Yêu vô cùng những trưa miền quê nhỏ ạ!
Nắng canh chừng những cánh đồng, những khu vườn, những hàng cây.
Nắng nhốt mọi người trong những căn nhà, sau cánh cửa. Anh thường có ý nghĩ tai quái rằng nắng đốt cháy những bóng người.
Và khi ấy, cô độc là quà tặng cho mình tận hưởng.
Thời đại cho ta nhịp sống mới, hồ hởi quá, nhiều cảm thông quá, dễ dãi quá! Đến lãnh địa riêng của cá nhân chừng cũng không còn.
Đôi khi muốn khước từ vòng luân vũ cuộc đời với tiết tấu sẻ chia.
Nhìn dòng người cứ ồn ào như chợ, như tiệc, như tết lại thích đến nhói lòng lời ai đó: Điều kì lạ là những dòng sông cứ hăm hở đi tìm biển cả để rồi tự đánh mất mình.
Dường như loài thú không yêu nhau bằng lời nói, chúng chỉ nhìn nhau, và trong sự khiếm khuyết ấy chứa đầy một tình yêu chân thật.
Dường như ngày xưa, xưa như thuở mới yêu nhau, mình có dắt nhau vào công viên, em thì mải mê nghe con vẹt học nói, anh thì chỉ thích chú khỉ lông vàng.
Dường như ngày xưa em rất thích con lật đật, chả thế mà trên bàn học của em có quá nhiều lật đật, anh thì chỉ thấy ở đó trò đùa tai quái của thế nhân.
Dường như ngay trong tình yêu chân thành đã hàm sự cô độc. 
Ngày xưa, cũng những trưa vắng người, anh ngồi nhìn mênh mông nắng vàng trên hun hút đồng quê, em đã đùa anh lời đùa tai ác:
Thích cô độc thì hoặc là dã thú, hoặc là thần linh.
Anh không có cơ may là thần linh,(dù là thần linh thất sủng).
Rất may anh cũng không sẵn lòng làm dã thú.
Anh chỉ là con người bình thường, tin anh đi, đến bệnh viện, khoa thần kinh và khoa tim mạch từ chối anh.
Nhưng rất muốn, rất mong, trong dằng dặc ngày giờ, thỉnh thoảng mình được làm một ẩn số, với xung quanh, và với chính mình.
Anh gọi đó là những dấu lặng. Là chợp mắt trần thế.
Như là ngơi nghỉ cần cho hoạt động, sự cô độc cũng cần cho mình sau những ồn ào văn hóa đó em.
Ngày xưa có lần anh nhủ em như thế, và đôi mắt hồ thu của em chớp chớp, nghĩ gì hay không nghĩ gì nhỏ ơi?
Và bây giờ em đã trôi thật xa, thật nhiệt tình vào hun hút dòng đời, anh vẫn nhìn theo, vẫn thì thầm:
– Nhỏ ơi, biết không, những dấu lặng thật cần thiết cho cuộc đời!
Nguyễn Tấn Ái

Đôi khi café đứng ở vai trò phụ hơn, như khi đi nghe nhạc sống, ví dụ như quán Nhạc Tranh ở đường Thái Thịnh hay quán Café Opera ở khu Bách Khoa Hà Nội. Thật vui, sảng khoái và trầm lắng. Café giúp câu chuyện thêm đậm đà, hay giúp nghĩ sâu về một vấn đề, giãi bày cùng bạn bè, tập trung vào công việc hay ôn thi gấp. Café giúp người ta dễ nói chuyện, về công việc, về thời tiết lăng nhăng, hay đôi khi chỉ về café 🙂 Đôi khi cảm xúc chợt xuất hiện khi ta nhìn những giọt café phin nhỏ tí tách. Người ta bảo café và thuốc lá kết nhau lắm, nhưng mình không hút thuốc nên chẳng dám bình luận 🙂
Hồi ở thị trấn Burlington tiểu bang Vermont, mình hay qua quán
Có nhiều tranh Nghệ Thuật Mới, về môi trường, về sự nóng lên của toàn cầu, hay tranh trừu tượng với nhiều nét thẳng, dài, cá tính và thách thức. Các bức tranh được thay đổi thường xuyên hàng tuần làm cho mình thấy quán luôn mới và sáng.


