Chuyện của mùa đông

“Chuyện của mùa đông” được nhạc sĩ Phạm Toàn Thắng sáng tác vào cuối năm 2013. Bài hát được công chúng biết đến trong Album cùng tên do ca sĩ Hà Anh Tuấn thể hiện. Mình đã được nghe bài nhạc này loáng thoáng nhiều lần trong các quán cafe. Nhưng tình cờ mới được nghe rõ hơn chỉ gần đây trong một đêm nhạc Acoustic tại Sài Gòn.

Mình phát hiện ra là lời bài hát thật đẹp, kể về một câu chuyện tình yêu, có lẽ không phải ở Sài Gòn, mà giống ở Hà Nội hơn. Nơi hai con người gặp gỡ, hò hẹn ấm áp trong mùa đông, và rồi, cũng tại nơi đó, họ chia ly. Hai hình ảnh đối lập trong cùng một mùa đông đánh thức nhiều xúc cảm trong lòng người nghe, với chút đượm buồn, tiếc nuối nhưng tràn đầy hy vọng và niềm tin vào tình yêu. Để rồi, trong mùa đông năm ấy, “con tim chưa một lần ngủ quên” lại “trào dâng ước muốn” “viết tiếp những câu chuyện mình” trong “một ngày nắng lên” 🙂

Đôi khi, dừng lại một phút và nhìn ngắm, lắng nghe, thẩm thấu, ta chợt thấy những nét đẹp mà trước giờ chưa từng thấy, cảm nhận những điều chưa từng cảm nhận được.

Mình mời bạn cùng lắng nghe.

Chúc cho trái tim của các bạn được sưởi ấm bởi tia nắng của mình suốt xuân, hạ, thu, đông. 🙂

Trần Thị Minh Chính


(Đây là bản nhạc ra đầu tiên)

(Đây là bản nhạc ca sĩ Hà Anh Tuấn hát lại năm 2016 trong series “See Sing & Share”)

(Đây là bản nhạc do bạn ca sĩ Xuân Hiển trình bày mà mình được nghe trong đêm nhạc Acoustic)

*Lời bài hát:

Chuyện của mùa đông…
Chuyện về những ngón tay đan…
Chuyện về những cái ôm nhau thật chặt
Em bước bên anh một chiều nhiều gió…

Hẹn hò thêm nữa nghe em,
Hẹn hò giữa tiếng chuông ngân rộn ràng,
Tình ấm hơn mùa đông

Chợt nhớ, khoảng trời những chiếc lá rơi,
Em vẫn nép trong anh sau lớp áo choàng,
Lắng nghe thành phố lên đèn…
Và nhớ, lần hẹn hò nơi quán quen,
Mình cười nói say sưa quên hết ngày giờ
Đến khi thành phố xuống đèn

Một sáng thức dậy, nhìn thấy em bên… mình,
Thấy em ngủ vùi trong vòng tay anh, cuộn tròn thì thầm bên anh…
Kìa nắng lên rồi, buổi sáng yên vui trong tiếng nhạc.
Có bao giờ đông ngọt ngào đến thế?
Mùa đông dịu dàng đến thế…!
Lắng nghe… tiếng em khẽ cười…!

Chuyện của mùa đông…
Chuyện về hơi ấm thân quen…
Chuyện về những bước chân không cùng nhịp
Em đã xa anh một chiều nhiều gió…

Lạnh lùng phố xá thênh thang,
Lạnh lùng những tiếng chuông như vô tình,
Lạnh lắm nơi mình anh…

Còn đây, khoảng trời những chiếc lá rơi,
Anh vẫn đứng bơ vơ… điếu thuốc chưa tàn,
Lắng trong làn khói mơ màng.
Còn đây, người hò hẹn nơi quán quen,
Anh lạc giữa môi hôn những đôi nhân tình,
Giữa đêm thành phố không đèn…

Một sáng thức dậy, tìm kiếm yêu thương ngày nào,
Ngỡ như người vẫn ngủ vùi trong anh, ngỡ như người vẫn thì thầm bên anh.
Tìm nắng giữa trời, buổi sáng đơn côi trong khúc nhạc buồn,
Chuyến xe giờ đã vội vàng lăn nhanh, chẳng thể giữ kịp những điều mong manh…
Phố xa, bước chân lạnh giá…

Cơn gió lạnh nói với anh rằng
Đừng tìm mãi những điều vô nghĩa
Hãy xếp lại những ký ức xưa
Cất giữ nơi con tim chưa một lần ngủ quên…

Rồi sáng thức dậy, vẫn thấy chông chênh lòng mình
Lắng nghe mùa đông từng cơn gió cuốn, trái tim còn như trào dâng ước muốn
Ngày nắng lên rồi, ngồi viết tiếp những câu chuyện mình,
Những câu chuyện của mùa đông không em, những câu chuyện xưa dường như đã khép…
Chờ tia nắng ban mai về sưởi ấm… trái tim anh…!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s