Category Archives: Văn

Tự tin, tự ti và khiêm tốn

Chào các bạn,

Hôm qua mình vừa đọc bài về Việt Nam gần “bét bảng” ASEAN về phát triển nguồn nhân lực.

Và mình cảm thấy rất nhiều vấn đề cho nhân lực trẻ của VN. Bài này mình không nói về những kỹ năng kiến thức, cái mà các bạn có thể tự trau dồi học rất nhiều nơi hay là hệ thống giáo dục… Mình muốn nói đến thái độ của các bạn trẻ, các bạn sinh viên khi đi tìm việc hoặc làm việc hay học việc. Đặc biệt là các bạn xuất thân có hoàn cảnh khó khăn như hầu hết chúng ta. Continue reading Tự tin, tự ti và khiêm tốn

Đừng nhân rộng những suy nghĩ tiêu cực!

Trong một công ty nọ có một anh nhân viên A. A là một nhân viên rất giỏi chuyên môn, tinh thần trách nhiệm cao với công việc. Tuy nhiên, A hay chia sẻ với đồng nghiệp của mình theo cách: A nói với anh B rằng: “Em thấy hình như sếp không ưa anh đâu.” hoặc A nói với chị C rằng: “Đối tác của mình vừa mới với than phiền với anh về em đấy.” Nhưng A lại không đưa ra một dẫn chứng hay sự kiện cụ thể nào cả. Anh B và chị C vốn tin tưởng và quý mến A trong công việc nên đâm ra tin những gì A nói mà không kiểm chứng lại. Sau đó, anh B trở nên không tự nhiên khi giao tiếp với sếp mình vì luôn nghĩ bụng: “Mình cố gắng nhiều thế này mà sếp lại không ưa mình. Chán!”. Continue reading Đừng nhân rộng những suy nghĩ tiêu cực!

Ai ăn chè đậu nước dừa hông?

Quang Nguyễn

Trời nắng chan chan, mới hơn 10 giờ sáng mà oi bức, không một chút gió, cỏ cây không hề xao động, từng chiếc lá như muốn cong khô dưới cái nắng gay gắt, mặt đường nhựa trong con hẻm hừng hực hơi nóng, chim không thấy bay, người không ai muốn ra đường. Tạo hóa đang nguyền rủa vì con người đã chặt hết rừng, phá hết núi rồi đây.

Ai ăn chè đậu xanh đánh nước dừa hônnn….

Tiếng rao lanh lảnh ở cuối con hẻm dài, người đàn bà đội nón gánh gánh chè trên vai vừa đi vừa rao, dưới cái nắng hầm hập. Continue reading Ai ăn chè đậu nước dừa hông?

Ngày văn hóa quốc tế ở Vườn trẻ

Chào các bạn,

 
Ở ngay cạnh tòa nhà làm việc của mình là một vườn trẻ. Ở các trường đại học lớn mà khu campus khuôn viên rộng ở Mỹ và châu Âu rất thường hay có nhà trẻ ở ngay trong trường để tiện cho ba mẹ làm việc tại trường và gửi con tại đó. Nhất là cho sinh viên, NCS đã có gia đình và trẻ nhỏ, tiện việc đi lại.

Hôm nay mình đi về, tình cờ gặp một buổi biểu diễn của vườn trẻ của các bạn từ 3-5 tuổi. Các bạn nhỏ trình diễn các điệu nhảy của các nước ở các châu lục và nền văn hóa khác nhau cùng với trang phục truyền thống của nước đó. Rất hay rất thú vị. Các bạn nhỏ quá chưa biết biểu diễn cũng được ra sân chơi. Continue reading Ngày văn hóa quốc tế ở Vườn trẻ

Quan tâm và tin tưởng ở bác sĩ

Chào các bạn,

Có một lần mình phải vào bệnh viện gấp làm một phẫu thuật nhỏ (minor operation) cho một vết thương nhỏ.

Đụng đến dao kéo một chút trên cơ thể là cần đến tiêm gây mê cục bộ (local anesthesia) và tiêm khử trùng (antiseptic). Bác sĩ chính cho mình nhìn rất trẻ, và mình nhận thấy có rất nhiều kinh nghiệm để cho bệnh nhân yên tâm và đỡ đau. Điều này khiến mình cũng yên tâm và tin tưởng hơn rất nhiều. Continue reading Quan tâm và tin tưởng ở bác sĩ

Cây đẹp trong vườn thơ

(Cảm nhận về tập TÂM THÀNH LỄ BẠC của nhà giáo Nguyễn Phúc Vĩnh Ba)

Tuổi của mình thôi làm học trò đã mấy chục năm, cũng chẳng hề dạy một tiết văn nào trong nhà trường suốt hơn ba mươi năm dạy học nhưng câu kể nghèo dí dỏm của Nguyễn Công Trứ qua bài Hàn nho phong vị phú hoặc lời lẽ hùng hồn tha thiết của Trần Quốc Tuấn trong Hịch Tướng Sĩ, Bình Ngô Đại cáo của Nguyễn Trãi cứ văng vẳng trong đầu để rồi khi gặp lúc cảnh tình tương hợp lại nhảy ra ngoài miệng.

Kể cũng lạ! Mà sự lạ này chẳng chi riêng mình gặp. Hầu hết lứa học trò ngày nào giờ đã U60, 70, 80 đều như vậy. Continue reading Cây đẹp trong vườn thơ

Quan tâm và góp ý cho bạn

Chào các bạn,

Có nhiều khi mình gặp phải trường hợp là mình nhìn thấy hay cảm thấy bạn mình có gì không ổn, làm điều gì đó không ổn (thậm chí không hợp lẽ phải) mình muốn góp ý, muốn chia sẻ với bạn, muốn tốt cho bạn nhưng không phải lúc nào cũng dễ dàng nói.

Đây là một kinh nghiệm thực của mình. Khi mình chưa đủ khiêm tốn và tĩnh lặng thì mình không nên nói nhiều. Bởi nhiều khi có nói nhiều, nói nữa bạn cũng chưa nhìn ra khi mà chưa đủ duyên, khi thời điểm chưa đến. Chưa kể là trường hợp mình chưa đủ hiểu bạn và nói những điều không hợp lý làm tổn thương bạn.

Continue reading Quan tâm và góp ý cho bạn

Mua vé số

Quang Nguyễn

Nếu lành mạnh, để tham gia hoạt động xổ số, mọi người thường mua tấm vé số ở đâu đó trong các tiệm tạp hóa, hoặc mua khi còn ít tiền thừa, hoặc mua cho vui vài tấm vé số để thử vận may. Vé số do Nhà nước phát hành, và cả nước chỉ nên có một đơn vị kinh doanh vé số, và mỗi tuần chỉ nên xổ một lần, như vậy mới có thể gọi là vui chơi.

Nhưng vấn đề ở đây sẽ khác đi, nếu người chơi xổ số, mua hàng xấp vé số, ngày nào cũng mua, rồi cay cú vất thành rác tung tóe những tờ vé số không trúng, hoặc lợi dụng theo vé số chơi số đề, nuôi con số để cầu may, trong suy nghĩ, tâm tư lúc nào cũng các con số… hoặc đánh bạc với nhau theo đợt xổ số hằng ngày. Continue reading Mua vé số

Chuyện bây giờ mới kể

Trần Thuận Hải

Lúc sinh thời Thủ Tướng Võ Văn Kiệt có nói “…Cuộc chiến tranh giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước kết thúc ngày 30 tháng 4, có triệu người vui thì cũng có triệu người buồn…”. Tôi xin kể câu chuyện có thật sau đây trong gia đình của tôi đã xảy gần 50 năm rồi của thế kỷ trước và do thời gian đã khá lâu như vậy cho nên có những chi tiết thời gian tôi đã không còn nhớ thật rõ ràng :

Sau năm Mậu Thân 1968, do có người về chiêu hồi khai báo, cha tôi là một đảng viên hoạt động bất hợp pháp tại địa phương bị lộ. Continue reading Chuyện bây giờ mới kể

Thư gởi cho con gái

Quang Nguyễn

Pleiku, ngày 12 tháng 5 năm 2015

Quỳnh con ơi!

Cha viết mấy dòng này cho con mà nước mắt cứ muốn ứa ra, cay đắng. Vì sao thì con đã biết rồi, chiều tối hôm qua con tiễn cha ra xe về quê, cha cũng thấy mắt con đỏ hoe. Ở thăm con mấy bữa, thấy hai vợ chồng con cơm chẳng lành, cha buồn lắm, ai đời con gái mới lấy chồng hai tháng đã nằng nặc đòi ly hôn, ở tuổi của cha, cha lạc hậu mất rồi, cha không sao hiểu được. Continue reading Thư gởi cho con gái

“DO” là gì?

Quang Nguyễn

Một lần đi xa, trên xe có đứa cháu trai 10 tuổi, dọc đường nó thật hiếu động, thấy cái gì lạ cũng hỏi toáng lên, hỏi liên hồi về cảnh vật xung quanh, ruộng lúa thì tưởng là cỏ ai trồng đẹp há. Dừa thì cu cậu uống nhiều rồi, nhưng chưa bao giờ thấy một buồng dừa trên cây, nên khi nói đó là trái dừa, thì nó thích lắm, trầm trồ mãi.

Câu hỏi thế này thì vui hơn, “Sao người ta đổ nước muối lên xe làm gì?”, Chẵng là cậu ấm đọc phải câu ”Đổ nước mui xe”, đã sai chính tả, lại còn chế ra nước muối, muối mặn đổ lên xe làm gì. Làm cả xe cười khan. Continue reading “DO” là gì?

Con lo lắng cho mẹ

   Quang Nguyễn

Cháu gái của tôi lên bảy tuổi, kêu tôi là Bác Hai trai, để phân biệt với Bác Hai gái, nhưng nó nói thành Bác Hai “chai”, làm mấy người bạn cứ thắc mắc như là tôi có đô uống hai chai bia hay sao? Hôm nay mẹ nó có việc, chạy xe máy lên Bà Điểm Hóc Môn, phải chiều tối mới về nên gởi nó ở đây. Cháu học lớp một rồi, nhưng cái tuổi này sao cái gì nó cũng hỏi, hỏi và truy tới cùng, cứ sao vậy, tại sao nó thế này nó thế kia hả Bác Hai…

Phía trước sân nhà tôi có bụi trúc vàng, không cao lắm chỉ khoảng 4 mét, nhưng trên cao có một tổ chim sẻ, chim con kêu dữ lắm nhất là khi có chim mẹ tha mồi về, thường là con sâu, cọng lúa để chăm bón cho các chim non. Continue reading Con lo lắng cho mẹ

Cuộc đời bà cố ngoại

Chào các bạn,

Gần đến ngày giỗ bà cố ngoại của mình, mình không khỏi chạnh lòng khi nghĩ về bà cố ngoại với một cuộc đời quá đỗi thăng trầm.

Ba mình mất đã mười lăm năm, từ ngày ba mất, má ở một mình mặc dầu gia đình mình đông anh em trai gái đều đủ cả, kinh tế gia đình các em tương đối ổn có thể phụng dưỡng má sống đầy đủ thoải mái trong tuổi già, nhưng má không thích, chỉ thích ở trong ngôi nhà của mình, mặc dầu những vật dụng trong nhà không văn minh hiện đại bằng nhà của các em. Continue reading Cuộc đời bà cố ngoại

Mẹ và bà ngoại

Nguyễn Thị Ngọc Hợp

Nhà tôi ở một làng quê miền núi tỉnh Quảng Nam. Như bao gia đình khác xung quanh, nhà tôi rất nghèo. Ba mẹ tôi trước 1975 theo nghiệp đèn sách nên không quen việc tay chân, làm lụng rất vất vả nhưng vẫn thiếu trước hụt sau. Dù vậy, ba mẹ luôn cố gắng để lo cho cả bốn anh em chúng tôi ăn học đến nơi đến chốn.

Tôi là con út trong nhà nên được mẹ thương yêu đặc biệt. Lúc nhỏ tôi rất hay khóc nhè, nhất là khi bị các anh chị trêu ghẹo, mẹ bao giờ cũng cưng và bênh vực tôi. Tôi học lớp một lớp hai ở gần nhà, đi bộ 10 phút là tới. Continue reading Mẹ và bà ngoại

An toàn giao thông

Quang Nguyễn

Tôi ít khi đọc báo, hôm nay có việc phải đi Biên Hòa, trong lúc ngồi chờ lướt qua mấy tờ nhật báo ở phòng đợi, thấy tai nạn giao thông ở nước ta thật sự báo động, trong đó tai nạn xe máy chiếm phần lớn, mà đi xe máy là điều gần như phổ biến, vì chưa có phương tiện nào thay thế được.

Hằng ngày, mỗi gia đình, cha mẹ, chồng con đi làm đi học, chợ búa… đều bằng xe gắn máy, nỗi lo cứ canh cánh bên lòng người ở nhà, ngoài đường đầy chuyện bất an, làm sao biết được… Continue reading An toàn giao thông