữ VN trong các vai trò người vợ, người mẹ, người lao động, công dân. Các nhà nhiếp ảnh chuyên nghiệp và không chuyên đều được tham dự.
Ngày không túi nilon lần đầu tiên ở Việt Nam – Từ sự khởi đầu ở phố cổ Hội An, “Ngày không túi nilon – The Nature Day” sẽ được tổ chức thường niên vào ngày 9/9 hằng năm, với những hoạt động sẽ được tiến hành nhằm nâng cao nhận thức của xã hội về tác hại của túi nilon đối với sức khoẻ và môi trường sống, cổ vũ cho một lối sống không lệ thuộc vào túi nilon, vận động các cơ quan, gia đình, cá nhân không sử dụng túi nilon.
Thông xe một phần đại lộ đẹp nhất TP HCM – Sau hơn 4 năm xây dựng, đại lộ nối từ Đông sang Tây, tuyến giao thông xương sống của TP HCM đã chính thức được đưa vào sử dụng 18,44 km trên tổng 22 km toàn tuyến. Sau giờ phút thông xe, nhiều người dân ngỡ ngàng trước vẻ đẹp mà con đường này tạo ra.
Khánh thành cầu dây văng – biểu tượng của TP HCM – Cầu dây văng Phú Mỹ với biểu chữ H – tượng trưng cho TP HCM – nối liền quận 2 và quận 7 góp phần giải quyết ách tắc cho khu vực trung tâm thành phố đã chính thức khánh thành chiều nay. Pháo hoa cầu Phú Mỹ mừng Quốc khánh
Tôn vinh 200 doanh nghiệp đạt giải Sao vàng đất Việt – 200 thương hiệu tiêu biểu cả nước đã được tôn vinh trong lễ trao giải thưởng Sao vàng đất Việt 2009 tại Trung tâm Hội nghị Quốc gia Mỹ Đình, Hà Nội, ngày 2/9.
Đặc sắc ngày hội văn hóa Mộc Châu – Các tiết mục biểu diễn nghệ thuật đặc sắc như: ném Còn, đánh Cù, kéo co… thu hút đông đảo người xem là những hình ảnh tại tuần lễ văn hóa Mộc Châu (Sơn La), đúng vào dịp Quốc khánh 2/9.
Tưng bừng giải đua thuyền ở Đà Nẵng, Quảng Bình – Sáng 2.9, tại TP Đà Nẵng đã diễn ra giải đua thuyền truyền thống trên sông Hàn mừng lễ Quốc khánh 2.9.
Việt Nam tự chế tạo máy bay như thế nào? – Trong dịp kỷ niệm Quốc khánh 2-9 năm nay, Bảo tàng Phòng không – Không quân Hà Nội trưng bầy chiếc máy bay đầu tiên do quân đội thiết kế.
Trò chuyện với người đi dọc dòng Mekong – cuộc phỏng vấn qua email với bác sĩ Ngô Thế Vinh (Mỹ), người đã dành thời gian đi dọc con sông dài hơn 4.000km này và có nhiều tác phẩm viết về số phận đang kêu cứu của con sông.
Đọc “Siddhartha” qua bản dịch từ nguyên tác tiếng Đức – Năm 1922, tiểu thuyết “Siddhartha” được xuất bản, biểu lộ tình yêu lớn của thi hào lỗi lạc người Đức Hermann Hesse với nền văn hóa Ấn Độ và các giá trị tinh thần phương Đông. Câu chuyện lấy thời điểm Đức Phật còn tại thế, kể về hành trình tìm kiếm ý nghĩa cuộc sống của chàng tín đồ Bà la môn trẻ tuổi Siddhartha. Bản dịch “Siddhartha” lần này do Lê Chu Cầu chuyển ngữ trực tiếp từ nguyên tác tiếng Đức, được dịch giả Trần Tiễn Cao Đăng đánh giá là một bản dịch cao nhã và điêu luyện, khiến người đọc không khỏi nghĩ rằng “dường như chính Hesse đã viết bản Siddhartha tiếng Việt này dành riêng cho chúng ta”.
.
Chúc các bạn một ngày tươi hồng !
🙂 🙂 🙂 🙂 🙂
Đọt Chuối Non
Chào các bạn,
Hôm nay, rằm tháng 7 âm lich, là ngày Lễ Vu Lan, Lễ Báo Đáp Ân Đức Cha Mẹ.

Lễ này bắt đầu từ Kinh Vu Lan (Ullambana Sutta). Theo đó tôn giả Mục Liên xuống âm phủ tìm mẹ, thấy mẹ đói khổ, bèn dâng cơm cho mẹ. Nhưng mẹ Mục Liên, vì lòng tham quá nhiều, sợ các quỷ đói khác dành phần ăn của mình, nên cơm liền biến thành than đang cháy đỏ, không ăn được. Mục Liên không biết làm thế nào, về hỏi thầy là Phật Thích Ca. Phật dạy Mục Liên là nghiệp tội của mẹ quá nặng, cần phải nhờ thần lực của chư tăng mười phương hỗ trợ. Và ngày tự tứ là ngày chư tăng mười phương đều có mặt tại một nơi, là ngày tốt để làm lễ cầu nguyện cho mẹ.
Tự tứ, tiếng Phạn là Pravàranà, Trung Hoa dịch âm là Bát-lợi-ba-lạt- noa, Bát-hòa-la, dịch ý là mãn túc, hỷ duyệt, tùy ý sự, chỉ sự thỉnh cầu người khác chỉ điểm những lỗi lầm, khuyết điểm của mình. Sự chỉ điểm này được căn cứ trên ba trường hợp: kiến–thấy được lỗi làm, văn–nghe được lỗi lầm, và nghi–nghi ngờ là có lỗi lầm, dù không thấy không nghe chắc chắn.
Ngày tự tứ là ngày rằm tháng bảy âm lịch, ngày cuối cùng của 3 tháng an cư kiết hạ của chư tăng, từ rằm tháng tư đến rằm thánh bảy. Đây là ba tháng chúng tăng chay tịnh, trì giới, thiền định, bồi dưỡng đức hạnh và trí tuệ. Đến ngày cuối là ngày tự tứ, chúng Tăng tập họp, từng vị một ra trước đại chúng cầu xin được đại chúng soi sáng, bằng cách chỉ cho mình thấy những lỗi lầm, những khuyết điểm, mà vì vô tình hay cố ý, mình đã sai phạm, nhưng do vô tri, không thể tự thấy biết. Sau khi đại chúng chỉ cho thấy rồi, thì thành tâm sám hối. Sám hối rồi thì sẽ được thanh tịnh. Tâm thanh tịnh tự nhiên phát sinh hoan hỷ, nên gọi là tự tứ.
Trong ngày tự tứ thần lực của chư tăng rất mạnh, nhờ mới được 3 tháng bồi dưỡng. Muc Liên nghe lời dạy của Phật, cùng chư tăng dâng lễ vật cầu nguyện, nhờ đó mà mẹ Mục Liên được giải thoát khỏi địa ngục và đi đầu thai. Vì vậy ngày tự tứ còn gọi là ngày Báo Đáp Ân Đức Cha Mẹ, tức là Ngày Vu Lan.
“Vu Lan” hay” Vu lan bồn” là phiên âm từ chữ Phạn là Ullambana, dịch sang hán việt là đảo huyền, tức là “treo ngược”, chỉ cái khổ cùng cực, cái khổ bị treo ngược. Lễ Vu Lan là lễ báo đáp ân đức của cha mẹ bằng cách giải tỏa cái khổ như bị treo ngược của cha mẹ.
Về sau này, từ chuyện mẹ Mục Liên ở âm phủ, người ta còn xem như ngày Vu Lan là ngày tưởng nhớ đến các linh hồn người chết, và vì vậy người ta thường có tục cúng cô hồn, dâng thực phẩm cho các linh hồn cô đơn vất vưởng, trong mùa Vu Lan.
Trong phần sau đây, chúng ta có:
1. Kinh Vu lan (tổng cộng 10 đoạn)
2. Cài giữa các đoạn kinh là 2 videos Trường ca Kinh Vu Lan, nhạc do anh Vũ Tá Hân (Singapore) viết.
3. Bộ 5-videos “Phật thuyết Kinh Vu Lan”, cho các phật tử muốn nghe giảng kinh kỹ lưởng.
4. 19 links đến bộ cải lương 19 videos “Mục Liên Tìm Mẹ.”
Ngày thứ bảy tuần này, chúng ta sẽ tiếp tục post các videos nhạc và bài viết về cha mẹ, cho mùa Vu lan.
Chúc các bạn một ngày Vu Lan nhiều ân đức.
Hoành
.
1. Ta từng nghe lời tạc như vầy:
Một thuở nọ Thế-tôn an-trụ
Xá-vệ thành Kỳ-thụ viên trung,
Mục-liên mới đặng lục-thông,
Muốn cho cha mẹ khỏi vòng trầm-luân.
Công dưỡng-dục thâm-ân dốc trả,
Nghĩa sanh thành đạo cả mong đền,
Làm con hiếu-hạnh vi tiên,
Bèn dùng huệ-nhãn dưới trên kiếm tầm.
Thấy vong-mẫu sanh làm ngạ-quỷ,
Không uống ăn tiều-tụy hình-hài.
Mục-liên thấy vậy bi-ai,
Biết mẹ đói khát ai-hoài tình thâm.
2. Lo phẩm-vật đem dâng từ-mẫu,
Ðặng đỡ lòng cực khổ bấy lâu.
Thấy cơm mẹ rất lo âu,
Tay tả che đậy, hữu hầu bốc ăn.
Lòng bỏn-xẻn tiền-căn chưa dứt,
Sợ chúng ma cướp dựt của bà.
Cơm đưa chưa tới miệng đà,
Hóa thành than lửa nuốt mà đặng đâu.
Thấy như vậy âu-sầu thê-thảm,
Mục-kiền-liên bi-cảm xót thương,
Mau mau về đến giảng-đường,
Bạch cùng sư-phụ tìm phương giải nàn.
3. Phật mới bảo rõ ràng căn-cội,
Rằng mẹ ông gốc tội rất sâu.
Dầu ông thần-lực nhiệm-mầu,
Một mình không thể ai cầu được đâu.
Lòng hiếu-thảo của ông dầu lớn,
Tiếng vang đồn thấu đến cửu-thiên
Cùng là các bực Thần-kỳ
Tà, ma, ngoại-đạo, bốn vì Thiên-vương
Cộng ba cõi sáu phương tu-tập,
Cũng không phương cứu-tế mẹ ngươị
Muốn cho cứu đặng mạng người,
Phải nhờ thần-lực của mười phương Tăng.
.
Trường ca Kinh Vu Lan (Võ Tá Hân)
Phần 1
.
5. Vì ngày ấy Thánh-tăng đều đủ
Dầu ở đâu cũng tụ-hội về.
Như người Thiền-định sơn-khê
Tránh điều phiền-não chăm về thiền-na
Hoặc người đặng bốn tòa đạo quả
Công tu-hành nguyện thỏa vô-sanh
Hoặc người thọ hạ kinh-hành
Chẳng ham quyền-quý ẩn-danh lâm-tòng
Hoặc người đặng lục-thông tấn-phát
Và những hàng Duyên-giác, Thanh-văn
Hoặc chư Bồ-tát mười phương
Hiện hình làm sãi ở gần chúng-sanh
Ðều trì giới rất thanh, rất tịnh
Ðạo-đức dày, chánh-định chơn-tâm
Tất cả các bực Thánh, Phàm
Ðồng lòng thọ-lãnh bát cơm lục-hòa
6. Người nào có sắm ra vật-thực
Ðặng cúng-dường Tự-tứ Tăng thời
Hiện-tiền phụ-mẫu của người
Bà con quyến-thuộc thảy đều nhờ ơn
Tam-đồ khổ chắc rằng ra khỏi
Cảnh thanh-nhàn hưởng-thọ tự-nhiên.
Như còn cha mẹ hiện-tiền
Ðó nhờ cũng đặng bá niên thọ-trường
Như cha mẹ bảy đời quá-vãng
Sẽ hóa-sanh về cõi thiên-cung
Người thời tuấn-tú hình-dung
Hào-quang chiếu sáng khắp cùng châu-thân
.
Trường ca Kinh Vu Lan (Võ Tá Hân)
Phần 2
.
8. Pháp cứu-tế Phật vừa nói dứt
Mục-liên cùng Bồ-tát chư Tăng
Ðồng nhau tỏ dạ vui mừng
Mục-liên cũng hết khóc thương rầu buồn
Mục-liên mẫu cũng trong ngày ấy
Kiếp khổ về ngạ-quỷ được tan
Mục-liên bạch với Phật rằng:
“Mẹ con nhờ sức Thánh-Tăng khỏi nàn
Lại cũng nhờ oai thần Tam-bảo
Bằng chẳng thì nạn khổ khó ra
Như sau đệ-tử xuất-gia
Vu-lan-bồn pháp dùng mà độ sanh
Ðộ cha mẹ còn đương tại thế
Hoặc bảy đời có thể đặng không ?”
Phật rằng: “Lời hỏi rất thông
Ta vừa muốn nói con dùng hỏi theo
9. Thiện-nam-tử, tỳ-kheo nam nữ
Cùng quốc-vương, thái-tử, đại-thần
Tam-công, tể-tướng, bá-quan
Cùng hàng lê-thứ vạn dân cõi trần
Như chí muốn đền ơn cha mẹ
Hiện-tại cùng thất-thế tình thâm
Ðến rằm tháng bảy mỗi năm
Sau khi kiết-hạ chư Tăng tựu về
Chính ngày ấy Phật đà hoan-hỉ
Phải sắm sanh bá vị cơm canh
Ðựng trong bình-bát tinh-anh
Chờ giờ Tự-tứ chúng Tăng cúng-dường
Ðặng cầu-nguyện song-đường trường-thọ
Chẳng ốm đau, cũng chẳng khổ chi
Cùng cầu thất-thế đồng thì
Lìa nơi ngạ-quỷ sanh về nhơn, thiên
Ðặng hưởng phước nhân duyên vui đẹp
Lại xa lìa nạn khổ cực thân
Môn-sanh Phật-tử ân-cần
Hạnh tu hiếu-thuận phải cần phải chuyên
10. Thường cầu-nguyện thung-huyên an-hảo
Cùng bảy đời phụ-mẫu siêu-sanh
Ngày rằm tháng bảy mỗi năm
Vì lòng hiếu-thảo thâm-ân phải đền
Lễ cứu-tế chí-thành sắp đặt
Ngỏ cúng-dường chư Phật chư Tăng
Ấy là báo đáp thù ân
Sanh-thành dưỡng-dục song-thân buổi đầu
Ðệ-tử Phật lo âu gìn-giữ
Mới phải là Thích-tử Thiền-môn
Vừa nghe dứt pháp Lan-bồn
Môn-sanh tứ-chúng thảy đồng hỉ-hoan
Mục-liên với bốn ban Phật-tử
Nguyện một lòng tín-sự phụng-hành !
.
Phật Thuyết Kinh Vu Lan (1-5)
.
Phật Thuyết Kinh Vu Lan (2-5)
.
Phật Thuyết Kinh Vu Lan (3-5)
.
Phật Thuyết Kinh Vu Lan (4-5)
.
Phật Thuyết Kinh Vu Lan (5-5)
.
Mục Liên tìm mẹ (Video cải lương)
Mục Liên cứu mẹ P1
Mục Liên cứu mẹ P2
Mục Liên cứu mẹ P3
Mục Liên cứu mẹ P4
Mục Liên cứu mẹ P5
Mục Liên cứu mẹ P6
Mục Liên cứu me P7
Mục Liên cứu mẹ P8
Mục Liên cứu mẹ P9
Mục Liên cứu mẹ P10
Mục Liên cứu mẹ P11
Mục Liên cứu mẹ P12
Mục Liên cứu mẹ P13
Mục Liên cứu mẹ P14
Mục Liên cứu mẹ P15
Mục Liên cứu mẹ P16
Mục Liên cứu mẹ P17
Mục Liên cứu mẹ P18
Mục Liên cứu mẹ P19 – het