Category Archives: trà đàm

Con mắt thứ ba

Pháp Nhật

“Life is beautiful only when you have a beautiful heart to feel it.”

 

Mỗi người chúng ta ai cũng có con mắt thứ ba hết. Em biết con mắt thứ ba đó nằm ở đâu không? Em nói sao, nó được nằm ở chính giữa hai chân mày? Cũng có thể như vậy. Tôi từng xem phim Tôn Ngộ Không, và con mắt thứ ba của Dương Tiễn nó nằm ở vị trí mà em vừa nói đó. Nhưng đó không phải là con mắt mà tôi muốn nói cho em. Vậy nó nằm ở đâu? À, nó nằm… Nằm bên trái ngực của em, ngay chỗ có trái tim đang đập. Khi em có tình thương thì em sẽ có con mắt thứ ba.

Đúng vậy, tình thương là một cái gì đó rất mầu nhiệm trong cuộc đời này. Khi có nó rồi em sẽ thấy được những điều mà bình thường em sẽ không thấy. Continue reading Con mắt thứ ba

Tìm nhau trong cõi hồng trần

Chào các bạn,

Internet cho chúng ta một cơ hội truyền thông rộng rãi mà trước đó không hề có.

Thời trước, truyền thông đại chúng (mass communication) là do nhà nước nắm độc quyền tại các nước nghèo hay các nước có chế độ độc tài. Ở các quốc gia tư bản thì các đại công ty truyền thanh, truyền hình và báo chí nắm độc quyền. Các cá nhân trung bình chẳng có quyền gì cả.

Internet thay đổi mọi sự. Ngày nay người nào cũng có thể có một blog để viết cho cả thế giới đọc. Và nếu siêng thu âm và thu hình, thì có thể làm đài phát thanh và truyền hình cho cả thế giới. Continue reading Tìm nhau trong cõi hồng trần

Nhớ mẹ

Chào các bạn,

Chiều thứ Bảy mình lên lớp sớm nên xuống nhà bếp chơi. Biết xuống nhà bếp của Boh giờ này mẹ Hel (người nấu bếp cho Boh) đang đi lễ, chỉ gặp em Jeli (cháu gái nội của mẹ Hel). Biết như vậy nhưng mình vẫn thích xuống gặp em Jeli để hỏi chuyện, vì em Jeli nói chuyện rất dễ thương và em Jeli năm nay đang học lớp Tám trường trong Buôn Làng.

Đến nhà bếp, nhìn vào chỗ mọi khi em Jeli thường đứng phụ bà nội nấu bếp thấy vắng tanh, mình cũng hơi ngạc nhiên, vì mình biết nhà này không bao giờ không có người. Đi đến cửa ngang (cửa này dẫn thông ra phía sau) và tận phía trong góc, em Jeli đang ngồi im lặng bên cạnh con chó mẹ đen nằm duỗi chân thoải mái cho bầy chó con bú và em Jeli vuốt ve, ôm từng con chó con lên nựng chơi. Continue reading Nhớ mẹ

Tĩnh lặng để lắng nghe được mình

Chào các bạn,

Vài tháng trước, một người bạn của mình mới bắt đầu một công việc mới và rất nhiều khó khăn. Bạn mình đã chia sẻ rất nhiều với mình trong thời gian đầu về việc băn khoăn có tiếp tục công việc hay không vì mệt mỏi, vì vất vả quá. Rồi vì xa nhà, rồi bố mẹ đã nói ngay từ đầu là vất vả đừng có làm, rồi người này nói ra, người kia nói vào, rồi không có bạn bè, rồi lập gia đình muộn, rồi đủ thứ… Kể hết ra chắc muốn mệt nghỉ hết ngày!

Sau nhiều lần mình động viên bạn cố gắng khắc phục mọi khó khăn nếu cảm thấy vẫn muốn theo đuổi công việc. Và bạn mình hỏi mình cho bạn lời khuyên có nên tiếp tục làm hay không?

Mình nói mình không khuyên bạn được việc tiếp tục làm hay bỏ, mình cũng không muốn thêm ý kiến nào làm ảnh hưởng đến bạn lúc này. Bạn đang chưa có đủ tĩnh lặng, mình có nói gì, nói nữa bạn cũng không thấy được gì. Mình nói với bạn: Continue reading Tĩnh lặng để lắng nghe được mình

Nhuần nhuyễn một nghệ thuật

Chào các bạn,

Mỗi nghệ thuật chỉ có một số rất ít các điều bạn phải làm.

Guitar thì chỉ có 5 ngón tay trái bấm các nốt trên cần đàn và các ngón tay phải khảy đàn, và chỉ có 7 nốt nhạc chính.

Võ thì chỉ có 4, 5 thế đứng, 4 hướng di chuyển, vài kiểu đấm, vài kiểu đá, vài kiểu đỡ.

Vẽ thì chỉ có 3 màu chính, 2 màu phụ, cách pha màu, và các đường nét.
Continue reading Nhuần nhuyễn một nghệ thuật

Ăn hạnh phúc

Chào các bạn,

Mình lầm lẫn khi ở với các em học sinh Lưu trú sắc tộc khi nghĩ không cho các em ăn cá khô, ăn mắm như các em thích, vì những thứ đó không mang lại dinh dưỡng cho sức khỏe và trí tuệ. Cho đến một hôm tình cờ nói chuyện với em Đen, anh của em Mươi học sinh lớp Mười một, khi mình hỏi em Mươi mỗi cuối tuần về gia đình nghỉ có biết giúp đỡ gia đình nấu nướng, dọn dẹp gì không? Em Đen cười nói:

– “Em Mươi lần nào sau một tuần ở Lưu trú về, vừa dựng xe đạp vào nhà là hối mẹ Đê: ‘Đi mua mắm, đi mua mắm, mình thèm mắm quá!’ Có lần lại đòi mẹ Đê: ‘Đi mua cá khô, đi mua cá khô!’” Continue reading Ăn hạnh phúc

Tập luyện cần thời gian

Chào các bạn,

Nếu các bạn nhìn các lớp học nghệ thuật, bất kì môn học gì, thì cũng sẽ thấy 100 người nhập môn thì có được một người ra trường làm thầy.

Tại sao?

Vì học thì rất tốn thời gian luyện tập để thành thầy. Mình thấy trung bình là khoảng 4-5 năm tập luyện, thì người nhập môn có thể nắm được một số vấn đề căn bản, thêm 4-5 năm nữa để có thể thành thầy “mới ra trường”. Continue reading Tập luyện cần thời gian

Khuyên Yăh

Chào các bạn,

Sống với các em học sinh Lưu trú, mình cảm nhận các em rất dễ thương, rất tự do dân chủ, đến độ nghĩ sao nói vậy! Chính vì vậy mình nhận được nơi các em học sinh Lưu trú hai lời khuyên.

Lần thứ nhất khi mình dùng cơm tối với các em.

Vào một buổi chiều, mới năm giờ bốn mươi lăm nhưng trời tháng mười một nhanh tối, vì vậy lúc đó trời đã nhá nhem nhưng phòng cơm vẫn chưa bật đèn. Trong khi dùng cơm và nói chuyện với các em được khoảng mười lăm phút, mình nhìn lên bức tường nhà bếp thấy một con chuột thật bự đang chạy chậm chậm từ bên này qua bên kia tường. Vì mình chăm chú nhìn nên các em nhìn theo và phát hiện ra mình đang nhìn gì. Em Kam nói: Continue reading Khuyên Yăh

Mình cần thầy, có bạn để làm gì?

Chào các bạn,

Những bạn thường xuyên theo dõi ĐCN hay mới theo dõi hay mới viết bài sẽ thấy là việc đọc bài hay viết bài đôi khi cũng tìm thấy cho bạn một sự hỗ trợ nào đó trong việc phát triển bản thân. Đối với mình, khoảng một năm gần đây mình viết nhiều hơn, chia sẻ nhiều hơn bằng viết bài không phải vì mình muốn viết để có bài học gì cho các bạn mà trước hết là một sự thực tập cho mình. Giống như đi học thì ôn lại bài vậy.

Và bây giờ mình viết lúc nào, viết gì thì thường là mình tự nhiên cảm thấy có cảm xúc muốn viết ra chưa chẳng có dự định viết gì. Nhưng mình cũng nhận thấy có lẽ hơn thế là vì mình quan tâm đến các bạn trẻ và muốn chia sẻ với các bạn những gì mình và các bạn đang cùng thực hành, thực tập. Đó cũng là cho sự phát triển của bản thân mình vì mình cũng trẻ. Continue reading Mình cần thầy, có bạn để làm gì?

Tập trung vào một vài điểm tích cực

Chào các bạn,

Trong tiến trình tu thân, những người không rành tư duy tích cực, kể cả các thầy, thường tập trung chống cái tiêu cực, cái yếu kém của mình, như là chống nóng giận, chống nói dối, chống lo sợ, chống kiêu căng…

Mình đã nói về Luật Hấp Dẫn nhiều lần, và thỉnh thoảng vẫn phải lập lại cho các bạn. Chúng ta càng suy nghĩ nhiều về điều gì, chúng ta càng hấp dẫn điều đó đến với chúng ta. Nếu chúng ta cứ nghĩ đến nóng giận, nói dối, lo sợ… chúng ta càng kéo chúng vào ta.

Cho nên, điều quan trọng trong phương pháp luyện tâm là chỉ nghĩ đến các điều tích cực: Continue reading Tập trung vào một vài điểm tích cực

Sắp có con

Chào các bạn,

Mẹ Tấn đến, mình mời vào nhà. Vừa ngồi vào ghế mẹ Tấn đã nói:

– “Em Tấn sắp có con!”

Nói xong mẹ Tấn cúi nhìn xuống rất buồn. Mình thấy thương mẹ Tấn quá! Và hình ảnh này không phải hôm nay mình mới thấy lần đầu nơi mẹ Tấn nhưng sao lòng mình vẫn chùng xuống trước tâm trạng của một người mẹ.

Em Tấn học trò Lưu trú của mình. Sau khi học xong lớp Mười, đến đầu năm học mới NK 2013 – 2014 lên lớp Mười một nhưng em Tấn đã nghỉ học theo bạn bè vào Đồng Nai làm trong công ty may. Continue reading Sắp có con

Dòng suối linh thánh trong ta

Chào các bạn,

Khi mới lập ĐCN nói về tư duy tích cực, mình đã biết là mình có nhiều kinh nghiệm để chia sẻ với các bạn, vì nơi đất khách quê người, không có bạn bè và thân nhân gì cả, vừa lo cho gia đình, vừa bò từ đáy 0 đi lên, đương nhiên là mình có nhiều kinh nghiệm vượt khó để chia sẻ.

Chia sẻ nghị lực và kiên trì, lấy từ kinh nghiệm chính mình là một điều tốt, nhưng rất sớm mình nhận ra những điều đó vẫn chỉ là ở ngoài da. Muốn các bạn nắm vững được cội nguồn tư duy tích cực mình phải nói đến Phật pháp, rồi sau đó là Thánh kinh. (Mình muốn nhắc lại với các bạn là môn “Tư duy tích cực” của thế giới do mục sư Norman Vincent Peale, tác giả cuốn “The Power of Positive Thinking”, sáng tạo, dùng Kinh thánh làm căn bản. Người director cuối cùng của foundation do mục sư Peale sáng lập trước khi mục sư Peale qua đời là bạn của mình). Continue reading Dòng suối linh thánh trong ta

Đu đủ con trai và hội người mẫu

Chào các bạn,

Những khác biệt về ngôn ngữ cũng như những cách hiểu ngôn ngữ của anh em Buôn Làng làm cho mình có những chuyện thật mắc cười không chịu nổi!

Một lần mình đến nhà bố mẹ Yoang. Ở trong nhà nhìn ra mảnh vườn trước sân có rất nhiều cây đu đủ, trong số đó có những cây đu đủ rất to nhưng không có trái, mình hỏi:

– “Những cây đu đủ này to như vậy, sao không thấy bông, thấy trái?” Continue reading Đu đủ con trai và hội người mẫu

Ước mơ và đội nhóm

Chào các bạn,

Khởi đầu của mọi việc thành công và vĩ đại thường bắt đầu bằng một ước mơ. Ước mơ nhỏ, như là kiếm một việc làm ổn định với thu nhập khá, hay ước mơ lớn như là thay đổi thế giới của Malala (vừa đạt giải Nobel Hòa Bình 2014 khi mới 17 tuổi). Mọi ước mơ đều đẹp, và đặc biệt là khi ước mơ ấy trở thành hiện thực. Ước mơ thì không bao giờ trong tầm tay, vì như thế thì còn gì là mơ nữa, nhưng ước mơ của mỗi người lại khác nhau, và có người chẳng biết mình có mơ ước hay không. Ước mơ đang miễn phí, và luôn luôn như vậy, nên ta cứ ước mơ. Tại sao ước mơ lại khởi đầu cho thành công? Vì ước mơ và viết xuống mục tiêu để đạt ước mơ ấy sẽ báo hiệu ta biết điều gì cần tập trung, và luật hấp dẫn sẽ đưa ta đi.

Ước mơ nhỏ của bạn, bạn hoàn toàn có thể thực hiện một mình, và có thể đạt kết quả rất nhanh chóng. Nhưng nếu bạn mơ lớn, thì luôn cần đồng đội. Continue reading Ước mơ và đội nhóm

Một đời rong chơi

Chào các bạn,

Ngày xưa mình cũng bị ảnh hưởng văn hóa “một đời rong chơi”.

Chẳng biết nó từ đâu đến.

Khổng giáo thì không rồi, vì người quân tử thì “tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ”. Thế thì mệt quá, lấy đâu mà chơi.

Đạo giáo của Lão tử và Trang tử thì lấy Đạo, tức là tự nhiên, làm chính. Thong dong theo vô vi, và người ta thường nói “chữ Nhàn” là từ Đạo giáo. Nhưng theo mình thấy, Đạo giáo làm việc thì không căng, nhưng thực hành các phép tu tiên (trường sanh bất tử) và khí công rất nhiều. Chẳng nói là rong chơi và chẳng có thời gian đâu mà rong chơi. Continue reading Một đời rong chơi