Tiếng chí chát của bầy sẻ trong vòm hoa giấy đánh thức chú mèo ngủ trước hiên nhà. Vểnh tai. Hé mắt. Động đậy hàng ria. Gầm gừ đe dọa. Chú mèo lại mơ màng.
Bầy sẻ vẫn vô tư. Chúng líu ríu cãi nhau. Có lẽ đang tranh luận với nhau về trưa tháng sáu lạ lùng không nắng không mưa dìu dịu rủ rê. Nào hay chú mèo có thể bất thần lao vuốt.
Mấy tháng nay ông Ninô và bà Nina ( theo tiếng Êđê có nghĩa là đực & cái đấy nhé ) hoành hành khắp nơi, Hà Nội lại còn bị “ nhà điên nặng dằn mặt” khi hứng chí lên, giữa nắng nóng hè nhau mang đồ lề ra sửa chữa, bảo trì các công trình điện công cộng, nên không chỉ nông thôn mà mấy thành phố lớn cũng bị cắt điện vô tội vạ. Hôm tham dự đại hội cơ sở các nhạc sỹ Tây Nguyên ở một khách sạn lớn nhất thành phố Plei Ku và hội thảo số hoá ở Đà Nẵng, tại một khách sạn giữa trung tâm thành phố, chúng tôi cũng bị một ngày cắt điện từ 6h sáng đến 6h tối. Nóng tới nỗi người lớn trẻ con phát ban lên ấy chứ.
Chúng ta thường nói đến những phương thức và kỹ luật tu luyện nghệ thuật sống.
Chúng ta được huấn luyện để sống vả nuôi dưỡng “cái tôi” – cố học hạng nhất, cố được thủ khoa, giật opmpic toán, giải thưởng này giải thưởng kia, bằng này bằng nọ, chức này chức nọ, “sống phải có danh gì với núi sông”… Nói chung là xã hội có đủ mọi cách để khuyến khích chúng ta làm cho cái tôi trương phình và sáng chói càng nhiều càng tốt.
Có bao giờ bạn thấy hai nhạc sĩ cãi nhau phải đánh đàn thế này hay phải thế kia? Hay hai vũ công cãi nhau? Hay hai võ sĩ? Hay hai họa sĩ?