Mời các bạn xem slideshow Friendship của chị Nguyễn Thị Thủy, vừa có PPS Công Ơn Cha Mẹ tuần Vu Lan rồi.
Xin các bạn click vào ảnh dưới đây để xem slideshow và download.
Mời các bạn xem slideshow Friendship của chị Nguyễn Thị Thủy, vừa có PPS Công Ơn Cha Mẹ tuần Vu Lan rồi.
Xin các bạn click vào ảnh dưới đây để xem slideshow và download.

Tôi muốn bắt đầu với một câu chuyện nhỏ và đơn giản :
“ Một hôm cún con hỏi mẹ
– Hạnh phúc là gì hả mẹ ?
Mẹ trả lời : Hạnh phúc chình là chiếc đuôi của con đấy.
Cún con nghe vậy thì cảm thấy rất phấn khích, nó không ngờ hạnh phúc mà người lớn hay nói đến lại gần đến vậy, ngay phía sau lưng mình thôi. Thế là nó cố quay người lại, cố gắng dùng mõm để cắn lấy chiếc đuôi của mình, nhưng nào có được! Cái đuôi quá xa và nó cứ thế quay vòng vòng một chỗ trông rất buồn cười và ngộ nghĩnh.Được một lúc, nó quay sang hỏi mẹ :
Sao con không thể nào mà túm lấy được hạnh phúc hả mẹ?
Cún mẹ cười và đáp :
Thế đấy con ạ, con đừng bao giờ cố gắng chạy theo hạnh phúc mà hãy cứ sống tốt và vui vẻ đi đã, khi ấy hạnh phúc sẽ tự động mà chạy theo con. “

Continue reading “Cái chết văn hóa” từ việc phát triển du lịch không bền vững
Bạn đã từng ghé thành phố cao nguyên Buônmêthuột, đã từng uống càphê ở những quán xá đặc trưng của phố núi? Nhưng chưa đến quán Văn là bạn …chưa biết hết Banmê.
Quán Văn là một quán càphê rất khó tìm, thậm chí khi tìm thấy bạn có thể ngại ngần chưa dám …xuống, bởi nó nằm khuất dưới một con dốc khá là…thẳng đứng.
Một mảnh vườn xanh ngắt sẽ mở ra đầy tầm mắt, làm bạn choáng ngợp. Giữa vườn là những cành sen thanh thoát vươn mình, róc rách những tiếng nước chảy hòa cùng với những lá, hoa, tranh, tượng, đá…tạo nên một không gian thấm đẫm chất thiền thơ mộng.
– Vừa biết tin có cuộc thi sáng tác thơ và ca khúc “Đây biển Việt Nam” do báo VietNamNet phối hợp với Hội Nhạc sĩ, Hội Nhà văn Việt Nam đồng tổ chức, nhạc sĩ Trương Quý Hải đã liên lạc ngay tới BTC để gửi gắm những tâm sự tha thiết về trường ca “Người Việt Nam” – mối duyên lớn đã khởi nguồn chính từ những bài phóng sự về Hoàng Sa do phóng viên VietNamNet thực hiện.
Nhạc sĩ của “Hà Nội mùa này vắng những cơn mưa” đã nhiều đêm thao thức với trường ca “Người Việt Nam” và vô cùng đồng cảm, chia sẻ với BTC với tâm huyết nồng nàn, rực cháy, hướng về biển đảo và tình yêu quê hương, đất nước.
Ngày 9/10/2010, nhạc sĩ Trương Quí Hải cùng 1309 người FPT tiến hành thu trường ca này tại Xuân Hòa.
Continue reading Trường ca “Người Việt Nam” – 12 năm để một lần bật khóc
Tùy bút Đỗ Hồng Thuận
I. Tôi đến với Peace Revolution
Tôi đến với Peace Revolution không phải là sự tình cờ, tôi nghĩ vậy vì everything happens for a reason. Đó là khoảng thời gian tôi bị khủng hoảng rất nhiều về tâm lí, khi tôi bị những cú va vấp trong cuộc sống. Cũng giống như rất nhiều người, tôi cứ đặt câu hỏi tại sao mãi và rồi không bao giờ trả lời được, tôi chẳng biết nên chia sẻ với ai, ai sẽ hiểu tôi, tôi nên tin ai, làm những gì tiếp theo, sống như thế nào trong tương lai….Tôi đọc đi đọc lại các bài trên Đọt Chuối Non anh Hoành viết, đọc rất kĩ cả những phần hỏi của mọi người và phần trả lời của anh, tôi đọc rất nhiều sách Phật, tôi đọc về Thiền Định. Như một nhân duyên, chị bạn của tôi biết tôi đang học Thiền liền giới thiệu cho tôi một chương trình có tên Peace Revolution thông qua meditation online để giúp mọi người có Inner Peace and Happiness, chị đã tham gia năm ngoái và nói tôi thử xem thế nào. Tôi thấy mình rất có duyên với Peace nên quyết định tham gia.
– Khuôn mặt sắc cạnh, 24 tuổi, Hương Lan đã là mẹ của bé gái 4 tuổi. Biết tin cô cháu gái vừa là thủ khoa cả đầu vào, đầu ra ĐH Sân khấu điện ảnh Hà Nội, ông nội gần như không cầm nổi nước mắt. Sau bao biến cố, tưởng như gục ngã, Hương Lan vẫn luôn là niềm tự hào của gia đình.![]() |
| Hương Lan trong buổi nhận giải thưởng Sinh viên tiêu biểu xuất sắc toàn quốc Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh năm 2010. (Ảnh: nhân vật cung cấp). |
Việc Pháp công bố hơn 200 bức ảnh từ năm 1902 chụp cuộc khảo cổ của H. Parmentier ở kinh thành Indrapura (còn gọi là Phật viện Đồng Dương) gần như gây sốc với giới chuyên môn và những người yêu mến nền văn minh cổ Chămpa: nó quá đồ sộ và hùng vĩ!
|
Bức tượng nữ Bồ Tát bằng đồng thau tìm thấy ở Phật viện Đồng Dương từ năm 1978.
|
NS Phạm Minh Tuấn (Tên khai sinh của ông là Phạm Văn Thành) sinh năm 1942 tại PhnômPênh. Tốt nghiệp Đại học sáng tác-Nhạc viện TPHCM năm 1981. Từng đạt các giải thưởng lớn như Giải thưởng Nhà nước về âm nhạc, Giải VHNT Nguyễn Đình Chiểu, Giải thưởng Âm nhạc của Hội Nhạc sĩ Việt Nam, và nhiều giải thưởng khác… Hiện nay ông là Phó Chủ tịch Hội đồng Nghệ thuật Hội Nhạc sĩ Việt Nam, Ủy viên Ban chấp hành Hội Âm nhạc.
Tên tuổi của ông đã trở nên gần gũi, thân quen với người yêu nhạc. Có những bản nhạc đã ghi sâu vào lòng người như Bài ca không quên, Qua sông, Đất nước, Dấu chân phía trước… Nhạc của ông không kỳ bí, không cao siêu, khó hiểu mà rất gần gũi, dễ hát. Ông thường dùng thơ để phổ nhạc, nên lời nhạc ngắn gọn nhưng súc tích, len lỏi sâu vào tâm hồn người nghe. Cuộc sống là nguồn cảm hứng vô tận trong ông. Tình yêu quê hương, đất nước là đề tài quen thuộc với ông.
Thứ Năm, 23/03/2006, 05:40 (GMT+7)
| Bốn án tử hình: Lê Quang Vịnh, Lê Hồng Tư, Lê Văn Thành và Huỳnh Văn Chính (từ trái qua, trên xuống) đăng tải trên báo chí Sài Gòn năm 1962 – Ảnh tư liệu |
TT – Thành đoàn không chỉ là tên gọi của cơ quan Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Sài Gòn – Gia Định trong những năm chống Mỹ, đó còn là biểu tượng của sự ngoan cường, mưu trí đánh Mỹ ngay trong nội đô Sài Gòn. Hình ảnh của Thành đoàn anh hùng một thời hoa và lửa, một thời bom đạn và tình yêu nở hoa như vẫn còn lung linh cho đến tận hôm nay…“Quyết tử quân” giữa Sài Gòn
Đầu năm 1961, Mỹ đưa thêm 1.000 sĩ quan đến Sài Gòn âm mưu mở rộng sự can thiệp quân sự vào VN. Mặt trận dân tộc giải phóng miền Nam VN ra lời hiệu triệu: “Hãy ngăn chặn bàn tay đẫm máu của đế quốc Mỹ”. Một tiểu đội vũ trang Quyết tử quân được thành lập bí mật giữa lòng đô thị Sài Gòn đúng vào dịp kỷ niệm ngày thành lập Đoàn 26-3-1961. Ông Lê Hồng Tư, khi đó 26 tuổi, phụ trách cánh vũ trang của ban cán sự SVHS khu Sài Gòn -Gia Định, lần giở lại ký ức:

Em nghe không em, tiếng gọi của bầy nhạn chiều vỗ cánh rủ chiều hôm..Ngoài kia trời đã tắt nắng rồi và cánh chim vẫn miệt mài bay về phương xa ấy, uyển chuyển và mờ nhạt dần trong sắc tía trời chiều bảng lảng…
Tiếng sáo sao mà miên man quá, như đưa ta vào một giấc mơ lẩn trốn giữa mây ngàn, và chập chùng điệp trùng những ngọn núi cao lẫy lừng, cũng vùi đầu vào màn mây trắng xóa đang trôi lững thững đến cuối vạch chân trời…
Và dòng nước, mê mẩn, trôi thẩn thờ, như suối tóc mượt mà mùa xuân em vuốt mãi, đôi lúc lại róc rách như một khúc dương cầm tuôn chảy dạt dào không ngừng nghĩ..
Kìa đâu nữa đồng cỏ may gợn sóng trong ánh tà, lấp lánh màu tím chiều hay màu trắng tinh khôi của hoa cỏ may dập dờn ngọn gió…
Tất cả cứ nửa thật, nửa mơ trong một giấc mơ nhạt nhòa và không nắm bắt được..
Đầu năm 1947, sau hơn 1 thế kỷ bền bỉ chống lại ách thống trị của người Anh, Ấn Độ giành được quyền độc lập.
Chiến thắng này là một thành công “thần kỳ” của nhóm các nhà cách mạng ôn hoà vì họ đã liên kết được các nhóm sắc tộc (Hindu và Hồi Giáo) và các tiểu quốc (565 tiểu quốc) căm thù nhau đứng cùng 1 chiến tuyến, để tạo sức ép buộc người Anh trao trả độc lập. Thực tế là từ năm 1800 đến nay, chỉ có 1 giai đoạn rất ngắn (1920-1947) mọi sắc tộc và vương quốc tại tiểu lục địa này đứng cùng chiến tuyến.
Chúng ta hãy cùng cảm nhận bài tuyên ngôn độc lập 14 tháng 8 năm 1947 của Jawaharlal Nehru, giữa lúc cả nhân dân tiểu lục địa Ấn đang ngất ngây về quyền độc lập của mình.
Hãy cùng cảm nhận cách Nehru truyền hứng khởi cho những người Ấn Độ bằng những từ ngữ mạnh mẽ “Vào lúc đồng hồ điểm giữa đêm, khi thế giới đang chìm trong giấc ngủ, Ấn Độ sẽ bừng dậy với sức sống và tự do”, “linh hồn của một quốc gia, từ lâu đã bị đàn áp, tìm được tiếng nói”, nó sẽ giúp người dân đang ngây ngất chung sức xây dựng tổ quốc.
(Đọc “Những hoàng hôn ta đã đi qua” của TĐH)

Những hoàng hôn ta đã đi qua
Con đường tình ta đi (*)
Quanh co
Qua những hàng cây rợp lá
Những cánh đồng xanh cỏ mạ
Những đàn bò sữa
Nhẩn nhơ
Nắng hong vàng
Những hành trình bình an
Thân ái
Chỉ hai đứa
Một chiếc xe
Một con đường
Và bầu trời mênh mang
Những mảng hoàng hôn vàng tím
Lòng ta thấm ngập
Mênh mông sắc màu
Từ những hoàng hôn ta đã đi qua…
TĐH
(For my wife Trần Lê Túy-Phượng
Lake of the Woods
Virginia, USA
Tuesday, August 16, 2011)
(*) “Con đường tình ta đi” là tên của một con đường ở Virginia.
Bài thơ tựa một khúc du ca trong trẻo, cất lên giữa chiều thu yên bình, giữa khung cảnh thiên nhiên tuyệt đẹp của một miền quê Bắc Mỹ, xuyên qua một con đường quanh co rợp bóng cây mang tên “Con đường tình ta đi”- cái tên như một thứ “định mệnh” ngọt ngào đối với hai người…
Trong gia tài kho tàng âm nhạc Trịnh Công Sơn, không thiếu những bài hát về Mẹ, như Lời mẹ ru, Ca dao mẹ, Gia tài của mẹ, Huyền thoại Mẹ…nhưng Lời Mẹ Ru là một ca khúc rất độc đáo. Độc đáo bởi ca khúc được viết cùng lúc bằng hai âm điệu Trưởng và Thứ. Có thể hát đơn từng phần với La Trưởng hoặc Fa thăng thứ, và có thể hát đôi hai giọng cùng một lúc. Không còn giọng nào chính, giọng nào phụ mà hai âm điệu Trưởng, Thứ kia hòa lẫn vào nhau làm một.
Lời Mẹ Ru còn lạ lùng ở câu kết: “Bây giờ mẹ nằm, lá đổ ngoài sân. Lá đổ ngoài sân, để ru mẹ ngủ…”
Ths. Tâm lý Nguyễn Thị Tâm
Giám đốc Trung tâm Tư vấn và Đào tạo tâm lý Hồn Việt
Khi có con, bậc làm Cha mẹ nào cũng mong ước và kỳ vọng ở con rất nhiều, vì con cha mẹ có thể hy sinh nhiều thứ, nhưng thương con, không chỉ lo cho con ăn mặc – Dạy con nên người mới là thành tựu cao nhất, là mục đích tối thượng mà cha mẹ cần hòan thành.
Giáo dục con là một sứ mạng cao quý của cha mẹ, và cũng là một nghệ thuật !
Chương trình « Phương pháp giáo dục con thời hiện đại » của Trung tâm ứng dụng tâm lý Hồn Việt là cơ hội để bậc làm cha mẹ được tiếp cận và ứng dụng các học thuyết tâm lý trong việc thấu hiểu đặc điểm tâm lý theo từng lứa tuổi của con trẻ.