Category Archives: trà đàm

Thành Bồ tát tức thì

Chào các bạn,

Chúng ta thường nghe nói một người có thể tốn vô lượng kiếp sống để thành Bồ tát. Lại cũng nghe nói một người có thể thành Phật trong một sátna. Vậy là sao? Thường là ở đời, mọi người đi với một vận tốc chỉ hơn nhau một chút. Nếu hai người bạn học cùng lớp một với nhau, thì nếu giờ đây một người đang học tiến sĩ, có lẽ người kia cũng sẽ đang học master; không có chuyện một người đang học tiến sĩ mà người kia vẫn lẹt đẹt lớp 5 (trừ khi người kia bỏ học). Continue reading Thành Bồ tát tức thì

Dạy con

Chào các bạn,

Các bạn đã thấy những trường hợp dạy con khó khăn. Có những đứa con làm khổ bố mẹ – bố mẹ khuyên nhủ, phân trần, can gián, la mắng, đánh đập, khóc lóc, năn nỉ, xin xỏ, bỏ đói, cầu nguyện, cầu đồng cầu bóng… làm thế nào thì hắn cứ vẫn chứng nào tật nấy, nghiện ngập côn đồ, bố mẹ hoàn toàn bất lực. Continue reading Dạy con

Hãy thành linh thánh

Chào các bạn,

Cả thế giới ai cũng nói hay hơn làm, và do đó ai cũng là thầy, nói năng huyên thuyên đủ mọi thứ, dạy đủ mọi bài, thuyết giảng trên đủ giảng đài, viết đủ thứ sách… Nếu bạn quan sát quanh bạn, có đủ thứ “thầy” mới học môn gì đó vài tháng đã mở tiệm “dạy” học trò. Thế giới là một lò dối trá khi chúng ta nói đến dạy và học. Continue reading Hãy thành linh thánh

Mình sẽ như thế nào?

Chào các bạn,

Có lẽ bạn sẽ thông minh ra được một chút nếu bạn tự tưởng tượng mình sẽ thế nào 30 năm nữa, 50 năm nữa.

Có lẽ bạn sẽ thấy mình như ông giáo già kia, hay bà tổng giám đốc về hưu nọ. Ông giáo này, hay bà cựu tổng giám đốc này, có gì làm cho bạn thực sự ái mộ? Họ đã có chức vị rõ ràng trong đời họ và đã làm tròn trách nhiệm. Nhưng ai lại chẳng như vậy, có gì là đáng nói? Họ cũng như bao người, bức xúc trăn trở về nhiều điều, có nhiều hoài bão đã không thực hiện được, tính tình đằm hơn bọn trẻ một chút, không còn muốn tranh giành, nhưng họ vẫn như bao người – phân biệt đúng sai thiện ác, phân biệt chính trị, phân biệt chủng tộc, phân biệt tôn giáo, có đủ thành kiến với đủ mọi người và mọi điều, vẫn nhiều âu lo về nhiều điều – như là sức khỏe, con cháu…, vẫn đù thứ tranh chấp và tham sân si ngã mạn, dù có đằm đi đôi chút… Continue reading Mình sẽ như thế nào?

Đắc thành trong một sátna

Chào các bạn,

Mình đã thấy thiền sư, linh mục, mục sư, nữ tu, guru, thầy bà các kiểu, viết sách và thuyết giảng tràn ngập cả đời, ngồi Thiền, hành lễ, và bùa chú cả đời, nhưng hàng ngày thì hành động kiêu căng, tham sân si, giành giật như côn đồ. Đương nhiên là phàm phu thì cũng thế, người ta học đủ mọi thứ trên đời, đi nhà thờ, đi chùa, tụng kinh sám hối, xưng tội rước lễ cả đời, và tham sân si, kiêu căng, tồi tệ cả đời. Có phải các bạn cũng thấy như thế khắp thế giới không? Có phải các bạn cũng như vậy không? Continue reading Đắc thành trong một sátna

Tập trung vào đích điểm tối hậu của đời bạn

Chào các bạn,

Các bạn học lăng nhăng đủ mọi thứ trên đời, để thành công, để phát triển, để giác ngộ, để vào nước Chúa… Dù đích điểm của đời sống của bạn là gì, thì bạn cần hiểu đích điểm đó để tập trung vào đó. Đừng học lăng nhăng và “tập trung” vào trăm thứ lăng nhăng.

Nếu nói đến đích điểm của đời sống, chúng ta có khuynh hướng có hai đích điểm, tuy hơi khác nhau, nhưng hai là một:

– Người Kitô giáo muốn trở về với Chúa, kết hợp với Chúa làm một.
– Người Phật giáo muốn giác ngộ, thành Bồ Tát (thành Phật). Continue reading Tập trung vào đích điểm tối hậu của đời bạn

Sức mạnh huyền diệu của tĩnh lặng

Chào các bạn,

Mình nói tĩnh lặng rất nhiều, nhưng điều mình ngạc nhiên là vẫn cực kì ít người hiểu tĩnh lặng, kể cả các thầy. Phần nhiều người ta hiểu tĩnh lặng là im lặng.

Bạn có thể im lặng nơi miệng, nhưng bão tố và chiến tranh trong lòng, đó không là tĩnh lặng. Continue reading Sức mạnh huyền diệu của tĩnh lặng

Thích nghi

Saigon corner

Chào các bạn,

Ngày đầu mới đến Sài Gòn, người mình khá mệt vì chưa quen với thời tiết nơi đây, nhưng bây giờ mình đã thích nghi tốt hơn.

Ngày đầu mình đi bộ một chút ở Sài Gòn, chừng 1km, dưới trời buổi sáng 7-9h, là bắt đầu cảm thấy nhức đầu, chóng mặt, buồn nôn, cảm giác như mình đang bị bệnh thiếu đường, người muốn xỉu, chân nhấc không nổi, người bắt đầu muốn quạu, hoặc đã quạu… Bây giờ sau một thời gian ngắn, mình có thể đi chừng 10km, dưới trời buổi trưa 11-1h nắng cháy, mà người khá ổn.

Cơ thể chúng ta có khả năng thích nghi thật nhanh. Có những lúc mình tưởng như mình đã kiệt lực và muốn bỏ cuộc, tay chân đau nhức, đi lê lết dọc vỉa hè, miệng khô rát vì khát… Nhưng tối về ngủ một giấc, sáng hôm sau lại thấy tràn đầy năng lượng, và lại muốn đi. Mình muốn đi bộ trong thành phố, ít đi xe bus và không đi xe ôm, vì muốn nhìn ngắm và trải nghiệm thành phố thật kỹ, đồng thời thêm một chút thể thao cho cơ thể.

Mình đã học võ trước đây nên cũng đã hiểu cơ thể (cũng như tinh thần) chúng ta có khả năng thích nghi rất cao đối với những điều kiện sống mới, như là võ sinh đai trắng thì chậm lụt như rùa bò và quờ quạng như quáng gà trời sẫm tối. Nhưng đai đâu thì đã có thể ra đòn như chớp và chắc chắn như bàn thạch.

Mình thích đi bộ để tận hưởng thành phố, và hòa mình với thiên nhiên – những công viên cây xanh trong thành phố, kinh Nhiêu Lộc quanh co lững lờ xuyên qua thành phố, và những ngọn gió thỉnh thoảng mát rượi giữa trưa hè…. Mình học được nhiều điều từ thiên nhiên – cây cỏ, hoa lá, và những chú sóc dễ thương chạy lên xuống dọc ngang trên những cành cây…

Đi bộ cũng giúp mình tiếp xúc và hiểu được một chút đời sống của những người lao động nghèo khổ – những chị bán hàng rong, những cậu đánh giày, đoàn quân bán vé số khắp thành phố – những người tâm thần, những người vô gia cư vạ vật trên những góc đường, và những người ăn mày rải rác khắp nơi trong thành phố. Giữa thành phố kinh tế số 1 của VN, những cảnh tượng nghèo và khổ này làm lòng mình chùng hẳn lại. Mình vẫn thường cầu nguyện: “Xin Chúa Phật ban cho đất nước chúng con được trong sáng, thịnh vượng, và hạnh phúc.”

Cơ thể mình đang thích nghi với nắng nóng và đi bộ. Tinh thần mình đang thích nghi với tương phản giữa hào nhoáng và nghèo khổ của Sài Gòn. Và thích nghi với cầu nguyện thường xuyên để những tương phản này sẽ biến mất trên đất nước này.

Chúc các bạn luôn thích nghi.

Phạm Thu Hương

Chữ Trung (tiếp theo)

Chào các bạn,

Hôm qua mình nói về chữ “Trung”, nhưng đây là một khái niệm phức tạp, hiểu sai nhiều nhất và bị lạm dụng nhiều nhất bởi tất cả mọi người của thế giới. Nho gia thời mạt pháp đã dùng chữ trung này để đòi hỏi nhau làm mọi sự điên rồ, như là “Mày trung với tao thì hãy mang quân đi giết nó”, hay “Quân xử thần tử, thần bất tử bất trung. Phụ xử tử vong, tử bất vong bất hiếu” (Vua xử tôi chết, tôi không chết là bất trung. Cha xử con chết, con không chết là bất hiếu). Nếu vua điên thì sao? Và nếu cha say thì sao? Nho gia (cũng như giáo quyền tây phương) thời mạt pháp đã dùng chữ trung như là một vũ khí lạm dụng quyền lực đến mức kinh hoàng, và do đó ngày nay khi nói đến chữ trung là người ta khiếp sợ. Và do đó, thiên hạ sống bất trung như côn đồ khắp thế giới. Continue reading Chữ Trung (tiếp theo)