Mệnh Lệnh Năng Lượng Bắt Buộc – CHƯƠNG 6 (PHẦN 5)

Người dịch: Trương Lương Vinh

MỆNH LỆNH NĂNG LƯỢNG BẮT BUỘC:
100% TÁI TẠO NGAY BÂY GIỜ

CHƯƠNG 6: TÁI KHỞI ĐỘNG CHƯƠNG TRÌNH NGHỊ SỰ 21 (Phần 5)

6B. “LÃI SUẤT 0%” CHO KHÔNG PHÁT THẢI: PHÁT TRIỂN TÀI CHÍNH CHO NĂNG LƯỢNG TÁI TẠO

Có lẽ phương tiện hiệu quả nhất để kích thích đầu tư quốc tế về năng lượng tái tạo sẽ là để cho các tổ chức tài chính công phát hành “khoản vay lãi suất 0%“. Điều này sẽ cho phép chúng ta loại bỏ hai rào cản đầu tư: thứ nhất là lợi thế về giá không thể chấp nhận nổi cả về mặt kinh tế và đạo đức trao cho nguồn năng lượng truyền thống (mà chi phí xã hội của năng lượng phải trả không phải bởi các nhà cung cấp nhưng áp vào cả xã hội), thứ hai là sự ngần ngại của nhà đầu tư khi nói đến chi phí ban đầu (mặc dù các nhà đầu tư thường thất bại trong việc tính toán bao gồm lợi thế của việc tránh chi phí nhiên liệu vĩnh viễn).

Trong ý nghĩa này, việc cung cấp lãi suất bằng 0% cho việc không phát thải không phải là một khoản trợ cấp, mà là một phí bảo hiểm để tránh tác hại về mặt xã hội. Như vậy các khoản vay không lãi suất có thể được cung cấp bởi các ngân hàng quốc gia, ngân hàng mà bị buộc phải làm như vậy bởi nghị định chính trị, hoặc dưới hình thức các khoản vay ngân hàng bình thường, với việc Nhà nước trợ cấp tài chính cho khoản chênh lệch giữa lãi suất không và tỷ lệ lãi suất chuẩn.

Ảnh hưởng tiềm năng của một công cụ như thế (hoặc trong  hình thức của một khoản vay không lãi suất thực sự, với một khoản phí xử lý tối thiểu, hoặc một khoản vay với lãi suất thấp) được thể hiện trong chương trình lãi suất thấp đưa ra bởi kế hoạch Marshall cho Hậu Thế chiến II – đối với  các nước châu Âu, trong đó danh mục vốn đầu tư tín dụng sẵn có đến hàng tỉ đô.

Tại Đức, tiềm năng thành công của các chương trình như thế được chỉ ra bởi các chương trình tín dụng quốc gia vận hành bởi Viện tín dụng tái thiết quốc gia (KfW), với chương trình kết cấu hạ tầng hiện đại của nó, đã kích thích một làn sóng đầu tư vào bảo vệ môi trường bắt đầu từ những năm 1980. Điều này đã đặt nền móng cho một ngành công nghiệp công nghệ về môi trường, ngành mà đã lớn mạnh nổi bật lên trong trường quốc tế và tạo ra hơn một triệu việc làm mới.

Chương trình năm 1999 của Đức với 100000 mái nhà cho các cơ sở điện năng lượng mặt trời – chương trình phổ biến hàng loạt đầu tiên của thế giới nhằm thúc đẩy công nghệ quang điện – bắt đầu với một khoản vay không lãi suất cùng vớimột thành phần khoản vay không đảm bảo (mezzanine*), yêu cầu trả nợ lần đầu tiên chỉ trong năm thứ ba. Các loại cho vay tín dụng này về mặt đặc tính có thời gian tín dụng dài hơn .

 *mezzanine: đề cập đến một khoản vay không đảm bảo (hay còn gọi là vay tín chấp) có lãi suất cao hơn các khoản vay ngân hàng và cho vay có bảo đảm khác vì không có tài sản cầm cố/thế chấp.

Các khoản vay không lãi suất sẽ quét sạch hiệu quả các ngành tín dụng, ít nhất một cách tạm thời. Chỉ có khoản vay thực tế sẽ được trả lại, khiến cho đầu tư vào năng lượng tái tạo dễ dàng hơn đáng kể vì các khoản vay có thể được trả lại bằng việc sử dụng khoản tiết kiệm từ các chi phí nhiên liệu. Không cần tác động đến tài chính cộng đồng, khoản vay như vậy  có thể được cấp trực tiếp từ các ngân hàng trung ương – Bundesbank của Đức, và ở các nước khu vực đồng tiên chung châu Âu, Ngân hàng Trung ương châu Âu (ECB). Sử dụng một phương pháp tương tự, trong giai đoạn 2008/2009, ECB cho các ngân hàng chịu ảnh hưởng vay tiền với lãi suất từ 0,5% – 1,25%, vì lý do “hệ thống” để tái cơ cấu ngân hàng. Đó là một phản ứng đặc biệt để giải quyết một thách thức đặc biệt. Đẩy nhanh tốc độ thay đổi năng lượng cũng là đáp ứng với một tình huống cấp bách , và những lý do mang tính hệ thống để làm như vậy cũng không kém phần quan trọng. Một câu nói phát ra vào dịp các ngân hàng là được cứu trợ, tổng kết lại một cách thú vị: “Nếu khí hậu là một ngân hàng, nó có thể đã được cứu rồi.”

Bắt đầu từ một sự khởi xướng quốc tế tạo điều kiện cho các nước đang phát triển đầu tư vào năng lượng tái tạo, bằng phương tiện của các khoản vay không lãi suất, sẽ là một công việc chính trị cho các ngân hàng phát triển quốc tế – cho Ngân hàng Thế giới (WB), Ngân hàng đầu tư châu Âu (EIB), Ngân hàng Châu Âu cho phục hồi và phát triển (EBRD), cũng như đối với các Ngân hàng phát triển Châu Phi, Châu Á và Châu Mỹ.

Sự khởi xướng này có thể được hỗ trợ bởi Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF), nơi danh mục đầu tư tín dụng lớn hơn là cần thiết, và những quỹ này có thể được bổ sung bằng ngân sách viện trợ phát triển quốc gia. Điều này sẽ không đòi hỏi phải có một thỏa thuận quốc tế – mà một hiệp ước chung, thống nhất tại Hội nghị thượng đỉnh G8 hoặc G20, hoặc nghị quyết được thông qua bởi các cơ quan quản lý của các ngân hàng, sẽ là đủ.

Những vấn đề vi phạm tài chính, chẳng hạn như những vấn đề có liên quan đến kinh doanh phát thải, có thể tránh được bởi vì các khoản vay này được dựa trên những tính toán cụ thể và sử dụng cho các khoản đầu tư mới. Ở các nước đang phát triển, trong đó chủ yếu cần tín dụng vi mô cho các khu vực nông thôn và có khả năng ảnh hưởng đến 2 tỷ người dân, các ngân hàng phát triển quốc tế sẽ cần hợp tác với các tổ chức tín dụng trong nước. Điều này mở ra rất nhiều cơ hội liên kết và tham gia của cộng đồng.

(còn tiếp)

© 2014 copyright Verlag Antje Kunstmann GmbH

Permission granted for translating into Vietnamese and publishing solely on dotchuoinon.com for non-commercial purposes.

Bản quyền bản dịch:  dotchuoinon.com

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s