Vaya con Dios là một bài nhạc rất nổi tiếng. Được viết bởi Larry Russell, Inez James, and Buddy Pepper và được xuất bản năm 1953.
Bản thu âm đầu tiên và thành công nhất có lẽ là của cặp vợ chồng Les Paul và Mary Ford. Mặc dù sau này rất nhiều ca sĩ nổi tiếng đã cover lại như Connie Francis, Nana Mouskouri…nhưng mình vẫn thích chất giọng nữ trầm (Alto) rất đặc biệt của Mary Ford.
Nói qua một chút về cặp vợ chồng đình đám này: Les Paul. Tên đầy đủ: Lester William Polsfuss (1945 – 2009) là một nhạc sĩ, nhà soạn nhạc và là người phát minh ra cây Guitar điện. Đến bây giờ, thương hiệu Gibson Les Paul vẫn là một trong những thương hiệu Guitar điện nổi tiếng nhất trên thế giới.

Bác sĩ Zhivago (tiếng Nga: Доктор Живаго, từ Живаго có nghĩa là “cuộc sống”) là tiểu thuyết nổi tiếng của nhà văn Nga–Xô viết Boris Leonidovich Pasternak (1890–1960).

Đôi khi có những câu chuyện được người ta tưởng tượng ra, y như thật. Sad Movies cũng là một câu chuyện như thế.

Cây Gậy Trắng không chỉ là một công cụ có thể dùng để đạt được sự tự lập; nó còn là biểu tượng của người công dân khiếm thị trong xã hội chúng ta. Để tôn vinh biết bao thành đạt của những người Mỹ khiếm thị và để nhìn nhận ý nghĩa của cây gậy trắng trong việc thúc đẩy tinh thần tự lập, chúng ta mừng ngày 15 tháng Mười hàng năm là “Ngày Cây Gậy Trắng.”
Nếu bạn chưa xem video clip này, bạn sẽ khó tưởng tượng một cậu bé thần đồng, có khả năng biểu diễn Violin nhuần nhuyễn từ thuở lên…ba.
Đấy là tên tập truyện ngắn đầu tay của tác giả Dương Hiền Nga (NXB Văn học, 2011, Trung tâm văn hóa Tràng An phát hành). Cuốn sách gồm 12 truyện viết cho thiếu nhi. Vốn là cô giáo dạy ngữ văn ở nhà trường phổ thông, có nhiều năm tham gia vào công tác quản lý nhà trường, lòng yêu nghề mến trẻ thôi thúc cô cầm bút viết tặng cho các học trò nhỏ thân yêu những câu chuyện xinh xắn, nhẹ nhàng đầy chất thơ của cuộc sống đời thường.

Nghệ thuật phim ảnh là một thành tựu lớn của nhân loại khi đem đến cho con người ta sự hiểu biết rõ ràng và đầy tính thẩm mĩ về nhiều phương diện cuộc sống, văn hóa, lịch sử…

Ngồi nghe biển hát rì rào
Giã tên Hậu, nghệ là Thiên Ca, tuồi nhỏ thua con trai tôi một đoạn. Tôi tình cờ còn giã vẻ như cố ý mà thành duyên “thầy trò”. Ngay lần gặp nhất, khi tôi đến tòa báo T, nơi giã đang “làm”, bàn công việc với H, giã chào tôi là thầy và xưng con. Tôi hơi ngỡ, nhưng quen thói lòa xòa mới bảo Mình vừa quen nhau mà. Giã đáp: Với con, thầy đã là thầy của con tử lâu rổi. Hỏi thêm: Lâu là bao giờ? Giã thoáng bẽn lẽn: Từ ngày con lên tầu đi hoang… Tôi hết hồn: Ta dạy nhà ngươi đi hoang hồi nào? Rồi cả ba, tôi H và giã cùng cười ngất.