Hoa Tím Bằng Lăng

banglang2
Chiều nghiêng giọt nắng thâm trầm
Bằng lăng e ấp, âm thầm tỏa hương.
Rung rinh trong gió vấn vương
Sắc màu chung thủy trong vườn tình yêu.

Thiên nhiên ôi thật diễm kiều
Bằng lăng sắc tím bao chiều ngẩn ngơ.
Khơi lòng kết lại vần thơ
Ngắm hoa gợi nhớ bến bờ tương tư.

Hồng Phúc

Vực Tông Á (Nước soi bóng ai)

Khác với mọi năm, mùa mưa năm nay sao kéo dài quá. Chắc các yang khôgn ưng điều gì, nên đã quá hai lần trăng mọc trăng lu rồi, mà vẫn không chịu nhường bầu trời cho gió về.Đất rừng cứ âm u, âm u một màu tro bếp, với nhnững cơn mưa tưởng chừng như không bao giờ cạn nước. Mọi năm, chừng này là gió đã nổi, xua hết mây đen và mưa.Rừng chỉ còn toàn một màu vàng của nắng và lúa. Vậy mà bây giời mưa vân xhàng hàng, xen cheo chéo phủ đầy rừng cây, con sông, rẫy lúa. Mưa làm mọi con đường về plơi bùn ngập lúy bàn chân, mỗi khi nhậc chân bước đi, đất lại kêu lên uồm uộp, uồm uộp.Nhà nào có voi chở lúa còn đỡ, chớ cõng gùi về, không bấm sâu mấy ngón chân, chắc đổ hết lúa xuống bùn.

rivercliff1

Bếp lửa nào trong plơi cũng phải hối thúc con chau nhanh tay gặt hái. Vụ năm nay trúng mùa quá, lúa to bằng nhau hàng trăm hột, trĩu nặng đầu bông muốn chạm tới sát gốc. bắp, cây nào cũng mang trên mình hai trái bự. Những mưa hoài thế này, suốt không kịp là rụng hết lúa, còn bắp sẽ mọc mầm ngay trong áo lá. Các gia đình phải kéo từng nhà tới giúp nhau, sao cho nhanh chóng giành giật với ông trời, đem cho hết lúa bắp về nhà. Lũ gái trai, trẻ nít chẳng còn lúc nào mà tụ tập nhau chơi bời nữa.Thế nên Nay Chuốt cũng không được gặp Nay H’Á. Anh nhớ Á đến nóng cả bụng lẫn trong đầu.Chỉ mong sao ami H’Á kêu con cháu trong dòng họ găp djuê sang giúp suốt lúa, bẻ bắp. Rồi đến lượt chị em Á qua giúp nhà anh để hai đứa có dịp gặp nói chuyện, cho cái nhớ nó theo con mắt ngó nhau mà ra ngoài. Cho lời thương bớt đầy, tràn theo cái miệng trao qua gửi lại. Nhưng ami Á lại kêu anh em nhà Nay Siêng, Nay Hiêng tới làm giúp. Còn nhà Chuốt, tòan con trai sức đứa nào cũng ngang con beo gấm, ami, ama đâu có phải nhờ ai làm giúp.Chuốt vỗ vỗ lên mình voi H’Nha, ghé sát tai kể lể hết nỗi nhớ thương H’Á chất chứa đầy trong bụng cho nó nghe. Con voi gật gật cái đầu, mắt nó trong veo nhìn Chuốt ra về ra vẻ thông hiểu bụng anh lắm.

Rồi cũng tới lúc ông trời phải ngưng, hết nước để tuôn đổ xuống đất. Gió ào ạt kéo về. Mùa mang đã suốt, bẻ xong xuôi.Mọi atung đều đầy ắp lúa, bắp ngủ kín trên xà ngang, xà dọc.Mùa lễ “ ăn năm uống tháng” bắt đầu.Ching Arap ngân nga bay qua dòng sông Ayun, luồn trong từng thân cây rừng già, quẩn quanh theo khói bếp thơm nồng trên mọi nóc nhà sàn. Nghe tiếng ching đã thấy chân ngứa ngáy, muốn được tay cầm tay bước vô vòng xoang. Suốt dọc đôi bờ sông Ayun, những vạt hoa pnga k’ang vàng chóe chạy dài, nhảy nhót theo nhịp ching trong nắng vàng và gió ngàn.

Từ hai ba lần mặt trời dậy ngủ, khoa plơi đã cắt cử bọn con gái mạnh chân, khỏe tay trong làng, vô rừng tìm chặt cây chuẩn bị làm lễ ăn trâu. Cây plang hoa trắng làm cột Goong drai năm trước, cao chín mười cùi tay, trồng trước sân nhà Rông, nay đã nảy những chiếc lá non xanh mướt.Các già làng đều nói đó là plơi mình “ hên” lắm. yang cho năm vừa qua mưa thuận gió hòa, nay được mùa to.Vậy nên nhất định phải cúng con trâu một em, làm lễ tạ ơn.

Việc của bọn con trai là trồng chéo xung quanh cột goong drai tám cái cọc khác, cao chừng bảy, tám cùi tay, buộc nối nhau cho chắc chắn. Mỗi cột đều có một sợi dây rừng buộc từ ngọn thả xuống tận đất. Trên mỗi sợi dây lại treo những mảnh gỗ nhỏ vẽ nhiều màu sắc, để chào đón tổ tiên, ông bà về dự hội. Lễ năm nay cúng dâng cho các Yang bốn con trâu, nên xung quanh các cột goong còn có bốn cột khác để buộc trâu nữa.Ai khéo tay nhất sẽ làm một chiếc đàn nhỏ gác lên trên đỉnh cột goong. Phải làm cẩn thận lắm, vì đó là nơi để hồn tổ tiên, ông bà, cha mẹ nghỉ ngơi khi về cùng con cháu.Chung quanh đàn phải cắm nhiều lưỡi dao nhọn bằng gỗ và một mảnh hình trăng lưỡi liềm, tượng trưng cho quyền tối cao của các yang atâo. Sau đó quét dọn nhà Rông, bãi cỏ trước sân, phát sạch sẽ đường xuống bến nước, chuẩn bị cho ngày lễ chính.Đàn bà, con gái thì lo giã lúa, tẽ bắp, gọt củ mì làm rượu cần. Khung dệt nào chưa xong phải gấp rút kéo chỉ. Không có người phụ nữ Jrai nào lại muốn trong ngày hội, mà những đàn ông, trai tráng của nhà mình, phải mặc áo, khố cũ.

Cả plơi đã tụ tập về sân trước Rông. Bọn con nít là chộn rộn nhất, có mặt từ sớm, cứ như đếm qua chúng nó ngủ không nhắm hai con mắt.Ai cũng mặc những bộ đồ đẹp nhất mà mình có. Màu đỏ đen của những tấm váy, áo, khố, tấm choàng rực lên trong cái lạnh se se của đầu mùa khô.Vòng cổ, vòng tay, vòng chân sáng lóe lên, kêu leng keng theo mỗi bước đi. Bộ ching Arap pha đồng đen rất quý của khoa plơi – chủ làng có tiếng ngân rất vang, rất xa, cũng đã được đem tới, cùng với trống hgor lớn. Bốn con trâu đực có những bộ sừng đen bóng, cong vòng sắp chạm nhau được dắt tới cột vô bốn cây nêu nhỏ. Bên cạnh đó đặt một chiếc nia có bày các lễ vật khác như cơm, bầu rượu, bắp, các loại đâu, cả những trái bí bầu…vừa mới hái trên rẫy về. Thấy đã đông đủ, khoa plơi và mấy cụ già làng cùng đi tới nhà thày cúng Po ieo tơ pai , mời ông ra làm lễ. Những thanh niên giỏi việc săn bắn nhất, đã được cắt cử để chuẩn bị lễ đâm trâu.Mỗi con hai ba người, chờ sẵn ngay bên cột buộc trâu đó.

Khoa Plơi, các già làng cùng thày cúng từ nhà đi tới trong tiếng ching vang lừng. Pô ieo tơ pai đi giữa, đầu quấn khăn đen, mặc áo đen, vai mang tấm choàng hoa đỏ rực rỡ của thày cúng. Ông đi tới trước cột goong thì dừng lại, cả đám đông bỗng lặng im phăng phắc. Nghe rõ cả tiếng thở, tiếng đập đuôi của những con trâu.Tiếng Pô ieo tơ pai ngân nga vang khắp sân Rông, tạ ơn các yang vì việc làm ăn tốt đẹp trong năm; cầu xin mùa màng năm tới cũng lớn bông, nhiều trái; trâu bò, heo gà sinh sôi, người vật không ốm đau , bệnh tật. Rồi ông cất tiếng hát khóc con trâu :

– Bơi hơi….bơi hơi tpao! Lâu nay trâu bạn với ta trong nhà như anh em. Nay đem trâu thay người lễ tạ các yang, cho buôn sang bụng no, người ấm. Tui thương trâu lắm nhé. Bơi hơi…bơi hơi…tpao ơi..

thac

Giọng ông lúc bay bổng lên tận ngọn goong, lúc trầm xuống sầm sập như nước nơi đáy thác.Lúc như khóc, lúc như cười, hàng mấy trăm con người lớn nhở nín thở lắng nghe. Bọn nhỏ lít nhít nắm chặt tay ama, ami hay anh chị. Mấy con trâu gục gặc đầu, mắt chớp chớp như đồng ý.Ching trống lại nổi lên bing bong. Vòng xoang đã bắt đầu tự lúc nào. Hai con trai khiêng trống đi trước, mỗi người một ching , gân fhai chục chiếc lớn nhỏ, nối bước nhau.Những bước chân tiến lên, lùi xuống xoay xung quanh cột goong. Lâu lâu lại một tiếng hú sáng khoái kéo dài, hàng trăm người cùng hòa theo đáp lời. Tiếng hú âm vang lan lan trên mặt sông vàng đẫm ánh trăng. Pô ieo tpai ra hiệu, vòng múa nữ lùi dần ra cho những chàng trai đâm trâu bước tới.Tám thanh niên ngực nâu trần vạm vỡ, bóng láng, vung tròn vũ khí trong tay, dẫn đầu đoàn ching trống đi vòng quanh những con trâu và cột nêu. Lựa được khoảng cách tốt nhất, họ phải đâm một nhát lao hay kiếm, cho trúng ngay tim con vật.Sau đó chém tiếp vô khuỷu chân trái phía sau, rồi khuỷu chân phải, cho trâu khuỵu xuống. Vừa múa vòng tròn,vừa tiếp tục đâm, chém, cho đên skhi con vật tắt thở. Như vậy mới được coi là năm tới may mắn.Lỡ ra trong khi vùng vẫy, con trâu nào đứt dây chạy, đó là điểm không may mắn cho mùa sau, người đâm phải được thay ngay.Tiếng hò reo cổ vũ những chàng trai tài giỏi, đem may mắn tới cho cả plơi, rộn rã khắp sân Rông. Ching trống càng thêm dồ dập. Vòng xoang mỗi lúc một rộng ra, bởi có thêm nhiều những bàn tay quen lạ nối tay.

Pô ieo tơ pai mang nồi đồng tới hứng huyết trâu hòa với rượu, để bôi lên thẻ bói xem việc mùa năm tới thế nào. Ông cũng cắt lấy đuôi, tai, mũi khoét mắt trâu đặt thêm lên mâm cũng.Việc tế lễ xong xuôi, các già làng, khoa plơi và thày cúng lên nhà Rông để coi bói và bàn việc mùa sau.Ai đã được phân công xẻ thịt, nấu nướng, cột thêm rượu thì cứ thế mà làm, hoặc về nhà nấu cơm canh, mang rượu ghè tới góp.Ai không có việc cứ vui múa. Rượu buộc hàng dãy dài trên nhà Rông, dưới sân, quanh cột goong…Sau lần khấn vái cuối cùng của thày cúng, mọi người thỏa sức ăn uống. Rượu chảy tràn trề như nước sông Ayun. Gió đẫm mùi thịt nướng thơm phức. Ching cứ bing boong, bing boong ngân xa và những bước chân trong vòng xoang vẫn cứ rầm rập, rầm rập.

Nay Chuốt đã ngấm men rượu lừ đừ. Mọi khi anh đâu có uống nhiều như thế. Những bữa nay Chuốt vui trong đầu, trong ngực lắm. Là người đầu tiên đâm trúng tim cho con trâu quỵ xuống, Chuốt được sự hò la cổ vũ nồng nhiệt của mọi người.Nhưng cái chính là H’Á đang ở giữa vòng xoang kia. Trong mắt Chuốt, con gái khắp hai ba plơi này, không có ai xinh đẹp, không có ai múa dẻo bằng Á. Cứ nhìn là thấy ngay : H’Á đang di chuyển nhịp nhàng, chân phải bước lên, chân trái theo sau. Nhún một cái yểu điệu, cặp mông tròn tròn đẩy nhẹ, nghiêng nghiêng cái eo lưng thon như bụng con ong xây.Đôi tay nâu hồng mịn màng đưa đẩy lên xuống. cả người Chuốt bỗng nóng ran như có kiến cắn. Anh nhảy ba bước, tách hai ngón tay út của H’Á và cô gái bên cạnh đang míc vô nhau ra, ngoéo ngón út của mình thay thế. Binh boong, binh boong….vai cọ vai và hông chạm hông. Ánh lửa bập bùng. Trái tim thùng thùng.Khố váy rung rinh, rung rinh. Những bước chân thậm thịch, thậm thịch…suốt đêm, suốt đêm.

Chuốt kéo tay Á rời khỏi vòng xoang đám hội, chạy nhanh trên bờ sông. Tiếng Á cười trong vắt át cả tiếng nước chảy.Bất chợt Chuốt dừng phắt, khiến Á xô vô giữa ngực anh. Chuốt vòng tay ôm chặt Á, cả hai cùng thở hổn hển. Mùi mồ hôi và da thịt con trai lạ lẫm khiến Á run bắn cả chân tay. Cô tựa đầu lên tấm ngực trần căng vồng của Chuốt, khẽ nhắm mắt lại.Hơi thở thơm mùi mật ong của Á làm Chuốt ngây ngất như người lên cơn sốt nóng. Thân hình họ bốc cháy ngùn ngụt, áp sát vô nhau đến nghẹt thở.Vẫn còn run rẩy, Chuốt ghé sát tai Á thì thầm :

– Á bắt mình về làm chồng nghe.

Á hốt hoảng vùng khỏi tay Chuốt lắp bắp nói không thành lời :

– Không được đâu Chuốt ơi!

– Sao vậy? Á không thương mình nữa à ?

– Thương chớ sao không. Nhưng mình là cậu cháu mà. Cưới nhau đâu được.

– Cậu cháu xa mấy đời rồi Á.

– Không được Chuốt ở. Plơi phạt bà con mà cưới nhau, nhà Chuốt lấy trâu ở đâu nhiều mà đền cho làng?

– Đền mấy trâu cũng cưới.Nếu Á sợ, hai đứa mình đi ở Plơi khác được không? Hay lên rừng, núi ?

– Càng không được nữa. Ở nhà còn có ami, ama. Ra ngoài Plơi còn có dòng họ, bạn bè. Lên rừng chỉ có hai đứa buồn lắm. Không có tiếng chiêng, không có tiếng nói cười. Lỡ trốn đâu mà người ta tìm bắt được, còn phạt nặng hơn thì sao?

– Một ngày không nhìn thấy Á, đầu Chuốt nóng như cái nồi khô đặt trên bếp lửa, người Chuốt héo úa như cái cây bị chặt gốc rồi đó Á ơi.

– Bụng Á cũng thương Chuốt nhiều như nước sông Ayun kia. Nhưng làm sao ami, ama dám đi hỏi Chuốt về làm chồng cho Á được?

– Á không cưới, Chuốt nhảy xuống sông Ayun chết đi cho rồi. Sống mà không có Á, hay nhìn thấy Á uống chung bầu nước với người khác, mình không chịu nổi đâu.

Nói rồi Chuốt xăm xăm chạy ra bờ sông. Á cuống cuồng nắm vạt khố níu lại :

Yang ơi! Chuốt không thương Á thực bụng rồi. Chuốt chết, làm sao nhà bên đó để cho Á ở yên? Luật tục cũng phạt bắt người đền người đó. Chuốt không nhớ sao?

– Vậy Á cưới Chuốt đi.

H’Á buồn rầu, hết nhìn lên trời lại ngó xuống đất. Bụng cô rối như búi chỉ tìm không thấy mối, chẳng biết nói thế nào.Thương Chuốt cũng nhiều mà phần sợ luật tục còn nặng hơn. Nước sống Ayun vỗ bờ oàm oạp như giận dữ. Bóng Á và Chuốt in trên mặt sông trở thành méo mó kỳ lạ. Mắt Á chợt sáng lên :

– Ơ cậu! Nếu yang ưng cho hai cậu cháu mình lấy nhau, thì Chuốt phải làm sao làm sao cho hai bờ sông Ayun này gần lại, nước phía dưới kia dâng cao lên. Lúc đó Á chịu cưới Chuốt. Còn nếu Chuốt không làm được, tức là Yang không cho hai đứa làm vợ chồng, mình đành xa nhau thôi Chuốt.

Nãy giờ ngây ra nhìn Á, cả người Chuốt đông cứng như hóa đá bỗng sống lại :

– Được rồi ! Chuốt sẽ làm việc này. Yang sẽ thương hai đứa mình. Chắc chắn mà.

* *

*

rivercliff

Chuốt chở trên lưng voi H’Nha một ghè rượu, một con gà, ra bờ sông.Nhảy xuống sông tắm rửa sạch sẽ, xếp lại tấm khố cho ngay ngắn, anh nắm hai bàn tay lại khấn :

– Ơ Yang ! hãy về uống rượu này, ăn thịt gà đây, để nghe Chuốt nói. Nếu các yang cho Chuốt với Á cậu cháu mà được thương nhau, sẽ để cho Chuốt làm hai bờ sông Ayun xích lại như theo lời Á. Việc xong, Chuốt lễ các Yang một con trâu trắng. Bớ yang.

Hút rượu trong ghè ra ống nứa, Chuốt đem đổ xuống mặt sông ba lẫn. Một con sóng lớn bất ngờ vươn dậy uống rượu, bổ nhào lên người Chuốt ướt lướt thướt. Ăn hết con gà. Uống hết ché rượu. Chuốt lên voi về nhà ngủ.

Từ hôm sau, khi lũ gà trong plơi chưa kịp gọi mặt trời thức, cho tới lúc chiếc xe bánh lửa chở ông vụt lặn xuống bên kia rừng, Chuốt và voi H’Nha hì hục kéo đất, đổ đá xuống hai bờ sông Ayun. Một lần, hai lần, ba lượt, trăng cứ vơi rồi đầy. Chuốt quên cả ăn uống. Đêm vừa đặt mình xuống sàn, đã muốn vùng dậy cưỡi voi ra sông. Người Chuốt xẹp xuống như con cá amí phơi khô trên gác bếp. Ama la, Chuốt không nghe. Amí khóc, Chuốt không hỏi. Trong đầu Chuốt chỉ có tiếng cười trong như nước đổ của H’Á. Trong mắt Chuốt chỉ thấy dáng người xinh đẹp dịu dàng của Á giữa vòng xoang. Đôi bờ sông Ayun mỗi ngày một gần lại.Nghĩ tới lúc được làm đám cưới với Á, Chuốt quên cả mệt, quên đói khát.

Cả plơi xôn xao khi thấy nước sống Ayun trên nơi Chuốt đang ngày đêm đổ đất đá, cứ ngày một phình to, nước phía dưới mỗi lúc một dâng cao.Lũ con nít cởi truồng tồng ngồng kéo nhau hàng đàn chạy từ nhà ra bến nước léo nhéo tranh cãi, lỗ tai Chuốt như điếc. Trai gái trong plơi túm tụm bàn tán xì xào, Chuốt không hay. Các già làng chống gậy còng lưng lụ khụ ra hỏi han, Chuốt cũng lặng im.

Tiếng ong tiếng ve đầy cả lỗ tai, H’Á quyết định ra sông coi thử.từ sau ngày cúng Yang ăn cơm mới đó, Á né mặt, chưa gặp lại Chuốt.Cô nghĩ anh không thể nào làm được một việc khó khăn như thế.Yang không khi nào ừng cho hai cậu cháu cùng một họ Nay mà được lấy nhau.

Ra tới bờ sông, Á sững sờ : nơi hai đứa đứng soi bóng nước bữa đó, nay như có phép yang, đã mọc lên hai vách núi, ép chặt dòng sống tới chỗ này phải nhỏ lại.Chỉ cách chừng hai ba cây đòn khiêng nữa là hai bờ gặp nhau.Cuối vách đá là một cái vực sâu, nước xanh ngăn ngắt. Đầu Á rối tung, không biết nghĩ tới, nghĩ lui làm sao nữa.Chuyện Chuốt, Á thương nhau, trong nhà chưa ai biết, ngoài plơi chưa ai rõ. Nhưng từ hối nào tới giờ , Á đâu có thấy người trong họ được lấy nhau. Nhất là lại cùng một họ mẹ như Á với Chuốt nữa.Ai lỡ thương, làng phạt, bắt mổ mấy trâu, mấy bò cúng yang xin xá tội, đãi cả làng anw uống xì xụp mấy ngày. Nếu mà lỡ ngă mit, có em bé trong bụng, hai người cùng phải bò lết tới cái máng heo đặt ngoài bến nước, vục đầu xuống, lấy miệng mà ăn cơm canh người ta đỏ trong đó như cách con heo ăn.Các già làng luôn căn dặn” Anh chị em trong họ mà lấy nhau là phạm tội lớn. các Yang giận sẽ cho mưa lớn, gió to kéo dài, hư hỏng hết mùa màng. Có khi còn cho thú rừng về phá hết lúa bắp. Mất mùa, đói sẽ làm chết cả làng. Nặng hơn, yang gieo cái bệnh lạ xuống mọi bếp lửa… Chết người, rồi còn phải dời đất cũ đi tìm bến nước khác nữa” Tội đó nặng lắm ! Sao Chuốt không nghĩ xa cho Á vậy? Phải làm sao để các yang đừng trị tội cả Plơi đây?

Á chậm rãi bước tới bên bờ vực, lặng lẽ nghiêng mình soi xuống nước. Chuốt hớn hở chạy lại. Mặt nước lặng im như không chảy, xanh thăm thẳm, bóng hai người lung linh. Có ai đẹp đôi như họ? Ngươic nhìn Chuốt, nước mắt ròng ròng, Á nhún chân như muốn bắt theo nhịp ching Arap vô vòng xoang, thả rơi mình xuống vực. Nước mở cánh tay ôm Á vô lòng rồi khép lại.Vẫn một màu xanh thăm thẳm. Chuốt sững sờ. Anh chưa kịp khoe với Á kết quả việc làm vì tình yêu của mình.Như thế là Yang ưng để hai đứa thành đôi, nên mới giúp sức cho Chuốt làm hai bờ sông gần lại. Nhưng Á đâu rồi ?

Gió bỗng nổi lên gầm gào dữ dội. Cây cối ngả nghiêng, vặn xoắn lại, kêu la răng rắc.Mặt nước sông cuộn sóng, như có một con vật khổng lồ nào đang quẫy đùng đùng trong lòng nước vậy. Trời đang trong xanh bỗng tối sầm. Lòng Chuốt đau như ai đem dao cắt đi từng miếng. Chuốt còn ở đây làm gì khi không có H’Á. Á ơi !

Sóng chợt yên, gió bỗng lặng. Không ai tìm thấy Chuốt đi đâu nữa. vực sông Ayun nơi này càng xanh đến lạ, như ngừng chảy, không bao giờ còn nổi sóng. Nước trong lòng vực lúc nào cũng mát mẻ, êm đềm như có tiếng ai hát ru. Người già trong plơi gọi tên “ Vực Tông Á”.

Chiều, nắng trên vực Tông Á có màu tím. Sáng, nắng chuyển sang màu hồng. Con gái tắm nước Tông Á da trắng, tóc dài. Con trai bơi trong Tông Á bắp thịt săn chắc như thân cây cate. Mặt nước như gương bạc. Ai soi xuống cũng thấy mình đáng yêu hơn. Gái trai Ayun Pa đẹp vì thế ?

Linh Nga Niê Kdăm

Tre và Dương Xỉ

Một ngày nọ, một thương gia quyết định mình đã chán ngán cõi đời, và sẽ từ bỏ cuộc sống. Từ bỏ công việc bất tận, mọi mối quan hệ hao mòn, từ bỏ mọi nỗi cô đơn vò xé. Anh ta vào khu rừng, tìm và nói chuyện lần cuối với Thương đế.

“Thượng đế, Người có thể cho con một lí do để không từ bỏ cuộc sống của con không?”.

Câu trả lời khiến anh ta ngạc nhiên . “Con hãy nhìn quanh con đi” – Thương đế lên tiếng – “Con có nhìn thấy cây dương xỉ và cây tre này không.?”

“ Thưa có”- anh ta kính cẩn trả lời.

“Khi ta gieo hạt của dương xỉ và cây tre, ta đã chăm sóc chúng rất cẩn thận. Ta cho chúng đủ đầy ánh sáng và tưới nước cho chúng. Cây dương xỉ lớn rất nhanh trên mặt đất. Tán lá màu xanh của nó chẳng mấy chốc mà phủ kín cả một vùng.
Copy of tree-fern
Nhưng chẳng có dấu hiệu gì từ hạt giống của cây tre cả. Nhưng ta đã không từ bỏ hạt giống cây tre đó. Một năm trôi qua, Dương xỉ nhanh chóng phát triển lớn mạnh. Nhưng một lần nữa, không một dấu hiệu của hạt giống cây tre.
Nhưng một lần nữa ta không từ bỏ” –

“Bước sang năm thứ ba, vẫn chẳng có gì từ hạt giống cây tre cả. Nhưng ta vẫn không từ bỏ. Năm thứ tư cũng không có gì khác. Ta vẫn tiếp tục công việc và không từ bỏ…

… Rồi vào năm thứ năm, một mầm xanh tí hon vươn mình lên khỏi mặt đất. So với đám dương xỉ xung quanh, nó dường như quá nhỏ bé và chẳng chút quan trọng. Nhưng nó lớn lên từng ngày. Ban đầu là một cái mầm, rồi là cây nhỏ, và sau cùng là một cây sậy. Chỉ 6 tháng thôi, cây tre đã cao hơn 30 mét. Nó đã mất tới 5 năm để phát triển bộ rễ. Những cái rễ của nó rất mạnh mẽ và có thể cung cấp cho nó mọi thứ cần thiết để sinh tồn.Ta đã không cho cây tre một chút thử thách nào mà nó không kham được”.

“Con có biết không, con của ta, suốt thời gian mà con phải vật lộn để sống, con đã lớn mạnh? Phải gây dựng gốc rễ của mình để có thể tạo ra quả ngọt.” – Thượng Đế nói tiếp. Ta đã không từ bỏ cây tre. Ta cũng sẽ chẳng để con xa lìa.”

” Đừng so sánh bản thân con với những thứ gì khác. Tất cả sáng tạo của ta đều có mục đích riêng, những cuộc hành trình, và những thời khắc khác nhau. Cây tre có 1 mục đích khác với cây dương xỉ. Tuy vậy, mục tiêu của chúng đều là màu xanh tươi đẹp cho những khu rừng trên trái đất. Cơ hội của con sẽ đến. Con sẽ vươn cao”.
Copy of fern-bamboo
“Liệu con nên vươn cao đến đâu thưa Người?”.

“Con có biết cây tre vươn cao đến đâu không” – Thượng Đế hỏi lại.

“Cao hết cỡ phải không ạ?” .

“Đúng thế”, Thượng Đế đáp: “Hãy để ta tự hào khi thấy con vươn đến tầm cao nhất mà con có thể”.
Người thương gia rời khỏi khu rừng, và chẳng bao giờ quay lại nữa.

Ý nghĩa:

Đứng tiếc nuối quá khứ. Những ngày may mắn, tốt đẹp mang cho ta hạnh phúc. Những ngày u tối khó khăn mang lại cho ta nhiều kinh nghiệm quí giá. Nếu chưa có gì xảy ra trong đời dù chúng ta đã đặt tâm lực vào công việc, xin nhớ rằng ta đang gây dựng bộ rễ. Hãy gắn bó với công việc ấy. Một ngày không xa, chúng ta sẽ có một mùa bội thu tuyệt vời.

THE FERN AND THE BAMBOO

One day, a small business owner decided he’d had enough. Enough of the unremitting workload, enough of the lack of response, enough of the crushing loneliness.

He went into the woods to have one last talk to God. “God,” he said. “Can you give me one good reason why I shouldn’t quit?”

The answer took him by surprise. “Look around you,” it said. “Do you see the fern and the bamboo?”

“Yes,” the man replied.

“When I planted the fern and the bamboo, I took very good care of them. I gave them both equal amounts of food and water. I gave them sunlight in spring and protected them from the storms in autumn. The fern quickly grew from the earth. Its brilliant fronds soon covered the forest floor. Yet nothing came from the bamboo seed. But I did not quit on the bamboo. In the second year, the fern grew even more splendidly than before but nothing came from the bamboo seed. But I did not quit on the bamboo. In year three there was still nothing from the bamboo seed. But I would not quit. In year four, again, there was nothing from the bamboo seed. Still I would not quit.”
Copy of bambootree
“Then in the fifth year a tiny sprout emerged from the earth. Compared to the fern it was seemingly small and insignificant. But day by day the sprout grew. First a shoot, then a seedling, and finally a cane. Within six months, the bamboo cane had risen to a height of 100 feet. It had spent the five years growing roots. Those roots made it strong and gave it what it needed to survive. I would not give any of my creations a challenge it could not handle.”

“Did you know, my child, that all this time you have been struggling, you have been growing? Growing the roots that you need to produce your fruit. I would not quit on the bamboo. I will not quit on you.”

“Don’t compare yourself to others. All of my creations have different purposes, different journeys, and different timescales. The bamboo had a different purpose from the fern. Yet they both make the forest beautiful. Your time will come. You will rise high.”

“How high should I rise?” the man asked.

“How high will the bamboo rise?” asked God in return.

“As high as it can?” the man questioned.

“Yes,” God replied. “Give me glory by rising as high as you can.”

The small business owner left the forest. And never went back.
Morals:
Don’t regret the past, the good old days. The dark days give us valuable experience. If nothing seems like it is happening in our life, despite all the work we’re putting in, remember that we’re probably growing roots not fruit. Stick with it. One day not far from now, there’ll be a fantastic harvest.

Unknown Author

Phản biện như thế nào ?

Chào các bạn,

Có lẽ tất cả chúng ta đều đồng ý ‎rằng phản biện là nhu cần lớn trong tư duy và trong hành động, của cá nhân và của xã hội, của tư nhân hay của nhà nước. Thiếu phản biện đương nhiên là chúng ta mù một phần.
PB
Các luật sư chuyên về tranh tụng hàng ngày sử dụng phương pháp chiến đấu lý luận gọi là Devil’s Advocate (biện hộ cho Chúa Quỷ). Người devil’s advocate đóng vai phe địch, tấn công phe ta, để phe ta tập đở đòn và phản công. Không có devil’s advocate thì trăm trận trăm thua, vì khi lâm trận ta sẽ đụng quá nhiều bất ngờ bí hiểm.

Phản biện là tiến trình tự nhiên của sáng tạo. Không thể sáng tạo được, nếu ta không phản biện.

Phản biện là hai võ sinh tập đấu trên sân đấu. Học võ mà không tập đấu thì chỉ có võ mồm. Nhưng, nếu học võ mồm chính thống, thì vẫn phải học phản biện là chính.

Tuy nhiên, để phản biện có thể làm tròn được vai trò tích cực sáng tạo của mình, nó đòi hỏi một số điều kiện khách quan:

1. Người ta phản biện với nhau để tìm một giải pháp chung. Vì phản biện mà không cần giải pháp là lải nhải tốn thời giờ. Hoặc tệ hơn nữa, chỉ là chửi nhau. Hoặc tệ hơn nữa, chỉ là để triệt hạ và thanh toán nhau, ngay cả dùng ngôn ngữ để hỗ trợ cho chiến tranh bạo động.

2. Giải pháp chung đòi hỏi tình anh em, vì nếu không là anh em bằng hữu thì chắc là không có và không cần giải pháp chung. Vì vậy, phản biện đòi hỏi tình anh em, tình bằng hữu.

3. Tình anh em đòi hỏi tương kính lẫn nhau. Vì nếu đã là anh em thì tương kính. Không tương kính thì thường là thù địch; mà thù địch thì không thể có phản biện, vì thù địch thì chỉ dùng ngôn ngữ cho chiến tranh. Vì vậy, phản biện đòi tương kính.

4. Tương kính đòi hỏi cẩn trọng trong ngôn ngữ, đặc biệt là trong ngôn ngữ rất trọng lễ nghĩa của Việt Nam. Ví dụ: Nếu hai người thương gia Việt đang cãi nhau sôi nổi, và một người bỗng nhiên đổi từ “anh và tôi” sang “Mày ngu như lợn” thì có thể đó là khởi đầu của chiến tranh và chấm dứt tình đồng nghiệp đối tác, dù là dịch sang tiếng Anh thì “You are stupid as a pig” chẳng có gì là nặng nề cả. Chỉ một chữ “mày và tao” có thể biến hai người bạn thành hai kẻ thù. Ngôn ngữ Việt chất chứa rất nhiều lễ nghĩa, vượt bỏ lễ nghĩa là có thể vượt biên giới từ bạn sang thù.
PB1
Nhiều người dùng ngôn ngữ thô tục và ác tâm trong ngôn ngữ Việt để chửi nhau, nhưng khi giải thích với người ngoại quốc cứ dịch ra tiếng Anh tiếng Pháp, mất hết tất cả mọi ‎ý nghĩa thô tục bạo động của ngôn ngữ Việt, và giải thích rằng đó là tự do ăn nói.

Các bạn, ngôn ngữ thô tục là một loại bạo hành, một loại bạo động bằng ngôn ngữ. Đó không phải là phản biện, và cũng không phải là tự do ngôn luận. Đó là vô lễ và gây rối loạn. Nó chẳng khác gì các quí vị neo-nazi trương cờ swastika của Nazi và hô hào chửi bới người Do thái, và nói đó là tự do ngôn luận. Ngày nay nhiều quốc gia trên thế giới có “hate law” (luật chống gây căm thù) để giải quyết các “tự do ngôn luận” kiểu đó.

• Ngoài 4 qui luật phản biên trên, đương nhiên là các luật lệ khác ràng buộc ngôn ngữ đều áp dụng trong phản biện. Ví dụ: Luật chống mạ lỵ công khai, luật bảo vệ quyển tự do riêng tư, luật bảo vệ bí mật thương mãi, luật bảo vệ bí mật quốc phòng, v.v…

• Nếu chúng ta tuân theo 4 qui luật phản biện bên trên (và các luật lê khác về ngôn ngữ) thì đương nhiên là phản biện chỉ có thể tích cực và sáng tạo, và không thể có vấn đề gì.

Qui luật rất căn bản trong khoa học quản lý cũng như trong các khóa học ở nhà do mẹ dạy lúc còn bé là “Điều ta nói không quan trọng bằng cách ta nói.” Tuy nhiên ngày nay nhiều người có thói quen rằng, “Chúa, Phật, Allah, công bình, bác ái… là tốt. Cho nên tôi có thể nhân danh các tên đó để chửi bới cả thiên hạ mà tôi không ưa.” Và họ nói rằng đó là phản biện.

Nếu chúng ta cho rằng những lời lẽ thô tục, thù hận và bạo động cũng có giá trị ngang hàng những lời lẽ yêu thương thân ái, thì chúng ta thực sự không hiểu được vai trò của ngôn ngữ trong việc xây dựng hòa bình hay khởi động chiến tranh. Và chúng ta cũng không thể hiểu được tại sao khi hai quốc gia đánh nhau thì bên này cứ chửi bên kia ra rả cả ngày trên radio, TV, Internet và bất cứ nơi nào mà con người có thể nói và có thể nghe. Và chúng ta cũng không thể hiểu được tại sao các quốc gia trên thế giới lại có luật chống gây căm thù.

Điều ta nói không quan trọng bằng cách ta nói.

Chúc các bạn một ngày hòa ái.

Mến

Hoành

Nguồn: Phanbien.com

Thứ sáu, 9 tháng 10 năm 2009

Bài hôm nay

Kseniya Simonova – bi kịch bằng cát, Văn Hoá, Nhạc Xanh, Video, anh Trần Đình Hoành.

Tư duy tích cực làm được gì? , Danh Ngôn, song ngữ, anh Đình Nguyên.

Tò mò , Danh ngôn, song ngữ, chị Đông Vy.

Ngọt tình quê, thơ, chị Minh Tâm.

Bài hát của trái tim , thơ, chị Tôn Nữ Ngọc Hoa.

Fanclub cho Việt Nam, Nước Việt Mến Yêu, song ngữ, anh Quan Jun.

Cầy quán chủ, Văn, Trà Đàm, anh Nguyễn Tấn Ái.

Đầy nửa ly hay cạn nửa ly , Trà Đàm, anh Trần Đình Hoành
.

Tin sáng quốc tế, chị Kiêm Yến tóm tắt và nối links.

Nhà văn Đức đoạt giải Nobel Văn học 2009. Trái ngược với dự đoán, Nobel Văn học 2009 tiếp tục vinh danh một đại diện đến từ châu Âu. 10 năm sau chiến thắng của Guenter Grass, nhà văn – nhà thơ Herta Müller lại vừa mang vinh quang về cho nước Đức.

Tổng thống Obama chuẩn bị đặt dấu ấn ở châu Á. (Dân trí) – Nhà Trắng vừa thông báo Tổng thống Mỹ Barack Obama sẽ công du Nhật Bản, Singapore, Trung Quốc và Hàn Quốc trong tháng tới với vấn đề hàng đầu trong chương trình nghị sự là khủng hoảng kinh tế và an ninh toàn cầu.

Chông chênh đường trở lại mặt trăng. NASA thiếu tiền và chính quyền Obama thiếu quyết tâm, giấc mơ trở lại mặt trăng của cường quốc không gian Mỹ có nguy cơ không thành.

Thiếu nữ 9X bỗng nhiên “nổi” nhờ… YouTube. (Dân trí) – Không đi luyện giọng, cũng không theo học lớp đào tạo nào, một teen Mỹ đã trở thành “hiện tượng” trên YouTube khi các video âm nhạc của cô thu hút hàng chục triệu lượt xem. Cô bé cũng không thích mình quá nổi tiếng nên đã từ chối ghi âm với các hãng lớn.

El Nino gây ra “vòng xoáy” bão mạnh ở Thái Bình Dương? (Dân trí) – Kể từ ngày 1/9 vừa qua, chúng ta đã phải chứng kiến 8 trận bão nhiệt đới, mà 5 trong số đó là bão mạnh, 2 đạt tới mức “siêu bão” ở Thái Bình Dương. Vậy đâu là “thủ phạm” gây nên hàng loạt những trận bão này?

Bão hoành hành Nhật Bản. Một cơn bão nhiệt đới đổ ập vào Nhật Bản hôm nay, làm chết hai người và gây thiệt hại khắp miền trung nước này.

Người Mỹ nhận vắc-xin ngừa cúm A/H1N1. Theo hãng tin AFP, các nhân viên y tế Mỹ hôm 6.10 đã xếp hàng để nhận vắc-xin ngừa cúm A/H1N1 khi nước Mỹ bắt đầu chiến dịch quy mô lớn cung cấp vắc-xin cho 250 triệu người từ đây đến cuối năm. “Các nỗ lực cung cấp vắc-xin đang bắt đầu.

Đánh bom gần Sứ quán Ấn Độ ở Kabul, gần 100 người thương vong. (Dân trí) – Đầu giờ sáng nay một vụ nổ bom xe cực mạnh ngay bên ngoài Sứ quán Ấn Độ đã làm rung chuyển trung tâm thủ đô Afghanistan, phá hủy xe cộ, đánh sập tường các cửa hàng và khiến ít nhất 12 thường dân thiệt mạng, 84 người bị thương.

Cướp biển tấn công tàu hải quân Pháp. Một nhóm hải tặc Somalia đã bị bắt hôm qua sau khi định cướp một tàu hải quân của Pháp mà chúng tưởng nhầm là tàu chở hàng.

Đồng đôla trước nguy cơ bị lật đổ. Thế giới tài chính chấn động khi tờ The Independent (Anh) loan tin về “âm mưu” lật đổ đồng đôla trên thị trường dầu mỏ. Tuy nhiên, giới phân tích cho rằng kế hoạch này không thể thực hiện trong một sớm, một chiều.

Chùm tin vắn qua ảnh. (Dân trí) – Ngoại trưởng Israel Avigdor Lieberman tuyên bố không có cơ hội nào cho thỏa thuận hòa bình với Palestine; Bão Melor gây thiệt hại lớn tại Nhật Bản; Tìm thấy dấu chân khủng long thuộc hàng lớn nhất thế giới ở Pháp…

Mùa thu vàng rực rỡ tại Anh. Nắng vàng phủ bóng trên những hàng cây đỏ rực sắc thu. Nhiều nơi tại nước Anh đang ở trong giai đoạn đẹp nhất trong năm với khí hậu trong lành, mát mẻ (chùm ảnh).


.

Tin sáng quốc nội, chị Kiêm Yến tóm tắt và nối links.

Thủ tướng: Tiếp tục kích thích phục hồi kinh tế. (Dân trí) – Chính phủ giao Bộ Kế hoạch và Đầu tư (KH&ĐT), Bộ Tài chính, Ngân hàng Nhà nước (NHNN) khẩn trương nghiên cứu và đề xuất các giải pháp, chính sách tiếp tục kích thích phục hồi tăng trưởng kinh tế.

Cậu bạn “nhanh thích, nhanh chán” đoạt HCB Tin học quốc tế. (Dân trí) – Tự nhận mình hơi thiếu tính kiên trì, nhanh thích, nhanh chán nhưng Nguyễn Thanh An, cựu học sinh lớp 12 Tin, trường THPT chuyên Hà Nội – Amsterdam đã làm nên kỳ tích khi trở thành thí sinh duy nhất của đoàn Việt Nam giành HCB Olympic Tin học quốc tế 2009.

Thợ lành nghề có giá hơn thạc sĩ . Giỏi nghề – dễ thành công trong cuộc sống, đó là thông điệp mà những bạn trẻ thành đạt gửi tới những người tham gia buổi giao lưu “Tài năng trẻ giỏi nghề” do Thành Đoàn – Hội LHTN TP.HCM vừa tổ chức.

Việt Nam có thể xảy ra động đất mạnh? (Dân trí) – Biển miền Trung Việt Nam có thể xảy ra sóng thần. Hà Nội nằm trên vùng động đất cấp 8, trong khi TPHCM nằm trên nền địa chất yếu, chỉ cần động đất trung bình cũng gây rung động mạnh các tòa nhà.

Sợ tai nạn, dân Đà Lạt ồ ạt xin chặt thông. (Dân trí) – Ông Vũ Đình Cường, Hạt trưởng Kiểm lâm TP Đà Lạt (Lâm Đồng), cho biết, chỉ trong 3 ngày qua, cơ quan này đã tiếp nhận gần 50 lá đơn của người dân khu vực nội ô TP Đà Lạt xin chặt hạ thông có nguy cơ ngã đổ, gây nguy hiểm đến tính mạng.

Muốn lên xe thì phải “chiến đấu”. (Dân trí) – Ngày nào cũng vậy, cứ vào khoảng 6h sáng, tại điểm xe buýt trường Đại Học Công Nghiệp Hà Nội lại diễn ra cảnh hàng trăm con người chen lấn, xô đẩy, lao vào một cuộc “đọ sức” đầy rủi ro để… lên được xe buýt.

Phát hiện mộ chum khoảng 2.500 tuổi. (Dân trí) – Chiều 5/10, trong khi thi công dãy trường học trong khuôn viên Trường THCS Quế Lộc (thôn Lộc Đông, xã Quế Lộc, huyện Nông Sơn, Quảng Nam), các công nhân đã phát hiện một mộ chum bằng đất nung nằm cách mặt đất khoảng 0,5m.

Nối thành công bàn tay đứt lìa cho bệnh nhi 14 tháng tuổi. (Dân trí) – Lần đầu tiên khoa Vi phẫu, bệnh viện Chấn Thương Chỉnh Hình TPHCM, đã phẫu thuật nối thành công 3 ngón tay đứt lìa của một bệnh nhi mới 14 tháng tuổi.

Xe khách vẫn qua cầu Chương Dương sau lệnh cấm. Chiều 7/10, bất chấp quy định phân luồng của Sở Giao thông Vận tải Hà Nội, hàng trăm xe khách ồ ạt qua cầu Chương Dương, ngay trước chốt cảnh sát giao thông. Cách đó 3km, cầu Vĩnh Tuy mới thông xe lại khá vắng vẻ.

Vỡ bờ bao sông Sài Gòn, nhiều nơi chìm trong triều cường. Đợt triều cường dâng cao từ tối 6/10 đã khiến nhiều đoạn bờ bao bị vỡ nhấn chìm đường sá, nhà cửa của hàng trăm hộ dân quận 12, Thủ Đức và huyện Củ Chi (TP HCM). Tình trạng ngập trên diện rộng kéo dài sang ngày 7/10.

Lương thấp, lao động tìm đường về quê. 8h sáng, “chợ lao động” ở dốc Bưởi, Giảng Võ… vắng hoe, chỉ có vài người đang túm tụm nói chuyện bên lề đường. Trong các phiên của sàn giao dịch việc làm Hà Nội, doanh nghiệp (DN) cũng phải “chạy đua” để tìm lao động phổ thông (LĐPT).
.

Bài hôm trước >>>

Chúc các bạn một ngày tươi hồng !

🙂 🙂 🙂 🙂 🙂 🙂

Đọt Chuối Non

Kseniya Simonova – bi kịch bằng cát

Chào các bạn,

Kseniya Simonova của Ukraine đã nâng nghệ thuật vẽ tranh bằng cát lên một tầng nghệ thuật mới. Chỉ bằng hai bàng tay và một nắm cát, cô kể một câu chuyện dài về hoà bình và chiến tranh, của hạnh phúc và đổ vỡ, của thế chiến thứ 2 mà Ukraine, cũng như nhiều quốc gia khác, vướng phải. Và cô kể với cả một tâm tình và xúc động toàn thân đến nỗi nhiều khán giả phải rơi lệ.

Đây là một nghệ thuật mới, có hội hoạ, có diễn xuất, có âm thanh và nhạc nền, và có khán giả rơi lệ. Người ta gọi là sand animation, nhưng từ này hình như không mang lại đầy đủ công lý cho nghệ thuật này. Trong màn trình diễn của Simonova, nó gần với bi kịch (tragedy) hơn là animation của Walt Disney.

Cám ơn chị Kiêm Yến đã gởi link.

Mời các bạn thưởng thức.

Ngọt Tình Quê

Ánh nắng ấm khẽ mơn nhành liễu
Giọt mưa êm nhẹ ủ nhành đào
Lời ngọt ngào trong gió lao xao
Tiếng sóng vỗ vờn ru bờ cát
ngot tinh que
Lời tự tình ngàn năm thu hát
Khúc yêu nhau sóng vỗ bạc đầu
Để chiều nay nắng phả hai màu
Nơi góc nhỏ lối về mở ngõ

Đường đi qua, vẫn xanh màu cỏ
Lối về qua ngõ vẫn thơm hương
Tiếng líu lo oanh nhỏ sau vườn
Vẫn bức hoạ đồng quê dịu ngọt

Ồ! phải đâu chim ngừng vui hót
Tại lòng người lặng lẽ đấy thôi
Ồ! phải đâu dòng nước ngừng trôi
Mà tại bởi lòng người không mở

Chữ nghĩa nhân có từ muôn thuở
Chữ ân tình có tự ngàn xưa
Biết viết sao, nói mấy cho vừa
Tình quê ngọt khi biết trao và nhận

Minh Tâm

Bài Hát Của Trái Tim

Từ chật chội bít bùng
Từ tận cùng nóng lạnh
Đến với đời với tôisao dem
Những câu thơ phóng khoáng
Những bài ca ngọt ngào
Những suy tư thắm đượm tình người
Có lẽ nào tôi hờ hững với cuộc sống này
Khi sự sáng tạo không hề mất đi ở những nơi như thế

Vuông cửa nhỏ mở ra khoảng sân
Ngập ngụa buổi chiều
Chói chang buổi trưa
Vào đêm ồn ả
Khi tất cả đã chìm vào giấc ngủ
Ô cửa lấp lánh sao khuya
Lại mở ra với người
Một thế giới tinh khôi
Tràn ngập tình yêu

Có lẽ nào chẳng sống tốt hơn
Khi những cánh của nơi tôi
Đều mở ra khoảng trời
Mướt xanh màu lá

Tôn Nữ Ngọc Hoa

.

Song of the heart
window
Out of complete enclosure
Out of extreme heat and cold
Come to me and life
Unrestrained verses
Sweet songs
Thoughts deep in humanity
Could I be indifferent to life
While creation’s still not lost in those places?

The tiny window opened to the yard
Flooded in the afternoon
Bright at midday
Noisy at night
When every thing has gone to sleep
The window of the late night stars
Opens again
To a pure world
Deep in love

Could I not live better
While the doors around me
Are all opening to a space
Green the color of leaves?

Translated by TDH
11:53 pm October 28, 2009
Lake of the Woods, VA, USA

Fanclub Cho Việt Nam

Nếu bạn là một công dân của mạng cộng đồng Facebook, bạn sẽ không ít lần được mời làm fan của những cái tên huyền thoại như The Beatles, Maradona, hay gần đây nhất là Barack Obama. Rồi những FC của Google, của iPod với thành viên là những bạn trẻ dường như không sống nổi nếu thiếu đi những tiện ích đó.
ilovepho
Hôm qua tôi thấy trên Facebook có một FC như thế cho Phở. Tôi click vào và bất ngờ khi thấy có tận 30 nghìn fan và trong số đó, hầu hết là các bạn nước ngoài. “Tớ luôn chọn phở tái”, anh chàng Ruminantia K Kishida (từ Balan) thốt lên thích thú. “Chúng tớ đã chọn phở cho bữa tối Valentine đấy, cô bạn Patice Yee Green lại hào hứng khoe. “Phở thật là tuyệt! Pho79 là nơi đáng đến ở Denver!”, bạn Morgan Melim thì lại gợi ý chỗ ăn phở ngon ở Denver.

Có bạn không biết hỏi phở là gì thì được các thành viên trong FC giới thiệu đầy đủ thông tin về món ăn này. Còn những bạn ở Mỹ muốn làm phở ở nhà chẳng hạn, sẽ được vô vàn thông tin về chỗ mua thịt bò thật ngon, mua bánh phở và lá thơm ngò.

Và từ FC của Phở, tôi tìm được nhiêu hơn nữa những FC Hà Nội của những người bạn đã đến Hà Nội, đang sống ở Hà Nội. Và gần đây nhất, tôi tìm thấy FC của nước Việt Nam với rất nhiều những thành viên chính là những khách du lịch, những người bạn nước ngoài làm việc ở Việt Nam và các du học sinh. Các bạn vào đây trao đổi, thảo luận, bày tỏ tình yêu với Việt Nam và cũng có khi là những góp ý, lời khuyên khi đi du lịch và sống ở Việt Nam.
pho-hanoi1

Mỗi công dân Facebook Việt hiểu rằng, các FC như thế là bằng chúng của sự quan tâm của bạn bè Thế giới với đất nước chúng ta và cũng là cách chúng ta nói tình yêu Việt Nam với cả Thế Giới.

Thái Nghĩa
Hoa Học Trò

FANCLUB FOR VIETNAM

If you’re a citizen of the community network Facebook, probably quite a few times you have been invited to be a fan for such legendary names as The Beatles, Maradona, or Barack Obama of late. Or the Google and iPod’s fanclubs (FC) with young members who seem unable to live without those conveniences.

Yesterday, I found out a FC on Facebook for Pho (Rice Noodle Soup). I clicked on it and was surprised to see 30,000 fans, most of whom were foreign friends. “Pho tai all the way…”, a guy from Poland, Ruminatia utters with jubilation. “Pho for Valentine’s dinner… love…”, a girl named Patice Yee Green boasts with elatedness. “Pho is AMAZING! Pho79 is the place to go in Denver, Morgan Melim suggests the place for nice pho in Denver.

Some friends with no knowdge of pho ask what pho is, members in the FC introduce enough information about this dish. Others in U.S who want to make pho at home will get endless streams of information about where to buy nice beef, pho and coriander.

ilovevietnam

And from the FC of Pho, I found out much more about FCs of Hanoi by friends who once came to Hanoi or are living in Hanoi. And recently, I’ve found a Vietnam FC, the main members of which are tourists, foreigners working in Vietnam, and Vietnamese overseas students. They sign in to exchange, discuss, show love to Vietnam, and sometimes give comments or recommendations on traveling and living in Vietnam.

Each of Viet Facebook citizen understands FCs like that are the proof of the world friends’ interests in our country as well as the way we show our love for Vietnam to the whole World.

Written: Thai Nghia

Translated: Jun Q

Source: Hoahoctro Newspaper

Cầy Quán Chủ

CẦY QUÁN CHỦ

Quê hương, ai cũng có một quê hương, là cây ổi sau nhà, vườn cà trên rẫy…là má lúm đồng tiền trên bầu má nâu non.
Tôi cũng thế, mà rồi cái qua đi phải bái biệt thôi, cây ổi vườn cà chặt rồi, má lúm nâu non theo chồng rồi, cái quê của tôi giờ đơn giản lắm, mấy cụ già hỏi: Con của Cừ đó ư? Mấy thằng bạn hỏi: Mày đó ư?
thitcho
Và, xôi thịt quen rồi, lại nhớ hoài một chủ quán.
Lão du nhập đến góc chợ tự hồi nào chẳng nhớ, chỉ nhớ man máng một bữa lũ bạn hồi chăn trâu cắt cỏ phục tôi một bữa gục tại trận tiền, tỉnh dậy thì bên tôi là chủ quán. Vừa bón từng thìa nước chanh lão vừa mắng:
• Thằng mặt trắng, mày cũng đòi giang hồ ư? Coi chừng uổng mạng.

Tôi quí lão, mà ít gặp, bởi còn đuối với vợ với con, giá có thời gian để la cà với dăm người như lão cũng chả uổng một đời.
Tôi mê nhất là cái cách không giống ai của lão. Đến góc chợ dăm năm, ngoài cái chức dịch chủ quán cầy, lão lại kiêm luôn chức danh “chủ tịch câu lạc bộ thơ bán nghệ sĩ”.
Chuyện nên chuyện từ độ một gã nhà thơ đã từng có thơ đăng trên mực tím với áo trắng đến quán cầy của lão. Thi sĩ tiêu chưa hết bốn mươi ngàn với một dĩa phay , một dĩa mận và chai rượu mật đã nôn ra cả một tràng thơ. Mà thơ nào thơ nấy cứ chỏi nhau như đực với cái. Tức ách, ông quán góp vần, thơ quán chính hiệu :
Q S có quán thịt cầy
Có dăm gã nhậu mặt đầy lông tơ
Thà làm thịt chó lá mơ
Còn hơn làm những vần thơ giả cầy.

Từ đó, thi sĩ không tới nữa, mà giang hồ tứ chiếng thì tới tấp.
Bằng hữu lão từ đó nghìn nghịt, hết chổ ngồi, cứ leo ngược lên vách ván, đứa nào cũng muốn mình bất tử như quán cầy của lão. Mỗi thực khách cược đủ mười hai nghìn mồi nhậu là được đề thơ. Trên vách lão ôi trời là thơ!
Thơ người bán bún:

Em đi bán bún lời hay lỗ
Có tính tình anh trong nước nhưng?

Thơ người thợ mộc:

Thế rồi cả lũ chúng ta
Trèo lên nóc tủ ngắm gà khỏa thân.

Thơ thợ hàn:

Quần em rách dọc rách ngang
Thầy liệu thầy hàn em trả công cho.

Nói thực, cũng nghề thơ, cũng rành nhạc điệu thi tứ, cái thằng mặt trắng này đâm phục thơ của mấy tay ăn chịu đái đồng này quá xá. Riêng chủ quán lại nghiện nhất cái câu nghịch của một gái nhà quê. Mồ hôi mồ kê nhễ nhại, em nhà quê đọc tặng lão:

Quê hương là chùm khế chua
Đội ra chợ bán không mua, đội về.

Đáp lại, quán chủ tặng cô cả một rề thịt chó.
dzo
Tiếng lành đồn xa, lão ăn nên làm ra rõ một, nhất là tự bận Dũng Lai trùm vàng Phước Sơn phục lão. Dũng gân rượu, một mình một đêm hai mươi chai uýt ki chẳng thừa sạch mặt. Dũng lai giàu, chơi tây; về đóng quán, cấm đàn em lai vãng để độc ngựa đối ẩm với lão. Chủ bãi chủ quán tán một đêm nửa ngày. Đàn em khiêng Dũng về, lão chủ đi gom cầy bán tiếp.
Tôi với lão tình sơ ý thân. Không biết tự bao giờ tôi đâm kiêng mà nghe lão giáo huấn. Lời lão cứ ngang phè như cái mặt ít xương nhiều thịt, lão bảo tôi:
• Mặt trắng, Huy Cận có câu thơ dở ẹt, “ cái đuôi em quẫy trăng vàng chóe”. Tao hỏi mày, em nào mà có đuôi? Khỉ vượn à?
• Mặt trắng, tao đố mày câu này của ai: “Nếu quân thù không đem quân tiếp viện, thì quân ta tiêu diệt hết quân thù”.
Thú thiệt, nếu lão không mách thì tôi không ngờ đó là câu thơ của thi sĩ thảo dân nổi tiếng.
Lão lại cực lực khen thơ bút tre, ý sâu mà kín: “Chị em phụ nữ tài thay, bắn tàu bay Mĩ rơi ngay cửa mình”. Chửi tụi Mĩ dâm mà chửi đến thế mới là đắc đạo.
Thấy tôi si lão, lão mắng:
• Mày suốt đời ngu đó. Cái tướng mặt trắng mà bách hội cao, chẩm cốt thấp thì đớn một đời. Tao thương mày là thương cái thằng mặt trắng hữu chữ vô mưu, liệu mà sống với đời nghe con.
Lời vàng vâng lĩnh ý cao, tôi nghe lão mà chỉn chu hơn trong cuộc sống, in ít cái vụ rượu chè giao thiệp.
Rồi lâu không về thăm chủ quán.
thitcho2 Hôm qua tôi về, chạy vội đến tìm cầy quán chủ. Vắng tanh. Nhà ván xiêu vẹo. Lão đi đâu rồi.
Nghe nói, đoàn hát bộ Sông Hàn I về diễn, có cô đào đóng Điêu Thuyền hay lắm, lão mê, tội lỗi, nữ nghệ sĩ cũng mê lão. Lão đóng quán theo luôn.
Nghe nói, lão đóng quán vì hay thơ. Ai đời lại đi làm thơ mà châm ông chủ tịch:

Quê ta có điện có đèn
Có ông chủ tịch hiền hiền dễ thương
Có trại giam, có cổng trường
Có luôn công nghiệp mía đường Quảng Nam.

Một thằng bạn bảo tôi: Toàn nói xàm cả.
Nó kể: Cầy quán chủ bỏ nghề bỏ nhà ngót hai tháng. Không theo đứa nào đâu, cũng chẳng chính kiến gì ráo. Chỉ vì cái bận mấy tay mãi võ dỏm được xã mời về biểu diễn mấy đường tây kinh đô non choẹt. Lão ức lắm, bấm cho mấy huyệt. Chỉ tê tê, chẳng làm đứa nào bị thương, mà lão thì chính quyền truy nã. Lão dông luôn.
Từ bận lão phán về mấy cái chẩm cốt với bách hội của tôi, tôi đã ngầm sợ lão, nên lời thằng bạn tôi tin là thật.
Cầy quán chủ ơi! Đời là một cuộc rong chơi, quán chủ cũng đã rong chơi già nửa đời người, phần còn lại không có mặt trắng thì đã có mỏ đỏ môi hồng tiếp lão, bận bịu gì cho lắm.
Bần thần, nhớ xưa lời lão tặng tôi, đúng là một tiên tri cho biểu đồ đời lão:

Mai sau giang hồ lênh đênh
Chẳng thành trộm cướp cũng thành nhà thơ!

Bái biệt cầy quán chủ.

NGUYỄN TẤN ÁI.

Đầy nửa ly hay cạn nửa ly?

Ở Mỹ, khi phỏng vấn xin việc, thái độ tích cực mà người Mỹ gọi là positive thinking có thể quyết định đến 70% thành công, còn lại mới là các kỹ năng khác. Người tích cực (positive person) thường giao tiếp tốt, làm việc theo nhóm tốt, hoà hợp tốt, tự tin, năng nổ… Người tiêu cực (negative person) sẽ bị gạt bỏ ngay sau vài phút phỏng vấn. Vì chỉ cần một người tiêu cực thì đội ngũ sớm muộn gì cũng bị phá vỡ.
half-full-glass
Còn chúng ta, cứ kiểm tra lại sẽ thấy thường ngày ta có những suy nghĩ rất tiêu cực:

– Việt Nam lúc này xuất khẩu tôm sang Nhật nhiều lắm.
– Xời, chỉ được ba bữa là Nhật nó trả về vì thiếu vệ sinh thôi.

Hay:

– Nhỏ A, hôm nay mặc cái áo đẹp quá hả ?
– Xì, đẹp trong tâm hồn mới đáng kể chứ bề ngoài thì ăn thua gì !

Tất cả các câu đáp trên đều là cách nói, cách suy nghĩ tiêu cực. Không ai nói đó là cách nói sai. Nhưng ở đời thường có hai loại người: thành công và thất bại, lạc quan và bi quan, tích cực và tiêu cực. Vấn đề là ta chọn cách nói, cách nghĩ nào, thế thôi.

“Tất cả bóng tối của thế gian cũng không che được ánh sáng của một que diêm”

Người tích cực luôn thấy cái hay, cái tốt, cái đẹp trong sự việc và ở người khác. Người tiêu cực luôn chú trọng đến khuyết điểm của người khác và luôn lo lắng người khác không tôn trọng, nể nang mình.

Người tiêu cực không bao giờ phục ai vì thấy ai cũng kém. Người tích cực thấy ai cũng phục vì thấy cũng có một cái gì đó mà mình phải học hỏi.

Người tiêu cực thường tự ti và tự tôn cùng một lúc. Người tích cực thì thường tự tin và khiêm tốn cùng một lúc.

Người tiêu cực không bao giờ dám hỏi han điều gì vì sợ người khác nghĩ là mình dốt, mà nếu có hỏi thì chỉ hỏi để tấn công. Người tích cực luôn luôn hỏi chi tiết vì thực tâm muốn học hỏi.
flameofamatch
Người tiêu cực khi gặp khó khăn thường cho là tại số mình đen, trời thiếu công bằng. Người tích cực thì cho đây là thử thách khả năng chịu đựng và giải quyết của mình.

Người tiêu cực buồn bã và ghen tức khi người khác thành công. Người tích cực vui vẻ khi thấy người khác thành công và sẽ hỏi thăm để học thêm được một tí bí mật thành công.

Người tiêu cực hay phê phán chê bai, cằn nhằn và than vãn. Người tích cực thì chủ trương giải quyết vấn đề.

Người tiêu cực luôn làm người khác bực mình, xuống tinh thần. Họ không làm ai vui, không thuyết phục được ai. Người tích cực luôn làm người khác lên tinh thần, làm mọi người trở lên hăng hái vì vậy tính thuyết phục rất cao.

Người tiêu cực hay tự kiêu, tự mãn và thụ động. Người tích cực luôn phấn đấu vì đời là một cuộc đấu tranh như “Ông già và biển cả” của Hemingway, phấn đấu không vì lợi lộc, nhưng chỉ vì việc của ông là đánh cá, bản tính con người là hoạt động. Người không hoạt động là người chết.

Người tiêu cực không ở trong team (đội ngũ) nào được cả. Họ sẽ làm đổ vỡ bất cứ đội ngũ nào mà họ ở trong đó.

Về lâu dài, người tích cực luôn luôn thành công và người tiêu cực luôn luôn thất bại.

Tiêu cực dễ lây lan, tích cực cũng dễ lây lan. Nhưng tích cực lây mạnh hơn tiêu cực vì “tất cả bóng tối của thế gian cũng không che được bóng tối của một que diêm”.

Nửa ly bước có thể nói là đầy nửa ly, có thể nói là cạn nửa ly. Đằng nào cũng đúng. Đây là vấn đề của riêng mỗi người. Vậy mà đó cũng là vấn đề chung của một quốc gia. Người tích cực luôn thấy ly nước đầy một nửa. Đất nước nào có nhiều công dân suy nghĩ tiêu cực sẽ nghèo đói. Một đất nước có nhiều công dân tích cực, một nền văn hoá tích cực, sẽ trở thành cường thịnh cho dù hiện nay còn nghèo.

Active_Living
Đâu là sức mạnh của Việt Nam?

Khi nói đến điểm yếu và điểm mạnh, thường ta hay phạm một sai lầm rất lớn là coi những gì mình đang có là yếu tố quyết định mọi vấn đề. Thí dụ, so sánh giữa hai học sinh về những vốn liếng mà họ có. Học sinh A thông minh trung bình, bố mẹ khá giả, ở thành phố, học một trường nổi tiếng. Học sinh B thông minh cũng trung bình nhưng bố mẹ nghèo, đi học ở trường quê. Rõ ràng vốn liếng của A lớn hơn B. Nhưng nếu kết luận rằng sau này sẽ khá hơn B thì chẳng có gì bảo đảm cả. B sau này khá hơn A là chuyện khá thông thường.

Vì vậy, khi hỏi Việt Nam có gì mạnh và có gì yếu , ta không nên nghĩ rằng tương lai của Việt Nam sau này lệ thuộc vào cái gì Việt Nam đang có.

Nói đến hoạt động kinh tế người ta thường nhắc đến ba yếu tố: tư bản (tiền), tài nguyên thiên nhiên và lao động. Tư bản thì chúng ta không có nhiều. Thiên nhiên và tài nguyên thì trung bình, không có gì xuất sắc nhưng cũng không đến nỗi quá nghèo. Hai yếu tố này thì chúng ta không chủ động được. Tài nguyên thì trời cho sao chịu vậy, chúng ta chỉ còn cách đừng phá hoại môi trường thôi. Còn tư bản thì cũng thế, không có tiền là không có tiền. Không thay đổi được gì mấy. Nhưng nhân lực là yếu tố ta có thể chủ động được 100%. Một con người sinh ra không có kiến thức gì vẫn có thể được đầu tư học hỏi để tiến mãi không ngừng. Giá trị lao động của thế giới đang lên rất cao, mà tiềm năng lao động của Việt nam lại cực kỳ lớn. Đó chính là điểm thuận lợi đầu tiên để gia tăng sức mạnh của Việt Nam trên thị trường thế giới.

“Ta có gì ?” hay “Ta làm gì ?”

Cuộc đời A và B chỉ lệ thuộc một chút vào vốn liếng ban đầu, nhưng lệ thuộc rất nhiều vào ý chí và khả năng của mỗi người trong việc quản lý đời mình. Tương lai Việt Nam cũng tương tự như vậy. Khả năng quản lý của con người vẫn là yếu tố quan trọng nhất trong sự phát triển, và “Ta có gì” thực ra không quan trọng bằng “Ta làm gì ?”.

Sức mạnh đoàn kết của Việt Nam rất lớn, vì thế chúng ta luôn muốn mọi người làm, suy nghĩ, ăn nói cùng một cách. Chính vì vậy mà thành ra bảo thủ, thiếu sáng tạo, cứng nhắc và chậm chạp.
Active_Living1
Để phát triển đất nước chúng ta cần chú trọng đến sự sáng tạo cá nhân. Vì cá nhân sáng tạo thì quốc gia mới sáng tạo.

Với giới trẻ, trước hết chúng ta hãy phát triển kỹ năng phân tích (analytical skills), kỹ năng đặt câu hỏi. Nếu muốn học được kỹ năng này thì cứ nói chuyện với các em bé 5, 6 tuổi là học được ngay: “Cô ơi, sao đàn bà mặc áo dài mà đàn ông không mặc ?” “Tại sao con trâu có sừng mà con chó không có sừng ?”… Đó chính là analytical skills (mà người Mỹ nổi tiếng số một trên thế giới). Nếu trong đời sống hàng ngày ta thường xuyên sử dụng kỹ năng này, khuyến khích sinh viên học sinh chú tâm vào khả năng phân tích, đặt câu hỏi thì tiến trình sáng tạo của cả nước sẽ gia tăng.

Thứ hai, khi có người thiết kế được một kiểu áo chưa ai thấy, hãy phản ứng “Ồ, lạ quá ha, sao bạn không tung ra thị trường cho mọi người thấy với” thay vì “Trời, kiểu này kỳ cục quá, chắc không ai dám mặc đâu !”

Thái độ tích cực với cái mới là thái độ cực kỳ cần thiết cho một môi trường sáng tạo. Tất cả các chính sách lớn lao sẽ chẳng có hiệu quả gì nếu một quốc gia có nhiều người tiêu cực hơn là tích cực. Chỉ có người positive mới thành công. Và tương lai Việt Nam phụ thuộc nhiều vào việc giới trẻ Việt Nam có sáng tạo hay không. Vấn đề cốt yếu này lại chẳng có chính sách nào lo được cả. Mỗi người chúng ta phải trở lên positive, rồi từ đó lây lan sang người khác. Hãy cười. Vì nụ cười mang đến năng lượng cho mình và cho người xung quanh. Hãy khen và khen thực tình. Bất kỳ ai và bất kỳ lúc nào cũng có cái gì đó hay và đẹp đẽ để mà khen thực tình. Nếu không phải buộc phê phán thì đừng phê phán. Nếu phê phán thì hãy kèm theo một đề nghị giải quyết.

Vấn đề không nằm ở chỗ “Việt Nam có gì ?” mà ở chỗ “Chúng ta làm gì cho Việt Nam”…

Chúc các bạn một ngày vui!

Mến,

Hoành

Chú thích: Bài này mình viết khoảng tháng 6 năm 2007, có lẽ cho tạp chí Nhà Quản Lý. Nay thấy có trên một số Websites trên Internet nên mình mang về post lại ở đây.

Thứ năm, 8 tháng 10 năm 2009

Bài hôm nay

The Tennessee Walt , Nhạc Xanh, Video, anh Nguyễn Minh Hiển.

Lòng trắc ẩn , Danh Ngôn, song ngữ, chị Hoàng Khánh Hoà.

Khuôn mặt tươi cười , Danh ngôn, song ngữ, chị Kiêm Yến.

Thu về , thơ, anh Hồng Phúc.

Tình Thu , thơ, chị Minh Tâm.

Phép màu hết bao nhiêu, Trà Đàm, song ngữ, video, chị Huỳnh Huệ.

Tôi muốn , Trà Đàm, anh Trần Đình Hoành
.

Tin sáng quốc tế, chị Kiêm Yến tóm tắt và nối links.

Obama được đề cử giải Nobel Hòa bình 2009. 205 cái tên đã được đưa vào danh sách đề cử giải Nobel Hòa bình năm nay, trong số đó có Tổng thống Mỹ Barack Obama và Tổng thống Pháp Nicolas Sarkozy.

Bắt nghi can diệt chủng Rwanda. TTO – Idelphonse Nizeyimana, một trong những nghi can hàng đầu trong nạn diệt chủng tại Rwanda vào năm 1994, đã bị bắt giữ và thẩm vấn tại Uganda.

Đổi đời cho dân làng bằng cối xay gió tự chế. TTO – Dù bị thôi học do không có tiền đóng học phí, cậu bé William Kamkwamba ở Malawi (một trong những nước nghèo nhất châu Phi) đã mày mò chế tạo thành công cối xay gió, mang lại điện cho gia đình và dân làng.

Khám phá tàu điện cao tốc mới của Thái Lan. (TNO) Trong vòng 10 năm, Thái Lan xây dựng được 3 hệ thống tàu điện với 4 tuyến, chạy qua hầu hết các khu vực quan trọng của thủ đô Bangkok, giải quyết vấn đề giao thông và môi trường.

Bão lớn tràn vào Nhật Bản. (TNO) Ngày 7.10, mưa lớn và gió mạnh đã càn quét miền tây nam Nhật Bản, làm mất điện trên diện rộng và thổi bay nhiều mái nhà, hãng tin AFP dẫn thông tin từ giới chức nước này cho biết.

Triều Tiên mong muốn đàm phán đa phương. Mỹ và Hàn Quốc tin chắc rằng Triều Tiên đang ở giai đoạn cuối phục hồi chương trình hạt nhân.

Học bổng của Mỹ dành cho sinh viên Việt Nam
.

Tin sáng quốc nội, chị Kiêm Yến tóm tắt và nối links.

Khó khăn chồng chất. Sau bão lũ, tỉnh Kon Tum đang đối mặt với khó khăn chồng chất. Nguy cơ núi lở, lũ quét vẫn đang uy hiếp đến cuộc sống thường nhật của đồng bào ở nhiều bản làng xa xôi.

33 ngư dân mất tích trong bão trở về. Chiều 6/10, hai tàu cá được cho là mất tích trong bão số 9 đã về cảng Sa Kỳ (Quảng Ngãi), trong niềm vui của người dân biển.

Mỹ hỗ trợ thêm 500.000 USD cho người dân vùng bão. Chiều 7/10, Đại sứ quán Mỹ tại Việt Nam công bố trợ giúp khẩn cấp thêm 500.000 USD cho miền Trung vừa chịu thiệt hại trực tiếp từ bão Ketsana (bão số 9).

Tu Mơ Rông “oằn mình” sau bão. (Dân trí) – Ở độ cao 1.200m so với mực nước biển, huyện Tu Mơ Rông, tỉnh Kon tum đang “oằn mình” gánh những tổn thất nặng nề sau cơn bão số 9. Trong gần chục xã còn bị cô lập, có ngôi làng đã bị nước lũ san phẳng hoàn toàn.

Xung kích giúp dân. Trong những ngày khó khăn nhất của người dân vùng bão lũ, Tỉnh Đoàn Quảng Nam đã kịp thời cử đi hơn 150 đội hình xung kích về các xã giúp dân.

Người thầy trong bão lũ. (TNO) Sau cơn lũ quét, thầy Hà Công Văn (Hiệu trưởng trường cấp I, II xã Húc Nghì, huyện Đakrông, Quảng Trị) chỉ còn biết xót xa, đau đớn nhìn ngôi trường bị tàn phá, nhìn các em học sinh ngơ ngác và cả ngôi nhà nhỏ của thầy bị cuốn phăng theo nước lũ…

Vừa đi vừa nghe núi lở… (Dân trí) – Là một trong những người đầu tiên vượt hàng chục km đường rừng đến với huyện Đăk Glei (Kon Tum) bị cô lập sau bão, PV Dân trí đi trên con đường bùn dày hàng mét, có đoạn phải nhờ máy xúc “múc” qua, vừa đi vừa nghe tiếng núi lở ầm ầm phía sau…

Ngập nặng ở phường Hiệp Bình Phước. TTO – Nước từ sông Sài Gòn dâng cao phá vỡ một đoạn bờ bao tràn vào khu dân cư thuộc khu phố 5 phường Hiệp Bình Phước (Q.Thủ Đức, TP.HCM) trong đợt triều cường chiều 6-10 và tiếp tục gây ảnh hưởng đến cuộc sống người dân trong ngày 7-10.

Làng cát bên sông Kôn. TTO – Suốt hơn năm ngày qua, nhiều gia đình ở làng Đại Mỹ (xã Đại Hưng, huyện Đại Lộc, tỉnh Quảng Nam) phải gồng mình đào cát chống lại nhà. Do nằm sát dòng sông Côn nên khi lũ về cả làng Đại Mỹ bị dòng lũ xé toạc, mang theo cát và phù sa khiến cả ngôi làng này bị bồi lấp có nơi cao hơn 2m đất.

Cái chết tức tưởi của một phụ nữ bị bạo hành dã man. (Dân trí) – Quá phẫn uất vì bị chồng ngược đãi, người vợ đã uống bả chó tự tử. Người chồng sau đó bị cơ quan Công an khởi tố về tội “ngược đãi” vợ, tuy nhiên, Viện kiểm sát nhân dân (VKSND) cùng cấp lại “thờ ơ”, chưa đưa ra quyết định cuối cùng.

Làm lại cuộc đời. Trượt dài trong sa ngã, rơi vào vòng lao lý. Nhưng rồi họ đã gượng dậy, trở về với cuộc sống và quyết tâm làm lại cuộc đời.

Mới Trung thu đã hết… vé Tết. Còn hơn 4 tháng nữa mới Tết, nhưng một số tuyến đã hết vé máy bay đi những ngày cao điểm. Nhiều người có kinh nghiệm đi máy bay đã đặt chỗ từ rất sớm.

Nâng cao trách nhiệm công vụ của cán bộ, công chức. Kể từ ngày 1/1/2010, Luật Trách nhiệm bồi thường của Nhà nước (TNBTCNN) sẽ có hiệu lực thi hành.

Kiểm tra việc tăng học phí của nhiều đại học. Từ 12/10, Bộ Giáo dục sẽ kiểm tra mức thu học phí và danh mục công việc đầu tư từ phần tăng học phí của 12 trường đại học. Trước đó, một số trường đã bị tố cáo thu học phí cao hơn mức công bố.

Thụy Điển viện trợ không hoàn lại cho VN 30 triệu USD. Thứ trưởng Bộ KH-ĐT Cao Viết Sinh đại diện cho Chính phủ VN hôm qua đã ký hiệp định hợp tác giai đoạn 2009 – 2011 với Chính phủ Thụy Điển, đại diện là ngài Anders Nordstrom – Tổng giám đốc Cơ quan Phát triển quốc tế Thụy Điển (SIDA).
.

Bài hôm trước >>>

Chúc các bạn một ngày tươi hồng !

🙂 🙂 🙂 🙂 🙂 🙂

Đọt Chuối Non

The Tennessee Waltz

Chào các bạn,
waltz
Giữa điệu Tennessee Waltz, cô gái giới thiệu bạn của mình cho người yêu, và khi họ đang khiêu vũ, cô đã mất đi người yêu của cô giữa điệu Tennessee Waltz tuyệt đẹp.

Tại gì đây? Tại người yêu cô? Tại bạn cô? Hay tại điệu Tennessee Waltz cứ xoay tròn mãi?

Bản “Tennessee Waltz” được sáng tác bởi Redd Stewart và Pee Wee King vào năm 1947 kể về câu chuyện “xoay tròn” đó.

Hôm đó, Pee Wee King đang lái chiếc xe truck và nghe radio, khi anh đang nghe “Kentucky Waltz” của Bill Monroe. Anh nghĩ, cũng cần có một bản Waltz cho bang Tennessee nữa, và anh bắt đầu nghĩ về lời nhạc. Anh lấy thứ duy nhất anh có thể viết được vào lúc đó, những que điêm để viết nên những lời nhạc đầu tiên. Sau đó, cùng với sự giúp đỡ của ca sĩ Redd Stewart, bài hát đã được hoàn thành.
TennesseeWaltz

Tennessee Waltz được thu âm bởi rất nhiều nghệ sĩ, trong đó nổi tiếng nhất là bản thu âm của Patti Page vào năm 1950, bán được hàng triệu bản và một trong những bản thu âm bán chạy nhất thể kỷ 20. Bài hát đứng đầu danh sách bán chạy nhất của tạp chí Billboard 13 tuần liên tiếp vào năm 1950.

Sự phổ biến của Tennessee Waltz khiến bài hát được chọn làm một bài hát chính thức của tiểu bang Tennessee vào năm 1965.

Tại sao Tennessee Waltz đẹp, lãng mạn và xao xuyến quá vậy? Câu chuyện tình yêu? Giai điệu đẹp của bài hát? Điệu  Van xơ? Theo mình, còn một yếu tố nữa, đó chính là tiểu bang Tennesee mà bài hát hát về, một tiểu bang hoang vu vắng vẻ với cánh đồng bao la và đường chân trời trải dài ở vùng Mid West của Mỹ, như Mù Căng Chải đối với Việt Nam. Ở nơi đó, giai điệu Van xơ thật đẹp và lãng mạn.

Dưới đây là hai video bài hát. Video thứ nhất do Patti Page biểu diễn vào năm 1950 và video thứ hai do Eva Cassidy biểu diễn. Lời nhạc theo sau video.

Chúc các bạn một ngày nhẹ nhàng,

Hiển.

The Tennessee Waltz by Patti Page (1950)

.

Tennessee Waltz by Eva Cassidy
.

Tennessee Waltz
by Redd Stewart and Pee Wee King

I was waltzing with my darlin’ to the Tennesse waltz
when an old friend I happened to see.
I introduced him to my loved one,
and while they were waltzing
my friend stole my sweet-heart from me.

I remember the night and the Tennessee waltz.
Now I know just how much I have lost.
Yes I lost my little darlin’ the night
they were playing the beautiful Tennessee waltz.

I was waltzing with my darlin’ to the Tennesse waltz
when an old friend I happened to see.
I introduced him to my loved one,
and while they were waltzing
my friend stole my sweet-heart from me.

I remember the night and the Tennessee waltz.
Now I know just how much I have lost.
Yes I lost my little darlin’ the night
they were playing the beautiful Tennessee waltz.