
Seam Reap về đêm chỉ vui ở mỗi khu phố Tây vơí những quán xá sáng đèn, nhà hàng và khách sạn rộn rịp. Đi dạo buổi tối trong khu chỉ thấy toàn khách thập phương, làm tôi nhớ Hội An của mình, cũng những sắc màu đỏ cam của đèn lồng, bảng hiệu, pano điện và nhiều tốp khách du lịch đi thành từng đám đông. Cậu bạn của tôi hăm he từ hôm đầu tiên thấy cái dịch vụ massage chân và toàn thân dành cho khách đi Ăng kor về (tôi nghĩ mấy người làm du lịch ở đây khá thông minh khi nghĩ ra loại dịch vụ này vì biết rằng ai đi Angkor về không mệt rã đôi chân như chúng tôi mới lạ), thế là 3 đứa tôi kéo vào tiệm massage, ngay cái quán rộng nhất và nhìn hoành tráng nhất trong khu ”thử cho biết mùi đời” 🙂
Bản Sonata cho Violin Số 1 cung Sol trưởng, Op. 78 của Brahms còn được gọi là bản Sonata “Mưa” vì trong chương đầu và chương cuối bản Sonata này ông sử dụng giai điệu bài hát Regenlied (“Bài hát mưa”) cũng do chính ông sáng tác. Ngoài ra, nhịp điệu đều đặn và âu yếm của chương giữa cũng làm người nghe liên tưởng đến mưa.
Trong những ngày bão lũ miền trung vừa qua, cứ đêm đêm, tôi ngồi trên mạng để tìm tim tức-hình ảnh về thảm cảnh của lũ cùng tấm lòng của cả nước hướng về miền trung…Đêm càng sâu, vài vùng quê Hà Tĩnh mà tôi từng được biết và thậm chí biết rõ vì nhiệm vụ công tác, lại càng hiển hiện mồn một trong tâm tưởng, giờ lại như thêm xoáy sâu bởi dòng lũ cuốn, bởi mặt nước đục ngầu mênh mông mấp mé nóc bao ngôi nhà ọp ẹp- trên đó là những thân hình co ro bám víu chờ cứu trợ, những ánh mắt người già tuyệt vọng, những bàn tay con trẻ hoảng loạn giơ ra từ các viên ngói dỡ… Giữa lúc miên man và nhức nhối với bao hình ảnh, ấn tượng, nghĩ ngợi, cảm xúc hỗn độn khó tả, đột nhiên, tôi dường như được nghe thấy một tiếng nói thâm trầm âm u từ một chốn nào xa xôi lắm… Những lời thốt ra từ gan ruột của một người đàn ông đứng tuổi, giọng vùng Nghi Xuân thuộc phủ Đức Quang, trấn Nghệ An xưa- lúc mơ hồ tựa sương khói giữa không trung, lúc như dao sắt nung đỏ đặt trong hồn… Tôi thảng thốt, không hiểu mình mơ hay tỉnh…
Ngủ một đêm ngon giấc sau ngày khởi hành cuồng chân trên xe bus, sáng thứ bảy 3 đứa tôi thức dậy sớm từ tận 4h để lo ăn sáng dưới nhà khách và lên xe tuk tuk đi tham quan một ngày khu di tích Angkor. Vì khu du lịch này chỉ có bán 2 loại vé tham quan, 20$ cho 1 ngày và 60$ cho 3 ngày liên tiếp nên chúng tôi mua vé đi một ngày và phải bắt đầu từ lúc sáng sớm để kịp ngắm cảnh mặt trời mọc ở đền Angkor Wat nổi tiếng. Khách sạn gọi dùm một anh lái tuk tuk đến đón chúng tôi lúc 5h sáng, và chỉ cần thỏa thuận chi phí bao xe cả ngày thì chúng tôi khởi hành. Anh lái đó sẽ chở chúng tôi đến đúng mấy nơi mà chúng tôi chọn và ở ngoài chờ khi chúng tôi vào trong xem cảnh, giống như dịch vụ thuê xe du lịch bình thường thôi nhưng không cao cấp bằng. Nhưng dù sao, mỗi thứ có cái hay riêng, đến Campuchia mà không sử dụng xe tuk tuk để đi du lịch thì cũng xem như chưa biết gì về Cam 🙂
Cầm bút lên và viết một điều gì đó, để trải lòng…Thời Gian.
Vaya con Dios là một bài nhạc rất nổi tiếng. Được viết bởi Larry Russell, Inez James, and Buddy Pepper và được xuất bản năm 1953.

Bác sĩ Zhivago (tiếng Nga: Доктор Живаго, từ Живаго có nghĩa là “cuộc sống”) là tiểu thuyết nổi tiếng của nhà văn Nga–Xô viết Boris Leonidovich Pasternak (1890–1960).

Đôi khi có những câu chuyện được người ta tưởng tượng ra, y như thật. Sad Movies cũng là một câu chuyện như thế.

Cây Gậy Trắng không chỉ là một công cụ có thể dùng để đạt được sự tự lập; nó còn là biểu tượng của người công dân khiếm thị trong xã hội chúng ta. Để tôn vinh biết bao thành đạt của những người Mỹ khiếm thị và để nhìn nhận ý nghĩa của cây gậy trắng trong việc thúc đẩy tinh thần tự lập, chúng ta mừng ngày 15 tháng Mười hàng năm là “Ngày Cây Gậy Trắng.”
Nếu bạn chưa xem video clip này, bạn sẽ khó tưởng tượng một cậu bé thần đồng, có khả năng biểu diễn Violin nhuần nhuyễn từ thuở lên…ba.
Đấy là tên tập truyện ngắn đầu tay của tác giả Dương Hiền Nga (NXB Văn học, 2011, Trung tâm văn hóa Tràng An phát hành). Cuốn sách gồm 12 truyện viết cho thiếu nhi. Vốn là cô giáo dạy ngữ văn ở nhà trường phổ thông, có nhiều năm tham gia vào công tác quản lý nhà trường, lòng yêu nghề mến trẻ thôi thúc cô cầm bút viết tặng cho các học trò nhỏ thân yêu những câu chuyện xinh xắn, nhẹ nhàng đầy chất thơ của cuộc sống đời thường.