Category Archives: Văn Hóa

Đị bụi xứ Cam – Phần 3

 

1. Seam Reap về đêm

Seam Reap về đêm chỉ vui ở mỗi khu phố Tây vơí những quán xá sáng đèn, nhà hàng và khách sạn rộn rịp. Đi dạo buổi tối trong khu chỉ thấy toàn khách thập phương, làm tôi nhớ Hội An của mình, cũng những sắc màu đỏ cam của đèn lồng, bảng hiệu, pano điện và nhiều tốp khách du lịch đi thành từng đám đông. Cậu bạn của tôi hăm he từ hôm đầu tiên thấy cái dịch vụ massage chân và toàn thân dành cho khách đi Ăng kor về (tôi nghĩ mấy người làm du lịch ở đây khá thông minh khi nghĩ ra loại dịch vụ này vì biết rằng ai đi Angkor về không mệt rã đôi chân như chúng tôi mới lạ), thế là 3 đứa tôi kéo vào tiệm massage, ngay cái quán rộng nhất và nhìn hoành tráng nhất trong khu ”thử cho biết mùi đời” 🙂

Continue reading Đị bụi xứ Cam – Phần 3

Bí mật bản Sonata “Mưa” và mối tình thầm lặng của Brahms

 

Bản Sonata cho Violin Số 1 cung Sol trưởng, Op. 78 của Brahms còn được gọi là bản Sonata “Mưa” vì trong chương đầu và chương cuối bản Sonata này ông sử dụng giai điệu bài hát Regenlied (“Bài hát mưa”) cũng do chính ông sáng tác. Ngoài ra, nhịp điệu đều đặn và âu yếm của chương giữa cũng làm người nghe liên tưởng đến mưa.

Brahms đề tặng bản Sonata này cho Clara Schumann, vợ của nhạc sỹ Robert Schumann. Sau khi Schumann mất, hai người vẫn giữ một tình bạn trong sáng, nhưng ta có thể cảm nhận được tình yêu mãnh liệt của ông dành cho bà qua bản nhạc. Brahms đã viết cho Joachim, bạn ông, “Tôi thường phải cố gắng lắm để không lặng lẽ vòng tay quanh nàng.”

Continue reading Bí mật bản Sonata “Mưa” và mối tình thầm lặng của Brahms

Hầu chuyện thi hào họ Nguyễn Tiên Điền

 
Trong những ngày bão lũ miền trung vừa qua, cứ đêm đêm, tôi ngồi trên mạng để tìm tim tức-hình ảnh về thảm cảnh của lũ cùng tấm lòng của cả nước hướng về miền trung…Đêm càng sâu, vài vùng quê Hà Tĩnh mà tôi từng được biết và thậm chí biết rõ vì nhiệm vụ công tác, lại càng hiển hiện mồn một trong tâm tưởng, giờ lại như thêm xoáy sâu bởi dòng lũ cuốn, bởi mặt nước đục ngầu mênh mông mấp mé nóc bao ngôi nhà ọp ẹp- trên đó là những thân hình co ro bám víu chờ cứu trợ, những ánh mắt người già tuyệt vọng, những bàn tay con trẻ hoảng loạn giơ ra từ các viên ngói dỡ… Giữa lúc miên man và nhức nhối với bao hình ảnh, ấn tượng, nghĩ ngợi, cảm xúc hỗn độn khó tả, đột nhiên, tôi dường như được nghe thấy một tiếng nói thâm trầm âm u từ một chốn nào xa xôi lắm… Những lời thốt ra từ gan ruột của một người đàn ông đứng tuổi, giọng vùng Nghi Xuân thuộc phủ Đức Quang, trấn Nghệ An xưa- lúc mơ hồ tựa sương khói giữa không trung, lúc như dao sắt nung đỏ đặt trong hồn… Tôi thảng thốt, không hiểu mình mơ hay tỉnh…

Cuộc đối thoại tưởng tượng này chắc không làm ai phật lòng.

Continue reading Hầu chuyện thi hào họ Nguyễn Tiên Điền

Đi bụi xứ Cam – Phần 2

 

1.      Tinh mơ – Chào Angkor ta đến!

Ngủ một đêm ngon giấc sau ngày khởi hành cuồng chân trên xe bus, sáng thứ bảy 3 đứa tôi thức dậy sớm từ tận 4h để lo ăn sáng dưới nhà khách và lên xe tuk tuk đi tham quan một ngày khu di tích Angkor. Vì khu du lịch này chỉ có bán 2 loại vé tham quan, 20$ cho 1 ngày và 60$ cho 3 ngày liên tiếp nên chúng tôi mua vé đi một ngày và phải bắt đầu từ lúc sáng sớm để kịp ngắm cảnh mặt trời mọc ở đền Angkor Wat nổi tiếng. Khách sạn gọi dùm một anh lái tuk tuk đến đón chúng tôi lúc 5h sáng, và chỉ cần thỏa thuận chi phí bao xe cả ngày thì chúng tôi khởi hành. Anh lái đó sẽ chở chúng tôi đến đúng mấy nơi mà chúng tôi chọn và ở ngoài chờ khi chúng tôi vào trong xem cảnh, giống như dịch vụ thuê xe du lịch bình thường thôi nhưng không cao cấp bằng. Nhưng dù sao, mỗi thứ có cái hay riêng, đến Campuchia mà không sử dụng xe tuk tuk để đi du lịch thì cũng xem như chưa biết gì về Cam 🙂

Continue reading Đi bụi xứ Cam – Phần 2

Thời Gian !

 

Cầm bút lên và viết một điều gì đó, để trải lòng…Thời Gian.

Thời gian đã qua, thời gian không quay trở lại, nếu cho mình một cơ hội, có lẽ mình vẫn chọn con đường mình đã đi, dù có sai lầm, có nước mắt nhưng vẫn không thiếu những nụ cười.

Con đường mình được gặp nguời mình yêu, người yêu mình, con đường có nắng vàng để người ấy khẽ khàng đặt lên tóc mình chiếc mũ xinh xinh, con đường có mùa đông giá rét để người ấy kéo tay áo cho mình khỏi lạnh, con đường người ấy cùng mình đi qua… Những kí ức vụn, xâu chuỗi lại thành kỉ niệm lớn, không nhớ nhưng cũng không quên, chỉ là nằm im trong trái tim mình, nhìn lại và mỉm cười.

Continue reading Thời Gian !

Vaya con Dios (Hãy đi với Chúa)

 

Vaya con Dios là một bài nhạc rất nổi tiếng. Được viết bởi Larry Russell, Inez James, and Buddy Pepper và được xuất bản năm 1953.

Bản thu âm đầu tiên và thành công nhất có lẽ là của cặp vợ chồng Les Paul và Mary Ford. Mặc dù sau này rất nhiều ca sĩ nổi tiếng đã cover lại như Connie Francis, Nana Mouskouri…nhưng mình vẫn thích chất giọng nữ trầm (Alto) rất đặc biệt của Mary Ford.

Nói qua một chút về cặp vợ chồng đình đám này: Les Paul. Tên đầy đủ: Lester William Polsfuss (1945 – 2009) là một nhạc sĩ, nhà soạn nhạc và là người phát minh ra cây Guitar điện. Đến bây giờ, thương hiệu Gibson Les Paul vẫn là một trong những thương hiệu Guitar điện nổi tiếng nhất trên thế giới.

Continue reading Vaya con Dios (Hãy đi với Chúa)

Tuyệt tác thiên nhiên – Hang Động Sơn Đoòng

 

Mời các bạn khám phá Sơn Đoòng, tỉnh Quảng Bình, hang động mới được khám phá của Việt Nam và là hang động lớn nhất thê giới, qua những hình ảnh kỳ thú do Đoàn Thám Hiểm Sơn Đoòng của Hoàng Gia Anh chụp.

Xin các bạn click vào ảnh dưới đây để xem và downlooad PPS.

Chúc Vườn Chuối một ngày tươi sáng,

Thủy Y Sinh
 

Dr.Zhivago – Some where my love

Bác sĩ Zhivago (tiếng Nga: Доктор Живаго, từ Живаго có nghĩa là “cuộc sống”) là tiểu thuyết nổi tiếng của nhà văn Nga–Xô viết Boris Leonidovich Pasternak (1890–1960).

Nhân vật chính của truyện là Yuri Zhivago, một bác sĩ và nhà thơ. Truyện kể cuộc đời của bác sĩ Zhivago qua những éo le tình ái của ông cùng hai phụ nữ lồng trong bối cảnh sự tàn khốc của cuộc cách mạng Nga năm 1917.

Bối cảnh xã hội truyện Bác sĩ Zhivago nằm vào khoảng 1910 – 1920 ở nước Nga, nhưng Pasternak hoàn tất vào khoảng 1956. Vì ông có vấn đề với chính phủ Xô viết lúc bấy giờ nên truyện này không được xuất bản. Năm 1957 bản thảo của truyện được tuồn ra ngoài Liên Xô và in ra sách tiếng Nga tại Ý (nhà xuất bàn Feltrinelli). Năm sau có ấn bản tiếng Ý và tiếng Anh. Pasternak nhờ đó mà được đề nghị nhận giải Nobel văn chương năm 1958, nhưng chính quyền Xô viết bấy giờ cho rằng giải thưởng được trao vì động cơ chính trị nên ép ông phải từ chối nhận giải thưởng. Mãi đến 1988, Bác sĩ Zhivago mới được cho in và xuất bản tại Nga.

Continue reading Dr.Zhivago – Some where my love

Khi tình yêu được tôn thờ

(Nhân đọc bài “Thơ tặng người về”
của nhà thơ Nguyễn Thị Mai)

THƠ TẶNG NGƯỜI VỀ

Phút ngừng ký mọi chức danh
Là khi con chữ chỉ dành cho em
Là khi tình được tô tem
Vinh danh thi tứ anh đem tặng đời
Bàn tay đã với sao trời
Thôi, về chải tóc cho người ta thương
Dắt tay đưa cháu đến trường
Bật ga nấu bữa cơm thường chiều nhau

(trích trong tập Bàn tay ấm giọt sương đông- NXB Hội Nhà văn 2010)

Continue reading Khi tình yêu được tôn thờ

Biểu tình toàn cầu theo “Chiếm Phố Wall” — Vì sao người Mỹ biểu tình ?

 

Biểu tình toàn cầu theo “Chiếm Phố Wall”


Chịu ảnh hưởng từ phong trào phản đối Chiếm Phố Wall tại New York, hàng ngàn người biểu tình tại nhiều thành phố trên thế giới xuống đường bày tỏ sự tức giận về sự tham lam của các công ty và chính sách cắt giảm chi tiêu của chính phủ. Phong trào biểu tình lan tới cả các thành phố Á châu, trong đó có Đài Bắc của Đài Loan.

Continue reading Biểu tình toàn cầu theo “Chiếm Phố Wall” — Vì sao người Mỹ biểu tình ?

Câu chuyện thật về Sad Movies

 

Đôi khi có những câu chuyện được người ta tưởng tượng ra, y như thật. Sad Movies cũng là một câu chuyện như thế.

Sad Movies được nhạc sĩ Loudermilk sáng tác từ câu chuyện của một cô bạn. Cô này kể lại, sau khi cô xem bộ phim Spartacus tại rạp, người ta đã bất ngờ bật đèn lên và cô phát hiện người phụ nữ bên cạnh cô đang khóc. Người phụ nữ ấy chỉ nói: “Sad movies make me cry” (phim buồn làm tôi khóc). Chỉ là một câu chuyện nhỏ không có ý nghĩa nhưng Loudermilk với trí tưởng tượng phong phú đã biến nó thành một câu chuyện về …nhân tình thế thái.

Được phát hành năm 1961, Sad Movies của nhạc sỹ John D. Loudermilk gắn liền với tên tuổi của ca sỹ Sue Thompson.

Continue reading Câu chuyện thật về Sad Movies

Các Diễn Văn Làm Thay Đổi Thế Giới – “Các bạn không thể ghét gốc rễ của một cây mà không ghét chính cây đó” – Malcom X

 

Các bạn thân mến

Tuần trước chúng ta đã đã đọc một bài giới thiệu dài dòng về chế độ nô lệ và sự phân biệt chủng tộc đối với người da đen trong lịch sử cận-hiện đại của Hoa Kỳ. Chúng ta đã biết về Martin Luther King, là 1 trong 2 người được xem là đóng góp nhiều nhất cho sự xoá bỏ phân biệt chủng tộc, thông qua bài diễn văn nổi tiếng thế giới “tôi có một giấc mơ” rung động lòng người

Hôm nay chúng ta có dịp biết về người khác, sống cùng thời, cùng địa điểm và có cùng chí hướng với ông: Malcolm X. Điểm giống nhau của King và MalcolmX là họ đều mong muốn giải phóng người da đen. Tuy nhiên nếu triết lý của King là: hãy làm cho người da trắng cảm nhận họ đã đánh cắp gì từ người da đen, từ đó làm họ rung động và mở lòng ra với người da đen, thì triết lý của Malcolm cực đoan hơn: nếu người da trắng có các không gian dành riêng cho họ, thì người da đen cũng sẽ liên kết chặt chẽ trong cộng đồng của mình (và mặc xác người da trắng cho đến khi nào họ chủ động muốn người da đen mở lòng mình), vì không có lý gì mà người da đen phải đi xin xỏ người da trắng!

Continue reading Các Diễn Văn Làm Thay Đổi Thế Giới – “Các bạn không thể ghét gốc rễ của một cây mà không ghét chính cây đó” – Malcom X

Lịch sử Ngày Cây Gậy Trắng – History of the White Cane Day

 

Dịch từ History of White Cane Safety Day
của Philip Strong

Cây Gậy Trắng không chỉ là một công cụ có thể dùng để đạt được sự tự lập; nó còn là biểu tượng của người công dân khiếm thị trong xã hội chúng ta. Để tôn vinh biết bao thành đạt của những người Mỹ khiếm thị và để nhìn nhận ý nghĩa của cây gậy trắng trong việc thúc đẩy tinh thần tự lập, chúng ta mừng ngày 15 tháng Mười hàng năm là “Ngày Cây Gậy Trắng.”

Ngày nay cây gậy trắng vừa là công cụ cho người khiếm thị vừa là biểu tượng của người khiếm thị, thế nhưng ngày xưa thì không phải như thế.

Xuyên suốt dòng lịch sử các loại gậy đã tồn tại như một công cụ hỗ trợ đi lại cho người khiếm thị. Các ghi chép từ thời Kinh Thánh cho thấy cây gậy của người chăn chiên đã được dùng như một công cụ hữu hiệu trong những chuyến bộ hành đơn độc. Người khiếm thị đã dùng gậy để dò những chướng ngại trên đường đi.

Continue reading Lịch sử Ngày Cây Gậy Trắng – History of the White Cane Day

Akim Camara – Tài không đợi tuổi…

 

Nếu bạn chưa xem video clip này, bạn sẽ khó tưởng tượng một cậu bé thần đồng, có khả năng biểu diễn Violin nhuần nhuyễn từ thuở lên…ba.

Cậu bé ấy là Akim Camara, sinh năm 2001, có cha là người Nigiêria và mẹ là người Đức.

Bắt đầu chơi violin từ hai tuổi, khi còn nói chưa sõi. Với khả năng kỳ lạ, cậu bé dễ dàng ghi nhớ một đoạn nhạc sau khi nghe chỉ một – hai lần. Tài năng phát triển sớm của bé Akim nhanh chóng được giới thiệu với nghệ sĩ violin nổi tiếng André Rieu (Hà Lan) .

Rất nhanh chóng, André Rieu gởi một đoàn quay phim đến nơi để xác minh, và những gì chứng kiến sau khi xem đã làm ông thực sự kinh ngạc và bị chinh phục.

Ông vội vàng mời ông bà cha mẹ và câu bé đến phòng thu của mình tại Kerkrade, Hà Lan.

Trong vòng hai tuần, André Rieu đã thực hiện một buổi hòa nhạc tại Parkstad Limburg Stadion (Kerkrade) trước 18.000 khán giả cùng với một nghệ sĩ violin vừa …lững chững biết đi 😀

Continue reading Akim Camara – Tài không đợi tuổi…

Giới thiệu sách ƯỚC GÌ CÓ CÁNH

 

Đấy là tên tập truyện ngắn đầu tay của tác giả Dương Hiền Nga (NXB Văn học, 2011, Trung tâm văn hóa Tràng An phát hành). Cuốn sách gồm 12 truyện viết cho thiếu nhi. Vốn là cô giáo dạy ngữ văn ở nhà trường phổ thông, có nhiều năm tham gia vào công tác quản lý nhà trường, lòng yêu nghề mến trẻ thôi thúc cô cầm bút viết tặng cho các học trò nhỏ thân yêu những câu chuyện xinh xắn, nhẹ nhàng đầy chất thơ của cuộc sống đời thường.

Viết cho thiếu nhi vốn rất khó nhưng cô giáo Nga đã vượt qua được điều này để có thành công ngay từ tập truyện đầu tay. Điều đầu tiên phải nói đến là nhân vật trong truyện đều là những con vật quen thuộc, gần gũi xung quanh các em như: Con cóc, con dơi dơi, con tò vò, con thằn lằn, chim sâu, con mèo, con gấu bông… cùng với các nhân vật ngộ nghĩnh ấy là các em thơ hồn nhiên trong trắng. Những khoảnh khắc diễn ra trong truyện cũng rất dung dị, tự nhiên mà không kém phần trong trẻo, sâu lắng.

Continue reading Giới thiệu sách ƯỚC GÌ CÓ CÁNH