Category Archives: trà đàm

Người chân thật hỗ trợ nhau

Chào các bạn,

Hôm qua trong bài Sống chân thật mình có nói đến đời sống ngày nay có quá nhiều điều thiếu đạo đức. Trong môi trường văn hóa như thế, cách cho bạn giữ đạo đức dễ nhất là làm chủ công ty của mình, để mình không phải bị boss nào bắt mình làm bậy.

Thế có nghĩa là mình khuyến khích các bạn nên khởi nghiệp làm kinh doanh cho bạn. Và những người chân thật nên hỗ trợ nhau trong một mạng lưới của những người chân thật. Continue reading Người chân thật hỗ trợ nhau

Thăm anh em Buôn Làng

Chào các bạn,

Mình đến bệnh viện huyện Krông Pắc thăm bố Kchia mổ ruột thừa. Bố Kchia mổ ruột thừa đã mười lăm ngày nhưng chưa xuất viện vì bị nhiễm trùng vết mổ.

Mình thấy rất tội và rất thương anh em Buôn Làng. Gần như mười ca mổ ruột thừa ở bệnh viện huyện Krông Pắc thì hết chín ca nhiễm trùng vết mổ, mặc dầu anh em Buôn Làng nhập viện kịp thời, ruột thừa không bị vỡ nhưng vẫn phải nằm viện rất lâu do nhiễm trùng vết mổ! Tuy vậy mỗi lần đến thăm anh em Buôn Làng, mình rất cảm phục sức chịu đựng cũng như cách đón nhận hoàn cảnh của anh em Buôn Làng. Tất cả như những bài học thật quí cho mình. Continue reading Thăm anh em Buôn Làng

Lá rụng lá về đâu

Niềm vui của mưa là được đùa giỡn với những chiếc lá. Mưa không bao giờ nghĩ rằng một ngày nào đó những chiếc lá sẽ rời cành. Mưa cứ vui đùa một cách hồn nhiên. Mưa lăn dài trên những đường viền của lá. Mưa đọng lại thành từng giọt nơi đầu lá. Mưa chơi trò chơi trốn tìm với lá. Mưa thấm vào lòng đất, len lõi vào rễ và xuất hiện lại trên bề mặt của lá trong những lúc trời nóng bức. Khi nào lá cần thì mưa có mặt. Mưa thương lá nhiều lắm và lá cũng vậy. Continue reading Lá rụng lá về đâu

Sống chân thật

Chào các bạn,

Chúng ta nói rất nhiều về cách sống chân thật. Và các bạn có bao giờ nghĩ rằng đó là một hiện tượng không bình thường không?

Bởi vì suy nghĩ cho cùng tận, sống chân thật là điều đương nhiên, trời sinh ta ra đã có lý luận và đạo đức tự nhiên trong trái tim là sống chân thật rồi:

– Cái gì thuộc về người khác thì mình không lấy.

– Tiền người khác rơi mình nhặt được thì trả lại. Continue reading Sống chân thật

Cơ hội làm người tốt

Chào các bạn,

Mình cùng mẹ Hla, mẹ Gáo và mẹ Nóc đi bộ trên đường bê tông mới làm dẫn vào thôn Tư. Lúc đi ngang qua một căn nhà nhỏ xây bằng gạch không tô da, trong góc sân bên trái có một cây me rất lớn, trên cây me còn rất nhiều trái, dưới gốc me một đám trẻ và một người đàn ông trên sáu mươi tuổi đang dùng cây sào dài hái me.

Mình bước lên hiên nhà đẩy cửa nhìn vào, một cảnh tưởng khó quên đập vào mắt: Một gian nhà trống huơ trống hoắc, trên nền nhà xi măng chất chứa tất cả những áo quần rất cũ nhìn như một bãi rác, thêm vào đó một con chó vàng cuộn mình nằm ngủ trên đống áo quần đó! Continue reading Cơ hội làm người tốt

Chúng ta là biểu tượng Giáng sinh

Chào các bạn,

Trong PPS “28 Biểu Tượng Giáng Sinh”, mình có biểu tượng Giáng sinh thứ 27 là con người chúng ta.

Con người được tạo ra với hình ảnh của Thiên chúa, và khi chúng ta sống với Christ (Kitô) trong ta, ta là đại diện của Christ trong thế gian này. Tức là sống khiêm tốn và yêu thương trong thế gian đầy oán thù và bạo nghịch. Continue reading Chúng ta là biểu tượng Giáng sinh

Không biết mình có dạy được không?!

Chào các bạn,

Trong thôn Năm có hai quán bán hàng của anh em Buôn Làng, một quán của bố mẹ Mương và một quán của bố mẹ Trinh. Trong quán bán đủ thứ từ bánh kẹo đến xà bông dầu gội đầu, sữa tắm, kẹp tóc, mỹ phẩm, rau quả, cá khô, card điện thoại và cả xăng xe.

Hai quán đều gần nhà mình nhưng quán bố mẹ Trinh ngay mặt đường, vì vậy mình thường xuyên đi ngang qua nhưng tối Chúa nhật vừa rồi mình mới ghé vào. Continue reading Không biết mình có dạy được không?!

Niềm tin và thử nghiệm với trái tim

Chào các bạn,

Gần đây tình cờ thi thoảng mình có nhận được mấy băn khoăn từ bạn bè với những điều hỏi mình như là:

Mình có tin hoàn toàn vào đạo không?
Mình có phải Phật tử – Buddhist không?
Mình có theo đạo không?

Đại loại những băn khoăn như vậy. Đây là những chủ đề thú vị. Và những câu hỏi tự nhiên nảy ra trong khi thực hành trong cuộc sống tâm linh và tìm hiểu trái tim mà mình cũng đã có. Vậy nên mình muốn chia sẻ với các bạn trải nghiệm của mình. Continue reading Niềm tin và thử nghiệm với trái tim

Hy vọng

Chào các bạn,

Hy vọng là ánh sáng le lói cuối đường hầm. Hy vọng là sức sống của con người, vì người không còn gì để hy vọng thì thường tự tử.

Hy vọng không chỉ là một ý nghĩ, mà thường là kết quả của cả hệ thống tư duy và hành động của chúng ta, có thể có tất cả mọi điểm hay một số điểm trong danh sách dưới đây:

– Trước hết, hy vọng là thái độ tư duy tích cực của ta: Nửa ly nước luôn là đầy một nửa ly. Continue reading Hy vọng

Em lượm cùi bắp

Chào các bạn,

Mùa này đến thăm nhà các bố mẹ, mình thường thấy những bao cùi bắp vụn dựng chung quanh nhà bếp, mình tưởng các bố mẹ để dành làm phân. Nhưng hôm nay trên đường qua xóm Đập, đi ngang qua gia đình bố mẹ Wal đang xạc bắp khô, mình gặp em Ksicô đang lượm những cùi bắp từ máy xạc bắp trong vườn nhà bố mẹ Wal văng ra, mình mới biết những bao cùi bắp mình thấy trước đây trong những gia đình, không phải để làm phân nhưng để nấu bếp thay củi.

Gặp và theo em Ksicô về nhà. Trên đường đi hỏi chuyện mình biết em Ksicô con của bố mẹ Nương năm nay học lớp Sáu. Continue reading Em lượm cùi bắp

Giữ môi trường tích cực quanh ta

Chào các bạn,

Trên đời có những người tiêu cực hạng thầy, sẵn sàng biến tất cả mọi điều tích cực thành tiêu cực.

Như là:

Cô này con nhà nghèo mà vừa học vừa bán bánh mì và xong thủ khoa đại học; chả bù những kẻ lười biếng không chịu học hành.

Đội bóng này chơi bóng quá đẹp; chả bù bóng đá nhà ta toàn là mua bán độ nên không lên. Continue reading Giữ môi trường tích cực quanh ta

Người Sêđăng thật

Chào các bạn,

Em Thoại học sinh lớp Mười đến cho mình biết hai ngày nay, em Chi và em Phương giận không nói chuyện với nhau. Mình hỏi em Thoại có biết tại sao không và em Thoại kể:

– “Khi còn học cấp II trong Buôn Làng, em Chi, em Phương và em Thoại cùng ở xóm Đào, cùng học chung một lớp, vì vậy sáng đi học cũng như khi tan trường, ba em cùng đi chung với nhau. Trong khi đi cũng như khi về, em Phương thường xuyên có tiền mua quà bánh ăn nhưng không bao giờ em Phương cho em Chi và em Thoại cùng ăn. Continue reading Người Sêđăng thật

Chúng ta đang làm gì?

Chào các bạn,

Có bao giờ bạn hỏi “Tôi đang làm gì” không?

Đó là một câu hỏi thực dụng và là câu hỏi tâm linh.

Tôi đang dạy học, tôi đang kinh doanh, tôi đang làm bác sĩ, tôi đang làm kỹ sư… nhưng tôi thực sự đang làm gì? Ý nghĩa cuộc đời tôi là gì? Vì mọi thứ — dạy học, kinh doanh, bác sĩ, kỹ sư – hình như không có ý nghĩa tự chính nó. Hình như mọi công việc – ca sĩ, tu sĩ, luật sĩ, nha sĩ, mọi thứ sĩ – đều không có ý nghĩa tự chính nó.

Tôi đang làm cuộc hành trình nhân thế này chỉ vì tôi đã được sinh ra, nhưng đích điểm nó là gì, với mục đích gì? Continue reading Chúng ta đang làm gì?

Em bé lớp Hai gan to

Chào các bạn,

Nếu không chứng kiến, mình sẽ không bao giờ nghĩ có em gái học lớp Hai lại gan đến như vậy!

Hơn bảy giờ tối, mình với mẹ Jup đi bộ trên con đường làng mới làm từ trong xóm Tre về nhà. Hiện tại trong Buôn Làng, con đường từ ngoài nhà mình dẫn vào xóm Tre sạch đẹp và chắc chắn nhất, vì mới được làm và được đổ bê tông, vì vậy có dịp đi vào xóm Tre hoặc đến những thôn bên cạnh, mình thường chọn đi đường này. Continue reading Em bé lớp Hai gan to

Biết sợ khi trái tim chưa biết rung động

Chào các bạn,

Hồi cấp 2 hay cấp 3 (mình không nhớ chính xác) mình đọc cuốn truyện của Nhật Bản “Totochan, cô bé ngồi bên cửa sổ”. Đây là một trong những cuốn truyện yêu thích nhất của mình và các bạn (cuốn truyện mà mình nghĩ bất cứ thầy cô giáo hay cha mẹ nào cũng nên đọc).

Mình nhớ có một đoạn thầy Kabayashi hiệu trưởng của ngôi trường Tomoe, ngôi trường đặc biệt tạo bởi lớp học ở trên 9 toa tàu – nơi trẻ em được thực sự hạnh phúc trong lớp học và khi đến trường. Đoạn cuối của câu truyện là khi trường học phải đóng cửa sơ tán vì chiến tranh. Có đoạn Kabayashi nói rằng: Continue reading Biết sợ khi trái tim chưa biết rung động